(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 33: Quyển 1 Chương 33: Cháy! (phần mười tám)
Vài phút trước đó...
“Ài, biết thế tối nay không nên ăn nhiều thế, giờ tức bụng quá!” Một binh sĩ hai tay ôm bụng, chạy vội trên con đường dẫn về phía khu vực vệ sinh.
Tuy rằng tối nay mọi người ăn uống rất nhiều, nhưng dù sao cũng mới tầm một canh giờ trôi qua, chẳng có mấy người cần phải đi giải quyết "chuyện nặng", mà việc nhẹ thì chỉ cần đi ra ngoài doanh trại chính, tiến đến bụi cỏ gần đó là xong.
Cộng với việc khu vực nhà vệ sinh gần như không có lính canh gác, mà các khu vực lân cận cũng khá hiếm người (phần nào là do mùi hôi thối nồng nặc từ nhà vệ sinh) thế nên khu vực này từ đầu buổi tối đến nay vẫn luôn vắng vẻ, binh sĩ này chính là người thứ ba tiến vào.
“Tới nơi rồi! À, mà nhà vệ sinh của doanh trại này lại để nhiều đuốc thế à? Sao sáng vậy trời?” Men say vẫn còn, cộng với việc người này cũng không phải là binh sĩ của trấn Thanh Binh nên đứng từ ngoài vẫn chưa thể nhận ra bất cứ điều gì khác thường.
Hơn nữa, cho dù là trong quân doanh thì đây vẫn là khu vực vệ sinh chung, cộng thêm một phần lý do chống mùi hôi thối thì thiết kế của tường ngoài vẫn hướng vào trong, tuy chỉ toàn dùng đá dựng lên nhưng cũng cao quá đầu người, thế nên từ ngoài nhìn vào trong khá khó khăn.
Binh sĩ này cứ thế mà chạy vội vào trong phòng vệ sinh gần nhất, vừa mới định kéo khóa quần lên thì:
“Hử, sao lại có mùi... Mùi khói thế này? Lại còn hơi nóng này nữa. Vậy có nghĩa là...."
Lúc này, binh sĩ mới nhận ra có điều khác thường, thò đầu ra cửa nhìn sang bên cạnh thì mới phát hiện ra mấy căn phòng vệ sinh cách hắn một căn đều đang bốc cháy, lửa lớn thậm chí đã bốc lên mà lao về phía hắn.
Mùi khói pha trộn mùi đặc trưng của nhà vệ sinh đã hòa vào nhau thành một thứ mùi khó tả, trong nháy mắt đã tẩy sạch men say, cũng làm vị binh sĩ này hoàn hồn, cố kìm nén cuống họng mà hô lên:
“Cháy! Cháy!”
...
“Mẹ kiếp! Là thằng nào đi vệ sinh xong làm rơi đuốc hả? Mà đuốc cũng toàn ở tường ngoài cơ mà, cháy thế quái nào được vào bên trong?” Một lính canh lên tiếng.
Dù sao đây cũng là quân doanh, vả lại binh sĩ của trấn Thanh Bình cũng được huấn luyện rất khá nên chỉ mất một thời gian ngắn chưa tới một nén hương là một tiểu đội mười người đã có mặt.
“Không biết, chỉ là thế lửa quá lớn, e rằng muốn dập cũng chẳng dễ. Có lẽ cần phải thực hiện biện pháp ngăn cách tường rào thôi, dù sao thì hầu hết các mối nối cũng đều làm từ gỗ, tuy rằng tuyết đang rơi nhưng hiện tại thì cũng chưa đủ để ảnh h��ởng đến đám cháy này.” Một người khác lên tiếng.
“Đội lấy nước đã đi lấy chưa?” Vị lính canh ban đầu lại hỏi.
“Vừa xuất phát rồi, chắc tầm ba phút nữa sẽ quay lại. Giờ nhiệm vụ của chúng ta chính là tìm cách ngăn đám cháy lan rộng. Ngươi, ta, Tùng, Ngưu lão nhị cùng Trạch phụ trách phần tường bên phải, những người còn lại xử lý bên trái.”
“Bất cứ biện pháp nào cũng có thể sử dụng, bao gồm đạp đổ tường rào và dùng đá chặn. Nhưng phải cẩn thận khu vực trung tâm, tức là khu nhà vệ sinh, tuyệt đối đừng lại gần!”
