Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 43: Quyển 1 Chương 43: "Độc"? (phần hai mươi tám)

“Bẩm Pháp Sư đại nhân...” Dư thượng úy đứng chắp tay trước mặt Pháp Sư, giống như muốn bẩm báo điều gì nhưng lại cứ ngập ngừng, đầu cúi gằm xuống.

“Nói.” Pháp Sư ra lệnh, giọng điệu không chút biểu cảm.

“... Hầu hết các binh sĩ hiện tại đều đã lâm vào hôn mê sâu, dù dùng cách gì cũng không thể tỉnh lại. Một số còn lại tuy vẫn còn gắng gượng nhưng đã mất đi hoàn toàn thể lực, ngay cả ngồi cũng khó khăn, hiện chưa xuất hiện dấu hiệu phục hồi...” Càng nói đến cuối, giọng Dư thượng úy càng nhỏ dần, ẩn chứa vài phần sợ hãi.

Cách đây không lâu, sau khi họ bắt đầu truy đuổi chừng vài phút thì từ trong hàng ngũ binh lính đã truyền đến những tiếng than vãn mệt mỏi cùng một số hiện tượng lạ.

Dù sao cũng là binh sĩ của trung ương, lại đang trong tiến trình truy bắt Yêu Quái nên Dư thượng úy không dám coi thường. Với trình độ huấn luyện của binh sĩ, làm sao có thể than mệt chỉ với cường độ như vậy? Vì thế, rất có khả năng trong số họ có người gặp vấn đề, chẳng hạn như trúng phải bẫy rập.

Sau khi báo cáo Pháp Sư, Dư thượng úy đã xin chỉ thị và ra lệnh cho toàn quân dừng lại một phút để tiến hành kiểm tra.

Sau một phút, không những không điều tra được gì, mà số lượng người mệt mỏi còn đã vượt quá một nửa quân số, và còn xuất hiện cả hiện tượng ngất xỉu.

Trong số đó, rất nhiều binh sĩ được cử đi theo dõi, bao gồm cả quân y, cũng đều b��t đầu rơi vào trạng thái này. Thể lực họ suy giảm như nước trong thùng bị thủng lỗ, chỉ trong chưa đến nửa phút sau, ngay cả đi lại cũng đã khó khăn.

Nhận ra tình cảnh hoàn toàn không ổn, Dư thượng úy dựa vào kinh nghiệm trong quân lập tức ra lệnh cách ly, đồng thời cho hai quân y còn tạm khỏe mạnh tự mình dùng dược liệu để đảm bảo khả năng cứu chữa ban đầu. Tuy nhiên, sau một phút nữa, một người vẫn ngất xỉu, người còn lại tuy vẫn còn tỉnh táo nhưng đã tạm thời không thể di chuyển.

Pháp Sư đương nhiên cũng đã nhận ra tình hình nghiêm trọng, tức tốc đưa một binh sĩ ra một chỗ riêng để kiểm tra, còn lại giao cho Dư thượng úy cố gắng kiểm soát những người khác, và yêu cầu ba phút sau báo cáo.

Trong số các quân sĩ, Dư thượng úy là người duy nhất chưa hề biểu hiện bất kỳ triệu chứng nào, xem ra điều này có liên quan đến thực lực của hắn.

Ưu tiên cứu chữa cho quân y, trong vòng ba phút này Dư thượng úy đã cố gắng liên tục truyền Chân Khí vào cơ thể người quân y duy nhất vẫn còn tạm giữ được tỉnh táo, thỉnh thoảng lại dùng Chân Khí ép một loại dược liệu đặc biệt vào, nhưng đều là vô ích.

Hắn cùng vị quân y kia đều có thể cảm giác được, Chân Khí vẫn đi vào cơ thể người này như bình thường, thậm chí còn có thể chạy dọc ngược xuôi khắp kinh lạc, nhưng điều này không hề khiến vị quân y này khỏe lại, cơ thể vẫn không thể tự mình cử động.

Sau khi vận hành ba tiểu chu thiên và phối hợp dược liệu, Dư thượng úy cũng đã cảm thấy thân thể người này không còn chịu đựng được vận công ở mức độ cao như vậy nữa, bèn ngừng dùng Chân Khí, chỉ có thể trơ mắt nhìn vị quân y này cũng dần chìm sâu vào giấc ngủ.

Kiểm tra khắp một vòng toàn quân, hắn mới quay về báo cáo Pháp Sư, dẫn đến cảnh tượng như hiện tại.

