Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 52: Quyển 1 Chương 52: Ly Nguyệt chúng Tiên

“Được, như vậy...” Bình lão lão nghe vậy gật đầu, sau đó giơ một tay chắp ấn ngay trước trán:

“Chư Tiên Ly Nguyệt minh giám! Hôm nay, Ca Trần Lãng Thị Chân Quân ta thu Lê Thanh Vũ làm hồng trần đệ tử, chính danh Huyền Môn, ban đạo hiệu Thanh Vũ, được tách riêng làm đệ tử nhất đẳng, không xếp vào hàng Tam Nhãn Ngũ Hiển!”

“Nham Vương Đế Quân giám chi!”

Lời Bình lão l��o vừa dứt, một luồng khí tức vô hình đột nhiên phóng ra từ bên trong hư ảnh Tiên Đình, xoay quanh người Lê Thanh Vũ trong chốc lát, cuối cùng bay vút thẳng lên trời.

Nhất thời, sấm động cửu tiêu!

***

Trên đường phố của cảng Ly Nguyệt, trong một gian hàng đồ cổ nhỏ, có hai người đàn ông, một trung niên và một thanh niên đang đứng nói chuyện.

“....Phần họa tiết của chiếc bình này vốn trải qua ba lần vẽ cùng bốn lần tạo tác lại bề mặt, từ đó mới có thể giữ lại những chi tiết phức tạp chồng chéo suốt hàng trăm năm. Kỹ thuật thật sự rất đáng nể...”

Thanh niên trên thân mặc hắc bào thanh lịch, gọn gàng, vạt áo thêu vảy rồng, tai đeo khuyên nạm ngọc, mắt sáng màu hổ phách, lúc này đang nâng một chiếc bình cổ gia truyền của cửa hàng lên mà đánh giá.

“Khách quan, ngài quả nhiên có ánh mắt vô cùng tinh tường, chỉ có những người trong nghề chân chính mới có thể nhìn ra được những chi tiết này.” Chủ quán chính là người đàn ông trung niên kia, lúc này đang cố giữ khuôn mặt tươi cười lắng nghe những lời bình của người thanh niên, thế nhưng, gân xanh trên trán hắn đã nổi lên, không thể nào che giấu được.

Nếu không phải thấy kẻ này ăn mặc quý khí, ra dáng con nhà giàu, hắn đã sớm đuổi ra từ lâu, bởi vì kẻ này từ khi vào cửa hàng đồ cổ của hắn đến giờ cũng không hề mua bất kỳ thứ gì mà chỉ quanh quẩn hết chỗ này đến chỗ khác, khi thì nhìn vào một hai món đồ rồi lại lắc đầu, lúc lại nhấc lên mà bắt đầu một bài bình phẩm dài dòng, thật sự hắn đã gần như không thể chịu đựng thêm nữa rồi.

“Đặc biệt, nhìn ở phần cuối cùng của họa tiết chúng ta có thể nhìn ra được dụng ý của người nghệ nhân đối với cái b-“ Thanh niên đang nói bất chợt dừng lại, xoay người nhìn về phía Bắc, ánh thần quang xẹt qua đáy mắt chỉ trong tích tắc, lông mày hơi nhíu lại, ngữ khí nghi ngờ:

“Bình?”

***

“Tiểu nha đầu Thân Hạc này, chung quy vẫn chưa quen đối mặt với cục diện như vậy. Có lẽ phải để bổn Tiên ra tay cứu đám phàm nhân này rồi- Hả? Thứ lực lượng này?”

***

“Lượng kiếp sắp đến, ma vật càng ngày càng nhiều, lũ Ma Thần này quả là âm hồn bất tán. Hừ, nghiệp chướng-?”

***

“Phu quân, chuyện gì vậy?”

“Không có gì cả, chỉ là...”

***

“Lí Thủy lão gia hỏa, ngươi có cảm nhận được không?”

“Tước Nguyệt lão bất tử, đương nhiên là ta cảm nhận được rồi. Tiên Đình đã được mở ra, có gì đâu cơ chứ?”

“....Thảo nào Đế Quân lại hay bảo ta đi cùng với ngươi. Đầu óc như này, chậc!”

“Cái gì!? Ý ngươi là gì? Có ngon thì đứng lại!”

“Nào nào, ở chỗ này Hổ Phách Cấm Thuật mạnh mẽ nhất của ngươi sẽ rất khó thi triển, có gan thì ra t- Chờ chút, ngươi có lại cảm nhận được gì không?”

“Ta đã nói rồi, ngươi có nghe không, Tiên Đình lại mở chứ gì?”

“Không, không phải Tiên Đình. Thứ dao động này...”

“Bỉ Ngạn!?”