Lính canh thứ hai đáp, sau đó ra lệnh phân công. Mặc dù hắn chỉ có quân hàm Đại Binh nhưng những người còn lại chẳng qua cũng đều là Tiểu Binh cùng Trung Binh nên thành thử hắn lại là người có cấp bậc cao nhất, có quyền chỉ huy khẩn cấp.
Những người còn lại nghe vậy cũng đều gật đầu, bắt đầu thực hiện nhiệm vụ được giao. Chỉ có người lính canh thứ nhất vừa định bước đi thì dừng lại, quay sang nhìn binh sĩ phát hiện đám cháy:
“Ta biết là bọn ta không có quyền chỉ huy trực tiếp đối v���i ngươi, nhưng mong là ngươi trợ giúp chúng ta một tay. Nhưng nếu say quá thì thôi.”
“Được ~ Được, không có vấn đề.” Binh sĩ kia đáp lại bằng một giọng điệu run rẩy, đôi chân lảo đảo không vững.
“Không có vấn đề thật chứ? Nhìn sắc mặt ngươi có vẻ không tốt lắm, chân đi cũng không vững.” Người lính canh này nghe vậy liền hơi tỏ vẻ nghi hoặc.
“Say thì không còn, nhưng vừa nãy định đi vệ sinh thì lại chưa kịp, giờ đau bụng quá đứng không vững được.”
“...”
“Thế thì, mời ngài tìm chỗ nào đó ngồi nghỉ, chờ xem có gì để tiếp viện. Còn về báo cáo lên doanh trại chính thì không cần, việc đấy cũng đã có người làm rồi.” Người lính canh bỗng lặng im trong vài giây rồi vội vàng phân phó, sau đó cũng nhanh chóng chạy đến chỗ đồng đội để trợ giúp.
Binh sĩ này nghe vậy cũng gật đầu với bóng lưng kia, lại tìm một chỗ nào đấy để ngồi xuống, cố nén cơn đau bụng lại.
“Mà vừa nãy họ bảo là cẩn thận với khu vực nhà vệ sinh là sao nhỉ? Nếu chỉ là cháy thôi thì đã không cần phải căn dặn như thế, nghe ngữ ��iệu xem ra còn có gì nguy hiểm hơn?” Tạm không có việc gì làm, binh sĩ cố gắng đánh lạc hướng cơn quặn thắt trong bụng bằng cách chú tâm quan sát mấy người lính canh khác đang cứu hỏa, bỗng dưng nhớ lại lời vị chỉ huy kia vừa nói.
Tuy hắn cũng không phải là lính mới trong quân, quân hàm cũng đã là Trung Binh nhưng hắn lại là binh sĩ trực thuộc trung ương, nhà vệ sinh của doanh trại trung ương lại được xây dựng khác biệt so với nơi này, đều là dẫn nước sông để xả sạch. Hơn nữa, học thức của hắn vốn cũng chẳng cao là bao, thành thử hắn nghĩ mãi cũng chẳng rõ mối hiểm họa bọn họ đang nói tới là gì.
Nhưng hắn cũng chẳng phải đợi lâu, khi đột nhiên ngọn lửa trong khu vực nhà vệ sinh bốc cao lên, và một tiếng nổ lớn cũng truyền đến tai hắn.
Bùm! Lửa đã bén vào khí thải ở bên dưới, phát nổ trong nháy mắt!
Một mùi hương khó ngửi trong nháy mắt xộc ra ngoài, hòa lẫn vào đó là mùi của chất bài tiết, chỉ cần ngửi thôi cũng đã khiến người ta buồn nôn.
“Thì ra... thì ra là cái này.... Ọe!” Binh sĩ kia hít phải mùi khó chịu, men say vừa nãy tuy đã gần hết nhưng đầu óc vẫn còn hơi quay cuồng, lại thêm bụng vẫn đang đau quặn thắt liền không nhịn được mà cúi xuống nôn mửa.
Cũng cùng lúc đấy, đội lấy nước đã quay trở lại, mỗi người đều gánh thêm bốn, năm xô nước, nhưng nhìn thấy thế lửa lên cao, khói bụi đầy trời, họ đã biết là chỉ dựa vào bọn họ đã không thể khống chế nổi đám cháy này nữa rồi.
....
Trong trướng của mình, Pháp Sư vẫn còn đang ngồi trên giường tĩnh tâm minh tưởng, không màng thế sự. Trong trận chiến nửa đêm hôm trước hắn đã tiêu hao rất nhiều, một ngày qua liên tục hành quân, hắn vẫn chưa kịp hồi phục toàn bộ pháp lực của bản thân.
