(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 40: Quyển 1 Chương 40: Đối chiến cùng chiến thuật (phần hai mươi lăm)
Dồn toàn bộ sức lực, khí từ đan điền tuôn trào, vị Trung úy này dẫn Chân Khí vào kiếm, đạp người vọt lên, tung một nhát đâm thẳng về phía trước, kiếm thế lăng lệ vô cùng.
Đối mặt với nhát kiếm này, hắc vụ nhân không dám khinh thường. Hắn nghiêng người tránh né, đồng thời tiện tay vồ lấy một thanh trường thương, tung ra đòn công kích với góc độ vô cùng hiểm hóc.
Thấy vậy, vị Trung úy liền lách chân sang một bên, thu kiếm về thủ thế, vừa kịp đỡ được đòn tấn công trong gang tấc.
Mũi thương đâm mạnh vào thân kiếm, làm Chân Khí đang bao bọc quanh nó vỡ vụn. Dư lực truyền ngược về chấn động hổ khẩu, khiến vị Trung úy cảm thấy đau đớn tột cùng, nhưng Chân Khí vẫn bám chặt vào kiếm, không hề tản mát.
Nhìn thấy vậy, hắc vụ nhân mở miệng, ngữ khí mang theo mấy phần kinh ngạc:
“Chân Khí thật là tinh thuần! Cũng không tệ, cũng không tệ...”
Nghe những lời khen từ “Yêu Quái”, vị Trung úy vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, mặc cho cơn đau vẫn cố duy trì thế giằng co giữa hai bên. Tuy nhiên, với sự chênh lệch về lực lượng và Chân Khí, hắn đương nhiên hiểu rằng, nếu không có ngoại lực hỗ trợ, chậm nhất là nửa nén hương, nhanh thì chỉ một phút, hắn chắc chắn sẽ bị đánh đến mức không còn sức chống cự. Bởi lẽ, chỉ cần Yêu Quái trước mặt vẫn giữ được trạng thái hiện tại, thì việc trông chờ vào các binh sĩ còn lại xung quanh e rằng cũng không phải là một ý kiến hay.
May mắn thay, hắn đã có viện binh! Chưa đầy mấy giây sau, hai vị Trung úy khác kịp thời tiến đến. Nhìn thấy tình cảnh, họ lập tức lao lên giúp đỡ, ngay lập tức khiến áp lực của vị Trung úy này giảm đi đáng kể.
Ba vị Trung úy này vốn đều là từ đội quân do Pháp Sư mang tới, thế nên phối hợp với nhau vô cùng ăn ý. Nhất thời họ còn có thể đối đầu giằng co với hắc vụ nhân, nhưng cũng chỉ đến vậy mà thôi. Trên người bọn họ đều đã có mấy vết thương, tuy nhẹ và không ảnh hưởng đến chiến lực, nhưng từ đầu đến cuối họ lại chưa từng gây ra bất cứ thương tổn thực chất nào cho hắc vụ nhân.
Hai bên giao chiến liên tục thay đổi chiến trường, không ngừng di chuyển từ mặt đất lên trên cây. Binh sĩ xung quanh tuy vẫn còn đó, nhưng không ai dám xông lên hỗ trợ. Một phần là do họ không tìm thấy chỗ để ra tay, nhưng phần nhiều là do tất cả đều đã bị suy yếu nghiêm trọng. Giờ đây, việc họ vẫn chưa ngất đi đã có thể coi là những tinh nhuệ kiên cường.
Thế trận đã rơi vào giằng co. Thực chất, một khi võ giả đã sinh ra Chân Khí, thân thể họ đều ��ã trải qua một lần lột xác, thể lực cùng sức lực cũng tăng vọt rất nhiều. Bởi vậy, trận chiến này có lẽ sẽ còn kéo dài rất lâu.
Đây thực chất cũng là lý do vì sao hắc vụ nhân có thể đối phó một Tiểu úy rất nhẹ nhàng – dù một phần đúng là do họ bị suy yếu – nhưng khi đối phó với Trung úy lại phải tốn sức hơn hẳn, vì về căn bản, họ vẫn thuộc cùng một Đại Cảnh Giới.