***

Sau khi niệm lên lời cuối của Khế Ước, nghi thức bái sư cũng đã đi đến giai đoạn cuối cùng.

Bình lão lão nhấc chén trà lên, hơi đẩy tay nhẹ về phía trước, đẩy chén trà trôi lơ lửng giữa không trung đến trước mặt Lê Thanh Vũ, sau đó đứng yên chờ đợi.

Lê Thanh Vũ lấy hai tay đỡ chén trà, nhìn qua chỉ th��y được hơi nước vẫn còn đang bốc lên nghi ngút, hóa thành sương khói bắt đầu quấn quanh hai tay hắn, không nóng không lạnh, chạm nhẹ là tan, như mộng ảo không có chỗ bám víu.

“Tầm Nhìn” bí ẩn vô thức được mở ra, hắn có thể thấy được ẩn chứa trong từng tầng nước là một loại sức mạnh vô cùng huyền diệu, khi hợp khi tán, biến hóa khôn lường, nhưng lại luôn luôn bất biến trong cõi trời đất này.

Đã hiểu được dụng ý, hắn cũng không chần chờ lâu, nhắm mắt nhấc tay uống cạn chén trà, dụng tâm cảm nhận tinh tế sự khác biệt sắp xảy đến trong cơ thể mình.

Hơi ấm truyền từ cổ họng, nương theo thực quản đi xuống dạ dày, sau đó bắt đầu lan truyền ra khắp cơ thể, sâu vào từng vùng gân thịt, thấm vào tận từng lỗ chân lông.

Hắn cũng không cố gắng khống chế hơi ấm này giống cách mà hắn vận chuyển Chân Khí trong kinh mạch, mà cứ mặc cho tự nhiên, để nó tự do lan tỏa. Cho đến tận khi quá trình kết thúc, toàn thân hắn giống như đã được quán đỉnh triệt để từ trên đỉnh đầu xuống tận lòng bàn chân bởi thứ hơi ấm này.

Lê Thanh Vũ có thể cảm nhận được, dường như cơ thể mình đã trở nên khỏe hơn ít nhất là gấp rưỡi so với lúc trước, tinh thần cũng có cảm giác thần thanh khí sảng.

Thở ra một hơi, sương khói theo đó mà tiêu tán, hắn mở mắt ra, ánh kim quang nơi khóe mắt vẫn chưa tan hết.

Thế giới trong mắt hắn cũng đã không còn như cũ, so với lúc trước thì quả giống như một bức tranh không màu đã được sơn dầu, sống động hơn rất nhiều lần.

Từng Nguyên Tố trôi nổi trong không gian, như màu vẽ thổi hồn vào vạn vật. Hợp tan từng đoạn, nhịp điệu rõ ràng, hắn dường như còn thấy được những điều sâu xa hơn.

Tầm mắt lại tập trung về hư ảnh Tiên Đình sau lưng Bình lão lão, lúc này Tiên Khí nghi ngút cũng đã chỉ như từng mảng hơi nước mỏng phiêu lãng trong hư vô, thần quang trùng điệp chỉ có thể phủ lên một tầng màn che, đã không còn có thể ngăn chặn hoàn toàn được ánh mắt của hắn, đành phải phơi bày một phần chân tướng ẩn giấu bên trong.

Lúc này Lê Thanh Vũ đã có thể thấy được cảnh tượng bên trong đại sảnh thờ, nơi đầy ắp tượng của các Tiên Nhân, đều là ở dạng Tiên Thú, một số cá biệt là dạng người, hắn có thể nhận ra một vài trong số bọn họ.

Lưu Vân Tá Phong Chân Quân, Tước Nguyệt Trúc Dương Chân Quân, Lí Thủy Điệp Sơn Chân Quân, Tiêu Hồng Tế Vũ Chân Quân, Bình lão lão tức Ca Trần Lãng Thị Chân Quân, Hàng Ma Đại Thánh Xiao,... cùng một số bức tượng khác mà hắn chỉ có thể phỏng đoán dựa vào phong thái, chính là các Tiên Nhân Dạ Xoa Tộc cùng Di Tiêu Đạo Thiên Chân Quân, với chiếc sừng nguyên vẹn.

Ở giữa trung tâm của tất cả các bức tượng, đứng hàng cao nhất có lơ lửng một tôn Long Thần Tượng, chính là chân thân của Nham Thần Morax, tức Nham Vương Đế Quân, lúc này toàn thân đang toát lên thần quang bảy sắc, một luồng hấp lực kỳ dị thoắt ẩn thoắt hiện thu hút ánh mắt hắn.

Nhìn chưa đầy một sát na, Lê Thanh Vũ đã cả kinh trong lòng, vội thu hồi tầm mắt của mình lại.

