(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 62: Quyển 1 Chương 62: Quy Ly Nguyên chiến trận!
Cảm nhận được cơn đau tim truyền đến, Zhongli vô thức nhấc tay đặt lên ngực, trong ánh mắt lóe lên một tia hoảng hốt. Đây không phải là cơ thể hắn mắc bệnh, hắn đã gần như đạt đến Đạo Quân cảnh, cảnh giới cao nhất của cõi bất sinh bất diệt, thân thể như lưu ly, vạn pháp bất xâm, phàm bệnh tục tật không còn chỗ trú ngụ.
Thậm chí ngay cả Thiên Nguyền Địa Rủa từ Thiên Không Đảo hay của các Thái Cổ Vu Thần, nếu không phải dốc hết toàn lực đánh lén thì hắn cũng chẳng hề sợ hãi, dù sao Nham vốn nổi tiếng kiên cố và trầm hậu.
Để có thể khiến trái tim hắn đau nhói như vậy, chỉ có thể có nghĩa là, có kẻ đang công kích thần dân của hắn trên quy mô lớn, thậm chí còn có thể là...
Hộc! Zhongli bỗng thở dốc ra một hơi, sắc mặt chợt tái đi không ít.
Một giây hốt hoảng, một khắc phân tâm ấy đã phải trả giá bằng tổn thương tâm linh, hắn có thể thấy một vết rạn nhỏ xuất hiện trên bề mặt đạo quang trụ kia, chính là tác động của Chân Không, lúc này đang muốn nghiền nát bản chất của hắn thành vạn phần hư vô.
“Không thể tiếp tục như này được nữa!” Zhongli thầm nghĩ, hắn biết mình cần phải đưa ra quyết định thật nhanh chóng.
Điều mà hắn có thể xác định được chính là, có kẻ đang tập kích Qui Ly Tập, thế công mãnh liệt gây ra tổn thương thảm trọng, điều đó cũng có nghĩa là chúng Tiên dường như đã không thể chống đỡ nổi nữa, nếu hắn không quay về sớm thì có lẽ... sẽ chẳng còn Qui Ly Tập nào chờ đợi hắn quay về.
Nhưng bây giờ hắn đã đang tiến hành Đạo Kiếp, làm sao có thể nói dừng là dừng? Muốn dừng chỉ có một cách, đó chính là vứt bỏ cơ hội thành Đạo của bản thân, tuy tính mạng được bảo toàn, nhưng sẽ hao tổn ngàn năm tu vi. Đạo cũng sẽ khiếm khuyết, không đạt được viên mãn, gần như không còn khả năng đột phá Đạo Quân cảnh lần thứ hai.
Nếu hắn vẫn kiên trì lựa chọn đột phá Đạo Quân cảnh, thì trong tâm linh sẽ xuất hiện một vết rách lớn không thể hàn gắn, dù biết đó không phải lỗi của hắn, nhưng vẫn là do hắn tự mình lựa chọn. Tâm linh yếu ớt có thể tự sinh tâm ma, càng khiến hắn dễ sa vào ảo mộng, dễ trở nên yếu đuối mục ruỗng, thậm chí... dễ bị thao túng.
Nếu muốn tâm linh bảo trụ thuần khiết không vết rách, thì hắn sẽ phải trảm tình, chặt đứt mọi lưu luyến với trần thế, buông bỏ tất cả tình cảm và chấp niệm, trở nên Thái Thượng Tuyệt Tình, quên đi tất cả ký ức hạnh phúc cùng họ, và cả... quên đi nụ cười của nàng.
Chỉ là... hắn quên được ư?
....Qui Ly Nguyên, phần cuối thung lũng.
“Tướng quân! Thủy triều Ma Thú tựa vô biên vô tận, các huynh đệ đã không còn chống đỡ nổi nữa, số người chết trận giờ đã không thể thống kê nổi!”
Giữa âm thanh chiến trường sôi trào, có một người lính trên thân khoác quân phục của Qui Ly Tập, toàn thân dính đầy máu cùng các loại dịch thể không rõ nguồn gốc, lẫn lộn khó phân biệt, lúc này đang lớn tiếng hét vào tai một người bên cạnh.
