(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 31: Quyển 1 Chương 31: Kẻ chỉ điểm? (phần mười sáu)
“Kẻ n-“ Nghe vậy, viên Tiểu úy định hô lớn, nhưng chữ đầu tiên vừa bật ra khỏi miệng, hắn đã cảm thấy một lực cực mạnh giáng vào bụng và ngực. Ngay sau đó, một cú đánh khác ập đến lưng trên, buộc hắn phải nuốt ngược tiếng kêu vào, mắt hoa lên đom đóm.
Chưa kịp định thần, một bàn tay lạnh như băng đã siết chặt cổ hắn, nhấc bổng người hắn lên nhẹ tênh rồi quăng mạnh xuống đất.
Rầm! Tiếng va đập vang lên không lớn, chứng tỏ người ra tay đã khống chế lực đạo vô cùng điêu luyện.
Mấy giây sau, thị giác của viên Tiểu úy dần hồi phục. Nhận thấy đối phương không tiếp tục tấn công, hắn khó nhọc ngẩng đầu nhìn lên.
Dưới ánh trăng lờ mờ, khuôn mặt kẻ tấn công dần hiện rõ. Dù chỉ là thoáng qua, hắn vẫn đủ nhận ra đây chính là nhân vật chính của yến tiệc tối nay, Trung úy Lê Thanh Vũ, người đang nở một nụ cười lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn.
Không chút do dự, viên Tiểu úy lại định kêu lên một lần nữa, nhưng vừa định lấy hơi thì đã thấy cổ họng như bị nghẹn lại, không tài nào phát ra tiếng, ngay cả một tiếng ú ớ cũng chẳng thốt nổi.
Thấy thế, nụ cười trên gương mặt Lê Thanh Vũ càng thêm sâu, đôi mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn:
“Không cần phải cố, ta đã dùng Chân Khí phong tỏa cổ họng ngươi rồi. Kẻ ngay cả Võ giả cũng không phải như ngươi làm sao có thể hóa giải được? Nhưng cũng thật lạ, với võ nghệ tầm thường như vậy mà ngươi vẫn mang được hàm úy, chẳng phải là vô cùng đáng ngờ sao?”
Nghe vậy, viên Tiểu úy không nói hai lời lập tức vùng dậy định bỏ chạy. Nhưng trong nháy mắt, hắn đã lãnh thêm ba đòn vào lưng, tay và chân, lại ngã dúi dụi xuống đất.
“Nào nào, đừng chạy vội thế chứ, chúng ta còn chuyện để nói mà? Đã xong đâu mà ngươi định đi rồi?” Lê Thanh Vũ cười khì khì, nhìn xuống khuôn mặt của viên Tiểu úy, lúc này đang tràn ngập biểu cảm từ sợ hãi, nghi hoặc cho đến khó hiểu...
Hắn lắc đầu, rồi nói:
“Ai da, cố nhân trùng phùng vốn là chuyện tốt, sao ngươi lại khiến mọi chuyện khó xử đến vậy? Chẳng ngờ lần gặp lại này, ngươi đã từ con trai của trưởng thôn trở thành một vị Tiểu úy rồi, quả nhiên có tài năng ha? Phải không, Nhân ca?”
Viên Tiểu úy nghe vậy, dù nét mặt không đổi nhưng đồng tử bỗng giật liên hồi. Chứng kiến cảnh này, trong lòng Lê Thanh Vũ đã hoàn toàn xác định. Hắn cười càng tươi, một tay nhấc cổ viên Tiểu úy lên nhẹ bẫng như nhấc chú gà con, nói:
“Nơi này không tiện nói chuyện, chúng ta đến chỗ nào vắng vẻ hơn nhé.”
Nói rồi, hắn xách viên Ti���u úy quay trở lại khu vệ sinh, đi vào một nhà kho nhỏ cạnh đó. Bên trong chứa đầy dụng cụ dọn dẹp còn bốc mùi, giẻ lau và những tấm vải ố màu không rõ nguồn gốc.