Pháp Sư lúc này đang quay lưng lại xem xét cho vị binh sĩ nọ, không nhìn rõ mặt. Toàn thân trên dưới không lộ ra bất kỳ khí thế gì nhưng Dư thượng úy vẫn có thể cảm nhận được một luồng uy áp vô danh chờn vờn, như thể bản thân bị cuốn vào một thứ gì đó vô hình của tự nhiên, trong lòng càng thêm mấy phần s�� hãi.

Không trách được hắn. Khác với Lý thượng úy sở hữu công lực cấp Trung Tá, Dư thượng úy thì lại đích thực chỉ là thượng úy mà thôi. Tuy công pháp và võ kỹ sử dụng có thể nổi trội hơn, nhưng tu vi hai bên vẫn có một khoảng cách. Lại cộng thêm tính tình vốn nhu nhược của hắn, thế nên đứng trước uy áp bất nộ tự uy của Pháp Sư, hắn vẫn luôn trong trạng thái thấp thỏm.

Thật tình hắn cũng không biết, cái uy áp mà hắn cảm thấy kỳ thực cũng chỉ một phần là do Pháp Sư mà thôi. Phần còn lại đến từ tự nhiên, phải quy công cho viên bảo ngọc màu lam Pháp Sư mang bên người. Chính nó đã dẫn động một vài sợi uy áp từ tự nhiên, nói đúng hơn là tích tụ nguyên tố, cuối cùng hòa lẫn cùng tu vi hiện tại của Pháp Sư mới tinh luyện ra được loại uy áp này.

“Thế đã thử cho binh sĩ phục dụng những loại thuốc nào?” Pháp Sư hỏi.

“Bẩm đại nhân, Toàn Phong thảo, Lý Tự kính, Chu Ngân sa,...” Trong một hơi, Dư thượng úy đã liệt kê ra một loạt dược liệu. Trong số đó, không phải loại nào cũng hẳn là thuốc chữa bệnh, nhưng vẫn đều được cho phục dụng với hàm lượng nhỏ, với hy vọng biến ngựa chết thành ngựa sống:

“Không một loại nào có tác dụng tích cực.”

“Thế đã dò xét ra được nguyên nhân gây ra trạng thái này chưa?” Pháp Sư lại hỏi.

“Bẩm đại nhân, hiện vẫn chưa dò xét ra được bất kỳ nguyên nhân hay điều kiện gì. Chủ yếu là do binh sĩ mất tỉnh táo quá nhanh nên không thu được thông tin hữu dụng. Chúng tôi cũng không tìm thấy sự tương đồng nào về thời gian xuất hiện triệu chứng, không phụ thuộc vào tu vi cao thấp. Địa thế xung quanh cũng chưa phát hiện ra điều gì bất thường.”

Hai bên lại rơi vào trầm lặng trong giây lát. Không cần quay đầu lại thì Pháp Sư cũng biết nét mặt lúc này của Dư thượng úy trông như thế nào, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng.

Lúc lão lĩnh lệnh bài đi Xích Hoàng Cung nhận ba trăm binh sĩ, lão đã có sẵn tính toán trong lòng. Cả ba trăm binh sĩ này đều là binh sĩ tinh nhuệ, trong đó cũng bao gồm cả tiểu úy và trung úy, đều là hai ba chọn một.

Nhưng đối với cấp bậc chỉ huy cao nhất, là cấp bậc Thượng úy, thì lão lại cố tình lựa chọn một người nhu nhược, đầu óc bình thường, thực lực phổ thông, chính là Dư thượng úy.

Lý do cho việc này là, lão vốn không phải người thuộc quân đội, hay còn được gọi là phái Võ gia trong triều đình. Tuy cầm lệnh bài có thể đạt được quân hàm ngang Trung Tá và Đại Tá, nhưng chung quy xuất thân vẫn khác biệt, thế nên để quyết định của mình có thể được thi hành dễ dàng thì một người dễ khống chế chính là lựa chọn tốt nhất.

Nhu nhược nhiều lúc khác rất nhiều so với nịnh nọt. Đặc biệt là trong tình huống như vậy, nếu Dư thượng úy là một kẻ nịnh nọt hoặc một người có tính cách mạnh mẽ thì hắn sẽ tự mình đưa ra quyết định, hay nói cách khác là nhận trách nhiệm. Điều này tuy có thể khiến hắn chịu thiệt thòi nhỏ hiện tại nhưng về sau lại có thể được lợi lớn.

