Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 39: Quyển 1 Chương 39: Sâm lâm chi chiến (phần hai mươi tư)

“Yêu Quái, đứng lại, ngươi chạy không thoát đâu?”

Những tiếng truy hô lớn vang lên liên tục trong khu rừng tối, xen lẫn tiếng vó ngựa và tiếng cười khằng khặc càn rỡ.

Một bóng hình vút qua trên ngọn cây, toàn thân bốc lên hắc khí đen như mực, lan tỏa thành làn sương mờ, đen kịt hơn cả màn đêm xung quanh. Ngay sau đó là từng lớp nhân mã đang truy đuổi.

Hắc vụ nhân đạp lên từng cành cây trên không trung, vận khinh công vô cùng tinh tế. Khí lãng quanh thân bốc lên từng mảng, tựa như đi mây về gió.

Cảm nhận những bức tường không khí liên tục vỡ nát trước mặt, cơn sảng khoái từ tận đáy lòng hắn không ngừng dâng lên. Đã hàng chục năm hắn chưa từng được trải nghiệm cảm giác này. Tiếng cười càng lúc càng cuồng loạn và tự do, như cánh chim bị nhốt lâu ngày nay mới lại được tung cánh giữa trời.

Vang vọng trong màn đêm, tiếng cười của hắn không khác gì tiếng quỷ thần thì thầm, khiến muông thú đều sợ hãi, chim chóc trên tán cây cũng bay tán loạn.

Tim đập như trống trận, hít thở tựa bão tố, cười như sấm động — đây đã là cảnh giới tuyệt đỉnh của cao thủ trong giang hồ. Điều đó khiến các binh sĩ truy đuổi cảm thấy tâm thần bất an tột độ. Dù chỉ số ít người là không bị ảnh hưởng trực tiếp, nhưng uy áp vô hình như đến từ tự nhiên này vẫn đè nặng lên tinh thần họ, dù là nhỏ đến mức khó có thể phát giác.

“Khặc khặc, nếu các ngươi nghe những lời như thế này, các ngươi có chịu dừng lại không? Nhưng dừng lại cũng không phải là không thể. Rủi thay, ta lại chưa có con. Nếu ai chịu nhận làm nhi tử mà đang thiếu phụ thân thì có thể hô lên, lúc đó có lẽ ta sẽ dừng lại. Dù sao hổ dữ không ăn thịt con, ta cũng không nỡ lòng nào bỏ lại nhi tử trong đêm đông giá rét thế này...”

“Khốn... khốn nạn! Ngươi đợi đấy!” Một binh sĩ đi đầu, đây là một vị Tiểu Úy, nghe thấy lời trêu chọc như vậy không khỏi tức giận. Hắn đang định mắng chửi nhưng lời nói lại như bị nghẹn lại, đành vội rút gọn, lấp liếm cho qua lời châm chọc này.

Nhưng sơ hở này làm sao qua được tai của hắc vụ nhân. Khẽ nở nụ cười dưới lớp khói đen, hắn lại đột ngột tăng tốc trong nháy mắt.

Nhận thấy đối tượng bị truy bắt đột nhiên tăng tốc, các kỵ binh cũng không thể làm gì hơn ngoài việc thúc giục chiến mã chạy nhanh hơn. Tâm thần họ cũng càng phải tập trung đề phòng trường hợp bị đánh lén trong hoàn cảnh thiếu ánh sáng thế này.

Một số bắt đầu thở gấp, đa số là các binh sĩ dưới cấp Úy. Nhưng ngay trước khi bọn hắn kịp nhận ra có điều gì bất thường, hắc vụ nhân đã sớm dừng lại, đứng thẳng trên một cành cây lớn của một thân cây cổ thụ.

Tiết trời về đông, lá đã rụng hết, thân ảnh của hắc vụ nhân hiện lên vô cùng rõ ràng xuyên qua những cành cây trơ trụi.

Nhận thấy đối tượng không định tiếp tục di chuyển, các binh sĩ bên dưới cũng vẫn chưa có cử động tấn công. Họ chỉ vô cùng chuyên nghiệp triển khai thế trận bao vây, lấy vị trí hắc vụ nhân đứng làm trung tâm.

“Nào, giờ ta dừng lại rồi đấy. Các ngươi định làm gì đây?” Hắn cất giọng âm trầm, cũng không thèm để ý đội kỵ binh đã thiết lập vòng vây bên dưới để phong tỏa mình, giống như bọn họ chỉ là lũ dê bò chờ làm thịt, hoàn toàn không thể gây hại.

