(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 5: Quyển 1 Chương 5: Cảng Ly Nguyệt
Trên trán Yanfei bắt đầu nổi gân xanh. Thuật Bách Tâm Thông Minh không hề có biểu hiện gì khác lạ, chứng tỏ những lời Lê Thanh Vũ nói hoàn toàn xuất phát từ tấm lòng...
Nghĩ đến đây, nàng siết chặt tay, cố gắng nói bằng giọng “dịu dàng” nhất có thể:
“Thanh Vũ?”
“Dạ?”
“Tay tỷ tỷ hơi mỏi rồi, ngươi không phiền nếu tỷ tỷ làm thế này chứ?”
Chưa đợi hắn kịp trả lời, Yanfei đã buông tay, thả Lê Thanh Vũ rơi tự do từ trên trời xuống.
“Cáiiii...” Biến cố bất ngờ khiến hắn không kịp phản ứng. Chỉ vừa cảm thấy thân thể mất trọng lượng, nửa giây sau Lê Thanh Vũ đã nhận ra mình đang lơ lửng giữa không trung, liền thất thanh kêu lên.
Rơi được nửa đường, khi mắt vừa thấy sắp chạm đất trong vài giây tới, một luồng hơi ấm không biết từ đâu đã tiếp xúc vào bụng hắn, rồi lan khắp toàn thân, khiến hắn dừng lại giữa chừng.
Lê Thanh Vũ hơi cúi đầu, nhận ra đó là Hỏa Ấn. Ngước lên, hắn thấy sợi dây hồng sắc đang nối liền lưng mình với chiếc cân của Yanfei, người giờ đang tủm tỉm cười nhìn hắn.
“Nào, giờ ngươi biết ta lợi hại chưa, còn dám nói thế nữa không?”
“Còn dám.”
“...”
“Xem ra tiểu tử nhà ngươi vẫn chưa học được gì... Rơi tiếp!”
...
Cuộc chơi kết thúc, Yanfei kéo Lê Thanh Vũ trở lại chiếc cân, giờ đã được biến hóa dài ra để hắn cũng có thể ngồi lên.
Vui thì vui thật, nhưng Lê Thanh Vũ cũng hơi thầm nghĩ trong lòng:
“Xem ra lúc này tính tình nàng vẫn còn rất trẻ con. Mặc dù ở mốc thời gian kia nàng cũng rất hoạt bát, nhưng chắc chắn là chín chắn hơn bây giờ nhiều. Vậy thì từ thời điểm hiện tại cho đến lúc Nhà Lữ Hành tỉnh lại là cách bao nhiêu năm?”
Lời nói của Yanfei lúc này lại nhanh chóng cắt ngang dòng suy tư của hắn:
“Nhìn kìa, kia là cảng Ly Nguyệt, chúng ta tới rồi.”
Lê Thanh Vũ nghe vậy liền hồi hồn, hai mắt dõi theo về phía trước.
Cảng biển ngàn năm này vẫn giữ được phong cách xưa, cổ kính và phồn hoa hòa quyện vào làm một. Một mặt giáp biển, ngày ngày thấy sóng cuộn bọt trắng. Lưng tựa núi lớn, ngửa mặt thấy mây trời. Chẳng cần học thuật pháp thâm sâu, chỉ nhìn thôi cũng biết đây là một mảnh phong thủy bảo địa.
Quan sát dòng người nườm nượp đi lại, mua bán vẫn tấp nập diễn ra dù trời đã tối, Lê Thanh Vũ liền cảm nhận được sức sống của nơi đây.
“Hình như Ly Nguyệt từng được nhắc đến là nơi khắc họa chuẩn xác nhất khi về đêm, với ánh đèn rực rỡ không bao giờ tắt. Điều này chắc chắn thể hiện rõ ràng thực lực của nơi đây, dù sao đèn điện vẫn chưa được phát minh. Khoan đã, ở Fontaine đã có chưa nhỉ?” Ngắm nhìn hồi lâu, Lê Thanh Vũ hơi suy nghĩ bâng quơ.
“Hơn nữa, cảng Ly Nguyệt lớn hơn trong game rất nhiều. Nếu như chu vi trong game chỉ tầm 1 cây số, thì nhìn thế này chắc phải gấp nhiều lần, ít nhất là tầm 6-7 lần trở lên, tính ra thì diện tích sẽ nhân lên gấp bội.”