Nhưng cũng bởi hắn nhu nhược, nên dù có hiểu được điều này cũng không dám nói gì, càng không dám đề xuất ý kiến. Tất cả quyết định và trách nhiệm lại một lần nữa được đẩy về phía Pháp Sư.

“Thế còn ngựa thì sao?” Pháp Sư lại đột nhiên hỏi.

“Ngựa?” Tuy không biết tại sao Pháp Sư đột nhiên lại hỏi như vậy, Dư thượng úy vẫn đáp: “Trong số mười lăm thớt ngựa mang theo thì tất cả đều vẫn sung sức, hoàn toàn không có triệu chứng gì.”

“Vậy sao...” Pháp Sư nghe lời đó xong, như thể xác nhận được điều gì, tỏ vẻ nghiền ngẫm mấy tiếng rồi lại hỏi tiếp:

“Thế ngươi đã thử dùng Chân Khí của bản thân tiến hành cứu trị chưa?”

“Bẩm đại nhân, cái đó thuộc hạ cũng đã thử dùng rồi.... nhưng kết quả có vẻ như hoàn toàn không thể gây ra bất cứ ảnh hưởng nào tới loại độc nà-“

“Đây không phải là độc.” Pháp Sư đột nhiên cắt ngang lời hắn.

“Không phải là độc?” Dư thượng úy ngạc nhiên. Trong ấn tượng của hắn thì chỉ có độc mới có thể gây ra hiện tượng như vậy, tuy không biết là loại độc gì và trúng chiêu từ khi nào, nhưng từ tiềm thức hắn vẫn luôn coi đó là một loại độc.

“Đây kỳ thực không phải là độc, mà là một loại thuốc bổ.” Nhận thấy ngữ khí ngạc nhiên của hắn, Pháp Sư bèn giải thích.

“Thuốc bổ?” Câu trả lời này càng khiến Dư thượng úy bối rối hơn, nét ngạc nhiên trên mặt cũng chuyển thành bàng hoàng.

Pháp Sư hơi dịch người ra để Dư thượng úy có thể nhìn thấy người binh sĩ kia. Lúc này, người binh sĩ đã trần truồng toàn thân từ lâu, trên ngực có dán mấy tấm phù lục, ở giữa còn có một đạo thủy ấn, xem ra Pháp Sư đã xem xét toàn thân người đó.

“Thuốc bổ này được phối hợp từ nhiều loại thảo dược đặc biệt. Công dụng kỳ thực cũng chẳng có gì nhiều, ngoại trừ khiến cơ thể mệt mỏi mà ngủ ngon một giấc, thậm chí còn có tác dụng hồi phục và cường kiện thân thể, xem như bổ sung.” Pháp Sư nói tiếp:

“Tuy nhiên, loại thuốc này cũng rất bá đạo. Một khi đã phục dụng thì thể lực chắc chắn sẽ bị suy giảm. Cộng với tính phức tạp trong nguyên liệu của nó thì gần như không có phối phương hóa giải, cho dù có thì ta cũng không biết.”

“Thế thì nếu cưỡng ép dùng Chân Khí đẩy ra có gây ra ảnh hưởng xấu không?” Dư thượng úy lại hỏi.

Khi nãy, hắn dùng Chân Khí hỗ trợ vị quân y kia phần nhiều là tăng cường kháng thể cho người này, rồi sau đó cố gắng để người này tự mình bài độc ra chứ cũng không cưỡng ép. Một phần là cũng chẳng tìm thấy độc ở đâu mà bức, một phần là nếu cưỡng ép quá mạnh thì có khi lại gây ra phản phệ. Một số loại k�� độc trong thiên hạ cũng nổi danh nhờ việc này.

“Cưỡng ép dùng Chân Khí đẩy ra hoàn toàn không có vấn đề.” Pháp Sư hơi ngừng lại chút, sau đó đáp một cách thản nhiên.

“Nếu vậy thì giờ ta cùng ngài có thể sử dụng Chân Khí và Pháp Lực để bức độc ra khỏi người bọn họ rồi. Thế thì độc nằm ở vị trí nào vậy Pháp Sư? Tiểu trường phủ? Gan? Hay là kinh mạch toàn thân?” Dư thượng úy vui mừng. Nếu Pháp Sư đã có thể nói được rõ ràng như thế thì khả năng cao cũng đã biết được vị trí chính của loại “thuốc bổ” này. Bởi vì dù là loại dược liệu gì thì dược hiệu của nó thường cũng chỉ có mấy khu vực tác động lên nhiều nhất dù cho có đi qua khắp toàn thân, chỉ cần biết được khu vực này phối hợp điều chỉnh huyệt đạo là đã đủ để bức độc ra.