Một khi chưa đạt đến Cương Kình – điều kiện trung bình để trở thành một vị Tướng Quân hàm Trung Tướng, khi Chân Khí hóa cương và thân thể tiến hành lần lột xác thứ hai – thì dù tu vi giữa hai bên có chênh lệch lớn, một người là sơ kỳ, một người là đỉnh phong, hắc vụ nhân cũng không thể dễ dàng giết chết bọn họ.
Đương nhiên, hắc vụ nhân cũng không phải là Chân Khí đỉnh phong bình thường, mà hắn đã là nửa bước Cương Kình. Thực lực về căn bản đã không còn cùng cấp độ, chỉ là trong lòng hắn vẫn có tính toán riêng nên thực chất vẫn chưa hề dùng sát chiêu.
Ngoài ra, mặc dù một đánh ba vẫn có chút chật vật, nhưng hắc vụ nhân vẫn có phần chiếm thượng phong. Điều này chỉ thay đổi khi vị Trung úy thứ tư, cũng là Nguyễn trung úy, đến nơi.
Nhận thấy khốn cảnh, Nguyễn trung úy không hấp tấp nhảy vào chiến đấu ngay. Hắn biết rằng ba người kia sẽ chưa thể bị giết chết trong thời gian ngắn.
Ngược lại, thứ đầu tiên hắn chú ý lại là các binh sĩ đang nằm la liệt cùng những vết máu khắp mọi nơi xung quanh. Đa số đều đã chết hoặc đã ngất đi, chỉ còn một bộ phận nhỏ vẫn tỉnh táo, nhưng có lẽ cũng không giữ được lâu.
Nhíu mày, Nguyễn trung úy không khỏi nghi ngờ. Theo lý thuyết, dù hắc vụ nhân có mạnh đến đâu cũng không thể đánh bại hơn trăm kỵ binh, mặc cho hắn có nắm giữ địa lợi. Và ngay cả khi nhờ may mắn hắn làm được, thì chắc chắn hắn cũng sẽ không còn dư lực để tiếp tục đối đầu với ba vị Trung úy khác như thế.
Cần nhớ, đây là kỵ binh tinh nhuệ, phần lớn đều đến từ trung ương, chỉ một phần nhỏ là người của trấn Thanh Bình. Nhưng dù thế nào, họ đều là những người có thể tay không nhấc bổng trăm cân mà hô hấp không loạn, chứ không phải thư��ng dân yếu ớt. Để giết được bọn họ, vẫn cần tốn một lượng khí lực nhất định, chỉ riêng việc cầm đao chém giết cũng đã đủ làm tiêu hao sức lực rồi.
Đương nhiên, không phải là không thể tồn tại một người có được vũ lực như thế, nhưng chắc chắn người đó sẽ thậm chí còn mạnh hơn cả Pháp Sư, đạt đến cấp bậc Trung Tướng mới có thể làm được. Mà nhìn qua, kẻ này có lẽ không phải là như vậy.
Nếu vấn đề đã không nằm ở đối phương, vậy có lẽ nó nằm ở chính mình. Đây là một trong các đạo lý mà Nguyễn trung úy đã thấu hiểu khi ở trong quân doanh lâu năm.
Tiến tới gần một binh sĩ vẫn còn tỉnh táo, người này lập tức nhận ra hắn:
“A... Nguyễn tru—Trung úy đấy ạ. Tô—tốt quá ngài đã ở đây rồi, mau mau... trợ giúp bọn họ, tiêu—tiêu diệt Yêu đi. Có ngài ở đây, chú—chúng ta... chắc chắn sẽ thành công...”
Hắn định thực hiện quân lễ với Nguyễn trung úy, nhưng thân thể có lẽ đã không còn đủ sức làm điều đó, loạng choạng như sắp đổ gục xuống.
Nhận thấy trạng thái tinh thần của người này cũng ��ã không còn tỉnh táo như những binh sĩ khác, Nguyễn trung úy vội giữ chặt bả vai hắn, hỏi nhanh:
“Ngươi cảm thấy trong người thế nào?”