Hắn thầm tính toán trong lòng. Bởi vì đang ngồi trên pháp bảo của Yanfei, tầm mắt của hắn ở độ cao hơn trăm mét, nhưng ngay cả như thế cũng phải rất khó khăn mới nhìn bao quát được toàn thành phố.
Chưa kịp suy nghĩ thêm gì nhiều, Lê Thanh Vũ đã thấy độ cao dần hạ xuống. Anh hơi khó hiểu quay lại nhìn Yanfei. Như biết trước hắn sẽ hỏi, Yanfei chỉ xuống một cái đài cao trên đoạn đất nhô ra biển, sau đó lại chỉ vào một cái cổng lớn màu thanh đồng ở bên còn lại:
“Thấy hai thứ này không? Chúng đánh dấu địa giới của thành Liyue bắt đầu từ đây. Trong thành Liyue, nghiêm cấm sử dụng pháp bảo để bay, hạn chế sử dụng khinh công vì có thể dẫn đến những hỗn loạn không cần thiết. Đương nhiên, điều này không áp dụng cho Tiên Nhân hoặc những lúc khẩn cấp.”
“Vì sao lại không áp dụng cho Tiên Nhân?”
“Vì luật này vốn để hạn chế những hỗn loạn không đáng có, duy trì trật tự. Tiên Nhân bọn họ đến vô ảnh, đi vô tung, chưa kể là không ảnh hưởng đến ai, có thấy thì cũng chẳng thể bắt được, đương nhiên là không áp dụng.” Yanfei nói đến đây cũng hơi mỉm cười.
“Vậy như tỷ tỷ có được tính là Tiên Nhân không?”
“Ta? Tiên Nhân là một loại đại biểu về mặt thân phận, cũng là một loại xưng hô đối với thực lực. Về mặt thân phận, chỉ những ai sở hữu huyết mạch của Tiên, trong người chảy xuôi Tiên Huyết đặc, hồn phải là Tiên Hồn hoàn chỉnh, sở hữu Tiên Căn... Ta cũng chỉ biết được chừng đó, khả năng còn có thêm một số điều kiện khác, ta cũng chẳng rõ.”
“Còn về mặt thực lực, ít nhất phải đạt đến cảnh giới Luyện Thần Phản Hư. Theo như ta biết, đa số các vị Chân Quân đương thời đều đã là Luyện Hư Hợp Đạo. Nói chung cũng không quy định rõ ràng lắm, vì phàm nhân cứ thấy họ là lại gọi loạn cả lên, chẳng cần biết cảnh giới thế nào. Bàn về việc này, nói thật là ta cũng thấy rối rắm.”
“Thế nên nếu nói đúng ra thì ta chắc chắn chưa được xưng là Tiên Nhân rồi.”
“Vậy hiện tại, trong cảng có mấy vị Tiên Nhân?” Lê Thanh Vũ lại hỏi tiếp.
“Ngươi thật là tò mò, nhưng tiếc là ta phải làm ngươi thất vọng, điều này ta cũng không rõ. Sau khi ký kết khế ước với Nham Vương Đế Quân, chư vị Tiên gia đều đã lui về ở ẩn, không hỏi thế sự, trừ khi có lệnh triệu tập bằng phù lục gì đó. Trong cảng bây giờ chắc cũng chỉ có mình Nham Vương Đế Quân, cộng thêm một hai vị khác mà thôi.”
Yanfei nói đến đây, có thể nghe ra chút ghen tị từ trong giọng nói, nàng lại nhớ đến việc cha mẹ ném nàng cho Bình Lão rồi thản nhiên đi tận hưởng tuần trăng mật dài hạn.
“Nhưng dù chỉ cần một mình Nham Vương Đế Quân thì thực ra cũng đủ rồi. Năm xưa, Đế Quân vì không chịu được thế nhân đau khổ, một mình trấn áp biết bao Ma Thần, Cô Vân Các mà ngươi có thể thấy từ đây cũng vì thế mà sinh ra. Sức có thể cải thiên hoán địa, lực có thể uy hiếp chúng sinh, quả nhiên là thế gian vô địch!”
Lê Thanh Vũ nghe vậy cũng không nhịn được mà nảy sinh một chút tâm tình. Nhưng cứ nghĩ đến cảnh một thanh niên chuyên đi ăn chực rồi quên mang ví, hoặc rõ ràng là Thần của Tiền mà lại không xu dính túi, tất cả tâm tình này đều bị quét sạch.