Bảo thạch bên hông vẫn duy trì độ sáng yếu ớt của mình, khiến cho Thủy Nguyên Tố không ngừng cô đọng trong không khí, theo từng hô hấp mà khẽ tiến vào cơ thể hắn một phần nhỏ, phần còn lại duy trì bên ngoài, dần dần hình thành những hình thù kỳ dị nhưng lại tuân theo một quy luật nhất định.
Được một lúc, Pháp Sư cũng dừng việc minh tưởng lại, nghỉ ngơi một hồi. Tuy rằng với cảnh gi��i của hắn, đáng lẽ đã có thể minh tưởng suốt đêm thay cho giấc ngủ nhưng giờ dù sao hắn cũng đã già, tinh lực một phần đã không còn dồi dào như lúc còn trẻ, phần còn lại là do tinh thần lực tiêu hao khi sử dụng đạo phù lục được Đại Pháp Sư ban thưởng kia.
Lại nói, hắn cũng từng nghĩ đến việc nếm thử chút Tinh Linh chi Huyết của vị Tinh Linh kia, tuy có chút hiệu quả nhưng cuối cùng lại gần như vô dụng với hắn, điều này cũng không ngoài dự đoán, dù sao khác với đương kim hoàng thượng thì vấn đề của hắn lại nặng hơn nhiều, điều này là do hắn tu luyện sai đường.
Hắn cũng không dám lấy nhiều máu hơn để thử, vừa sợ làm ảnh hưởng đến phong ấn của phù lục, lại cũng sợ vị Tinh Linh này gặp chuyện bất trắc, khi đó thì được không bằng mất.
Dù sao thì hắn cũng đang định đem vị Tinh Linh này về kinh đô luyện chế thành thuốc dâng lên cho hoàng thượng, trợ giúp Nhị Hoàng Tử giành được ngôi Thái Tử, nhờ đó mà thỉnh cầu Đại Pháp Sư tự thân ra tay giúp đỡ một lần, ít nhất cũng loại bỏ được tác dụng phụ do tu luyện sai l��m gây ra.
Cái gì lợi cái gì hại, trường kỳ hay ngắn hạn hắn cũng đều đã thấy thấu triệt. Dù sao đã sống cả một đời người, bao nhiêu thăng trầm hắn cũng đều đã trải qua.
Pháp Sư suy nghĩ một lát, lại nhấc viên bảo thạch màu xanh lam đang đeo bên hông lên, trong mắt lộ ra vẻ hồi ức. Chính viên bảo thạch này đã cứu hắn khi hắn rơi xuống tận cùng vực sâu của cuộc đời, mà cũng nhờ vào viên bảo thạch này mà hắn được nhận vào Xã Tắc Học Cung, về sau mới có thể trở thành Trưởng Lão.
Một đời chinh chiến, một đời tu luyện. Đôi bàn tay nhăn nheo nâng lên bảo thạch tinh xảo, trăm năm đã qua, người đã già, thạch vẫn còn như xưa.
Hơi lắc đầu, Pháp Sư thở dài nhẹ một hơi, cũng không còn nghĩ đến chuyện cũ, trong đầu phác họa viễn cảnh tương lai có chút tươi sáng. Đem được Tinh Linh về hoàng cung, nhận được hỗ trợ của Đại Pháp Sư ổn định thương thế. Phò tá Nhị Hoàng Tử lên ngôi Thái Tử sau đó trở thành Hoàng Đế, sau khi Đại Pháp Sư tiền nhiệm tạ thế thì cũng có thể trở thành tân nhiệm Đại Pháp Sư, xứng với danh hiệu Quốc Sư.
Hơn nữa, cách đây một thời gian ngắn hắn cũng đã nhận được một tin vui nho nhỏ. Vị trung úy họ Lê kia, người đã thể hiện năng lực kiệt xuất cùng trí tuệ của mình, là biến số duy nhất trong toàn bộ kế hoạch sắp tới, đã bị hắn nắm được điểm yếu trong tay.
Đối với Lê trung úy, kỳ thực dù ngoài m��t kh��ng lộ ra nhưng trong lòng hắn vẫn còn ít nhiều e ngại. Dù sao thì kẻ này hành sự tuy kín tiếng nhưng vì một lý do nào đó luôn nắm bắt thời cơ một cách xảo diệu, đây là trực giác được tôi luyện hàng chục năm nói cho hắn, cứ như tất cả đều nằm trong tính toán của người này.
