Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 37: Quyển 1 Chương 37: Quân tâm khảo pháo công (phần hai mươi hai)

Nhìn thấy lão Pháp Sư không nói gì, Lê Thanh Vũ đưa một tay lên vuốt cằm, ánh mắt lộ vẻ đăm chiêu:

“Thôi được rồi, cứ tạm cho là ngài đúng. Ngài vừa nói là tôi đã tập kích ngài để đồng bọn cướp ngục phải không? Vậy câu hỏi đặt ra là: suốt thời gian này tôi luôn đi cùng mọi người. Lần duy nhất tôi tách ra là lúc về trướng nghỉ ngơi, mà đến bây giờ cũng chưa được một canh giờ. Thử hỏi, liệu tôi có thể kịp liên lạc vào lúc đó không?”

“Cứ cho là có người cùng phe với tôi đi. Binh sĩ ngài mang đến thì tôi không nói, nhưng binh sĩ trấn Thanh Bình đều giữ nguyên cương vị phòng thủ, thiếu một người là biết ngay. Hay chẳng lẽ ngài muốn ám chỉ trấn của chúng tôi bao che Yêu Quái?”

Sau câu hỏi này, nhiều người hưởng ứng, đặc biệt là quân sĩ trấn Thanh Bình. Một số bắt đầu nhìn Pháp Sư với thái độ thù địch. Quân của Pháp Sư dù không biểu lộ rõ, nhưng cũng có thể cảm nhận nhiều người ngầm lắc đầu.

Pháp Sư nghe xong liền hơi trầm ngâm đôi chút, sau đó đáp bằng giọng khàn khàn của mình:

“Sai. Trong khoảng thời gian đó, ngươi đã gặp một người không thuộc quân doanh ngay trước buổi yến tiệc không lâu.”

Lê Thanh Vũ nghe vậy liền tỏ vẻ sửng sốt:

“Ý ngài là Vân thúc, vị thúc giúp tôi ở thôn sao? Không lẽ ngài muốn ám chỉ vị thúc này, người cả đời làm tiều phu, thực chất lại là một bậc cao thủ tuyệt thế có thể lẻn vào ngục giam hai chục người, ra tay tàn sát vài người, cướp đi Yêu Nữ rồi phá ngục bỏ chạy?”

“Hơi quá đáng rồi đấy, Pháp Sư! Tôi tưởng ngài chỉ nhắm vào tôi thì cũng đành, hóa ra ngài còn định mở rộng đối tượng sang cả những người dân vô tội, những người chúng ta phải bảo vệ, những người là gia đình của chúng ta ư? Tôi biết để làm Pháp Sư, Tinh Thần lực của ngài không chỉ phải đủ mạnh mà trí tưởng tượng cũng phải dồi dào để có thể vẽ phù lục, nhưng hình như ngài mạnh hơn nhiều so với đồng giai thì phải?”

Lời khen ngợi nhưng lại kèm theo sát thương chí mạng, đòn này của Lê Thanh Vũ đã đánh trúng nỗi lo sợ sâu thẳm trong lòng đa số binh sĩ ở đây: chính là người nhà. Giờ phút này, ngay cả binh sĩ do Pháp Sư mang đến cũng nhìn về phía lão với ánh mắt khó hiểu. Nhưng thế vẫn chưa đủ với Lê Thanh Vũ. Vì vậy, hắn bắt đầu bồi thêm, không cho Pháp Sư cơ hội chống trả:

“Trở lại chủ đề chính vậy. Pháp Sư, ngài nói kẻ chiến đấu với ngài có toàn thân bốc lên hắc vụ – đây vốn là một trong các dấu hiệu của Yêu Ma, điều này ắt hẳn ai cũng biết. Cuối cùng, kẻ đó lại sử dụng Chân Khí, đúng không? Nhưng vấn đề chính là, làm sao ngài biết chắc đó là Chân Khí?”

Lời này c��a Lê Thanh Vũ lại khiến mọi người giật mình. Pháp Sư nghe xong liền trầm giọng:

“Ha ha? Lời nghi vấn này của ngươi thật sự khó hiểu đấy, Lê trung úy! Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta không thể phân biệt đâu là Chân Khí sao? Hay chẳng lẽ ngươi cho rằng lời của trưởng lão Xã Tắc Học Cung cũng không đủ trọng lượng để làm chứng?”