Ở phía trước mặt hắn, hàng ngàn hàng vạn đợt Ma Thú vẫn tuôn trào mà đến giống như thủy triều, trông không thấy điểm cuối, đếm không rõ số lượng, hung hãn vô cùng.
Bọn chúng đều là Hải Ma Thú, toàn thân vảy cứng, mang theo mùi tanh nồng nặc của đại dương, quanh thân hiệu triệu sóng dữ, những nơi chúng đi qua đều như bị lũ quét, không gì cản nổi.
Bên trên bầu trời một mảnh tối sầm, sấm chớp rung chuyển không ngừng, mưa rơi như trút, càng tăng thêm uy thế của biển cả, cảnh tượng tựa như thiên tai giáng thế, muốn hủy diệt toàn bộ thế gian.
Đối mặt với uy thế ngút trời của lũ ma thú, dù trên mặt vị binh sĩ này không lộ vẻ nao núng, nhưng trong ánh mắt đã thoáng hiện nét tuyệt vọng.
Chỉ là trường kiếm trong tay hắn vẫn không vì thế mà dừng lại, kiếm khí vun vút phóng ra tựa ánh bạc, tất cả hải ma thú dám tiến lại gần hắn trong phạm vi hai mươi trượng đều bị phanh thây thành dịch thủy hoặc thịt vụn.
“Không chống nổi cũng phải chống, đừng quên sau lưng chúng ta là cái gì! Là người nhà, là bằng hữu, là thê tử, là phụ mẫu, là quốc gia! Lũ Hải Ma Thú này giết mãi không hết? Tốt! Vậy giết đến máu chảy thành sông, nhuộm đỏ giang sơn này mới thôi. Ta cũng không tin chúng là vô tận!”
Đáp lại hắn chính là một sĩ quan khác ở cách đó không xa, dường như sở hữu quân hàm cao hơn và giáp phục có kiểu cách khác biệt, vừa đáp vừa khua trường thương trong tay một vòng, nhất thời đánh bay một con Hải Ma Thú thân hình hơn hai chục trượng về phía sau ba trăm bộ, trên đường đi đè nát hàng ngàn con Hải Ma Thú khác.
Chỉ là lũ Hải Ma Thú nhiều lắm, lớp này vừa ngã xuống đã có lớp khác nối tiếp, dẫm đạp lên thi thể đồng loại mà lao tới, trong miệng gào thét không ngừng, thậm chí không màng sinh tử.
Dù cho binh sĩ của Qui Ly Tập nhiều người sở hữu võ nghệ cao cường, một số vị tướng quân chỉ một lần công kích có thể quét sạch phạm vi hàng trăm bộ, nhưng đối diện với số lượng Hải Ma Thú lên tới hàng trăm, thậm chí hàng ngàn vạn, họ cũng chỉ có thể bó tay vô sách, mà trong hàng ngũ Hải Ma Thú cũng có cường giả, không hề thua kém họ.
“Ta biết, tướng quân. Chỉ là...” Một kiếm oanh sát bốn con Hải Ma Thú, vị binh sĩ này lại định nói tiếp.
“Ta hiểu ngươi định nói gì, nhưng Tiên Phàm lưỡng cách. Phàm nhân có chiến trường của phàm nhân, Tiên Nhân cũng có chiến trường của riêng mình. Nãy giờ ngươi có thấy bất cứ Ma Thần đối địch nào không? Đoán xem giờ họ đang ở đâu?”
Vị tướng quân này trở tay một kích, nhất thời đánh ra một đường đứt gãy dài tám mươi trượng, Ma Thú phía trên tan thành huyết vụ, dịch thủy cũng không còn.
“Yên tâm, Nham Vương Gia cùng Chư Tiên đều vô địch, chẳng qua lần này kẻ địch quá nhiều mà thôi, xử lý xong hết chúng sẽ lại xuống giúp chúng ta ngay. Nhưng trước đó, chúng ta cần phải hoàn thành trách nhiệm của bản thân: không được để bất cứ con Ma Thú nào xông vào thành chính, dù có phải hy sinh cả mạng sống, rõ chưa?”
