Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 46: Quyển 1 Chương 46: Mộng cảnh chung kết!

Bỗng, như nghe thấy tiếng gió xào xạc, Nguyệt Lạc xoay người lại. Nàng thấy một thân ảnh vừa xuất hiện, đang tựa vào một thân cây gần đó, gương mặt ngập tràn vẻ sững sờ, rồi nhanh chóng chuyển thành nỗi bi ai tột độ. Đó chính là Vân thúc.

Thân hình khẽ trượt xuống vô lực, Vân thúc thì thào:

“Vậy là cuối cùng... Ta vẫn đến chậm sao? Tiểu Thanh Vũ, thúc xin lỗi con...”

Vân thúc vừa đến, dù không chứng kiến cảnh chiến đấu giữa Lê Thanh Vũ và Pháp Sư, nhưng từ những gì trước mắt, mọi chuyện đã quá rõ ràng. Một bên là những vũng dịch nhầy xen lẫn máu thịt, những mảnh phù lục và pháp bào rách rưới bay lả tả. Bên còn lại, Nguyệt Lạc đang ôm thân xác Lê Thanh Vũ, nhịp tim đã ngừng đập, khí tức đoạn tuyệt hoàn toàn. Không khó để đoán được chuyện gì đã xảy ra.

“Pháp Sư... Lão ta thế nào rồi?” Sau một hồi ngắn, Vân thúc đứng thẳng người dậy, toàn thân toát ra uy áp, ánh mắt sắc như điện nhìn Nguyệt Lạc hỏi.

Mặc dù nhìn từ hiện trường thì rất có thể Lê Thanh Vũ cùng Pháp Sư đã đồng quy vô tận, hai bên đều bị đánh nát thân xác, sau đó thi thể Lê Thanh Vũ được Nguyệt Lạc khôi phục khi nàng thoát khỏi chú thuật của Pháp Sư. Nhưng với tư cách một đao khách lăn lộn lâu năm trong giang hồ, Vân thúc vẫn phải hỏi lại để xác nhận.

Dù sao, chân tướng sự việc vẫn có thể bị che giấu, và khác với Lê Thanh Vũ, Vân thúc gần như không quá tin tưởng Nguyệt Lạc. Dù biết đó chỉ là một suy đoán ác ý, nhưng cảnh tượng như vậy hắn cũng đã từng gặp không ít lần.

Trường hợp còn lại là Pháp Sư vẫn chưa chết mà chỉ trọng thương rồi thi pháp bỏ chạy, còn Nguyệt Lạc thì không thể đuổi theo. Khi ấy, dù có phải truy đuổi khắp cánh rừng, vượt qua cả Liên Sơn, Vân thúc vẫn thề sẽ khiến thanh đao này nuốt chửng linh hồn lão.

“...Chết rồi. Nhục thân chôn vùi, linh hồn chôn vùi, ngay cả ký ức... cũng đã bị chôn vùi.” Nguyệt Lạc ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ trầm ngâm rồi đáp lại bằng giọng vô cảm.

Vân thúc nhìn thẳng Nguyệt Lạc, hắn cảm nhận được một sự thay đổi rõ ràng trong ánh mắt nàng, một sự tương phản hoàn toàn so với lúc trước hắn cứu nàng.

Nếu như lúc trước trong ánh mắt nàng, dù có những nét khác biệt với nhân loại, nhưng vẫn ẩn chứa nhân tính nồng đậm. Nhưng nay, Vân thúc không thể miêu tả được đó là gì, nói vô tình hay tuyệt tình đều không đúng, chỉ có thể tạm gọi đó là một ánh mắt đạm mạc như trải qua nghìn vạn năm, lạnh lùng ngự trị trên cao nhìn xuống chúng sinh.

Chỉ có điều, dường như sự đạm mạc này vẫn có vài ngoại lệ, một trong số đó chính là Lê Thanh Vũ. Nơi đáy mắt nàng, hắn thấy đ��ợc những tia ôn nhu và cảm tình mãnh liệt, quầng mắt đã ửng đỏ, không khó để đoán nàng đã từng khóc vì ai.