Thực ra, lão vốn muốn kết thúc ngay khi Lê Thanh Vũ nhắc đến việc tại sao hắn lại ở đây. Dù không nhận sai, lão cũng không nói gì, chỉ cần có người tạo bậc thang để hạ xuống. Nhưng kẻ này thậm chí vẫn còn tiếp tục câu chuyện, còn dựa vào thế mà phản kích lão. Nếu đã vậy, giờ lão cũng sẽ không ngần ngại dứt điểm bằng thế lớn hơn, đó cũng là phương án tốt nhất theo suy nghĩ của lão.

Nghe Pháp Sư nhắc đến Xã Tắc Học Cung, Lê Thanh Vũ lại tỏ vẻ ngạc nhiên. Hắn đáp với ngữ điệu đơn giản, lại mang mấy phần oan ức:

“Vấn đề cốt lõi ở đây thực ra là ở ngài, thưa Pháp Sư. Làm sao tôi có thể tin được một kẻ mà ngay từ đầu còn không nhận ra đối phương sở hữu Yêu Khí, lại có thể chắc chắn rằng kẻ này về sau đã sử dụng Chân Khí? Điều này chỉ có thể nói rằng, theo ý ngài, kẻ đó có khả năng ngụy trang Chân Khí thành Yêu Khí và ngược lại. Nhưng tại sao ban đầu ngài không đi nghi ngờ Yêu Quái mà lại nghi ngờ tôi?”

“Ai cũng biết, lúc này nạn Yêu Họa đang nổi lên khắp nơi, Yêu Quái hoành hành tứ ngược khắp cửu Quận, nhiều nơi nhà cửa tan nát, dân chúng lầm than. Chúng ta, những người lính, cầm trong tay thương giáo là để bảo vệ dân chúng. Thế mà đến lúc có việc, lại là những người đầu tiên bị nghi ngờ sao? Cái thế đạo này như vậy là được ư?”

“Không, không phải...” Cảm nhận những ánh mắt khác thường nhìn mình từ bên dưới, Pháp Sư dù có nhiều năm kinh nghiệm trong hoàng cung và học cung, vốn đã quen với việc đấu khẩu như thế này, nhưng chiến thuật của Lê Thanh Vũ lại thay đổi quá nhanh chóng, mấu chốt là cực kỳ đúng thời cơ.

Mấy lời vừa rồi của Lê Thanh Vũ thực ra cũng khá gượng ép, nhưng nếu không suy ngẫm kỹ thì lại khá có lý, đặc biệt là sau khi hắn nêu lên vấn đề chung của binh sĩ. Đấy không phải là mượn thế, mà là mượn thái độ. Hắn đã thành công tạo nên một hiệu ứng tâm lý trái chiều của các binh sĩ đối với Pháp Sư. Thêm nữa, học vấn của binh sĩ phổ thông cũng không quá cao, dù là xuất thân từ trung ương cũng vậy, khiến Pháp Sư giờ đây đã bắt đầu cảm thấy cục diện thoát ly tầm kiểm soát của bản thân.

Hiểm nguy thực sự trong việc đấu khẩu không nằm ở trò chơi câu chữ hay ngôn từ đao to búa lớn như nhiều người vẫn tưởng, cũng không nằm ở vị thế của người nói, mà chính là ý nghĩa ẩn chứa trong câu nói. Chính cái ý nghĩa này có thể công kích đối thủ, có thể mượn được thế, có thể liên hệ giữa các sự vật, gây nên đồng cảm, và có thể liên kết tất cả các loại lực lượng cần thiết, để khi cần, kiến có thể vật chết cả voi.

Đương nhiên, điều này cũng phụ thuộc rất nhiều vào người nói cùng khả năng lĩnh ngộ tinh túy trong việc dẫn dụ đối phương, giống như điều khiển tiết tấu để ý nghĩa có thể xuất hiện đúng lúc và kịp thời, và cũng yêu cầu trình độ ngôn từ nhất định, dù sao ngôn từ chính là vỏ kiếm của ý nghĩa.

Chiêu trò mượn thế quen dùng của Pháp Sư do nhận nhầm đối sách đã đánh mất tác dụng, không bị đối phương phản kích mà bị ngó lơ, chứng tỏ bẫy lưới của kẻ này không chỉ có vậy.