“Nóng... Mệt... Đau... Mỏi... Muốn ngủ...” Binh sĩ này lần này đáp lại bằng một giọng lờ đờ, sau đó đầu cũng nghiêng sang một bên mà ngất đi.
Thả binh sĩ này xuống bên cạnh gốc cây, Nguyễn trung úy chạm nhẹ vào cổ người đó, dùng Chân Khí dò xét thể nội. Sau đó, hắn lại nhìn kỹ chiến trường đang diễn ra xung quanh, và đại khái đã hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Móc từ trong ngực áo ra một viên đan dược nhỏ xíu màu xanh nhạt, một nét đau lòng thoáng qua trên mặt, Nguyễn trung úy vội vàng nuốt vào. Ngay sau đó, hắn lập tức rút kiếm nhảy tới tham gia chiến đấu, miệng không quên hô lớn:
“Cẩn thận, Yêu Quái này có độc, độc tính cực kỳ quỷ dị!”
Có thêm Nguyễn trung úy gia nhập, cán cân chiến đấu giữa song phương bắt đầu nghiêng về phía các Trung úy. Mặc dù Nguyễn trung úy chưa từng phối hợp với ba vị Trung úy kia, nhưng về bản chất, họ đều là cấp úy của quân đội Hải Minh quốc, kiếm pháp căn bản trong quân doanh vẫn có mức độ tương thích nhất định, khiến hắc vụ nhân lần này đã bị áp chế toàn diện.
Được Nguyễn trung úy trợ giúp và cảnh báo, ba vị Trung úy còn lại mỗi người cũng chọn thời điểm thích hợp để phục dụng Giải Độc Đan. Trong lúc đó, những người còn lại sẽ cố gắng ngăn cản hắc vụ nhân tấn công. Chiến thuật này không cần phải bàn trước, chỉ cần một ánh mắt là đủ để hiểu ý nhau.
Thực chất, ngoại trừ vị Trung úy đầu tiên do vội cứu người và giữ chân Yêu Quái mà lao nhanh vào chiến đấu nên không kịp để ý chiến trường xung quanh, cả hai người còn lại đều đã nhận ra Yêu Quái này có độc tính. Nhưng do đang vội hỗ trợ cùng có phần ỷ lại vào Chân Khí của bản thân, nên đã không lấy Giải Độc Đan ra uống.
Hơn nữa, giá thành của Giải Độc Đan cấp Úy cũng không hề thấp. Cả đời trong quân doanh như Nguyễn trung úy đến nay cũng chỉ tích được vỏn vẹn 3 viên. Ba người còn lại tuy là sĩ quan từ trung ương nên có mức đãi ngộ cao hơn, nhưng bù lại lại trẻ hơn rất nhiều, nên mỗi người cũng chỉ có được 4 viên. Mỗi viên đều vô cùng quý giá, không ai nỡ dùng đến.
Giờ nghe được Nguyễn trung úy cảnh báo, tuy rằng chiến đấu nãy giờ vẫn chưa có biểu hiện gì, nhưng không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn. Ngàn vàng cũng khó mua được tính mạng, thế nên việc phục dụng đan dược đã trở thành ưu tiên hàng đầu.
Sau khi cả ba người đều đã phục dụng xong đan dược, chiến đấu cũng lập tức trở nên ác liệt. Hai thanh kiếm áp chế từ hai bên, ở giữa đao thương cùng tung hoành, Chân Khí xé gió ngang dọc. Áp lực đè lên hắc vụ nhân cũng nặng gấp mấy lần trong nháy mắt.
Nhận thấy thanh trường thương hắn đang sử dụng cũng đã xuất hiện dấu hiệu hư hỏng, mũi thương đã không còn sắc bén, hắc vụ nhân cũng chẳng quyến luyến gì. Hắn lùi hai bước, rồi giẫm mạnh chân, trở tay ném thẳng về phía trước. Kình khí trên thân thương chấn động cả không khí, tựa như đạn vừa ra khỏi nòng. Đây đã là một đòn toàn lực của hắn.
