Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 47: Quyển 1 Chương 47: Người tỉnh mộng tan

Thanh Bình trấn, Lạc Sơn quận, Hải Minh quốc,

Ngày 24 tháng 4 năm Bá Kiến thứ ba mươi, giữa tiết trời xuân.

Chúc ngài một ngày tốt lành, Lý thượng úy! Chắc hẳn ngài đã giải được mật mã trên chiếc cơ quan mà ta để lại. Để làm được điều này, quả thực đã tốn không ít công sức. Vì ta tin chắc rằng chỉ có ngài mới có thể mở được chiếc hộp này, nên bức thư này không cần mã hóa.

Thôi, giấy ngắn, ta vào thẳng vấn đề. Như ngài thấy ngày tháng, bức thư này không phải ta mới viết mà chỉ là một bức thư dự phòng, đề phòng trường hợp ta đột ngột biến mất. Bởi ta có chút lo lắng về đợt Yêu Họa sắp tới.

Nếu quân doanh vẫn còn tồn tại (xin thứ lỗi khi nói điều này) thì giờ ngài có thể sai người đi tìm một gian mật thất nho nhỏ mà ta đã từng xây ở cánh rừng phía Bắc, địa điểm ở ----- gần -----. Bên trong có chứa toàn bộ những lý giải của ta về dược lý, chẳng hạn như dược hiệu, vị trí sinh trưởng... của các thảo dược, được kết hợp hiệu quả với việc luyện thể và làm suy giảm các chứng tật bệnh thông thường. Cùng với đó là kế hoạch cải thiện dinh dưỡng của quân doanh trong tương lai dài hạn mười lăm năm, chia làm ba kỳ ngắn.

Ngoài ra, ta cũng đã để lại một chút tâm đắc và những cải tiến của mình đối với các loại công pháp cùng Võ kỹ trong quân doanh, để ngài có thể tham khảo.

Xin lưu ý, tất cả thư tịch được đánh dấu xanh là đã nghiên cứu xong hoàn chỉnh; còn những thư tịch đánh dấu đỏ thì vẫn đang trong quá trình nghiên cứu thử nghiệm, hoặc chưa có đủ điều kiện chứng thực, xin ngài ngàn vạn lần cẩn trọng. Về những thư tịch này, ta kiến nghị ngài nên giao cho tiểu Phó Thiên ở bộ phận trực. Ta đánh giá cậu ta là một người khá nhanh nhạy và ít nhất là ham học hỏi hơn lũ lười các ngài. Cậu ta có thể kế thừa nghiên cứu của ta, thậm chí hoàn thiện được nó.

Về vấn đề chi tiết, ta nghĩ ngài tốt nhất nên thương thảo với Nguyễn trung úy (nếu hắn vẫn còn sống). Về phần tài sản của ta, cứ chia theo thông lệ bình thường: một nửa về quân doanh, một nửa về thôn. Dù sao phụ mẫu ta cũng đã không còn, ta lại không con cái.

Thôi thư đã dài, ta viết đến đây thôi, chúc ngài may mắn.

Kính bút,

Lê Thanh Vũ

(À mà nhớ nhắc bên hậu cần tăng khẩu phần ăn cho lợn nuôi đấy. Thịt của chúng thực sự sẽ góp một phần không nhỏ trong kế hoạch. Đừng tiếc tiền, chỉ là chút cám thôi mà.)

Do cỡ giấy khá nhỏ, chữ viết bên trên thoạt nhìn không khác gì một đàn kiến co cụm lại thành từng hàng, thực sự rất khó đọc. Nhưng điều này đối với một Võ giả đã ngưng tụ được Chân Khí như Lý thượng úy thì lại không phải là vấn đề.

Hắn vốn đang ôm tâm trạng nặng nề khi đọc bức thư này, nhưng sau khi đọc xong lại không nhịn được mà bật cười mấy lần. Tâm tình trở nên dễ chịu hơn đôi chút, Lý thượng úy lắc đầu nhẹ:

“Mẹ kiếp! Cái văn phong này, đích thị là tiểu tử đó rồi. Một bức thư bàn chuyện hậu sự mà cũng viết như thư tán chuyện phiếm được, cũng tài thật!”