Sự thực cũng đã chứng minh, kẻ này đúng là làm việc có đầu có cuối, tất cả mọi thứ hắn làm đều nằm trong kế hoạch. Nhưng giờ thì nhờ vào cổ trùng được gieo bên trong người của tiểu úy Nhân, Pháp Sư nay đã biết hết được tính toán của kẻ này không hề xung đột lợi ích với mình, lại nắm được bí mật của hắn, nhất thời hắn cũng chẳng còn gì phải cố kỵ.
Pháp Sư cũng không lo việc cổ trùng bị phát hiện, vì loại cổ trùng này vốn ẩn mình cực kỳ khéo léo trong ruột của vật chủ, dùng Chân Khí cũng không thể phát giác. Ngay cả khi vật chủ có chết thì cổ trùng cũng sẽ chỉ chui ra trong một hai phút rồi lập tức tan thành vũng nước nhỏ, không để lại vết tích gì.
Đương nhiên, với công hiệu như thế thì cổ trùng này chắc chắn sẽ rất hiếm, cái giá để nuôi dưỡng lại càng không rẻ, Pháp Sư cũng chỉ có năm sáu con như vậy, mà điều kiện sử dụng cũng cực kỳ nghiêm ngặt. Nếu tiểu úy Nhân không phải người thường. Kể cả không có cấp bậc võ lực mạnh như Lê trung úy hay Lý thượng úy, chỉ cần là một vị tiểu Úy có ngưng tụ Chân Khí cũng có thể tự mình loại bỏ được, đương nhiên là khi phát hiện ra nó.
Pháp Sư vốn dùng loại cổ trùng này để giám sát và thám thính tiểu úy Nhân, không ngờ cuối cùng lại đạt được thu hoạch bất ngờ như vậy, cũng coi như là tận dụng hết giá trị.
Bỗng, từ bên ngoài truyền đến những âm thanh huyên náo cắt đứt những tưởng tượng tốt đẹp của Pháp Sư, mơ hồ đâu đó còn nghe được tiếng hô “Cháy”.
“Cháy?” Pháp Sư nghĩ thầm trong lòng, đoán chắc là có binh sĩ nào đó say xỉn làm đổ đuốc gây cháy, bèn chẳng mấy để tâm, chuẩn bị nằm xuống nghỉ ngơi trong chốc lát để lát nữa sẽ tiếp tục minh tưởng.
Nhưng theo thời gian trôi qua, những âm thanh huyên náo này không hề nhỏ đi mà trái lại càng lúc càng lớn hơn, khiến cho Pháp Sư khó có thể nghỉ ngơi. Thi triển chú pháp “Yên Tĩnh” thì cũng được thôi, nhưng hắn vẫn quyết định đi ra ngoài xem xét tình hình rồi mới quay vào trướng.
Vừa bước ra khỏi trướng, Pháp Sư đã bắt gặp một luồng sáng đang bốc lên từ hướng Đông Nam, xem ra là ở rìa doanh trại. Pháp Sư mặc dù không quen vị trí của doanh trại này nhưng dù sao cũng là Pháp Sư, chỉ cần nhìn qua bản đồ một lần là đã có thể nhớ kỹ càng.
“Chỗ đó... Hình như là nhà vệ sinh đúng không nhỉ? Nếu ta nhớ không nhầm thì vừa nãy tiểu úy Nhân cũng vừa ở đấy... Lửa lớn thế này, chắc là nhà vệ sinh đã nổ rồi? Chậc chậc, xem ra vị Lê trung úy này vì hủy thi diệt tích cũng nhọc công. Đây cũng là một cái cớ khá hoàn hảo.” Pháp Sư thấy cảnh này chỉ mất chừng một phút đã suy đoán ra đầu đuôi câu chuyện, không khỏi nhếch môi cười.
“Phản ứng sinh ra từ khí thải và lửa, nếu luận theo góc nhìn phổ thông thì không sao, nhưng nếu pha trộn yếu tố nguyên tố vào thì lại có chút khác biệt. Thoạt nhìn thì đó là phản ứng ‘Khuếch Tán’ nảy sinh giữa nguyên tố Hỏa và Phong, hiệu quả đạt được giống như phản ứng ‘Quá Tải’ khi kết hợp Hỏa và Lôi, nhưng kỳ thực đều không phải vậy.”
