Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 54: Quyển 1 Chương 54: Chờ chút, rốt cuộc ta có bao nhiêu Thiên Phú Thần Thông?

“Nguyên tố giao thiệp, thiên phú nảy sinh, trăm nguồn một gốc, vốn tại vạn linh.”

Nghe Lê Thanh Vũ hỏi, Bình lão lão không để Yanfei giải thích mà tự mình đáp lời:

“Dĩ Pháp vi đầu, ý niệm dữ căn, chưởng quản vạn vật, vu thị Thần Thông.”

Nghe vậy, Lê Thanh Vũ khẽ gật đầu, những suy nghĩ cuồng loạn trong đầu tạm thời bị dẹp yên, gương mặt không lộ vẻ gì:

���Vậy ý sư phụ là, Thần Thông có khả năng điều khiển được Pháp tắc?”

“Đúng.” Lần trước vừa bị Bình lão lão cướp lời, lần này Yanfei nhanh chóng giành lại quyền nói, líu lo giải thích:

“Thiên phú là thứ mà khi tu hành, ngươi sẽ tự mình phát hiện ra trong bản thân, hoặc khai phá theo một pháp môn nhất định. Kẻ dù có huyết mạch tầm thường đến đâu, một khi đột phá đến Luyện Khí Hóa Thần hậu kỳ (còn được gọi là cấp Sử Thi) cũng sẽ khai phá ít nhất hai ba môn thiên phú.

Còn về Thần Thông, kỳ thực đó chính là cấp cao nhất của Thiên phú, có thể điều khiển Pháp tắc trong thiên địa để hỗ trợ. Đây là năng lực mà chỉ Chân Quân mới có thể có được; Thánh giả tuy cũng có thể tạm làm được nhưng chung quy vẫn là sự tương thích chứ không phải thật sự điều khiển.

Tóm lại, nếu ngay từ bây giờ ngươi đã có được một môn Thần Thông, nghĩa là ngươi đã sở hữu năng lực cấp độ Chân Quân, dù là phiên bản yếu hóa do cấp độ bản thể của ngươi. Nhưng điều này đã thật sự quá kinh thế hãi tục rồi.” Yanfei giải thích.

“V��y tỷ tỷ có sở hữu Thần Thông không?” Lê Thanh Vũ hỏi lại.

“Thân là huyết mạch trực hệ của Tiên Nhân, tuy ta không sở hữu Thần Thông nhưng cũng có những Thiên phú tiềm năng tiến hóa thành Thần Thông. Ừm, ít nhất là dễ dàng hơn tuyệt đại đa số người khác.” Yanfei ngẫm nghĩ, rồi gật đầu đáp:

“Nhưng nếu so với ngươi, Lão Lão đã nhận xét là ngươi có một môn Thiên phú gần tiếp cận Thần Thông – như ngài ấy nói, nghĩa là đã thực sự tiếp cận rồi đấy – thì có lẽ cấp độ Thiên phú của ta vẫn không bằng được.

Bất quá, chính vì vậy nên ta mới không thể tin được là ngươi lại sở hữu Thiên phú cấp độ cao như vậy. Thường thì ta đọc trong sách, chỉ có huyết mạch Ma Thần hoặc thậm chí tân sinh Ma Thần mới có được Thiên phú khủng khiếp như thế dù chưa tu luyện. Có lẽ để cân bằng với nó, ngươi cũng mới sở hữu Vô Linh chi Thể.”

“Vô Linh – cái gì cơ?” Lê Thanh Vũ nhanh chóng nắm bắt cụm từ trọng điểm.

Tuy hắn không biết Vô Linh chi Thể này có nghĩa là gì, nhưng nghe ngữ khí của Yanfei, cùng cách Bình lão lão lắc đầu nh��n nàng tự bịt miệng sau khi lại lỡ lời lần nữa, thì có lẽ hắn đã biết được tin xấu của mình là gì rồi.

“Thôi được rồi, nói đến tin xấu vậy... Thanh Vũ, tiểu tử nhà ngươi sở hữu Vô Linh chi Thể.”