“Mà không ngờ cách đây gần một năm Võ thuật của tiểu tử này đã đạt đến cấp độ cao như vậy rồi sao? Lấy tóc nhuốm mực mà viết được cả một bức thư dài đến vậy trên tờ giấy nhỏ như này, chữ nào chữ nấy ngay ngắn thẳng hàng. Thật là... Haizz...”

Lý thượng úy cảm thán. Lần cảm thán này, một phần là đối với khả năng khống chế lực của đối phương, phần còn lại chính là hàm ý ẩn sâu bên trong.

Người thường đọc vào có thể hiểu được tầng nghĩa thứ nhất: đây là một bản di chúc mang tâm thái tích cực. Sĩ quan đọc vào có thể nhìn ra tầng nghĩa thứ hai: đó là giá trị mà nó mang lại. Thế nhưng với giao tình của mình cùng Lê trung úy, Lý thượng úy lại nhìn ra được tầng sâu thứ ba ẩn chứa bên dưới, mang hàm ý nhắc nhở lẫn cảnh cáo.

“Trước sau đều không sơ hở, mọi lợi hại đều nằm chắc trong tay. Đây mới thật sự là người lợi hại.”

Hắn lại suy nghĩ về tình hình trong quân lúc này, rồi cuối cùng thở ra một câu:

“Chung quy, ta quả thật chưa từng nhìn nhầm người.”

.....

Ba ngày sau, tiểu đội kỵ binh quay trở về, thông báo không tìm thấy được bất cứ tung tích nào của Pháp Sư cùng Lê trung úy, dù đã càn quét hơn mấy chục dặm vùng rừng núi Đông Bắc, Chính Bắc, Tây Bắc, tình hình trở nên khó giải quyết.

Không lâu sau, bỗng có một tin đồn bùng phát trong quân doanh, đó chính là việc Pháp Sư nổi lòng tham, muốn chiếm đoạt Yêu Nữ làm của riêng. Bị Lê trung úy phát hiện, hắn liền ra tay sát hại rồi trốn mất.

Tin tức được đưa ra với những tình tiết cực kỳ xác thực, lại càng được thêu dệt hoàn chỉnh sau mấy vòng truyền miệng. Miệng truyền tai, tai truyền miệng, tới cuối cùng, ngay cả khi các vị sĩ quan hàm Úy ra lệnh xử phạt những kẻ dám phát tán tin đồn, thì toàn doanh đều đã nghe được, không ai là không hay biết, kể cả một vị Trung Úy còn lại của trấn Thanh Bình, người vừa quay trở về sau thời gian nghỉ phép.

Kỳ thực, việc tin đồn lan nhanh như vậy chính là do có kẻ nào đó ở đằng sau châm ngòi thổi gió, mà ngay cả các vị Úy cũng chẳng biết thực hư ra sao. Thậm chí có một số người nhất định như vị Trung Úy cầm thương hôm nọ còn đã tin nó là sự thật. Thành thử, lệnh cấm cuối cùng này thậm chí còn càng ấn chứng suy đoán của quân sĩ, nhất thời quân tâm trở nên vô cùng hoang mang.

Không phải là chưa từng có người nghĩ ra phiên bản ngược lại, nhưng thực lực chân chính của Lê Thanh Vũ thì lại có mấy ai biết? Mọi người chỉ vô thức coi hắn có được thực lực cấp bậc Thượng Úy, và đó đã là đánh giá cao nhất mà bọn họ có thể nghĩ ra. Với thực lực này, đừng nói tới việc có thể g·iết được Pháp Sư, chỉ cần đánh được có đi có lại mấy chiêu đã được coi là giỏi lắm rồi.

Không giống với binh sĩ của trấn Thanh Bình, các vị Úy của quân đoàn về căn bản đều hiểu khá rõ về thực lực của Pháp Sư, ít nhất là ngang với hàm Tướng. Đương nhiên các binh sĩ cũng sẽ có nghe được một chút phong thanh, lại nói quân tâm chủ yếu đều hướng về Lê trung úy, thế nên tin đồn đi ngược này đã nhanh chóng lặn mất tăm như hòn đá chìm xuống nước.

Không còn cách nào khác, Pháp Sư giờ đã m·ất t·ích, quân đoàn chưa thể quay về. Dư thượng úy đành viết một phong thư gửi về trung ương xin lệnh, tuy biết là việc này sẽ có nguy hiểm làm lộ ra tất cả các an bài của Pháp Sư, nhưng giờ đây, khi Pháp Sư m·ất t·ích, hắn cũng chẳng biết phải làm gì khác.