Điều này cũng không phải là do “Tầm nhìn” của hắn không còn hoạt động được nữa, mà do hắn hiểu được, nơi đây là một loại gì đó ngang hàng với điện thờ chính, quy tụ linh tính cùng đủ loại sức mạnh mà hắn không biết.

Trong trường hợp đó, khi không đạt tới cấp độ nhất định, phàm nhân không thể nhìn thẳng Thần, và cũng không nên nhìn thẳng Thần.

Chớp chớp mắt ba lần, “Tầm nhìn” cũng đã thu về, mọi thứ trong tầm mắt hắn lại trở lại như trước. Lúc này Lê Thanh Vũ cũng đã hiểu rõ, nhờ có chén trà kia, khả năng quan sát vạn vật của hắn đã được nâng lên một tầm cao mới.

Thấy được hắn chủ động thu hồi ánh mắt, Bình lão lão âm thầm gật đầu, cũng càng thêm hài lòng về người đệ tử mới nhận. Thấy được bản chất Đạo chi Quang mà vẫn còn giữ vững được lý trí, quả là hiếm thấy.

Nàng gõ nhẹ hai lần lên bàn trà, hư ảnh Tiên Điện sau lưng theo đó mà biến mất, chén trà cũng từ trong tay Lê Thanh Vũ bay về trên mặt bàn.

Lễ bái sư đến đây kết thúc.

Bình lão lão vừa mới định ra hiệu cho Lê Thanh Vũ đứng dậy, thì từ một bên Yanfei đã chạy tới, xốc hắn bật dậy, cười:

“Tiểu đệ đệ! Sướng nhé, ngươi được Lão Lão thu làm đệ tử, còn là nhất đẳng! Ha ha, phải biết vô số người đi mòn gót, quỳ mỏi gối còn chưa chắc đã có được Tiên Duyên đâu. Nhất đẳng đệ tử, dù là mấy lão tổ trong các gia tộc pháp sư cũng phải hâm mộ!”

Đối mặt với thái độ nhiệt tình của Yanfei, Lê Thanh Vũ vẫn chưa kịp phản ứng, mà vẫn giữ nguyên tư thế chắp tay hướng Bình lão lão, thân vẫn còn hơi cúi.

Ánh sáng lạ trong mắt tan biến, lại thay vào đó là ánh mắt hiền lành như mọi khi, thấy hắn cung kính như vậy, Bình lão lão lại nở một nụ cười ôn hậu:

“Được rồi Thanh Vũ, buổi lễ cũng đã kết thúc, ngươi không còn cần phải tiếp tục hành lễ nữa.”

Chỉ đến lúc nghe được lời này, Lê Thanh Vũ mới ngẩng đầu lên, hai tay cũng thu về, trịnh trọng nói:

“Vâng, thưa sư phụ.”

“Này này tiểu tử.” Yanfei ở một bên có chút không hài lòng: “Tự dưng lại trang nghiêm như vậy thật làm ta cảm thấy không quen. Lão Lão là Tiên Nhân, ta cũng được tính như một nửa Tiên Nhân, sao ta chưa từng thấy ngươi cung kính với ta như thế bao giờ?”

Nghe thế Lê Thanh Vũ lại quay sang liếc nhìn Yanfei, miệng đáp:

“Tiên Nhân có thực lực cao, đương nhi��n phải coi trọng. Tiên Nhân có công thủ hộ bách tính Ly Nguyệt, đương nhiên phải tôn trọng. Tiên Nhân hiểu biết sâu rộng về thế giới, đương nhiên phải tôn kính. Tiên Nhân nay là sư phụ ta, đương nhiên phải cung kính. Trong số bốn điều này, tỷ tỷ đã làm được cái nào vậy?”

Lời nói đến cuối, hắn còn nhếch miệng cười, ánh mắt hàm chứa ý tứ không cần nói cũng hiểu.

Yanfei bị hắn nói đến á khẩu. Bực bội xoay mặt sang một bên, nàng có chút hoài niệm chuyện một ngày trước, khi đó hắn vẫn gọi nàng một tiếng cường giả, hai tiếng siêu cấp cường giả, giờ thì... nàng đã bắt đầu có chút hối hận khi giao kẻ này cho Bình lão lão rồi.

Mới một ngày trôi qua, sao đã có cảm giác như rất lâu rồi vậy? Nàng thầm nghĩ, miệng lại dỗi hờn nói:

“Thôi được rồi, đừng có tưởng vừa được Lão Lão thu làm đồ đệ liền lên mặt, ngươi vẫn là tiểu đệ của ta thôi.”

Chỉ là nàng cũng không ngờ tới, Bình lão lão đang đứng một bên nghe thấy lời ấy liền cười, cắt ngang:

“Ha ha, điều đấy thì cũng không chắc đâu.”

