(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 57: Quyển 1 Chương 57: Nham Vương Đế Quân (1)
Trời đã về khuya, ánh trăng bao phủ bầu trời Teyvat.
Trên Ngọc Kinh Đài, Tiên Nhân lắng nghe bách sự thế gian.
Bình lão lão ngồi một mình bên bàn trà, hai chén trà đặt trên bàn, tựa hồ đang đợi ai đó.
Gần ba canh giờ đã trôi qua kể từ khi mặt trời khuất bóng, cũng là lúc Lê Thanh Vũ và Yanfei rời đi, nhưng nàng vẫn ngồi nguyên tại chỗ, không hề xê dịch.
Nàng nhắm mắt lại, vô số tiếng nói cười nhẹ như gió thoảng bay đến, lọt vào tai nàng đã trở thành âm hưởng tuyệt vời nhất, đủ sức khiến Tiên tâm say đắm.
Phù sinh như mộng, dục truy nan cầu, trường cửu nhất thế, hà chi u sầu?
Cuối cùng, nàng khẽ thở ra một hơi, rồi đứng dậy, tự tay nâng ấm trà rót vào hai chén, hương trà theo đó lan tỏa.
Chén trà tuy mới pha, nhưng vị trà vẫn như xưa, ngàn năm không đổi, mà người thưởng thức cũng vậy.
Bình lão lão bước ra khỏi bóng cây, tiến đến gần lan can, để ánh trăng phủ lên tấm lưng già cỗi, trên đó đã chất chứa quá nhiều cố sự.
Khẽ liếc nhìn xuống, toàn cảnh cảng Ly Nguyệt hiện ra dưới tầm mắt. Đôi mắt nàng phảng phất phản chiếu toàn bộ phồn hoa chốn nhân gian, trong đó họa phúc sinh diệt không ngừng.
Một tia sáng chợt lóe lên nơi đáy mắt, nàng than thở:
“Dù có ngắm nhìn bao nhiêu lần, ánh sáng phát ra từ cảng Ly Nguyệt vẫn mỹ lệ như vậy.”
“Ta nói đúng chứ, Đế Quân?”
Chẳng biết từ lúc nào, bên cạnh bàn trà đã xuất hiện một người. Lúc này, người ấy đang nâng chén trà lên bằng m���t tay, ánh mắt lộ vẻ hoài niệm.
Đó là một thanh niên khôi ngô, tóc đen, mắt màu hổ phách, tai đeo khuyên ngọc. Một bộ hắc bào chỉn chu khoác trên người, tay áo hơi lỏng, tà áo sau xẻ dọc tựa long vĩ. Nhìn xa hay gần, hắn đều toát lên một khí chất thông hiểu vạn sự trên đời.
Nghe Bình lão lão hỏi, chàng thanh niên khẽ gật đầu, đáp bằng một giọng nhu trầm:
“Ừm, không sai. Vùng đất cổ ngàn năm vẫn an yên, bách tính lê dân đời đời cố gắng, tự nhiên mới có thể tạo nên ánh sáng đẹp đẽ nhất.”
Nói rồi, hắn nâng chén trà đưa ngang mặt, miệng không hề chạm vào chén, chỉ có hương trà ngào ngạt xộc vào phổi.
Hắn thở ra một hơi nhẹ, vị trà còn lưu lại trong phế phủ. Lúc này, hắn mới kề môi khẽ nhấp một ngụm, tận hưởng chén trà một cách hoàn mỹ.
Đặt chén trà xuống, nước trong chén chỉ còn đúng ba phần so với ban đầu. Cả quá trình gần như không gây chút động tĩnh nào, lúc này hắn mới quay người đối diện Bình lão lão.
“Thế nào? Trà vẫn hợp khẩu vị ngài chứ, Đế Quân? Hay là ngài thích ta gọi ngài là Zhongli hơn, cho phù hợp với tấm phàm thai này?” Bình lão lão hỏi, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
“Cứ gọi ta là Đế Quân đi. Ngày mai ta sẽ lại phải đi gặp Thất Tinh rồi, cũng không muốn nhầm lẫn thân phận. Vả lại, ta cũng không nghĩ là ngươi sẽ gọi ta Zhongli dù ta có trả lời thế nào đi nữa.” Zhongli đáp, vẻ mặt quen thuộc.
“Lại đi gặp Thất Tinh? Thỉnh Tiên Điển Lễ diễn ra đến nay còn chưa đầy một tháng, có chuyện gì đã xảy ra sao?” Bình lão lão nghe vậy liền có phần bất ngờ.
“Có chút chuyện, liên quan đến Vực Đá Sâu, và Ngọc Hành Tinh đương nhiệm.”
“Ngọc Hành Tinh đương nhiệm? À, ra vậy, thời gian quả thật không chờ đợi ai, đứa bé năm xưa giờ cũng đã đến lúc rồi, thật có chút khiến lòng người thổn thức. Nàng ấy đã chọn ra được các ứng viên kế nhiệm chưa?”
