Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 50: Quyển 1 Chương 50: Cố sự Chấn Lôi

“Hả?” Yanfei nghe xong câu hỏi này của Lê Thanh Vũ liền hiện rõ vẻ ngạc nhiên. Sau đó, nàng mới sực nhớ ra rằng mặc dù hắn nói chỉ trải qua hơn một năm trong đó, nhưng những cảm xúc đó lại là của cả một đời người, không thể rũ bỏ hoàn toàn trong chốc lát. Với tâm trạng như vậy, việc hắn đặt câu hỏi này cũng hoàn toàn hợp lý.

Nàng cũng không rút Nguyên Thần ra ngoài n���a mà quyết định ở lại, xem Bình lão lão sẽ trả lời câu hỏi này ra sao, dù nàng đã biết sẵn đáp án.

Thế nhưng, ngoài dự liệu của nàng, Bình lão lão không trả lời ngay lập tức mà hơi nhắm mắt trầm tư mấy thời thần, cuối cùng lại hỏi ngược lại:

“Tại sao ngươi lại có suy nghĩ bọn họ là thật?”

“Thế giới có thể là giả, nhưng tình cảm thì không thể giả. Từ từng ngọn cỏ cành cây, từng mùi hương, từng thanh âm, từng hy vọng trong ánh mắ—”

“Ta muốn nghe lời nói thật!” Bình lão lão đột ngột cắt ngang lời hắn một cách thẳng thừng.

“…Trực giác.” Suy nghĩ mấy tức, Lê Thanh Vũ mới đáp lại.

“Không phải tâm tình của ngươi vẫn còn bị ảnh hưởng chứ? Vẫn còn không dứt bỏ được?” Bình lão lão lại hỏi tiếp.

“Tuy rằng vẫn có bị ảnh hưởng đôi chút, nhưng điều đó sẽ không ảnh hưởng đến phán đoán của ta. Thực ra còn một lý do đơn giản khác, ta biết Tiên nhân có thủ đoạn thông thiên nhưng ta không nghĩ ngài có thể làm được đến mức đó.” Lê Thanh Vũ khi trả lời không nhìn thẳng Bình lão lão mà lại nhìn lòng bàn tay mình, lời nói của hắn dường như hàm chứa ý tứ sâu xa.

Bình lão lão nghe vậy mới khẽ bật cười, mở mắt ra nhìn hắn, ánh mắt nàng đã khó bề phân biệt hư thực:

“Ngươi có biết, câu hỏi của ngươi, kỳ thực chính là chấp niệm hay không?”

“Chấp vào tạo hóa trong thiên địa, niệm thì cố định nơi bản tâm. Nếu là như vậy, thì chấp niệm sá gì? Vậy ta lại hỏi ngài, đâu là thực, đâu là hư? Thế nào là mộng?” Nghe được câu hỏi này, Lê Thanh Vũ mới lại ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Bình lão lão. Bốn mắt đối diện, hắn mỉm cười đáp.

“Hư vô phiêu miểu bất kiến tướng, Hồi đầu quan ngộ tướng tâm sinh. Chân Quân thị ngạn tam trùng kiếp, Đổng thiên vị pháp kiếp Đạo minh.”

Bình lão lão lần này không có hỏi ngược lại, mà chỉ ngâm niệm bốn câu thơ. Ngâm xong, nàng cũng không nói thêm gì nữa, hai người nhìn nhau lẳng lặng.

Bất chợt, không hẹn mà cùng, cả hai bật cười một lúc, chỉ để lại Yanfei một mình ở một bên hoàn toàn không hiểu đầu đuôi câu chuyện.

“Này này, chuyện gì đang xảy ra vậy? Tiểu tử đột nhiên hỏi mấy câu dù ta không rõ lắm nhưng cũng tạm hiểu, Lão Lão ngài lại nói cái gì vậy?”

“Ra vậy ra vậy, thật sự là, hiểu hay không hiểu cũng không quan trọng.” Cười xong, Lê Thanh Vũ lại than thở mấy câu, không rõ là nói với chính mình hay để đáp lại Yanfei.

