(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 38: Quyển 1 Chương 38: Lai giả (phần hai mươi ba)
“Ha ha, quả là một bản kiến giải đặc sắc về Võ Đạo, khiến ta vô cùng bội phục, không thể không hiện thân rồi.”
Nghe thanh âm quái dị này vang lên, tất cả mọi người đồng loạt ngoảnh đầu nhìn về phía cửa doanh, nơi giọng nói vừa vang lên.
“Xem ra khỏi cần tốn công đi tìm rồi nhỉ?” Nguyễn trung úy đùa một câu.
“Chỉ sợ có quỷ kế. Tất cả lính canh giữ nguyên vị trí, đặc biệt cắt cử thêm hai tiểu đội canh phòng kho lương cùng kho vũ khí, do Lâm tiểu úy cùng Thanh tiểu úy dẫn đội. Cảnh giác cao độ với những gì dễ gây cháy nổ cùng những gì khả nghi, ưu tiên cảnh báo lên hàng đầu.” Lý thượng úy thuận miệng đáp lời, rồi lập tức quay người chỉ huy.
“Ai đang không cầm vũ khí lập tức đi lấy vũ khí, trong một phút có mặt ở hậu phương, đồng thời chuẩn bị toàn bộ chiến mã. Những người còn lại tất cả đi theo ta, để ta xem Yêu Ma phương nào dám có gan ngang nhiên khiêu khích chúng ta như vậy.”
Dứt lời, Lý thượng úy đã vận khí, vận khinh công đạp bước từ đài cao, không tới mười giây đã xuất hiện ở đầu doanh chính, cách đài hơn ba mươi trượng. Đi song song với hắn là Pháp Sư lúc này cũng đang thi triển Thủy Bộ dưới chân, trông có vẻ từ tốn nhưng tốc độ lại nhanh đến lạ.
Ngay sau bọn hắn chính là Lê trung úy, người lúc này đang bước đi vô cùng thong dong; Nguyễn trung úy mặt tươi cười tủm tỉm pha lẫn vẻ hiếu kỳ, bước đi nhẹ nhàng, không tiếng động, cùng với các Trung Úy khác trong doanh.
Đi ở cuối cùng là những binh sĩ đã có vũ khí, giờ đang xếp thành đội hình dưới sự tập hợp của các Tiểu Úy. Tuy rằng trông ai nấy vẫn còn mệt mỏi sau hơn một ngày hành quân và vừa dập lửa, nhưng dù sao cũng đã được ăn no nên khí thế vẫn còn hừng hực.
Vừa đi ra khỏi doanh trại chính, Lý thượng úy đã đảo mắt một lần quanh cả doanh, thấy rằng tuy vẫn còn nhiều chỗ bốc cháy, nhưng thế lửa đã suy yếu đáng kể. Một phần cũng là do tuyết bắt đầu rơi xuống, phần còn lại chính là do sự tách biệt giữa các kiến trúc cùng với việc đội cứu hỏa đã kịp thời cách ly các kiến trúc bị cháy ban đầu.
“Không còn ai tiếp tục dập lửa, tất cả các kiến trúc bén lửa đều đã bị thiêu rụi hoàn toàn rồi. Cũng may ngoại trừ khu nhà vệ sinh ra, các khu vực quan trọng khác đều không bị ảnh hưởng nặng. Thư Các may mắn được bảo toàn nguyên vẹn. Xem ra việc sửa chữa có lẽ không quá khó khăn, lại còn kiếm thêm được khoản tiền từ Pháp Sư cùng tiền thưởng.” Nhanh chóng tính toán một lượt, hắn khẽ ừm một tiếng.
Xung quanh, tiếng chân dẫm lên nền đất, tiếng binh khí va chạm, tiếng giáp trụ được đội lên giao hòa với nhau kín kẽ và có trật tự. Nghe thấy những âm thanh này vang lên nghiêm chỉnh khắp toàn doanh, Lý thượng úy không khỏi hơi gật đầu nhẹ, thầm nghĩ binh sĩ mà Pháp Sư mang đến đúng là toàn quân tinh nhuệ, có kỷ luật hơn hẳn binh sĩ trấn Thanh Bình.
Hôm trước Pháp Sư cho toàn bộ binh sĩ của mình đứng chờ ngoài doanh một canh giờ rồi mới xuất phát nên ngoài việc biết được 300 binh sĩ này là binh sĩ được cử đến từ trung ương thì Lý thượng úy cũng không biết quá nhiều, chỉ cảm nhận được khí thế và đánh giá sơ bộ thực lực từng người.
Nhưng hiệp khách được đánh giá cao ở thực lực cá nhân, quân sĩ lại được đánh giá cao ở khả năng phối hợp. Tuy có nghe Lê Thanh Vũ miêu tả qua trong yến tiệc nhưng chỉ đến tận lúc này hắn mới đích thân cảm nhận được sự tinh nhuệ của đội quân này.
Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, Lý thượng úy thấy kinh ngạc về tính kỷ luật của đội quân này, làm sao các binh sĩ này lại không kinh ngạc về quân lính trấn Thanh Bình?
Mặc dù tính kỷ luật, khả năng phối hợp chặt chẽ và sự tỉ mỉ chẳng ra sao cả, nhưng dường như thực lực trung bình của binh sĩ trấn Thanh Bình thậm chí còn cao hơn bọn họ. Dù chỉ là một mức nhỏ nhưng điều này cũng đã đủ khó tin.
Đây là kết luận sau khi binh sĩ của quân đội Pháp Sư quan sát thấy đa số binh sĩ của trấn Thanh Bình đều có thể dễ dàng nhấc bổng quân tư hay thậm chí là một ngựa cùng vài người chỉ trong một hơi.
Phải biết bọn họ là quân của trung ương, dù không phải là nhánh tinh nhuệ nhất nhưng chỉ từ điều kiện rèn luyện cùng ăn uống đã phải tốt hơn trấn Thanh Bình rất nhiều, thế nên điều này cũng hiện ra vô cùng bất thường.
Điều này phải kể đến công lao của Lê Thanh Vũ, đúng hơn là Nguyệt Lạc khi đã cải thiện chế độ ăn uống trong doanh. Suốt bốn năm, nhờ vào chế độ dinh dưỡng kết hợp cùng các loại thảo dược vốn không quá quý hiếm, thể trạng mọi người trong doanh đều được cải thiện rõ rệt, nhất là tân binh mới vào, tiến độ luyện tập thậm chí có thể nói là nhanh gấp rưỡi, gấp đôi so với chục năm trước.
Chỉ riêng điều này, nếu xét về giá trị thực tế, đã đủ để Lê Thanh Vũ thăng lên chức Soái ngay lập tức. Nhưng do chế độ quân công có nhiều quy tắc hà khắc nên hắn mới chỉ là Tiểu Úy.
Các vị Úy của đội quân này thấy vậy đành tự an ủi rằng do trấn Thanh Bình kề cận núi rừng, thường xuyên phải đối mặt với dã thú và tự nhiên khắc nghiệt nên từ nhỏ đã được rèn luyện khí lực rồi, chỉ là luận chém giết thì sẽ không thể bằng họ được.
Và điều này cũng đúng. Ngoại trừ mấy lần đánh nhau với mấy băng nhóm trộm cướp cùng ngăn cản mấy đàn lợn rừng ra thì binh sĩ trấn Thanh Bình đúng là chưa từng chiến đấu trên chiến trường thực sự với quân đội khác hay Yêu Quái, có thể nói là kinh nghiệm thực chiến vô cùng ít ỏi.
Nó cũng dẫn đến việc, khi Lý thượng úy rời khỏi doanh trại chính được nửa phút, cảnh tượng đập vào mắt hắn ngay cổng doanh là:
Một hắc vụ nhân đứng ngay trước cổng khoảng ba trượng, lúc này đang cười càn rỡ, dưới chân là một đống mảnh gỗ vỡ vụn và lông chim.
Ở bên còn lại, sáu lính gác lúc này đang giương trường thương đứng sau tường doanh phòng thủ; trên đài cao có bốn cung thủ liên tục xạ kích. Nhưng tất cả mũi tên vừa bay đến gần hắc vụ nhân đều bị chém đứt thành nhiều mảnh, rơi lả tả từ trên không xuống.
Thực lực cách biệt quá rõ ràng, hắc vụ nhân chỉ đang chơi đùa với bọn họ. Tuy nhiên, dù biết rõ điều đó nhưng những lính gác của trấn Thanh Bình này vẫn giữ nguyên cương vị, vẫn tiếp tục công kích và duy trì phòng ngự.
Điều này cũng sẽ chẳng có gì đáng nói nếu Lý thượng úy không tận mắt nhìn thấy cảnh có một lần hắc vụ nhân tỏ vẻ buồn chán, sau đó một tay bắt lấy mũi tên và ném ngược lại, khiến cung thủ giật mình, suýt chút nữa thì bắn trúng đồng đội.
Mặt Lý thượng úy hơi sa sầm. Tuy rằng xung quanh cũng chưa có ai lên tiếng gì, một phần do mắt nhìn không rõ, nhưng hắn có thể cảm nhận được các vị Úy khác xung quanh hắn lúc này đều đang phải cố gắng nín cười.
Lý thượng úy dù sao cũng vẫn là Thượng Úy, đã nhập doanh lâu năm, nên không để cảm xúc ảnh hưởng đến suy nghĩ. Chỉ là hắn hòa nhập sự khó chịu này vào uy áp tỏa ra từ cơ thể, khiến nó càng thêm dữ dội.
Không vội không vàng, đoàn quân nay đã tiến đến cửa doanh, còn cách hắc vụ nhân chừng ba trượng. Cung thủ hai bên nhìn thấy binh sĩ đằng sau đã tiến đến, bèn ngừng bắn tên hạ cung, nhưng tên vẫn gài sẵn trên cung đợi lệnh và đề phòng bất trắc. Hai bên lúc này đều im lặng.