Còn việc dùng Chân Khí đè ép toàn bộ cơ thể của người ta ra thì chưa nói là hắn có đủ Chân Khí hay không, điều này lại cần sự tinh chuẩn cực cao trong việc khống chế Chân Khí. Không biết Pháp Sư có làm được hay không, nhưng hắn biết là hắn thì không rồi.

“Không, không thể.” Tuy nhiên, trái ngược với phản ứng của hắn, Pháp Sư nghe vậy lại lắc đầu.

Không đợi Dư thượng úy hỏi tại sao, Pháp Sư đã ra hiệu cho hắn đến đứng ngay trước mặt mình, sau đó bảo hắn đừng vận khí chống trả.

Đã đoán ra được là bản thân mình có lẽ cũng đã trúng độc, Dư thượng úy cũng ngoan ngoãn làm theo.

Pháp Sư đặt một tay lên phần bụng của Dư thượng úy. Từ phía sau lưng bỗng có mấy đạo phù lục bay ra, trôi nổi giữa không trung.

Vừa thấy tay của Pháp Sư biến đổi thủ ấn, Dư thượng úy đã cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ, biết đây là Pháp Lực của Pháp Sư.

Luồng năng lượng này di chuyển vài vòng quanh phần bụng của hắn, cuối cùng từ mọi phía bắt đầu bao vây lấy dạ dày, hay còn gọi là Vị Phủ. Sau đó, bốn lá phù lục kia cũng lao vào bám vào trước bụng và sau lưng hắn.

Dư thượng úy cứ tưởng rằng Pháp Sư đang định thi triển thủ đoạn nhằm hướng dẫn cho mình cách trừ “thuốc bổ” và trị cho mình luôn. Nào ngờ Pháp Sư lúc này đã rút tay lại, sau đó nói:

“D��ợc hiệu tồn đọng nhiều nhất ở Vị Phủ. Sau đó ngươi hãy hạn chế vận chuyển khí huyết, dùng Chân Khí vận hành chu thiên để thay thế, tạm thời để như vậy một thời gian.”

“Pháp Sư đại nhân, cứ như thế là đã bức được độc ra rồi?” Dư thượng úy nghi hoặc hỏi.

“Không, dược hiệu vẫn tồn đọng hoàn toàn trong người ngươi. Ta cũng không bức ra gì cả, chỉ là giúp ngươi không bị ảnh hưởng nhiều bởi dược liệu mà thôi.”

Dư thượng úy nghe vậy còn định nói gì đã bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của Pháp Sư, lời ra đến miệng lại nuốt vào.

“Bức được dược hiệu ra ư? Ngươi cũng quá tưởng bở. Dược hiệu này đã xâm nhập sâu vào Vị Phủ, ăn sâu vào mạch máu. Việc ngươi còn chưa bị sao cũng không phải do ngươi sở hữu Chân Khí hay thể chất của võ giả cảnh Chân Khí không bị ảnh hưởng, mà chính là do ngươi có mật độ máu cao và chưa cần vận chuyển quá nhiều năng lượng từ dạ dày nên mới không sao mà thôi.”

“Nó đã như vậy, bức ra thì lại cần bao nhiêu Chân Khí, bao nhiêu Pháp Lực?” Nói đến cuối, gi���ng Pháp Sư lại trở nên khàn khàn.

Kỳ thực muốn bức ra cũng không phải là không thể. Dựa vào thủ đoạn chưởng khống Pháp Lực vượt xa Dư thượng úy của Pháp Sư, muốn trị khỏi cho toàn quân trăm người chỉ tốn chừng 6 thành Pháp Lực.

Nhưng khi đó, một phần cũng sẽ tiêu tốn một lượng thời gian đáng kể. Phần còn lại thì ngay cả khi binh lính có bức được dược hiệu ra và tỉnh lại, thân thể không bị ảnh hưởng, thì sĩ khí của họ cũng sẽ yếu đi mấy phần.

Vốn là Pháp Sư cũng đã định suy tính thiệt hơn, nhưng không biết tại sao cảnh tượng cách đây gần nửa canh giờ lại đột nhiên hiện lên trước mặt lão, cuối cùng cũng khiến lão đưa ra được quyết định cuối cùng: không lãng phí dù chỉ một chút Pháp Lực của bản thân, chỉ tin tưởng vào thực lực cá nhân của lão, mặc kệ bọn họ ở đây tự sinh tự diệt.