“Hơn nữa, dù cho họ... thì có làm sao? Chẳng lẽ ngươi lại đầu hàng sao? Chẳng lẽ ngươi lại để lũ ma thú này giày xéo quê hương mình sao?”
“Không, thưa tướng quân!”
“Tốt, vậy Nham Vương Gia cùng Chư Tiên phù hộ, giết đi! Chiến đấu đến tận giọt máu cuối cùng, mặc cho sử sách có thể sẽ lãng quên chúng ta!”
Vị tướng quân này sau đó hét lớn, trên thân ngưng tụ một luồng khí thế phi thường tựa bạch hồng quán nhật, trường thương sau đó cũng được phóng ra phía trước, quét sạch tất cả ma vật trên đường đi, thương ý tận diệt mọi sinh cơ.
Chỉ là mũi thương mới bay được hơn hai trăm bộ đã phải dừng lại do bị một con Tử Lam Cự Giải bắt lấy, hai mắt đen mở to, càng kẹp chặt bẻ gãy đôi. Con Cự Giải này sau đó cũng xoay người sang một bên, bắt đầu lao tới với tốc độ nhanh bất thường, mỗi một bước đều gây địa chấn, trên càng lại bốc lên Lôi nguyên tố nồng đậm ngưng thành thực chất.
“Không xong, là một con Thánh giai Ma Thú!” Tròng mắt hơi co lại, vị tướng quân này nhanh chóng rút ra thanh trường thương chính của mình, lại quay sang binh sĩ kia lớn tiếng hét:
“Để ta cản nó, ngươi lập tức đi thông báo với các Đại Tướng Quân ở khu vực khác!” Nói rồi, không đợi binh sĩ kia đáp lời, thân mình hắn đã trực tiếp lao nhanh về phía trước.
Tiến tới cách Tử Lam Cự Giải bốn mươi bộ, tướng quân đạp mạnh xuống đất, một bước tung mình lên không trung mười lăm trượng, rồi đạp không phi thân tới.
Sở hữu cảnh giới Võ Tôn, dù không sử dụng Chân Khí hóa Cương làm đệm, hắn vẫn có thể dựa vào cảm nhận về bản chất của thế giới biến hóa cùng khả năng chưởng khống nhập vi, dùng man lực, xảo kình đạp nhẹ không khí mà di chuyển dễ dàng trên không trung, huống hồ hắn cũng là Đại Thừa võ giả, thể nội có Chân Nguyên, nếu cần hoàn toàn có thể ngự thương phi hành.
Nhưng Chân Nguyên lúc này lại có tác dụng khác, hoàn toàn không thể hao phí vào việc đơn giản như vậy.
Hai mắt sắc bén, nhục thể như đồng nung, cỗ khí thế bao phủ mấy dặm thiên địa của Cự Giải đảo qua cũng không làm tướng quân lay động chút nào.
Cảm nhận khí thế và quan sát kỹ đối phương trong một thời gian ngắn, trong lòng tướng quân đã hiện rõ điểm mạnh cùng điểm yếu của Cự Giải.
Loại Ma Vật này tuy sở hữu nhục thân mạnh m��� hay các Thiên Phú cấp cao ngay từ khi sinh ra, song lại hiếm khi ngưng tụ được Thánh Vực, trừ khi chúng là Ma Thần hoặc sở hữu huyết mạch Ma Thần, nhưng trường hợp này dường như không phải, tướng quân cũng không cảm nhận được vận vị vi diệu liên kết với thiên địa từ trên người Cự Giải.
Không có Thánh Vực, vấn đề sẽ dễ giải quyết hơn nhiều. Trong mắt chợt lóe tinh quang, tướng quân đâm xuyên một thương nhanh như thiểm điện, mục tiêu chính là vào chỗ khớp nối trên càng của Cự Giải.
Tấn công vào yếu điểm dưới lớp vỏ là không thực tế, Cự Giải chỉ cần sử dụng Lôi nguyên tố ngưng tụ toàn thân là có thể dễ dàng đánh bật hắn, khi đó hai càng sẽ trở thành đòn sát thủ.