Ở một bên, tuy rằng quân đoàn khác biệt về nguồn gốc, thậm chí địa vị và cách thức huấn luyện quân trận cũng khác nhau, nhưng do bản chất quân trận của Hải Minh quốc kỳ thực có cùng nền tảng, lại thêm có mấy vị Tiểu Úy ở giữa chỉ huy, khí thế của gần ba trăm binh sĩ này vẫn có thể hòa làm một. Lúc này đây đang lấy Lý thượng úy làm mũi nhọn tiên phong, uy áp nặng như núi đè nặng lên hắc vụ nhân.
Đối mặt với uy áp này, dù là Yêu Ma phổ thông hay là cả một đàn dã thú lúc này cũng sẽ bị làm tan rã ý chí chiến đấu, trong lòng dấy lên sợ hãi, thậm chí chưa đầy mười giây đã bỏ chạy.
Nhưng ở bên còn lại, tuy rằng do khuôn mặt của hắc vụ nhân bị hắc vụ che phủ nên không nhìn ra được biểu cảm, nhưng qua vẻ uể oải hắn để lộ ra, tay không cầm kiếm, thậm chí còn vòng ra sau gãi mông, có thể đoán được rằng uy áp này chẳng hề có tác dụng gì đối với hắn.
Nhìn thấy cảnh này, các binh sĩ đều có một cảm giác khó nói nên lời, khí thế đang lên cũng giảm đi mấy phần. Lý thượng úy thấy vậy liền cảm thấy bất đắc dĩ trong lòng.
Lúc đầu ngay khi nhìn thấy Yêu Quái, hắn cũng đã dự đoán đôi chút về thực lực của kẻ này, đoán chắc rằng một khi hắn bỏ chạy, chỉ có các vị Úy cùng Pháp Sư ở đây mới đủ sức đuổi kịp. Mà lúc ấy, khoảng cách hiện tại giữa hai bên kỳ thực không quá quan trọng, thế nên hắn mới ổn định tốc độ của binh sĩ, nhân việc hành quân đoạn ngắn này để chỉnh đốn quân trận, đồng thời kéo dài thời gian cho binh sĩ hậu cần kịp đến, tích lũy khí thế nhằm gây áp lực lên kẻ này. Nhưng nào ngờ hắn chẳng hề hấn gì, thậm chí còn làm suy giảm khí thế đã tích lũy.
Một khí thì thịnh, hai khí thì suy. Lý thượng úy cũng không muốn giằng co thêm, đành quát lớn:
“Yêu Quái kia, ngươi là ai, rốt cuộc ý đồ của ngươi là gì?”
Kỳ thực nếu như bình thường thảo phạt Yêu Quái thì Lý thượng úy chỉ cần nhìn thấy đã chỉ huy binh sĩ sẵn sàng tấn công. Nhưng lần này Yêu Quái lại đột nhiên đến ngay trước cổng quân doanh, ngay cả kẻ ngu cũng cảm thấy có gì đó quỷ dị. Hắn lo sợ có cạm bẫy nên chưa hạ lệnh tiến công ngay, mà lại cất lời hỏi một câu không đầu không đuôi như thế.
Câu giờ hay không, khả năng câu giờ của hai bên là ngang nhau, chỉ có mục đích thì chưa rõ. Đây là kế sách được quyết định trong thời gian ngắn của Lý thượng úy.
“Yêu Quái” hắc vụ nhân nghe Lý thượng úy hỏi cũng chưa vội trả lời ngay, thở ra một hơi, tựa như khẽ cười, sau đó lấy một giọng nghiền ngẫm đáp:
“Lý thượng úy à, ngài vừa nhìn đã thấy rất uy phong, quả nhiên nghe danh không bằng gặp mặt.” Không đợi Lý thượng úy nói gì, hắn sau đó lại quay sang Pháp Sư, hỏi với giọng điệu khiêu khích:
“Thế nào Pháp Sư? Mới chia tay đó mà đã một phần tư canh giờ rồi đấy, vết thương ở vai của ngươi xem ra cũng đã lành hẳn rồi nhỉ?”
“Nhờ phúc ngươi cả.” Pháp Sư đáp với một giọng khàn khàn, lạnh nhạt. Lão từ nãy giờ vẫn đang cố quan sát hắc vụ nhân trước mặt. Tuy trông rất giống kẻ đã tấn công lão, thậm chí cả cây kiếm kia cũng đúng, nhưng lão vẫn chưa xác định được hoàn toàn. Chỉ đến khi nghe được lời này lão mới có thể chắc chắn.
“Vậy ra ngươi là kẻ đã tấn công Pháp Sư ư? Quả đúng là to gan thật, trông cũng có chút phong thái của ta.” Người vừa nói là Lê Thanh Vũ, hắn lúc này đang khoanh tay trước ngực, nhếch mép nói.
