Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 55: Quyển 1 Chương 55: Quyết định cuối

“Nhưng Lão Lão, tại sao chúng ta không để hắn sử dụng Kinh Nghiệm chi Thư? Bản chất Kinh Nghiệm chi Thư, với sức mạnh từ Tưởng Niệm kết hợp tính chất Nguyên Tố trong Địa Mạch, hoàn toàn có thể thay thế Linh Khí mà?”

Yanfei, vốn đã quá quen với cách nói chuyện của Bình lão lão, nhanh chóng hoàn hồn, bắt đầu lục lọi ký ức tìm kiếm phương án, cuối cùng nhớ đến Kinh Nghiệm chi Thư.

“Kinh Nghiệm chi Thư? Nó có phải chính là mấy bản Kinh Nghiệm mà ta thường dùng để thăng cấp nhân vật trong game cũ không nhỉ? Dù trong game chúng được chia thành ba loại: Lưu Lãng Giả, Mạo Hiểm Gia và Anh Hùng, nhưng ở thế giới này chắc hẳn sẽ đa dạng hơn nhiều chứ?”

Nghe đến đây, Lê Thanh Vũ cũng nhớ ra cách tăng cấp độ cho nhân vật trong game. Ngoài việc đột phá giai đoạn, mọi đẳng cấp đều cần dùng đến thứ này.

“Kinh Nghiệm chi Thư? Đó cũng là một cách. Nhưng đối diện với Vô Linh chi Thể loại Thần Thông như này thì cũng vô dụng. Bản chất Kinh Nghiệm chi Thư chứa đựng năng lượng Nguyên Tố ngưng đọng từ Tưởng Niệm của Địa Mạch, mà Vô Linh chi Thể lại hạn chế ở bản nguyên. Không phải chỉ đổi một phương thức là có thể giải quyết được.” Bình lão lão lắc đầu.

“Vậy nên dù có để hắn ngồi đọc Kinh Nghiệm chi Thư, cùng lắm hắn chỉ học hỏi được chút kiến thức, chứ Nguyên Tố trong đó vẫn sẽ không thể hấp thu.”

“...Nếu đã vậy, không phải sư phụ nói là vẫn có cách tu luyện sao?” Lê Thanh Vũ lại hỏi.

Đ��i mặt với thắc mắc này của hắn, Bình lão lão không vội đáp lời. Nàng trầm tư mấy khoảnh khắc, rồi mới nhìn hắn bằng ánh mắt vô cùng phức tạp và cất tiếng nói:

“Thanh Vũ, hiện giờ đứng trước mặt ngươi đang bày ra bốn con đường, ngươi cần phải đưa ra lựa chọn. Hãy nhớ, một khi đã bước vào, ngươi gần như không thể quay đầu.”

Nhìn thấy ánh mắt nghiêm trọng của nàng, Lê Thanh Vũ cũng hiểu được, liền gật đầu một cách kiên quyết.

“Thứ nhất, tuy Vô Linh chi Thể chặn khả năng thu hút Nguyên Tố của ngươi, nhưng các Thiên Phú khác của ngươi vẫn hoạt động bình thường. Vì vậy, ta có một đề nghị: ngươi sang Sumeru du học. Khi đó, dù chọn Học Đạo hay Pháp Đạo, ngươi đều có thể theo được. Bởi lẽ, năng lực nhìn thấy Nguyên Tố của ngươi cực kỳ hữu dụng với họ, chưa kể trí tuệ của ngươi, vốn đã là một loại Thiên Phú Thần Thông khác rồi.”

“Nếu may mắn, ngươi còn có thể trở thành Học Giả cao cấp, thậm chí là Pháp Sư kiểu Học Giả của Sumeru. Khi ấy, ngươi chỉ cần mang theo một thiết bị giúp điều khiển Nguyên Tố bên ngoài, giống như các Ma Pháp Sư không sở hữu Vision. Phần còn lại, chỉ cần dùng Thiên Phú của mình để xem xét kỹ cách vận hành Nguyên Tố là được. Dù cho việc mất đi khả năng tự thân hấp thu Nguyên Tố vẫn là một bất lợi lớn, thì dù có dùng dụng cụ điều khiển Nguyên Tố cũng không thể bù đắp được, vì nó không xuất phát từ Linh hồn của ngươi.”

