(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 49: Quyển 1 Chương 49: Nghi hoặc
Đã xác định được phương hướng và mục tiêu chính, vậy điều cần làm tiếp theo chính là phân tích từng ưu thế của mình cùng ưu thế của đối phương, xác định trong trường hợp nào ai sẽ là đối thủ, có thể mượn được thế gì, tỉ như địa thế, quân thế,... Lê Thanh Vũ lại nói tiếp.
Nhưng do thông tin lúc đó còn thiếu nên ta cũng không thể phân tích được nhiều, chỉ có th��� tìm cách gia tăng lợi thế của bản thân. Trước hết, ta đã xác định vị trí nơi trú ẩn của vị Nham Tinh Linh kia là một thông tin quan trọng trong thời gian ngắn, nhất quyết không thể để cho mọi người đều biết được.
Đồng thời, ta cũng đã xác nhận bản thân sẽ tham gia vào cuộc truy bắt này, vậy nên việc cần làm chính là đạt được lợi ích lớn nhất. Việc đề nghị đổi địa điểm cùng tiết lộ một phần sự thật là một hành động nguy hiểm, có thể khiến Pháp Sư cảnh giác, nhưng bù lại, điều đó sẽ giúp ta đạt được nhiều mục tiêu nhỏ đã đề ra.
Khi đã xác định được ý nghĩa của những gì mình đang làm trong số các mục tiêu đó, ta bắt đầu suy nghĩ về trách nhiệm. Liệu người dân của thôn Tiểu Diệp có phải gánh chịu hậu quả nếu như ta thất bại? Liệu binh sĩ trong trấn có phải hy sinh hay chịu tổn thất lớn vì ý định ích kỷ của ta? Liệu điều này có ảnh hưởng gì đến việc Yêu Triều đang đến gần hay không?
Việc đi cứu vị Nham Tinh Linh kia là một việc không thể không làm, vì nó liên quan đến nguyên tắc đạo đức căn bản của ta. Bởi vậy, ta chỉ có thể tìm cách hóa giải những mối lo nghĩ này, và suy tính tận dụng những lá bài tẩy mình đang có hoặc có thể sẽ có, trong đó thông tin cũng là một phần sức mạnh.
Chính bởi vì vậy nên việc đi cùng hành quân là vô cùng cần thiết, nó sẽ giúp cho ta hiểu được tình hình của đối phương, biết người biết ta trăm trận trăm thắng.
Cũng nhờ vào việc quan sát hành quân mà ta phát hiện ra kẻ chỉ điểm, quan hệ giữa Pháp Sư và đội quân kia, lần mò được một phần tính cách của Pháp Sư, cách bố trí chiến lược của lão ta cùng quân đoàn, tính cách của các sĩ quan bên đối phương,... Đây đều là những thông tin cực kỳ quý giá.
Pháp Sư khi đó đã cho kỵ binh giải sẵn vòng vây ở bên ngoài đề phòng đối tượng chạy trốn, rồi ưu tiên sử dụng những loại vũ khí sát thương thấp nhưng có hiệu quả khống chế cao, như dây thừng nặng, cuối cùng mới đích thân ra trận chiến đấu và phong ấn bằng phù lục.
Qua đó, ta hiểu được đại khái các thủ đoạn căn bản của Pháp Sư cùng ước lượng thực lực hiện có và thực lực có thể huy động, cũng như cân nhắc đến nội tình của lão ta. Việc ta đỡ cho lão một chiêu, một phần là để xóa bỏ hiềm nghi, phần còn lại chính là để lão ta có thiện cảm với ta, ít nhất là về mặt bề ngoài.
Sau khi quan sát toàn bộ, cân nhắc mình đã có đủ lượng thông tin cần thiết, ta bắt đầu lập kế hoạch hoàn chỉnh. Trải qua một hồi lật đi lật lại các suy nghĩ và phân tích các mối liên hệ, ta có thể tóm lược như sau:...