Đối mặt với một chiêu thương lăng lệ như có thể xuyên sơn thấu hải này, cả bốn người bất giác nảy sinh ý ��ịnh né tránh. Nhưng như thế sẽ bỏ lỡ cơ hội hiếm có ngàn năm có một, khi hắc vụ nhân đang không có bất kỳ một vũ khí nào trong tay. Nếu tấn công thì tốc độ lại không đủ nhanh để vừa né vừa thi triển công kích. Đây quả là một lựa chọn nan giải.
Nhưng dù sao cũng đều là sĩ quan kinh qua trăm trận chiến, cả bốn ngư���i không ai bảo ai, lập tức đưa ra lựa chọn tối ưu.
Chỉ thấy vị Trung úy cầm đại đao lao lên với tốc độ nhanh nhất của bản thân để đối đầu với trường thương. Hắn lật mặt đao, tay trái áp vào lưng đao, toàn thân vận khí hộ thể không chút giữ lại, định dùng mặt đao chặn lại mũi thương.
Trong không đầy một nháy mắt, ngay khi nhận thức về va chạm vừa truyền lên não hải, hắn đã cảm thấy một luồng kình khí hung hăng thông qua thân đao đánh thẳng vào người hắn. Cho dù muốn dùng xảo kình để truyền lực xuống mặt đất cũng chẳng kịp, chỉ có thể lĩnh đủ đòn. Cả người hắn bị đánh lùi về sau cả trượng.
Nhưng cho dù như thế, hắn vẫn cố lấy chân sau làm trụ, vận kình truyền lực lên các ngón tay trái, cố ép cỗ kình khí này xuống, không để nó đảo hướng lên trên.
Nơi mũi thương cùng mặt đao tiếp xúc sinh ra chấn động vặn vẹo không khí xung quanh đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Đây là do kình khí va chạm sản sinh, thậm chí còn tác động đến cả Nguyễn trung úy cùng vị Trung úy dùng kiếm còn lại đang đứng �� hai bên.
Do đa phần lực lượng đều đã bị vị Trung úy cầm đao lĩnh đủ, thứ lực lượng lan tỏa này chỉ còn có thể coi như dư chấn. Cả hai người dùng kiếm khí nhẹ nhàng hóa giải, rồi mượn lực đạp đất sang hai bên, lấy đó làm điểm tựa tiến hành công kích từ hai phía trái phải vào hắc vụ nhân.
Nhưng bọn họ cũng không phải nhanh nhất. Ngay khi Trung úy cầm đao vừa đỡ được chiêu thương kia, thì vị Trung úy còn lại cũng đã đạp đất hai bước, lao mình thẳng lên không trung hơn một trượng, tiến hành công kích từ trên cao. Đây cũng là lý do mà kình lực từ thương phải luôn giữ hướng về phía dưới, không thể để ảnh hưởng đến người này.
“Thương Thử Thìn Uy!” “Phiên Lãng Đệ Tứ Thức!’ “Phạt Vũ Kiếm Chiêu!”
Thương uy như giao long về biển, kiếm khí tựa xé trời rẽ đất. Ba luồng công kích toàn lực đánh tới từ ba phương hướng, hóa thành thế gọng kìm khiến hắc vụ nhân không có đường trốn, chỉ có thể gắng gượng đỡ lấy.
Tận dụng lúc hắc vụ nhân lực cũ đã cạn, lực mới chưa sinh, một lần hợp kích này nếu thành công hoàn toàn có thể khiến kẻ này trọng thương, thậm chí còn có một tia cơ hội tiêu diệt ngay tại chỗ.
Hắc vụ nhân lại không thể lùi về sau hay phản kích. Dù có tạm hạn chế được thương tổn của lần tấn công này bằng Chân Khí để hồi lực, thì sau đó hắn sẽ lại đối diện với liên hoàn hợp công của ba người. Chân Khí hao tổn sẽ được tính theo cấp số nhân, và đến lúc cạn kiệt sẽ là tử kỳ của hắn.
Kế hoạch đột phá vốn cực kỳ hoàn mỹ, nào ngờ hành động kế tiếp của hắc vụ nhân lại nằm ngoài dự đoán của tất cả bọn họ.
