Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 35: Quyển 1 Chương 35: Lệnh triệu tập (phần hai mươi)

Nếu đó thực sự là Chân Khí, thì vấn đề đã trở nên nghiêm trọng rồi. Pháp Sư lúc này bắt đầu suy nghĩ đăm chiêu.

Ngay từ đầu, khi lão nhìn thấy hắc vụ tuôn ra từ người tên lính gác kia, khả năng đầu tiên lão nghĩ đến chính là kẻ này đã bị Yêu Ma khống chế tâm trí, và bản thể chân chính của Yêu Ma đang ẩn mình trong đầu óc hắn. Chính vì thế, lão mới sử dụng hai đạo phù lục cuối cùng kia, chúng đều là loại phù lục có khả năng làm tan rã Yêu Khí.

Một khi Yêu Khí bị tan rã, không chỉ chiến lực của kẻ kia sẽ yếu đi nhanh chóng mà đồng thời quyền khống chế của Yêu Ma đối với cơ thể cũng suy giảm, thậm chí có thể bức ép bản thể của nó phải lộ diện.

Ngay cả khi kẻ này bị Yêu Ma khống chế từ xa thì phương pháp này cũng có thể áp dụng tương tự, chỉ là Pháp Sư sẽ phải lợi dụng Yêu Khí còn sót lại để truy vết mà thôi. Tuy nhiên, tất cả những suy đoán trên đều dựa trên giả định rằng đối phương không sở hữu Chân Khí.

Đối với Võ giả, Chân Khí về căn bản chính là thành phẩm sau khi vận kình và dùng ý niệm di động khí huyết ở mật độ, mức độ cao, kết hợp cùng năng lượng Nguyên Tố hỗn tạp để tiến hành thổ nạp, từ đó sinh ra một luồng khí trong thân thể. Đây cũng chính là quá trình Luyện Khí.

Bản chất của luồng Khí này ngang hàng với Pháp Lực và Yêu Khí, thế nên rất khó để một Võ giả đã tu luyện ra Chân Khí lại bị Yêu Ma khống chế bằng Yêu Khí, chỉ trừ khi...

“Có khi đó không ph��i là Yêu Ma khống chế con người, mà là con người giả dạng bị Yêu Ma khống chế?” Một suy đoán đột nhiên dâng lên trong lòng Pháp Sư. Và theo dòng suy nghĩ đó, kẻ đáng ngờ nhất không ai khác chính là:

“Lê trung úy!” Trong lòng Pháp Sư nhanh chóng hiện lên cái tên này. Dù sao, Võ giả sở hữu Chân Khí trong toàn bộ quân doanh này cũng không quá mười người, mà hắn lại là đối tượng đáng bị nghi ngờ nhất. Nhưng sau đó, lão liền lắc đầu nhanh chóng:

“Không, khả năng này cũng không phải là duy nhất. Dù sao lúc trước ta cũng nghe được những lời tâm sự của hắn với tiểu úy Nhân trước lúc lâm chung rồi. Mà loại cổ trùng này, trừ phi tự mình xâm nhập vào cơ thể người bị nhiễm và dùng Chân Khí dò xét, nếu không thì từ bên ngoài không thể nào phát hiện ra. Cổ trùng lại không phát ra bất kỳ tín hiệu nào khi bị Chân Khí dò xét. Điều đó có nghĩa là Lê trung úy hoàn toàn không thể biết đến sự tồn tại của cổ trùng này trong cơ thể tiểu úy Nhân. Nếu vậy thì những lời hắn nói có đến chín phần là thật.”

Điều đáng ngạc nhiên là Pháp Sư không loại bỏ khả năng Lê Thanh Vũ chính là kẻ hóa hắc vụ vừa rồi chỉ vì lý do Chân Khí và Yêu Khí không tương thích, hay thắc mắc làm thế nào Lê Thanh Vũ lại có được Yêu Khí. Bởi đối với Pháp Sư mà nói, thiên hạ này có vô vàn điều kỳ lạ, mặc dù lão chưa từng thấy thủ đoạn biến Chân Khí thành Yêu Khí, nhưng có lẽ nó không phải là không tồn tại. Thay vào đó, lão tin tưởng hơn vào năng lực phán đoán của bản thân.

“Nhưng nếu thế thì vấn đề lại càng trở nên nan giải. Nếu như kẻ vừa tấn công ta không phải là Lê trung úy thì đó chỉ có thể là một vị Đại Yêu, mà tu vi cũng không hề yếu, thậm chí có thể ngang hàng với ta thời kỳ đỉnh phong. Việc hắn giả dạng thành một lính gác rồi đánh lén ta mà ta lại không phát hiện ra Yêu Khí ngay từ ban đầu cũng có thể giải thích được, dù sao Liễm Khí Thuật ban đầu cũng là do Yêu Ma sáng chế ra, vả lại, ta cũng không còn ở thời kỳ đỉnh phong, thần niệm đã suy yếu.”