Lời nói tuy rằng hạ thấp kẻ địch, nhưng lọt vào tai người nghe hữu tâm liền hiểu ra ý khác. Các binh sĩ ở đây nghe vậy mới chợt nhớ đến việc Pháp Sư vừa rồi đã vu cáo Lê trung úy, bây giờ chính kẻ đó đã xuất hiện ngay trước mặt, có mấy người không nhịn được lắc đầu.
Lý thượng úy lườm Lê Thanh Vũ một cái, được đáp lại bằng một cái nhún vai, liền quay lại nhìn hắc vụ nhân.
“Đã tấn công Pháp Sư rồi lại còn dám quay lại đứng ngay trước cổng doanh. Ngươi thực sự nghĩ một mình có thể đánh lại cả một quân doanh với hàng trăm binh sĩ sao? Hay là ngươi lại có ý định gì khác?”
“Đánh lại hàng trăm binh sĩ ư? Ta đây lại không có bản lĩnh lớn như thế. Còn tại sao lại xuất hiện thêm một lần nữa thì có hai lý do. Lý do thứ nhất là cảm thấy lý giải của vị tiểu huynh đệ này về Võ Đạo rất sâu sắc nên không nhịn được mà hiện thân. Khi còn sống, ta dù sao cũng từng là một Võ Giả, đương nhiên phải rất hứng thú với võ thuật rồi.” Hắc vụ nhân dùng giọng nói ma quái của mình đáp.
“Cảm ơn vì lời khen ngợi. Dù lời này đến từ một Yêu Quái vẫn khiến ta cảm thấy đôi chút không tự nhiên. Nhưng nể tình ngươi cũng có hứng thú với Võ Đạo, hay là ngươi ở lại quân doanh này đi, xung quanh có rất nhiều người đang muốn “đàm đạo” đấy?” Lê Thanh Vũ gật đầu, nhưng hàm ý trong lời nói lại lộ rõ sự châm chọc.
“Ở lại thì không được, dù sao tự nhiên mới là nhà của chúng ta.” Hắc vụ nhân nghe vậy lắc đầu đáp: “Còn về lý do thứ hai...”
Hắn còn chưa nói hết câu, kiếm trong tay đã biến mất tăm, lớp hắc vụ quanh thân đột nhiên xao động.
Nhiều binh lính còn chưa kịp định thần thì bên tai đã vang lên tiếng “Choang”. Quay người lại thì đã thấy thanh kiếm đã xuất hiện cách Pháp Sư hơn nửa trượng, mũi kiếm chỉ thẳng vào cổ lão, đang bị chặn lại bởi một bức thủy tường đã rạn nứt.
Pháp Sư vốn là người cẩn thận, lại thêm l��c này toàn thân vẫn còn chịu ảnh hưởng của phù lục, pháp lực tràn đầy. Nên ngay khi vừa thấy hắc vụ nhân, lão đã sớm phòng bị. Ngay khi thấy bất thường đã lập tức kích hoạt năm bức thủy tường được ngưng kết Nguyên Tố sẵn trong không khí. Đây cũng là giới hạn trong khoảnh khắc đó của lão.
Phi kiếm xuyên qua ba lớp tường, cuối cùng gần như xuyên qua bức thứ tư mới tạm dừng lại. Chân Khí nơi chuôi kiếm lúc này vẫn còn bốc lên nghi ngút, đủ thấy uy lực khủng khiếp của chiêu này.
“Là để hoàn thiện một mục tiêu cũ, tiếc rằng đã không được.” Ngay sau khi phóng ra một kiếm này xong, hắc vụ nhân đã lập tức bỏ chạy, chỉ để lại nửa sau của câu nói vẫn còn vọng lại.
Lý thượng úy thấy cảnh này vốn đã có chuẩn bị, hô lớn một tiếng: “Truy!”
Nhất thời từ bên hai cánh của quân doanh vang lên mấy tiếng hí dài, gần trăm chiến mã bắt đầu tức tốc truy đuổi theo hướng về phía hắc vụ nhân vừa bỏ chạy.
Đây cũng là một phần lý do Lý thượng úy để đối phương nói lâu như vậy. Dù sao chuẩn bị kỵ binh là cần thời gian ngay sau sự kiện vừa rồi. Tuy biết rằng đối phương có lẽ cũng đang câu giờ nhưng hắn vẫn thấy đây là lựa chọn thỏa đáng nhất. Chỉ cần đối phương có dị động thì cũng là lúc triển khai kỵ binh.
Đưa mắt dõi theo cát bụi tung bay sau vó ngựa, Lý thượng úy cũng đã chuẩn bị xông ra để tiếp ứng, lại thấy Pháp Sư vẫn không có động thái gì liền không khỏi nghi ngờ mà hỏi:
“Pháp Sư đại nhân, ngài làm sao rồi? Hành tung của Yêu Quái nay đã rõ, còn chần chờ gì nữa mà không đuổi theo?”
