(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 4: Quyển 1 Chương 4: Gặp mặt Yanfei
Nhìn lên thiếu nữ trước mặt, Lê Thanh Vũ lập tức nhận ra người đến là ai:
“Da trắng tóc hồng, đầu đội mũ Giải Trãi, một thân váy ngắn bốt mềm, với hai tông màu đỏ đen chủ đạo, Vision hệ Hỏa, đúng là Yanfei rồi. Xem ra mệnh ta còn chưa hết!”
Lê Thanh Vũ nghĩ thầm trong lòng, nhưng không lên tiếng bởi dù sao cô gái cũng chẳng quen biết hắn, vả lại, hắn giờ đã kiệt sức, không còn hơi sức đâu mà trò chuyện.
Yanfei nhìn thấy uy thế của mình đã áp chế được lũ ma vật, liền quay đầu lại, mỉm cười:
“Xin lỗi tiểu đệ. Tuy ta đã nghe thấy tiếng kêu cứu cách đây gần nửa phút, nhưng do vị trí xa quá, dùng Nguyên Tố Hỏa bay tới cũng không kịp. Ngươi có bị thương nặng không?”
Lê Thanh Vũ nghe vậy đang định lắc đầu, bỗng hắn nhìn thấy một cảnh tượng gì đó, vội kêu lên:
“Cẩn th-“ Lời nói còn chưa dứt đã nghẹn lại hoàn toàn, bởi vì Lê Thanh Vũ không tin nổi vào mắt mình.
Thì ra, tên cung thủ Hilichurl hệ Hỏa đã nhân lúc Yanfei vừa quay đầu lại mà định bắn lén vài mũi tên. Ba mũi tên rực lửa xé gió mà lao đến, tất cả đều nhắm thẳng vào Yanfei.
Chỉ có điều, cả ba mũi tên vừa mới bay được một đoạn, như thể bị thứ gì đó kích hoạt, hỏa diễm bên trên đột nhiên bùng lên dữ dội, trong chưa đầy chớp mắt cả ba đã bị thiêu rụi, ngay cả tro cặn cũng không còn.
“Thương Điển Ly Nguyệt chương 3 điều 4 khoản 2 ý 4, hành vi mưu sát người khác, cho dù không thành, vẫn sẽ bị khép vào tội công kích có chủ ý. Hình phạt... À quên đi, lũ ma vật các ngươi cũng không phải người, cũng sẽ không hiểu được. Hình phạt: Tử vong, không có khoan hồng!”
Yanfei quan sát thân thể tàn tạ của Lê Thanh Vũ, bên trên còn có vô số vết thương. Đảo mắt nhìn khắp xung quanh, nàng cũng đã đoán ra được mấy phần chuyện gì đã xảy ra.
Nàng đã từng nghe Bình Lão Lão kể rất nhiều chuyện xưa, cũng đã tự thân đi qua rất nhiều nơi ở Nham Quốc thậm chí là Phong Quốc, cũng biết được loại Hilichurl nào nên giết và loại nào có thể tha, song, loại Hilichurl ăn thịt người thì nàng cũng chỉ mới nghe đồn, chứ chưa từng tận mắt chứng kiến bao giờ.
Giờ đây, khi lời đồn hóa thành thực tế, nhìn đứa trẻ đối diện, nàng cảm thấy lửa giận tuôn trào trong lòng, đôi mắt đẹp màu xanh lục nhạt giờ đây cũng nhuốm màu hồng diễm. Cơn phẫn nộ này, nàng không che giấu, cũng không thèm che giấu, mà để nó phát tiết ra ngoài, Hỏa Nguyên Tố bắt đầu sôi trào.
Yanfei quay người lại, uy thế khiếp người, đám cỏ dại trong khuôn viên vài mét bỗng đều bốc cháy. Trong không khí, Hỏa Nguyên Tố trở nên đậm đặc tới mức có thể thấy bằng mắt thường, kết thành một bức tường ch��n ngay trước mặt nàng.
Đối mặt với uy áp này, tất cả đám Hilichurl đều không dám vọng động, chỉ có duy nhất tên Samachurl như nhận ra điều gì, đập vội cây pháp trượng xuống mặt đất.