Cắt ngang lời Pháp Sư, Lê Thanh Vũ lại bắt đầu nói tiếp, giọng điệu thậm chí còn mang mấy phần bi ai:

“Tôi đoán tiếp theo ngài sẽ ra lệnh khám xét người tôi để chứng thực những nghi ngờ của ngài, và một số chứng cớ nào đó không biết từ đâu cũng sẽ đột nhiên xuất hiện trong túi áo của t-“

“Lê trung úy!” Nghe đến đây, giọng điệu Pháp Sư đã trở nên giận dữ tột độ. Lão làm sao không hiểu được ý nghĩa mà Lê Thanh Vũ ám chỉ cùng ảnh hưởng của nó? Nhất thời uy áp trên thân tăng lên mấy phần, hàm ý tràn đầy đe dọa.

Thực ra, điều này cũng nằm trong tính toán của lão ngay từ đầu. Lão vốn định tìm cơ hội như Lê Thanh Vũ nói để khám xét hắn. Lúc đó, dù lão không để lại một số “bằng chứng” thì cũng sẽ để lại một chút thủ đoạn. Nhưng một khi kẻ này nói ra như vậy, cơ hội để làm việc này đã gần như hoàn toàn bằng không.

Lý thượng úy thấy cảnh tượng hiện tại liền cảm thấy hốt hoảng tột cùng. Hắn hiểu rằng Lê Thanh Vũ đến giờ phút này đã hoàn toàn đắc tội Pháp Sư. Điều này cũng sẽ gây ảnh hưởng xấu đến vị Trung úy này trong mắt các binh sĩ cấp dưới. Hắn định nói nhưng lại không biết nên nói gì.

Nhìn thấy Lý thượng úy lo lắng cho mình như vậy, Lê Thanh Vũ cảm thấy ấm áp trong lòng, lại hơi có lỗi. Nhưng dù sao ý hắn đã quyết, bèn đưa ra ánh mắt trấn an, sau đó tiến thêm một bước nữa, chỉ còn cách Pháp Sư hơn nửa trượng.

Đối mặt trực diện với uy áp kinh khủng trên người Pháp Sư lúc này, Lê Thanh Vũ thực ra có thể vận dụng Chân Khí trong người chống lại. Nhưng hắn lại không làm, mà chỉ sử dụng ý chí chống trả, vẫn giữ nguyên được vẻ phong khinh vân đạm.

Trên trán chảy xuống một giọt mồ hôi, hắn lại mở miệng:

“Rồi sao? Không lẽ ngài định mượn cớ vu cáo thượng cấp hoặc sử dụng tầm ảnh hưởng của mình để đe dọa khiến tôi không thể thăng chức được nữa sao? Ngài nghĩ ta sợ sao? Thật nực cười. Quân hàm của một chiến sĩ thực ra không được đo bằng chức hiệu, mà được quyết định bởi việc người đó gánh vác bao nhiêu niềm tin và hy vọng của đồng đội, bao nhiêu vết sẹo để bảo vệ người thân yêu, cùng bao nhiêu kẻ thù đã chém giết vì quốc gia.”

“Nếu tôi không thể làm được gì hơn bây giờ, thì đó là những gì tôi xứng đáng. Nhưng nếu vì một nguyên do nào khác, tỷ như một vị Trưởng Lão của Xã Tắc Học Cung, vậy thì tôi xin hỏi: từ khi nào Xã Tắc Học Cung lại có quyền quyết định trong quân đội? Và ngài, từ khi nào dựa vào thân phận Pháp Sư lại có thể quyết định chiến công của binh sĩ trong quân doanh?”

Nói đến đây, trong mắt Lê Thanh Vũ như có lấp lánh hào quang, đây cũng là bản chất của tín niệm. Những lời này thực ra cũng không phải lời nói dối. Nếu không có chuyện này xảy ra, hắn chắc chắn sẽ lên chiến trường quyết chiến khi Yêu Ma đến, chắc chắn sẽ vì bảo vệ thôn dân mà không màng sinh tử, chắc chắn sẽ không bao giờ phản bội các chiến hữu của mình. Đây là tín niệm của hắn vào bản thân.

Dù vậy, Lê Thanh Vũ cũng không phải là loại người ngu trung đơn thuần. Bởi vì trong cụm từ “Người lính”, chữ “Người” đứng trước chữ “Lính”. Đối với Lê Thanh Vũ, chữ “Người” lại trọng yếu hơn rất nhiều. Thế nên, cho dù vì Nguyệt Lạc mà hắn phải quay lưng với toàn bộ thiên hạ, hắn cũng sẽ làm. Nhưng nếu chỉ vì bản thân mình, khi mà người trong thiên hạ chưa từng phụ hắn, thì hắn cũng sẽ quyết không phụ thiên hạ. Dù sao, nhân gian này rất đẹp....