Pháp Sư đưa mặt nhìn về hướng ngược lại, hơi trầm ngâm mấy khắc, đang định nói thì đã bị Lê Thanh Vũ cắt lời:
“A, ta hiểu rồi. Hẳn là Pháp Sư đại nhân đây đã có biện pháp truy tung nào đó đặt sẵn trên người Yêu Nữ. Bây giờ lại cảm nhận được nàng ở hướng hoàn toàn ngược lại so với đường mà hắc vụ nhân vừa bỏ chạy, nên mới do dự.”
Bị cướp lời, Pháp Sư cũng không tỏ bất kỳ thái độ gì, ánh mắt vẫn lạnh nhạt không chút lay động. Chỉ là thái độ trầm mặc của lão đã cho thấy lời của Lê Thanh Vũ là chính xác.
“Nhưng thế thì tại sao Yêu Quái này lại xuất hiện thêm một lần nữa? Chẳng lẽ để giương đông kích tây sao? Nhưng nếu hắn biết Pháp Sư đại nhân có đặt sẵn truy tung trên người Yêu Nữ thì cũng phải biết rằng Pháp Sư đại nhân hoàn toàn có thể truy đuổi hắn trước, rồi bắt Yêu Nữ sau chứ?”
“Có thể là do Pháp Sư sợ lạc ấn trên phù chú bị giải nếu để quá lâu, hai là... Pháp Sư đã sử dụng bộc phù khoảng cách để phòng bị.” Lê Thanh Vũ đáp lời, sau đó lại nhìn về phía Pháp Sư.
“Bộc Phù Khoảng Cách?” Tất cả mọi người đang nói chuyện ở đây đều là binh sĩ hàm Úy. Mặc dù vẫn có vài người chưa rõ, nhưng Lý thượng úy cùng các binh sĩ đến từ kinh thành đều lộ ra vẻ đã hiểu.
Bộc Phù Khoảng Cách vốn là một loại phù chú, được vẽ và chế tạo cực kỳ phức tạp. Nói đơn giản, nó là một loại phù lục khi rời xa người thi chú một khoảng cách nhất định sẽ phát nổ; nếu cố tình cưỡng ép gỡ ra cũng sẽ phát nổ. Cộng thêm đặc tính truy tung, loại phù này đã trở thành một trong những loại phù cao cấp nhất của Xã Tắc Học Cung.
Tuy nhiên, mọi thứ đều có mặt hạn chế của nó. Tuy rằng đa dụng nhưng tính sát thương của loại phù này kỳ thực cũng không cao, đủ để gây chết người và Yêu Ma cấp thấp. Nhưng từ đẳng cấp võ lực ngang Lý thượng úy trở lên đã không thể gây tử vong, cùng lắm chỉ gây trọng thương, càng không nói đến các cấp cao hơn. Bởi vậy nên loại Phù Lục này tuy cao cấp nhưng vẫn luôn bị coi như gân gà, lại thêm chi phí chế tạo đắt đỏ và quá trình khó khăn khiến cho nó trở nên cực kỳ hiếm thấy. Thường chỉ có các Trưởng Lão của Xã Tắc Học Cung chế tạo khi cần rèn luyện kỹ thuật chế phù.
“Nhưng như thế thì chẳng phải chỉ cần Yêu Nữ cố tình xé phù lục ra là sẽ thoát được sao? Dù sẽ bị thương, nhưng so với việc tránh bị truy tung thì có đáng là bao?” Nguyễn trung úy hỏi.
“Nguyễn trung úy ngài nên nhớ là, Yêu Nữ kia sở hữu năng lực Nguyên Tố mạnh mẽ. Dù không có thuật pháp gì cao cấp nhưng vẫn có lực chiến rất cao. Tuy nhiên, thân thể nàng lại không như vậy, nếu không đã không bị bắt dễ dàng như thế. Bây giờ do ảnh hưởng của lá phù mà Pháp Sư dán lên trán nàng nên trong cơ thể nàng đã không còn chút Nguyên Tố nào, ngay cả việc hấp thụ từ môi trường xung quanh cũng vô cùng khó khăn.” Lê Thanh Vũ đáp.
“Bởi vậy nên thân thể nàng bây giờ sẽ không khác gì người thường. Chỉ cần bị nổ một phát thì cho dù là Yêu Quái, nàng cũng sẽ chết!” Vị Thượng Úy do Pháp Sư đem tới tiếp lời.
“Mà nếu không xé phù thì nàng chắc chắn sẽ không thể rời khỏi được Pháp Sư đại nhân trong một khoảng cách cố định mà không bị truy tung. Khi ấy Pháp Sư đại nhân chỉ việc mang quân đi bắt lại.” Một vị Trung Úy khác nói nốt, sau đó có chút rung động mà nhìn Pháp Sư.
“Quả không hổ danh là Pháp Sư đại nhân, kinh nghiệm bắt yêu quả thật vô cùng phong phú! Nước cờ này quá cao tay, chỉ có thể khiến chúng ta phải mặc cảm!”
