Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 56: Quyển 1 Chương 56: Hoàng hôn phủ tâm tình

Hoàng hôn trải dài trên dốc Phi Vân, phản chiếu xuống dòng người hối hả ngược xuôi bên dưới, trong đó có một thiếu nữ cùng một đứa trẻ đang sánh bước, chính là Yanfei và Lê Thanh Vũ.

Nhìn thấy quang cảnh này, lòng Lê Thanh Vũ bỗng nhiên xao động không rõ nguyên do. Hắn dừng bước chân, đưa tay phải ra, xòe lòng bàn tay đón trọn vẹn ánh nắng chiều tà, rồi khẽ nắm lại, như muốn giữ những tia sáng ấy mãi trong lòng.

Khi đi chính ngọ, khi về hoàng hôn, một đời người.

Thứ hắn muốn nắm lấy cũng không phải ánh nắng, mà chính là những khoảnh khắc trong thời gian, những kỷ niệm từng gói ghém trong đó.

Hắn thầm nghĩ, thở dài một tiếng, "Thịnh suy chẳng hỏi, thời gian trôi đi chẳng dấu vết, như mặt trời ngày ngày lên rồi lại lặn, rốt cuộc có mấy ai còn nhớ?" Lê Thanh Vũ buông lỏng tay, thu tay về bên hông.

Ở một bên, Yanfei thấy hắn đột nhiên đứng lại, nhìn vào lòng bàn tay một lúc rồi thở dài mà chẳng hiểu nguyên do. Như chợt nhớ ra điều gì, nàng liền bước tới bên cạnh hắn, khuyên nhủ:

"Thanh Vũ, con tuyệt đối đừng nên oán trách Lão Lão. Mặc dù ngài ấy là một trong số những vị Tiên Nhân có thần thông quảng đại nhất mà tỷ tỷ biết, nhưng ngài ấy dù sao cũng có những giới hạn riêng, chẳng phải việc gì cũng làm được, đặc biệt là đối với một loại Thần Thông như Vô Linh chi Thể..."

Trong suốt quãng đường đi từ Ngọc Kinh Đài về đến đây, Lê Thanh Vũ không nói một lời nào. Điều này làm cho Yanfei cảm thấy trong lòng hắn đang chất chứa tâm sự, ngẫm đi ngẫm lại, chỉ có chuyện vừa xảy ra là nguyên nhân, nên nàng không khỏi lo lắng.

Từ một vài cuốn thư tịch nàng đã từng đọc, khi một người gặp phải những điều không như ý muốn ban đầu thường sinh ra bất mãn trong lòng, ủ lâu ngày có thể gây họa lớn. Vậy nên nàng muốn chủ động hóa giải nỗi bận lòng của hắn.

Nghe vậy, biết là Yanfei đã hiểu nhầm, Lê Thanh Vũ liền quay mặt lại, khẽ cười một tiếng:

"Tỷ tỷ, cái chiến thuật và lời khuyên răn này hẳn là tỷ tỷ đọc được từ đâu đúng không? Nếu ta đoán không lầm thì hẳn là một bản thư tịch nào đó hướng dẫn cách nói chuyện trong quan hệ giữa người với người, thậm chí còn có thể là hướng dẫn nuôi dạy con trẻ?"

Yanfei nghe thế, không hiểu sao bỗng chột dạ, đôi mắt láo liên nhìn sang chỗ khác, chẳng dám đối mặt với hắn, nàng đáp:

"Ừm... đúng vậy, trong mấy quyển thư tịch ta tình cờ đọc được khi tìm hiểu các vụ án dân sự, sao ngươi biết?"

"Chủ động nêu rõ vấn đề để tránh hiểu lầm, khéo léo vận dụng cấu trúc câu phức để tạo hiệu quả tối đa,... Tất cả những điều này, tỷ tỷ làm đúng rồi đấy, nhưng mà thô quá. Chẳng có chút tinh tế hay biến hóa nào để phù hợp với đối tượng, nghe thôi là ta đã biết đây không phải điều tỷ tỷ tự mình lĩnh ngộ, mà là bê nguyên từ sách vở vào rồi."