“Haizz... Thôi được rồi, duyên duyên số số, thế gian sóng cuộn, nhân sinh vô thường, giang hải vùi thây anh hùng. Có thể cho ta nhìn mặt hắn lần cuối không?”

Thở dài một hơi, Mạc Phong Đao trên tay Vân thúc đã biến mất, hắn tiến lên phía trước. Đao là quyết đoán của đao khách, dù thu đao hay xuất đao, điều này hàm ý rằng Vân thúc đã có phán đoán của riêng mình.

Đâu là ánh mắt giả dối, đâu là ánh mắt của kẻ từng đau khổ vì tình, hắn tin rằng mình vẫn có thể phân biệt được. Thế nên, dù trạng thái của Nguyệt Lạc lúc này tuy trông có chút lạ thường, nhưng Vân thúc cũng sẽ không chất vấn nàng.

Còn về việc tại sao Pháp Sư lại tan xác, dù không biết bằng cách nào, nhưng khi nhìn thấy một viên đá xen lẫn hai màu hắc tuyền và hồng huyết nằm bên cạnh, hắn chắc chắn chuyện đã xảy ra có liên quan đến nó. Về khả năng tính toán và bố cục của Lê Thanh Vũ, đây là điều hắn đã không còn nghi ngờ, bởi vậy hắn cũng không định hỏi thêm.

Nguyệt Lạc nghe vậy bèn gật đầu, hai tay nâng thi thể Lê Thanh Vũ lên, giơ về phía trước, nhưng không có ý định trao cho hắn.

Vân thúc như hiểu ý nàng, cũng không đưa tay đón lấy, mà chỉ một tay chạm nhẹ lên mắt và trán hắn. Cảm nhận hơi lạnh truyền đến lòng bàn tay, sau hơn hai mươi năm, lại tiếp xúc với chuyện sinh ly tử biệt, Vân thúc cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp chẹt lấy cổ họng mình, nhất thời không thốt nên lời.

Hai bên vẫn duy trì tư thế này, lại trầm mặc một lúc lâu. Hàn phong thổi khẽ qua mang theo tuyết trắng, chẳng mấy chốc đã phủ đầy lên y phục cả hai, nhưng cũng không khiến cả hai mảy may xao động, bởi cái lạnh trên thân nào thấm vào đâu so với sự lạnh giá trong tâm, khi người mình quan tâm đã vĩnh viễn không còn được thấy?

Cuối cùng, vẫn là Vân thúc phá vỡ bầu không khí trầm mặc:

“Thi thể của hắn... Rốt cuộc ngươi định làm gì với thi thể hắn? Tuy ta không phải loại đại hiệp một lòng vì dân vì chính nghĩa gì, nhưng trơ mắt nhìn sát nghiệp gây ra do các nghi thức tà ác nhằm khởi tử hoàn sinh một người thì ta không thể làm được, mà ta nghĩ hắn cũng sẽ không-"

“Hắn đương nhiên sẽ không, dù là trước đây hay sau này cũng vậy. Cái tên ngốc này, sẽ luôn ôm đồm mọi thứ về mình, bao gồm mọi trách nhiệm, mọi tính toán, mọi sự hy sinh...” Nguyệt Lạc bỗng cắt lời Vân thúc, trong mắt ánh lên vài phần hồi ức, như thể quay về một nơi xa xăm nào đó.

Lời nói vừa dứt, nàng đã thu tay về, ôm chặt thi thể Lê Thanh Vũ vào lòng, động tác cực kỳ ung dung, tự nhiên mà thành, nhưng lại khiến Vân thúc đứng bên cạnh không kịp phản ứng.

Vừa hoàn hồn, Vân thúc lập tức sững sờ, bởi vì Nguyệt Lạc và Lê Thanh Vũ đã biến mất tự lúc nào, thứ còn lại chỉ là ánh trăng phủ trên sương tuyết cùng một thanh âm thoang thoảng trong gió:

“Ngươi cứ yên tâm, không nói là không thể, cho dù có thể, ta cũng sẽ không mang hắn quay về. Hư hư huyễn huyễn, tốn công vô ích, thời cơ chưa tới...”

...Ngày hôm sau...