Lê Thanh Vũ thấy vậy, trong lòng lại có cảm giác. Không biết vì lý do gì, hắn dường như cảm nhận được một loại dao động kỳ lạ truyền từ vị trí cây pháp trượng đập xuống đất, rồi đi thẳng đến chỗ hắn. Nhưng chung quy vẫn không vượt qua được bức tường màu đỏ thẫm kia, chạm đến là bị chặn đứng lại.
Yanfei thấy vậy cười lạnh:
“Phản kháng vô ích. Các ngươi muốn nướng ăn tên tiểu tử đằng kia, cũng phải có tâm lý bị nướng, đây chính là “Bình đẳng”!”
Vừa nói, nàng cũng vừa lẩm bẩm mấy lời chú pháp, một tay chỉ lên trời. Từng câu từng chữ nói ra từ miệng đều mang ánh đỏ, kết thành hình chuỗi xích, theo hướng tay chỉ bay vút lên không trung trăm mét.
Ở đó, từng đạo chuỗi xích bắt đầu liên kết lại, hợp thành hình một quả cân khổng lồ, có đường kính đạt gần hai chục mét, quanh thân nổi lên những đường vân gợn sóng như viền lửa, sinh động như thật.
Trong lúc đấy, đám Hilichurl vẫn liên tục tấn công về phía Yanfei, nhưng không ai vượt qua được bức tường lửa phía trước. Một tên Hilichurl vừa định bỏ chạy thì chợt nhận ra là bức tường này không biết đã bao quanh cả doanh trại từ khi nào, giờ thì đúng nghĩa là trên trời dưới đất không lối thoát.
Yanfei cũng không để ý đến bọn chúng, sau khi chú ngữ hoàn thành, nàng mới chậm rãi chỉ tay xuống, miệng nói:
“Tuyên án: Có tội!”
Theo lời nói, quả cân kia bắt đầu rơi từ trên không trung xuống, uy thế như Thái Sơn áp đỉnh, không thể đỡ, không thể chống lại!
Ở bên dưới, đám ma vật đều đã hoảng loạn, la hét loạn xạ, chỉ có tên Samachurl vẫn còn cố gắng chống lại, không ngừng triệu hồi cột đá bay lên để ngăn chặn nhưng đều vô ích.
Cuối cùng, như đã cạn kiệt nguyên tố, hắn chỉ đành ngồi sụp lên cây pháp trượng của mình, đầu gục xuống, tiếp nhận vận mệnh.
Quả cân công lý rơi từ trên trời xuống mang trong mình uy năng cực lớn, giống như phán xét của thần linh. Nó không có tình cảm, cũng chẳng có từ bi, chỉ đơn thuần là sự hủy diệt.
Cuối cùng cũng tiếp xúc với mặt đất, nó phát ra một tiếng nổ rung chuyển đất trời. Do Yanfei khống chế nên diện tích bị hủy diệt được thu gọn trong doanh trại, nhưng Lê Thanh Vũ vẫn có thể nhìn được một cột lửa bốc lên đến tận hàng chục mét. Đây chính là lượng Hỏa Nguyên Tố khổng lồ đã được tích tụ trong quả cân này.
Cho đến khi khói bụi tán đi, doanh trại của Hilichurl đã không còn nữa, thay vào đó là một cái hố có đường kính gần ba chục mét, sâu hơn năm mét, còn đám Hilichurl? Đều đã thành tro bụi.
“Tiểu đệ thấy thế nào? Tỷ tỷ như thế có được không?”
Xong việc, Yanfei mới quay đầu lại hỏi, ánh đỏ hồng trong mắt cũng rút đi, để lộ ra màu xanh lục vốn có, bên trong chan chứa mấy phần hiền hòa.
Lê Thanh Vũ nghe vậy định giơ ngón cái lên, nhưng tinh thần hắn đã căng thẳng suốt mấy tiếng đồng hồ liền, giờ vừa buông lỏng thì cơn mệt mỏi đã ập đến, nhanh chóng khiến hắn hôn mê, chẳng kịp nói lấy lời nào.