Bình lão lão cũng gật đầu, trông có vẻ vô cùng hài lòng. Cuối cùng, nàng mới nói:

“Thôi được rồi. Ta cũng sẽ trả lời câu hỏi này. Thế nhưng trước đó, hãy để ta kể cho hai người nghe một cố sự:…”

“Xưa kia, Thần Ma loạn chiến, đại địa chìm trong hỗn loạn. Thiên khuyết nứt vỡ, hồng thủy tràn lan, khí diễm ngang ngược, Ma vật tung hoành, nhân loại lầm than không sao kể xiết.”

“Nhưng dù là trong hoàn cảnh ấy, ánh lửa hy vọng và ý chí vẫn không bị dập tắt, chấp niệm về một bình minh tươi đẹp vẫn còn mãi. Cùng với đó là những đóa hoa trí tuệ nở rộ, như lôi minh trong vô thường, như sát na trong vĩnh hằng, các vương quốc vẫn xuất hiện, ứng trời không hỏi mệnh, ứng mệnh không hỏi trời.”

“Khi một người thật sự có thể gánh vác toàn bộ bá tánh trên vai, cũng là lúc một vị vua ra đời, một vị hoàng đế, một vị thủy tổ. Có Đại Pháp Sư phò tá, cả đời đánh đông dẹp bắc, đến khi nhắm mắt xuôi tay, đã để lại một mảnh giang sơn vững chãi.”

“Trong quá trình này, cũng không thiếu những ân sủng của thần linh. Chỉ tiếc thần ân tuy mạnh nhưng cũng không kéo dài được mãi mãi, đến một ngày, thần huyết đã đổ khắp nơi trên quốc gia, thần cốt tan tác thành bụi trần, những giấc mộng đẹp tan thành sương khói.”

“Dù vậy, vào giây phút cuối cùng, thần nguyện vẫn hòa cùng nhân nguyện, vô cầu vô chấp vẫn thủ hộ mảnh đất này khỏi ngoại thần, chưa từng để khát vọng lụi tàn.”

“Chỉ tiếc là, thần nguyện có thể bảo vệ từ bên ngoài, nhưng lại không thể ngăn được sự mục nát từ bên trong. Kẻ trị vì đời thứ năm ao ước trường sinh, bất chấp lời răn của tổ tiên, bắt đầu chĩa mũi giáo vào các thần quốc khác, cuối cùng chiêu dụ vô số Yêu Ma Quỷ Quái, làm tổn hại thần nguyện.”

“Thần nguyện xuất hiện vết rạn. Ngày hôm đó, trấn quốc long mạch lung lay, học cung vỡ nát. Ngày hôm đó, vô số anh hào vẫn lạc. Ngày hôm đó, Đại Pháp Sư tập hợp long mạch toàn quốc, tập hợp thần nguy���n bách niên bất tán, nhất nhân chiến thần!”

“Thảm liệt vô cùng, máu chảy thành sông, vô số linh hồn kêu khóc. Đại lục lại mất đi một nhân quốc. Đại Pháp Sư cũng đã vẫn lạc, vĩnh viễn không thể siêu sinh. Kinh đô nay đã thành phế đô, tiếng nhạc vui đã hóa điệu ai ca. Đâu đó vẫn còn phảng phất giai điệu bi tráng, dù cho Tiên cũng phải đổ lệ.”

“Tuy vậy, dù cho quốc thể đã mất, quốc hồn vẫn còn. Những người sống sót bắt đầu di chuyển về vùng liên sơn phía Đông Bắc, tái định cư tại đó. Không lập tân quốc, cũng không còn tham dự tranh đấu.”

“E ngại thiên uy, lại không còn lợi lộc, Thần Ma tránh lui, nơi này lại là một mảnh thế ngoại đào nguyên. Người dân ở đây tìm lại các mảnh vỡ của trái tim Đại Pháp Sư, dựng lên các tế đàn, một phần để tưởng nhớ, một phần để tìm kiếm sự bảo hộ.”

“Về sau, thỉnh thoảng người ta vẫn thấy dấu chân tiên nhân quanh quẩn nơi này, đôi lúc lại nghe thấy tiếng thì thầm phảng phất gọi tên cố nhân.”

“Hàng ngàn năm đã trôi qua, thế sự nhân gian lại xoay vần, nơi thế ngoại nay cũng đã không còn người. Tất cả các tàn tích về một vương quốc năm xưa đều đã biến mất, hiện tại ở đó chỉ còn lại bóng dáng những kẻ ngoại lai tò mò tìm kiếm cơ duyên.”