Lý Thượng úy dẫn theo các binh sĩ còn lại trở về quân doanh. Đi bên cạnh hắn là các vị Trung úy khác, người nào người nấy đều quấn đầy vải cầm máu và thảo dược, bản thân hắn cũng không ngoại lệ.

Tuy rằng miệng vết thương đã ��ông máu hết, lại thêm việc họ đều sở hữu Chân Khí nên việc cầm máu đã không còn cần thiết, dù vậy các tấm vải này vẫn có công dụng hạn chế vết thương bị vỡ ra, đồng thời giữ cố định thảo dược.

Dược hiệu đã hết tác dụng, bọn họ đã lại có thể vận dụng Chân Khí như bình thường.

Không chỉ bọn họ, mà các binh sĩ khác cũng đều như vậy. Quân y thậm chí đã phải dùng hết toàn bộ thảo dược dự trữ mang theo, chỉ đành cầm tạm vết thương về doanh chờ chữa trị sau. Ai bị nặng thì đã có Trung úy sử dụng Chân Khí hỗ trợ.

Nhưng cũng may cho bọn họ, nhờ vào dược hiệu, đa số các vết thương dù nặng nhưng cũng đều đã được kiểm soát, huống chi các vết thương nhẹ. Nhiều người thậm chí còn khỏe hơn so với hôm trước, đa số đều là quân hàm bậc Binh, vì ngất xỉu ngã xuống nên đã không bị Vân thúc tấn công.

Vấn đề cảm lạnh cũng không đáng ngại, dù sáng nay nhiều người thấy tuyết rơi lả tả trước mặt. Nguyên nhân là bởi quân phục mùa đông họ đang mặc, bên trong có lót da giữ ấm. Ngoài ra, họ đều là binh sĩ trải qua thao luyện, sở hữu thể chất mạnh hơn người thường, dược hiệu lại khiến cơ thể họ rơi vào cơ chế ngủ say, càng thêm có tác dụng ngăn cản hiệu quả tiêu cực của cái lạnh.

Thành thử ra, ngoại trừ một hai tên xui xẻo lên cơn sốt, đa phần mọi người đều không có vấn đề, có chăng chỉ bị hắt hơi sổ mũi nhẹ. Đó đều là những binh sĩ do Pháp Sư mang tới, vốn ở trung ương nên không quen thuộc khí hậu vùng này.

Giẫm lên lớp tuyết mềm trước mặt, Lý Thượng úy ngẩng đầu lên, mắt đã thấy cổng quân doanh, chỉ còn cách khoảng trăm bước chân.

Sau gần nửa canh giờ, bọn họ đều đã về tới nơi. Chủ yếu là do một phần họ còn đang bị thương nên cưỡi ngựa bất tiện, lại thêm việc có mấy thớt ngựa không chết thì đã chạy trốn trong hỗn loạn ngày hôm qua. Thế nên Nguyễn Trung úy mới đề nghị tất cả xuống ngựa đi bộ. Ngoài ra còn phải dành thời gian xử lý thi thể của bốn binh sĩ đã hy sinh.

Các binh sĩ đang canh gác nhìn thấy quân về tuy đông đủ nhưng đều trông không tàn phế, lại không thấy bóng dáng hắc vụ nhân đâu, liền đoán ra được kết quả của lần truy đuổi này. Họ đành không lên tiếng chúc mừng, chỉ thi hành mở cổng như thường lệ.

Bước vào trong doanh, sau khi phân phó vắn tắt cho các binh sĩ hạ cấp, Lý Thượng úy liền hỏi chuyện một lính gác đang trực phiên hôm nay. Đó chính là Phó Thiên. Lúc này, dù đang tỏ vẻ nghiêm túc và tỉnh táo vô cùng, nhưng đôi lúc hắn vẫn vô thức ngáp mấy lần, hai mắt xuất hiện quầng thâm, rõ ràng là đã không ngủ được cả tối qua.