Còn về việc tại sao một Yêu Quái lại có thể tiến vào trong quân doanh mà không bị bất cứ ai phát hiện, Pháp Sư hơi liếc nhìn những cột khói bốc lên từ các phía trong quân doanh, dù trời đã tối mịt nhưng vẫn nhìn rõ mồn một, thì lão cũng không buồn suy nghĩ sâu hơn về vấn đề này nữa.

“Nếu như đó là Đại Yêu thì vấn đề về Chân Khí có lẽ đã được giải thích, là vì hắn e ngại ta có thủ đoạn khắc chế, nên mới dùng một Võ giả đã bị hắn luyện hóa hoặc khống chế để tấn công, bởi biết rằng ta sẽ không ngờ tới việc hắn sở hữu Chân Khí.”

“Nhưng như vậy lại nảy sinh một vấn đề khác: nếu đó thực sự là Đại Yêu thì chắc chắn sẽ cảm nhận được tình trạng hiện tại của ta. Ngay cả khi biết ta có át chủ bài có thể đồng quy vu tận với hắn thì cũng chẳng có lý do gì phải sử dụng Chân Khí cho mất công. Hơn nữa, luồng hắc vụ đó thực ra chưa đạt đến cấp độ Đại Yêu. Trong trường hợp đó, khi hóa thân thành hắc vụ, hắn cũng sẽ không giữ nguyên nhân hình mà đã biến đổi để trở nên linh hoạt hơn.”

“Hoặc đấy có thể là tàn niệm của một vị Đại Yêu trong một trận chiến lớn nào đó, nhờ một cơ duyên xảo hợp đã khống chế được thần niệm của một vị Võ giả đối địch mà tẩu thoát thành công. Đây xem ra là cách giải thích hợp lý nhất.”

“Nếu như đó thật sự là tàn niệm của một vị Đại Yêu...” Trong ánh mắt Pháp Sư bỗng lóe lên một tia tham lam nhưng sau đó liền bị dập tắt nhanh chóng, vì lão hiểu được là với tình trạng hiện tại của mình, rất khó để bắt giữ thành công kẻ hóa hắc vụ.

“Nhưng cho dù là Đại Yêu hay Lê trung úy thì cũng sẽ không vô duyên vô cớ tấn công mình mà không có lý do...” Nhưng vào lúc này, trong đầu Pháp Sư đột nhiên lóe lên một tia linh quang, lão dần cảm thấy bất an, nét mặt cũng nhanh chóng chuyển sang hoảng hốt.

Lão vội lấy từ một chiếc túi nhỏ giấu bên trong pháp bào ra một tờ phù lục. Thấy tờ phù lục đã không còn phát sáng, lão không nhịn được mà chửi thề:

“Mẹ kiếp!”

Đến tận lúc này, Pháp Sư lẽ nào lại không hiểu rõ, kẻ hóa hắc vụ đột nhiên tấn công lão chính là để đánh lạc hướng, tạo cơ hội cho đồng bọn giải cứu Tinh Linh thành công.

Tuy rằng lão đã thiết lập một mối liên hệ giữa tờ phù lục chủ này và trận pháp, chỉ cần trận pháp xảy ra chút bất trắc nào là lão có thể cảm nhận được ngay, nhưng trận chiến lúc đó quá nguy hiểm và ác liệt, khiến lão không kịp để ý đến.

Trận chiến tuy diễn ra chóng vánh, nhưng lại gây áp lực cực lớn, khiến lão dù chỉ trong một hai phút sau đó vẫn phải vừa trị thương vừa đề phòng bị đánh lén. Đến khi trị thương xong thì sự quỷ dị của trận chiến đã thu hút toàn bộ sự chú ý, nên lão tạm thời quên bẵng chuyện này.

Trong lòng vẫn còn ôm chút may mắn, Pháp Sư lại lấy thêm một tờ phù lục màu lam khác dán lên trán. Lập tức, Thủy nguyên tố từ trong không khí bắt đầu hội tụ với mật độ dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, rồi tuôn vào cơ thể lão.

Cố nén cảm giác đau nhức do cơ thể phải tiếp nhận ba loại phù lục cấp cao trong thời gian ngắn, dần trở nên quá tải, Pháp Sư liền hóa thân thành một dòng nước, bay vút qua không trung, lao thẳng về phía ngục giam trong doanh trại.

Chưa tới nửa phút, lão đã đến nơi. Chân vừa chạm đất, bộ pháp bào trên người cũng đã được Thủy nguyên tố chữa lành. Đập vào mắt lão là cảnh tượng binh sĩ đang giữ vững đội hình và cảnh giác phòng thủ ngục giam, nhưng nhìn nét mặt hốt hoảng của họ, lão đã hiểu chuyện chẳng lành, lập tức trong lòng nặng trĩu.