Phế bỏ hai mối hiểm họa này trước, giờ đã là ưu tiên hàng đầu, hơn nữa mục tiêu của hắn chính là cầm chân đối phương chứ không phải là đánh giết, may mắn là Cự Giải cũng là một loại Ma Vật thiên về phòng thủ hơn tấn công.
Ma Vật cấp độ Sử Thi hay Huyền Thoại đều đã thông linh, huống chi là Thánh giai, Cự Giải lập tức đoán được ý đồ của hắn, từ trong miệng phun ra vô số thủy cầu, bên trong Lôi nguyên tố cuộn thành từng đoàn, chỉ cần dính phải sẽ trọng thương.
Khéo léo thi triển thân pháp né tránh những thủy cầu này, thân ảnh của tướng quân tựa như một làn mây mù, tiến lùi bất định, khó lòng nắm bắt, giây trước còn ở phía trước càng Cự Giải, giây sau đã ở phía sau, một thương đâm tới, khí thế trên người xuyên thấu uy thế của đối phương, đầu thương toát ra một cỗ ý cảnh phá diệt.
Phá Diệt Thương Ý, xuyên vạn tượng tượng thế, diệt chúng sinh sinh cơ!
Chỉ là ngay khi tướng quân kịp nhận thức, bên tai đã như vang lên một tiếng chuông cổ, chấn động cả thân thể lẫn tinh thần, trong lòng còn có cảm giác tê dại. Vừa tỉnh hồn lại thì đã nhìn thấy một hư ảnh rơi xuống, nhìn kỹ lại chính là chiếc càng cua, lúc này đang quật xuống từ trên cao.
Bản năng phát động, chân phải lui nhanh về đằng sau một bước, trường thương giơ ngang đỡ lấy, tướng quân bị đánh bay về sau hơn bốn trăm bộ mới miễn cưỡng đứng vững được.
Nhìn xuống trường thư��ng, có một vết rạn nứt ở chính giữa, lại nhìn địa hình trong phạm vi nửa dặm phía trước bị đánh ra một hố sâu, vô số tiếng đất đá vỡ vụn kêu rên, tướng quân cảm thấy may mắn là vào giây phút nguy cấp đã sử dụng được xảo kình nhập vi, nếu không giờ chắc dù không tan xương nát thịt cũng đã trọng thương nặng.
Nhưng dù vậy, lần va chạm này vẫn khiến khí huyết hắn sôi trào không dứt trong người, phải khạc ra một ngụm máu mới có thể tạm bình ổn.
Nhìn lên chiếc càng còn lại của đối phương, tướng quân đã nhận ra âm thanh chuông cổ xen tiếng sấm động vừa rồi đến từ đâu, trong lòng không khỏi cảm thán về thủ đoạn của Thánh giai, dù là Võ Tôn, thấp hơn một đại cảnh giới như hắn mà vẫn bị chấn động mơ hồ tận hai giây.
Chỉ là, đây cũng không phải toàn bộ thủ đoạn của Tử Lam Cự Giải. Nó nâng lên một càng, từ trên trời lại truyền đến mấy tiếng sấm giật, Lôi nguyên tố trong phạm vi năm dặm bắt đầu được thúc động, ngưng tụ vào càng còn lại của nó.
“Nó định... Nham Vương Chi Thần ơi!”
Trong nháy mắt, v�� tướng quân này đã hiểu được Tử Lam Cự Giải định làm gì, không màng đến thương thế, lập tức lại lao đến một lần nữa, bắt đầu tiến hành công kích từ xa, bạch lam sắc thương khí lướt qua một vùng thổ địa, cố gắng công kích vào chiếc càng đang ngưng tụ Lôi nguyên tố của nó.
Chỉ là một chuyện khiến hắn không thể tin nổi đã xảy ra, các Hải Ma Thú xung quanh như nhận được mệnh lệnh gì, bắt đầu lao đến như điên từ hai cánh bên cạnh, bên trong thậm chí không biết từ đâu còn xuất hiện hai con Hải Ma Thú có khí tức ngang ngửa hắn.