Chỉ là đối mặt với những lời tâng bốc của vị Trung Úy này, Pháp Sư vẫn giữ vẻ thờ ơ, không nói một lời. Nhưng từ phản ứng của lão, có thể thấy Lê trung úy này lại suy đoán đúng một lần nữa.
Giơ tay lên ngăn chặn một người khác chuẩn bị cất lời tâng bốc, Lê Thanh Vũ nói nhanh:
“Chính vì đã thi triển loại phù lục này nên điều đó lại vô hình trung ngăn cản Pháp Sư truy tìm tên Yêu Quái trong hắc vụ kia. Đây cũng là một điều phiền toái.”
Vị Trung Úy ngoại hình thô kệch bên Pháp Sư nghe vậy liền có chút không hiểu, cũng buột miệng hỏi: “Vì sao?”
“Bởi vì... nếu bây giờ Pháp Sư truy đuổi kẻ kia theo hướng ngược lại, chính Pháp Sư sẽ vượt qua khoảng cách. Ngươi đoán chuyện gì sẽ xảy ra với Yêu Nữ?” Lê Thanh Vũ trả lời.
“Bùm.” Một vị Trung Úy khác giơ tay ra dấu phụ họa.
“Đây chính là kế nghi binh của Yêu Quái kia. Biết rằng Pháp Sư không thể vượt khoảng cách mà truy tìm hắn. Bản thân hắn lại là một miếng mồi không thể bỏ qua trong trường hợp Pháp Sư cảm ứng sai hướng. Lúc này đây buộc chúng ta, trừ khi muốn liều lĩnh "ăn cả ngã về không", bằng không không thể không chia quân ra.” Lê Thanh Vũ lại nói.
“Vậy giờ phải làm sao?” Vị Trung Úy thô kệch kia hỏi.
“Ta cũng không biết. Kỵ binh đã được cử đi gần hết, còn lại đây cũng chỉ có ngần ấy Tiểu Úy để tiếp ứng. Bây giờ chỉ còn mỗi chúng ta cùng số bộ binh còn lại mà thôi. Giờ phân chia ra sao thì đương nhiên phải phụ thuộc vào Pháp Sư đại nhân của chúng ta rồi, dù sao đại nhân đây mới là người có kinh nghiệm.”
Mọi người cũng đã chứng kiến được trí tuệ và khả năng suy đoán đáng sợ của Lê trung úy nên cũng không nghi ngờ gì, nhất thời mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người Pháp Sư.
Pháp Sư tuy rằng nhận thấy nãy giờ đều là Lê trung úy nắm giữ tiết tấu của cuộc đối thoại nhưng mọi suy đoán của kẻ này lại không có bất kỳ kẽ hở nào nên lão cũng không thể nói ra lời phản bác gì. Hơn nữa mối nghi ngờ của lão đối với kẻ này giờ đây tuy vẫn còn, nhưng đã nhỏ đi rất nhiều. Trong trường hợp này, lợi ích hai bên lại tương đồng, thế nên dù rất chán ghét nhưng nhất thời lão cũng chỉ có thể gật đầu xác nhận.
Đưa mắt dõi nhìn theo số binh sĩ còn lại trong quân doanh, sau khi tính toán nhanh chóng, lão mới hạ lệnh:
“Tất cả các vị Úy đuổi theo Yêu Quái kia, ngoại trừ Dư thượng úy ở lại cùng số binh sĩ còn lại đi theo ta truy bắt Yêu Nữ!”
Sau đó, Pháp Sư mang theo các binh sĩ còn lại cùng Dư thượng úy đi ra khỏi cổng doanh, theo hướng ngược lại và lập tức xuất phát, không lãng phí chút phút giây nào.
Ở một bên còn lại, mấy vị Trung Úy khác cũng đã sửa soạn xong xuôi, vài người cũng đã thi triển thân pháp, đuổi theo kỵ binh. Lý thượng úy do còn phải phân phó nốt cho mấy binh sĩ đang trấn thủ trong doanh nên là người đi ra cuối cùng.
Chỉ là ngay khi hắn vừa định xuất phát, đã thấy Lê Thanh Vũ đứng bên cạnh với vẻ mặt nghiêm trọng. Lại nhìn xung quanh, liền biết có chuyện quan trọng muốn thương thảo, bèn chậm bước lại, thi triển Chân Khí truyền âm, hỏi:
“Sao? Có chuyện gì à?”
“Việc này ta càng nghĩ càng thấy không ổn, Lý thượng úy ạ. Ta nghĩ mọi chuyện có lẽ không đơn giản như thế, ngài còn nhớ không? Lúc trước tất cả những luận điểm ta đưa ra đều là để phản bác lại lời vu khống của Pháp Sư, nhưng điều khó hiểu trong đó lại thực sự là thật. Những sự kiện diễn ra liên tiếp như thế này nếu nhìn kỹ lại, sẽ thấy rất nhiều điểm bất thư���ng và bất khả thi theo như lời Pháp Sư nói.” Lê Thanh Vũ cũng thi triển Chân Khí truyền âm đáp.
