(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 34: Quyển 1 Chương 34: Hắc vụ nhân (phần mười chín)
Hắc vụ nhân thở phì một hơi, làn khói đen quanh thân lập tức cuộn trào. Hắn lao nhanh về phía trước, trường kiếm kề sát người, sẵn sàng ứng phó mọi phản công.
Vốn đã chuẩn bị trước, ngay khi khoảng cách giữa hai bên chỉ còn vẻn vẹn một trượng, Pháp Sư đã bấm thầm pháp quyết trong tay áo và khẽ phất tay ngang.
Một bức tường Thủy Nguyên Tố đột ngột ngưng tụ giữa không trung, chắn ngang trước mặt Hắc vụ nhân. Mặt nước phản chiếu khung cảnh xung quanh tựa tấm gương, khiến hắn không thể nhìn rõ vị trí Pháp Sư.
Tuy không nhìn thấy, nhưng dựa vào trực giác của Võ Giả và sự tăng cường giác quan theo cảnh giới, Hắc vụ nhân vẫn cảm nhận được vị trí của Pháp Sư một cách mang máng.
Hai chân chuyển thành thế mã bộ, chân phải phát lực, đồng thời vung trường kiếm ngang. Hắc vụ nhân mặc niệm trong lòng tên chiêu thức:
“Trấn Uy kiếm pháp, thức thứ bảy, Mã Đáo Can Qua!”
Chân Khí dẫn theo hắc vụ lên kiếm, khiến nó càng trở nên sắc bén và quỷ dị khó lường. Một chiêu đã mạnh mẽ chém vỡ bức thủy tường đối diện. Hắc vụ trên kiếm hòa trộn vào Thủy nguyên tố, bám dính lấy hai mảnh tường vỡ.
Nhất kích thành công, nhưng Hắc vụ nhân không hề thừa thế lao lên tấn công tiếp mà mượn lực di chuyển nhanh sang phải, khuỷu tay thu kiếm về thủ thế.
Quả đúng như dự đoán, đằng sau bức thủy tường không phải thân ảnh Pháp Sư, mà là năm tờ phù lục lao vụt qua trong nháy mắt, mang theo uy áp mạnh mẽ cùng phong mang sắc bén, tấn công thẳng vào vị trí hắn vừa đứng.
Nếu vừa nãy hắn cứ thế lao tới không kịp bỏ chạy, chắc chắn sẽ phải trực diện với năm tờ phù lục này. Đến lúc đó, tuy không nói chết chắc, nhưng cũng khó tránh khỏi thương tích.
Lòng Hắc vụ nhân trầm xuống. Hắn biết trận chiến này chắc chắn sẽ không dễ dàng, dù sao thực tế cảnh giới hai bên vẫn có chút chênh lệch và nội tình tích lũy hùng hậu của Pháp Sư. Tuy nhiên, điều này không hề khiến hắn nhụt chí.
Chân trái làm trụ, thân thể lại lao về phía trước. Hắc vụ nhân hơi xoay nhẹ cổ tay, mũi kiếm cũng di chuyển theo hình vòng cung, từ trên xuống dưới rồi lại từ dưới lên trên. Toàn thân kình lực phối hợp Chân Khí phát động.
“Trấn Uy kiếm pháp, thức thứ năm, Nguyệt Vị Chu Thiên!”
Trường kiếm lao lên theo một góc độ cực kỳ chuẩn xác, bất ngờ lại đúng vào vị trí Pháp Sư vừa xuất hiện trở lại sau khi sử dụng Thủy Độn để né tránh cùng lúc thi triển bức thủy tường.
Tốc độ tấn công của Hắc vụ nhân lần này quá nhanh, góc độ cũng vô cùng xảo trá, khiến Pháp Sư không thể tiếp tục dùng Thủy Độn để dịch chuyển. Dù sao thì mặc dù hóa thân Thủy nguyên tố có thể giảm đáng kể sát thương vật lý từ đao kiếm, thậm chí còn có thể khắc chế loại năng lượng nguyên tố tụ hợp như Chân Khí này, nhưng cũng không phải miễn dịch hoàn toàn. Nếu bị chém xuyên qua người thì vẫn trọng thương như thường.
Dù vậy, Pháp Sư vẫn không hề hoảng hốt quá mức. Kinh nghiệm chiến đấu hắn tích lũy không ít, kể cả cận chiến. Trong nháy mắt, từ trong ống tay áo, hắn vứt ra một tờ phù lục vàng óng ánh quang huy. Dưới chân, một phần nhỏ cơ thể lập tức Thủy nguyên tố hóa để tăng tốc độ dịch chuyển.