“Thế nhưng, họ không phải là không để lại di sản cũng như bằng chứng về sự tồn tại của mình trong dòng chảy thời gian, như một lượng lớn phương pháp luyện chế phù lục cùng trường phái tư tưởng của các phương sĩ hiện nay ở Ly Nguyệt đều có nguồn gốc từ họ, hay thậm chí là các loại kinh điển Võ lộ cùng ý tưởng, mặc dù chỉ là truyền miệng dân gian…”

“Đương nhiên, trong đó không thể không nhắc đến một thứ mà đến nay vẫn còn tồn tại… Mật Cung!”

“Mật Cung nào vậy?” Yanfei nghe xong liền hỏi.

“Tại Cửa Sông Quỳnh Cơ, từ Dao Quang Đàm đi lên bốn trăm lý, quay mặt về hướng thấy Tuyết Sơn, cách khá gần với Minh Ôn trấn hiện nay, sừng sững một tòa Mật Cung, mệnh danh…”

“Chấn Lôi Liên Sơn Mật Cung!”

“Chấn Lôi Liên Sơn Mật Cung.” Lê Thanh Vũ lẩm bẩm nhắc theo, trên mặt không lộ chút ngạc nhiên hay nghi hoặc. Điều này đối với hắn cũng không có gì khó khăn, vì thực ra trong lòng hắn không quá kinh ngạc, mà chỉ thầm nghĩ: “Ồ, thì ra là vậy.”

Tuy rằng biết được Hải Minh quốc không ngờ lại là tiền thân của Bí Cảnh mà hắn thường hay vào tìm kiếm nguyên liệu đột phá Vũ Khí khi chơi game này là một điều rất đáng bất ngờ, nhưng kỳ thực lại không mang lại nhiều ảnh hưởng lắm.

Thay vào đó, chính câu chuyện đằng sau Hải Minh quốc mới là điều hắn thực sự quan tâm lúc này.

Nhìn thấy nét mặt hắn, Bình lão lão lại gật đầu một lần nữa:

“À đúng, ngươi chắc là chưa từng nghe qua Mật Cung này, rồi sẽ có lúc ngươi tìm hiểu về nó sau.”

“Được rồi, lại nói tiếp vậy. Đương nhiên, Mật Cung này không phải do một mình họ xây dựng, trong đó cũng không thiếu sự trợ giúp của các thế lực đồng minh, thậm chí chư tiên năm xưa cũng đã từng ra tay giúp đỡ. Chính vì thế nên nhiều lúc người ta vẫn đồn đại bên trong Mật Cung còn ẩn hiện dấu vết tiên nhân, và điều này cũng khá đúng.”

“Mà chờ một chút Lão Lão này, không phải ngài vừa nói họ là đồng minh với chư vị Tiên Gia của chúng ta sao? Vậy tại sao chư Tiên Ly Nguyệt lại đứng nhìn họ diệt vong?” Yanfei ở một bên nhanh chóng nắm bắt trọng điểm: “Nếu có Nham Vương Gia đứng ra điều đình thì—”

“Tiểu nha đầu, chuyện không đơn giản như con nghĩ đâu. Thứ nhất, thời kỳ này mới chỉ là thời kỳ đầu của Thượng Cổ Thần Chiến, khi ấy cảng Ly Nguyệt còn chưa thành lập, bọn ta vẫn còn đang ở Qui Ly Tập. Thứ hai, cũng là vào thời kỳ này, Đế Quân hắn vẫn còn chưa thật sự rõ ràng về ý nghĩa của Thất Đại Thần Quân Tọa. Cho dù có thì thực lực của hắn khi đó cũng chưa hẳn vô địch thiên hạ, nói gì đến việc áp chế chư thần ma. Nếu không, con nghĩ tại sao chúng ta lại phải chuyển về cảng Ly Nguyệt?”

“Khi đó, chư tiên cũng có rất nhiều vị vẫn lạc, rất nhiều quốc gia đồng minh với chúng ta khi ấy đều biến mất sau vài trăm năm… Chung quy đây cũng là Thần Chiến, mỗi một trận chiến gần như đều dẫn đến diệt quốc, chứ không giống chinh phạt của phàm nhân.”