Nhìn thấy hắn vừa định giơ tay thì đã bất tỉnh, Yanfei vội lao đến đỡ lấy hắn, trên mặt nàng hiện rõ vẻ lo lắng. Sau khi dùng Tiên Pháp cảm nhận, nàng mới thở phào:
“May quá, tính mạng không nguy hiểm. Nhưng trên cơ thể lại có quá nhiều vết thương ngoài da. Tiên Pháp mà ta học được không chuyên trị liệu, chỉ có thể ngăn chặn lở loét và biến chứng vết thương mà thôi, về sau còn cần điều trị lâu dài, trừ khi....”
Đến đây Yanfei bắt đầu trầm tư đôi chút, lại nhớ lại cảnh tượng lúc vừa mới đến, trong lòng cũng tự có tính toán riêng.
“Hay là... để cho Lão Lão vậy?”
“Nhưng ta cũng không thấy gia đình của đứa bé đâu, sau này phải thu xếp thế nào cho ổn thỏa đây?”
.......
“A, ta đang ở đâu đây?”
Lê Thanh Vũ tỉnh lại, mở mắt ra. Đây là lần đầu tiên sau khi đến Teyvat mà hắn được ngủ ngon đúng nghĩa, không bị tra tấn, không bị đánh bất tỉnh, chỉ có một giấc ngủ sâu, thật hạnh phúc biết bao.
Nhưng cảnh tượng trước mặt lại làm hắn phải giật mình. Rừng núi lướt qua trước mắt, chỉ trong chớp mắt đã bỏ xa lại đằng sau. Mặt đất bên dưới luôn giữ một độ cao nhất định.
“A, tiểu đệ đã tỉnh rồi. Ngươi có thấy không khỏe ở đâu không, nếu có hãy nói cho ta biết, ta còn biết một số tiểu thuật pháp.” Một thanh âm vang lên bên tai hắn.
Giọng nói này là.... Đoạn ký ức ngắn lúc trước lại hiện về, Lê Thanh Vũ cũng nhớ ra chủ nhân của giọng nói này. Không ngờ nhanh như vậy đã gặp một nhân vật trong trò chơi rồi, hắn vẫn có một chút hồi hộp, đặc biệt là khi biết người này có khả năng sử dụng Hỏa hệ Nguyên Tố để phóng một quả cân đi không khác gì tên lửa đối không.
Nghĩ đến đây, hắn lại có chút cười khổ. Vốn ban đầu, hắn tưởng thế giới này cũng không khác thế giới trong game là mấy, nhưng hiện thực đã dạy cho hắn một bài học. Tuy rằng không biết đây là thời điểm nào so với trong game, nhưng nhìn cách ăn mặc của Yanfei, có lẽ thời gian không quá xa, chắc chắn không sớm hơn quá nhiều, nhưng muộn hơn bao nhiêu thì lại không rõ.
Hắn chỉ biết là, một nhân vật vốn trong cốt truyện sở hữu năng lực chiến đấu không phải là quá mạnh như Yanfei, ở đây cũng đã là một cường giả tầm cỡ phiên thủ vi vân phúc thủ vi vũ, càng đừng nói đến người khác.
Hơn thế, nhìn xuống bên dưới, hắn nhận ra mình đang được Yanfei cắp bên mình, dưới chân nàng là chiếc cân do cha nàng tặng, giờ đang được sử dụng không khác gì ngự kiếm phi hành.
Ngoài ra, hắn còn nhận ra Yanfei còn tinh tế sử dụng Hỏa Nguyên Tố bao bọc xung quanh người hắn, có tác dụng cản gió.
“Sao thế? Ngươi vẫn còn đau ở đâu à?” Thấy hắn không nói gì, Yanfei lo lắng hỏi.
“Không sao tỷ tỷ, cảm ơn tỷ đã cứu mạng.” Nói ra lời này, Lê Thanh Vũ cũng chẳng cảm thấy có gì sai, xét về thực tế, hắn mới mười tám tuổi, còn Yanfei thì hắn đoán ít nhất cũng phải ngoài hai mươi.