Tờ phù lục bị vứt ra lập tức lơ lửng trong không trung cách mặt đất nửa trượng. Quang huy trên phù nhanh chóng biến thành một tấm khiên nhỏ, vừa vặn chặn đứng đường kiếm của Hắc vụ nhân.
Choang!
Ngay trong nháy mắt lưỡi kiếm tiếp xúc với lớp quang huy này, một âm thanh vang lên giống như tiếng đập búa trong lò rèn, chỉ phát ra khi hai kim loại siêu cứng va chạm.
Cảm nhận được lực phản chấn truyền về, Hắc v�� nhân không khỏi cảm thán thủ đoạn của Pháp Sư. Tấm phù lục kia tuy mỏng dính nhưng lại phóng ra quang mang cứng rắn đến kinh người, hoàn toàn không thua kém bất kỳ quặng kim bảo thạch nào.
Nhưng hắn không muốn thế công của mình bị cắt đứt. Mượn lực phản chấn mạnh từ thân kiếm, hóa thành xảo lực truyền xuống chân, Hắc vụ nhân lập tức đạp đất phi thân lên hơn nửa trượng. Trường kiếm không thu về, giữ nguyên tư thế đâm mạnh về phía trước, kình lực quán xuyên toàn thân.
Tuy nhiên, trong giao đấu, đối với những võ giả chưa đạt tới Cương Kình cảnh như hắn, có một thiết luật, đó là hạn chế sử dụng động tác phi không, vì trên không trung hoàn toàn không có chỗ để mượn lực, hay ít nhất là bề ngoài có vẻ như vậy.
Pháp Sư cũng nhanh chóng nhìn ra sơ hở đó. Tay phải vốn đang ôm vai cũng giơ thẳng về phía trước, trong miệng hô nhẹ:
“Thủy Thủ Tích Chú!”
Nhất thời, từ bức tường nước vốn đang trong trạng thái phân rã kia mọc ra hai cánh tay. Nhân lúc Hắc vụ nhân còn đang lơ lửng trên không, liền tóm lấy cổ chân phải của hắn. Tất cả điều này diễn ra trong chưa đầy một giây.
Thi pháp thành công, Pháp Sư có chút vui vẻ trong lòng, nhưng cũng không quên cảnh giác. Từ trong pháp bào lại bắn ra thêm hai tờ phù lục.
Quả nhiên, dường như Hắc vụ nhân đã dự liệu việc chân mình sẽ bị tóm. Lúc nãy vốn chừa lại một chút lực, giờ lập tức dùng xảo kình ở eo cùng đẩy mạnh cổ chân lấy phản lực, gập người chém mạnh vào phần nước nối. Trong nháy mắt đã chém đứt hai cánh tay Thủy nguyên tố, cũng mượn lực này xoay một vòng giữa không trung. Trường kiếm lại từ trên cao chém thẳng xuống Pháp Sư, uy thế mạnh khó đỡ.
Pháp Sư nhìn thấy cảnh này trong lòng lập tức dâng lên cảm giác kinh ngạc. Cảnh tượng vận dụng kình lực và khống chế lực điêu luyện như thế này, hắn đã không gặp từ rất lâu, thậm chí là phải từ hàng chục năm trước khi hắn tận mắt thấy Đại Pháp Sư so tài với một trong ba vị Đại Tướng Quân của Hải Minh quốc.
Nhưng rất may là hắn đã có phòng bị từ trước. Hai tờ phù lục vừa ném ra lúc này cũng phát ra hai luồng quang mang đặc biệt, một đỏ một xanh lá, hóa thành hai đạo khí lưu lao thẳng về phía trước.
Hắc vụ nhân cũng nhìn thấy vậy nhưng không do dự. Dù sao thì hắn cũng không có cách nào chuyển hướng ngay lúc này, mọi việc vẫn đang nằm trong dự liệu. Chân Khí trong đan điền lại vận chuyển càng thêm điên cuồng. Hắc vụ bám trên lưỡi kiếm cũng ngày càng nồng đậm, không còn là bốc lên mà gần như ngưng đọng thành thực chất.
Một kiếm chém xuống, hai đạo khí lưu vốn hòa lẫn vào nhau cũng bị tách làm đôi. Kiếm thế cường liệt.