“Tuy nhiên, như thế cũng đồng nghĩa là ngươi sẽ từ bỏ cơ hội tu hành Tiên và Võ, thực lực tự thân cũng sẽ rất yếu, thọ nguyên càng có nhiều giới hạn. Vả lại, nó sẽ đi ngược lại với con đường mà ngươi đã lựa chọn để thắp sáng Tâm Linh, vốn chính là Thăng Hoa chi Lộ. Ngoài ra, Sumeru lúc này... khá là long xà lẫn lộn. Ta thực sự không muốn để ngươi sang đó, đặc biệt khi ngươi vẫn còn nhỏ như thế này.”

“Đương nhiên, dù ngươi có chọn con đường này, ngươi vẫn sẽ là đệ tử của ta, điều đó không hề thay đổi. Ngươi thậm chí còn có thể trở thành vị Học Giả đầu tiên dung hòa được tri thức của Sumeru với Tiên Pháp Ly Nguyệt, nhưng chuyện đó tạm thời không nhắc đến.”

...

“Con đường thứ hai, đó chính là phá bỏ Vô Linh chi Thể của ngươi. Điều này sẽ hao tốn rất nhiều thứ. Về tài vật, ngươi không cần lo lắng, ta còn rất nhiều. Nhưng ngươi sẽ phải hao tốn ít nhất ba mươi năm liên tục tu tập pháp môn, nếu không muốn đánh mất phần lớn thọ nguyên. Khi ấy, ngươi mới có thể giải trừ được hạn chế của Vô Linh chi Thể.”

“Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là ngươi sẽ tu hành được như bình thường. Phá bỏ Vô Linh chi Thể đồng nghĩa với việc phá vỡ Hồn Thân Hoàn Mỹ, tạo nên một vết rách lớn trong liên kết giữa Nhục Thân và Linh Hồn của ngươi. Hãy nhớ rằng Thiên Phú này của ngươi hiện tại là loại hiếm có trăm vạn người không tìm được một, là Thiên Phú hàng đầu cho cả Võ Đạo lẫn Tiên Đạo.”

“Ngoài ra, ngươi cũng đã bỏ qua thời gian tu hành tốt nhất, và thân thể ngươi sau đó cũng sẽ chỉ là Phàm Căn, thậm chí không đạt đến Linh Căn. Nếu muốn tiếp tục tu hành, chỉ có thể liên tục dùng đan dược và Kinh Nghiệm chi Thư. Đến cuối cùng, liệu có thể đạt được Luyện Thần Phản Hư hay không cũng rất khó nói.”

“Tu hành càng lên cao, càng quan trọng cái gọi là Bản Nguyên của mình. Trừ khi có được cơ duyên nghịch thiên, cả đời ngươi sẽ khó tiến thêm dù chỉ nửa bước. Bù lại, ngươi sẽ có lợi thế là thọ nguyên được đảm bảo hoàn toàn. Bởi lẽ, Tiên Đạo chúng ta sống lâu hơn rất nhiều so với các loại khác; khi đó, việc ngươi sống đến hai trăm năm không phải là vấn đề.”

...

“Con đường thứ ba chính là để ngươi tu hành Võ Đạo đỉnh cấp công pháp cùng đỉnh cấp Võ Kỹ. Khi ấy, với căn cốt của ngươi và Thiên Phú Hồn Thân Hoàn Mỹ, tuy rằng căn cơ Khí sẽ bạc nhược do toàn phục dụng đan dược gia tăng tu vi, nhưng chắc chắn vẫn có thể tung hoành thiên hạ.”

“Hồn Thân Hoàn Mỹ về cơ bản đã gần như dọn sẵn con đường để ngươi đạt đến đỉnh cao. Đến cuối đời, có khi ngươi còn có thể luyện thành Phản Phác Quy Chân, thậm chí tiến thêm một bước nữa.”