"Thôi cũng được. Tuy rằng vẫn còn vụng về, nhưng ta vẫn cho bảy điểm trên mười, coi như là khen ngợi sự nỗ lực. Lần sau cố gắng hơn nhé! Giờ ta mới hiểu tại sao sư phụ vẫn để ta ở chung nhà với tỷ tỷ rồi, có lẽ là để sư phụ chú ý đến tỷ tỷ thì đúng hơn."

"Vớ vẩn! Nói hươu nói vượn! Rõ ràng là ta chiếu cố ngươi sao cuối cùng lại thành ngược lại hả? Mà bảy trên mười là có ý gì?" Khuôn mặt vốn đã đỏ ửng như gấc vì bị bóc mẽ, Yanfei nghe đến đây liền không nhịn được mà gắt lên.

Ở phía đối diện, Lê Thanh Vũ thấy nàng phản ứng như vậy, nét cười nhạt trên môi vẫn chẳng hề thay đổi, hắn lắc đầu "chậc chậc" mấy tiếng rồi tiếp tục bước đi.

Hắn bây giờ vẫn đang mặc đúng bộ đồ hồi sáng mà Yanfei làm cho, khăn trùm đầu vẫn chưa bỏ xuống, chỉ để lộ phần mặt. Lúc trước trùm kín là do sợ mọi người bị kinh hãi bởi diện mạo bị bỏng nặng của hắn, giờ thì lại thành ra sợ gây chói mắt theo đúng nghĩa đen. Bên tay vẫn đang cầm quyển cổ kinh bằng thiết phiến, cũng đã ngầm nói rõ con đường hắn lựa chọn.

Mặc dù giận, Yanfei cũng chẳng biết làm thế nào, chỉ có thể tiếp tục đi theo bên cạnh hắn, cuối cùng lại tạo thành một cảnh tượng khá đặc biệt trong mắt người qua đường xung quanh.

Một đứa trẻ khoảng 7, 8 tuổi đội khăn trùm đầu đi bên cạnh một thiếu nữ đôi mươi, nhìn qua trông như một cặp tỷ đệ. Nhưng không hiểu sao trong lòng mọi người lại có cảm giác chính đứa trẻ kia mới là người lớn hơn, nhưng điều này cũng chẳng khiến họ bận tâm.

Những người quen biết đều nhận ra đây là vị nữ luật sư tai tiếng nọ, nên có chút kỳ quái cũng là lẽ thường. Người không biết thì lại coi điều này dù lạ nhưng không phải không thể chấp nhận được. Dù sao cảng Ly Nguyệt là một trong những thành phố lớn nhất trên cả đại lục Teyvat, kỳ nhân dị sĩ đổ về đây vô số kể, còn nhiều kẻ quái dị hơn thế này rất nhiều.

Đi thêm một lúc nữa, Lê Thanh Vũ mới nói tiếp:

"Chắc tỷ tỷ thấy ta trầm tư không nói suốt một quãng đường dài mới cho là ta có tâm sự đúng không? Điều đó thì tỷ tỷ đoán đúng rồi, chỉ là không phải nguyên do kia mà thôi."

"Tỷ tỷ cũng đã từng nhìn thấy tính cách của ta như thế nào rồi, sao lại có thể vì chuyện này mà có oán khí với sư phụ được? Người thường có lẽ sẽ có những kẻ như vậy, nhưng ta... ha ha, tuy cũng là phàm nhân nhưng quy tắc đạo đức của bản thân ta vẫn luôn tuân thủ, chưa kể trường hợp này, sư phụ đã dốc hết lòng giúp đỡ ta rồi."

"Tâm sự của ta, kỳ thực là về điều khác cơ."

"Điều gì?" Yanfei tò mò.

"Là về... Ha ha, thôi không nói. Nói cho tỷ tỷ thì tỷ tỷ cũng chẳng hiểu. Tỷ tỷ còn non quá."

"Cái gì? Thằng nhóc này! Ngươi khinh thường ta đấy hả? Ta nói cho ngươi biết, về phương diện trí thông minh thì ta không sợ bất kỳ ai nhé, ngay cả người của thương hội Phi Vân còn phải kính nể ta ba phần!" Yanfei nghe vậy liền đáp với một giọng điệu phật ý.