“Không có gì, dù sao ta cũng không thể bỏ mặc một đứa bé như vậy được. Mà gia đình ngươi đâu? Tại sao ngươi lại xuất hiện ở gần Quy Li Nguyên vậy?”
Quy Li Nguyên!? Lê Thanh Vũ hơi động trong lòng. Nãy giờ hắn đã ngủ được hơn hai tiếng đồng hồ, vậy mà đi từ Quy Li Nguyên vẫn chưa đến được cảng Ly Nguyệt? Hắn liếc nhìn xuống dưới, phán đoán vận tốc. Tuy rằng không quá nhanh nhưng cũng tuyệt đối không chậm, vậy rốt cuộc là.... Lê Thanh Vũ dần dần có phán đoán trong lòng.
“Gia đình sao? Cha mẹ đệ bỏ nhau mà đi, một mình ông ngoại nuôi nấng. Nhưng năm vừa r��i ông ngoại cũng vừa mất, thế là ��ệ chỉ còn lại một mình. Về việc tại sao đệ lại xuất hiện ở Quy Li Nguyên thì đệ cũng không rõ. Đệ chỉ nhớ được đến một thời gian ngắn trước khi chuẩn bị bị bọn Hilichurl nướng ăn mà thôi. Ngoại trừ tên và một số điều cơ bản, đệ cũng chẳng nhớ gì khác.”
Lê Thanh Vũ thành khẩn nói.
Yanfei nghe vậy cũng không nói thêm gì, nhưng trong lòng không khỏi thở phào. Vừa rồi, nàng có sử dụng một loại Tiên Thuật tên là Bách Tâm Thông Minh thuật, có thể phân biệt được ai nói thật ai nói dối. Đây là Tiên Thuật được Bình Lão Lão chỉ dạy cho nàng nhằm phân biệt yêu ma giả dạng.
Dù sao thì yêu ma quỷ quái ở Ly Nguyệt vốn nổi danh là thiên hình vạn trạng, cẩn thận chút đương nhiên sẽ không thừa. Nhưng đứa bé này không hề nói dối dù chỉ là một câu, khiến Yanfei tự cảm thấy có chút áy náy với nó.
Còn việc không biết tại sao, Yanfei cũng có nhìn thấy một vết đập đằng sau gáy, liền kết luận là hắn bị mất trí nhớ. Theo nàng, đây cũng không phải điều gì to tát, lát nữa nhớ nhờ Lão Lão thêm là được rồi.
Còn về Lê Thanh Vũ, câu chuyện hắn vừa nói ra, xét công bằng thì là chín thật một giả, nhưng phần giả hắn lại chọn nói khá lập lờ, nên Yanfei cũng không phát giác. Dù sao thì thế giới này vừa nhìn đã khác rất nhiều so với game hắn chơi rồi, nói chỉ biết căn bản cũng không sai.
Hắn đương nhiên không biết là Yanfei có được Bách Tâm Thông Minh thuật, nhưng cân nhắc đến việc bối cảnh của Yanfei cũng rất cứng, đằng sau đứng toàn Tiên gia đại lão, hắn cũng không định liều nói dối, không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn.
“Ta xin lỗi.”
“... Không sao đâu tỷ tỷ. À mà tỷ tên là gì? Đến giờ ta vẫn chưa nghe tỷ nói tên mình. Ta tên là Thanh Vũ.”
“Yanfei.”
“Yanfei? Một cái tên rất đẹp, giống như tỷ tỷ vậy.” Lê Thanh Vũ lém lỉnh nói.
“Thôi đi tiểu quỷ, giờ vẫn còn sớm mười năm để ngươi nói câu đó đấy.” Yanfei nghe xong hơi bất ngờ, không khỏi bật cười, giơ tay xoa đầu hắn, ngoài ý muốn lại thấy rất sướng tay.
Lê Thanh Vũ cố gắng né nhưng không thành, chỉ đành chuyển sự chú ý đi:
“Yanfei tỷ tỷ, cái cân dưới chân tỷ tỷ là gì vậy? Làm sao chúng ta có thể bay được? Nhờ vào cái cân này à?” Lê Thanh Vũ hỏi.