Lê Thanh Vũ không biết rằng, ngay lúc hắn nói những lời này, tận sâu bên trong nơi liên kết giữa Nê Hoàn Cung và Thức Hải của hắn, cung mệnh thứ nhất lại sáng chói mạnh mẽ, thậm chí còn hơn cả lúc hắn vượt qua Tịch Hải, còn cung mệnh thứ hai cũng bắt đầu lập lòe.

Nghe những lời của vị Lê trung úy này trên đài, binh sĩ bên dưới dù có cố kiềm nén đến đâu cũng không thể tránh khỏi sôi trào. Trong những năm qua, ba nhà Pháp, Võ, Văn đều luôn được trọng dụng như nhau, bởi lẽ cái gì cũng quan trọng.

Nhưng từ khi đương kim hoàng thượng mắc “bệnh” muốn đi tìm thuốc tiên kéo dài tuổi thọ, dù không trực tiếp, triều đình đã bắt đầu tiến vào giai đoạn trọng Pháp khinh Văn Võ. Trong đó, quan Văn không nói làm gì, nhưng thực ra khi Yêu Họa dấy lên thì chính những quan Võ này lại là khổ nhất, vì họ phải ra chiến trường bảo vệ dân chúng.

Tất nhiên, điều này cũng không thể nói đệ tử Xã Tắc Học Cung không có người nhiệt huyết. Thậm chí, Đại Pháp Sư cũng là một ví dụ rất lớn, từng vì Minh Thái Tổ đánh đông dẹp bắc, từng vì thiên hạ chúng sinh mà một mình độc chiến bách quỷ, một phù trấn áp thiên ma, có thể nói là vì phồn hoa nhân thế mà đổ xuống mồ hôi và máu.

Nhưng ngay cả Đại Pháp Sư cũng không thể đại diện hoàn toàn cho Xã Tắc Học Cung, đặc biệt là trong những năm gần đây, chính sách đổi mới của triều đình đã ưu tiên Xã Tắc Học Cung rất nhiều, không ít lần bộc phát mâu thuẫn, nhưng đa phần đều chỉ chìm nghỉm dưới mặt nước.

Dù vậy, dải lụa mỏng này hôm nay đã bị Lê Thanh Vũ xuyên phá. Mâu thuẫn giữa các giai cấp cũng không phải chuyện một sớm một chiều. Nhiều binh sĩ trấn Thanh Bình nghe vậy liền không che giấu ý tứ bài xích mà nhìn về phía Pháp Sư. Còn binh sĩ do Pháp Sư mang đến giờ cũng đang cảnh giác liếc nhìn xung quanh, nhưng trên mặt đã lộ rõ vẻ hoang mang.

Nhìn thấy cảnh này, Pháp Sư biết rằng mình đã mất hoàn toàn thế cục, còn Lê Thanh Vũ đại thế đã thành. Dù cho không hoàn toàn chưởng khống được, nhưng đây cũng là một loại thế.

Khẽ gầm gừ trong miệng, Pháp Sư nói:

“Ngươi xem ngươi đã làm gì kìa, Lê trung úy! Bằng vào những lời buộc tội vô căn cứ của ngươi mà giờ quân tâm đã nhiễu loạn, lại lãng phí của chúng ta biết bao thời gian để truy bắt Yêu Quái rồi!”

“À, giờ ngài mới nói đến chuyện đó sao? Tôi thấy ban đầu ngài ung dung buộc tội tôi như vậy, chắc hẳn đã sớm có thủ đoạn truy tìm gì đặt lên Yêu Quái rồi nên mới thuận nước đẩy thuyền mà đối đáp, dù sao thì ngài cũng là người khởi xướng mà.”

“Ngươi...” Pháp Sư nghe vậy lại càng tức giận hơn, nhưng giống như vừa nhớ ra điều gì, lão lại nở một nụ cười lạnh giá, trong lòng nghĩ: “Được rồi, đây là do ngươi ép ta đấy nhé.”

“Nếu ngươi đã nói vậy, Lê trung úy, chi bằng trả lời câu hỏi cuối của ta: ngay lúc lửa cháy, khi đó ngươi đang ở đâu?”

“Lúc đó, tôi đoán là tôi vẫn đang ngồi trên giường trong trướng.”