“Theo tính toán của ta, trước khi tạ thế nhập Luân Hồi, ngươi sẽ có thể tu luyện đến Thượng Thừa cảnh đỉnh phong. Một thân Võ Thuật chắc hẳn cũng sẽ đạt đến phản phác quy chân. Dù là Võ Tôn hay thậm chí Võ Thánh phổ thông cũng sẽ không phải đối thủ nếu ngươi biết phối hợp Võ Kỹ cấp cao cùng Tiên Thuật cơ bản.”

“Thậm chí, ngay cả sau khi ngươi chuyển thế, nếu chúng ta có duyên tái ngộ, ta sẽ lại thu ngươi làm đồ đệ – trong trường hợp ngươi không sở hữu Vô Linh chi Thể một lần nữa.”

...

Bình lão lão nói một hồi không ngừng nghỉ, tuy rất nhanh nhưng với tốc độ suy nghĩ của cả Yanfei lẫn Lê Thanh Vũ thì họ đều có thể bắt kịp. Chỉ là, Yanfei lại không thể hiểu được ý nghĩa sâu xa bằng Lê Thanh Vũ.

“Cuối cùng chính là con đường thứ tư, con đường này thì lại có liên quan đến Bán Thần Thông còn lại của ngươi, cũng chính là Ý Chí!” Bình lão lão nhấn mạnh giọng.

“Ý chí? Lão Lão, từ khi nào nó lại được coi là Thần Thông vậy?” Yanfei thắc mắc.

“Khi nó đủ mạnh. Thanh Vũ, ngươi hẳn là cũng hiểu được khái niệm Ý cảnh đúng không?”

“Con có biết, nhưng không chắc là đủ toàn diện.”

“Nói tóm lại, Ý Chí của ngươi chính là một trong những yếu tố giúp ngươi đạt ��ược Nhị Giai Cung Mệnh dễ dàng đến vậy. Trong khi những người khác phải tích lũy và trui rèn cho cứng cáp, thì Ý Chí của ngươi vốn đã cứng cáp và dày đặc ngay từ đầu rồi, chỉ cần mài giũa thêm là có thể thắp sáng Tâm Linh.”

“Đối với Ý Chí, thì một trong số những giá trị lớn nhất của nó chính là chế tạo Thánh Di Vật, vốn là kết hợp của Ý Chí và Tưởng Niệm. Nhưng chúng ta không bàn đến nó hiện tại, mà chúng ta sẽ nói đến một khía cạnh khác, chính là Ý cảnh.”

“Yanfei, nói cho ta biết thế gian tồn tại bao nhiêu loại Ý cảnh?” Bình lão lão đột nhiên lại hỏi.

“... Có ba loại, Tự Nhiên Ý, Tự Ngã Ý cùng Tự Hợp Ý.” Hơi nhớ lại một chút, Yanfei mới đáp.

“Đúng rồi, thế ba loại này khác nhau ra sao?” Bình lão lão lại hỏi.

““Tự Nhiên Ý là ý của tự nhiên, vận động Thiên Nhân Hợp Nhất...” Ngập ngừng, lần này nàng trả lời có chút thiếu tự tin, định hồ lộng qua loa nhưng Bình lão lão không mắc chiêu. Gân xanh hơi nổi trên trán, nàng lập tức cắt ngang:

“Sai hoàn toàn, ngươi lại không đọc kỹ mấy thư tịch Võ Lý phụ thân ngươi để lại à?”

“Lão Lão, nhưng con tu là Tiên Đạo mà? Đọc Võ Lý đặc biệt là về phần Ý Cảnh để làm gì chứ?”

“Không tu thì cũng phải biết chứ, lỡ sau này gặp phải thì sao? Đây còn toàn là kiến thức căn bản...” Sau đó lại bắt đầu một tràng trách mắng của Bình lão lão, Yanfei chỉ có thể cúi đầu chịu trận.