“Nói thế có phần cũng không sai. Tuy rằng cái cân này cũng là một loại pháp bảo, nhưng để bay được một quãng dài như này thì yêu cầu thuật Ngự Khí Phi Hành tu luyện đến nơi đến chốn, ngoài ra cần ít nhất là cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần. Nếu không tới thì chỉ có thể sử dụng trong thời gian ngắn mà thôi.” Yanfei đáp.
“Luyện Khí Hóa Thần?” Lê Thanh Vũ tỏ vẻ nghi hoặc, nhưng trong lòng lại có chút sáng tỏ.
“Ngươi có thể hiểu là một cấp độ cảnh giới của cao thủ cũng được. Ta hiện tại đang là Luyện Khí Hóa Thần hậu kỳ, đại loại thế.” Yanfei suy tư đôi chút, cố tìm ra từ thích hợp để diễn tả.
“Oa, vậy tỷ tỷ chẳng phải là một cao thủ đứng đầu thiên hạ hay sao? Một ngụm khí có thể thổi diệt cả một doanh trại ma vật?” Lê Thanh Vũ nói xong, hai mắt tỏa sáng.
“Cao thủ đứng đầu thiên hạ chưa thể nói được. Tỷ tỷ đây còn chưa đạt tới được Luyện Khí Hóa Thần đỉnh phong, mà bên trên còn có Phản Hư, Hợp Đạo các loại nữa. Vả lại, tiêu diệt một cái tiểu doanh trại có gì khó? Tỷ tỷ ta thậm chí còn chưa cần phải dùng toàn lực, nếu không phải lo lắng phá hoại sinh thái thì khuôn viên vài chục trượng ta đã cho ra thành tro rồi.” Yanfei ngẫm nghĩ lại một chút, hơi nghểnh mặt lên cười.
“Như thế còn chưa phải toàn lực?” Lê Thanh Vũ thầm kinh hãi trong lòng, rồi lại nói:
“Hóa ra còn có cao thủ lợi hại hơn cả tỷ tỷ sao? Đến lúc đấy thì tỷ tỷ nhớ dẫn ta đi gặp họ.”
“Ha ha, nếu có cơ hội.”
“À mà tỷ tỷ, chúng ta nãy giờ bay được bao lâu rồi?”
“Mới được tầm hai tiếng.”
“Tốc độ của chúng ta không chậm, vậy mà vẫn còn chưa đến cảng Ly Nguyệt sao?”
“Quy Li Nguyên cách Ly Nguyệt chắc phải đến mấy trăm cây số, làm sao nhanh như vậy được? Không lẽ ngươi không biết?”
“Yanfei tỷ tỷ, ta đã bảo ta hiện đang có rất nhiều điều không rõ. Giờ Quy Li Nguyên là cái gì ta còn mơ hồ chứ đừng nói là khoảng cách giữa 2 nơi.” Lê Thanh Vũ nói có chút nhạt giọng, ngữ điệu có chút mệt mỏi.
“Khì khì, ta quên mất.” Yanfei xấu hổ cười trừ: “Nếu ngươi đã không nhớ thì sao không nghe ta kể lại thử xem, có khi nhớ lại thì sao?”
“Cũng có lý, vậy đành phiền tỷ tỷ.”
“Không có gì, dù sao cũng đã lâu rồi chưa có ai nghe ta kể truyện...”
.....
“À mà sao tự dưng tỷ tỷ lại có mặt ở Quy Li Nguyên vậy? Ta đoán là nhà của tỷ phải ở cảng Ly Nguyệt mới phải.”
“Không dối gì đệ, cách đây mấy ngày ta có đọc được trong Ly Nguyệt Phong Chí Dị là ở Địch Hoa Châu có loại cỏ đuôi ngựa nếu mài thành mực sẽ không bao giờ bị phai nên ta mới đến đó để tìm. Đáng tiếc là hái cả giỏ mà vẫn chưa thấy.”