Quả đúng như vậy, đêm qua đã xảy ra rất nhiều sự kiện dẫn đến quân doanh cũng đã không còn đủ người để thực hiện các nhiệm vụ thường ngày. Chưa kể một phần đã đi theo truy bắt, phần còn lại cũng có thêm công việc xử lý các tàn dư của đám cháy, dẫn đến việc dù Phó Thiên sáng vừa mới trực xong thì tối cũng đã lại phải tiếp tục trực. Mà do hắc vụ nhân xuất hiện, hắn càng không dám lơ là, cuối cùng gây nên áp lực không nhỏ lên tinh thần hắn.

“Tiểu binh Phó Thiên! Nhánh quân do Dư Thượng úy mang theo đã trở về chưa?” Lý Thượng úy hỏi.

“Bẩm Thượng úy, đã về cách đây gần nửa canh giờ!” Phó Thiên đáp, vẫn cố giữ tỉnh táo trước sĩ quan thượng cấp, tự nhủ thầm rằng ch�� cần hết phiên trực này, khoảng nửa canh giờ nữa thôi là hắn có thể được nghỉ ngơi rồi.

“Thế, Pháp Sư có về cùng không?”

“Bẩm Thượng úy, Pháp Sư không thấy. Dư Thượng úy sau đó nói là toàn quân trúng độc chiêu, làm chậm chân Pháp Sư, cuối cùng Pháp Sư đã tự mình đi truy bắt Yêu Nữ.”

“Thế còn...” Nói đến đoạn này, Lý Thượng úy bất chợt nhỏ giọng lại:

“Lê Trung úy... Hắn, đã về chưa?”

Phó Thiên nghe lời này liền như được uống thuốc, những nét lờ đờ trong mắt đều biến mất hoàn toàn, trở nên hoàn toàn thanh tỉnh. Hắn khẽ liếc xung quanh, rồi nhỏ giọng đáp lại:

“Bẩm Thượng úy, Lê Trung úy từ hôm qua sau khi nói chuyện với ngài rồi bước vào doanh, đến giờ vẫn chưa thấy đâu.”

“Không thấy sao?... Được, ta hiểu rồi. Ngươi về vị trí trực đi.” Lý Thượng úy nghe vậy hơi trầm ngâm một lát, cuối cùng mới hạ lệnh, ngữ khí trầm thấp.

“Tuân lệnh!”

Phó Thiên nghe ra sự biến đổi ngữ khí của Lý Thượng úy, cũng biết có chuyện đã xảy ra, nhưng không dám hỏi, chỉ thi hành quân lễ rồi quay về vị trí canh gác của mình. Trong lòng suy tư ngàn vạn, nhưng phần lớn vẫn là mong vị đại ca của mình không gặp chuyện gì.

Lý Thượng úy sau khi trở về liền tiếp quản mọi chuyện trong quân doanh, thông báo kiểm tra lại quân số, an bài các binh sĩ bị thương cần tĩnh dưỡng. Hắn cũng lâm thời thành lập một đại đội chuyên phụ trách sửa chữa các công trình kiến trúc quan trọng, đặc biệt là khu vực vệ sinh, ngân sách thì được tính vào phiếu nợ của Pháp Sư.

Còn đối với việc hai nhân vật quan trọng như Lê Trung úy và Pháp Sư biến mất, một số người đề nghị cử đại lượng kỵ binh đi tìm kiếm. Lý Thượng úy lại viện đủ lý do, cuối cùng quyết định chỉ điều động một tiểu đội kỵ binh, số còn lại án binh bất động chờ tình hình.

Dư Thượng úy do không có Pháp Sư chỉ đạo, lại thêm tính cách của mình nên cũng không hề lên tiếng phản đối. Các Trung úy còn lại thấy Dư Thượng úy không có ý kiến gì thì cũng đều tuân thủ quyết định của Lý Thượng úy, huống chi trong số đó có mấy người còn rỉ tai nhau về những hành động mờ ám của Pháp Sư.

Đến đêm hôm đó, khi mọi việc đã được an bài đâu ra đấy, Lý Thượng úy mới cất bước về khu vực doanh trướng sĩ quan. Đang định tiến vào trướng của Lê Thanh Vũ thì bỗng bị hai lính gác ở đó cản lại.