“Đây là dự mưu đã được bày sẵn!” Suy nghĩ vừa lóe lên, hắn đã bị cản lại bởi con đồng giai Hải Ma Thú thứ nhất, con còn lại đang thủ hộ Cự Lam Cự Giải.
“Từ khi Cự Lam Cự Giải xuất hiện đến nay đã được ba mươi giây nhưng vẫn chưa có ai xuất hiện, cộng thêm cách nó xuất hiện hiên ngang-”
Đợt Ma Vật thủy triều thứ hai lại đến, chiến trường lại vang lên một tiếng nổ lớn, hơn một trăm Hải Ma Vật đã bốc hơi.
“-chứng tỏ nó đã không có quá nhiều điều cố kỵ, lại dường như tạo ảo giác là nó không có khả năng tấn công từ xa-”
“Cuối cùng tạo thành một đòn bất ngờ chốt hạ. Cự Giải làm chủ, Phí Kình cùng Túc Ngư thủ hộ trong thời gian ngắn không gây ra bất ngờ. Một đòn công kích toàn lực, không, thậm chí có lẽ còn hiến tế thêm Thánh năng của Thánh giai...”
Ánh mắt lại nhìn về nơi xa, Cự Giải cũng đã ngưng tụ xong Lôi nguyên tố cho đòn tấn công của mình, càng đã hơi nâng lên chuẩn bị phát kích. Biết là với khoảng cách giữa mình và đối phương đã không còn cách ngăn cản, huống chi hai tên “hộ vệ” chết tiệt vướng bận bên cạnh, đột nhiên, tướng quân nở một nụ cười.
“Nếu đã vậy, điên cuồng một lần thì có sao?”
Một thương bức lui Huyền Thoại giai Túc Ngư, tướng quân nhắm mắt lại, sau lưng xuất hiện hư ảnh của năm loại đồ vật, phân biệt là: Mũ, Lông, Đồng hồ, Cốc cùng Hoa, khí thế trên người một đường tăng mạnh.
“Thánh Di Vật cần chính là tinh hoa của ký ức cùng ý chí, kết hợp với nhau bởi Nguyên Tố. Đan Điền ta chứa Chân Nguyên, đây là kết tinh của linh khí trong thiên ��ịa. Ký ức của ta không hề sai phạm, hội tụ những gì đẹp đẽ nhất. Ý chí của ta trải qua thiên tân vạn khổ nơi sa trường, nay lại gánh thêm ước nguyện của bao huynh đệ đã ngã xuống, sớm đã hùng hậu khó tả xiết.”
“Cắn nuốt ta đi, rồi trở nên hùng mạnh, thủ hộ thần dân Qui Ly!” Tướng quân thét dài một tiếng, năm đạo hư ảnh sau lưng hình thành một ngôi sao ngũ giác, khu vực trung tâm vặn vẹo như có thứ gì đó muốn xé rách hư không mà bước ra.
Hắn lùi về sau một bước, nâng trường thương lên, ánh mắt dần trở nên mơ hồ nhưng đâu đó lại lộ ra vẻ kiên quyết đến tột cùng, sâu thẳm trong tâm linh Cung Mệnh, vốn một tinh cầu cháy kèm năm tinh cầu nguội, giờ đã có hai tinh cầu cháy.
Trường thương đâm về phía trước, như được hư không chúc phúc, xoáy mạnh xé tan Pháp Tắc bạt ngàn trên đường đi, khiến chúng phải hiện tướng giữa trần tục, theo sau là một đoàn khí lam lãng kéo thẳng một đường trăm bộ, như có như không còn có một loại sức mạnh vô hình bao phủ.
Cùng lúc đó, trên bầu trời bỗng có vạn tiếng lôi đình oanh động, chín mươi chín tia sét đánh xuống chiếc càng giơ lên của Cự Giải làm toàn thân nó rung động, Lôi Nguyên Cầu trên càng còn lại cũng vào giờ khắc này được phóng ra, như một đạo tử sắc lôi lãng kéo dài trên mặt đất.
Hai đòn công kích trong nháy mắt tiếp xúc, bắt đầu thôn phệ lẫn nhau, một tử một lam chờn vờn trong không trung, truyền đến từng đợt xung động chấn nhiếp toàn bộ dòng chảy Nguyên Tố xung quanh, không trung như một tấm gương bị rạn vỡ ở chính giữa, phân tách thiên địa này làm hai mảnh.