“Ta biết ngươi đang không hiểu Vô Linh chi Thể có nghĩa là gì, vậy lấy ví dụ thực tế này. Tiểu tử ngươi sau khi uống xong chén trà đó, ngoại trừ một loại Thiên phú được tăng cường, còn có cảm giác gì khác không?”

“Con cảm nhận được lực lượng cơ thể nâng cao tầm gấp rưỡi đến gấp đôi, ngoài ra không có gì khác biệt, thưa sư phụ.”

“Lực lượng tăng gấp đôi là một điều bình thường. Ngươi bây giờ vẫn còn là đứa bé, nội lượng năng lượng trong chén trà đã có thể giúp ngươi đề cao thể chất cùng tu vi rồi.

Điều quan trọng nhất ở đây chính là, chén trà vừa rồi do ta sử dụng Thần Thông của bản thân mà pha chế. Thường thì nó có năng lực thức tỉnh hoặc đánh bóng Linh Căn trong cơ thể phàm nhân; đến Tiên Nhân thì đương nhiên sẽ không có tác dụng. Về căn bản, nó giúp họ hấp thu Nguyên tố dễ dàng hơn khá nhiều, th��m chí còn có thể khiến một người Linh Căn cực yếu bước vào con đường tu hành.”

“Chỉ là... Như ngươi đã thấy, nó không có tác dụng với ngươi.”

“Điều đó có nghĩa là...” Lê Thanh Vũ giật mình. Nãy giờ có quá nhiều chuyện khiến hắn phân tâm, làm hắn quên đi một điều.

Do đã có kinh nghiệm tu luyện đến nửa bước Cương Khí cảnh, hắn đã ngưng luyện ra Chân Khí, tự nhiên cũng có thể cảm nhận được Linh Khí (hay còn được gọi là Nguyên Tố Tập Hợp Thể) ở xung quanh.

Và sau khi bước ra thế giới thực bên ngoài, hắn cũng cảm nhận được nồng độ Nguyên tố so với trong Mộng cảnh cách nhau một trời một vực, thậm chí có thể lên tới cả trăm, ngàn lần.

Không rõ có phải do Nham Vương Đế Quân cùng chư Tiên đã thi pháp trong khu vực cảng Ly Nguyệt hay không, nhưng dường như điều này cũng liên quan đến bản chất thế giới. Cũng phải thôi, khi mà trong Mộng cảnh, người mạnh nhất như Đại Pháp Sư bất quá cũng chỉ ngang Cương Khí cảnh đỉnh phong, trong khi ngoài đời thực thì hắn lại đạt đến Thánh Phù Sư đỉnh phong gì gì đó. Bình lão lão cũng đã nói là điều kiện trong Mộng cảnh tiên thiên có thiếu rồi, xem ra đây cũng là lý do.

Chỉ là, hắn có thể cảm nhận được Linh Khí xung quanh cực kỳ nồng đậm, gần như ngưng dịch, thậm chí còn kết hợp với cả Tiên Khí sau khi Bình lão lão thi pháp; nhưng dường như lại không hề có tác động gì với hắn. Ban đầu, hắn tưởng là do Pháp tắc của Nguyên tố khác biệt, hoặc do hắn chưa có Pháp Môn hay chưa vận dụng công pháp đã học được, nhưng giờ thì xem ra có huyền cơ khác.

“Vô Linh chi Thể của đệ tử, không có năng lực hấp thu Linh Khí để tu luyện lên cao hơn sao?”

Tu luyện ở tầng thấp trước Chân Khí cảnh thì có thể không cần đến Linh Khí, nhưng từ giai đoạn Chân Khí cảnh hậu kỳ trở đi, vấn đề Linh Khí đã dần trở nên thiết yếu. Điều này cũng là cái mà hắn đã tự thân trải nghiệm, đương nhiên tự rõ ràng hậu quả của việc này.