“Có chọn ra rồi, dự kiến khoảng năm người. Nhưng trong số đó, tỏa sáng nhất là một tiểu nha đầu, người này có vẻ tháo vát nhanh nhạy, lại có tầm nhìn rộng mở, ta đánh giá là có thể chấp chưởng đại quyền.”
“Ngài đánh giá? Ngài đã từng gặp qua nha đầu này rồi sao?”
“Cách đây mấy ngày, ta đã có một lần gặp gỡ dưới thân phận Zhongli này, nhưng cũng không phải trực tiếp. Ta chỉ đứng từ xa quan sát nha đầu ấy hoàn thành một trong số các nhiệm vụ khảo hạch được giao bởi Ngọc Hành Tinh, đó là xử lý một cơ sở nhỏ tồn tại bất hợp lý trong việc khai thuế và trả lương cho nhân viên. Thực sự là, nha đầu này đã làm ta mở rộng tầm mắt không ít, đặc biệt một thân Vân Lai Kiếm Pháp cũng đã được tu luyện đến nơi đến chốn, không tệ.” Zhongli kể.
“Người được Đế Quân ngài đánh giá cao như thế cũng không nhiều đâu. Nha đầu ấy tên gì?” Bình lão lão cười hỏi.
“Keqing.”
“Keqing sao? Cũng là một cái tên đẹp. Nàng ấy đã sở hữu Thần chi Nhãn chưa?”
“Vẫn chưa, nhưng lần trước Ngọc Hành Tinh có nói nha đầu này đã nắm rõ đa số các bí thuật chân truyền, phối hợp với nội tình tích lũy gần bốn ngàn năm của Thất Tinh, thì về cơ bản đây cũng không phải là vấn đề. Thiên Xu năm đó chẳng phải cũng thế sao? Còn về võ lực, Vân Lai Kiếm Pháp xem chừng đã đủ rồi.”
“Vân Lai Kiếm Pháp, khà khà, bộ kiếm pháp này tuy không nổi bật nhưng đằng sau nó lại là cả một cố sự dài. Nhắc đến chuyện này, ta mới nhớ, thời gian phong ấn của nha đầu đó sắp kết thúc rồi đấy, ngài nghĩ chúng ta có cần đến xem không?”
“Ý ngươi là tiểu nha đầu ấy sao? Tuy Hổ Phách Tuyệt Ấn đã tan nhưng linh hồn vẫn chưa tán. Còn khoảng bảy năm nữa nha đầu ấy mới có thể thức tỉnh, khi đó hãy đến nhìn sau, giờ cũng chưa vội.”
“Ta cũng thương xót cho nó. Một phàm nhân lại lạc lối đi vào ngay giữa chiến trường của Tiên và Ma, cuối cùng mắc kẹt ngay giữa ranh giới sinh và tử. Nếu không phải nha đầu ấy khi đó tu vi cũng đủ mạnh, thì chỉ riêng dư uy từ chiến trường cũng đã đủ giết nó trăm lần rồi, không thể cầm cự nổi đến khi Lí Thủy lão già kia phát hiện ra đâu.”
“...Chuyện nơi nhân gian vốn khó nói, thực ra căn nguyên lớn nhất của việc này lại nằm ở chỗ nha đầu ấy không biết bản thân mình có tu vi, cứ thế không nhìn Ngoại Cảnh Chi Diện mà đi vào...”
“Một thôn nữ chốn hương dã sở hữu tu vi Võ Tôn cảnh, thân mang tuyệt kỹ bí truyền lúc đó, sở hữu Tuyệt Phẩm Linh Căn, cuối cùng ngộ nhập Tiên Ma chiến, đoạt được Tạo Hóa. Bị Tiên Nhân phong ấn nhục thân và thần hồn hơn bốn trăm năm, khi tỉnh lại sẽ là một cương thi Võ Thánh cảnh... Đây cũng được coi là một câu chuyện tràn ngập sắc thái truyền kỳ.” Bình lão lão chép chép miệng.
“Không những thế, thời gian nàng ấy thức tỉnh cũng sẽ vào ngay trước lúc Lượng Kiếp buông xuống. Hẳn là trong cõi U Minh tự có sắp đặt chăng?”
“U Minh sao? Mới nghe thì tuy rất ghê gớm, nhưng cũng chỉ an lành ở một góc mà thôi, lại chẳng làm gì ai.” Zhongli nghe vậy liền lắc đầu:
“So với U Minh, bầu trời đầy sao tưởng chừng đang dẫn đường chỉ lối này mới là thứ chúng ta thực sự phải cẩn trọng. Quần tinh bao phủ, thêu dệt nên những vận mệnh huy hoàng, đa số kỳ thực lại chỉ để che lấp chân tướng.”
“Mà này, Bình, ngươi dường như đang trì hoãn ta hơi lâu rồi đó?” Khi nói lời này, trong mắt hắn dường như có thần quang lưu chuyển, nhìn thẳng về phía trước, khiến Bình lão lão có cảm giác như toàn bộ mặt đất dưới chân đều đang chấn động, mặc dù nàng cũng biết đây chỉ là ���o giác.