“Thế vậy tại sao ngươi lại không đi hỗ trợ dập lửa ngay lúc đó? Với tu vi cảnh giới của ngươi, chắc chắn có thể nghe thấy.”

“Với tính cách và trách nhi��m như ngươi vừa nói, ắt hẳn một khi thấy nhiều người đi cứu hỏa, ngươi chắc chắn cũng đã phải có mặt để chỉ huy. Nhưng ngươi lại không xuất hiện. Điều này là không thể... Trừ khi, thực ra lúc đó ngươi không ở trong trướng?”

Lời này của Pháp Sư trong nháy mắt lại khiến mọi người bừng tỉnh. Dù đa số đều tỏ vẻ không còn quan tâm đến Pháp Sư, nhưng vẫn có một vài ánh mắt nghi ngờ hướng về phía Lê Thanh Vũ.

“Ngài nói cũng hay nhỉ. Chẳng lẽ ngài nghĩ tôi có thể ra khỏi trướng mà hai lính canh đứng cách đó mấy trượng lại không biết sao?”

“Thế nếu ngươi không đi ra bằng cửa chính mà lại đi bằng cửa phụ? Dù sao ngươi ở đây cũng lâu rồi, xây một cái cửa bí mật là hoàn toàn có thể. Với lại, ta đoán đa số sĩ quan hàm Úy trong trướng đều có cửa bí mật, đừng nói ngươi không có.”

“Ha ha...” Lê Thanh Vũ nghe vậy liền phì cười: “Được, tôi thừa nhận trong trướng tôi có cửa bí mật, đây cũng không phải là bí mật quân sự cấp cao gì cả. Mà vừa rồi ngài đã hỏi câu cuối lần thứ mấy rồi?”

“Còn về lý do vì sao tôi không có mặt ngay lập tức để chỉ huy là vì sau khi ăn xong, về trướng, tôi liền cảm thấy một cơn khó chịu nhẹ trong người, gây nên cảm giác mê muội. Thế nên, tôi cần thời gian đả tọa tĩnh công để loại bỏ. Sau khi xong thì đã nghe thấy lệnh triệu tập của Lý thượng úy nên mới hớt hải chạy đến đây.”

Pháp Sư nghe vậy lúc này mới cười đắc thắng:

“Thật sao? Đây là lý do thực tế nhất mà ngươi có thể nghĩ ra sao?”

“À, còn thực tế chán so với mấy suy đoán của ngài. Nhưng dù sao đây cũng là thật nên tuy có hoang đường chút, nó đương nhiên vẫn thực tế hơn rồi.” Lê Thanh Vũ nhún vai, giọng điệu lúc này đã tỏ vẻ không quan tâm.

Hắn giờ đây đã nắm giữ hoàn toàn quân tâm, quyền chủ động cũng đã nằm trong lòng bàn tay nên lý do như vậy đã hoàn toàn là đủ. Dù sao Pháp Sư cũng chỉ nêu lên những điểm khả nghi, lý lẽ lại không có bằng chứng nào đủ thuyết phục.

Thực ra Pháp Sư còn một số cách khác tốt hơn trong quá trình chất vấn này, nhưng đều bị Lê Thanh Vũ dẫn dắt đi vòng hết rồi, thành ra đến cuối cục diện mới trở nên bất lợi cho lão như thế này.

Vốn dĩ chỉ cần lão thêm một số chi tiết không có thật như việc kẻ này biết sử dụng Võ Kỹ của quân doanh, hoặc công kích mạnh vào một số luận điểm của Lê Thanh Vũ vào giai đoạn khai màn. Thậm chí lão cũng có thể sử dụng vũ lực ngay từ trước khi chất vấn, khi đó thì hắn cũng có cách phản công nhưng cũng sẽ không thuận lợi như thế này được.

Thấy quân sĩ sau khi nghe câu trả lời của Lê Thanh Vũ mà không sinh ra bất kỳ phản ứng mới nào, thậm chí còn thì thầm nói có lý, rằng người nào cũng cần nghỉ ngơi. Pháp Sư càng giận trong lòng mà lại không có chỗ phát tiết.

Dù sao lão cũng là Pháp Sư quyền cao chức trọng. Tuy nhìn thấy các binh sĩ như vậy, lão cũng không để nộ khí làm choáng váng đầu óc. Nhưng từ trên tâm lý, lão đã bắt đầu sinh ra cảm giác bài xích đối với quân sĩ, bao gồm cả binh lính mà hắn mang đến. Trong lòng cũng xuất hiện những tư tưởng nhỏ nhen và cảm quan nhất thời về thực lực cá nhân.

