Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 48: Quyển 1 Chương 48: Giải thích

Trong một không gian tưởng chừng vô tận, mười phương đều là hư vô mờ mịt, chỉ có những đốm sáng nhỏ lấp lánh phiêu bạt, tựa như thắp sáng cả không gian này. Bỗng nhiên, tiếng nói của một nữ tử trẻ tuổi vang lên:

“Lão lão? Khảo nghiệm lần này thực sự kết thúc rồi sao?”

Ngay sau giọng nói ấy, một thân ảnh như bước ra từ trong hư không, mờ ảo như sương như khói, toàn thân phát ra linh quang màu hồng, đầu đội Giải Trãi Quan. Đó chính là Nguyên Thần của Yanfei, vừa xuất hiện đã khiến những đốm sáng nhỏ xung quanh khẽ xao động.

“Ừm, đúng là hết rồi.” Bình lão lão lên tiếng đáp lại. Bà cũng vừa mới xuất hiện nhưng lại mang cảm giác như đã ở đó từ lâu, cả người toát lên vẻ phi phàm, khiến người ta không thể phân biệt được đó là Nguyên Thần hay nhục thân.

“Ôi Nham Vương Đế Quân! Ta cứ tưởng đâu mình sẽ được tự do đi lại, ai ngờ lại phải gắn chặt tầm nhìn theo tiểu tử này. Khảo nghiệm gì mà kéo dài đến chín năm trời vậy!? Cũng may là chúng ta chỉ cần xem những khoảnh khắc quan trọng nhất, tổng cộng cũng chỉ mất mấy canh giờ, nhưng thế này vẫn là quá dài rồi còn gì!” Yanfei làu bàu, rồi lại tiếp lời:

“Giống như ta, lần trước tiến vào khảo nghiệm này cũng chỉ có khoảng... Mấy ngày nhỉ? Ba ngày thì phải?”

“Đó là vì khảo nghiệm của tiểu nha đầu ngươi chỉ dựa vào kinh nghiệm cá nhân của ngươi để phân tích, cộng thêm biểu hiện của ngươi ở những khảo nghiệm trước đó, nên khảo nghiệm được đưa ra chỉ ở cấp độ Tiên Nhân phổ thông. Ngoài ra, khi ấy tuổi tâm hồn của ngươi cũng chỉ tương đương với một đứa trẻ tám chín tuổi bình thường, thì đương nhiên khảo nghiệm cũng sẽ đơn giản như thế thôi.”

“Cũng như Tịch Hải, khảo nghiệm thứ ba này cũng có thể cảm nhận được tâm niệm của người trải qua, từ đó lựa chọn một bối cảnh phù hợp. Của hắn là một cuộc tranh đấu về ý chí, trách nhiệm cá nhân, ngộ tính, trí tuệ và sự dũng cảm. Của ngươi năm xưa nếu lão bà tử ta nhớ không nhầm thì là quan sát nhân tình thế thái, cuối cùng mới định hình khái niệm cơ bản nhất về “Chính Nghĩa”, “Quyền” và “Trách Nhiệm” – đây cũng chính là cơ sở cốt lõi để ngươi nắm vững luật pháp về sau, đương nhiên không thể đánh đồng được.”

“Đương nhiên, không thể dựa vào các yếu tố của khảo nghiệm để phán đoán cái nào cao cấp hơn, mà phải nhìn vào người được khảo nghiệm. Nếu là ngươi của bây giờ mà đi khảo nghiệm, đương nhiên tình huống gặp phải chắc chắn sẽ phức tạp hơn rất nhiều so với năm xưa rồi.” Bình lão lão giải thích.

“Nếu vậy thì khảo nghiệm của hắn là ở cấp độ nào?” Yanfei lại hỏi.

“Cấp độ của Chân Quân... ít nhất từ mặt ngoài là như thế.” Bình lão lão hơi trầm ngâm một lát rồi mới đáp.

“Chậc, ta biết ngay mà. Đáng lẽ không nên hỏi, tuy vui vì tìm được một tiểu đệ lợi hại mà sao lòng vẫn đau thế không biết.” Yanfei rồi đặt một tay lên ngực, mặt mày nhăn nhó, làm bộ dạng đau khổ.

“Ha ha!” Bình lão lão cất tiếng cười: “Cái con bé này... Mà nói thật, ta không nghĩ hắn sẽ làm tiểu đệ của ngươi đâu.”