Tử sắc đại biểu cho toàn bộ uy năng của một vị Thánh giả, dẫn động thiên uy giáng xuống, hợp toàn Nguyên Tố trong phạm vi năm dặm.
Lam sắc đại diện cho tất cả ký ức của một người, về sau sẽ là truyền kỳ, từ lúc xuất sinh đến giờ, hòa quyện với toàn bộ Chân Nguyên, lại gánh lên tâm nguyện của tất cả những binh sĩ đã hy sinh ở mảnh chiến trường này, ẩn bên dưới cánh hoa hủy diệt chính là nụ hoa thủ hộ.
Khi ánh sáng của hai cỗ sức mạnh phát ra khắp chiến trường, các binh sĩ đang chiến đấu xung quanh đều đã nhìn thấy.
“Vị trí ấy... là của Phạm tướng quân!”
“Thứ sức mạnh này... Thánh Năng! Khốn kiếp! Có Thánh giai xuất hiện sao?”
Chỉ là những suy nghĩ này cũng không vang lên nhiều hoặc chỉ vang lên một lần, phần vì họ đều phải tập trung vào chiến trường riêng của bản thân, phần vì... cũng không còn nhiều người để suy nghĩ nữa.
Nơi Phạm tướng quân chiến đấu chính là Quy Ly Nguyên, mặt thung lũng phía dưới, thường được coi là địa hình hậu khu, bị tấn công bởi đa chủng loại Hải Ma Thú. Chính vì vậy nên binh sĩ ở mảnh chiến trường này thường thiên về sức mạnh cá nhân, mỗi người có một khu chiến đấu riêng, chỉ một số trường hợp mới hợp kích.
Số lượng ít lại còn tử trận nhiều, đối mặt với lượng lớn Ma Vật che đậy khí tức cho nhau, chỉ đến khi Tử Lam Cự Giải thật sự xuất thủ thì họ mới có thể cảm nhận được là có Thánh giai xuất hiện.
Nhưng dù có biết, họ cũng không thể làm được gì, bởi vì chính ốc còn lo cho vỏ ốc chưa xong.
Hai luồng sức mạnh dường như tương xứng với nhau, cuối cùng bộc phát thành một luồng khí lãng lan tỏa khắp bốn phương, quét đi hết thảy túc sát chi khí cùng uế khí đến từ Ma Vật.
Một đòn công kích sánh ngang với Thánh Giai đỉnh phong toàn lực, nếu đụng phải tầng đại trận phòng hộ rách nát hiện nay của Qui Ly Tập thì sẽ có thể triệt tiêu hoàn toàn nó, nay đã bị cản lại.
Khí lãng thành gió thổi qua mái tóc xõa dài ngang vai của Phạm tướng quân, hắn vẫn giữ nguyên tư thế sau khi ném thương, mắt đờ đẫn trợn trừng nhìn về nơi xa.
Giữa mảnh chiến trường, đối diện với ngàn vạn Ma Thú chính là một nhân loại, dù trí nhớ đã quên đi tất cả nhưng trái tim vẫn không đánh mất nguyện vọng, thủ hộ quê hương.
Nhưng đương nhiên, Ma Thú sẽ không quan tâm điều này, Túc Ngư thấy đối phương bất động liền lập tức lao về phía trước, định cắn xé nhân loại đáng ghét đã mấy lần khiến mình phải nếm mùi đau khổ.
Chỉ là khi nó vừa mới xù mang lên, lại gần Phạm tướng quân còn cách bốn trượng, toàn bộ mặt đất bỗng sinh ra một cơn chấn động lớn.
Hơi run rẩy chân, ngước đầu nhìn, nó thấy được một cột Nham trụ thông thiên bỗng mọc lên ngay giữa thành chính của Qui Ly Tập, kèm theo đó là một âm thanh như sấm dậy:
“Đại Địa chi Tâm!”
Truyen.free vinh dự được là nơi bạn đọc thưởng thức bản dịch chất lượng cao này.