Người chỉ huy nhìn thấy Pháp Sư đang bước nhanh đến, trong lòng đã biết chuyện đã hỏng bét. Vừa định tiến lên giải thích điều gì thì đã nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Pháp Sư, liền cụp đầu xuống không nói lời nào.

Nhìn thấy chỉ huy không dám đối diện ánh mắt mình, Pháp Sư không hề lên tiếng mà chỉ lặng lẽ tiến đến trước mặt người này. Một trường áp lực nặng nề bao trùm, các binh sĩ xung quanh cũng không ai dám nói lời nào, cứ như chỉ cần lỡ lời một tiếng là sẽ bị đâm chết ngay tại chỗ.

“Thế nào?” Pháp Sư hỏi, giọng khàn khàn không chút cảm xúc.

“...Bẩm – Bẩm Pháp Sư đại nhân, thủ phạm đã đột nhập vào ngục giam lúc nào không hay, nhân lúc hỗn loạn do cháy ở khu vực khác mà dùng pháo hoa đánh lạc hướng ta và các huynh đệ trong giây lát, liền chớp nhoáng tấn công, giết chết ba lính canh, phá vỡ trận pháp rồi giải cứu người. Chúng tôi sau đó tuy đã phát hiện nhưng cũng không đuổi kịp nữa. Định hô thêm cứu viện thì không còn binh sĩ nào rảnh rỗi, đang lúc chưa biết làm gì thì ngài đã đến.” Chỉ huy nghe vậy, cố hít sâu một hơi trấn tĩnh rồi đáp. Dù sao hắn cũng có quân hàm Tiểu Úy nên tinh thần khá vững vàng.

“Ừm.” Pháp S�� nghe xong chỉ khẽ “Ừm” một tiếng. Không khí vẫn tĩnh lặng như tờ, uy áp bao trùm toàn trường không những chưa biến mất mà còn nặng nề hơn, khiến tim vị chỉ huy không khỏi đập thình thịch.

“Chỉ có thế thôi sao?” Pháp Sư lại lên tiếng hỏi.

“Bẩm đại nhân, chỉ có như vậy.”

“Hình dáng của thủ phạm thì sao?”

“Do trời tối chỉ có thể nhìn thấy là một kẻ mặc y phục màu lam, chiều cao khó xác định.”

“Ha ha.” Pháp Sư nghe câu trả lời mà như nghe chuyện khôi hài, bắt đầu cười phá lên: “Đấy là tất cả những gì mà ngươi có thể nói cho ta ư!? Ngay cả cách hắn đột nhập ra sao cũng không biết, cách hắn đánh lạc hướng các ngươi trong bao lâu để ta có thể tính toán cũng không biết, thậm chí ngay cả thủ đoạn lẫn hình thể chính xác của kẻ này ra sao cũng không biết ư?”

“Phế vật!”

Vị chỉ huy lúc này chỉ có thể cắn chặt răng mà nghe chửi, ngay cả một lời cũng không dám phản bác.

Lại được một lúc, Pháp Sư mới nói:

“Được, nơi này giờ cũng chẳng còn gì để canh giữ nữa. Mọi người mau theo ta về doanh chính, chúng ta phải tìm cách cứu hỏa trước đã.”

“Nhưng đại nhân, chẳng phải chúng ta nên truy đuổi—” Một binh sĩ khó hiểu hỏi, lập tức bị Pháp Sư cắt ngang lời:

“Ngươi đang dạy ta, một Pháp Sư cấp Trưởng Lão của Xã Tắc Học Cung, cách đối phó Yêu Ma Quỷ Quái sao?”

“Đừng nghĩ rằng chỉ vì hắn không giết hết tất cả các ngươi khi đột nhập ngục mà nghĩ rằng hắn không có khả năng đó. Hơn nữa, giờ mà đi truy đuổi thì lại cực kỳ dễ sập bẫy của địch nhân. Ngoài ra, các ngươi nghĩ ta không có phương án dự phòng ư?”

Pháp Sư vừa nói xong liền hóa thân thành Thủy nguyên tố, bay về phía doanh chính, cũng chẳng thèm quan tâm đến chi đội binh sĩ này nữa. Một binh sĩ nghe vậy vừa định lên tiếng hỏi, bắt gặp cái lườm của chỉ huy liền vội câm nín.

Phương án dự phòng của Pháp Sư thực ra rất đơn giản. Ngay sau khi thi chú mượn phù lục của Đại Pháp Sư để trấn áp Nguyệt Lạc, Pháp Sư cũng đã sử dụng một trong các loại phù chú cực kỳ trân quý của mình yểm lên người nàng.