Chỉ là nói đến đoạn nhân gian vô địch, hắn lại vô thức nhìn lên không trung, nơi chúng tinh phủng nguyệt, ẩn hiện sau lớp mây thấy được Thiên Không đảo.
Nếu Nham Vương Đế Quân được xưng là nhân gian vô địch, thế thì Thiên Lý... lại ở cấp độ nào? Liệu, mình có thể bị gạt bỏ hay không? Dù sao, hắn cũng không thực sự biết được thái độ của Thiên Không Đảo đối với kẻ ngoại lai; có thể Nhà Lữ Hành chỉ là ngoại lệ, đây đều là những điều không thể chắc chắn.
Đến khi Yanfei nói xong, hai người cũng đã hạ xuống mặt đất. Yanfei lại lấy từ trong túi bên hông ra một chiếc áo choàng, dặn:
“Mặc cái này vào, tí nữa không cần nói chuyện, cứ đi theo ta là được.”
Lê Thanh Vũ cũng biết diện mạo mình lúc này rất dễ gây chú ý, nên ngoan ngoãn nghe theo. Ngoài việc đã biết rõ tính tình của Yanfei, cho dù không biết thì đến hiện tại hắn cũng chưa tìm được phương án nào tốt hơn, đành nghe nàng an bài vậy.
Hai người bắt đầu đi tới khu vực lối vào cảng. Nơi đây không giống như trong game chỉ có vài ba Thiên Nham Quân đứng gác. Ngược lại, Lê Thanh Vũ đếm sơ sơ thôi cũng đã có mấy chục người, còn hàng trăm lữ khách từ khắp các khu vực, quốc gia khác cũng đang được kiểm tra ở đây.
Cũng đúng. Cảng Ly Nguyệt có hai lối vào chính, nơi đây biểu trưng cho bộ mặt của cả một quốc gia. Chưa cần nói đến yếu tố trị an, thì phòng hộ cũng đã không thể yếu kém rồi.
Chen lấn đôi chút giữa dòng người, hai người cũng đã đi qua cổng lớn. Thêm một lần nữa, Lê Thanh Vũ lại thấy rõ ràng danh vọng của Yanfei ở Ly Nguyệt được kính sợ tới mức nào. Cho dù chưa tới mức người gặp người biết, hoặc được tôn xưng là Đệ Nhất Luật Sư như nàng nói, nhưng để ứng phó với trường hợp này là dư sức.
Vừa rồi, người của Thiên Nham Quân phụ trách kiểm tra hai người cứ liên tục "Yanfei tiểu thư" hết tiếng này đến tiếng khác, chỉ liếc nhìn hắn đúng một lần, kiểm tra xem có mang vũ khí xong là lập tức cho cả hai đi qua, chẳng dám chậm trễ chút nào.
Nhanh đến mức, khi đi được một đoạn rồi, Yanfei mới ngừng lại, mặt mũi tràn đầy vẻ nghiêm trọng mà hỏi hắn:
“Này này, tỷ tỷ đáng sợ như thế sao? Sao ta cảm giác bọn họ tránh ta như tránh tà vậy?”
Lê Thanh Vũ đoán chắc lúc này nàng vẫn chưa xử được nhiều vụ kiện cáo như ở thời điểm trong game, lại cũng chưa biết cách đối nhân xử thế đủ uyển chuyển, cộng thêm tính cách của nàng thì chắc chắn lúc này "xú danh" cao hơn hẳn "mỹ danh" rồi.
Chỉ có điều, phong thái của tài năng thì không thể làm giả được. Qua thời gian, nó sẽ không bị mài mòn, ngược lại trở nên càng sắc bén, càng linh hoạt, đến khi đó chắc chắn cái tên Yanfei sẽ được tất cả mọi người ở cảng Ly Nguyệt biết đến và tin tưởng.
Nhưng việc này, là cần thời gian. Và cho đến lúc đấy... Ha ha, Lê Thanh Vũ cười nhạt hai tiếng, cũng chẳng đáp lại, lẳng lặng đi tiếp, mặc kệ Yanfei tức giận đuổi theo.
Chỉ là trong lúc đùa giỡn, hai người cũng không biết rằng, trên một mái nhà khuất trong bóng tối nào đó, một cặp mắt như u linh đang dõi theo họ.