Mấy vị Tiểu Úy chỉ huy cũng không để ý hắn nói gì, chỉ lo củng cố quân trận và chuẩn bị sẵn sàng. Vị Tiểu Úy vừa nãy bị khiêu khích, sau khi nhìn một lượt xung quanh, lúc này cũng đã giơ tay lên, ra lệnh tấn công:

“Tấn công—”

Quân lệnh còn chưa ra hết, hắn đã cảm thấy toàn bộ ánh sáng xung quanh đột nhiên biến mất, trước mặt đã là một mảnh hắc khí đen như mực. Tuy rằng não bộ chưa kịp phản ứng, nhưng bản năng thân thể vẫn thúc giục hắn nâng trường thương trong tay lên.

Rủi thay, một cơn vô lực không biết từ đâu bộc phát, bỗng chốc lan truyền khắp cơ thể hắn, khiến cả người thiếu linh hoạt, động tác cũng chậm mất một nhịp.

Cao thủ chiến đấu, ăn thua ở một khắc này. Phản ứng chậm chưa tới một giây, vị Tiểu Úy này đã cảm nhận được một luồng cự lực đập trúng ngực mình, đánh văng hắn ra khỏi yên ngựa, đập thẳng vào thân cây phía sau cách đó gần một trượng, vang lên một tiếng rầm mạnh.

Thân thể đổ sập xuống mặt đất, vị Tiểu Úy cảm thấy toàn thân đau đớn không thể tả, đặc biệt là phần ngực và phần lưng vừa chịu tác động. Một đòn vừa rồi, có lẽ phải nặng đến mấy nghìn cân, hắn nghĩ trong lòng, khi cảm thấy đa số xương sườn của mình lúc này đều đã rạn vỡ.

Ngoài thương tổn vật lý trực tiếp vừa gây ra, đòn vừa rồi còn để lại trong cơ thể hắn một luồng Chân Khí hung mãnh, lúc này đang tác oai tác quái, cuồng bạo vô cùng.

Dẫu sao cũng là binh sĩ được huấn luyện chuyên nghiệp ở trung ương, mặc dù thân chịu trọng thương, nhưng tinh thần hắn tạm thời vẫn còn tỉnh táo, vẫn cố gắng dùng khí huyết còn lại trong cơ thể để đẩy luồng Chân Khí này ra ngoài.

Về lý thuyết, hắn cũng là cấp bậc Tiểu Úy, đan điền cũng gần ngưng tụ được Chân Khí, mà luồng Chân Khí này cũng chỉ là một đòn của đối phương đánh ra, đáng lẽ có thể dùng khí huyết để đẩy ra được.

Nào ngờ, cơn suy yếu vừa nãy đến giờ vẫn còn, thậm chí còn trầm trọng hơn, phối hợp cùng luồng Chân Khí phá hoại kia song trọng tác uy, khiến khí huyết hắn không công mà lui, thậm chí dưới trạng thái kinh mạch phản phệ còn nôn ra một ngụm máu tươi.

Tâm huyết nghịch thùy, vị Tiểu Úy này cũng đã bất tỉnh. Những âm thanh cuối cùng vang lên bên tai lại chính là tiếng kêu thảm của các đồng đội.

Lại nói về hắc vụ nhân, ngay sau khi một đòn trọng thương vị Tiểu Úy bất hạnh kia, hắn đã nhanh chóng nghiêng người sang một bên né hai mũi tên lao đến cùng lúc từ hai phía khác nhau. Sau đó lại thi triển thân pháp chớp giật lùi về phía sau ba trượng, bắt đầu đi tìm nạn nhân khác.

Mục tiêu của hắn bây giờ chính là trọng thương nhiều Tiểu Úy nhất có thể trước khi đội Trung Úy hỗ tr��� đến kịp, các binh sĩ còn lại thì không hề đáng lo.

Điều này không phải do hắn khinh thường. Đặt trong tình huống thường ngày thì dù Võ Công của hắn có đạt đến cảnh giới nửa bước Cương Kình, đủ để khinh thường thiên hạ quần hùng, nhưng gặp hơn một trăm kỵ binh tinh nhuệ truy bắt thì cũng chỉ có thể tạm thời tránh lui. Đấy là chưa kể bên trong còn có một số chỉ huy sở hữu cảnh giới không thấp.

Nhưng tình huống bây giờ lại rất khác biệt... Hắc vụ nhân cười thầm trong lòng, mắt đã tìm ra được đối tượng tiếp theo, chân nhanh chóng sử dụng thân pháp lao đến, tay cũng lật một cái.