Thật tình không biết, ngay cả mấy cái cảm giác này của lão thực ra cũng là thứ mà Lê Thanh Vũ muốn thấy, và hắn đã đạt được. Đương nhiên, những suy nghĩ nhỏ bé này thường thì cũng sẽ không gây ảnh hưởng gì, cho lão một thời gian là sẽ khôi phục trạng thái tư duy cố hữu. Nhưng trong những khoảnh khắc quyết định thì lại sẽ đóng một vai trò không nhỏ.

Không còn bận tâm đến quân tâm ra sao, Pháp Sư thu hồi thái độ sừng sỏ, giọng điệu cũng không còn giận dữ nữa mà giống hệt như lúc mới đến đây, nhàn nhạt, xa cách vạn dặm, buông lời mỉa mai:

“Hừm, Lê trung úy, một Võ giả đã ngưng tụ được Chân Khí, ăn có một bữa tiệc nhẹ mà đã phải đả tọa tĩnh công sao? Hay là lại có bí mật gì ẩn giấu trong này?”

Nghe câu hỏi của Pháp Sư, cảm nhận nhẹ trạng thái cảm xúc của lão giả trước mặt so với vừa rồi, Lê Thanh Vũ hơi mỉm cười trong lòng, mặt ngoài cũng cười nhẹ đáp:

“Chà Pháp Sư, tôi tưởng ngài cũng biết, Võ Đạo tiến bộ từ từ như xây một tòa tháp cao, làm gì cũng không được vội vàng. Trong quá trình đó, mỗi bước đều rất quan trọng, từ việc cường gân kiện cơ, bồi da đắp thịt, rèn cốt luyện tủy, ngưng huyết tụ khí, từ các giác quan cơ bản bên ngoài đến lục phủ ngũ tạng bên trong, đều không thể khinh thường, đều phải cẩn thận mà đắp lên từng viên gạch một. Chỉ khi đó, tòa tháp mới có thể đứng vững lâu dài, trụ được chắc chắn, về sau lại không dễ bị phá đổ mà cũng có thể xây lên càng cao.”

“Đến khi ngưng tụ được Chân Khí rồi, càng phải thanh lọc Chân Khí, tinh luyện khí này trở thành nguyên khí ban đầu của con người. Hậu nguyên vu thiên bản tồn trọc, tiên nguyên vu thiên thị phác thanh, nhục thể phàm thai gánh nguyên khí, võ đạo cơ đồ chú tại hành. Không thể chỉ vì đã ngưng tụ Chân Khí mà quên đi cái gốc là thân thể, mà càng phải hiểu rõ căn nguyên của nó.”

“Tuy chỉ là một cảm giác khó chịu nhỏ nhưng cũng có thể phản ánh nhiều điều: tỷ như luyện công có gì đó sai sót, chỗ nào không đầy đủ dẫn đến mất cân bằng, hoặc cũng có thể là ám thương do chiến đấu hoặc rèn luyện khiến cơ thể không thích ứng được với loại đồ ăn này. Hoặc chỉ đơn giản là.... Mịa, tên nào cho nhiều ớt vào trong bát của ta quá vậy? Ta đã không giỏi ăn cay rồi mà còn....”

Câu trả lời có phần hài hước cùng âm điệu truyền cảm của Lê Thanh Vũ trong nháy mắt đã làm cả doanh trại chính rộn rã tiếng cười, quét sạch toàn bộ cảm xúc tiêu cực của mọi người trước đó. Thậm chí ngay cả uy áp của Pháp Sư cũng đã bị nhiều người không còn để ý.

Các binh sĩ nghe những lời này của hắn dù không nói là thể hồ quán đỉnh thực lực đại trướng, nhưng cũng đã rõ ràng được con đường tương lai, đây đã là được lợi rất lớn.

Không ai nghi ngờ hay coi thường những lời này, bởi vì chủ nhân của chúng chính là một vị Võ Giả đã ngưng tụ Chân Khí từ lúc còn trẻ. Dù nhìn thế nào thì đều phải cẩn thận mà ghi nhớ.

Trong dĩ vãng, họ đương nhiên cũng tu tập võ công được một thời gian không thể nói là ngắn, nhưng do hạn chế cấp bậc cùng một phần liên quan đến ngộ tính tư chất. Hơn nữa, dù là võ công cơ bản của quân đội thực ra vẫn được viết theo kiểu không huyền ảo thì lại cực kỳ vi mô, rất ít người khái quát ra đơn giản mà lại dễ nhớ như thế này.