“Hả?” Yanfei có chút nghi hoặc, lòng chợt cảm thấy có gì không ổn.

“Nếu tính theo bối phận dòng Tiên, thì phụ thân ngươi kém ta một bối phận. Thanh Vũ là nhất đẳng hồng trần đệ tử của ta, coi như chân truyền, tương đương với bối phận của phụ thân ngươi.”

“Vậy nên, theo như bối phận, ngươi sẽ phải gọi hắn là...” Nói đến đây, Bình lão lão còn cố ý nhấn mạnh:

“Tiểu sư thúc!”

“Ối?” Yanfei ngây ra như phỗng, giờ nàng mới nhận ra điều này, nhất thời có chút chưa thể tiếp nhận được.

Bảo nàng gọi Thân Hạc là tiểu sư thúc thì cũng thôi đi, dù sao người ta cũng lớn hơn nàng một chút, dù có bằng tuổi hay ít hơn cũng không thành vấn đề. Nhưng nghĩ tới cái cảnh nàng phải gọi tên tiểu tử đáng ghét này là “Tiểu sư thúc” trong lòng liền không khỏi cảm thấy uất ức vô cùng.

“Lão Lão, ta thật sự phải gọi hắn như thế sao?” Nàng hỏi bằng giọng yếu ớt, vẫn cố giữ lấy một tia hi vọng mong manh.

“Đương nhiên phải thế rồi, đây đã là lễ nghi truyền thống hàng ngàn năm rồi, sao có thể thay đổi được.” Bình lão lão lắc đầu.

“Nhưng mà...”

“Không có nhưng nhị gì cả, lễ là lễ, danh xưng bối phận không thể loạn!” Bình lão lão đột nhiên nghiêm giọng, lời này như một búa đập xuống nát bấy mọi huyễn tưởng của nàng.

Nếu như điều đấy vẫn là chưa đủ, Lê Thanh Vũ ở một bên còn cố kiễng chân vỗ vỗ vai nàng, cố ý nói bằng giọng trẻ con, nhưng lại mang theo giọng điệu của người lớn dỗ dành trẻ con:

“Sư điệt ngoan ngoan, đừng khóc mà ~”

Yanfei vốn là đang phẫn uất, nhưng cũng chưa đến mức phải khóc, chỉ là nghe được mấy lời này lại không nhịn được, bật khóc nức nở:

“Lão Lão – Ngài xấu tính lắm, dám cùng tiểu tử này - đối phó với ta. Oa oa, Lão Lão không còn thương ta nữa rồi...”

Biến cố đột ngột này lập tức khiến cho cả Lê Thanh Vũ lẫn Bình lão lão đều có chút giật mình.

Không phải như thế chứ? Lê Thanh Vũ tự hỏi, dù thế nào đi nữa nàng cũng đã hơn hai chục tuổi rồi, sao lại...

Nghi hoặc nhìn sang Bình lão lão, chỉ nhận lại một cái lườm nguýt, hắn không biết làm gì hơn, chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu, cuối cùng thở ra một hơi dài, nói:

“Sư phụ à, đồ nhi nghĩ lại rồi. Quy tắc là chết, người là sống, cái chuyện bối phận xưng hô này có thể bỏ qua đi, dù sao ta cũng mới có tám tuổi, nàng lại đã đôi mươi, gọi nhau như thế cũng có hơi ngại thật. Cứ gọi nhau tỷ đệ như bình thường thôi cũng được.”

“Ừm, nghe cũng có lý đấy. Thế nhưng... Ta là Tiên mà?”

“... Sư phụ, quy tắc là chết, Tiên là sống-”

“Ngươi có phải Tiên đâu?”

“... Sư phụ, quy tắc là chết, Nhân cùng Tiên đều sống-”

“Nói thế Nham Vương Đế Quân có làm gì ngươi thì ta cũng không đảm bảo được đâu nhé.”

“...”

Không biết tại sao, đến bây giờ Lê Thanh Vũ cũng đã hiểu được một phần lý do khiến Yanfei tuy cực kỳ yêu quý Bình lão lão lại cực kỳ ít khi qua thăm và sớm ra ở riêng ngay khi có cơ hội, bằng chính trải nghiệm thực tế của bản thân mình.

“Cò Chân Quân, Ăn Chực Đế Quân, xin lỗi nhị vị, trước giờ đều là do ta hiểu nhầm rồi. Hóa ra thực tế lại phũ phàng đến vậy.” Lê Thanh Vũ nghĩ thầm trong lòng.

“Tiên Nhân của Ly Nguyệt... Có lẽ ngoại trừ vị Tiêu Hồng Tế Vũ Chân Quân đó... Thì không có một ai là bình thường cả!”

--- Mọi quyền sở hữu đối với nội dung biên tập này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free