“Nếu nói chính xác hơn, thì thành phần chính của khí thải lại là nguyên tố Thảo, khi phối hợp cùng lửa mang nguyên tố Hỏa thì sinh ra phản ứng ‘Thiêu Đốt’ với hiệu quả cực tốt, gần như ngang tầm với một Pháp Sư tinh thông phản ứng nguyên tố. Điều này vẫn thường khiến cho nhiều người nhầm lẫn, nhưng đối với ta thì cũng chỉ là một thí nghiệm thú vị mà thôi.”
Mặc dù thân là một vị Thủy hệ Pháp Sư nhưng hắn chẳng có ý định lãng phí pháp lực của mình vào việc này, dù sao thì quân đội cũng tự có thể khống chế được đám cháy này, chỉ là sẽ khá vất vả mà thôi.
Xoay người định bước vào trong trướng, Pháp Sư mới để ý rằng có một lính gác đang đứng bên ngoài trướng của mình, nhìn y phục thì là lính trấn Thanh Bình, ngay lúc bước ra hắn đã nhìn thấy rồi nhưng không để tâm lắm, chỉ là vừa thấy được phản ứng thú vị này thì tâm trạng cũng đang khá tốt, buột miệng hỏi:
“Này, mọi người đều đang đi c��u hỏa. Ngươi còn đứng ở đây làm gì?”
Người lính gác kia nghe thấy Pháp Sư đích thân hỏi mình liền tỏ vẻ có chút thụ sủng nhược kinh, vội chắp tay đáp bằng giọng trầm:
“Bẩm Pháp Sư, ta được Lý thượng úy cùng Lê trung úy điều đến để canh gác bên ngoài trướng và dẫn đường cho ngài nếu ngài muốn ra ngoài, hơn nữa cũng phụ trách ngăn chặn mọi tình huống ngoài ý muốn phát sinh để không làm phiền ngài. Đây là đạo đãi khách!”
“Đạo đãi khách! Tốt, xem ra ngươi cũng là người có chút học thức.” Pháp Sư nói một câu vô thưởng vô phạt sau đó ừm một tiếng rồi không nói gì thêm, chậm rãi bước vào trong trướng.
Chỉ là ngay khi hắn còn cách cửa vào chừng nửa trượng thì đột nhiên từ phía Nam lại truyền đến một, hai tiếng nổ lớn, Pháp Sư nghe thấy vậy liền quay đầu lại, miệng nói:
“Hả, lại nổ nữa à? Vừa nãy nổ còn chưa h-“
Chỉ là ngay khoảnh khắc ấy, trong lòng của Pháp Sư đột nhiên truyền đến một tín hiệu chẳng lành. Hắn lập tức thi triển thuật hóa thân Thủy Nguyên Tố, thân hình dịch chuyển vài bước về phía tr��ớc, cũng ngưng tụ một lớp giáp mỏng.
Nhưng cho dù như thế, một đường kiếm khí đã cắt xuyên qua lớp giáp này, sượt qua vai trái, để lại một vết chém khá sâu, máu tươi dần thấm đẫm y phục. Xem ra đối phương vốn định nhắm đến bảo thạch bên hông hắn nhưng không thành vì hắn đã dịch chuyển vị trí.
Không cần quay đầu lại, Pháp Sư dựa vào phần thần niệm vốn đã suy yếu của mình phát hiện ra vị trí của đối phương, ngón tay phải hơi động, nhất thời mấy chuôi tiểu thủy đao được ngưng tụ trong không khí phản kích, đồng thời xoay người lại.
Sau khi xoay người lại, hắn đã nhìn thấy rõ ràng kẻ tấn công hắn là ai, chính là tên lính gác vừa nãy, lúc này cũng đã thi triển thân thủ nhanh đến bất thường của mình né được phần lớn tiểu đao bay tới, phần còn lại bị kẻ này dùng kiếm dẫn Chân Khí chém tan.
Tên lính này sau khi chém nát toàn bộ tiểu thủy đao cũng không tiếp tục tấn công, cùng với mỗi nhịp thở, một luồng khói đen chui ra từ miệng hắn, sau đó lan ra từ các vị trí khác trên cơ thể, cuối cùng bao phủ toàn thân, chỉ còn lại một hình dáng giống với nhân ảnh.
Pháp Sư thấy địch nhân không tiếp tục tấn công liền cũng dừng tay, trong lòng nhanh chóng suy tính thân phận của đối phương, một tay ôm bả vai, vận Thủy Nguyên Tố trị liệu, mặt vô cảm hỏi thăm dò:
“Ngươi là kẻ nào?”
“Kẻ sẽ lấy mạng ngươi. Tiếp chiêu!”
--- Tất cả bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.