“Mài thành mực sẽ không bị phai? Tỷ tỷ đây là làm nghề gì mới cần đến nó?”
“Ta? Luật sư giỏi nhất hiện nay của cả Ly Nguyệt.”
“Luật sư? Luật sư là gì?” Lê Thanh Vũ hỏi.
“Năm xưa Nham Vương Đế Quân một lòng vì thiên hạ thương sinh, đã ban phát Khế Ước chi Đạo để người dân đồng hưởng, cũng từ đó nhận được sự che chở của thượng thiên. Khế Ước tuy là cốt lõi, nhưng vẫn còn những điều quan trọng cần được quy định, từ đấy hình thành nên pháp.”
“Từ giản đến phồn, từ những điều đơn giản nhất cốt lõi nhất dần trở thành những điều phức tạp nhất, tạo nên luật pháp. Ly Nguyệt có thể có được phồn vinh như hiện nay không thể bỏ qua công lao của nó. Cho đến bây giờ, số lượng điều luật đã lên tới hàng ngàn hàng vạn, và mỗi năm người ta lại đổi mới và bổ sung nên số lượng này sẽ còn tiếp tục tăng lên.”
“Những người học luật, biết vận dụng luật, hiểu được luật, được xưng là luật sư. Luật sư chủ yếu sử dụng luật như một công cụ để giải quyết các tranh chấp, đặc biệt là trong những vấn đề như sau:...” Yanfei nói đến đây liền giơ tay lên, quyển sách “Ly Nguyệt Thương Điển” liền bay từ bên hông đến trước mặt, tự mình lật giở ra từng trang sách.
Lê Thanh Vũ có thể cảm nhận rõ là Yanfei đang sử dụng Hỏa Nguyên Tố để lật sách, vậy mà từng trang giấy lại không bị hư hao chút nào, cảm thán thầm trong lòng khả năng khống chế cường hãn của nàng.
“Ví dụ như trong lĩnh vực kinh doanh, trong Thương Điển có ghi rõ ràng, theo như điểm 1 khoản 1 điều 2 chương...” Cứ bàn đến chủ đề liên quan đến Luật, Yanfei lại giống như một người khác hoàn toàn, bắt đầu nói thao thao bất tuyệt.
Nếu như mọi lần, chỉ cần nàng bắt đầu đọc và phân tích từng điều luật, người khác nghe xong liền sẽ đầu nổ đom đóm, hoa mắt chóng mặt, có kẻ thì còn ngủ gật luôn, nhưng lần này đối thủ của nàng lại là người khác, Lê Thanh Vũ.
“Vậy, đây là kết thúc cho phân tích về khái niệm luật sư được dựa theo Thương Điển Ly Nguyệt, các quy tắc quan trọng đều nằm ở chương 2, chương 4 cùng chương 7. Ngươi còn câu hỏi gì nữa không?” Sau hơn hai mươi phút thuyết giảng miên man không ngừng nghỉ, Yanfei cuối cùng cũng đã kết thúc bài luận văn của mình.
Không nghe thấy câu trả lời, nàng mới lộ vẻ tỉnh lại trên mặt, liền lấy quyển sách tự cốc vào đầu mình, nghĩ thầm:
“Chậc, bệnh cũ tái phát rồi. Mỗi lần cứ nhắc đến chủ đề về Luật là mình lại bị như này, phải biết tiết chế thôi chứ cứ nói chuyện một hồi là lại để người khác ngất lên ngất xuống mấy lần thì cũng không được.”
Chỉ là khi nàng quay mặt sang nhìn xem tên tiểu đệ này ngủ có ngon không, thì lại gặp cảnh Lê Thanh Vũ đang trầm tư nhìn nàng.
“Giờ ta đã biết tại sao tỷ tỷ lại được mệnh danh là luật sư giỏi nhất của Ly Nguyệt rồi.”
Còn chưa kịp bất ngờ, nàng liền đáp lại theo bản năng:
“Tại sao?”
“Mỗi lần tranh luận chỉ cần đối phương ngủ gục hết thì còn ai phản bác nữa chứ?”
“...”
Bản văn này là sản phẩm trí tuệ từ truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.