Đó là một vị Tiểu Úy chỉ huy cầm cung tên, lúc này đang mặc một bộ quân trang màu vàng nhạt trông rất dễ phân biệt so với các binh sĩ xung quanh. Kỳ thực cũng không chỉ hắn, mà tất cả quân phục của các cấp sĩ quan chỉ huy luôn khác biệt so với binh sĩ thông thường, chỉ là tùy thời điểm mà dễ nhận ra hay không mà thôi.

Mà coi như hắn có mặc quân trang phổ thông, thì hắc vụ nhân cũng chỉ cần dựa vào hơi thở, bộ pháp, cách cầm cung hay lực đạo là đã có thể xác định cảnh giới của người này, thế nên kỳ thực điều này cũng không quá quan trọng.

Vị Tiểu Úy kia do sở hữu khoảng cách xa hơn so với người đầu tiên nên lại càng có thêm nhiều thời gian để phản ứng, nhanh chóng giương cung ngắm bắn hắc vụ nhân đang lao đến.

Binh sĩ ở hai bên cạnh cũng nhanh chóng giơ thương ra thủ hộ, ý đồ chặn đường tấn công của hắc vụ nhân, nhưng trường thương của một trong hai người này lại đang khẽ rung lên nhè nhẹ, hô hấp cũng có chút bất ổn.

Chỉ là tên còn chưa kịp rời cung, vị Tiểu Úy này đã nghe loáng thoáng trong gió như có vật gì đó lao đến. Do tinh thần vốn đang tập trung hoàn toàn vào hắc vụ nhân, lại thêm hoàn cảnh trời tối, nên cũng chưa phát hiện kịp. Giờ có muốn phản ứng cũng chẳng kịp.

Bụp! Âm thanh một tiếng va đập vang lên, một "vật thể lạ" đã đánh trúng trán vị Tiểu Úy này. Chân Khí bên trong một đòn kích sốc khiến hắn bất tỉnh nhân sự, thân hình cũng từ trên yên ngựa ngã xuống. Rơi bên cạnh còn có những mảnh vụn của vật thể lạ, vốn là một hòn đá được hắc vụ nhân ném ngay khi vừa thi triển thân pháp lao tới.

Cũng khó trách được vị Tiểu Úy này, vốn hắn đã phản ứng vô cùng nhanh, từ ngay sau khi hắc vụ nhân đả bại được người trước đã giương cung lên. Quá trình này dù chưa tới một giây, chỉ tiếc là cảnh giới giữa hai bên chênh lệch chỉ kém đúng một trời một vực. Tốc độ ném đá của hắc vụ nhân còn nhanh hơn hắn mấy lần, lại thêm chiêu trò đánh lạc hướng, lúc này mới khiến tiễn thuật của hắn không chỗ phát huy.

Thân thể vốn đang vận kình, nên hai ngón giữ tên nhất thời cũng chưa buông lỏng. Mũi tên vẫn còn đang nằm trên dây cung căng cứng, mãi đến khi chủ nhân chạm mặt đất, mũi tên mới lấy một tốc độ nhanh khó lường mà lao vút ra, nhưng mục tiêu lại không ở đó, đích đến cũng chẳng giống ban đầu.

Nhưng trước khi việc này kịp xảy ra, thì hắc vụ nhân cũng đã tiếp cận được nơi này. Hai vị binh sĩ kia căn bản còn không kịp phản ứng với việc vị Tiểu Úy bên cạnh ngã xuống, thì đừng nói tới tốc độ của hắn.

Người vẫn còn khỏe mạnh chưa kịp dùng sức đâm về phía trước thì đã cảm giác trường thương bên trên đột nhiên có thêm một khối trọng lượng, khiến ��ầu thương nhanh chóng chúc xuống đất. Tầm mắt bỗng tối sầm, ngay sau đó là một luồng cự lực không biết từ đâu đập vào toàn bộ lưng hắn, trong nháy mắt khiến xương sống của hắn bị lệch vị, cũng theo đó ngã nhào về phía trước.

Ở những chỗ khác, các kỵ binh còn lại cũng đều đã hồi hồn và phản ứng lại sau khi chứng kiến vị Tiểu Úy đi đầu bị một đòn đánh văng. Giờ cũng nhao nhao giơ vũ khí lên, đa số cung thủ đều đã lấy tên lắp lên dây, còn nhiệm vụ của những người khác là bảo vệ cho họ và giữ chặt vòng vây không cho Yêu Quái trốn thoát.

Một số trong đó thậm chí còn đạp lên lưng ngựa, chuẩn bị leo lên thân cây ngăn cản từ trên không trung.