....
“Hử? Yanfei tỷ tỷ thế mà mang về một đứa bé? Trông tuổi tác không khác ta là bao, chẳng lẽ là con rơi con rớt ở đâu của Yanfei tỷ tỷ? Không, không thể nào. Tỷ tỷ năm nay mới 21 tuổi, mà tên kia thì trông đã tầm 7-8 tuổi rồi. Xem ra là người quen...”
Giọng nói này vẫn còn đang lầm bầm chưa dứt, thì bên cạnh đã vang lên một giọng nói khác, nghe tông giọng là đã nhận ra đây là một nam hài tử:
“Hu Tao? Có chuyện gì mà ngươi nhìn chăm chú vậy? Không phải lại nghĩ ra chiêu trò quái dị nào nữa đấy chứ?”
“Chiêu trò quái dị cái đầu ngươi!” Chủ nhân của giọng nói này nghe vậy liền quay đầu lại, dưới ánh trăng lộ ra một khuôn mặt vẫn còn non nớt, nhưng đã thấp thoáng nét thiếu nữ, với đôi mắt tràn đầy linh vận, giống như U Hỏa trong màn đêm.
“Vậy còn ngươi? Nhị thiếu gia Phi Vân Thương Hội? Kẻ lúc nào cũng được tung hô là thiên tài xuất chúng, ngoan ngoãn đạo mạo, miệng ngâm thi từ, thực chất cũng chỉ là một thằng nhóc đầy bụng âm mưu quỷ kế, rảnh rỗi không có gì làm liền đi trêu chọc người khác?”
Chủ nhân của giọng nói còn lại nghe vậy liền cười làm lành hai tiếng. Hắn biết mình nếu so đấu thi từ với cô nàng trước mắt thì còn được, luận về âm mưu quỷ kế hắn c��n thắng một bậc, nhưng bàn về kỹ thuật chọc ngoáy thì người ta lại đi trước hắn nhiều lắm.
“Quân tử co được giãn được, không cần thiết phải so đo quá nhiều với nha đầu trước mắt.” Xingqiu thầm nghĩ trong lòng.
“Nếu vậy thì Hu Tao tiểu thư, rốt cuộc chuyện gì có thể gây hứng thú cho ngươi?” Hắn vuốt vuốt mái tóc xanh của mình, tay cầm chén trà lên, lại hỏi.
Hu Tao cũng không có gì giấu diếm:
“Yanfei đại tỷ mang về một đứa bé, ta vừa mới nhìn thấy họ đi ngang qua.”
“Là Yanfei, nữ luật sư đấy hả?”
“Phải, người mà cũng đã từng cùng thương hội các ngươi làm việc mấy lần đấy.”
Xingqiu nghe xong câu trả lời này liền nhớ lại một thân ảnh mà hắn đã từng gặp mấy tháng trước. Trước giờ hắn vẫn luôn được xưng tụng là thiên tài: sách đọc qua là nhớ, miệng xuất khẩu thành thơ. Nhiều loại sổ sách trong nhà cũng đã được phụ thân cho phép hắn đọc qua, dù cho hắn năm nay cũng mới 7 tuổi.
Phụ thân hắn đã sớm nhìn ra nhi tử mình không phải người phàm, thấy hắn bộc lộ tài năng xuất chúng liền dốc lòng bồi dưỡng. Và đương nhiên, trong điều kiện như thế, hắn cũng không tránh khỏi có mấy phần ngạo khí.
Chỉ cho đến mấy tháng trước, cũng là lần đầu tiên hắn gặp Yanfei, và cũng là lần đầu tiên hắn cảm nhận được “Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên”.
Yanfei tinh thông luật pháp của Ly Nguyệt đã đạt đến cấp độ như nắm vững hoàn toàn bộ luật hơn vạn điều này trong lòng bàn tay. Chỉ cần nhắc đến một điều kiện gì, nàng sẽ ngay lập tức tìm ra tất cả những điều luật liên quan, trích dẫn ví dụ và phối định ra được kế hoạch.
Xingqiu tuy tài trí hơn người, nhưng dù sao tuổi đời vẫn còn quá trẻ, chưa va chạm ngoài xã hội đủ nhiều. Vừa vào trận đã bị Yanfei làm cho đầu óc có chút quay mòng mòng, cuối cùng phải dựa vào trí tuệ thiên bẩm mới bắt kịp tốc độ suy nghĩ của Yanfei một cách miễn cưỡng.