“Ngoài ra, việc ký kết đồng minh là sau khi Hải Minh quốc bị diệt vong, người dân di cư về liên sơn mới được tiến hành, vốn cũng là theo nguyện vọng và sự thúc đẩy.”

“Giờ ta sẽ quay lại câu hỏi đầu tiên của con, tiểu tử Thanh Vũ. Đúng, tất cả những người ngươi đã chứng kiến đều là thật, hay nói đúng hơn đều đã là chân thực. Mộng cảnh này được xây dựng dựa trên ký ức của họ.”

“Khi một người qua đời, ký ức về hoặc của họ sẽ không biến mất, một phần sẽ được ghi lại trong Địa Mạch. Năm đó sau khi vương quốc này diệt vong, ta cũng đã cùng một người đi tới đây. Bằng Sơ Đạo của bản thân, ta đã thu thập những ký ức từ Địa Mạch, cuối cùng đưa vào Tiên Duyên này để tạo thành một thế giới mộng cảnh, cũng là để tạo ra một khảo nghiệm chân thực nhất có thể.”

“Nhưng đương nhiên, do có hạn chế về mặt thực lực, ký ức sở hữu và bản chất thông tin của thế giới, thực lực tổng hợp của thế giới mộng cảnh này đã bị hạ thấp đi rất nhiều. Ví dụ như tên Pháp Sư mà ngươi đã từng chiến đấu cùng, thực lực chân chính của hắn không phải chỉ là Đại Phù Sư như con thấy đâu, mà trên thực tế phải là Tam Cung Cung Phù Sư.”

“Tam Cung Cung Phù Sư? Đó là cảnh giới gì?” Yanfei ở một bên thắc mắc.

“Về căn bản là ngang với Luyện Thần Phản Hư sơ kỳ, còn được gọi là cấp Huyền Thoại.” Bình lão lão trả lời.

“Luyện Thần Phản Hư sơ kỳ?!” Yanfei ngạc nhiên, vì nàng bây giờ cũng chỉ ở Luyện Khí Hóa Thần hậu kỳ mà thôi, hóa ra vị Pháp Sư đó lại hơn nàng hẳn một đại cảnh giới.

“Vậy nên phải nói thật, tiểu tử con đúng là thiên tài đấy, dù chỉ là ký ức, phong cách chiến đấu của người này cũng không khác mấy khi còn sống. Dù có suy yếu gấp mấy lần, kỹ năng thi phù về căn bản vẫn đạt đến Huyền Cực Khởi Khinh, ngang tầm Đăng Phong Tạo Cực của Võ Thuật.”

“Nhân tiện đây nhắc đến, vị Vân thúc kia của ngươi cũng không hề tầm thường. Do phần ký ức của người này bị thiếu thốn hơn Pháp Sư khá nhiều nên thực lực mới có vẻ thua kém, chứ người này thực ra cũng đã là Võ Tôn cảnh, một thân đao pháp đạt đến trình độ Động Khinh Bản Ý, chỉ kém nửa bước so với Phản Phác Quy Chân. Trong mộng cảnh thì sức mạnh còn Vô Dữ Luận Tỉ.”

“Võ Tôn cảnh?” Lê Thanh Vũ thắc mắc.

“Ngang với hai tiểu cảnh đầu của Luyện Thần Phản Hư, cùng cấp với Pháp Sư.” Lần này người đáp không phải là Bình lão lão mà lại là Yanfei, bởi vì cảnh giới này đến giờ vẫn được Võ Đạo Ly Nguyệt sử dụng nên nàng mới biết.

“Ngoài ra, còn có một số nhân vật hoàn toàn không thể xuất hiện dù con có tìm họ thế nào trong mộng cảnh, đó là Thần của Hải Minh quốc cùng Đại Pháp Sư, bởi vốn dĩ đã tiêu hao hết toàn bộ ký ức còn đọng lại của mình rồi.”

“Nếu Pháp Sư đã ngang với Luyện Thần Phản Hư sơ kỳ thì chẳng phải…” Yanfei nghe vậy giơ mấy ngón tay lên, bắt đầu nhẩm tính.