“Ta là Thượng úy, Lê Trung úy đã không xuất hiện trong doanh một ngày sau chiến dịch truy bắt. Dựa theo quân pháp thì đây đã là tình huống nguy cấp, sĩ quan thượng cấp được quyền dò xét doanh trướng.” Tưởng hai người này không biết đến quân lệnh này, Lý Thượng úy mới giải thích, tay cũng lấy ra lệnh bài Thượng úy.

Hai lính gác kia nghe vậy nhìn nhau rồi một người bẩm báo:

“Bẩm Thượng úy, chúng ta cũng không định cản ngài lại. Chỉ là Lê Trung úy tối qua trước khi đi có nói với chúng ta rằng ngài ấy đang chấp hành một lệnh mật từ ngài. Nếu sau một ngày mà ngài ấy không trở về thì sẽ báo mật hiệu lên ngài. Nay cũng vừa hơn một ngày, chúng ta đang định đi tìm thì ngài đã tới.”

“Mật hiệu gì?”

“Đa tạ!”

“... Được, ta biết rồi, vậy các ngươi lui sang bên đi.” Lý Thượng úy nghe xong mật hiệu liền sững sờ mấy giây, sau đó dùng giọng điệu phức tạp mà nói.

“Tuân lệnh!”

Bước vào trướng của Lê Trung úy, Lý Thượng úy thở phào một hơi.

Khác v��i đa số các vị úy khác có trướng riêng trong doanh thường rất bừa bộn, chỉ có duy nhất Lê Trung úy là sở hữu tính cách gọn gàng giống hắn. Trướng tuy không rộng nhưng đồ đạc lại được bày biện vô cùng hợp lý.

Tiến đến bàn làm việc ở giữa, Lý Thượng úy khẽ nghiêng đầu quan sát. Hắn nhớ có một lần Lê Trung úy từng kể bàn làm việc của hắn là do tự tay hắn đóng, tuy không tinh xảo nhưng lại mang đến cảm giác quen thuộc mà những chiếc bàn khác không có.

Tuy đúng là nhiều chỗ vẫn còn gồ ghề, chưa hoàn mỹ, nhưng từ kết cấu kỳ lạ ấy, Lý Thượng úy lại cảm nhận được một phong thái riêng, như thể chủ nhân của nó vẫn còn đang ngồi ở đó, không khỏi gật đầu tán thưởng.

Tiến đến tủ để đồ phía sau bàn, Lý Thượng úy lấy ra một cái hộp gỗ sơn đỏ. Thoạt nhìn rất bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ thì hình như ẩn chứa huyền cơ nào đó, tuy nhiên hắn cũng không biết được. Hắn chỉ biết Lê Thanh Vũ thường dặn hắn nếu có chuyện gì xảy ra hãy đi tìm một cái hộp gỗ màu đỏ, bên trên có vài họa tiết trang trí.

Lật qua lật lại, Lý Thượng úy phát hiện hộp này không có ổ khóa, nghĩa là cũng không có chìa để mở. Dưới đáy hộp là ba mươi ba hình tròn được vẽ liền kề nhau, chia làm ba hàng, bên trên có đánh số thứ tự.

Lại nhìn kỹ hơn, có thể phát hiện ở góc hộp có ghi một hàng chữ: “Món ăn thích nhất – gia vị thích nhất – loại thời tiết thích nhất.”

“Hừm, không ngờ tên này lại am hiểu Cơ Quan thuật, quả thật đáng ngạc nhiên, mà sao trước giờ ta lại không biết nhỉ?”

Sau khi đọc xong lời này, trong đầu Lý Thượng úy như động linh quang, khí huyết toàn thân khẽ vận chuyển, đầu ngón tay ngưng ám kình, bắt đầu gõ lên ba số 2 – 14 – 27.

Sau khi gõ xong số 27, Lý Thượng úy có chút giật mình vì vòng tròn đó dường như mỏng hơn so với các vòng tròn khác, nhất thời đã đâm xuyên một ngón qua, chọc thủng một lỗ.

Dốc ngược hộp xuống, một tờ giấy từ bên trong rơi ra, trông giống như một bức thư.

Lý Thượng úy bèn giở thư ra đọc, bên trong viết....

Bức thư này có lẽ là lời nhắn nhủ cuối cùng của Lê Thanh Vũ, nhưng liệu có phải là tất cả?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free