Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 44: Quyển 1 Chương 44: Mạc Phong Đao Ý! (phần hai mươi chín)

Chân Khí đã thu về, chỉ còn Ý cảnh lưu lại. Một bông tuyết trắng xóa rơi trên chuôi đao, sáu cánh vỡ ra như nụ hoa nở rộ, những đốm sáng trắng hiện lên từng mảnh ký ức năm xưa.

Hắc vụ nhân nhìn xuống chuôi đao đã gắn bó cả đời, những ký ức trong lòng bỗng dấy lên.

Chuôi đao này, đã tám năm rồi hắn chưa hề dùng lại, kể từ lần buộc phải ra tay để cứu Lê Thanh Vũ và chiến đấu chống lại một tên Thủ Lĩnh Ma Vật.

Hôm ấy, Lê Thanh Vũ hẳn phải có vận may ngút trời mới không lọt vào mắt xanh của tên Ma Vật đó. Một phần là do uy áp Tinh Linh tự nhiên của Nguyệt Lạc ở ngay gần, một phần khác là do nó cảm nhận được một mối nguy hiểm tiềm tàng gần đó.

Một tên Ma Vật có thể tung hoành qua lại với một võ giả bán bộ Cương Kình, tuy có đồng bọn trợ giúp và sau cùng vẫn bị giết chỉ sau mấy phút, nhưng chắc chắn không phải dạng vừa. Ít nhất là nó đã mạnh ngang Lý thượng úy hiện tại. Việc nó đọ sức với lợn rừng chẳng qua chỉ vì không muốn món đồ ăn bị cháy khét quá nhiều mà thôi.

Máu của tên Thủ Lĩnh Ma Vật này cũng không phải là thứ duy nhất từng nhuốm trên chuôi đao này. Ngoài nó ra, còn có rất nhiều... Dã thú, Dị thú, Ma vật, Yêu ma, Quỷ quái, Võ giả, ác nhân, nghĩa sĩ...

Với chuôi đao này, hắn đã giết rất nhiều sinh linh, nhưng cũng từng cứu rất nhiều. Giang hồ như một thùng thuốc nhuộm, vốn dĩ không tồn tại hai màu trắng đen, chỉ có ân oán yêu hận, chỉ có khói lửa đao kiếm.

Trong khoảng thời gian ấy, mồ hôi và máu đã tôi luyện nên thanh đao này. Sau khi trải qua vô số tinh thiết quý giá tinh luyện, cây phàm đao năm xưa nay đã trở thành khoáng thế kỳ vật.

Tuy rằng đao này đã từng đâm qua nghĩa sĩ, nhưng nó chưa từng giết nhầm người, chưa từng làm vẩn đục trái tim của chủ nhân nó. Hắc vụ nhân biết rất rõ những thứ gì đã từng, đang, và sẽ nhiễm lên chuôi đao này.

Song, chỉ có một thứ mà hắn không biết chuôi đao này đã từng thấm đẫm, đó là...

Lệ.

Từng mảnh ký ức ùa về trong tâm trí, đấy chính là những lần hắn vung đao. Kẻ thù ở phía trước, bằng hữu đứng cạnh bên. Những cảnh tượng năm xưa tái hiện lại chỉ trong chớp mắt.

Đến cuối cùng, hắn thấy một thanh niên đứng vung đao trên đỉnh một tòa sơn phong, bên cạnh là một bóng hồng. Trong tiếng cười nói, lưỡi đao vung lên không hề nhanh hơn, nhưng gió bên cạnh lại ngày càng chậm lại.

Đến một ngày nọ, gió cũng dừng hẳn, Đao Ý đã thành hình, nàng cũng rời đi, lưu lại một lời hứa. Ngày hắn đạt đến cảnh giới Phản Phác Quy Chân, cũng là ngày hai người gặp lại.

Sau ngày hôm đó, hắn bắt đầu thu đao, quy ẩn giang hồ, trở về nơi cố hương. Hắn không màng đến việc tăng tiến công lực, chỉ chuyên tâm rèn luyện võ thuật. Đôi lúc lại ngồi xuống uống một ngụm trà, hồi tưởng lại những ký ức xưa.