Thậm chí, Dư thượng úy còn cố tình viết thư mập mờ một hồi. Nếu Pháp Sư không quay trở về trong một thời gian nữa, thì tin đồn về việc hắn một mình chiếm đoạt Yêu Nữ sẽ không còn quan trọng thật giả, mà sẽ ngay lập tức được coi là sự thật. Trách nhiệm hắn phải gánh sẽ nhỏ đi rất nhiều so với việc Pháp Sư bị kết tội là kẻ phản bội.

Thư đi thư lại sẽ mất hơn 40 ngày, tức là gần một tháng rưỡi theo như thường lệ. Trong quãng thời gian đó, quân đoàn này đành phải ở lại quân doanh của trấn Thanh Bình.

Cũng may, trấn Thanh Bình cái gì thiếu thì thiếu, duy chỉ có đồ ăn thực phẩm là không thiếu, cũng đủ để duy trì khi nhu cầu đột nhiên tăng lên gấp bốn lần trong hơn một tháng.

Các binh sĩ trong quân đoàn giờ cũng không còn gì để làm, đành thường xuyên tỷ võ với nhau và với cả các binh sĩ khác của trấn. Thắng bại thường phân đôi, bởi tuy rằng binh sĩ trong trấn thiếu kinh nghiệm chiến đấu lẫn Võ kỹ, nhưng bù lại, họ lại sở hữu ưu thế về thể lực. Chỉ có duy nhất cấp Tiểu Úy và Trung Úy thì ưu thế này đã không còn, nhưng đa số sĩ quan cấp này giờ vẫn còn đang bị tổn thương nên không thể thi đấu.

Trải qua vụ việc vừa rồi, rất nhiều binh sĩ trong trấn cũng như được kích thích bản năng tập võ. Điều này một phần là nhờ vào bài phát biểu của Lê trung úy hôm trước và việc người này đã biến mất, khiến họ không muốn bỏ lỡ cơ hội trân quý để trau dồi Võ kỹ của mình.

Ngoài ra, rất nhiều binh sĩ trong quân đoàn cũng đã hỗ trợ trấn xây dựng lại quân doanh, thậm chí, chỉ xét riêng về mặt cơ sở hạ tầng, thì còn có phần vượt trội hơn so với ban đầu. Điều này cũng phải kể công cho Lý thượng úy. Không có Pháp Sư chống đỡ, thì giờ Dư thượng úy đứng trước mặt hắn không khác gì heo trước mặt hổ lang. Nhất thời, uy vọng của Lý thượng úy tạm thời được hình thành.

Ngày thứ năm kể từ khi Lê trung úy và Pháp Sư m·ất t·ích, khu vực nhà vệ sinh đã được xây dựng xong, rộng gấp đôi lúc trước, khiến nhiều binh sĩ hò reo ăn mừng.

Ngày thứ bảy, Phó Thiên cùng mấy binh sĩ khác trong tiểu đội đã tìm thấy mật thất nhỏ do Lê Thanh Vũ để lại, và mang về tất cả các thư tịch trong đó.

Ngày thứ mười, hàng rào xung quanh doanh về cơ bản đã được xây dựng lại hoàn chỉnh.

Ngày thứ mười hai, khẩu phần ăn của heo nuôi trong doanh đột nhiên tăng lên hai thành, khiến nhiều binh sĩ hậu cần tỏ thái độ khó hiểu.

...

Ngày thứ hai mươi chín, thư còn chưa về, một tin dữ truyền tới: Yêu triều mà trấn Li Uy đang đối mặt đột nhiên tăng gấp đôi, dẫn đến quân doanh của trấn đại bại, toàn trấn cũng đã bị diệt vong.

Lá thư được đem đến bởi con chim bồ câu ưa thích của vị Tiểu Tá trong trấn Li Uy. Lúc bay đến, trên thân còn nhuốm một chút máu, nét chữ bên trong viết xiên viết vẹo, chứng tỏ khi đó tình huống đã vô cùng nguy cấp. Xem ra, quân doanh đã bị đánh úp không kịp trở tay.