Lê Thanh Vũ đứng một bên, thấy cảnh này, trong lòng dấy lên chút nghi ngờ:

“Chờ một chút. Trong game, Yanfei dù không tinh thông võ nghệ nhưng cũng hiểu khá nhiều về Võ đạo mà? Nàng suy nghĩ và đọc sách đều rất nghiêm túc và nhanh nhẹn, sao giờ lại... bê bết đến thế này?”

“Bỏ qua vấn đề về sự khác biệt chuyển giao giữa các thế giới đi, hay là... Ừm, cũng có thể lắm.”

Nghĩ thông được một lý do nghe chừng hợp lý, hắn khẽ gật gù, rồi cắt ngang lời trách mắng của Bình lão lão, tránh để mạch suy nghĩ bị gián đoạn.

“Hả... à ừm, xin lỗi Thanh Vũ. Trước giờ toàn chỉ có mình ta với nha đầu này, nay có thêm ngươi, tự nhiên ta lại quên mất, dù sao cũng quen rồi. Nhưng những gì ta vừa nói xong, ngươi cũng phải nhớ kỹ. À mà chắc chẳng cần ta dặn, ngươi cũng không phải cái nha đầu này.”

Vừa nói, nàng vừa lườm Yanfei một cái, khiến cô bé run lên như cầy sấy:

“Nghe cho kỹ đây, Ý cảnh cũng không phải chỉ là vấn đề của Võ Đạo, mặc cho đó là Võ Đạo Ly Nguyệt, Inazuma hay Chiến Đạo Mondstadt, Natlan, Snezhnaya, mà nó còn áp dụng lên rất nhiều loại Đạo khác, bao gồm Pháp Đạo, Vu Đạo, thậm chí Tiên Đạo!”

“Cái ta muốn nói hôm nay chính là Tự Nhiên Ý. Về cơ bản, đó là loại Ý cảnh cho phép vận dụng Nguyên Tố tự nhiên bằng chính ý chí của mình.”

“Ví dụ đơn giản, một người nếu có thể lĩnh ngộ được Ý cảnh của thủy giang, thì dù không sở hữu Tam Nhãn hệ Thủy, khi vận dụng Ý cảnh, họ vẫn có thể điều động Thủy Nguyên Tố, thậm chí lấy đó để tu luyện!”

“Đây chính là con đường thứ tư ta đã nghĩ ra cho ngươi, Thanh Vũ. Nếu ngươi có thể lĩnh ngộ được Tự Nhiên Ý Cảnh, tự nhiên ngươi cũng có thể điều khiển Nguyên Tố bằng chính Ý Chí của bản thân – vốn đã ở cấp độ tiếp cận Thần Thông. Khi đó, dù Nguyên Tố không bị ngươi hấp dẫn, chúng cũng sẽ phải ngoan ngoãn bổ trợ để ngươi luyện hóa.”

“Một khi làm được như thế, ngươi lại có thể tu luyện Tiên Đạo lẫn Võ Đạo đồng thời như bình thường, không hề bị giới hạn. Thậm chí, việc đạt đến cảnh giới Chân Quân cũng hoàn toàn có thể.”

“Nhưng Lão Lão,...” Yanfei ở một bên lại nói yếu ớt: “Không phải lĩnh ngộ Ý cảnh đã rất khó sao, giờ ngài còn bắt hắn lĩnh ngộ đúng loại nữa, lại thêm dù cho lĩnh ngộ được một loại Ý cảnh nhưng bổ trợ tu luyện cũng đâu có được bao nhiêu đâu?”

“Ha ha, vừa nãy hỏi về Ý cảnh cơ bản chia làm mấy loại còn không đáp được, mà giờ lại có thể nói năng thế này à?” Bình lão lão cười lạnh.

“...” Yanfei nghe vậy liền lập tức ôm đầu câm nín. Nàng cũng không phải là không biết gì hoàn toàn về Ý cảnh, chỉ là kiến thức đều chỗ thừa chỗ thiếu, nói cách khác là căn bản không vững, chỗ nói được chỗ không.

Thấy nàng đáng thương như thế, Lê Thanh Vũ đứng một bên, hơi kiễng chân vỗ vai nàng mấy cái an ủi, đổi lại là mấy lần bị trừng mắt.