Phù chú này có hai công dụng chính: thứ nhất là cung cấp thông tin vị trí của đối tượng bị yểm chú cho người thi phù, thứ hai là nếu vượt quá một ranh giới nhất định sẽ tự động phát nổ.

Ngoài ra, phù chú này cũng vô cùng khó giải. Nếu cưỡng ép phá vỡ thì sẽ gây nổ ngay lập tức. Cho dù là Đại Yêu thâm niên có thuật pháp cao cường thì cũng phải mất không ít thời gian mới có thể giải được.

Tuy nhiên, bù lại, uy lực nổ của phù lục này không mạnh, nổ cũng chẳng thể giết chết Đại Yêu hay một sĩ quan cấp cao từ Trung úy trở lên, cùng lắm chỉ gây trọng thương. Thế nhưng đối với Nguyệt Lạc, một Tinh Linh Nguyên Tố sở hữu thân thể yếu ớt thì lại là chuyện khác.

Nàng bị phong ấn toàn bộ Nguyên Tố trong cơ thể, lại không thể hấp thu từ bên ngoài. Ngay cả khi cuối cùng phá giải được phù chú của Đại Pháp Sư thì cũng cần một thời gian dài không kém để khôi phục. Nên nếu mạo hiểm phá vỡ phù chú hoặc đi quá ranh giới, nàng sẽ bị nổ chết ngay tại chỗ.

Đây chính là một biện pháp bảo hiểm cuối cùng của Pháp Sư. Dù sao thì lão cũng không thể đảm bảo sẽ không bị tập kích trên đường về kinh đô, nhưng lão không ngờ mọi chuyện lại xảy ra sớm đến vậy.

Pháp Sư bay đến doanh chính thì dừng lại. Thấy Lý thượng úy đang chỉ huy binh sĩ cứu hỏa, lão liền hạ xuống đất.

Lý thượng úy thấy Pháp Sư hóa thân thành Thủy nguyên tố như vậy, trong lòng cũng không khỏi rung động. Vừa định nói gì thì đã bị Pháp Sư cắt lời trước:

“Lý thượng úy, phiền ngươi triệu tập toàn bộ binh lính trong doanh của ngươi tập trung về doanh chính, ta có việc cần phân phó.”

Lý thượng úy nghe vậy, phản ứng đầu tiên là giật mình và khó chịu. Qua thông tin binh sĩ kể về trận chiến, hắn đã biết Pháp Sư rất giỏi Thủy thuật, vốn định nhờ Pháp Sư ra tay hỗ trợ cứu hỏa, nào ngờ Pháp Sư lại đưa ra yêu cầu như vậy.

Nhưng dù sao thì hắn cũng là một người rất thông minh, cũng hiểu rằng nếu không có chuyện gì thực sự nghiêm trọng thì Pháp Sư sẽ không đưa ra yêu cầu ngang ngược như vậy. Lửa đang cháy tứ phía trong doanh, khiến toàn bộ binh lực đều đã được điều đi. Nếu bây giờ lại triệu tập về thì tương đương với việc bỏ đi cả một nửa doanh trại, và mọi thứ sẽ phải tái thiết lại từ đầu.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là hắn có thể gánh vác trách nhiệm lớn như vậy, đặc biệt là trong tình huống không phải chiến đấu với Yêu Quái hay ở trên chiến trường.

Như nhìn thấy nỗi túng quẫn của Lý thượng úy, Pháp Sư bèn nói:

“Yên tâm, trách nhiệm sau này sẽ do ta gánh chịu, dù sao chính ta là người đã ra lệnh này. Hơn nữa, ta cũng là người đã đưa 300 binh sĩ kia đến, đương nhiên ta sẽ phải chịu trách nhiệm về hành vi của họ. Ngoài ra, ta cũng sẽ bồi thường cá nhân cho những tổn thất trong doanh.”

Lý thượng úy nghe vậy mới yên tâm, liền gật đầu ra lệnh cho binh sĩ tập trung về doanh chính, cũng gọi thêm các binh sĩ còn lại, nói đây là lệnh trực tiếp từ chính Pháp Sư.

Tiếng kèn báo hiệu tập trung trong doanh trại vang lên. Chưa đầy năm phút, tất cả đã tập trung đầy đủ. Các binh sĩ tuy trên mặt đều mang nét nghi hoặc, nhưng vẫn xếp thành từng hàng thẳng tắp, một số còn chuẩn bị sẵn vũ khí.

Pháp Sư liếc nhìn những binh sĩ đang tiến về sau cùng, ánh mắt lão sắc như chim ưng săn mồi, quét về phía một người trong số đó — chính là kẻ mà lão đang nghi ngờ: trung úy Lê Thanh Vũ!

Bản dịch này được thực hiện bởi đội ngũ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free