Ở nơi tiếp xúc, Chân Khí hòa hắc vụ kết hợp với hai đạo khí lưu tạo thành một loại quang lưu kỳ lạ, nhìn qua giống hệt nước đang bị đun sôi, hơi khói bay lên ngùn ngụt. Nguyên tố trong không khí lại càng thêm nồng đậm.
Đương nhiên, khi lưỡi kiếm có thể lao nhanh về phía trước như vậy, Hắc vụ nhân cũng không tránh khỏi bị một chút khí lưu dính vào.
“Đây là nhiệt khí và độc khí? Thì ra là vậy, nhưng thật ra lại không có tác dụng quá lớn với ta. Quả nhiên lựa chọn lúc trước là chính xác.” Hắc vụ nhân nghĩ thầm trong lòng, đường kiếm vẫn không hề suy suyển.
Mãi đến lúc này, Pháp Sư mới nhận ra điều gì đó bất thường. Tuy rằng Hắc vụ nhân lãnh trọn hai đạo phù lục này mà kiếm uy vẫn không hề giảm, trái lại hình như thậm chí còn mạnh hơn? Nhưng trước khi hắn kịp có bất kỳ hành động nào khác, lưỡi kiếm đã cách hắn chưa đầy hai tấc.
Tuy bất đắc dĩ, Pháp Sư cũng không thể phản ứng kịp với tình huống này. Dù sao hắn cũng không phải võ giả. Điều duy nhất hắn có thể làm là hóa thân phần trước người thành Thủy nguyên tố, đồng thời dịch chuyển cơ thể về phía sau.
Tốc độ dịch chuyển của Pháp Sư cuối cùng cũng không nhanh bằng mũi kiếm. Mặc dù đã Thủy hóa phần thân trước, nhưng một vết thương khá sâu kéo dài từ bả vai phải xuống đùi trái vẫn xuất hiện. Trên vết thương thậm chí còn có hắc vụ ăn mòn.
Cùng lúc đó, một luồng quang mang mạnh mẽ bùng phát ra từ phần bụng của Pháp Sư. Đó chính là một trong những đạo phù lục bảo mệnh chân chính của hắn. Ngay trước khi Hắc vụ nhân kịp tiến hành đòn công kích thứ hai, đã hóa thành một lực xung kích cực mạnh đánh về phía trước.
Hắc vụ nhân thân chịu xung kích, cả người lập tức bị đánh văng về phía sau hai trượng, muốn chống đỡ cũng không nổi. Mặc dù toàn thân dưới sự bảo hộ của hắc vụ và Chân Khí không bị thương nặng, nhưng khí huyết cũng đã bị suy giảm mấy phần.
Tuy dáng vẻ trông rất chật vật, nhưng kỳ thực những điều này vốn nằm trong dự tính của Hắc vụ nhân nên hắn không hề cảm thấy bất an. Trái lại, hai chân vừa tiếp đất đã cố nén cơn đau nhức ê ẩm, ý niệm điều động khí huyết tập trung xuống thân dưới, trong nháy mắt đã đạp mạnh, mượn lực chạy trốn.
Đây là một hành động chính xác, vì chỉ ngay trong tích tắc sau đó, trên mặt Pháp Sư lần đầu tiên lộ vẻ điên cuồng. Hắn nắm chặt bàn tay phải nhăn nheo lại.
Nhất thời, Nguyên tố trong khuôn viên bốn trượng đều bị điều động. Thủy nguyên tố lấy những tờ phù lục bị ném ra lúc đầu làm giới hạn, nay cũng hình thành một kết giới. Toàn bộ mặt đất đã biến thành mặt nước nhộn nhạo không ngừng, đầy rẫy hiểm nguy. Đây thực chất mới là mưu tính ban đầu của Pháp Sư khi thi triển phù chú rải rác khắp nơi, tất cả đều chỉ chờ đợi thời khắc này.
Theo tính toán của lão, Hắc vụ nhân sẽ bị hai đạo nhiệt phù và độc phù ngăn chặn, hắc vụ trên người cũng sẽ suy yếu, khiến uy lực kiếm chiêu tạo thành không quá lớn. Nếu có bị thương thì cũng chỉ là thương nhẹ. Sau đó lão sẽ thi triển một trong các đạo phù lục bảo mệnh này đánh bật đối phương về sau. Nhân lúc đối phương còn chưa hoàn hồn liền định hình kết giới, lúc đó thắng thua đã định!