“Nhưng mấy vấn đề do nha đầu Yanfei này đề ra cũng chẳng sai. Đúng, lĩnh ngộ Ý cảnh rất khó, tu luyện Ý cảnh càng khó hơn, mà lĩnh ngộ một loại lại không có nhiều phụ trợ cho lắm... Thế nếu, lĩnh ngộ nhiều loại thì sao?”

“Nhiều loại Ý cảnh?” Cả Lê Thanh Vũ lẫn Yanfei đều giật mình.

“Đúng, nếu lĩnh ngộ một loại không đủ để tăng cường khả năng thu dụng Nguyên Tố, vậy thì chỉ cần lĩnh ngộ nhiều loại hơn. Nếu là hai loại Nguyên Tố hoàn toàn khác biệt thì càng tốt, bởi phản ứng Nguyên Tố sẽ càng dẫn đến việc nhiều Nguyên Tố khác bị cuốn theo, tuân theo quy tắc vận hành cơ bản của chúng.”

Bình lão lão nói tiếp.

“Còn về phần độ khó, nha đầu ngươi lại tính sai một chuyện. Đúng, lĩnh ngộ Ý cảnh là một chuyện cần có cơ duyên xảo hợp và ngộ tính nhất định, nghĩa là người phàm rất khó lĩnh ngộ được Ý cảnh, dù là Võ giả cũng vậy.”

“Nhưng ngươi có biết không, rằng đại đa số Võ giả ở Thừa cảnh đều sẽ sở hữu Ý cảnh, thậm chí điều kiện để đột phá Thượng Thừa cảnh chính là sở hữu Ý cảnh đại thành?”

“Một khi đã sở hữu ngộ tính ở mức nhất định, việc lĩnh ngộ Ý cảnh về cơ bản chỉ là sớm hay muộn. Cái khó khăn nhất ở đây chính là Ý Chí và tư duy.”

“Bởi Ý cảnh, về bản chất, chính là Ý Chí của bản thân gánh chịu tư tưởng và trạng thái của hình tượng Ý cảnh. Muốn hiểu Nham thì phải là Nham, muốn hiểu Hỏa thì phải là Hỏa. Quan sơn không phải sơn, phẩm hải không là hải, nhìn trời vẫn là trời. Đây chính là Ý cảnh.”

“Chính vì vậy, đa số mọi người đều sẽ không lĩnh ngộ nhiều loại Ý cảnh mà đều sẽ tập trung vào một cái. Không nói tới giới hạn ngộ tính và cơ duyên hay việc tập trung sẽ khiến cho Ý cảnh này đề thăng nhanh hơn, cuối cùng càng dễ đột phá cảnh giới, thì việc Ý Chí và tư duy của họ không đủ chính là trở ngại lớn nhất.”

“Có nhiều người tuy không gặp vấn đề Vô Linh chi Thể như ngươi, nhưng do tò mò và tìm kiếm cách đột phá nên đã thử nghiệm tu luyện nhiều loại Ý cảnh. Tất nhiên, họ đều không sở hữu Tam Nhãn, bởi nếu có thì việc này đã hoàn toàn không cần thiết. Kết quả, đúng là cũng có một số người sở hữu hai đến ba loại Ý cảnh thật, chỉ là ở mức đó thôi thì cũng đã đủ khiến họ gần tẩu hỏa nhập ma rồi.”

“Mà điều này, đối với tiểu tử ngươi, Thanh Vũ, lại không phải là vấn đề. Bởi Ý Chí của ngươi không chỉ đơn giản là vượt xa đồng giai, mà về cơ bản đã ��� cấp độ tiếp cận Thần Thông. Một khi ngươi có thể đề thăng một loại Ý cảnh tới cấp độ Thần Thông, thì bản thân nó cũng đã là Thần Thông. Còn về tư duy, sư phụ ta cũng không cần nói nhiều.”

“Nhưng đương nhiên, nói như vậy thì cũng chỉ là mặt lĩnh ngộ, vẫn còn mặt ứng dụng tu luyện và sử dụng Khí.”