...Lực lượng sẵn có của quân doanh và quân đoàn không thể xem thường. Có nhiều cách đối phó, nhưng cách tốt nhất để không làm hại quân lính trong quân doanh và đồng thời chuẩn bị đối phó Yêu Triều chính là sử dụng một loại dược tổng hợp. Loại dược này sẽ được trộn lẫn vào các món ăn trong yến tiệc – một điều chắc chắn sẽ diễn ra. Sau khi ăn xong, chúng sẽ kết hợp trong dạ dày và phát tán tác dụng. Thật hay, tác dụng của nó lại bị chất cồn áp chế, điều này cũng cho ta thêm thời gian để lồng ghép các kế hoạch khác. Đương nhiên, nếu nó không bị cồn áp chế cũng chẳng sao, ta chỉ cần thúc đẩy nhanh tốc độ c���a một số khâu khác để bù đắp là được.
Yến tiệc cũng là một cơ hội tốt để xử lý tiểu úy Nhân. Ta suy nghĩ làm thế nào để vắt kiệt giá trị của kẻ này, mà báo thù chỉ là một trong số đó. Một trong số các giá trị quan trọng nhất của hắn chính là có thể dùng để mê hoặc Pháp Sư, tạo cho lão ta tâm lý an toàn giả tạo, khiến lão tưởng rằng mình đã nắm được điểm yếu của ta, nhờ đó sẽ buông lỏng cảnh giác và ít nhất là không còn hiềm nghi ta nữa.
Còn về việc lão giám sát tiểu úy Nhân bằng cách nào, ta cũng không biết, nhưng ta chắc chắn là có và nó có thể truyền tải thông tin nghe được về. Coi như không có thì cũng không ảnh hưởng quá nhiều, nhưng xác suất thành công của các khâu khác sẽ giảm đi. À mà Yanfei tỷ tỷ, tỷ đứng quan sát từ ngoài, rốt cuộc là lão ta đã dùng thủ đoạn gì vậy? Lê Thanh Vũ hỏi.
Yanfei nghe vậy bèn trả lời:
Lão ta đã hạ cổ lên người tiểu úy Nhân, có khả năng truyền thông tin về. Ta cũng không rõ nó hoạt động như thế nào ch—
Diệc Nhạc Phong Cổ, một loại cổ thuật từ thời Thượng Cổ, khá nổi tiếng trong giới Luyện Cổ Sư ngày xưa, nhưng giờ đã tuyệt tích hoàn toàn. Cổ sinh ra bốn trứng, hai trứng tạo thành một đôi, có thể liên hệ với nhau, không phân biệt đực cái. Điều kiện sinh tồn và nuôi dưỡng cực kỳ khó khăn, cụ thể thì ta cũng không quá rõ.
Khi bị hạ cổ, đối tượng phải nuốt vào bào thai của loài cổ này mà không hay biết hoặc không thể ngăn cản. Khi trứng nở, cổ sẽ ký sinh vào thành ruột non của nạn nhân, có năng lượng truyền về âm thanh xung quanh với cổ còn lại trong cặp của mình ở phạm vi cách xa hàng dặm đến hàng chục dặm nếu là cấp cao nhất. Luyện Cổ Sư có thể thông qua đó mà nghe được những lời nạn nhân nói, kẻ nào cao tay thì còn nghe được cả tình trạng bên trong cơ thể, qua đó phán đoán sức khỏe của nạn nhân.
Diệc Nhạc Phong Cổ không có sức sát thương. Giá trị quan trọng nhất của nó chính là thông tin tình báo, nhưng thường chỉ có giá trị sử dụng hạn chế ở chiến trường cấp thấp, vì về cơ bản không thể ngăn cản được thần niệm của các tu sĩ cấp cao nên mất đi tác dụng. Lại chưa ai tìm ra đư���c lộ trình tiến hóa thích hợp để đưa nó lên cấp cao hơn, quanh đi quẩn lại cũng chỉ giới hạn ở cảnh giới Luyện Tinh Hóa Khí. Thêm vào việc nuôi dưỡng quá khó khăn, điều này đã khiến nó tuyệt tích sau hàng ngàn năm.
Bình lão lão đột nhiên cắt lời Yanfei, sau đó bắt đầu một tràng phổ cập kiến thức. Nói xong, bà thản nhiên nhìn hai người họ.
... Được rồi, đa tạ ngài đã nói cho chúng ta biết việc này. Tóm lại, cốt lõi của tất cả những việc này đều xoay quanh một vấn đề chính: Pháp Sư. Lão ta thực lực sâu không thấy đáy, thông qua quan sát, ta có thể kết luận rằng:...