Dù sao, Hải Minh quốc lập quốc đến nay cũng mới hơn trăm năm, tích lũy chưa được nhiều. Lại do tính chất cực độc lập của ba bộ phận lớn trong nước là Pháp, Võ, Văn, thế nên đến giờ tuy đã có một số bản kiến giải về tu hành Võ Đạo nhưng cũng chưa thể đạt đến phổ cập. Quân lính phổ thông, dù là ở trung ương, cũng khó mà tiếp xúc được.

Thậm chí ngay cả các vị Úy trên đài cao cũng đều đồng loạt không nhịn được gật đầu đồng ý và nở nụ cười. Họ cảm thấy kiến giải của vị thanh niên trước mặt rất độc đáo. Tuy không mang lại cho họ đột phá gì quá lớn, nhưng cũng đã khiến góc nhìn của họ trở nên rộng mở hơn nhiều.

“Hậu nguyên vu thiên bản tồn trọc,

Tiên nguyên vu thiên thị phác thanh,

Nhục thể phàm thai gánh nguyên khí,

Võ đạo cơ đồ chú tại hành.

Ha ha, lại còn thêm cả hình dung Võ đạo giống như xây tháp cao, quả là diệu, quả là diệu!” Một vị Trung úy được Pháp Sư mang tới buông lời than thở.

“Vốn dĩ đến đây chỉ vì bắt Yêu, nhưng nghe được tư tưởng như thế này thì bõ công đi mấy trăm dặm cũng là đáng. Ít nhất giờ ta cũng học được mấy câu như thế này, về sau đôi lúc cũng có thể dùng để tu luyện hoặc chỉ điểm ai, không còn sợ bị nói lão tử không có học thức mãi.” Một vị Trung úy khác sở hữu tướng mạo thô kệch nói.

“Tuy văn thơ cũng chẳng đến mức nào, nhưng được cái ngắn gọn, dễ hiểu, lời ít ý nhiều, hợp làm khẩu quyết Võ Đạo tại tất cả các giai đoạn. Được được, nhớ lại nhớ lại, về sau làm bức hoành phi treo trong phòng luyện công vậy.” Đây lại là một vị Thượng úy duy nhất mà Pháp Sư mang đến, sở hữu tướng mạo văn nhã, nhìn qua còn tưởng là thư sinh chứ không phải quân nhân.

“Này Lý thượng úy, vị Lê trung úy này của ngươi không những võ lực không tệ mà xem ra đối với võ học cũng rất tinh thông ha? Ngay cả thi từ cũng vậy. Thường ngày hắn thường hay làm gì thế?” Một vị Trung úy khác lúc này đang đứng gần Lý thượng úy mới khẽ hỏi.

Lý thượng úy nghe vậy cũng chưa đáp lại ngay, chỉ nở một nụ cười thần bí mà nhìn người này mấy giây. Chờ đến khi đối phương hơi gấp rút liền mới đáp lại:

“Thi từ hắn luyện thế nào thì ta không biết, nhưng tất cả thư văn về Võ Học và binh thư trong doanh này thì đều đã được hắn đọc và hiểu hết rồi.”

Không chỉ người này mà ngay cả các vị Úy khác nghe câu trả lời này đều hơi giật mình. Có người thậm chí còn quên cả chớp mắt. Đừng thấy trấn Thanh Bình chỉ là một trấn cỡ trung bình ở nơi hẻo lánh mà coi thường. Dù sao cũng là một trấn có hơn trăm binh sĩ, lượng binh thư và vũ thư thực ra cũng phải lên tới hàng trăm cuốn, bao hàm cả công pháp và Võ Kỹ các loại.

Số lượng này tuy thực ra cũng không phải là nhiều, nhưng họ là binh sĩ túc trực, không phải Văn Sĩ hay Pháp Sư có thể dành cả ngày ở trong Thư Các. Phần lớn thời gian đều được dùng để làm nhiệm vụ và rèn luyện, lại thêm ràng buộc về tư duy nên ít người bỏ thời gian đi đọc sách mà thường làm xong là đi chơi hay tán gẫu gì đó cho qua ngày.