Gặp nguy bất loạn, tiết tấu hô hấp của hắc vụ nhân không hề có chút biến chuyển nào. Tuy thân thể đã tạm thời không còn nhiều dư lực để phát kình, hắn vẫn nghiêng người tiến một bước sang bên trái, đồng thời giơ tay trái lên, cũng không hề vận chút Chân Khí nào.
Chân Khí tuy bị hắc vụ cản lại mấy phần, nhưng lưỡi kiếm của Nguyễn trung úy đang tấn công thì không. Nó cứ thế xuyên qua làn hắc vụ, cắt ngang qua lòng bàn tay của hắn rồi đi tiếp, chỉ đến tận khi chém vào đến khuỷu tay mới tạm dừng lại. Cũng không phải không thể cắt sâu hơn, mà lúc này thế đứng của hắc vụ nhân quả thực có chút vi diệu.
Bằng việc tiến một bước sang trái này với tốc độ nhanh như thiểm điện, hắn đã tạm thời rời khỏi phạm vi tấn công của vị Trung úy cầm kiếm bên phải kia, đồng thời sớm tiến vào phạm vi công kích của Nguyễn trung úy, khiến hắn chạm trán với công kích này sớm hơn so với vị Trung úy dùng thương.
Cùng một lúc, hắn nâng tay phải của mình lên, dùng nó ghì lên tay trái của Nguyễn trung úy, rồi dùng chút kình lực ít ỏi vừa mới khôi phục được, xoay eo sang trái, chuyển hướng kình lực của Nguyễn trung úy.
Đòn công kích của Nguyễn trung úy vốn tới từ bên trái của hắc vụ nhân, tức là phía phải của bản thân hắn. Nguyễn trung úy phải tập trung kình lực chém ngang theo chiều từ phải sang trái. Mà để vận chuyển kình lực một cách tốt nhất, hắn sẽ phải lấy thân làm trục chính, khiến phần thân trái từ vai đến tay lùi về sau để truyền kình lực sang bên phải. Chính vì vậy, dù hắc vụ nhân gần như không vận lực lên tay phải, thì Nguyễn trung úy cũng không thể phản đòn được.
Lấy chân trái làm trụ, hắc vụ nhân lại bước nhanh chân phải về phía trước, càng hoàn thiện động tác mượn lực. Thoáng cái, vị trí đứng giữa hai người đã có sự hoán đổi.
Đối diện với một đòn mượn lực vi diệu đến mức khó tin này của hắc vụ nhân, Nguyễn trung úy dù có kinh nghiệm phong phú đến đâu cũng tạm thời không thể làm được gì. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn vào mảng khói đen trước mặt, vốn là phần đầu của hắc vụ nhân, và cảm nhận hướng tấn công của mình bị lệch đi một đoạn.
Như phép vận âm dương chuyển thái cực, lúc trường kiếm của vị Trung úy kia đánh tới, thì thứ hắn đánh trúng lại không phải hắc vụ nhân, mà là lưỡi kiếm mặt còn lại của Nguyễn trung úy. Xung kình sinh ra cũng đẩy thanh kiếm này tiến nhanh thêm một đoạn, vượt qua đường lực của vòng tròn tạm thời, khiến nó tiến sâu hơn một chút vào bắp vai của hắc vụ nhân.
Nhưng điều này cũng vô hình chung lại sinh ra một lực mới đẩy hắc vụ nhân về phía sau. Hắn hơi thả lỏng thân, cùng đạp nhẹ mũi chân, mượn lực này lùi nửa bước về phía sau. Đầu cũng hơi ngửa ra, vừa lúc tránh được phạm vi kình khí khuếch tán của vị Trung úy cầm thương trên không trung.
Đánh đổi một tay, hắn đã thoát khỏi tình huống nguy khốn, đồng thời tiết kiệm tối đa lực và Chân Khí. Hắn lại còn ở vị trí tấn công tuyệt hảo, trong khi đối thủ cũng rơi vào tình trạng tạm thời kiệt lực, giống hệt như mình vừa xong.
Hai khắc đã qua, lực mới đã hồi phục, kình khí cũng đã có thể vận chuyển như bình thường. Bên dưới lớp hắc vụ là một nụ cười.
Bản biên tập này là công sức của truyen.free, kính mong quý độc giả đón đọc tại trang chủ.