Nói đến đây, Bình lão lão búng tay một tiếng nhẹ. Từ trong hư không trước mặt Lê Thanh Vũ bỗng hơi truyền đến một cỗ hấp lực, ngay sau đó liền xuất hiện một quyển cổ kinh.

Cổ kinh được viết trên những phiến sắt mài mỏng, ép chặt lại với nhau bằng một loại thực vật vô danh, phủ lên hai màu huyền hoàng. Bụi mờ che lấp dấu vết thời gian, mặt ngoài ghi rõ bốn chữ:

“Khuy” “Minh” “Chân” “Kinh”!

“Đây là Khuy Minh Chân Kinh, vốn là một loại công pháp ta đạt được trong thời kỳ Thượng Cổ Thần Chiến. Về sau, ta tự mình phiên dịch nhưng cũng bỏ xó ở đó, không ngờ lại có ngày dùng đến.”

“Công pháp này vốn là đến từ một vị Ma Thần cổ lão ở một thời kỳ không xác định. Khi ta dưới cơ duyên xảo hợp tìm ra được hang ổ của hắn thì chỗ đó đã bị bỏ hoang ít nhất là hàng ngàn năm rồi, chỉ tìm được ở bên trong một số Thần Vật cùng khoáng thạch hiếm. Cuối cùng chính là bản công pháp đặc biệt này được viết trên đá, đương nhiên không phải bằng chữ Teyvat hiện tại mà là bằng Thượng Cổ Thần Ngữ.”

“Vị Ma Thần này dường như cũng mắc phải vấn đề tương tự như ngươi, hoặc ông ta nghiên cứu sâu về nó. Nếu không, đã chẳng phải kỳ công nghiên cứu ra hẳn một bản công pháp chỉ chuyên dùng cho trường hợp tu luyện nhiều loại Ý cảnh khác biệt. Ngươi có thể đọc qua.”

Bình lão lão vừa dứt lời, bản cổ kinh đã rơi xuống trên tay Lê Thanh Vũ. Tuy nhìn từ bên ngoài khá nặng, nhưng khi cầm lại thấy nhẹ vô cùng, thậm chí còn nhẹ hơn một quyển sách cùng kích cỡ. Điều này càng làm tăng sự tò mò muốn đọc nội dung bên trong của hắn.

Đã được Bình lão lão cho phép, hắn liền mở ra, bắt đầu đọc lướt qua từng phiến sắt. Từng dòng văn tự như rồng bay phượng múa lướt qua ánh mắt hắn, rồi hắn chỉ để nhận ra trong đầu mình chẳng lưu lại được bao nhiêu từ ngữ. Thấy nghi hoặc, hắn lại đọc lại từ đầu một lần nữa, nhưng lần này chỉ hơn được lần trước đúng một chữ.

Nhìn thấy Lê Thanh Vũ ngẩng đầu nghi hoặc mà nhìn mình, Bình lão lão mới mỉm cười:

“Ha ha, tiểu tử ngốc, ngươi chưa từng tu hành qua Tiên Pháp, đương nhiên sẽ không biết được cách đọc kinh thư chuẩn rồi, càng đừng nói đến cấp độ này. Kinh thư ghi chép đến một mức độ nhất định, chữ viết trên đó về cơ bản đều mang trong mình một loại ý vận vi diệu. Cấp càng cao thì càng dày đặc và nhiều, đến cuối cùng chính là viết bằng Pháp Tắc.”

“Nếu vậy thì những văn bản dành cho cảnh giới thấp tu luyện sẽ phải làm sao? Khi đó, người viết sẽ phải cố gắng phân tách Pháp Tắc của từng chữ mình viết ra, để hậu bối có thể đọc hiểu từng tướng diện một, từng hàm ý một, cuối cùng mới thật sự hiểu được từng từ trong văn bản đó.”