Thuận tay ném người xuống đất, Lê Thanh Vũ thi triển điểm huyệt, chỉ trong chớp mắt đã khóa chặt toàn bộ huyệt đạo của đối phương, khiến hắn gần như bất động, chỉ có thể giữ nguyên tư thế ngồi.
Xong xuôi, hắn đặt tay lên ngực người này, Chân Khí khẽ động, giải tỏa một phần Chân Khí đang chặn ở cổ họng đối phương.
“Được rồi.” Lê Thanh Vũ lúc này mới lên tiếng, không biết từ đâu lấy ra một chiếc ghế gỗ, đặt đối diện rồi ngồi xuống:
“Xin lỗi vì chỗ này chỉ có thế thôi, nhưng chúng ta đều là binh sĩ cả mà? Điều kiện khắc nghiệt thì rồi cũng quen. À quên mất, có người nào đó thì không phải.”
Viên Tiểu úy vừa được hóa giải Chân Khí ở cổ họng, lại cố gắng gào lên, nhưng âm thanh phát ra chỉ là mấy tiếng thì thào yếu ớt, như thể sắp cạn hơi:
“Lê Trung úy… Ngài đây là đang làm gì…? Ta không phải cái người tên… Nhân ca gì đó mà ngài quen biết! Tự tiện bắt cóc một vị Tiểu úy… Đây là đã vi phạm quân quy…”
Lê Thanh Vũ không đợi viên Tiểu úy nói tiếp, giơ ngón trỏ và ngón giữa chạm nhẹ vào vai hắn. Ngay lập tức, viên Tiểu úy cảm nhận một cơn đau xé người truyền xuống từ xương bả vai, xuyên dọc từng thớ cơ. Nhưng vì cổ họng bị phong tỏa, hắn không thể kêu lên được, chỉ đành nuốt ngược ngụm khí, thở hồng hộc.
“Nếu ngươi thật sự là một vị Tiểu úy, thì đừng nói ta có thể tra tấn như thế này, ngay cả việc dùng Chân Khí chặn cổ họng cũng không làm được. Dù sao thì Tiểu úy phổ thông, tuy có thể chưa ngưng luyện được Chân Khí, nhưng nội lực ít nhất cũng đạt hai trăm cân, khí huyết cường hoành, không dễ đối phó.”
Làm xong tất cả những việc này, Lê Thanh Vũ không ra tay nữa, chỉ tỏ vẻ trầm ngâm, như thể chẳng bận tâm đến sống chết của kẻ trước mặt mà tự hỏi:
“Vậy tại sao ngươi lại có thể leo lên chức Tiểu úy? Ta cũng đã để ý thấy thái độ của tất cả các vị úy khác đối với ngươi lúc chúng ta tiến vào rừng sâu vô cùng khác lạ, người thì coi thường, kẻ chẳng quan tâm. Kết hợp với việc võ nghệ của ngươi chẳng ra đâu vào đâu, ta có thể kết luận...”
“Ngươi không phải là một vị Tiểu úy chính thức, ngươi chỉ là một người bình thường mà thôi, ngay cả binh sĩ cũng không phải!” Lúc này, ngữ khí của Lê Thanh Vũ cứng rắn đến mức chém đinh chặt sắt, trong đầu hắn khẽ ngẫm lại khoảng thời gian hành quân vào rừng hôm trước.
Khoảng thời gian này kỳ thực là một khâu cực kỳ quan trọng trong kế hoạch cứu thoát Nguyệt Lạc của hắn. Thế nên ngay từ đầu, gần như toàn bộ nhất cử nhất động của đội quân Pháp Sư mang đến, thậm chí cả hành vi và thái độ của chính Pháp Sư, đều bị hắn đặt trong tầm mắt.
“Vậy thì lý do gì khiến Pháp Sư phải đem một người bình thường không thể chiến đấu vào quân? Lại còn tạm phong hắn quân hàm Tiểu úy, vì hắn không phải binh sĩ nên cũng không thể tham gia lễ thụ phong chính thức?”