Lạ thay, dù cho thời gian xoay vần bao lần, hắn vẫn còn nhớ tiếng thủ thỉ của nàng trong màn đêm, vẫn còn nhớ tiếng cười lẫn bi lẫn hỉ của nàng khi mưa xuống, vẫn còn nhớ bóng hình nàng bên ánh hoàng hôn, cả đam mê sở thích của nàng...

Nhưng thứ quan trọng nhất, thì hắn lại quên mất, dù cho hắn tưởng rằng mình đã khắc ghi nó sâu vào trong tim. Bởi vì vào năm ấy họ trùng phùng lần cuối, nước mắt đã chảy dài trên khuôn mặt mỹ lệ kia, khi nàng tự tay lấy đi điều đó.

Thứ còn sót lại, kỳ thật chỉ là những hình ảnh từ hai lời ước nguyện hòa làm một, cho đến tận hư vô đen tối.

Thiếu thời vô tình ngộ bí tịch, Thanh niên một đao xông giang hồ. Thập tuế trải phong trần máu lửa, Đao nhận chưa có ngày nào khô. U minh dẫn lối chẳng hỏi lần, Nhất thiên thấu triệt chữ tình duyên. Một lời thề nguyện hai câu ước, Người đi đến cuối hỏi cửu tuyền. ...

Hồi tưởng kết thúc chỉ trong nháy mắt, Hắc vụ nhân đã hoàn hồn, sau đó nói với Lý thượng úy:

“Ha ha, làm Thượng Úy quả nhiên là oan uổng cho ngươi, lại còn giấu một lá bài tẩy khó lường như vậy. Ý cảnh sơ thành... Ý cảnh sơ thành, thứ mà ngay cả một số Tướng Quân cũng không sở hữu mà ngươi đã có. Tuy rằng vẫn còn có chút khiếm khuyết nhưng với tuổi đời của ngươi, chắc chắn cả đời này có thể hoàn thiện được nó, thậm chí có thể tiến thêm một bước đạt đến tiểu thành.”

Ngay sau đó, dù với nhãn quan của Hắc vụ nhân cũng không thể không thừa nhận, một chiêu kia của Lý thượng úy thật sự quá đẹp, cũng ẩn chứa sâu sắc.

Lấy Nguyễn trung úy làm mồi nhử, Nguyễn trung úy ra tay tấn công bằng thương. Nếu đối phương đỡ được, Lý thượng úy lập tức rút kiếm từ sau lưng ra, khiến địch tưởng nhầm đó là đòn sát thủ. Khi đối phương dồn sự chú ý vào thanh kiếm, hắn lại bất ngờ buông kiếm. Trong khi đó, các trung úy khác đồng loạt tấn công, không cho đối phương kịp phản ứng. Cuối cùng, lợi dụng sơ hở, hắn rút con dao găm giấu trong người, đồng thời thi triển Ý cảnh sơ thành để chấn nhiếp tinh thần đối phương, rồi đâm thẳng vào lưng.

Lớp lớp tính toán chồng chất, chỉ để chờ một thời cơ hoàn thiện sát cục. Trong hoàn cảnh ấy, dù Hắc vụ nhân có thi triển loại võ học kiểu tứ lượng bạt thiên cân như vừa xong thì cũng không thể tránh khỏi việc bị trọng thương, huống chi là đối thủ bình thường.

Nhưng Lý thượng úy cũng không biết, hắn đã rơi vào cạm bẫy của Hắc vụ nhân.

Ngay từ đầu, dù cho có phải chiến đấu chật vật, Hắc vụ nhân vẫn kiên quyết không sử dụng đao của mình mà vẫn luôn giấu nó trong người. Chính là để mọi phán đoán và quyết sách của đối thủ khi đối phó hắn sẽ đi theo hướng này, hoặc ít nhất là có liên quan đến, dẫn đến những sai lầm trong nhận định.

Thứ hai, hắn cũng đang ngụy tạo thực lực của mình, không thi triển Ý cảnh của bản thân ngay từ đầu chính là vì chờ đợi thời cơ tóm gọn tất cả trong một mẻ lưới, đồng thời cũng là để chờ dược hiệu có tác dụng.

Từ lời Lê Thanh Vũ, hắn cũng biết được rõ là thứ dược hiệu này rất đặc biệt, được tổ hợp từ gần như tất cả các món mà các binh sĩ ăn trong bữa yến tiệc. Do trong nguyên liệu không hề có độc dược nào và ngay cả thành phẩm cuối cùng cũng không phải độc dược mà chỉ là một loại thuốc ngủ cực mạnh, thì ngay cả Pháp Sư cũng không hề phát giác, huống hồ những người khác.