Nhận được tin tức, tất cả sĩ quan có mặt trong trấn Thanh Bình lập tức tổ chức một cuộc họp khẩn. Trấn Li Uy cũng thuộc quận Lạc Sơn, đương nhiên không cách trấn Thanh Bình quá xa. Thế nên, hoàn toàn có thể khẳng định rằng Yêu triều sẽ tiến đến nơi đây.

Trong lúc các vị Úy đang ngồi tranh luận nên đánh hay nên rút lui để bảo toàn lực lượng chờ tiếp viện, Lý thượng úy lại vẫn đang ngồi quan sát lá thư, hai mắt lộ vẻ suy tư, không biết đang nghĩ ngợi điều gì:

“Haizz, Phùng lão tặc, không ngờ ngươi lại ra đi sớm như vậy. Hai ta đã cược rằng nếu ta có thể thăng chức lên hàm Tá trong ba năm tới, thì ngươi sẽ phải đưa ta thanh cổ kiếm của ngươi kia mà? Giờ thì lời cá cược cũng đã vô hiệu rồi...”

“Dù phải chết... nhưng cũng vẫn phải chiến sao?”

Giống như nhớ ra điều gì:

“Này, kỳ thực đây mới là ý của ngươi sao? Vậy, có lẽ ta không thể để ngươi thất vọng được rồi.”

Vô số suy nghĩ cùng ký ức hỗn tạp dần hợp lại làm một, cuối cùng biến thành một quyết định dứt khoát. Lý thượng úy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi thở ra. Tất cả các sĩ quan khác thấy vậy đều lập tức im lặng, bọn họ đang chờ đợi.

“Chúng ta đánh!”

Một bên, Dư thượng úy, người đầu tiên đề xướng việc rút lui, nghe vậy liền gõ ngón tay xuống bàn họp:

“Lý thượng úy, ngươi có biết mình đang nói gì không đấy? Đối phương có đến năm trăm Yêu Quái có thể quan sát được, nghĩa là rất có thể còn nhiều hơn thế nữa. Đối mặt với lực lượng như vậy, rút lui để bảo toàn lực lượng mới là thượng sách.”

“Lui ư? Thế còn người dân thì sao? Đối mặt với Yêu triều lớn như vậy, bọn họ có thể chạy trốn đi đâu?”

Lý thượng úy đương nhiên hiểu được việc Dư thượng úy nói rút lui có nghĩa là gì, đó chính là lui quân về thành lớn của quận Lạc Sơn để tập trung lực lượng, nhưng đồng thời cũng có nghĩa là bỏ mặc toàn bộ dân cư của trấn Thanh Bình, dù cho bọn họ có di tản cũng đã không kịp nữa rồi.

“Ngươi không hiểu. Chỉ khi chúng ta còn giữ được lực lượng, chúng ta mới có thể bảo hộ được nhiều người dân hơn.” Dư thượng úy giải thích.

Lý thượng úy nghe vậy nhìn chằm chằm vào Dư thượng úy, rồi lại lắc đầu:

“Bảo hộ ư? Khi đó thì còn có ai để mà bảo hộ nữa cơ chứ?”

Biết là mình đã không thể thuyết phục được Lý thượng úy, Dư thượng úy mới hừ lạnh một tiếng:

“Tùy ngươi vậy. Nếu ngươi thích ở lại thì cứ việc giữ trăm quân ở lại chịu c·hết, bọn ta sẽ đi trước.”

Vị Trung Úy râu ria xồm xoàm ngồi bên cạnh hắn nghe vậy vội can ngăn:

“Thượng Úy, như vậy không ổn đâu...”

Lời vừa nói ra đã bị một cú lườm của Dư thượng úy chặn lại. Khác với Dư thượng úy chủ động rút lui, toàn bộ các Trung Úy ở đây đều đưa ra ý kiến là nên đánh. Chỉ có hai ba Tiểu Úy ủng hộ Dư thượng úy, nhưng đó lại là vấn đề, bởi vì Dư thượng úy, trên danh nghĩa lẫn thực tế, đều là chỉ huy có quân hàm cao nhất của quân đoàn. Thậm chí, xét về mặt địa vị, hắn còn coi như cao hơn Lý thượng úy nửa cấp.