“À không, việc hấp thu Linh Khí cùng tu hành thì không có ảnh hưởng. Thậm chí, Vô Linh chi Thể còn tốt hơn một số thể chất khác về mặt này. Nhưng vấn đề quan trọng ở đây chính là, ngươi không hấp d��n được Linh Khí! Hay nói cách khác, Linh Căn của ngươi, tuyệt vô cận hữu, bằng không! Ngươi cũng hiểu điều đó nghĩa là gì rồi đúng không?”

Lê Thanh Vũ nghe vậy liền giật mình. Tuy hắn không hiểu được bản chất của Linh Căn cùng ý nghĩa của nó đối với tu hành, nhưng hắn cũng có thể đoán được. Thêm vào đó, tất cả những từ còn lại hắn đều hiểu, đương nhiên cũng lĩnh ngộ được ý tứ mà Bình lão lão đang nói đến.

Đây chính là vấn đề tiến độ tu hành. Tuy rằng vấn đề có vẻ như vẫn chưa nghiêm trọng bằng việc không thể hấp thu Linh Khí, nhưng cũng không khá hơn là bao nhiêu.

Nếu ví von đơn giản, có thể miêu tả Linh Khí như một bát cháo lớn đặt trước mặt ngươi. Ăn xong ngươi sẽ đột phá lên cấp độ tiếp theo, thậm chí tất cả Linh Khí cần thiết cũng đã được dọn ra trước mặt ngươi rồi, ngươi chỉ việc ăn mà thôi. Khả năng ăn của ngươi rất tốt, ăn mấy bát có khi vẫn chưa no.

Chỉ là, người bình thường ăn bằng thìa, riêng ngươi lại ăn bằng kim xuyên chỉ. Điều này không liên quan gì đến vấn đề kinh mạch to hay nhỏ của ngươi, vốn không phải khả năng nhai nuốt, mà chỉ liên quan đến hiệu suất lấy được Linh Khí của ngươi mà thôi.

Đương nhiên, điều này cũng có thể sửa đổi bằng việc tu luyện công pháp cấp cao. Nhưng người khác thì đổi được một cái thìa to hơn, còn ngươi thì đổi được một cái kim to hơn. Vấn đề vẫn là vậy.

Khó tin quá, Lê Thanh Vũ lập tức tự mình vận chuyển công pháp Thổ Nạp đã biết sẵn. Nhất thời, hắn hít một hơi sâu, lỗ chân lông toàn thân đều theo đó mà rộng mở, đồng thời dùng Thiên phú.

Hắn ngạc nhiên khi thấy Linh Khí xung quanh cuồn cuộn chui vào trong mũi và toàn thân theo các lỗ chân lông... rồi thản nhiên đi ra như chưa hề gặp mặt, gần như không tồn đọng lại chút nào.

Nếu không phải do Thiên phú có thể nắm vững quỹ tích di chuyển của Nguyên tố trong Linh Khí thì hắn còn có chút hoài nghi bản thân bị ảo giác.

Vì cái hiệu suất này... Thậm chí còn nhỏ hơn cả trong Mộng cảnh!

Hắn quyết định đổi ví dụ. Coi Linh Khí như một lũ sói đói, còn người bình thường sở hữu khả năng thu hút Linh Khí cao và Linh Căn tốt thì sẽ như một miếng thịt thơm phức nằm ngay trước mặt, lũ sói sẽ vồ đến trong nháy mắt, dù ở xa đâu cũng vậy.

Còn như hắn... Ha ha, làm cục phân có khi còn may mắn hơn.

Nhưng chờ chút, nếu Bình lão lão đã biết điều đó mà vẫn thu hắn làm đệ tử thì điều này chứng tỏ vấn đề vẫn có khả năng khắc phục, thậm chí còn hóa giải thành công. Hắn chợt nghĩ, rồi ngẩng mặt lên nhìn nàng.

Bình lão lão cũng đã nhìn thấy Lê Thanh Vũ tự thử nghiệm, sau đó lại nhìn mình, đương nhiên cũng hiểu được ý tứ của hắn. Chỉ là trái ngược với hy vọng của hắn, nàng lại lắc đầu:

“Đáng tiếc, đây là do thể chất của ngươi, ta cũng không thể làm gì hơn, thậm chí muốn khắc chế cũng có hạn.”

“Hả? Với cảnh giới cao thâm cỡ Lão Lão, ngài cũng không thể hóa giải được thể chất này của hắn sao?” Yanfei ngạc nhiên. “Không phải vấn đề tương tự cũng đã xảy ra với Thiên Sát Cô Thể của Shenhe tiểu sư thúc sao? Cuối cùng cũng được Lưu Vân Tá Phong Chân Quân giải quyết?”

Nàng cũng nghĩ tương tự Lê Thanh Vũ, đương nhiên cũng thấy khó hiểu.

“Chân Quân chỉ khắc chế cùng ngăn cản thể chất của tiểu nha đầu đó bộc phát mà thôi. Điều này cũng phải liên quan đến một hệ liệt pháp môn dài đằng đẵng bao năm mới có được. Dù sao thì thể chất đó của nó cũng là một loại Thiên phú cấp rất cao rồi, đã ngang với thập giai! Nhờ vào Thiên phú đó mà tiểu nha đầu khi đó còn vật lộn được với cả tàn niệm Ma Thần, thậm chí Ma Thần còn không đoạt xá nổi nó.

Nhưng tình huống của ngươi, Thanh Vũ, lại khác biệt. Dù là ta cũng phải bó tay. Bởi vì Vô Linh chi Thể của ngươi, về căn bản đã là cấp độ Thần Thông.”

“Thần Thông!?” Nghe lời này, nét mặt Lê Thanh Vũ biến hóa vô cùng đặc sắc.

Bản thân may mắn lắm mới có được ba môn Thiên phú cấp cao, một trong số đó đã tiếp cận Thần Thông, đều vô cùng hữu dụng và cũng vô cùng chờ mong vào việc mình sẽ sở hữu Thần Thông sau này.

Chỉ là bây giờ nghe mình đã sở hữu một môn Thần Thông, nhưng lại chuyên đi bóp bản thân, nói thật hắn cũng không biết phải miêu tả tư vị cảm xúc của mình lúc này ra sao nữa. Thậm chí hắn còn có xúc động nhất thời muốn đi thẳng một mạch đến Mondstadt tìm Alice xin mấy quả bom để ăn, bởi Klee giờ chắc vẫn còn nhỏ quá chưa đủ tuổi làm khủng bố, chỉ có thể xin mẹ nàng.

“Mà sư phụ, cho đệ tử hỏi thêm, Vô Linh chi Thể này, nếu nó đã là một môn Thần Thông, ắt hẳn cũng phải có tác dụng chính diện chứ? Đối nghịch v��i cái tác dụng phụ của nó?”

“À, về cái này... Theo ta biết là không có, nghe như hàng hiếm chăng? Dù sao thì hàng ức người qua cả ngàn năm họa chăng mới ra được một Vô Linh chi Thể thôi đó.”

“...”

“Yên tâm, vẫn không phải là không có cách để ngươi tu luyện, dù sao ngươi vẫn còn một môn Thần Thông nữa, hoặc coi như Bán Thần Thông cũng được.”

“...” Lê Thanh Vũ cùng Yanfei lúc này cũng chẳng buồn phản ứng. Hai người nhìn nhau, đều thấy rõ vẻ cạn lời trên mặt đối phương.

“Sao ngài bảo là ta chỉ có ba Thiên phú cơ mà?” Hắn lại hỏi.

“Thì ta chỉ liệt kê Thiên phú chứ có nói Thần Thông đâu?” Bình lão lão cười đáp.

“....Sư phụ, ngài nói thật đi, rốt cuộc ta có bao nhiêu môn Thần Thông? Lại bao nhiêu trong số đó đều là tác dụng phụ?”

“Theo như quan sát của ta thì... số nhiều chăng?”

“...”

Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin đừng quên điều đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free