Điều này đã khiến ấn tượng của hắn về thế giới thay đổi hoàn toàn. Lòng tự tôn chịu đả kích, hắn nhận ra thế giới này không hề gói gọn hoàn toàn trong kinh thư hay sổ sách, mà bên trong chỉ có tri thức tiền nhân đ�� lại. Muốn trưởng thành thật sự thì vẫn cần chính hắn đúc kết kinh nghiệm của mình.
Cũng từ khi này, thân ảnh nhị thiếu gia của Phi Vân Thương Hội không còn gói gọn trong thư phòng, mà thường xuyên xuất hiện ở nhiều nơi trong cảng Ly Nguyệt. Hành tung cũng dần trở nên xuất quỷ nhập thần, khiến gia bộc trong nhà đã không ít lần tuyệt vọng.
Thường xuyên xuất hiện bên cạnh hắn là cháu gái của đường chủ Vãng Sinh Đường, người đôi lúc vẫn còn bị gọi là Ma Nữ tinh quái, Hu Tao.
Việc Xingqiu thân quen với Hu Tao cũng không khó hiểu lắm. Cả hai đều đồng trang lứa, đều nổi bật hơn nhiều so với những người cùng tuổi, đặc biệt là tình cảm dành cho thơ văn của hai người có thể nói là cao hơn cả núi, dài hơn cả sông. (Dù một bên nổi bật nhờ tài trí, bên còn lại là do tính tình tinh quái của mình)
Hu Tao sau khi nghe Xingqiu nói về việc mong muốn được nhìn ngắm thực tế, cũng không ngần ngại đồng ý đi cùng bạn thân. Hàng đêm, dựa vào thân thủ vẫn còn non yếu, hai người đều thích trèo lên mái nhà khắp nơi, ngắm nhìn cảng Ly Nguyệt từ m���i vị trí.
Đương nhiên, sự yêu thích của Xingqiu đối với kinh thư cũng chưa từng suy giảm, chỉ là hắn dần dần thay đổi việc tiếp thu kiến thức với tự hành thành việc tự mình tìm hiểu kiến thức, kết hợp với tinh thần hào hiệp trong lòng, đây cũng là mầm mống để thôi thúc cho cảm hứng viết truyện của hắn sau này.
Càng tự mình nhìn nhiều, Xingqiu càng cảm thấy phụ thân và đại ca mình thâm bất khả trắc. Phát giác bọn họ chưa bao giờ sử dụng toàn lực với mình, Xingqiu không hề nổi giận, mà lại càng chăm chỉ tiếp thu thêm kiến thức. Hắn cũng từ đó mà phát triển vượt bậc.
Sau gần nửa năm, bây giờ Xingqiu tự nhận tuy chưa thể cùng Yanfei, một cường giả cấp độ này, tranh phong, nhưng ít ra sẽ không còn bị chật vật như lúc trước nữa.
“Thế đứa bé mà ngươi nói là bao nhiêu tuổi?” Xingqiu lại hỏi.
“Chắc cũng không lớn hơn chúng ta nhiều lắm, từ một số đặc điểm ta phán đoán là tầm 8 tuổi.” Hu Tao đáp.
“Thế là ngươi liền nhắm mục tiêu vào hắn, định thử chơi khăm hắn sao?” Xingqiu gật đầu.
“Ừm, quả nhiên là Tri âm bất vấn thanh từ, ngươi quả nhiên là hiểu ta.”
“Nào có gì đâu, biết nhau cũng lâu liền tự nhiên làm được.” Xingqiu vừa nói, tay vừa đưa chén trà lên cạnh miệng uống một ngụm.
“Chỉ là ta giờ cũng đang do dự, dù sao thì theo như lén quan sát được, tên này thậm chí còn có thể khiến Yanfei đại tỷ ăn quả đắng.”
Ngụm trà vừa vào miệng chưa lâu đã bị Xingqiu phun ra:
“Cái gì?”
Nhìn nét mặt hoảng hốt của hắn, Hu Tao liền đoán ra tâm tình của Xingqiu, bèn cười nói:
“Ha ha, không phải trong lĩnh vực luật pháp như ngươi nghĩ, mà chỉ là ở kỹ năng ăn nói mà thôi.”
