Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 51: Quyển 1 Chương 51: Bình Lão Lão thu đồ

“Cái này là...” Lê Thanh Vũ cảm nhận được có thứ gì đó xao động đằng sau lưng mình, quay đầu lại thì đã thấy cảnh tượng như vậy, nhất thời trợn tròn mắt kinh ngạc.

“Cung Mệnh của ngươi.” Bình Lão Lão đáp từ tốn.

“Cung Mệnh của ta?” Lê Thanh Vũ nhắc lại, giọng đầy vẻ không chắc chắn và nghi hoặc.

Đã từng là một người chơi, hắn đương nhiên biết về sự tồn tại của thứ gọi là Cung Mệnh trong thế giới này. Hơn nữa, vừa nãy Bình Lão Lão nhắc đến việc Pháp Sư không dùng được Cung Mệnh của mình, càng củng cố thêm suy đoán của hắn. Chỉ là thứ này không tồn tại trong Mộng Cảnh, thành thử ra cho đến giờ hắn vẫn không biết Cung Mệnh thực ra có ý nghĩa gì.

Chỉ là hắn còn chưa kịp hỏi thêm cái gì, Yanfei ở đằng xa thấy vậy bỗng bụm miệng bằng cả hai tay, mắt trợn tròn kinh hô:

“Nham... Nham Vương Gia đại nhân! Đây... đây là Quang Mang!? Tiểu tử, ngươi thức tỉnh được đệ nhị Cung Mệnh từ khi nào vậy?”

“Quang Mang? Nhị giai Cung Mệnh?” Tạm không trả lời Yanfei, Lê Thanh Vũ lúc này đã bắt đầu quan sát mấy viên tinh cầu kỳ lạ này, nhận thấy có tất cả sáu viên, trong đó có hai viên đang phát sáng, và cũng đại khái hiểu được ý của nàng.

“Nha đầu này thật là thiếu tu dưỡng! Ngươi là đệ tử của Tiên Gia, mới thấy Nhị giai Cung Mệnh mà đã làm ầm lên rồi?” Bình Lão Lão thấy phản ứng của Yanfei như vậy liền tỏ vẻ không hài lòng.

“Nhưng... nhưng đó là đệ nhị Cung Mệnh mà Lão Lão! Hắn mới có tám tuổi thôi, cho dù trước đây đã có được đệ nhất Cung Mệnh thì đã đành, đằng này lại là đệ nhị...”

“Thứ Cung Mệnh này ghê gớm lắm sao? Mà sao nhìn phản ứng của tỷ tỷ ngươi kịch liệt như vậy?” Sau khi quan sát kỹ mà không có thêm phát hiện nào, Lê Thanh Vũ mới quay người lại hỏi Yanfei.

Mặc dù thần sắc hắn lúc này tràn ngập vẻ hiếu kỳ, nhưng Yanfei vẫn nhận ra hắn đang cười đểu mình ẩn sau vẻ mặt đó, nhất thời cảm thấy hắn đáng ghét vô cùng, chỉ là hiện tại nàng không thể làm gì được, đành chỉ biết ấm ức:

“Tiểu tử nhà ngươi đúng là kẻ no không biết bụng kẻ đói. Ngươi có biết là trên khắp cả đại lục này, có biết bao người vật lộn cả đời cũng không thể thắp sáng Cung Mệnh của bản thân không? Ngay cả ta đây nhờ có Tiên Duyên cũng chỉ mới thắp sáng được Nhất giai Cung Mệnh, ngươi... mới thế mà đã thắp sáng Nhị giai Cung Mệnh rồi...”

Càng nói, khí thế trên người Yanfei càng yếu dần, cuối cùng nàng chỉ còn biết than thở với giọng điệu uể oải:

“Giờ ta hiểu được tại sao Lão L��o lại đánh giá ngươi cao đến như vậy rồi, đến mức sở hữu Chân Quân chi tư...”

“Hửm? Ta được đánh giá là sở hữu Chân Quân chi tư?” Lê Thanh Vũ hơi giật mình, hắn quả thực không nghĩ đánh giá về mình lại cao đến vậy.

Bình Lão Lão quay người liếc mắt lườm Yanfei, Yanfei cũng biết mình đã lỡ lời, đành lè lưỡi ra vẻ hối lỗi.

Sau một hồi giao lưu ánh mắt ngắn ngủi, nàng mới quay lại, nói với Lê Thanh Vũ:

“Không thể trông chờ vào nha đầu này được, thôi để ta tự mình giải thích cho ngươi vậy. Đúng vậy, Cung Mệnh, đây chính là thu hoạch lớn nhất mà ngươi đã đạt được trong Tiên Duyên này.”