Tất cả những điều này đều diễn ra trong vòng không đầy ba giây. Chỉ là khi cung thủ vừa mới bắn ra mũi tên thứ nhất của mình, hai trong số họ đã bắn mũi thứ hai, thì bọn họ đã nhìn thấy hắc vụ nhân chân giẫm mạnh lên đầu thương của một trong hai binh sĩ, tay nắm lấy trường thương và bả vai của người còn lại rồi nhấc kẻ xấu số này lên, sau đó xoay hắn một vòng.

Đa số mũi tên nhắm bắn trực diện đều bị người lính xấu số này cản thay, đa số không xuyên qua được da thịt hắn. Ba cái xuyên qua được thì lại bị hắc vụ làm chệch hướng và cản lại.

Trong nháy mắt thân trúng tầm mười mấy mũi tên, kẻ này dù không chết có lẽ cũng chỉ có thể nằm thoi thóp được mấy hơi thở.

Hắc vụ nhân sau khi sử dụng binh sĩ này làm bao đỡ đạn cho mình liền thuận thế quật hắn vào tên binh sĩ bên cạnh. Trong chớp mắt truyền đến tiếng xương rạn vỡ do hai phần lưng va chạm. Nhưng khi đó thì cây trường thương của người này cũng đã lao khỏi tay hắc vụ nhân sau khi đi được hơn nửa vòng, lao vút về một tên cung thủ cấp Tiểu Úy khác.

Đây chính là một trong hai vị cung thủ khác đã phản ứng kịp thời ngay lần đầu tiên hắc vụ nhân công kích, đồng thời cũng là kẻ đã sở hữu nhát bắn thứ hai.

Do hai lần công kích quá chóng vánh nên hắn cũng không kịp thúc ngựa thay đổi vị trí quá xa, chỉ chưa đầy nửa trượng. Dựa vào hướng tên, hắc vụ nhân đã xác định được vị trí của hắn mà tiến hành công kích từ xa.

Ngay tại lúc mà hắn nhìn thấy trường thương trong tay hắc vụ nhân đột nhiên lóe hiện, thân thể đã phản ứng kịp thời. Dự cảm tử vong trong lòng báo động liên hồi, toàn thân vận kình, nhanh chóng nghiêng người sang một bên né tránh.

Vụt! Mũi thương xé gió lao vút đi trong không khí, cuối cùng bay sượt qua tai của vị Tiểu Úy này chỉ cách đúng một tấc. Trên thân còn quán chú Chân Khí, kình phong cuộn theo, hùng tráng bừng bừng, bay đến cuối thậm chí còn vô tình dập tắt một ngọn đuốc trên tay một binh sĩ nọ.

Chẳng qua vị Tiểu Úy thứ ba này cũng không thật sự nghe được tiếng xé gió khi trường thương lướt qua, tai trái hắn đã bị kình phong kích thương, giờ chỉ nghe thấy mấy tiếng ù ù. Mơ hồ còn nghe thấy tiếng ngựa hí ở nơi phương xa do bị tên bắn trúng.

Hắc vụ nhân sau khi phóng ra một thương này cũng không dừng lại, đạp bộ ngang thân cây, lao đến cùng hướng. Hắn cũng không ném tiếp thanh trường thương còn lại, bởi vì thân thương sớm đã bị gãy đôi sau khi hắn vận kình đè lên đầu thương đồng thời công kích người cầm. Một nửa của nó lúc này còn đang cắm sâu vào trong đất.

Đến khi vị Trung Úy đầu tiên đến được khu vực chiến đấu, cảnh tượng mà hắn bắt gặp chính là:

Âm phong nổi lên từng đợt, hắc vụ nhân đứng ở giữa hàng cây trơ trụi trong màn đêm đen. Xung quanh có vô số binh sĩ nằm la liệt, sinh tử không rõ. Ngựa chiến chạy loạn thành bầy, nhiều con trên thân có nhiều vết chặt chém và bị bắn trúng loạn xạ. Nhìn qua vẫn chỉ còn mấy mươi binh sĩ cố gắng gượng dậy được, nhưng đa số đều chỉ là những cái vùng vẫy chống trả yếu ớt.

Nhìn thấy cảnh hắc vụ nhân lại xuất thủ đánh bay một vị Tiểu Úy, hắn không nghĩ nhiều, vội lao đến cứu trợ.

Tất cả những tinh chỉnh trên đều được thực hiện dưới sự kiểm soát chặt chẽ của Biên tập viên Văn học, chỉ nhằm một mục đích duy nhất: biến bản convert thành một tác phẩm mượt mà, thuần Việt thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free