“Hừm, ra là vậy. Thế thì có thể hiểu được.” Xingqiu lúc này cũng khôi phục vẻ mặt bình tĩnh: “Nhưng có thể thắng được Yanfei đại tỷ dù chỉ là ở khoản ăn nói, cũng đã nói lên tên này không hề đơn giản. Ngươi cũng nên cẩn thận.”
“Không cần ngươi phải nhắc, ta Hu Tao làm việc từ trước đến giờ đã bao giờ thất thủ đâu.”
“Vậy thì khi nào ngươi định bắt đầu đi thăm dò?”
“Ừm, khách vừa mới đến, người vẫn còn mệt. Vậy cứ vào buổi đêm ba ngày sau đi.” Hu Tao hơi ngửa mặt lên trời, nghĩ suy đôi chút.
“Lúc đó thì ta với Chongyun lại đang có hẹn rồi, không hỗ trợ ngươi được. Xem ra ngươi chỉ có thể đi một mình thôi.”
“Ngươi cùng Chongyun? Hai người đi vào ngay giữa đêm? Không phải là làm gì mờ ám hả?” Hu Tao nghe vậy liền cười khì khì, đôi mắt lộ ra vẻ tinh quái ngó nghía Xingqiu.
“Ngươi cái tiểu nha đầu này nghĩ cái gì hả? Chỉ là đi thám hiểm một căn nhà bỏ hoang, rất có thể có ma mà thôi. Ngươi cũng biết Chongyun ngày ngày mong ước điều gì mà.” Xingqiu giải thích, nhưng thân thể không nhịn được mà run lên trước ánh mắt hiếu kỳ của Hu Tao, thứ trong màn đêm giống như U Hỏa của Địa Ngục, có thể xem thấu lòng người.
“Phải phải, lợi dụng tâm nguyện của người ta để lấy làm vui cho mình, ngươi cũng là bạn tốt đấy, Xingqiu. Ha ha, không thể không nói, thiếu niên thời nay đúng là nhiều chiêu trò, quả nhiên là thế phong nhật hạ, nhân tâm bất cổ. Thế khi nào hai ngươi tiến thêm một bước thì nói cho ta nha, ta, người bạn này, sẽ vui lắm đó.”
Nói xong, Hu Tao bỏ chạy trong nháy mắt. Tại vị trí cũ của nàng thình lình xuất hiện Xingqiu, hắn lúc này đang nghiến răng nghiến lợi, mặt đỏ bừng, quát:
“Nói hươu nói vượn! Hu Tao, ngươi đứng lại cho ta!”
Lúc này Hu Tao cũng đã nhảy sang mái nhà khác, nghe vậy quay lại làm mặt quỷ với Xingqiu:
“Ngu gì mà đứng lại. Người ta chỉ nói suy nghĩ thật trong lòng thôi mà, có gì đâu mà sồn sồn lên vậy. Lại nói, quan hệ của bạn thân chính là bạn siêu thân, chứ không lẽ ngươi nghĩ là gì? Ha ha, chưa đánh đã tự khai, thế này mà còn dám tự xưng là thiên tài cơ đấy. Thế nhé, ta đi đây, mai gặp lại!”
Dứt lời, thân ảnh đã lại biến mất, chỉ còn có thể nhìn thấy một số cánh hồ điệp vẫn đang chao lượn trong không trung.
Xingqiu lúc này cũng đã thoát khỏi trạng thái thẹn quá hóa giận, nhìn thấy cảnh này không khỏi cảm thán:
“Tuy không muốn thừa nhận nhưng công phu của nha đầu này tiến bộ nhanh thật. Thân pháp Điệp Vũ Vô Ảnh cũng đã luyện được đăng đường nhập thất, cánh bướm xuất hiện thay cho thân hình. Xem ra ta cũng phải về trui rèn lại võ công rồi, không thể để nàng vượt mặt được.”
Nói xong cũng liền biến mất khỏi nóc nhà.
Cứ như vậy, một trận náo nhiệt đến nhanh mà đi cũng nhanh, đêm tối lại trở về bình thường.
Chỉ có nơi xa, Lê Thanh Vũ lúc này cũng không hề hay biết rằng mình đã lọt vào tầm ngắm của một trò chơi khăm khác, vẫn cùng Yanfei tản bộ phố phường.
Tất cả các quyền đối với bản dịch này thuộc về truyen.free, nguồn duy nhất cho những câu chuyện đầy mê hoặc.