"Về phương diện trí thông minh thì miễn bàn, điều đó ta công nhận, dù sao không phải ai cũng có thể đọc thuộc hơn vạn điều luật lớn của Ly Nguyệt vanh vách như tỷ tỷ. Nhưng từ những phương diện khác... Nếu tỷ tỷ thực sự không non nớt thì đã biết lý do ta trầm tư rồi." Lê Thanh Vũ vừa gật gù vừa nói.

"... Lỡ đâu ta giả vờ không biết thì sao?" Yanfei vẫn cố phản bác.

"Thì tỷ tỷ đã không hỏi câu này."

"...."

Cuối cùng, do không muốn bị Lê Thanh Vũ châm chọc thêm nữa, Yanfei liền đổi chủ đề:

"Thế ngươi thật sự không phiền muộn gì về vấn đề Vô Linh chi Thể sao?"

"Tuy có chút..." Lê Thanh Vũ hơi suy nghĩ, rồi liền lắc đầu: "...Bất quá đời người làm gì có ai trải bước bằng phẳng. Trắc trở dù sao cũng sẽ đến, không lúc này thì lúc khác, đây là kiếp nạn nhưng cũng là thử thách. Thuận tức là phàm, nghịch mới là Tiên, chẳng phải thế sao?"

"... Nhiều khi ta lại nghĩ, ngươi mới thực sự là huyết mạch của Tiên Nhân, chứ không phải ta." Yanfei nói câu này mà không sợ người xung quanh nghe thấy, bởi vì nàng đang thi triển Tiên Thuật Thiên Lý Truyền Âm, giống như Chân Khí Truyền Âm của Lê Thanh Vũ nhưng ở cấp độ cao hơn, tạo nên liên kết giữa nàng và hắn.

Còn về luật cấm thi pháp của Ly Nguyệt, luật đã ghi rõ, chỉ cần không gây ảnh hưởng gì đến người ngoài thì cũng sẽ không có vấn đề gì. Dù sao nếu như người ta về đến trong nhà của mình thi triển quyền cước, chẳng lẽ lại đi bắt giữ họ?

Vậy nên các loại thuật vô hại như thế này đều không được tính là vi phạm pháp luật. Thế nên ngay cả người vô cùng nghiêm khắc về phương diện này như Yanfei cũng có thể thoải mái sử dụng.

"Không phải tỷ tỷ đã nói ta là tân sinh Ma Thần sao? Về căn bản thì huyết mạch cũng chẳng kém đâu chứ? Chỉ là vớ phải cái Vô Linh chi Thể này mà thôi." Lê Thanh Vũ vuốt vuốt cằm đáp, dáng vẻ cố làm ra vẻ nghiêm túc.

"Này chỉ là nói đùa mà thôi, ai lại coi là thật— À mà có khi ngươi đúng là tân sinh Ma Thần thật. Mang trong mình một Thần Thông, một Bán Thần Thông, ngoài ra còn có các Thiên Phú tiếp cận Thần Thông, có khi còn có những thứ khác mà chúng ta chưa biết. Nói ngươi là Ma Thần chắc cũng có khối người tin. Chỉ là ta không biết giờ trên đại lục còn có thể xuất hiện tân sinh Ma Thần nữa hay không?"

Yanfei đang lắc đầu, rồi bỗng khựng lại, dường như bản thân nàng cũng nhận ra đây có lẽ là một câu hỏi nghiêm túc.

"Ai biết, điều đó tỷ tỷ phải hỏi sư phụ."

"Khi nào có cơ hội. Nào, thế thưa vị tiên sinh mới tí tuổi đầu mà cái gì cũng tỏ vẻ biết tuốt, còn một vấn đề cuối cùng, hãy nói cho ta nghe lý do tại sao ngươi lại lựa chọn con đường thứ tư nào?"

"À, cái đó, giải thích khá dễ dàng. Con đường thứ nhất sư phụ đưa ra thật sự rất tốt, cũng hợp với hoàn cảnh hiện tại của ta. Nếu bàn về sự nghiệp thì lại càng huy hoàng khôn tả, nhưng chung quy vẫn không phù hợp với con đường của ta. Thế giới này chung quy vẫn là một thế giới vĩ lực quy về tự thân, nếu có thể tự tu hành không phải là tốt sao? Hơn nữa con đường này cuối cùng ta vẫn sẽ 'ngoẻo' sớm." Lê Thanh Vũ giải thích.