“Không cần phải tính, Đại Pháp Sư kẻ này là Thánh Phù Sư đệ thập bộ, còn được xưng là Đại Thánh. Năm xưa cũng không phi thăng Tiên Giới mà ở lại bảo hộ đồng tộc. Đến khi hắn phải chiến đấu cùng một vị Hải Ma Thần thì đã hấp thụ gần như toàn bộ thần nguyện còn sót lại trong Địa Mạch, cuối cùng thắp lên Tâm Linh chi Quang, bước vào hàng ngũ Tiên Phù Sư, ngang hàng với Chân Quân, rồi đồng quy vô tận với đối phương.”

“Nhưng nếu nói thật thì cũng không hẳn. Do đã tích lũy rất lâu ở giai đoạn Thánh cảnh nên hắn một khi đột phá thì thậm chí còn mạnh hơn cả vị Ma Thần kia. Chỉ là do không có thời gian vượt qua Tâm Kiếp nên mới dẫn đến Đạo Hỏa thiêu đốt bản thân, cuối cùng không thể không lựa chọn đồng quy vô tận. Vị Ma Thần kia sau đó cũng bị đánh cho thần hồn câu diệt, còn bị chín đại Thánh Phù dẫn Đạo Hỏa đánh nát Chân Linh, muốn đầu thai chuyển thế cũng không có cơ hội nào.”

“Còn về vị Thần kia… kỳ thực ta cũng không biết rõ lắm…”

“Hơn thế nữa, do chỉ dùng ký ức trong Địa Mạch làm gốc nên để được đầy đủ, cũng sẽ xuất hiện rất nhiều chi tiết không đúng với quá khứ thực tế. Tỷ như Tam Nhãn (Vision) mà ngươi thấy Pháp Sư sử dụng, trong đó chỉ là bảo thạch chứa năng lượng nguyên tố cao tương thích. Pháp Sư cũng không dùng được Cung Mệnh của bản thân… rất nhiều thứ. Chưa kể bản chất mộng cảnh này vốn xoay quanh con, chỉ là lấy bối cảnh của Hải Minh quốc năm xưa mà thôi.”

Lê Thanh Vũ nghe xong lại lâm vào trầm tư, sau đó nói bằng ngữ khí có chút không xác định:

“Cũng đúng, giờ ngẫm lại, quả thật có một số vấn đề phi lý mà ta không nhớ ra vì chúng quá nhỏ bé, nhưng đích thực tồn tại. Cùng với sự trùng hợp của các sự kiện chính nữa…”

“Chuyện trùng hợp thì đừng nói. Con còn nhỏ tuổi, chưa biết được thế gian này có thể điên cuồng đến mức nào đâu. Đôi lúc sẽ xuất hiện những tình huống cực kỳ trùng hợp mà ngay cả các tác giả có trí tưởng tượng phong phú nhất của Ly Nguyệt cùng Inazuma cũng không dám viết.” Bình lão lão nghe vậy liền phì cười.

“Nhưng thực ra, nãy giờ nói chuyện, con có biết mình thu hoạch được gì nhiều nhất từ Tiên Duyên này không?” Nàng lại hỏi.

“Thu hoạch nhiều nhất? Có thêm một kiếp sống, biết được cách tu luyện, hiểu thêm được nhiều nghề phụ chăng? Tỷ như bây giờ ta còn biết chút Cơ Quan thuật này, thậm chí ngay cả nghề mộc cũng khá rõ ràng? Hay là ý ngài muốn nói đến kinh nghiệm Võ Thuật?”

Nghe được các suy đoán mà hắn đưa ra, Bình lão lão lại lắc đầu. Bước chậm rãi ba bước về phía trước, nàng giơ tay phải lên, rồi nhẹ nhàng đặt vào trước ngực Lê Thanh Vũ.

Bất ngờ, một đoàn khí vụ mờ ảo thoát ra từ sau lưng hắn, ẩn hiện những tinh cầu lơ lửng theo các quỹ đạo cùng đồ hình kỳ lạ, trong đó có hai viên phát ra ánh sáng vô sắc.

Trước thứ ánh sáng này, các đốm sáng lung linh xung quanh cũng nhất thời trở nên ảm đạm, phai mờ.

Mọi nỗ lực trong bản dịch này là tâm huyết từ truyen.free, kính mong quý độc giả đón nhận và ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free