Điều này cũng dẫn đến việc nếu Dư thượng úy muốn rút lui, thì hoàn toàn có thể đem quân đoàn đi theo. Đến khi đó, dù Lý thượng úy muốn ở lại tử thủ thì cũng đã hoàn toàn không có khả năng, do cách biệt về lực lượng. Mà Dư thượng úy, khi đến thành Lạc Sơn, còn có thể viện cớ rằng lực lượng của địch quá mạnh, lại lấy quân lính của trấn Thanh Bình ra làm bia đỡ đạn. Như vậy, hắn sẽ không bị gánh trách nhiệm, trái lại còn nhận được khen thưởng.

Lý thượng úy đương nhiên cũng hiểu được điều này, nhưng có một số vấn đề hắn không thể không tỏ thái độ, vẫn nhìn chằm chằm vào Dư thượng úy. Dư thượng úy có thể lo sợ khi đối mặt với Pháp Sư nhưng đối với Lý thượng úy thì hắn lại không sợ, cũng là bởi Lý thượng úy chưa sử dụng Lưu Tinh Ý cảnh của bản thân.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, không khí căng thẳng, cũng không để ý đến các Trung Úy xung quanh đang trao đổi ánh mắt, rồi đồng loạt gật đầu cùng lúc.

Như thể một hiệu lệnh vừa phất, hai vị Trung Úy ngồi hai bên Dư thượng úy đột nhiên xuất thủ, tả hữu song thủ tiếp cận Dư thượng úy.

Đột nhiên bị tập kích khiến Dư thượng úy muốn phản ứng cũng chẳng kịp. Hắn chỉ kịp đỡ một tay thì đã bị người còn lại điểm trúng huyệt Ngũ Khu. Chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy Lý thượng úy xuất thủ nhanh như chớp, trong nháy mắt vận Chân Khí điểm liên tiếp năm sáu huyệt trên ngực hắn.

Dư thượng úy cả kinh, định vận Chân Khí cưỡng ép xung kích huyệt đạo thì đã bị tất cả các Trung Úy xung quanh tiếp cận. Mỗi người không ai bảo ai liên tục thi triển thuật điểm huyệt. Trong chưa tới hai giây, toàn bộ Kỳ Kinh Bát Mạch của Dư thượng úy đều đã bị khóa lại, ngay cả muốn cảm nhận Chân Khí từ đan điền cũng khó khăn.

“Các- các ngươi-” Dư thượng úy thở hổn hển tức giận, nhưng còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị Lý thượng úy một tay đặt vào sau gáy, ngất xỉu ngay lập tức. Ngay cả Võ thuật cùng tu vi công lực đạt tới nửa bước Cương Khí Cảnh như Vân thúc gặp đội hình Lý thượng úy cùng bốn Trung Úy khác đã khó khăn rồi, càng đừng nói là Dư thượng úy bị đánh lén bởi cùng đội hình cộng thêm một vị Trung Úy khác.

Vứt Dư thượng úy đang hôn mê ra một góc, Lý thượng úy mới quay lại nói tiếp:

“Hừm, Dư thượng úy đã rơi vào hôn mê sâu, thần trí không rõ ràng, hoàn toàn không đủ khả năng đưa ra quyết định. Bởi vậy, theo quân pháp của Hải Minh quốc ta, từ bây giờ, ta sẽ là người ra lệnh chính. Có ai có ý kiến gì không?”

Các Trung Úy đều gật đầu, còn về các Tiểu Úy, tuy rằng cũng có người đang định nói gì đó, nhưng nhìn lại thảm cảnh của Dư thượng úy đang bị đặt như heo chờ cắt tiết ở một góc, thì cũng không dám lên tiếng.

“Tốt, vậy tất cả đều đã thông qua. Chúng ta sẽ đánh trận này.” Lý thượng úy nói.

“Nhưng Thượng Úy, thực tình tôi rất ghét phải hỏi, nhưng mà ngài thực sự đã có chiến thuật gì chưa? Tuy rằng các huynh đệ đến từ kinh đô đều rất tinh nhuệ, nhưng nếu không có chiến thuật thì dù chúng ta có thắng cũng sẽ là thắng thảm đấy.” Nguyễn Trung Úy hỏi từ một bên.

Nghe vậy, Lý thượng úy mới nở một nụ cười bí hiểm:

“Chiến thuật? Đương nhiên là có rồi, bất quá trước đó chúng ta vẫn cần phải làm một vài chuyện đã.”