“Ý lão lão là gì... Ơ, hắn tỉnh lại rồi!” Yanfei nghe vậy có chút nghi ngờ, vừa định hỏi thì bên cạnh đã lại xuất hiện một thân ảnh khác, đích thị là Lê Thanh Vũ, nàng vội kinh hô.

Chỉ là Lê Thanh Vũ này không có dáng vẻ của vị Lê trung úy trấn Thanh Bình, mà lại mang hình hài y hệt như lúc hắn tiến vào Tịch Hải, nói cách khác, là hình thể của một đứa bé tám tuổi, mắt còn chút mờ mịt nhìn quanh.

“Ê lão lão, sao hắn nhỏ thế?” Chỉ là nhìn thấy bộ dạng trẻ con này của hắn, Yanfei lại có chút khó hiểu, bèn hỏi: “Chẳng phải hắn đã trải qua tám năm trong đó sao? Ấn tượng về bản thân cũng phải thay đổi chứ?”

Bình lão lão nghe vậy lại lắc đầu, sau đó dùng một ánh mắt tiếc rèn sắt không thành thép mà nhìn Yanfei, rồi mới đáp:

“Bảo ngươi đọc nhiều điển tịch tu luyện thì lại không đọc. Tướng mạo do tâm sinh, có thể tùy ý chuyển biến theo cảm nhận của bản thân để người khác thấy, đó là Nguyên Thần! Còn đây chỉ là phần Linh Hồn của hắn bị Thanh Đồng Cầu kéo vào mà thôi, pha trộn chút Tinh Thần để giữ nguyên hình dạng, đương nhiên vẫn phải tương ứng với thân thể thực tế rồi. Cốt niên bát niên, hồn linh bát nguyên, thập toàn hoàn mỹ, đó chính là độ hòa hợp giữa linh hồn và thân thể của hắn, cái này ta đã nói rồi mà!”

Yanfei thấy Bình lão lão lên giọng, biết là bà vẫn còn giận mình việc không chịu tu luyện Tiên gia Thuật Pháp đến nơi đến chốn, đành vội cuống quít lấy lòng.

Ở một bên, Lê Thanh Vũ chứng kiến cảnh tượng ồn ào như vậy thì vẻ mờ mịt trong ánh mắt dường như tiêu tán đi ph��n nào. Sau mấy giây, hắn đã miễn cưỡng thốt lên mấy tiếng:

“Yanfei t-tỷ? Bình – lão lão?”

Bình lão lão nhận ra Lê Thanh Vũ lúc này có vẻ đã khôi phục mấy phần ký ức và ấn tượng của mình, bèn nói:

“Tiểu tử à, con vừa mới khôi phục ký ức, đang trong trạng thái bất ổn. Con nên tự tĩnh lặng tâm tình, để cho những ký ức mới có thể lắng đọng xuống, hồi ức có thể hiển thị rõ ràng.”

Lê Thanh Vũ nghe vậy có chút hiểu chút không nhưng vẫn làm theo. Hình tượng thần hồn của hắn cũng nhắm mắt lại, mấy giây sau lại mở ra, ánh mắt đã khôi phục vẻ thanh minh vốn có.

“Yanfei tỷ tỷ.” Hắn giơ hai tay ôm quyền chào Yanfei, rồi lại hướng về Bình lão lão: “Bình lão lão.”

“Ha ha, tiểu tử không cần phải đa lễ. Mà sao ngươi tự nhiên lại dùng cách chào đấy hả?” Yanfei thấy vậy cười hì hì mà nói.

“Xin lỗi tỷ tỷ, thói quen tạm thời chưa bỏ được. Trí nhớ ta cũng kém quá.” Lê Thanh Vũ cười đáp.

“Không sao không sao, ai khôi phục ký ức xong cũng đều như vậy cả, chỉ cần đừng lạc mất bản thân là được rồi.” Bình lão lão cũng cười hiền hòa, vẫy vẫy tay.

“À mà chờ chút, ta có một vấn đề. Ngươi năm nay mới tám tuổi, vậy mà thời gian trong mộng cảnh đối với ngươi lại là chín năm, thậm chí còn dài hơn cả tuổi thật. Vậy rốt cuộc cái nào mới là bản thân ngươi? Hơn nữa, phần ký ức của ngươi ban đầu vốn đã chẳng hoàn chỉnh.” Nghe đến đấy, Yanfei như vừa phát hiện ra một vấn đề lớn, vội hỏi.