Yanfei mặc dù có chút không hiểu cụm từ “Vĩ lực quy về tự thân” có hàm ý gì, nhưng cũng vẫn hiểu được đại khái, gật đầu cho hắn nói tiếp.

"Con đường thứ hai là con đường chắc chắn nhất, cũng là bằng phẳng nhất. Tuy có tốn công tốn sức, nhưng cuối cùng ta vẫn chắc chắn có thể sống được thêm mấy trăm năm. Điều này, trong mắt một số người, đã được coi là món hời lớn rồi. Nhưng trường mệnh mà không trường sinh cũng không phải điều ta theo đuổi."

"Chờ một chút, trường mệnh và trường sinh khác nhau chỗ n-"

"Con đường thứ ba là một con đường sẽ giúp ta chắc chắn nắm giữ lực lượng phi phàm, cũng là con đường có Động Lộ và Võ Đạo rất vừa ý ta. Chỉ là nó vẫn tồn tại khiếm khuyết rất lớn, đó chính là giới hạn của nó là không thể vượt qua, thậm chí càng bền chắc hơn. Đan dược có thể giúp ta đột phá đến được Thượng Thừa cảnh, thậm chí Võ Tôn, nhưng chung quy chỉ đến thế mà thôi."

"Con đường thứ tư là con đường gian nan nhất, tiềm ẩn nhiều hiểm nguy nhất, nhưng lại là con đường sở hữu thành tựu cao nhất. Ta thậm chí có được cơ hội vấn đỉnh Chân Quân cảnh, đây là cơ hội mà bao kẻ trong thiên hạ thèm nhỏ dãi vẫn không có được, cũng lại cực kỳ phù hợp với truy cầu, tính cách cùng phương hướng Đạo Lộ của ta. Bởi vậy nên ta mới chọn nó."

"Nhưng... thế chẳng phải là đối với Bình lão lão, người đã rõ tính cách cùng đạo lý của ngươi thì việc ngươi lựa ch��n con đường thứ tư chẳng phải đã rõ ràng rồi sao? Thế thì việc đưa ra các lựa chọn khác chẳng phải vẽ rắn thêm chân, cố ra vẻ tử tế sao?" Yanfei thắc mắc.

"Xem kìa, người vừa bảo vệ sư phụ, cũng vừa khuyên ta đừng oán hận nàng, giờ đang nói gì kìa." Lê Thanh Vũ bật cười.

"Ta... ta... ta chỉ đang cố gắng phân tích theo lý trí mà thôi..." Yanfei nghe vậy lập tức ấp úng.

"Không sao, không sao, ta hiểu. Dù sao thì hiểu theo một phương diện lý trí thì cũng đúng là như vậy. Mà việc tỷ tỷ nhất thời nói thế, kỳ thực không phải là tỷ tỷ đang phản bác sư phụ hay coi sư phụ là người không tử tế. Trái lại, còn là minh chứng cho việc tỷ tỷ vững tin rằng sư phụ sẽ không bao giờ có hành vi ‘không tốt’ như vậy. Thế nên tỷ tỷ mới nói thế mà không cần suy nghĩ, hoặc có thể chỉ là vì tỷ tỷ rất đơn thuần, ai mà biết được." Lê Thanh Vũ lắc đầu, cố làm nàng bình tĩnh lại.

"Thôi, quay lại chủ đề chính. Ta cũng hiểu được phương diện đó, nhưng ta cũng không cảm thấy mình bị, nói sao nhỉ, điều khiển. Trái lại ta còn cảm thấy biết ơn."

"Bởi vì nàng đã đưa cho ta lựa chọn, mà ta hoàn toàn có thể chắc chắn là dù ta có làm ra lựa chọn nào thì nàng cũng vẫn sẽ giữ y nguyên lời hứa, bởi đây không phải là khảo nghiệm."