Thứ nhất, tinh thần lực của lão ta yếu hơn so với mức đáng lẽ phải có. Cộng thêm rất nhiều quan sát khác, ta đưa ra kết luận là lão ta đã phong ấn tinh thần lực của bản thân. Lý do thì không quá rõ ràng, nhưng khả năng cao nhất là do tẩu hỏa nhập ma.
Vậy nếu trong trường hợp lão ta hồi phục hoàn toàn thực lực của bản thân, ta chắc chắn sẽ không có cơ hội chiến thắng được lão. Nhưng lão ta lại lộ ra một điểm yếu, đó chính là nhục thân, cũng là do tuổi lão đã cao. Bởi vậy, đây chính là lúc Đột Biến Ma Thạch có đất dụng võ.
Cái gì Ma Thạch cơ? Yanfei hỏi.
Đột Biến Ma Thạch. Tỷ tỷ có nhớ viên đá hồng hắc sắc kia không? Đó là một loại đá mà ta từng cùng vị Nham Tinh Linh kia tìm thấy trong một lần đi dạo vào trong núi sâu, ẩn chứa một lượng năng lượng Nguyên Tố hùng mạnh, có khả năng tăng cường và liên hệ với thể chất của chủ sở hữu khi ký sinh. Cái giá phải trả chính là Sinh Mệnh lực. Hay có lẽ là vậy, đúng không Bình lão lão?
Bình lão lão nghe vậy bèn gật đầu:
Đột Biến Ma Thạch, ngươi đặt tên như thế cũng không sai, chủ yếu là vì loại đá này thường được các loại ma vật như Hilichurl sở hữu nhục thân cường tráng mang theo sử dụng. Chúng ta thường gọi tắt là Đá Đột Biến, nhưng tên đầy đủ đúng là Đột Biến Ma Thạch thật.
Chỉ là đối với những tu luyện giả giống như chúng ta, dù có chưởng khống nguyên tố hay không thì loại đá này cũng là một thứ kịch độc. Ảnh hưởng xấu đến cơ thể lớn hơn rất nhiều so với Hilichurl, vì cơ thể bọn chúng vốn đã có đặc tính tương thích với Nguyên Tố.
Hiếm nhưng không quý, về cơ bản thì thứ này chỉ là đánh đổi sinh mệnh và tiềm năng để đổi lấy sức mạnh, đúng là bàng môn tả đạo. Có lẽ chính vì thế mà cả ngươi lẫn Vân thúc đều không thực sự nuốt nó vào mà luôn dùng Chân Khí bao bọc, dù việc này cũng rất tốn Chân Khí.
Ngài quan sát rất chính xác. Đối với võ giả bọn ta khi đó mà nói, một trong những điều quan trọng nhất chính là sự dẻo dai, khả năng kiểm soát cơ thể và độ tinh thuần của Chân Khí. Thế nên, một thứ cực đoan như Đột Biến Ma Thạch chắc chắn không thể dựa dẫm. Nếu không, ta e rằng có thể sẽ gặp phản phệ trong chiến đấu, khi đó thì có mười cái mạng cũng không đủ chết. Trừ khi có bí pháp, và phải sử dụng thứ sức mạnh này ngay từ đầu, thì có lẽ vẫn còn tạm được.
Vậy nên, thông qua các bố cục trùng điệp và ám thị tâm lý, ta mới đưa đến được cục diện như lúc cuối. Giải thích thì thực sự khá lằng nhằng, bởi vì rất nhiều thông tin và kế sách đều dựa theo phép loại suy cùng tư duy ngược kết hợp nhiều lần. Vậy nên ta sẽ không nói chi tiết, mà chỉ tóm gọn lại.
Việc yêu cầu chuyển đổi thân phận, sự nhầm lẫn cùng với việc thúc đẩy các khâu khác chính là nguyên nhân chính cho sự ra đời của Hắc Vụ Nhân, có ảnh hưởng rất lớn trong việc xác định chiến lực và tạo nên bẫy rập đối với Pháp Sư.
Việc Vân thúc kéo đi các sĩ quan cấp cao sẽ rất có lợi để ta đạt được cục diện cuối cùng là đối đầu Pháp Sư một mình, không rơi vào trạng thái bị vây công. Khi đó, rất nhiều kế ly gián, kế ngưng tụ quân tâm và các kế khác đều sẽ bùng nổ. Một số thì là để làm tiền đề cho những bố cục ngay cả sau khi ta tử vong hoặc không.