Ngay sau khi phiên họp khẩn kết thúc, toàn bộ quân doanh đều đã được thông báo về trận chiến sắp xảy ra. Tuy rằng nghe được số lượng Yêu Quái nằm trong Yêu Triều đông gần gấp rưỡi quân ta, nhưng các binh sĩ đều không có vẻ gì nhụt chí hay bất mãn, dù là các binh sĩ đến từ quân đoàn trung ương.

Các binh sĩ của trấn Thanh Bình đương nhiên không thể lui vì đằng sau họ còn có người thân, gia đình. Còn binh sĩ quân đoàn không lui một phần vì họ là binh sĩ tinh nhuệ của Hải Minh quốc, một phần là do lần phát biểu trước của Lê trung úy đã đánh trúng lòng quân, thế nên đối với quyết định đánh của Lý thượng úy, tất cả bọn họ đều hưởng ứng.

Lý thượng úy sau khi trình bày chiến thuật với các Trung Úy khác và tự mình quan sát thực địa, đã xác định thành công phương hướng của cuộc chiến này. Ngoài ra, hắn cũng để người nhanh chóng cưỡi ngựa đi đến từng thôn thông báo về trận chiến sắp tới, đề nghị các thôn dân hạn chế ra khỏi thôn, đi ngủ nhớ mang v·ũ k·hí, phòng trường hợp thôn bị Yêu Quái tập kích.

Các binh sĩ được cử đến cũng sẽ ở lại đó luôn, có nhiệm vụ hướng dẫn thanh niên trai tráng trong thôn cách sử dụng binh khí; nếu không có thì lấy nông cụ ra làm v·ũ k·hí tạm thời....

Quân doanh có thể chặn được cuộc t·ấn c·ông trực diện từ Yêu Triều, nhưng không thể bảo đảm sẽ không có Yêu Quái nào lọt lưới hay đi đường vòng. Vậy nên, việc tăng cường cảnh giới trong thôn là điều vô cùng cần thiết.

Ngoài ra, các lực lượng khác có năng lực chiến đấu, chẳng hạn như cảnh thôn, đều được huy động hoàn toàn, chịu trách nhiệm giá·m s·át cả ban đêm lẫn ban ngày.

... Năm ngày sau...

Cuối cùng thì, việc gì đến cũng phải đến: Yêu Triều đã tiếp cận. Nhờ vào lính trinh sát thông báo, cao tầng của trấn Thanh Bình đã nắm được hành tung của địch từ cách đó mười dặm.

Do biết được số lượng của địch nhân có thể thay đổi cũng như tính thất thường của chúng, Lý thượng úy đã đề ra kế nghi binh làm bước đầu tiên, sau đó chuyển sang các kế đánh tung hoành, tận dụng tối đa các ưu thế về mặt địa hình.

Yêu Quái, do đa phần tâm trí đều không đủ thông minh, rất nhiều con đã không thèm để ý đến lệnh của các Yêu Soái, đều tự tiện đuổi theo truy binh. Rất nhiều con đã lọt vào các loại bẫy mai phục ở khắp nơi.

Chiến trận sau đó đã diễn ra vô cùng ác liệt. Quân đội của trấn Thanh Bình phối hợp với đội quân tinh nhuệ đến từ trung ương, dựa vào địa thế hiểm trở thậm chí còn luôn nắm giữ thế thượng phong.

Tám ụ đất cùng các hòn non bộ xung quanh lập tức trở thành cứ điểm liên hoàn, phụ trách liên tục vận chuyển quân địch và phân chia các đợt t·ấn c·ông của Yêu triều.

Với lối đánh có tiến có lui, tình huống này mới chỉ ngang bằng trở lại khi các Yêu Soái bên Yêu Triều đích thân ra trận, nhưng đã lại bị đảo ngược khi một Yêu Soái bất ngờ bị phục kích c·hết ngay trên chiến trường. Nhất thời, Yêu tâm dần dần tán loạn.

...Sau một tháng...

Dương quang sáng lạn phủ từ trên cao xuống. Trời mùa đông rất ít khi nắng, nhưng mỗi lần nắng đều là một quang cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp.

Trí ca, một trong số các binh lính chịu trách nhiệm thông báo cho thôn dân, lúc này đang ngồi trên đài quan sát cao làm từ gỗ, hơi ngó đầu ra khỏi hiên nhìn sắc trời, lẩm bẩm:

“Hôm nay tuyết có vẻ đã ngừng rơi, trời cũng sáng sủa hẳn ra, chỉ là không biết sẽ ảnh hưởng thế nào đến tình hình chiến đấu ở tiền tuyến đây?”