Nhưng cuối cùng lão lại tính sai một điều, đó chính là hiệu quả của hai đạo phù lục này không đạt được như lão mong muốn. Cuối cùng bị Hắc vụ nhân một kiếm chém trọng thương. Nếu không phải lão di chuyển kịp thời về phía sau thì tình hình sẽ còn nặng hơn, lão chắc chắn sẽ phải dùng đến đạo phù lục cuối cùng. Mệnh tuy có thể bảo toàn, thậm chí diệt sát được đối phương, nhưng cũng sẽ đánh mất cơ hội được chữa trị triệt để.
Hơn nữa, Hắc vụ nhân giống như đã dự liệu được trước tình huống này. Vừa mới bị đánh lui liền đã thi triển thân pháp chạy trốn, khiến kết giới này của lão giờ đây đã không còn chỗ dụng võ.
Trơ mắt nhìn bóng Hắc vụ nhân ngày càng đi xa, cuối cùng hòa vào bóng tối đêm đen, Pháp Sư cũng không thể làm gì khác ngoài việc đứng nhìn và tự chữa thương.
“Khỉ thật! Nếu không phải do ta vẫn đang bị ảnh h��ởng bởi tác dụng phụ sau khi tu luyện sai và thiếu hụt pháp lực sau trận chiến với Yêu Nữ hôm nọ thì giờ tên Yêu Quái này có mà thoát được đằng giời!” Tuy rằng ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng Pháp Sư đã sớm gào thét.
Cục diện hiện tại đang lâm vào tình thế bế tắc nghiêm trọng, đó chính là hai bên gần như không làm gì được nhau. Pháp Sư sau khi thi triển kết giới gần như đã tiêu hao nốt một lượng lớn pháp lực của bản thân, nhưng nếu sử dụng thủ đoạn bảo mệnh, chính là tấm phù lục kia, thì lại có thể diệt sát bất cứ ai ở gần.
Hắc vụ nhân hình như cũng nhận ra tình huống này nên mặc dù né tránh được kết giới, hắn cũng không quay lại tấn công tiếp mà bỏ chạy. Còn Pháp Sư thì do thiếu thốn pháp lực nên cũng không thể truy sát, chỉ có thể bỏ mặc hắn chạy trốn.
Xét về toàn diện, thì Hắc vụ nhân trong trận chiến lần này tuy không thể giết thành công được Pháp Sư nhưng đã chiến thắng hoàn toàn, khi đã ép được Pháp Sư phải thi triển hai đạo phù lục bảo mệnh. Một là “Xung Kích”, hai là “Hồi Phục” đang được s��� dụng ngay lúc này để chữa lành vết thương. Đây đều là thủ đoạn giữ đáy hòm của lão.
Sau khi sử dụng đạo phù lục thứ hai, vết cắt sâu trên người cũng đã liền da. Nhìn từ ngoài, ngoại trừ pháp bào bị tả tơi, thì Pháp Sư cũng đã khôi phục nguyên vẹn, chỉ là trông hơi nhợt nhạt một chút. Điều này cũng chứng minh sự cường hãn của phù lục.
Sau khi hồi phục được thương thế hoàn toàn, Pháp Sư hơi liếc nhìn mặt đất, nhặt một mảnh vải bị chém rụng của pháp bào lên. Trên đó vẫn còn bám một chút hắc khí.
Nhìn đăm chiêu một hai phút, Pháp Sư lầm bầm bằng giọng điệu không chắc chắn:
“Hắc khí này, đúng là Yêu Khí rồi! Tuy có chút khác biệt, nhưng về tổng thể và bản chất là hoàn toàn giống nhau. Nhưng thế thì tại sao đòn tấn công lúc đó lại không bị suy yếu? Rõ ràng hai đạo phù lục đó vốn được đặc chế để làm suy yếu Yêu Khí mà? Sao lại không có tác dụng? Thậm chí hình như còn mạnh lên...” Pháp Sư bắt đầu hồi tưởng lại trận chiến vừa rồi.
“Khoan!”
“Nghĩ kỹ lại, vào lúc đó, hắc khí quả nhiên có tản đi một phần, để lộ ra một loại khí khác ở bên trong. Lúc sinh tử quan đầu ta cũng không để ý, giờ ngẫm lại thì đó có lẽ là....” Vẻ mặt Pháp Sư bất ngờ lộ vẻ khó tin:
“Chân Khí!?”
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, nơi tinh hoa câu chữ được chắt lọc.