Ta đoán là Pháp Sư cũng biết nhục thân là điểm yếu của mình, chỉ là lão ta lại bị ta mê hoặc mấy lần bằng giả tượng (thực chất cũng là thật nếu lão không còn mạng cuối cùng để giữ), cuối cùng cũng không nghĩ đến các điều kiện phối hợp có thể thay đổi kết quả. Điều này mới dẫn đến kết cục cuối cùng của lão ta. Đương nhiên, lão vẫn rất mạnh, hai ta cũng đồng quy vô tận, chiến trận vô cùng kịch liệt.
Đúng là kịch liệt thật. Ta nhìn mà đến tận bây giờ vẫn còn cảm thấy chân tay run rẩy đây này, thậm chí còn hơn cả lúc nhìn thấy tiểu tử người toàn thân bị bỏng nữa. Yanfei lắc đầu, hai tay khẽ xoa xoa vai, nói:
Chưa nói đến hình dáng của Pháp Sư sau khi bị nổ nát nhục thân trông kinh dị thế nào, ngươi cũng không kém cạnh gì. Ngay giây phút ta nhìn thấy ngươi tự xé toạc cả một nửa người chỉ để lao lên tấn công, ta cũng đã có chút không kiềm nổi mà hét lên rồi.
Không phải là có chút không kiềm được đâu. Bình lão lão ở một bên bỗng nói bằng một giọng không nhanh không chậm: Mà là đã hét lên rồi đấy, suýt nữa thì điếc cả lỗ tai lão bà tử như ta luôn, thiệc là...
Lão lão! Yanfei có chút đỏ bừng mặt lên, giống như vừa để lộ một chuyện riêng tư đáng xấu hổ.
Nào nào, chuyện này cũng không phải đáng xấu hổ. Ai cũng có lần đầu mà. Thấy một thứ có hình tượng giống như mình đột nhiên tan nát, lộ ra hết nội tạng bên trong thì đại đa số bất kỳ giống loài nào trong phiến thiên địa đều sẽ kinh hãi, chỉ là tốc độ tiếp nhận khác nhau mà thôi.
Bình lão lão thấy vậy bèn an ủi nàng:
Giống như ta vậy, vào thời kỳ đó thì chính ra ta còn được tính là tiếp nhận hơi chậm chạp một chút đấy. Khi đó, Thần Ma loạn thế, đại chiến liên miên, cái chết như vậy cũng tạm được coi là bình thường, còn xa mới có thể đáng sợ bằng vạn kiếp bất phục, thậm chí là ức kiếp trầm luân.
Yanfei có vẻ cũng không muốn phải nghe Bình lão lão hồi tưởng quá khứ, bèn quay sang Lê Thanh Vũ tiếp tục hỏi:
Nhưng mà như ta thấy, có vẻ như Vân thúc đã đóng một vai trò rất trọng yếu đúng không? Tuy nhiên, ngươi vẫn có một kế hoạch sẵn có ban đầu mà không có hắn, kế hoạch đó như thế nào vậy?
Lê Thanh Vũ nghe vậy hơi ngẩng mặt lên hồi tưởng mấy giây giống như đang tính toán điều gì, sau đó mới đáp lại:
Không có Vân thúc, độ khả thi của kế hoạch giảm đi ba phần. Kế hoạch ban đầu của ta thì đơn giản hơn rất nhiều. Vẫn là lợi dụng yến tiệc để quân lính ăn phải dược hiệu, giết tiểu úy Nhân để mê hoặc Pháp Sư, sau đó dùng hỏa hoạn tạo hỗn loạn và đánh lạc hướng. Cuối cùng, nuốt vào Đột Biến Ma Thạch, cướp ngục cứu Nham Tinh Linh, rồi chạy một hồi để vị ấy lại trong một mật thất đã có sẵn, cũng chính là khu vực chiến đấu kia.