“Việc này... chắc là ngươi nghĩ nhiều quá rồi. Có lẽ là trùng hợp chăng?” Tuy nói thế, nhưng giờ Lý thượng úy suy xét lại cũng cảm thấy có gì đó không ổn.
“Ngài cũng là cầm binh quyền bao năm, chắc cũng đã rõ là những sự trùng hợp như thế này thực sự là không thể, bởi vì rất nhiều dữ kiện không khớp với nhau... Trừ khi...” Lê Thanh Vũ lắc đầu.
“Trừ khi gì?”
“Có một bên đang nói láo!”
Lời này tuy không chỉ đích danh, nhưng trong nháy mắt Lý thượng úy liền hiểu ngay Lê Thanh Vũ đang nói đến ai.
“Không thể nào chứ? Điều này thậm chí còn hoang đường hơn cả việc ngươi là thủ phạm.” Lý thượng úy suy nghĩ nhanh chóng, rồi lại lắc đầu.
“Nhưng xét từ mọi góc độ, lão ta kỳ thực lại là người có nhiều khả năng nhất.”
“Thế nhưng giống như vừa nãy ngươi đã phản biện, lão làm vậy có ích lợi gì? Phải biết là lão đang thực hiện công việc này cho một vị điện hạ. Nếu lão làm vậy có khác gì phản Xã Tắc Học Cung, mà lão cũng vừa nghe được tin tình báo xong mới đến đây.”
“Việc lão không biết đến Yêu Nữ từ trước thì ta đồng ý, nhưng nếu muốn nói về lý do lợi ích thì ta lại không chắc. Không biết Thượng Úy ngày xưa đã từng tiếp xúc với Pháp Sư nào khác ngoài vị Pháp Sư này chưa?”
“Có, một hai người gì đó.”
“Ngài có thấy bọn họ có gì khác so với Pháp Sư này không?”
“Khác ư... Để ta nghĩ xem nào, có lẽ ngoài việc trẻ hơn ra thì cũng không có gì khác, ngay cả cấp độ Tinh Thần lực cũng tương đương...” Lý thượng úy nói đến đây giống như nhận ra điều gì đó, hai mắt mở to.
Lê Thanh Vũ thấy vậy liền gật đầu:
“Đúng, như ta và ngài đều đã thấy, cấp độ Tinh Thần lực của Pháp Sư quá thấp so với cảnh giới của hắn. Thậm chí ngay cả nét già nua so với tuổi cũng vậy, dù là chúng ta không biết hắn bao nhiêu tuổi nhưng chắc chắn có thể trông trẻ hơn bây giờ. Cộng thêm cảm giác của một Võ Giả khiến ta nhận ra, một là trong người lão có tổn thương, hai là lão tu luyện nhầm công pháp. Mà coi như vậy, thì bệnh tình của lão k��� thực có lẽ cũng không khác đương kim bệ hạ là bao nhiêu...”
Lý thượng úy nghe thế cũng gật đầu, nhưng sau đó lại nói:
“Điều này cũng đúng nhưng kỳ thực, lợi ích này ai cũng sẽ nghĩ tới. Nếu điều này có thể làm ngươi lo lắng như vậy, chắc hẳn ngươi phải tìm được chứng cớ khác?”
Lê Thanh Vũ lắc đầu, đáp:
“Cũng không hẳn là chứng cớ, mà nãy giờ cũng chỉ là nghi ngờ của ta, nên ta cũng chưa kết luận được điều gì. Ta hỏi ngài lại một lần nữa, ngài đã đích thân đi qua trại giam để kiểm tra tình hình phòng giam bị phá hoại thế nào hay là Pháp Sư đích thân đến rồi thông báo cho ngài?”
“Là Pháp Sư đích thân đi đến...”
“Lại hỏi ngài một câu khác, trận hỏa hoạn như thế này chỉ cần Pháp Sư trợ giúp là có thể giải quyết dễ dàng, tại sao lão không làm? Về sau lão cũng đã khôi phục kha khá Pháp Lực rồi? Hay là lão bảo ngài sẽ tự mình chi trả sau vì dành thời gian, cuối cùng lại dùng để buộc tội ta?”
“Cái này....”
“Hỏi ngài nốt một câu cuối, ngài có nhớ trong buổi tiệc có một vị Tiểu Úy trông rất thân cận với Pháp Sư, nhưng giờ thì lại không thấy tăm hơi đâu cả?”
“Ta...” Lý thượng úy càng nghe càng trợn mắt. Những điểm nghi hoặc mà Lê Thanh Vũ vừa chỉ ra, giống như từng mắt xích, liên kết từng suy nghĩ trong đầu hắn, cuối cùng cuộn lại thành một khối bùng nhùng, khiến hắn khó mà thốt nên lời.