Đọc và hiểu được thực ra lại còn khác biệt. Nhưng từ những gì Lý trưởng úy nói cùng cách mà người này trình bày được đạo lý tư tưởng cốt lõi của bản thân, thì hắn chắc chắn cũng đã dung hội quán thông, coi như không phải mười thì cũng đã là chín phần.

Hơn nữa, họ cũng từ thông tin trong doanh mà biết được vị Lê trung úy này thực ra còn rất trẻ, tuổi cũng mới đôi mươi. Đây cũng đã là một đại thành tựu mà dù phóng mắt toàn quốc có lẽ cũng tạm không có ai sánh bằng. Khó trách họ để ý thái độ của Lý thượng úy đối với người này cũng không hề giống cấp trên cấp dưới chút nào, thậm chí còn có chút ngược lại.

Nhìn thấy vẻ mặt của mọi người, Lý thượng úy và Nguyễn trung úy đều cảm thấy vui vẻ. Thậm chí Nguyễn trung úy nhân lúc này còn nói đùa:

“Thế này đã là gì? Ở với hắn lâu, ngươi tự khắc sẽ phát hiện ra sự đặc biệt của kẻ này. Nếu không phải chế độ công huân nghiêm khắc thì ta đã sớm đạp tên họ Lý này xuống để Thanh Vũ có thể thượng nhiệm rồi.”

Tư lịch của Nguyễn trung úy dù sao cũng thuộc hàng ngũ lão binh trong doanh, thậm chí còn trước cả Lý thượng úy rất nhiều. Nên khi nói chuyện thông thường, hắn cũng thường gọi Lê Thanh Vũ bằng tên thật chứ không bằng họ.

“Này Nguyễn trung úy...” Lý thượng úy nghe vậy mặt mày có chút đen sạm lại.

“Sợ cái gì? Ngươi xuống một hồi liền sẽ lên. Dù sao đến khi lên được Thượng Úy thì cách kiếm công huân cũng đã không còn giới hạn trong trấn. Lúc đó chắc không tới hai năm thì hắn cũng đã trở thành hàm Tá rồi. Khi đó ngươi lại quay lại chức vụ Thượng Úy, có hắn trợ giúp cộng với quân công có sẵn của ngươi thì vào hàm Tá còn không phải nắm chắc sao? Hay là cái ghế hôm trước mới mua ngồi êm quá nên không nỡ?”

Mọi người nghe xong đều cất tiếng cười vui vẻ.

Ở một bên khác, Lê Thanh Vũ vẫn đang đứng mặt đối mặt với Pháp Sư, nhưng khóe mắt đã thu hết phản ứng của tất cả mọi người. Trong lòng không khỏi nhẹ nhõm.

Hắn cũng biết ảnh hưởng mà mình sẽ mang lại cho quân doanh trong trấn. Cho dù là tình huống tốt nhất thì hắn chắc chắn cũng sẽ không xuất hiện lại. Nên cũng muốn nhân dịp này mà làm chút điều gì đó cho các binh sĩ trấn Thanh Bình, dù sao tình nghĩa tám năm vẫn còn đó, chỉ điểm như thế này cũng là một loại đền bù.

Còn về binh sĩ do Pháp Sư mang đến, thái độ của hắn đương nhiên sẽ khác hẳn nhưng cũng không đến mức thù địch, không mặn không nhạt. Vì Nguyệt Lạc nên cứ vào trong bố cục của hắn thì hắn đều sẽ giết không chút do dự. Nhưng cùng là quân nhân với nhau, nên để họ nhận chút chỉ điểm này cũng không phải là vấn đề gì. Dù sao về sau khi Yêu Họa tấn công, địa điểm không phải là trấn Thanh Bình nhưng cũng sẽ là nhân loại ở các nơi khác, khi đó họ sẽ càng thêm hữu dụng.

Ở phía đối diện, Pháp Sư sau khi nhìn thấy tất cả cảnh tượng như thế này thì cũng vẫn lẳng lặng không nói gì. Nhưng suy nghĩ trong lòng cũng càng thêm kiên định và cắm sâu.

Cuối cùng, ngay khi Pháp Sư đã mất hết kiên nhẫn và định chỉ đạo kế hoạch bắt Yêu, một tiếng cười càn rỡ vọng vào từ bên ngoài doanh, đủ to để mọi người đều có thể nghe thấy:

“Ha ha, quả là một bản kiến giải đặc sắc về Võ Đạo, làm ta đây thật vô cùng bội phục, không thể thất lễ mà đành phải hiện thân rồi này.”

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, với mong muốn đem đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất cho độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free