Vốn chỉ là mang theo mấy tấm bia đỡ đạn và đá dò đường, giờ đều đã vô tác dụng thì còn cần gì nữa? Vả lại, bọn họ cũng không đáng tin cậy.

Trị liệu tạm thời cho Dư thượng úy kỳ thực cũng chỉ coi như tiện tay mà làm, để không binh sĩ còn sống nào đi cáo trạng lão về sau. Một người thì không sợ, nhưng cả trăm người thì dù là lão cũng sẽ không tránh khỏi phiền phức. Lão cũng chẳng trông mong gì ở người này trở thành đường lui cho mình.

Không nói lời nào, Pháp Sư đã tiếp tục phi hành, trong lòng càng nghĩ càng thấy phí hoài thời gian nãy giờ.

Dư thượng úy thấy vậy, đang định đuổi theo hỏi gì thì đột nhiên hiểu ra lựa chọn của Pháp Sư, cuối cùng dừng lại. Kỳ thực điều này vẫn hợp ý với hắn, bởi vì Pháp Sư cũng không gọi hắn đi theo. Khi đó, nếu không bắt thành công Yêu Quái mà binh sĩ ở đây lại bị ngộ thương bởi dã thú hay gì khác, thì trách nhiệm sẽ lại đổ lên đầu hắn. Mà hiện tại, do biết trong người có độc, hắn cũng không muốn đi mạo hiểm.

Đương nhiên, việc phải làm vẫn cứ làm. Dư thượng úy sau đó cũng đi ra tọa trấn ở vị trí trung tâm toàn quân, phòng ngừa dã thú đột kích. Binh sĩ bây giờ, người thì mê man, kẻ thì vô lực, đối với dã thú dù là phổ thông thì cũng chỉ là đồ ăn.

Ngồi được chừng một phút, Dư thượng úy đột nhiên lại nghe được tiếng gió lướt qua, nhưng không hề để ý, cũng không định đi nhìn.

Ở phía bên kia cánh rừng, chiến cuộc đã xuất hiện kết quả.

Lý thượng úy ngã sấp trên nền đất đẫm máu, toàn thân dính đầy bụi bẩn và bông tuyết chưa tan. Chân Khí toàn thân lúc này đều đã được thu liễm về cố thủ nội tạng và ngăn máu chảy ra ngoài. Trước ngực lộ ra một vết thương dài gần thước, hắn thở hồng hộc liên hồi, trong miệng không ngừng lặp đi lặp lại:

“Đao Ý! Đây là Đao Ý!....”

Ở phía đối diện hắn chính là bốn vị Trung úy khác, đều bị đánh ngã nằm trên nền đất. Ba người đã mất đi ý thức vì thương thế quá nặng, chỉ còn đúng một người cầm thương vẫn còn đủ tỉnh táo để mở mắt ra, nhưng toàn thân đã tê liệt bất động.

Lại nhìn về trung tâm, hắc vụ nhân lúc này đang đứng hiên ngang, quanh thân bộc phát một luồng khí thế ngạo nghễ. Hắc khí vẫn đang bốc lên ngùn ngụt dù có chút mờ nhạt hơn so với lúc trước. Trên tay hắn, không biết từ bao giờ đã xuất hiện một thanh đao dài hai thước, lúc này đang nhỏ xuống từng giọt máu.

Thanh đao này sở hữu m��t chuôi cầm ngắn màu nâu đậm, hơi cong lên về phía chuôi. Thân đao dài nhưng lưỡi đao lại khá ngắn, bên trên có mấy đường vân uốn lượn. Dưới ánh trăng, nó hơi phát sáng, tỏa ra quang mang nhàn nhạt vi diệu, tựa như thật sự có thể lộng quyển phong vân.

Lưỡi đao thoạt nhìn qua trông như sắp hỏng, vài chỗ cũng đã xuất hiện vết rỉ sét. Nhưng chỉ cần tập trung nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra những vết rỉ này không hề đem lại cảm giác cũ nát hay mục nát, ngược lại càng làm cho thanh đao này trở nên cổ phác và hùng hồn.

Từ trên thân đao lúc này đang phát tán ra một luồng Ý cảnh huyền ảo, lan tỏa vào không gian xung quanh, khiến cho dù là gió lớn thổi qua cũng phải ngừng lại.

Một đao hướng lên, trời nổi bão giông. Một đao quét ngang, phong vân khuấy động. Một đao rơi xuống, gió yên bể lặng.

Ý cảnh này được gọi là....

Mạc Phong Đao Ý!

Bản văn này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free