“Về bản chất mà nói, Cung Mệnh chính là kết tinh ý chí, là bản nguyên tâm linh của một con người, nói rộng ra là của tất cả các sinh mệnh thực sự sống, tỉ như Nhân tộc, Tiên Thú, Yêu Linh, thậm chí ngay cả các loại thú hoang ngươi gặp trên đường cũng đều sở hữu Cung Mệnh. Vạn vật có linh, linh nào có tâm, đều sẽ sở hữu Cung Mệnh.”

“Chỉ có điều, không phải Cung Mệnh của bất kỳ ai cũng là Chân Cung Mệnh. Chỉ có những kẻ sở hữu Tam Nhãn, có thể dẫn dắt tâm linh của bản thân liên kết được với tinh thần tại thiên thượng thì mới được gọi là Chân Cung Mệnh, còn lại đều là Ngụy.”

“Là Cung, mà cũng là Mệnh, vận mệnh của chúng sinh vạn vật đan xen vào lẫn nhau. Vạn pháp sinh diệt, nhân quả tuần hoàn, không gì là bất định, tất cả đều là quỹ tích mà trời sao hiển lộ.”

“Nhưng thực ra, dù là Chân Cung Mệnh hay Ngụy Cung Mệnh, dù về cách gọi có sự phân biệt, nhưng giá trị của nó đối với bản thân lại không khác nhau là mấy. Đều là cảnh giới căn bản của tâm linh ý chí, cũng là tiêu chí hàng đầu quyết định thành tựu của một cá nhân.”

“Cung Mệnh thường có hai cách đề thăng chính, được chia thành Thăng Hoa và Khuy Niết, tương ứng với Động lộ và Tĩnh lộ trong tất cả các đạo lộ và trường phái tu luyện. Điều này thì ngươi có thể tự mình tìm hiểu sau này.”

“Ta cũng không biết từ bao giờ, ngươi đã thắp sáng được Nhất giai Cung Mệnh của bản thân. Hỏi Yanfei tiểu nha đầu này thì nàng cũng chẳng biết, thậm chí nàng còn chẳng cảm nhận được, thật sự hết cách. Nhưng khi đó, Cung Mệnh của ngươi vẫn còn sơ khai, Quang Điểm chưa được hoàn chỉnh.”

“Trải qua Tịch Hải khảo nghiệm ý chí và khả năng khống chế ý niệm của bản thân, ngươi đã trui rèn được Quang Điểm đầu tiên, đưa nó đạt đến trạng thái viên mãn hoàn toàn. Lại trải qua Mộng Cảnh khảo nghiệm tất cả, ngươi cũng đã thắp sáng được Nhị giai Cung Mệnh Quang Mang. Chỉ là nó vẫn còn sơ khai, giống như trạng thái của ngươi trước khi tiến vào Tịch Hải, nhưng như vậy cũng đã là một khởi đầu.”

Lê Thanh Vũ lại để ý kỹ hai viên tinh cầu đang phát sáng của mình, quả đúng là có một viên rực rỡ và ổn định hơn hẳn thật.

“Chớ xem thường Nhị giai Cung Mệnh này, về điều này thì Yanfei tiểu nha đầu nói đúng. Nếu biết được tiểu tử ngươi mới có tám tuổi mà đã sở hữu cấp độ Cung Mệnh như này thì chắc chắn sẽ có rất nhiều kẻ đố kỵ đến tột cùng với ngươi, bởi vì diệu dụng của Cung Mệnh... thật sự rất nhiều và vô cùng quan trọng.”

Bình Lão Lão vừa dứt lời, tay phải nàng đã khẽ phẩy một cái. Nhất thời, không gian xung quanh đang lấp lánh các đốm sáng bỗng nhiên biến mất, nhẹ nhàng đến mức không nhìn ra tung tích.

Hoàn hồn lại, Lê Thanh Vũ phát hiện khung cảnh xung quanh đã trở về Ngọc Kinh Đài. Lại nhìn ra sau lưng, Cung Mệnh đồ hình cũng đã không còn ở đó nữa, khẽ cử động nhưng lại có cảm giác không thực.

Ở một bên, Yanfei cũng gặp tình huống tương tự, có chút không thích ứng mà nhìn xuống cơ thể mình. Ánh mắt hai tỷ đệ giao nhau, đều nhìn thấy vẻ chấn kinh trong mắt đối phương.