Từng món nguyên liệu kết hợp với nhau trong bữa ăn cuối cùng biến thành một loại kỳ dược hiếm có, kết tủa trong dạ dày đồng thời không gây hại cho cơ thể, khiến cho dù là cấp bậc Úy Tá cũng khó lòng phát hiện mà đẩy ra ngoài. Đương nhiên nếu trước khi nó phát tác thì vẫn có thể tạm thời phong tỏa trong thời gian ngắn. Một khi nó đã phát tác rồi thì cho dù là mấy vị Trung Úy ở đây sở hữu Chân Khí dồi dào cũng phải tốn ít nhất một hai canh giờ ngồi tĩnh tọa mới có thể đẩy ra được, càng đừng nói đến Tiểu Úy cùng binh lính bên dưới.

Nhưng dù là kỳ dược như thế nhưng thực chất vẫn có một loại có thể áp chế được vô cùng đơn giản, thậm chí hoàn toàn, đó chính là thức uống lên men, hay nói đơn giản ra là rượu. Chính nhờ rượu này mà mới có thể đảm bảo không có binh sĩ nào có thể thể chất quá kém mà ngất xỉu ngay khi đang cứu lửa, vì hơi men còn giúp họ tỉnh táo, mà cũng đảm bảo được thời gian dược hiệu phát tác.

Đáng tiếc, hành quân không được phép mang rượu, đây là quân quy. Nếu không thì có lẽ quân đoàn bên kia, khi dùng đủ loại thuốc giải với hy vọng đánh cược một lần, đã hóa giải được rồi.

Ngoại trừ rượu có thể áp chế dược hiệu, thì năng lực tuần hoàn máu chính là tác nhân chủ yếu đối với dược hiệu này. Tức là, vận chuyển máu càng nhanh càng nhiều cùng mật độ máu càng thấp thì dược hiệu càng dễ thấm sâu và phát tác, đây đã là thường thức.

Trong đó thì thể năng của các Tiểu Úy thường cách xa các Đại Binh một khoảng đáng kể, càng đừng nói đến Trung Úy đã trải qua một lần lột xác cơ thể.

Trong số tất cả các binh sĩ đang ngã la liệt khắp nơi ở đây, đại đa số không phải là do bị đánh trọng thương nên mới ngất mà đều là do dược hiệu. Ngoại trừ mấy vị Tiểu Úy đúng là do hắn đánh, vì thời gian phát tác lâu hơn so với người khác, thế nên khi các Trung Úy đến kịp thì bọn họ có lẽ vẫn còn giữ được bảy thành chiến lực. Như vậy thì sự việc cũng sẽ trở nên khá là phiền phức, hơn nữa phải tạo cơ hội để các trung úy tự mình phát hiện ra loại độc này.

Khi đó thì theo lối tư duy cố hữu cùng ám thị hắn đã gieo, dù là tinh ranh như Nguyễn trung úy cũng sẽ coi nguyên nhân chủ yếu đến từ hắc vụ chứ không nghĩ đến bữa yến tiệc. Liền dùng Giải Độc Đan để chống đỡ mà không biết rằng dược hiệu trong dạ dày đã ăn sâu vào nhưng chưa phát tác.

Giải Độc Đan đối với loại dược hiệu này hoàn toàn vô tác dụng, bởi vì tương tự với xuân dược, loại dược hiệu này cũng không hề gây hại cho cơ thể trừ khi dùng quá liều mà còn được coi như một loại thuốc bổ, kích thích bản năng tự bảo vệ, tự phục hồi và nghỉ ngơi triệt để của các hệ gân cơ trong cơ thể.

Ngoài ra còn một lý do nữa cho việc ra tay trước với các Tiểu úy cũng khá là đơn giản, chính là vì tạo ra hỗn loạn để các binh sĩ phổ thông “dính chưởng” nhanh hơn cùng tăng độ khó của phán đoán.

Sau đó chính là phần chiến đấu ngắn giữa Hắc vụ nhân và bốn vị Trung Úy. Trong đó bao gồm việc tìm cơ hội đánh bọn họ nội thương dù là nhẹ đến mấy cũng được, để bọn họ tạm chưa phát hi��n ra chất độc, đồng thời từ Chân Khí nhập thể cảm nhận nhanh về tình trạng của chất độc.

Điều này thì công lao này cũng thuộc về Hắc vụ, vì Hắc vụ đối với loại dược này so với Chân Khí thì nhạy cảm hơn nhiều lần. Lại thêm tìm kiếm có chủ đích thì hắn cũng đã nắm bắt được tình hình tương đối để tính toán thời gian. Mặc dù cuối cùng có mất đi một cơ hội duy nhất để chữa trị tay nhưng Hắc vụ nhân vẫn cảm thấy đáng giá.

Cuối cùng khi Lý thượng úy đến, tuy rằng Hắc vụ nhân cũng không biết Lý thượng úy cùng Nguyễn trung úy đã trao đổi những gì nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến việc Lý thượng úy sẽ sử dụng biện pháp vây khốn hắn trước tiên. Điều này sẽ rất tiêu hao thể lực và kích thích dược hiệu phát tác, nhưng do ảnh hưởng ban đầu còn nhỏ nên cũng sẽ không để ý trừ những đòn chí mạng, tương tự với bốn vị Trung Úy còn lại.

Việc giấu đao và Ý cảnh chính là vì chờ thời khắc mà Lý thượng úy tung bài tẩy, để trong một chiêu trọng thương người này, sau đó bộc phát lực lượng xử lý bốn trung úy còn lại.

Giống như các Tiểu úy ban đầu, việc bị suy yếu tức thời lúc sinh tử quan đầu là một đòn chí mạng, đặc biệt khi đối phương sở hữu trình độ Võ thuật cao. Không có ngoại lệ, mỗi người chỉ cần một đòn là đã bị đánh bại.

Đưa mắt nhìn khắp khu vực chiến đấu, Hắc vụ nhân không khỏi cảm thán trong lòng. Bởi vì tất cả những điều vừa xảy ra... đều nằm trọn trong tính toán của Lê Thanh Vũ, từ việc tính toán thời gian dược hiệu phát tác cho đến các kế sách có thể sử dụng.

Đương nhiên, Lê Thanh Vũ cũng không phải thần thánh mà tính được hết các chi tiết sẽ xảy ra, hắn chỉ đưa ra phương hướng cụ thể cùng những điểm cốt lõi cần chú ý. Còn lại đều là do Hắc vụ nhân tự mình ứng biến, nhưng chỉ như vậy cũng đủ kinh thế hãi tục rồi.

Cả một tiểu đoàn hơn trăm người, gồm cả bốn trung úy và một thượng úy. Nếu là thường ngày đối đầu trực diện thì cho dù hắn là một võ giả bán bộ Cương Kình và sở hữu Đao Ý, thì vẫn chắc chắn thất bại. Ngay cả khi mượn được địa thế, cùng lắm hắn cũng chỉ có thể đào thoát thành công mà thôi.

Nhưng hôm nay mượn nhờ dược hiệu, hắn đã thành công đánh bại cả tiểu đoàn này, mà lượng Chân Khí trong đan điền vẫn còn khoảng phân nửa, chỉ có thể gọi là đại thành công.

Nhưng thực tình mà nói, ngay cả Lê Thanh Vũ cũng không dự đoán được kết cục này, vì hắn không biết vị Vân thúc này của mình lại mạnh đến thế, chỉ coi ông ấy như một võ giả bán bộ Cương Kình bình thường mà thôi. Trong khi đó thì lực chiến thực sự của Vân thúc phải gấp 2 đến 3 lần một vị bán bộ Cương Kình bình thường. Điều này mới dẫn đến việc Vân thúc vẫn còn nhiều Chân Khí đến như vậy, và cũng kết thúc chiến đấu nhanh hơn rất nhiều so với phán đoán của hắn.

Phải, Hắc vụ nhân hiện tại chính là Vân thúc, chắc chắn không sai.

Mà Vân thúc tích trữ số Chân Khí còn lại này cũng không vì gì ngoài một mục đích, đi cứu viện cho Lê Thanh Vũ.

Từ lời Lê Thanh Vũ, hắn cũng biết được Pháp Sư này là một trong các trưởng lão hàng đầu của Xã Tắc Học Cung. Tu vi chắc chắn là sánh ngang với cấp bậc Trung Tướng, hay nói cách khác là Võ giả Cương Kình cảnh. Nhưng hình như do tu luyện sai lệch thế nào đó mà gần như không sử dụng Tinh Thần lực. Cộng thêm thân thể già nua ảnh hưởng đến khả năng hồi phục Pháp Lực, Vân thúc cảm thấy Lê Thanh Vũ chắc chắn có thể cầm chân Pháp Sư cho đến lúc hắn tới nơi, khi đấy thì hai người hợp lực chắc chắn có thể giết được lão ta.

Còn về phần chiến trường ở đây, toàn bộ sĩ quan và binh sĩ đều đã mất đi năng lực hành động, cũng không cần phải ra đòn cuối cùng. Từ đầu đến cuối Vân thúc chỉ giết có khoảng ba bốn người, mà đa phần trong số đó là do bản thân bọn họ. Tỉ như có một kẻ đang đứng trên cây bị dư uy chưởng lực lan đến trượt chân ngã gãy cổ, đây cũng là vận đen mấy đời.

“À, Vân thúc. Trước khi chúng ta bắt đầu thực hiện kế hoạch thì ta vẫn phải nhờ vả ngài. Nếu có thể, thúc à, mong ngài đừng hạ sát thủ, đặc biệt là với người của trấn Thanh Bình. Dù sao mấy năm qua ta đều có ít nhiều tình cảm với bọn họ, ít nhất thì bộ quân phục ta đang mặc hiện tại vẫn là của trấn Thanh Bình.”

“Nhưng đương nhiên, nếu ngài bị ép thì... Cứ cho bọn họ một đòn thống khoái đi, không cần phải cố kỵ gì đến ta. Dù sao cũng là chiến đấu thực tế, kiểu gì cũng phải có kẻ thương vong, đây là điều không thể tránh khỏi.”

“Bất quá, kế hoạch mà ta đặt ra cũng đã trải qua suy tính kỹ lưỡng. Cơ hội chắc chắn sẽ xuất hiện để khiến ngài buộc phải hạ sát thủ về cơ bản là không có, vì lúc đó đa phần bọn họ đều đã mất khả năng hành động, thậm chí là cảnh báo cho Pháp Sư rồi. Nhưng ta vẫn phải dặn dò trước.”

“Được rồi tiểu tử, không cần phải lải nhải như vậy, đến lúc đó thì đương nhiên ta sẽ tự có cách phán đoán. Lại nói nhìn ta giống một kẻ lạm sát lắm sao?”

“Ha ha, đương nhiên là không rồi, ta chỉ nhắc nhở ngài thế thôi. À, mà cấp Úy của trấn Thanh Bình ngài tốt nhất là không nên giết, thậm chí phế võ công bất cứ ai. Ta cũng không muốn có quá nhiều biến cố phát sinh sau này. À mà ngoài ra ngài cũng cần phải nhớ thêm điều này nữa...”

“Ừm, ghi nhớ...”

Trong đầu lại vang lên mấy lời cầu tình của Lê Thanh Vũ, Vân thúc hơi gật đầu một cách vô thức, chân bước ra mấy bước như định thi triển khinh công, miệng lẩm bẩm:

“Được rồi, như vậy cũng đã gần xong, còn có một mục tiêu cuối, xem ra cũng khá dễ dàng xử lý.”

Bỗng, từ nơi xa vọng đến một tiếng cười giễu cợt, tuy không quá to nhưng với thính lực của Vân thúc, làm sao hắn có thể không nghe thấy? Xoay người lại thì đã phát hiện ra kẻ vừa cười chính là vị Trung Úy cầm thương.

Người này do ban đầu bị thương nhẹ nhất nên vẫn còn giữ được tỉnh táo, chỉ có thân thể vô lực, không thể cử động, nhưng mặt thì vẫn có thể cử động được. Lúc này, nghe được lời của Vân thúc thì không khác gì nghe được một trò đùa vô cùng thú vị, liền phá ra cười.

Vân thúc sau đó liền bước đến trước mặt hắn, nhìn chằm chằm, giọng mang vài phần nghi hoặc và nghiêm túc hỏi:

“Ngươi cười cái gì? Đừng miễn cưỡng, ngươi giờ đã trúng độc môn của ta, cười nhiều đau cơ mặt đấy.”

...

Vị Trung Úy này lúc đầu vốn định chế giễu kẻ vô tri này, nghe được lời hắn nói xong cũng đâm ra cụt hứng, chẳng buồn cười nữa, bèn đáp lại:

“Ta cười ngươi không biết trời cao đất rộng, lại dám nói như thế về Pháp Sư đại nhân. Tuy rằng ta cũng không thích cách làm việc của lão già kia nhưng thực lực của lão thì ta vẫn phải công nhận.”

“Hửm?” Vân thúc lúc này lại làm ra vẻ tò mò, sau đó lại hỏi:

“Lão già đó cũng chỉ là một vị trưởng lão bình thường của Học Cung, có gì đâu mà ghê gớm?”

“Một trưởng lão bình thường!? Ngươi định nghĩa một vị trưởng lão đứng hàng thứ tư trong Học Cung là bình thường à? Tuy rằng thực lực của ngươi cũng rất khá, cũng đã ngang ngửa với cấp bậc Trung Tướng, nhưng chỉ vì thế mà coi thường lão thì ngươi lầm to rồi! Lần trước lão bị ngươi đả thương chẳng qua là vì sợ tiêu hao sức lực mà thôi, dù sao cũng già rồi. Bây giờ ngươi đã khiến lão ấy quyết tâm lại thì dù có cộng thêm tên trợ thủ của ngươi thì ngươi cũng không thể là đối thủ của lão ấy. Ha ha, quả đúng là Yêu Quái vô tri!”

“Tứ trưởng lão!” Trong mắt của Vân thúc đột nhiên lóe lên một tia điện, trong lòng lại dấy lên sóng to gió lớn, nhưng ngữ khí bên ngoài của hắn vẫn không hề thay đổi:

“Ừ, nghe thì cũng kinh thật đấy. Nhưng ai bảo ngươi mục tiêu cuối cùng của ta là lão ấy đâu?”

“Hả?” Nụ cười trên mặt người này bỗng cứng đờ lại.

“Mục tiêu cuối cùng của ta kỳ thực chính là một kẻ nào đó cứ thích chõ mũi vào chuyện người khác mà thôi. Thông minh như vậy để làm gì chứ? Rõ ràng là có thiên tư tốt như vậy...”

Nghe được mấy lời như này, vị Trung Úy này do chưa hiểu đầu đuôi ra sao nên cũng chưa có phản ứng gì lớn, nhưng ở một bên Lý thượng úy đã căm phẫn hét lên:

“Các ngươi... Các ngươi... Các ngươi là một lũ khốn nạn!”

“He he Lý thượng úy, ngươi cũng đừng nói như vậy. Ta dù sao cũng là Yêu Quái vạn người phỉ nhổ mà, chửi thế còn bị người ta nói là quá nhẹ đấy. Ngoài ra, cũng đừng thông minh quá như vậy, ta không giết các ngươi chính là do các ngươi quá ngu đấy, ít nhất cũng làm bia chắn được.”

Với một tiếng cười dài, thân ảnh của Vân thúc đã biến mất, ngay cả một chút khói bụi cũng không còn thấy, chứng tỏ khinh công siêu hạng của hắn. Để lại Lý thượng úy với vẻ mặt sầu uất, còn vị trung úy kia thì ngơ ngác không hiểu gì.

“Lý thượng úy, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?” Vị Trung Úy này hỏi.

Lý thượng úy khạc ra một ngụm máu nhỏ, có lẽ do vừa rồi hét quá to, đáp bằng một giọng buồn bã:

“Trước đây mấy phút... ta có cử Lê trung úy đi dò xét Pháp Sư vì nghi ngờ hành tung của lão ấy.”

Nghe vậy, vị Trung Úy này mới vô thức đảo mắt kiểm tra xung quanh, đúng là không phát hiện được tung tích của Lê trung úy cũng như việc hắn có đến. Một phần là do hai bên vốn chưa có quen biết gì sâu, một phần khác là vì vừa nãy đang mải bận chiến đấu nên nhất thời cũng không nhớ ra được rằng trong hàng trung úy có thiếu một người.

Tư duy của người này vẫn còn hoạt động bình thường mặc dù vừa lĩnh một đòn vào mặt. Ngoại trừ cảm xúc và tinh thần hơi thất thường đôi chút, còn lại không có vấn đề gì. Sau đó hơi suy nghĩ một chút cũng đã hiểu được phần lớn đầu đuôi câu chuyện, kết hợp với lời nói vừa xong liền đã kinh ngạc trợn tròn mắt:

“Không, không phải chứ?” Hắn lẩm bẩm: “Nhưng lão làm gì có lý do gì để...”

“Lý do?” Lý thượng úy khẽ đáp: “Không phải ngươi vừa nói rồi ư? Lão đã già rồi. Còn Yêu Nữ có năng lực gì khỏi cần ta nói chứ?”

...

“Nhưng không phải lão đang đi cùng một quân đoàn khác sao? Mà sao lão không đi một người ngay từ ban đầu?” Vị Trung Úy này đang cố đưa ra những điểm mà hắn cho là bất hợp lý.

“Bởi vì lão sợ bị nghi ngờ nếu đi một mình, một phần có lẽ cũng cần người làm lá chắn vì Yêu Nữ chắc chắn không cùng phe với lão ấy. Phần còn lại ngươi không thấy sao? Độc tính của hắc vụ nhân đã đủ mạnh thậm chí để cho chúng ta cũng phải trúng chiêu, quân hàm Binh đứng trước mặt lão ấy thì có ý nghĩa gì?”

“Thế giờ chúng ta không thể làm được gì sao?”

“Không, giờ chúng ta đã bất lực rồi, chỉ có thể nằm đây hồi phục thương thế mà thôi.” Lý thượng úy trả lời với một giọng điệu tràn ngập đắng chát.

Lại một khoảng tĩnh lặng ngắn ngủi trôi qua.

“Lý thượng úy, có điều này ta vẫn không hiểu?” Vị Trung Úy kia thều thào.

“Hử?”

“Tại sao kẻ kia lại tha mạng cho chúng ta? Chỉ vì chúng ta “ngu” sao? Ý hắn là sao? Mà làm lá chắn có ý nghĩa gì?”

... Lý thượng úy hơi trầm ngâm trong chốc lát liền đáp lại:

“”Ngu” sao? Chúng ta có lẽ đúng là “ngu” thật... Còn về phần lá chắn, ta nghĩ ý của hắn là sắp tới chuẩn bị có Yêu Họa đột kích. Tuy rằng ta không biết chính xác tập tính của yêu quái ra sao nhưng ta đoán bọn chúng cũng không phải là hòa thuận với nhau, giống như con người chúng ta vậy. Thế nên hắn tha chết cho chúng ta là bởi vì khi Yêu Họa tập kích nơi đây thì chúng ta sẽ là những người đầu tiên phải đi ra nghênh tiếp, cũng không thể chạy trốn mà bỏ lại người dân đằng sau được, tạm xem như lá chắn cho hắn ta.”

... Vị Trung Úy kia nghe vậy cũng đã hiểu được, dù hắn thấy hình như có điều gì đó kỳ quái nhưng nghĩ mãi vẫn không ra. Lại thêm dược hiệu lúc này cũng đã phát tác, càng trở nên trầm trọng, khẽ nhắm mắt rồi chìm vào giấc ngủ.

Người duy nhất còn thức lúc này chính là Lý thượng úy. Do sở hữu công lực cấp bậc Trung Tá nên tuy rằng thân mang trọng thương nhưng hắn vẫn còn khá tỉnh táo, nhưng đương nhiên thì hắn cũng chỉ có thể gánh gượng được khoảng vài mươi phút nữa mà thôi.

Khẽ liếc nhìn xung quanh, do hỗn loạn đã chấm dứt, ngựa chiến vì nhớ chủ nên không rời đi, đa số đã quay về đứng kề cận các binh sĩ. Đối mặt với số lượng vài chục ngựa chiến như thế này, đừng nói là một con dã thú, ngay cả một đàn dã thú đến đây cũng không dám manh động, an toàn của các binh sĩ đang nằm ở đây đều đã được đảm bảo.

“Đã tính tới sao?” Lý thượng úy lẩm bẩm không rõ tiếng trong miệng, sau đó lại nằm nghiêng sang một bên, trong lòng tái hiện từng cảnh quá khứ, cuối cùng mới thở ra một câu:

“Rốt cuộc ta làm tất cả những điều này, là đúng hay là sai?”

Quay lại với Vân thúc, người lúc này đang lướt đi như một bóng ma trong màn đêm. Lớp tuyết mỏng dưới chân tuy bị dẫm lên nhưng lại không để lại bất kỳ dấu chân nào, đúng như người đời vẫn thường gọi là “đạp tuyết vô ngân”, cho thấy bản lĩnh khinh công tuyệt đỉnh.

Vân thúc lúc rời đi vẫn còn giữ vẻ ung dung nhưng sau khi biến mất đã dùng hết tất cả sức lực để chạy đi, trong lòng hắn lại hốt hoảng như lửa đốt.

“Tứ trưởng lão? Chết tiệt, sao ta lại quên mất chứ? Nghe tiểu tử Thanh Vũ miêu tả ta cứ tưởng là những vị trưởng lão bình thường, giỏi lắm là xếp cuối như đệ bát hay đệ thất gì đó, chứ nếu là lão già này thì hoàn toàn không ổn.” Trong đầu Vân thúc bắt đầu nhớ lại những thông tin năm xưa mà hắn biết được về Pháp Sư.

“Tuy rằng không biết được thông tin chính xác nhưng Tứ trưởng lão của Xã Tắc Học Cung năm nay cũng đã khoảng trăm tuổi, được nhận vào Học Cung cách đây khoảng 80 năm, sau đó công lực một đường tiến mạnh. Chưa đầy sáu mươi đã tiến vào hàng ngũ trưởng lão, có thể nói Pháp Lực của hắn mạnh nhất trong thập đại trưởng lão. Mà hắn cũng không phải chỉ chuyên nghiên cứu trong Học Cung mà cũng thường ra ngoài chiến đấu. Tuy rằng công tích không thể sánh bằng mấy vị Tướng Quân nhưng cũng không tồi chút nào, cũng nhiều lần chứng tỏ được thực lực của mình, được nhiều người đồn đại sẽ trở thành Đại Pháp Sư kế nhiệm.”

“Nhưng sau đấy không biết vì nguyên do gì đột nhiên mất tung tích khỏi giang hồ. Nhiều người đồn đại là tu luyện sai đường nên đã bị tẩu hỏa nhập ma, không còn dùng được Tinh Thần lực, thậm chí cơ thể cũng trở nên già nua đi trông thấy. Này xem ra là đúng thật.”

“Nếu là lão thì thật sự không ổn, vì một khi tên tiểu tử ép lão phải liều mạng thì lúc đấy dù phải đánh đổi một cái giá rất đắt thì chắc chắn lão cũng sẽ khôi phục tu vi cảnh giới chân chính của mình. Đến lúc đấy thì tình hình của tiểu tử hiện tại rất có thể không ổn.”

Càng suy nghĩ, Chân Khí trong đan điền hắn càng vận chuyển điên cuồng hơn, tốc độ cũng ngày càng nhanh. Tuyết rơi xuống đụng phải khí huyết nội liễm trong cơ thể cũng giống như bị lửa làm cho tan chảy, rồi ngay sau đó đã bốc hơi tại chỗ, chỉ còn lại một vệt khói trắng mờ.

Trong dòng suy nghĩ hỗn loạn, Vân thúc giống như nhớ ra điều gì, vội quay người khạc ra. Từ bên trong miệng Vân thúc bay ra một hòn đá nho nhỏ sở hữu hai màu đen đỏ, như máu tươi và máu khô hòa lẫn. Lúc này đang có hắc vụ từ đó bốc lên.

Đây chính là căn nguyên của “Hắc Vụ”, cũng là luồng Yêu Khí phát tán từ người Vân thúc.

Lại khạc ra tiếp một ngụm máu nhỏ, Vân thúc cũng cảm thấy trong người tốt hơn kha khá, lại tiếp tục di chuyển như bay.

“Tiểu Thanh Vũ, ta đến đây, ngươi ngàn vạn lần không nên có chuyện gì...”

Cùng lúc đó, ở một phía khác, Lê Thanh Vũ đã đứng đối diện Pháp Sư, tay phải cầm kiếm chỉ về phía trước, tay trái đã bị ba thanh thủy nhận đâm xuyên, máu tươi chảy ra thấm đẫm quân phục.

Bản dịch này thuộc về truyen.free, cánh cửa mở ra những thế giới đầy kỳ diệu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free