Đài cao làm từ gỗ này chính là do các thôn dân của thôn Tiểu Diệp lâm thời dựng lên để người quan sát có thể có được tầm nhìn rộng hơn, dễ dàng bao quát toàn thôn.

Đề tài c·hiến t·ranh rất dễ khiến con người ta liên tưởng đến nhiều chuyện. Trí ca từ ban đầu suy nghĩ đến tình hình chiến trận, sau lại chuyển qua từng binh sĩ mà mình quen thuộc nhất trong doanh, rồi lại không nhịn được cảm khái về đợt Yêu Họa cùng thế cục trong cả nước, cuối cùng mới thở ra một hơi dài.

Hơi thở này bao hàm tất cả các suy nghĩ trên, lại cộng thêm sự tưởng niệm về một người: Lê Thanh Vũ.

“Ài, chuyện của tiểu Thanh Vũ... Không biết nên nói thế nào với các thôn dân khác đây? Đặc biệt là Lý thẩm cùng Lý thúc hôm qua đã hỏi cậu ta tận ba lần rồi... Nhưng chẳng lẽ lại nói thật sao?” Trí ca lắc đầu, một tay đặt lên cằm trầm tư:

“Không biết nếu bây giờ có hắn ở đây thì tình hình sẽ có thể tốt đẹp hơn chăng?”

Bỗng, mắt bắt gặp một chuyển động từ nơi xa. Phương hướng tiến đến chính là chính diện của thôn Tiểu Diệp. Trí ca lập tức gõ mạnh cái kẻng bên người ba tiếng, xong lập tức nhảy xuống khỏi đài cao, tay phải nắm lấy thiết thương, chạy nhanh ra đầu thôn.

Vừa ra đến cửa thôn, hắn đã nhận ra người đến là ai. Đó chính là một kỵ binh khác cũng xuất thân từ thôn Tiểu Diệp, tên đầy đủ là Dạ Thiên Tú, thường được gọi là Tú ca.

Trí ca còn chưa kịp nói gì, thì đã nghe thấy một tiếng hét truyền đến:

“Chúng ta thắng rồi!”

Các thanh niên trai tráng còn lại trong thôn vừa mới gần tới, nghe được lời này thì đều sửng sốt mấy giây, xong rồi đều vui mừng mà chạy ra, nhưng đã bị Trí ca cản lại.

Mặt không thay đổi sắc, Trí ca vẫn không buông lỏng thiết thương trong tay, đầu thương giơ lên, hỏi bằng giọng trầm thấp:

“Mật hiệu?”

“Quyết thắng!” Tú ca đáp không chút do dự.

“Xuống ngựa, rồi đặt v·ũ k·hí xuống đất!”

Tú ca làm theo, sau đó đứng thẳng người giơ hai tay lên cao.

“Đánh một bài quyền mà ngươi giỏi nhất.”

Tú ca gật đầu, sau đó quay người sang một bên, bắt đầu thi triển Thanh Sơn Quyền Pháp. Các thanh niên còn lại trong làng thấy cảnh này tuy đều không hiểu gì, nhưng họ biết chỉ có Trí ca ở đây mới thực sự là binh sĩ trong doanh, bèn đều giữ nguyên im lặng.

Trí ca quan sát kỹ càng các cử động của Tú ca, tai lắng nghe kình phong phán đoán uy lực cùng nhịp điệu. Đến khi bài quyền kết thúc, hắn mới buông đầu thương xuống, người cũng thả lỏng, miệng than nhẹ:

“Tạ ơn trời! Đúng là ngươi rồi. Vậy là chúng ta đã chiến thắng sao?”

“Đúng! Chúng ta đã thắng!”

...

Bên tai vang lên hàng loạt âm thanh ăn mừng của các thôn dân, Trí ca cùng Tú ca lúc này đang tản bộ bên hàng cây gần thôn:

“Vậy, chúng ta chiến thắng từ khi nào?” Trí ca hỏi.