“Nhưng đương nhiên, những điều này cũng chưa thật sự là bằng chứng xác thực, chỉ là làm dấy lên những suy đoán mà thôi. Vậy nên ta định...” Nhìn thấy vậy, Lê Thanh Vũ làm ra vẻ suy tư, đồng thời đổi giọng điệu.
“Ngươi định làm gì?”
“Ta định đuổi theo Pháp Sư để xem thực hư ra sao, có lẽ sẽ có chút manh mối.”
“Lê trung úy, ngươi đừng làm liều, Pháp Sư thực lực cao cường vô cùng...” Lý thượng úy vội can gián.
“Ta biết, nhưng võ lực của ta vẫn không thấp, bỏ chạy có lẽ vẫn không thành vấn đề. Ngoài ra quân lính vẫn đứng về phía ta. Ta cũng không nghĩ binh sĩ mà Pháp Sư mang đến lại trung thành với Pháp Sư đâu, điều bọn họ trung thành chính là lệnh bài đến từ vị điện hạ nào đó kia kìa. Nên nếu Pháp Sư có ý định độc chiếm Yêu Nữ, bọn họ sẽ là đồng minh của ta.”
“Kể cả như vậy...” Tuy rằng tiếng phản đối đã nhỏ đi rất nhiều nhưng Lý thượng úy vẫn còn đang định tiếp tục can gián, chỉ là đến khi nhìn vào đôi mắt của vị Trung Úy kém mình hơn chục tuổi này, hắn giống như lại nhìn thấy điều gì, cũng bắt đầu trầm mặc, cuối cùng mới thốt ra mấy chữ:
“Vậy chúc ngươi bảo trọng, dù là ngươi định làm gì.”
Nhận ra sự khác thường của Lý thượng úy, Lê Thanh Vũ cũng thu hồi nụ cười trên môi. Thi hành quân lễ, hắn gật đầu với Lý thượng úy, sau đó tiến vào trong doanh, bước theo hướng mà Pháp Sư vừa rời đi, bộ pháp vững vàng, không chút dao động.
Ánh mắt phức tạp dõi theo bóng lưng của người thanh niên mà mình đã biết từ thuở nhỏ, Lý thượng úy giống như nhìn thấy hình bóng của một thiếu niên hoạt bát ngày nào, thầm lẩm bẩm: “Chung quy cũng là 8 năm...” sau đó hắn liền vận thân pháp, biến mất vào màn đêm đen.
Lại nói về Lê Thanh Vũ, lúc này hắn đã tiến vào ngay giữa quân doanh, nhưng hắn chưa định đuổi theo Pháp Sư ngay, mà bước nhanh về phía trướng của mình.
Binh sĩ hai bên tuy rằng thấy hắn có chút lạ nhưng không ai hỏi gì, mặc cho hắn bước vào bên trong.
Thời gian Lê Thanh Vũ đi vào cũng rất ngắn ngủi, chưa đầy một phút đã lại bước ra. Trên người nhìn từ ngoài không mang theo nhiều thứ, ngoại trừ một túi vải đựng nước và thanh kiếm tùy thân.
Quay sang hai lính canh, Lê Thanh Vũ nói:
“Ta phụng mệnh Lý thượng úy đi điều tra hành tung của Pháp Sư. Đây là hành tung bí mật nên nếu ta không trở lại trước giờ này vào ngày mai thì phiền hai ngươi thông báo cho hắn mật hiệu. Mật hiệu lần này là: Đa tạ!”
Hai lính canh nghe vậy tuy rằng người hiểu người không nhưng đều thi hành quân lễ, hứa chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
Hơi gật đầu nhẹ, Lê Thanh Vũ hơi dồn lực vào chân, thân hình trong nháy mắt đã biến mất khỏi tầm mắt họ. Chỉ vài bước đã ra khỏi doanh, Lê Thanh Vũ đã đến nơi bìa rừng. Trong lòng đột nhiên có linh cảm, quay lại nhìn quân doanh nơi mình đã trưởng thành lần cuối, lặng im không nói lời nào.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, tương lai và số phận của hắn đã thay đổi hoàn toàn, có lẽ hắn sẽ không còn cơ hội trở về nữa...
Ánh nguyệt rơi trên chuôi kiếm màu đen sậm, được phản chiếu ở phần cuối chuôi không được bọc vải, cũng là nơi một bông tuyết vừa rơi xuống, phảng phất như muốn báo trước điều gì.
Trăng đã lên đến đỉnh đầu, tuyết rơi cũng ngày càng dày đặc.
Đêm nay... thật rất đẹp.
Ực ực.... Cuối cùng lại không ai chú ý rằng nếu phù lục có thể giải dễ dàng như thế, thì cần gì phải lên kế hoạch phân binh này chứ?” Tiếng ai đó lẩm bẩm sau khi uống mấy ngụm nước.
Độc quyền biên tập văn bản này thuộc về truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức.