(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 36: Quyển 1 Chương 36: Pháp Sư suy đoán (phần hai mươi mốt)
Pháp Sư thấy vậy, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo. Lão xoay đầu nhìn xuống những binh sĩ dưới đài, ánh mắt đổ dồn lên những khuôn mặt hoảng hốt, nghi hoặc của họ.
Bị ánh mắt sắc như điện xẹt ấy chiếu đến, các binh sĩ đều khẽ run sợ, cố gắng cúi đầu tránh né, không dám nhìn thẳng. Một vài người còn lộ rõ vẻ lúng túng. Ai nấy đều nhận thấy tâm trạng Pháp Sư có vẻ bất ổn.
Cả không khí trường chợt trở nên tĩnh lặng, nhưng đó chỉ là sự tĩnh lặng trước bão mà thôi. Từ xa, vẫn còn văng vẳng tiếng lửa cháy lép bép.
Điều này thực ra cũng liên quan đến trạng thái của Pháp Sư lúc bấy giờ. Sau khi dùng đạo phù lục kia, lão đã khôi phục toàn bộ Pháp Lực, đạt đến trạng thái đỉnh phong. Cộng thêm uy thế tích lũy trăm năm, lão đã có thể chỉ bằng ánh mắt mà uy hiếp ba quân.
"Ta đoán..." Nhận thấy khí thế đã đủ sức trấn áp, Pháp Sư bắt đầu mở miệng. Cả trường chăm chú dõi theo từng lời lão cất lên: "Chắc hẳn các ngươi đang rất thắc mắc, tại sao ta lại triệu tập các ngươi đến đây vào lúc này, ngay cả khi xung quanh vẫn còn đang cần cứu hỏa, phải không?"
Toàn quân không ai trả lời, nhưng từ nét mặt đã có thể đoán ra được đáp án. Một số binh sĩ nhanh nhạy, sau khi thấy đội trấn giữ ngục giam tiến đến, trong lòng đã lờ mờ nhận ra điều gì đó.
Gật đầu, Pháp Sư thản nhiên nói tiếp:
"Vậy để ta nói cho các ngươi biết tại sao. Cách đây không lâu, ngục giam đã bị tập kích. Thủ phạm sau khi giết chết ba lính canh đã mang theo Yêu Nữ mà chúng ta đã gian nan bắt được rồi tẩu thoát!"
Nghe thấy vậy, một vài tiếng xì xào bàn tán nhỏ bắt đầu vang lên, nhưng phần đông vẫn là những vẻ mặt hoài nghi. Sự hoài nghi này thực ra cũng dễ hiểu: tại sao ngục giam bị tập kích mà họ lại không hề hay biết gì? Chẳng phải Pháp Sư vẫn còn ở trong doanh sao, làm sao thủ phạm vẫn có thể trốn thoát?
Nhưng những người chỉ huy các đội như Lý đội trưởng, Nguyễn trung úy, Lê Thanh Vũ cùng mấy vị úy khác dường như đều đã đoán được phần nào sự việc, vẻ mặt theo đó mà trở nên nghiêm trọng.
Pháp Sư nhìn nét mặt mọi người, đoán được tâm tư của họ, bèn nói tiếp:
"Việc ngục giam bị tập kích mà các ngươi không biết cũng là điều dễ hiểu. Lúc đó, lửa đang cháy lớn ở khu vực vệ sinh, sau đó lại nổ ra cháy cùng pháo hoa ở nhiều nơi khác khiến quân doanh lâm vào hỗn loạn. Thời điểm xảy ra lại trùng hợp đến mức ngay cả các chỉ huy cũng chưa kịp nắm bắt thông tin."
"Còn về phần tại sao ta vốn ở đây lại không thể ngăn cản thủ phạm? Đó là vì không chỉ có một thủ phạm, mà bọn chúng cũng không chỉ tập kích ngục giam..."
Nói xong, Pháp Sư hơi kéo vạt pháp bào ở bả vai trái xuống, lộ ra một vết thương vừa mới lành miệng. Nhất thời, các vị úy đang đứng trên đài cùng các binh sĩ hàng đầu đều nín thở, hô hấp dồn dập. Tất cả đều đã hiểu Pháp Sư đang ám chỉ điều gì.
Một số binh sĩ cũng sực tỉnh ra, thầm bảo sao trong lúc đi cứu hỏa lại nghe thấy những tiếng động lạ phát ra từ khu trướng của Pháp Sư. Nhưng do chúng xuất hiện rồi biến mất quá nhanh, cộng thêm việc cứu hỏa đang cấp bách nên họ không để tâm. Lại nữa, cũng không ai nghĩ rằng vào lúc chạng vạng, lại có kẻ dám tấn công Pháp Sư ngay giữa doanh trại.
Sau một lúc, Lý thượng úy liếc nhìn quanh. Dù trong lòng vẫn còn chút bất an, nhưng ngoài Pháp Sư, hắn chính là người có cấp bậc cao nhất ở đây, nên lúc này chỉ có hắn mới đủ tư cách đứng ra nói chuyện:
"Vậy... Pháp Sư, ngài có bị thương không? Kẻ tập kích thì sao rồi?"
Pháp Sư liếc nhìn Lý thượng úy, sau đó đáp:
"Không, ta không sao, chỉ bị thương nhẹ. Kẻ tập kích, sau khi không thể địch lại, liền bỏ chạy, ta cũng không kịp bắt. Mặc dù vậy, hắn vẫn câu đủ thời gian để đồng bọn tập kích ngục giam và mang Yêu Nữ đi."
"Vậy dung mạo kẻ tập kích trông như thế nào?" Lê Thanh Vũ hỏi.
Pháp Sư nghe vậy liền quay sang nhìn hắn. Đôi mắt lão lúc này sâu thẳm thăm thẳm, như có thể nhìn thấu tâm can đối phương. Lê Thanh Vũ, dù khẽ lộ chút yếu thế trước ánh mắt như thâm uyên ấy, vẫn giữ vẻ mặt bình thản, vạn sự bất biến như cũ.
Không đọc được gì trên gương mặt đối phương, Pháp Sư mới xoay đầu đi, đáp:
"Nhờ vào phúc đức và tài trí kinh người của chỉ huy tiểu đội binh sĩ phụ trách ngục giam, chúng ta giờ chỉ biết thủ phạm đột nhập nhà tù là một kẻ có hình dáng giống người, thân mặc trang phục màu lam, cũng không biết thêm bất cứ điều gì khác."
Nghe đến đấy, chỉ huy của tiểu đội phụ trách nhà ngục hơi gục đầu xuống trước ánh mắt đổ dồn của các binh sĩ xung quanh. Hắn biết mình đã xong đời, coi như trở về hoàng cung thì dù có lẽ mệnh vẫn được bảo toàn, nhưng đời này cũng đừng hòng tiến thêm bất cứ bước nào nữa.
"Còn đối với kẻ đã tập kích ta, kẻ này lại khôn khéo hơn. Chính là lính gác ngoài trướng của ta. Ngay khi ta ra ngoài xem xét tình hình cháy nổ, hắn lập tức đánh lén." Pháp Sư sau đó nói tiếp.
"Lính gác?" Lý thượng úy và Nguyễn trung úy nghe vậy đều tỏ vẻ nghi hoặc: "Hôm nay có nhiều việc nên chúng ta cũng không chắc ngài có thích hay không, vậy nên chưa cấp cho ngài lính gác, chỉ dặn dò binh sĩ xung quanh canh chừng cẩn thận thôi."
"Ta đương nhiên biết tên lính gác này là giả trang, vì trên đời này làm quái gì có lính gác nào trong doanh trại cấp trấn như này lại sở hữu Chân Khí chứ?" Pháp Sư nghe vậy cũng gật đầu.
"Chân Khí!?" Mọi người nghe vậy đều chấn kinh, bắt đầu hiểu được sự nghiêm trọng của vấn đề. Trên trán của Lý thượng úy bắt đầu lấm tấm mồ hôi. Hắn ban đầu, khi nghe Pháp Sư nói đến kẻ tập kích, đã đoán rằng đối phương là một loại Yêu Quái nào đó tinh thông biến hóa, đến đây để giải cứu đồng loại.
Dù chưa biết đối phương đã lập kế hoạch như thế nào, là ai hay từ đâu đến, nhưng nghĩ đến Nữ Yêu kia đã ẩn mình trong rừng sâu một thời gian dài mà hắn vẫn không có bất kỳ manh mối gì, thì điều này có lẽ cũng không quá khó tin. Chỉ là hắn chưa từng nghĩ kẻ tập kích lại là nhân loại.
"Kẻ này có lẽ đã dịch dung, lúc chiến đấu lại sinh ra hắc vụ bao phủ nên cũng không thể dựa vào dung mạo mà phán đoán. Tuy nhiên, ta lại có một chút manh mối, đó chính là kẻ này rất có thể đang ở trong doanh trại của chúng ta." Pháp Sư sau đó lại tiếp tục tung ra một tin tức động trời.
"Lê trung úy, trong khoảng thời gian vừa rồi ngươi đã ở đâu?"
Lời Pháp Sư vừa dứt, cả trường như ngừng thở trong một giây. Dù lão chưa chỉ rõ nhưng đã bày tỏ thái độ nghi ngờ rất rõ ràng. Không ai ngờ lão lại cáo buộc Lê trung úy – người có công đầu trong chiến dịch bắt Yêu lần này – trước tiên.
Lê Thanh Vũ lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, nhưng sau đó lại hiện lên vẻ mặt như đã hiểu ra điều gì, khẽ cười lạnh, đáp:
"Ta? Sau khi ăn tiệc với mọi người xong, ta ra ngoài ngắm cảnh đôi chút, rồi về trướng của mình nghỉ ngơi. Hai binh sĩ gác ở khu bốn có thể làm chứng cho ta."
Nói xong, hắn quăng ánh mắt nhìn xuống dưới đài. Lập tức có hai lính canh, nghe xong liền tiến lên một bước. Một người trong số đó nói:
"Chúng ta xin làm chứng rằng Lê trung úy cách đây nửa canh giờ đã vào trướng của mình, phải đến sau khi đám cháy xuất hiện mới bước ra khỏi đó."
Lê Thanh Vũ nghe vậy liền gật đầu, rồi lại nhìn về phía Pháp Sư:
"Nếu như ngài nói đó không đủ làm bằng chứng ngoại phạm, dù sao cả hai người này đều là binh sĩ của trấn Thanh Bình. Vậy ta chỉ có thể hỏi ngài, ta có lý do gì để tập kích ngài? Hay đây chỉ là chiêu trò đổ tội?"
Giọng nói của hắn lúc này tuy vẫn mềm mỏng và nhẹ nhàng như trước, nhưng đa số binh sĩ của trấn Thanh Bình vốn đã quen thuộc với tính cách của hắn đều cảm thấy một cơn nộ hỏa vô danh, dù nhàn nhạt nhưng vẫn còn dấu vết.
Biết rõ tính tình của vị Trung úy dưới quyền mình, Lý thượng úy cũng định đứng ra can ngăn, sợ hắn lỡ lời nói ra điều gì vượt ngoài tầm kiểm soát. Nhưng suy nghĩ một hồi rồi thôi, tự nhủ rằng Lê Thanh Vũ có thể kiềm chế cơn giận của mình. Nếu đổi lại là hắn – vốn là công đầu nay tự dưng bị buộc tội – thì đã sớm giận chín cả mặt chứ không thể bình tĩnh đối đáp thong thả như thế này.
Thu hết biểu hiện và biến hóa của Lê Thanh Vũ vào tầm mắt, Pháp Sư mới nói một cách nhàn nhạt, hai mắt không bộc lộ cảm xúc gì:
"Lý do sao? Vì giải cứu Yêu Nữ, thế đã đủ chưa?"
"Hả?" Lê Thanh Vũ nghe vậy khẽ ngây người trong vài giây, sau đó liền làm ra vẻ mặt như nghe được một câu chuyện cực kỳ hài hước, muốn cười mà phải nín lại. Ngay cả các vị úy cùng binh sĩ khác nghe được lời này của Pháp Sư cũng lộ ra vẻ mặt khó hiểu, đâu đó còn có tiếng lầm bầm rằng hình như trong lúc đánh nhau, đầu Pháp Sư chắc đã bị thương rồi...
"Pháp Sư đại nhân, ta phải nhắc lại cho ngài biết, chính ta là người đã chỉ điểm vị trí của Yêu Nữ, đồng thời tự tay lên kế hoạch bố trí mai phục cùng với ngài, Lý thượng úy và Nguyễn trung úy. Vậy mà giờ ngài lại cáo buộc ta có ý đồ giải cứu Yêu Nữ? Ngài chắc chắn không đùa đấy chứ?"
Pháp Sư nghe vậy liền gật đầu, sau đó mới từ từ chậm rãi nói:
"Ừm, thế thì ngươi nói cho ta biết lúc đầu ngươi phát hiện ra Yêu Nữ bằng cách nào?"
"Được thôi. Khi ta còn bé, trong một lần vào rừng tìm thuốc cứu người thân, đã vô tình nhìn thấy nàng từ xa. Về sau, cách mấy năm, lại có thêm hai lần nữa ta vào rừng sâu tìm gỗ hiếm. Tổng cộng sáu lần cả đi lẫn về đều nhìn thấy nàng ngồi bên bờ hồ, từ đó mới suy ra đây là địa điểm nàng thường lui tới. Về sau, do muốn tránh phát sinh thương vong lớn, ta mới đề nghị di chuyển quân sang phía hồ trước rồi mới tấn công vào hang ổ, vì khi đó chúng ta có ưu thế về địa thế." Lê Thanh Vũ đối đáp rất trôi chảy, không hề ngập ngừng nửa lời.
"Hừm, một đứa trẻ đi qua một cái hồ sáu lần liên tục, nhìn thấy Yêu Nữ mà nàng không phát hiện ra đứa trẻ. Nếu nói không có gì mờ ám thì ta vẫn khó mà tin được."
Lý thượng úy nghe xong liền không nhịn được, bắt đầu chen vào:
"Pháp Sư, ta vốn tưởng ngài định triệu tập binh sĩ ở đây là vì truy đuổi Yêu Nữ, ai ngờ ngài lại đi chất vấn công thần? Chuyện này chúng ta cũng đã bàn trước chiến dịch rồi, ngài lúc đó cũng không bày tỏ nghi ngờ gì, vậy mà giờ lại nói như vậy? Hơn nữa nếu không phải vị trí chiến lược nằm cạnh hồ, thì ngài cũng không có được ưu thế khi thi triển Thủy thuật để bắt giữ nàng."
Pháp Sư nghe vậy cũng không phản ứng gì, chỉ giữ nguyên giọng điệu lạnh nhạt:
"Lý thượng úy, có cần ta phải nhắc nhở ngươi không? Bây giờ ta đang hỏi Lê trung úy chứ không hỏi ngươi, mà ta cũng chưa hề khẳng định là hắn, chỉ mới bày tỏ nghi ngờ mà thôi. Hành động của ngươi như thế này, theo quân quy, có thể tính là bao che cho phạm nhân nếu hắn thật sự có tội đấy. Coi như vô tội thì cũng là cản trở việc truy hành án."
Lý thượng úy nghe vậy liền tỏ vẻ giận dữ, lạnh lùng nhìn Pháp Sư. Đang định tiến tới đối chất thì bị Lê Thanh Vũ ở một bên giữ lại. Bốn mắt nhìn nhau một hồi, Lê Thanh Vũ nói:
"Được rồi, Lý thượng úy à, ta biết ngài có ý tốt cho ta nhưng sự việc này ta vẫn xử lý được."
Nói xong, hắn liền bước lên một bước, đứng ngay trước mặt Pháp Sư, hai bên cách nhau không tới một trượng. Nhìn thẳng vào mặt Pháp Sư, bất chấp uy áp ngút trời từ cảnh giới phát ra, hắn lúc này mới nói:
"Để trả lời câu hỏi của ngài, ta không cần suy đoán gì, mà chỉ cần một chút dẫn chứng thực tế. Quay trở lại chiến dịch hôm trước, chúng ta đã tiếp cận Yêu Nữ gần bao nhiêu mới khiến nàng phát hiện? Nếu không phải chúng ta sử dụng cung nỏ và lưới sắt, thì liệu có còn nhanh đến thế không?"
"Đáp án rất đơn giản, đó chính là rất gần, chỉ chưa tới mười lăm trượng! Mà năm xưa, khoảng cách giữa ta với nàng còn xa hơn thế nhiều, vậy đã đủ chứng minh rồi chứ? Nếu không muốn nói suy đoán của ngài đã trở nên hoàn toàn vô căn cứ..."
Cũng không đợi Pháp Sư đáp lời, Lê Thanh Vũ lại nói tiếp:
"Coi như ta có quen biết nàng, thậm chí muốn cứu nàng, thế thì vì sao trước đó ta lại phải dẫn quân đi bắt nàng?"
"Vì ngươi lúc đó không còn bất kỳ lựa chọn nào khác. Ta dẫn quân tới quá đột ngột, thành thử ngươi chỉ có thể đâm lao theo lao, tự nhủ với lòng mình rằng Yêu Nữ khác đường, nhưng về sau không chịu nổi lương tâm dày vò liền cứu nàng ra." Pháp Sư lặng lẽ hồi ức trong lòng, một bên trả lời.
"Chà, quả thật là một giả thuyết thú vị, ta cũng phải nghiêng mình kính phục trước trí tưởng tượng bay bổng của ngài." Lê Thanh Vũ nghe vậy liền gật đầu, ra vẻ tán thưởng, nhưng ai cũng nhìn ra sự mỉa mai trong lời nói, dù r��ng cũng không ai hiểu "nghiêng mình" có ý nghĩa gì.
"Được thôi, nếu vậy thì nếu ta là kẻ đã tập kích ngài để thả Yêu Nữ đi, thì vì sao ta lại phải quay lại? Trong trường hợp đó, ta vào rừng sống vẫn còn tiêu dao tự tại chán vạn, khỏi cần ở trong doanh mà bị bêu riếu như thế này."
Pháp Sư nghe vậy cũng tạm không đáp lời, vì câu hỏi này thật sự có quá nhiều đáp án tổng hợp được, ví như lưu luyến trần thế, tưởng lão không nhận ra các kiểu. Nhưng dù là lý do nào đi chăng nữa, thì cũng đều nghe rất thiếu sức thuyết phục. Cái duy nhất đủ sức thuyết phục, ấy chính là nếu Lê Thanh Vũ biến mất thì lão có thể đổ tội cho thôn Tiểu Diệp dẫn đến đồ sát cả thôn, thì lão lại không thể nói ra.
Nói tóm lại, đây là một câu hỏi nếu đã hỏi đúng vào thời điểm hiện tại, khi mà quân tâm thực ra phần nhiều lại đứng về phía đối phương, thì chỉ có kẻ hỏi mới biết được câu trả lời, và cũng chỉ có kẻ hỏi mới "có" được câu trả lời.
Đương nhiên, lão cũng có thể nghĩ ra một lý do thiên kỳ bách quái nào đó, nhưng giống như ban đầu thì "cường long không áp nổi địa đầu xà". Lại thêm lão không biết từ lúc nào đã mất đi một phần tiên cơ, rơi vào thế hơi bị động, hiệu quả đưa ra chắc chắn sẽ không còn được như ý muốn, thậm chí còn phản tác dụng.
Kỳ thực, lão hỏi những điều này cũng một phần là để thăm dò Lê Thanh Vũ, hai là cũng có mấy phần hiềm nghi đổ tội như hắn đã nói. Chỉ là, lão đã đánh giá quá thấp khả năng dẫn dắt tư duy của kẻ này, khiến hắn lúc này vẫn đang giữ nguyên nét mặt thản nhiên nhìn lão. Truyen.free hân hạnh mang đến bạn bản dịch được trau chuốt tỉ mỉ này.