Khi đó, Pháp Sư có thể sẽ sử dụng phù lục chủ bài để đuổi theo, nhưng ta vẫn sẽ nhanh hơn một chút do thời gian lão ta cần để phản ứng lại. Mà có khi lão ta cũng chẳng dùng, mà đợi kỵ binh đi cùng. Điều này cũng đúng với phong cách cẩn thận của lão ta. Khi đó, ta cũng sẽ bị bại lộ là kẻ cướp ngục, nhưng đã có Vân thúc lo liệu cho thôn Tiểu Diệp rồi nên không cần phải lo.
Chỉ là sau khi dập lửa, men say cũng đã hết, đa số binh sĩ đều sẽ kiệt sức trên đường truy đuổi, cản trở ít nhất một nửa số sĩ quan phải ở lại. Khi đó, Pháp Sư vẫn chưa bị ly gián mà cũng không sử dụng phù lục, dẫn đến cảm giác về sức mạnh của bản thân. Lão ta có thể sẽ lựa chọn chữa trị hoặc tạm thời trấn áp bằng phù lục chủ bài. Khi đó, nhiệm vụ của ta sẽ là cố gắng tập kích hội nhóm này, với mục tiêu ép Pháp Sư dùng càng nhiều phù lục chủ bài càng tốt. Còn về các sĩ quan khác, sẽ sử dụng hắc vụ như để kích thích dược hiệu phát tác.
Cuối cùng, sẽ cố gắng làm sao nhân lúc lão ta không chú ý, nhét viên đá vào miệng lão rồi tấn công liên tục. Đặt cược rằng nếu lão ta sử dụng phù lục bảo mệnh chủ bài thì sẽ gây ra trọng thương, thậm chí là chết. Nhưng tỷ lệ này cũng không khả quan, vậy nên chiến đấu lúc đó sẽ khó khăn hơn rất nhiều đối với ta, cuối cùng chỉ có thể tùy thuộc vào thiên ý vậy.
À đương nhiên, nếu có thể, ta sẽ thử lừa lão ta cùng các sĩ quan khác rằng Nham Tinh Linh kia đã bị ta hút máu đến chết rồi, và cái mà lão ta cảm nhận được thông qua Bộc Phù Khoảng Cách chỉ là tàn dư khí tức mà thôi. Chỉ là ta không biết khi Nham Tinh Linh đã mất đi toàn bộ sức mạnh Nguyên Tố thì còn có thể che giấu khỏi tầm mắt của Pháp Sư hay không. Trong trường hợp đó, ta sẽ chỉ cố đánh cho lão ta trọng thương, suy yếu và giảm thiểu khả năng cảm giác, chứ không dùng đến lá phù cuối cùng. Còn tùy trường hợp. Hắn giải thích.
Mà sao ngươi đặt nhiều mật thất thế? Lại còn biết được kết cấu ngục giam nữa? Yanfei lại hỏi, giờ nàng mới chú ý đến chi tiết này.
Thỏ khôn có ba hang. Mật thất vốn sẽ được sử dụng làm cứ điểm lâm thời nếu như Yêu Triều quá mạnh. Còn về vụ kết cấu ngục giam... Ha ha ha, gọi là đề phòng trước thôi. Lê Thanh Vũ nhún vai, vẻ mặt trông như đó là một điều vô cùng bình thường.
Rồi, đến đây là hết rồi. Hai người còn điều gì muốn hỏi nữa không?
Bình lão lão lắc đầu khẽ, còn Yanfei thì hơi suy nghĩ một chút xong cũng trả lời:
Về cơ bản thì không. Tuy vẫn còn một số câu hỏi nhỏ nhưng nó cũng chẳng quan trọng lắm, bỏ qua cũng được. Khảo nghiệm của ngươi cũng kết thúc rồi, chúng ta ra khỏi đây trước vậy. Nói xong, thân ảnh nàng cũng dần tan biến, nàng đang muốn lui ra khỏi vùng không gian này.
Chỉ là bất chợt, Lê Thanh Vũ lại hô:
Khoan đã. Ta còn có chuyện muốn hỏi Bình Lão Lão.
Hửm? Bình lão lão nghe vậy bỗng nhìn chằm chằm vào hắn, song trên mặt lại không một chút ngạc nhiên, giống như nàng biết không sớm thì muộn câu hỏi này cũng sẽ đến.
Tất cả những gì ta đã trải qua… không, phải nói đúng hơn là tất cả những người mà ta đã gặp trong Mộng Cảnh, bọn họ đều là thật đúng không? Hoặc đã từng là thật?
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.