Không đến một sát na, Bình Lão Lão đã thi pháp để thần hồn của Lê Thanh Vũ và Nguyên Thần của Yanfei trở về với thân xác của mình mà cả hai còn không hề hay biết một chút nào.

Nàng lúc này đang ngồi nhàn nhã bên bàn trà của mình ở ngay gần đó, mỉm cười đầy hài hước nhìn hai người. Tay trái nâng ấm trà lên tự rót một chén, sau đó dùng tay phải úp lòng bàn tay lên miệng chén và cứ giữ nguyên như vậy.

“Thật...” Lê Thanh Vũ đang định nói gì, bỗng cảm thấy lành lạnh trên đầu. Nhấc tay lên sờ thử, sau mấy giây với những xúc cảm kỳ lạ, hắn mới giật mình:

“Tóc... tóc ta đi đâu hết rồi?”

Yanfei lúc này cũng đã khôi phục được trạng thái bình thường, nhìn thấy hắn như vậy thì không nhịn được mà phì cười:

“Ha ha tiểu tử! Ta quên không nói cho ngươi biết, khi đó ngươi bị bỏng toàn thân. Lão Lão vì muốn chữa trị triệt để cho ngươi nên đương nhiên phải loại bỏ toàn bộ lông tóc rồi. Thế nào? Thấy mát mẻ chứ? Ngươi sẽ phải quen với cảm giác đó đến hết đời đó.”

Nàng cười rất vui vẻ, toàn bộ phiền muộn vừa rồi cũng đều đã được xả ra hết.

Chỉ là có một kẻ không được vui như nàng. Tiếp tục sờ khắp mọi chỗ trên đầu mình, Lê Thanh Vũ đã không thể không chấp nhận một sự thật là, đầu mình giờ đây đã nhẵn nhụi trơn tru, ngay cả một chút cảm giác gợn tay cũng không còn.

Ánh chiều hoàng hôn phủ qua, anh hùng cô độc không có nổi một sợi tóc làm bạn.

Nhưng chính ra như vậy cũng thích, hắn nghĩ thầm. Mát mẻ, sờ cũng sướng tay...

Lê Thanh Vũ thật quá đáng thương, hắn đã phải tự vượt qua nỗi đau mất tóc bằng cách tự dối lòng mình.

Nhìn thấy dáng vẻ b�� ngoài phong trần mà trong lòng lệ tuôn như mưa của hắn, cuối cùng Yanfei vẫn không đành lòng mà tiếp tục che giấu sự thật:

“Thôi ta đùa đó, tóc của ngươi rồi cũng sẽ mọc lại mà. Nên nhớ Lão Lão là ai? Làm sao lại có triệu chứng phụ như thế khi người chữa trị là Lão Lão được?”

Nghe vậy, Lê Thanh Vũ lập tức tươi tỉnh hẳn, mặt mày cũng không còn đờ đẫn, hắn nói:

“Hù chết ta rồi, tỷ tỷ! Làm ta cứ tưởng là đời này ta và tóc vô duyên rồi.”

Lo lắng của hắn cũng không phải không có lý, bởi vì trong ký ức của hắn đúng là có những thực thể mạnh đến mức hủy thiên diệt địa, nhưng mãi mãi vẫn không mọc lại được tóc của bản thân, mà không chỉ có một. Hắn sợ mình đã rơi vào trường hợp tương tự.

“Tóc ơi, chờ ta nhé, một tháng nữa chúng ta sẽ lại tương phùng rồi. Mà nếu giờ mình khoác lên tăng bào thì có ai gọi mình là tiểu hòa thượng không nhỉ? À quên mất, thế giới này làm gì có Phật Môn, cũng không có tăng bào mà mặc, cùng lắm sẽ bị gọi là Vô Mao Tiên Sinh. Ặc...”

Nhìn thấy tiểu tử này vừa mới khôi phục một chút lại đột nhiên bật cười một mình, Yanfei bỗng giật mình, chẳng lẽ nàng đã đùa quá ác sao? Nhưng nghĩ lại đến phong cách tư duy vi diệu, phóng khoáng cùng ý chí khủng khiếp của tiểu tử này, nàng lại không hề lo lắng.

Ai chứ tiểu tử này, e rằng nàng có điên một trăm lần cũng chẳng đủ để hắn điên một lần ấy chứ, nàng nghĩ thầm trong lòng.

...