“Từ ngày hôm kia, khi một con Yêu Soái bị Thượng Úy cùng các Trung Úy khác lập bẫy mai phục g·iết c·hết. Ngay sau khi thấy Yêu Soái này bị g·iết c·hết, cộng thêm một tên đã bị g·iết cách đây hai tuần, Yêu Triều lập tức xuất hiện dấu hiệu tản mác. Dù là các Yêu Soái còn lại cũng đã không còn đủ lực để ngưng tụ và khống chế nữa, cuối cùng bị quân ta đột kích, nhất cử đánh tan. Toàn bộ Yêu Triều cũng đều đã phải rút lui.” Tú ca trả lời:

“Tuy nhiên, đề phòng sau đó bọn chúng lại tổ chức tập kích, Lý thượng úy vẫn ra lệnh cho quân giữ nguyên cảnh giới trong hai ngày, đồng thời cử ba tiểu đội lính trinh sát càn quét khắp khu vực hai mươi, ba mươi dặm. Khi thấy Yêu Triều đã tản hoàn toàn mới cho binh sĩ về các thôn thông báo.”

“Ha ha, thật sự quá tốt rồi!” Trí ca cười, nhưng sau đó âm giọng lại trầm xuống:

“Đã có bao nhiêu huynh đệ hi sinh rồi?”

“... Chín mươi tám. Bốn mươi trong số đó là của trấn Thanh Bình. Nguyễn trung úy, Tưởng tiểu úy, Bình tiểu úy c·hết trận. Lý thượng úy bị mất một cánh tay khi đối đầu Yêu Soái.” Tú ca trầm ngâm mấy khắc, rồi mới đáp.

“...”

“...”

Hai người lại rơi vào im lặng, chỉ có tiếng chân giẫm lên tuyết còn vang lên.

“Đi về thôi, chúng ta uống vì bọn họ.”

“Ừm... À mà, đã có con Yêu Quái nào lọt đến đây chưa? Lần trước, tiểu đội kỵ binh chuyên đi kiểm tra tình hình các thôn đã phát hiện ra rằng các thôn khác, ít nhiều gì cũng đã bị công kích một hai lần rồi. Cũng may, lần nhiều nhất chỉ là ba con Yêu Quái bình thường nên thôn dân mới có thể g·iết ngược lại được, vậy mà cũng c·hết tận năm người.”

“Chưa, có lẽ là do vị trí địa lý của chúng ta cách xa thôn chính nhất sao?”

“Chắc là vậy. Chúng ta thật may mắn.”

“Ừm.”

Hai người lại vừa đi vừa nói tiếp, hoàn toàn không biết được rằng, cách hai người chỉ có mấy bước chân, chôn dưới ba gốc cây lớn chính là năm bộ Yêu thi. Từ v·ết t·hương trên cơ thể, có thể thấy được, tất cả đều là do Đao Khí công kích.

...

Đêm hôm đó, ánh trăng chiếu rọi sương mờ, có một nữ tử tú lệ toàn thân bạch bào ngồi trên một mỏm đá, bên cạnh nàng là một tòa quan tài đá.

Nàng lúc này đang mở to hai mắt ngước nhìn lên trời, bên trong tựa như phản chiếu vạn tượng tinh thần, soi rõ muôn chuyện khắp nhân gian.

Cuối cùng, giống như đã nhìn đủ, nàng mới hạ tầm nhìn xuống, hướng về bên cạnh, một tay vuốt nhẹ quan tài đá, tay còn lại cầm lên một nắm đất. Cảm nhận được hơi ẩm truyền đến lòng bàn tay, tai lắng nghe tiếng gió cùng tiếng chim kêu gần đó, nàng khẽ gật đầu nói:

“Vậy ra đây chính là cái gọi là Tiên Đạo mà tiểu nha đầu đó nói sao? Đạo pháp tự nhiên?”

Nàng thả nhẹ bàn tay ra, để gió cuốn đi bụi đất về một nơi vô định, phần lớn rơi xuống khoảng không phía dưới.

“Xem ra, cũng đến lúc giấc mộng này chấm dứt rồi. Người tỉnh, mộng tan.”

Lời nói vừa dứt, thời gian của cả thế giới bỗng dưng như bị đình chỉ. Chim chóc dừng lại trên trời cao, gió không còn thổi, chúng sinh vạn vật từ khoảnh khắc này đều bất động.

Chỉ có bụi đất, vẫn còn đang rơi xuống...

Mọi quyền đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin được giữ nguyên bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free