Lê Thanh Vũ nghe xong hơi cau mày, một tay đưa lên vuốt cằm, trầm tư một lát rồi đáp:

“Từ cảm nhận của cá nhân mà nói, ta không thấy có quá nhiều thay đổi. Ý chí của ta vốn rất vững chắc, ảnh hưởng từ hai thân phận chồng chéo kỳ thực cũng không tác động quá nhiều đến ta. Lại nói, ta cũng không phải trải qua hoàn toàn chín năm bên trong mộng cảnh, mà đều chỉ trải qua các thời khắc trọng yếu nhất, tổng cộng lại có khi cũng chỉ hơn một năm. Tất cả ký ức của những khoảng thời gian còn lại gần như không đọng lại ấn tượng gì, có chăng cũng chỉ là cảm giác.”

Nói đến đây, hắn lại quay sang nhìn Bình lão lão:

“Mà Bình lão lão, ngài có thể cho ta biết chuyện gì đã xảy ra sau khi ta chết được không? Ta có chút hiếu kỳ và lo lắng.”

Bình lão lão nghe vậy liền gật đầu, lại nhìn sang Yanfei bên cạnh, hàm ý không cần nói cũng đã rõ.

“Để ta trình bày nhé? Cũng được thôi.” Yanfei thấy vậy bèn gật đầu, bắt đầu giảng giải tất cả những chuyện gì đã xảy ra sau khi Lê Thanh Vũ tử vong, bao gồm những chuyện trong quân doanh, tiếp theo là trận chiến với Yêu triều, rồi tình hình của thôn Tiểu Diệp, thậm chí cả việc Vân thúc xóa đi dấu vết trận chiến giữa hắn và Pháp Sư, cùng việc ra tay giết năm tên Yêu Quái dám lẻn vào thôn.

Tất cả đều được kể lại một cách mạch lạc, Yanfei đúng là có năng khiếu đặc biệt trong việc trình bày sự việc, điều này có lẽ cũng liên quan đến nghề nghiệp của nàng, tuy ngắn gọn nhưng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Chỉ là, từ đầu đến cuối, một lời về Nguyệt Lạc nàng cũng không nhắc đến. Nếu có nhắc đến, cũng chỉ là mang tính biểu tượng. Càng quỷ dị hơn là, Bình lão lão đứng một bên nghe vậy cũng không thấy có gì thiếu sót. Lê Thanh Vũ lại càng không hỏi lấy một lời, giống như...

Nham Tinh Linh tên Nguyệt Lạc, chưa từng tồn tại!

...

Mất hơn năm phút, cuối cùng Yanfei cũng đã kể xong toàn bộ, dừng lại, nhìn Lê Thanh Vũ lúc này vẫn đang cúi mặt suy tư, rồi hỏi:

“Đây là tất cả những gì đã xảy ra từ góc nhìn của bọn ta. Ngươi thấy có gì không đúng không?”

“Đúng hay không đúng, làm sao ta biết được?” Không ngẩng mặt lên, hắn đáp lại: “Nhưng đúng là mọi thứ rất có thể sẽ diễn ra như thế thật, theo như ấn tượng của ta. Chỉ là, Yêu Triều đột nhiên mạnh đến như vậy, thì điều này ta không hề dự đoán trước được, cũng may là những gì ta chuẩn bị để lại vẫn còn tác dụng...”

“À đúng rồi, nhắc đến chuyện đó mới sực nhớ, bọn ta không trực tiếp nhìn thấy trận chiến đó mà chỉ thông qua tin tức gián tiếp mới biết được kết quả. Rốt cuộc là ngươi đã chuẩn bị gì mà có thể khiến quân đội trấn Thanh Bình chiến thắng lũ Yêu Quái vậy?”

“À, chuyện đó ư? Ở trong mật thất kia ta có để lại một số khu vực chiến trường đã được ta nhờ vị Nham Tinh Linh kia xây dựng sẵn. Bên trong có các loại bẫy rập cực kỳ thích hợp cho việc mai phục, cũng có thể gọi là Cơ Quan. Chỉ là các Cơ Quan này bằng sức người bình thường cũng rất khó mà xây dựng được, cần phải dùng đến sức mạnh Nguyên Tố mới có thể làm được. Nói thế mới nhớ, cái hộp đỏ ta để lại cho Lý thượng úy cũng là một Cơ Quan được làm nhờ sức mạnh Nguyên Tố đấy.”

“Mà ngươi học được cách làm các Cơ Quan đấy ở đâu vậy?” Yanfei lại hỏi.