"Trên thực tế, ta mang ơn cứu mạng của tỷ tỷ, sau đó tỷ tỷ lại tiến cử ta với sư phụ để ta có cơ hội sử dụng Tiên Duyên. Mặc dù ta cũng biết tỷ tỷ có chút tiểu tâm tư, nhưng đó chỉ là chuyện vô hại với ta, không cần đề cập cũng được. Nhưng điều quan trọng nhất chính là, mặc cho sau đó ta có biểu lộ những vẻ khác thường thì tỷ tỷ vẫn tin tưởng ta, đó mới thực sự là điều quan trọng."

"Nói tiếp, ta được Bình lão lão, một vị Tiên Nhân, thu làm đồ đệ, thậm chí là truyền nhân thân cận. Dù đúng là có sở hữu Thiên Phú tuyệt luân cùng một thân Võ Học có sẵn, nhưng bất quá mới chỉ là Chân Khí cảnh đỉnh phong. Dựa vào một mình ta thì cả đời gần như cũng không thể đột phá tiếp nổi, thế nên được ơn truyền dạy lại càng phải ghi nhớ."

"Chính vì vậy, dù là sư phụ ngài ấy có chỉ định ta bắt buộc phải tu luyện môn công pháp này, mà nó cũng vì trợ giúp ta chứ không hề gây hại cho tính mệnh của ta, thì ta cũng không có tư cách gì mà từ chối, đây là lẽ phải. Thậm chí ngài ấy cũng có thể chỉ thu ta làm đệ tử ký danh, ban thưởng chút đan dược, cũng chẳng cần quan tâm đến Vô Linh chi Thể của ta, ta cũng không nói gì được. Một phần vì vĩ lực cường giả, một phần vì ngài ấy có thiếu nợ gì ta đâu?"

"Nhưng ngài ấy lại đưa ra cho ta các lựa chọn khác biệt, mà mỗi lựa chọn đều là những lựa chọn tuyệt vời. Sự nghiệp, quyền thế, trường mệnh, thực lực, điều nào mà thế nhân chẳng hằng ao ước? Dù lựa chọn cái nào trong số này, ta đều gần như có thể đạt đến đỉnh phong ở nhân thế."

"Đúng là có thể ngài ấy có thâm ý gì với công pháp này, nhưng về căn bản cho tới giờ ngài ấy vẫn chưa làm chuyện gì bất lợi với ta, vậy thì bị lợi dụng cũng có hề gì đâu? Đặc biệt là khi cả hai bên đều đã thấu tỏ vấn đề thì làm sao có thể nói là lợi dụng được?"

"Từ trên phương diện lý trí nhìn vào thì đúng là có thể như vậy, nhưng tỷ tỷ cũng phải nhớ, lý trí không phải là phương diện duy nhất để tỷ tỷ nhìn sự việc. Lại càng không phải lý trí chỉ có một mặt, trong khi tất cả mọi thứ nãy giờ ta nói đều vẫn theo lý trí."

"À đương nhiên có thể có chút ngoại lệ, chẳng hạn như theo thuyết âm mưu, có thể ta căn bản không có Vô Linh chi Thể, là sư phụ lừa dối hai tỷ đệ chúng ta, hoặc về căn bản là do chén trà vừa nãy ta uống, hòng kiểm soát Đạo Lộ của ta, vân vân và mây mây..." Lê Thanh Vũ nói đến đấy lại phá lên cười một tiếng.

"Thế tỷ tỷ chẳng phải cũng là ngốc sao? Nếu Lão Lão ngài ấy thật sự có ý như vậy thì chẳng phải tất cả những gì tỷ tỷ nói với ta đều sẽ được ngài ấy nghe hết sao? Hoặc giả căn bản ta cũng là kẻ xấu?" Yanfei mỉm cười, nàng cảm thấy vừa rồi hắn chỉ đang nói đùa. Chỉ là ngay sau đó nàng lại bị hắn dùng ánh mắt khinh thường liếc nhìn lại, cuối cùng hóa thành một câu than thở:

"Ài, tỷ tỷ không thể là ác nhân được, ngu ngơ như vậy đã là không được rồi."

"Ngươi!"

"Tỷ tỷ nghĩ rằng sư phụ ngài ấy không nghĩ tới việc ta có thể nghĩ ra được tất cả những điều này sao? Tỷ tỷ thật sự quá coi thường một vị Tiên Nhân đã trải qua Thượng Cổ Thần Chiến rồi, cũng quá coi thường thủ đoạn của ngài ấy."

"Về căn bản thì, chính kẻ tên Lê Thanh Vũ vẫn đang còn nói chuyện tỉnh táo với tỷ tỷ hiện tại, chính là minh chứng rõ ràng nhất rồi. Hoặc giả như chính đó là một cái 'tiền đặt cược' chăng? Nếu nó là ở một tầng sâu hơn trong bố cục thì chúng ta lại quay về luận điểm ban đầu."

"Đây cũng mới thực sự là điều mà ngài ấy hỏi ta khi ta đưa ra lựa chọn, cũng thực sự là câu trả lời của ta."

Mặc dù trong loại luận điểm này Lê Thanh Vũ cũng biết là tồn tại một số sai lầm chí mạng, nhưng hắn cũng sẽ không đi giải thích thêm với Yanfei vì nàng cũng sẽ không hiểu được. Trong đó đa phần là về Nhân Quả, Duyên Nợ cùng Thời Không. Đối với những điều đó, nó sẽ lại liên quan đến những phương diện khác quá rộng rồi. Dù có thể gây ra ảnh hưởng cuối cùng, nhưng hắn sẽ lại có cách xử lý riêng.

"Đương nhiên, ta cũng không đoán ra được thâm ý hoàn toàn của ngài ấy là gì, mà chỉ lờ mờ đoán được mà thôi. Dù ta có là trí giả đi chăng nữa thì để hiểu được tâm tư của một bậc đại năng đã khó rồi, càng đừng nói đến việc vị đại năng này đã sống hàng ngàn năm, kinh nghiệm lão luyện, khó lòng mà kể hết được."

"Nhưng..."

"Một số chỉ là khả năng, một số chỉ là suy đoán, một số chỉ là khía cạnh, và một số chính là chân tướng. Nhìn từ trên xuống, Nhân Quả cuồn cuộn, Vận Mệnh buông trôi, Thực Hư vặn vẹo, Hồng Trần bao phủ, há chẳng phải nhân sinh đó sao?"

Nói xong lời này, hắn liền ngoảnh mặt đi, cất giọng thật to, đầy sảng khoái:

"Ta Lê Thanh Vũ làm người như nào tỷ tỷ cũng biết. Sống không hổ với tâm, chết chẳng thẹn với đời, mặc thiên kiếp vạn nan, một mình ta đi đại đạo. Chỉ là như vậy thì đã là gì?"

Nói đến đây trong mắt của Lê Thanh Vũ dường như có một luồng quang mang kỳ lạ đang lấp lánh nhẹ. Nếu Yanfei chịu khó tu tập các loại Tiên thuật mà Bình lão lão đã dặn dò đúng như yêu cầu, thì có thể nhìn ra được, tinh cầu thứ hai bên trong Cung Mệnh của h���n cũng đã bắt đầu ổn định, ánh sáng phát ra càng thêm chói lọi.

Tuy nãy giờ Yanfei nghe cái hiểu cái không, nhưng cuối cùng lại như thể được hồ quán đỉnh, trong đầu linh quang chợt lóe lên, ngoài mặt nàng chớp mắt mấy lần:

"Ta... dường như hiểu được vì sao Lão Lão lại thu ngươi làm đệ tử hồng trần nhất đẳng rồi. Tâm tính như thế này, tự tin như thế này, trí tuệ như thế này,... Hóa ra đây là sự khác biệt giữa trí tuệ và trí thông minh sao? Đây cũng là lý do câu hỏi vừa nãy ta hỏi ngươi lại trở nên thừa thãi, là bởi ta không nhìn ra được..."

"Tưởng ngây thơ nhưng kỳ thực lại là đại lực bất kỵ xảo, âm trong dương, dương trong âm, đây chính là ‘Thế’ mà ngươi đã gọi đúng không?"

Nghe được lời này, Lê Thanh Vũ thật sự kinh ngạc khi nghe lời này từ Yanfei. Hắn quay người lại, nhìn ngắm vị tỷ tỷ này từ đầu đến chân mấy lượt, cuối cùng, tất cả kinh ngạc hóa thành một nụ cười:

"Xem ra ta nói nãy giờ cũng không uổng công. Chúng ta đã thật sự đạt được một điều gì đó nhỉ? Tuệ tính của tỷ tỷ có vẻ cao hơn ta tưởng, Yanfei tỷ tỷ."

"Quá khen."

...

Đi thêm một đoạn nữa, mặt trời cũng đã khuất hẳn núi, buổi tối đã đến, nhà nhà bắt đầu thắp đèn. Đăng quang Ly Nguyệt chiếu sáng rực cả một vùng trời.

Lê Thanh Vũ cùng Yanfei cũng đã về tới nhà Yanfei. Nhân lúc nàng mở cửa, hắn ung dung quan sát đường phố lung linh xung quanh mình, cuối cùng lại ngẩng đầu lên nhìn trời tối.

"Cũng có chút vi diệu." Hắn thì thào khẽ.

Tính theo thời gian thực, thì hắn mới chỉ xuyên qua được một ngày. Dù tâm trí kiên định đã vực dậy sau khi trải qua giao đấu sinh tử với lũ Hilichurl, thì cảm giác bất an nơi đất khách quê người cũng là điều không thể tránh khỏi, đặc biệt khi nơi đây là một nơi cách xa thế giới của hắn có lẽ là vô số thời không. Nói cách khác, hắn nhớ nhà.

Người ở nơi khác nhìn lên trời vẫn có thể thấy được bầu trời quê hương, tuy khó nhưng đại khái vẫn làm được, mà bầu trời đó vẫn nguyên bản vốn dành cho sinh linh của thế giới đó. Còn hắn, bầu trời đầy sao này có thực sự dành cho hắn sao?

Nhưng ngay trong ngày hôm nay, hắn lại gặp phải một khảo nghiệm mộng cảnh Luân Hồi, như được trải nghiệm kiếp sống của một người đã sinh ra cách đây hàng ngàn năm, cũng đã từng cười nói, cũng đã từng cùng người ngắm tinh thần trên cao vào ban đêm...

Không gian và thời gian ngăn cách, trùng trùng điệp điệp quấn lại làm một thể, siết chặt lấy tâm trí hắn. Đây mới là lý do thực sự khiến hắn nhất thời không thể trò chuyện được sau khi đi xuống khỏi Ngọc Kinh Đài.

Thắp sáng lên hai tinh cầu trong Cung Mệnh, hắn cũng đã hiểu rõ được con đường tương lai của bản thân. Dù uy hiếp mờ mịt tới từ Thiên Không Đảo đã không còn khiến hắn phải sợ hãi, chỉ có nhân tình thế thái của thế gian mới đáng để hắn lưu giữ trong lòng.

Tình cảm đè nặng lên tâm hồn, có người sẽ lựa chọn vứt bỏ, có người sẽ để tâm hồn bị đè nát, nhưng cũng có người sở hữu ý chí kiên định, lại để cho con tim mình từ từ trưởng thành cùng với gánh nặng ấy, cuối cùng...

Có thể gánh vác cả một phiến thiên địa!

Lê Thanh Vũ cúi đầu xuống, thở dài một hơi, h��n nỉ non:

"Vậy ra... đây là hồng trần luyện tâm sao? Thật có chút không hiểu được cảm giác của trăm năm ngàn năm sẽ ra sao? Tiên đạo..."

"Này, còn đứng thẫn thờ ở ngoài đấy làm gì? Ta mở cửa xong rồi đây này." Yanfei không biết từ khi nào đã vào trong nhà, đã thắp hết đèn lên, thấy hắn còn đứng thẫn thờ bên ngoài liền gọi vọng ra.

Hắn nghe thấy thế liền quay người lại, như chợt nhận ra điều gì, trên mặt cũng nở một nụ cười nhẹ nhưng bên trong lại ẩn chứa niềm hạnh phúc nhàn nhạt:

"Vào đây."

Quyền sở hữu bản biên tập này thuộc về truyen.free, nguồn cảm hứng bất tận cho mọi tâm hồn yêu truyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free