“Vì vậy, đối với cấp bậc như ngươi, để có thể hiểu được Tiên Pháp hay Tiên Thuật chi Thư, việc cần làm chính là nhẩm lại mỗi chữ nhiều l��n, rồi mới bắt đầu liên kết các chữ khác tạo thành hàm ý và lĩnh ngộ. Đương nhiên, giờ thì cũng đừng lĩnh ngộ ngay, vì có rất nhiều mật ngữ bên trong mà chỉ khi đạt được chân truyền của Tiên Gia mới có thể học hiểu. Ngươi có thể xem phần giới thiệu của công pháp trước, ở trang hai. Phần này, dù là ở bất kỳ công pháp nào, cũng sẽ được viết bằng văn tự phổ thông.”

Nghe thế Lê Thanh Vũ cũng lật sang trang hai, bắt đầu chú tâm đọc kỹ càng lại phần giới thiệu, đây cũng là phần mà lúc trước đầu hắn đọng lại nhiều chữ nhất.

“Bộ công pháp này chia làm mấy trọng thì ta cũng chưa rõ. Trước mắt, ta mới chỉ dịch được đến đệ tam trọng. Các trọng về sau hình như phải thật sự tu luyện công pháp mới có thể hiểu được.” Bình lão lão lại nói tiếp, trong ánh mắt có mấy phần ngẫm nghĩ.

“Lão Lão! Nếu ngài mới chỉ dịch được đến đệ tam trọng thì cũng đừng cho hắn tu luyện chứ, nhỡ xảy ra sai lầm gì thì sao?” Yanfei lên tiếng can gián: “Mà đệ tam trọng thì hắn mới tu được đến cái gì? Chẳng lẽ khi đấy hắn lại phải mất công ngồi dịch tiếp sao? Có khi còn không dịch được?”

“Ai dà, tiểu nha đầu. Lúc phụ thân ngươi còn nhỏ hơn cả tiểu tử Thanh Vũ bây giờ, ta đã từng cùng Nham Vương Đế Quân hoàn thiện công pháp tu luyện căn bản cho hắn đấy. Chưa kể, kinh thư của Quy Li Tập ngày xưa khi Guizhong quản lý không được thì cũng đều đến tay ta. Đương nhiên ta sẽ biết đến các mánh khóe khi viết các công pháp đỉnh cấp rồi, từ việc đặt tàn hồn đoạt xá cho đến các loại Thiên Địa Nguyền Rủa, ta đều biết hết.”

“Bản công pháp này do ta phiên dịch tuy vẫn giữ nguyên Ý cảnh không thực sự động vào nhưng ta cũng đã kiểm tra bản chất của nó rồi, có thể chắc chắn về sự an toàn của bản thân công pháp. Còn về đệ tam trọng của nó, về cơ bản chính là cảnh giới Luyện Thần Phản Hư. Dù không dịch được đệ tứ trọng, tiểu tử này vẫn có thể tu hành một mạch đến Thánh cảnh. Sau đó, hắn sẽ có cả đống thời gian ngồi dịch hoặc tìm cách khác để đột phá. Dù sao thì, đột phá lên Quân cảnh chỉ dựa vào mỗi một bản công pháp là điều bất khả thi.”

“Tất cả giờ đây đều chỉ phụ thuộc vào việc tiểu tử này có thật sự tự tin vào Ý Chí và ngộ tính của bản thân hay không mà thôi. Vả lại, môn công pháp này thực sự vô cùng thích hợp với Động Lộ.”

“Thế nào, Thanh Vũ, ngươi đã hiểu được bộ công pháp này ra sao rồi chứ? Cũng đã hiểu được con đường thứ tư là gì rồi chứ?” Bình lão lão hỏi.

Lê Thanh Vũ lúc này cũng đã đóng bản cổ kinh lại, đang nhắm mắt suy tư. Nghe hỏi, hắn liền đáp:

“Thưa sư phụ, đệ tử đã hiểu rồi.”

“Vậy quyết định của ngươi là gì?”

Hai bên lại im lặng một hồi ngắn. Cuối cùng, Lê Thanh Vũ thở ra một hơi, mở mắt nhìn sâu vào nhãn thần của Bình lão lão, rồi trả lời:

“Quyết định của đệ tử là....”

Bản văn này được hiệu chỉnh và thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free