“Trong số các thư tịch của tử thôn có hai quyển sách ghi lại một số nguyên lý căn bản của Cơ Quan thuật, kèm theo một số ví dụ. Cái hộp đỏ cũng là từ quyển thứ hai mà ra, còn những cái bẫy rập mai phục kia thì đại đa số đều do ta phỏng theo nguyên lý và ý tưởng của bản thân mà chế tạo, cũng may là chúng đều hoạt động tốt.” Lê Thanh Vũ cười đáp.

“Nếu bàn về Cơ Quan thuật này, ngươi phải đi hỏi Lưu Vân Tá Phong Chân Quân. Nhìn khắp cả Ly Nguyệt hiện nay, nàng chính là vị Cơ Quan Thuật Sư giỏi nhất, dù đa số học giả ở Sumeru cũng không sánh bằng. Chỉ là ngày thường nàng hay thích chế tạo mấy thứ kỳ kỳ quái quái, ngay cả ta nhiều lúc cũng quên mất trình độ thật sự của nàng.” Bình lão lão nghe vậy bỗng nói.

“Lưu Vân Tá Phong... Chân Quân sao?” Mặc dù trong lòng đã lóe lên danh xưng “Bà cò” nhưng trên mặt Lê Thanh Vũ vẫn lộ rõ vẻ nghi hoặc.

“À quên mất, ngươi không biết nàng. Nếu có cơ hội ta sẽ để ngươi gặp nàng một lần, nếu ngươi có hứng thú với Cơ Quan thuật.” Bình lão lão thấy vậy mới chợt hiểu ra, khua khua tay.

“Vậy đa tạ ngài rồi.”

“Nhưng phải công nhận ngươi đúng là tài tình thật đấy, trong hoàn cảnh như thế mà vẫn cứu được vị Nham Tinh Linh kia, lại còn có bao nhiêu là toan tính xen kẽ. Rốt cuộc ngươi đã làm thế nào vậy?” Ở một bên, Yanfei lại hỏi.

Ở trong tầm mắt của nàng, tất cả những chuyện đã xảy ra hoàn toàn như một cố sự mang đậm sắc thái truyền kỳ, thế nên dù có tận mắt chứng kiến, nàng vẫn nguyên vẹn cảm giác tò mò. Cộng thêm tính chất lãng mạn của sự hy sinh vì mỹ nhân, vốn là điều cực kỳ dễ gây xúc động đối với một thanh nữ như nàng.

“Tỷ tỷ không phải đã biết hết rồi sao?”

“Nhưng ta chỉ biết được mỗi sự kiện thôi, lại còn theo thị giác khách quan không nghe được tiếng lòng. Thế nên lúc ngươi dẫn quân đi theo Pháp Sư lùng bắt vị Nham Tinh Linh kia ta đã rất bất ngờ, cuối cùng lại... Tóm lại, nghe được câu chuyện từ góc độ người trong cuộc vẫn tốt hơn nhiều chứ, vả lại ngươi còn là người trực tiếp bày ra âm mưu nữa mà.” Yanfei nhìn chằm chằm vào hắn không chớp mắt.

Bình lão lão cũng không ngăn cản, bản thân nàng cũng muốn xem thử những tính toán thực tế của tiểu tử này là gì.

“Nếu vậy thì... cũng được. Vậy ta sẽ nói về tất cả nguyên nhân cho các quyết định của ta, từ góc nhìn của bản thân.”

“Để xem nào, bắt đầu từ lúc Pháp Sư mới đến vậy. Ngay từ lúc Pháp Sư đến và nói chuyện với ta cùng Lý thượng úy về vấn đề bắt Yêu, ta đã lập tức hiểu được người lão muốn bắt là ai, chính là vị Nham Tinh Linh kia.”

“Bị bắt xong sẽ có kết cục gì, không cần nói cũng biết. Ta nhận ơn cứu mạng và ơn truyền nghề, đương nhiên làm sao có thể để chuyện đó xảy ra, dù là có phải liều mình.”

“Bởi vậy, lấy đó làm lập trường, ta bắt đầu suy nghĩ trong đầu, vừa đi vừa nói chuyện với Pháp Sư vào trong trướng, vừa quan sát quân đội của lão cùng bản thân lão.”

“Chỉ riêng việc lão đến mà không báo trước, cộng với việc lão làm việc cho Hoàng Tử điện hạ nào đó, ta đã hiểu được đại khái tình huống. Nghĩa là lão từ đâu đó chiếm được thông tin rằng máu của vị Nham Tinh Linh kia ẩn chứa Sinh Mệnh lực có thể cứu được đương kim hoàng thượng, bèn vội vàng xin lệnh từ Hoàng Tử điện hạ, lĩnh quân đi nhanh. Quãng đường đi này phải là bí mật, không để các thế lực khác biết được mục đích, đương nhiên cũng sẽ không thông báo trước cho trấn của chúng ta.”

“Ngoài ra, việc lão không thông báo cũng có một tác dụng khác, đó chính là lão không biết được sẽ có ai trong quân doanh có giao tình với Yêu Nữ không, hoặc e rằng Yêu Nữ bằng một cách nào đó biết được tình báo trong quân doanh, vậy nên lão mới dùng chiêu bất ngờ này. Chiêu này cũng đúng, bởi vì ta quả thật không kịp chạy đi thông báo cho vị Nham Tinh Linh kia để nàng trốn đi rồi, khi ấy thì mọi thứ đều dễ xử lý.”

“Đồng thời, ta cũng biết được một thông tin khác, đó là bắt buộc phải có ít nhất một kẻ chỉ điểm, nhưng đó là ai? Kẻ chỉ điểm biết được giá trị máu của vị Nham Tinh Linh kia, điều đó có nghĩa là kẻ ấy chính là đứa trẻ được nàng cứu trước ta, vì chỉ khi đó nàng mới dùng máu mình cứu người. Suy ra, kẻ này là người của trấn Thanh Bình, vì chỉ trong phạm vi trấn này thì một đứa trẻ mới có thể bị lạc trong khoảnh rừng này được. Vấn đề quan trọng là, kẻ chỉ điểm này biết được động phủ của vị Nham Tinh Linh kia, từ đó mới tiến hành truy bắt.”

“Lại nhìn sang quân đội mà Pháp Sư mang đến, không nói Pháp Sư, chỉ cần đạo quân ba trăm người này phối hợp thêm mấy chục người từ trấn Thanh Bình, lại còn một nửa là kỵ binh, thì chắc chắn bất kể là ta hay vị Nham Tinh Linh kia, dù có phối hợp cũng không có phần thắng.”

“Từ bây giờ bày ở trước mặt ta sẽ có ba phương án. Một là lập tức phản kháng, giết chết Pháp Sư ngay tại chỗ. Cách này có chút không khả thi, vì thực lực của Pháp Sư đứng hàng trưởng lão cấp cao thì về cơ bản đã ngang với Cương Khí cảnh. Dù ta có đánh lén thì ta cũng không ngạo mạn đến mức nói rằng có thể chắc chắn giết được hắn, mà coi như giết xong thì ta chắc chắn cũng sẽ bị bắt giết tại chỗ. Khi đó thì kẻ chỉ điểm vẫn còn đó, coi như công cốc.”

“Phương án thứ hai là lập tức chạy khỏi quân doanh, đương nhiên, nhìn thấy hành tung của ta đáng ngờ, Pháp Sư cũng sẽ cho quân đuổi theo. So sánh thì tuy là trong thời gian ngắn ta có thể chạy nhanh hơn cả ngựa nhưng trong quãng đường dài thì đừng hòng thoát được. Lại thêm Pháp Sư thủ đoạn không rõ, dẫn theo cả đoàn quân đến chỗ Nham Tinh Linh thì về cơ bản vẫn là tự chui đầu vào rọ. Mà muốn đánh lạc hướng thì lại không khả thi, bởi vì bọn họ hoàn toàn có thể dừng truy bắt mà cứ đi theo lời của kẻ chỉ điểm. Khi đó thì dù ta có thi hành ám sát hay đánh lén gì cũng sẽ không có tác dụng, phương án này đã bị bắt thóp.”

“Chỉ có phương án thứ ba, đi theo Pháp Sư truy bắt, đồng thời, qua giai đoạn hành quân, cố gắng quan sát tìm hiểu thêm thông tin về Pháp Sư cùng đội quân lão mang tới. Quan trọng nhất chính là hành tung của kẻ chỉ điểm. Ta đoán nếu kẻ chỉ điểm còn sống thì hắn sẽ phải ở gần Pháp Sư. Đoạn phân tích này ta đã nói khi thẩm vấn tiểu úy Nhân – kẻ chỉ điểm, cũng là kẻ phản bội thôn khi dám đầu độc Dần ca.”

Nói đến tiểu úy Nhân, Lê Thanh Vũ giống như nhớ đến thứ giòi bọ dơ bẩn nào đó, mặt mày không đổi sắc, ngón tay lại vô thức miết chặt.

Mọi nội dung trong văn bản này đều thuộc bản quyền của truyen.free, được kiến tạo để mang đến những trải nghiệm đọc bất ngờ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free