“Trì hoãn gì? Nham Vương Đế Quân ngài bận trăm công nghìn việc đến đây, chẳng lẽ không phải chỉ vì muốn thưởng thức một chén trà của một vị bằng hữu sao? Hay là ta nghĩ sai rồi?” Đối mặt với uy áp nhàn nhạt nhưng mênh mông như đại địa, Bình lão lão vẫn giữ nụ cười trên mặt, lời nói nhẹ bẫng như không.
“Điều đó thì... cũng đúng. Nhưng ngươi thừa biết ta đang nói về chuyện gì rồi mà? Tại sao ngươi, ngay lúc này, ngay trước khi Lượng Kiếp buông xuống, lại thu một người đệ tử?!”
“Mà lại không chỉ là đệ tử thông thường, còn là nhất đẳng, thậm chí mở ra cả Tiên Điện? Tuy vẫn không liệt vào hàng Tam Nhãn Ngũ Hiển nhưng điều này thì có khác là mấy? Trả lời ta, Bình! Rốt cuộc ngươi đang định làm gì?”
Vào khoảnh khắc này, Zhongli cũng đã không còn vẻ trầm tĩnh như bình thường. Lời thốt ra dường như có tiếng long ngâm thét gào, uy áp trên người cũng ngày càng mạnh. Cảnh sắc trên bầu trời toàn bộ Nham Quốc cũng xuất hiện biến đổi, mơ hồ thấy vân tiêu hợp thành thần long hư ảnh.
Trên trán Bình lão lão toát ra một giọt mồ hôi, nhưng nàng vẫn không hề thay đổi sắc mặt mà trả lời:
“Chẳng phải ngài đã biết rồi sao? Nếu không, vì sao lại phản ứng dữ dội thế này?”
“Ngươi...!” Zhongli gằn giọng một tiếng, nhưng dường như cũng nhận ra bản thân đã thất thố, liền thu liễm uy áp trên người. Âm giọng cũng đã không còn gay gắt như trước, chỉ trầm hơn một bậc:
“Trong thời Lượng Kiếp, dù là ta cũng không thể suy tính được điều gì. Nhìn khắp cả trần thế cũng chỉ có hai người còn thật sự có thể, nhưng một người trong số đó ta không nói thì ngươi cũng biết rồi đấy. Ngươi đi nước cờ này, thật sự là quá mạo hiểm!”
“Đế Quân đại nhân, đánh cờ ngài chưa thắng ta bao giờ.”
“....Thôi được rồi. Nếu đã vậy, hãy nói cho ta biết tân đệ tử của ngươi là người như thế nào?” Zhongli cuối cùng dường như đã chịu nhượng bộ.
“Có thể...”
Bình lão lão bắt đầu kể lại toàn bộ mọi thứ, từ những điều mà Yanfei đã trình bày với nàng khi cứu Lê Thanh Vũ khỏi một tiểu doanh trại Hilichurl ở Quy Ly Nguyên, cho đến ấn tượng đầu tiên của nàng khi gặp hắn, cuối cùng là về cách hắn vượt qua tất cả các khảo nghiệm, bao gồm mọi chi tiết, tổng cộng kéo dài thời gian chừng một nén hương.
Zhongli lắng nghe không bỏ sót một chữ nào. Đến khi Bình lão lão kết thúc xong xuôi, hắn liền rơi vào trầm tư, cuối cùng mới hỏi:
“Ngươi nói kẻ này xuất hiện lần đầu là ở Quy Ly Nguyên sao? Lãng Trần Ca Đạo của ngươi có phát hiện ra thân ảnh của kẻ này không?”
“Không.” Bình lão lão lắc đầu: “Một chút dấu vết cũng không có, càng không nói đến cố sự hay ký sự. Nhưng điều này cũng là bình thường. Quy Ly Nguyên giờ đây cũng chỉ còn toàn là phế tích với những tiểu thôn trấn, hắn lại còn chỉ là một tiểu hài tử, tự nhiên sẽ không có gì truyền ra bên ngoài.”
“Một tiểu hài tử sở hữu mấy loại Thiên Phú, thậm chí cả Thần Thông, ngộ tính tuyệt trần, trí tuệ khó lường, trong Thức Hải còn một đoàn lực lượng vô danh mạnh mẽ lưu trú? Nhiều Sơ Cấp Ma Thần năm xưa còn không có được hồ sơ phong phú như thế, có chắc kẻ này không phải tân sinh Ma Thần không?”
“Đế Quân đại nhân, chính ngài cũng rõ mà, hiện nay trên phiến thiên địa này đã không còn có thể xuất hiện tân sinh Ma Thần.”
“Ừm, vậy ngươi cho là...”
“Gió mang kẻ này đến đây.”
Toàn bộ nội dung này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, không được sử dụng lại dưới mọi hình thức.