Bình Lão Lão nãy giờ vẫn cứ yên lặng quan sát hai người, không nói một lời, vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt. Cuối cùng, giống như nhận ra thời khắc đã đến, nàng mới nhẹ nhàng nhấc tay phải lên, lộ ra hơi nước bốc lên nghi ngút, như sương như khói.

Đưa ngón tay già nua xuyên qua làn sương mỏng, nàng bắt đầu vẽ nên những đường nét vô hình, tràn ngập một loại đạo vận khó tả, ngay giữa không trung. Đến nét cuối cùng, như vẽ rồng điểm mắt, nàng khẽ búng tay một tiếng, nhất thời kim quang chợt hiện, lại rơi hết xuống chén trà bên dưới.

Ngay khi hạt kim quang cuối cùng chạm đến mặt nước, một gợn sóng nhỏ bất chợt sinh ra, từ trung tâm chén trà bắt đầu lan ra khắp mặt nước, sau đó không bị thành chén cản lại mà hóa thành một luồng xung động tỏa khắp thập phương không gian xung quanh.

Cả Ngọc Kinh Đài lúc này như được bao phủ bởi một luồng đạo vận huyền diệu, chỉ là người bình thường đều không hề hay biết. Thậm chí ngay cả các lính gác là Võ giả và một hai vị Phương Sĩ đi ngang qua cũng không hề nhận thấy luồng đạo vận này.

Lê Thanh Vũ, nhờ được đặc cách, đương nhiên cũng đã nhận ra sự khác thường. Hiểu được việc gì sắp xảy đến, hắn thu lại nụ cười trên mặt, bước hai bước đến đứng đối diện Bình Lão Lão, toàn thân tràn ngập vẻ trang nghiêm, chắp hai tay lại.

Lúc này, dù là tính cách ngày thường hiếu động như Yanfei cũng đã lộ vẻ trầm tĩnh, cả người tự động lui về một góc, hai tay kết ấn, sau lưng như có như không xuất hiện hư ảnh một đầu Tiên Thú Giải Trãi, trong mắt ánh lên hỏa quang.

“Lê Thanh Vũ, thân là nhất giới phàm nhân, đã có can đảm vấn Tiên Duyên, lại vượt qua được tất cả các khảo nghiệm một cách đường đường chính chính, thậm chí còn hoàn thành được khảo nghiệm thứ ba nơi mà rất nhiều Tiên Nhân cũng đã từng thất bại.”

“Khảo nghiệm một, ngươi đã chứng minh được ý chí và ngộ tính của bản thân. Khảo nghiệm ba, ngươi đã chứng minh được phẩm hạnh, trí tuệ, kiên cường, tín niệm và quyết tâm bảo vệ tín niệm đó.”

“Không bị quyền thế tiền tài che mờ mắt, không vì lực lư��ng quên đi nhân tình, không vì ngàn vạn gian khổ mà thay lòng, không vì chấp niệm mà lạc lối bản tâm. Lê Thanh Vũ, tâm ý của ngươi, Bản Tiên đã thấu.”

“Hồng dương phủ Tiên Đỉnh, tử khí khuyết bất sinh, dữ vu hoằng pháp chính, nay hiển thánh hồng trần. Bản Tiên chỉ hỏi ngươi, có nguyện bái ta làm sư phụ?”

“Nếu bái ta làm sư phụ, ngươi sẽ là hồng trần đệ tử của ta, giúp Huyền gia chính danh, từ nay về sau hoằng dương chính đạo, trảm diệt yêu ma, bảo hộ thế nhân. Đạo của Bản Tiên không có giới luật, chỉ giữ nhân tâm, kiếp này không hối hận.”

“Ngươi có nguyện ý?”

Nói đến đây, từ sau lưng Bình Lão Lão bỗng xuất hiện hai luồng đại môn hư ảnh, từ từ mở ra, để lộ bên trong một sảnh thờ lớn, kéo dài vô tận, hương hỏa nghi ngút không ngừng, Tiên Khí mịt mờ, thần quang rực rỡ, phàm nhân khó lòng nhìn thẳng.

Đây là... Ly Nguyệt Tiên Đình!

Dưới chân Lê Thanh Vũ lúc này bất chợt ngưng tụ một luồng khí lưu màu trắng, xoay tròn chín lượt, cuối cùng hóa thành một đoàn khánh vân, ý nghĩa rõ ràng.

Hắn cũng không do dự, �� chí vốn đã quyết từ lâu, liền quỳ xuống hành lễ.

“Nguyện ý!”

Những dòng văn trau chuốt này, thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free