“Cực kỳ đơn giản, vì hắn chính là người cung cấp thông tin về đối tượng của trận chiến lần này! Việc phong cho hắn quân hàm Tiểu úy chỉ là để tiện mang theo bên người, dễ bề trao đổi và bảo vệ. Dù sao thì một vị Tiểu úy đi cạnh Pháp Sư cũng sẽ không bị ai hoài nghi. Một lý do nữa là bản thân người này không có võ nghệ, hành quân hơn một ngày dài với tốc độ như vậy là hoàn toàn bất khả thi, thế nên cần có pháp thuật của Pháp Sư hỗ trợ.” Hắn vỗ nhẹ hai bàn tay vào nhau, hệt như một đứa trẻ vừa tìm ra lời giải cho câu đố khó nhằn.
“Còn việc tại sao người này không cung cấp toàn bộ thông tin cho Pháp Sư ngay từ đầu, đó chính là vì hắn sợ sau khi Pháp Sư có được mọi thứ sẽ giết người diệt khẩu, hoặc là do muốn đòi được một loại lợi ích thực tế chắc chắn, thế nên mới giữ lại một phần.”
“Nếu vụ việc thành công, mọi thứ được trình bày trót lọt lên trên, thì người này cũng sẽ không sợ Pháp Sư tá mã giết lừa. Bởi khi đó, Pháp Sư đã đạt được thứ mình muốn, ban chút canh cặn cũng đủ để hắn hưởng cả đời. Giết hắn thì chẳng có lợi mà cũng chẳng trừ được hại gì.”
“Bởi vậy, Pháp Sư cũng muốn giữ hắn bên mình, vả lại còn cần mang người này đi để có thể chỉ ra lối vào chuẩn xác của hang ổ. Chính vì thế nên ngươi mới có thể tạm nhận được quân hàm Tiểu úy của mình.”
“Suy đoán này kỳ thực không phải là không có bằng chứng, bởi khi Pháp Sư bàn chiến lược với bọn ta để dàn xếp quân sĩ, hắn chưa bao giờ chỉ ra được lối vào thực sự của hang ổ, mà đều chỉ khoanh vùng xung quanh khu vực ngọn núi nọ.”
Lê Thanh Vũ nói đến đây khẽ ngừng lại, vặn vẹo cổ, sau đó vẫn giữ nguyên nụ cười trên mặt mà nhìn về phía đối phương:
“Về căn bản thì kế hoạch của ngươi cũng đã gần thành công. Pháp Sư đã mang theo 300 quân sĩ để tiến hành lùng bắt, bước cuối cùng chỉ cần bắt được đối phương là đủ rồi.”
“Nhưng ngươi lại không ngờ ta sẽ xuất hiện, phá nát toàn bộ tính toán của ngươi với đề nghị di chuyển địa điểm tập kích sang một cái hồ gần đó, lại còn thành công với tỷ số thương vong thấp hơn hẳn. Thế nên, số ‘canh cặn’ mà ngươi vốn có thể sở hữu cũng đã trở thành mấy giọt nước lã.”
“Đương nhiên nói là mấy giọt nước lã thì cũng là cách nói khoa trương. Dù thế nào thì nó cũng đủ giúp ngươi không lo sinh kế ít nhất hai chục năm. Chỉ là, so với ban đầu thì còn ít hơn nhiều lắm, chính vì thế nên ngươi mới hận ta như vậy.”
“Phải công nhận là ngươi đã cố che giấu rất giỏi, nhưng với một cao thủ võ thuật đã để ý ngươi ngay từ đầu thì chút che giấu đó chẳng có tác dụng gì cả. Hận ý của ngươi thật sự quá rõ ràng.”
“Ha ha, còn về phần ta mà nói, đương nhiên ta sẽ không thể để một kẻ ngoại lai mang hận ý lớn với ta như vậy mà không làm gì. Ngươi thấy có đúng không?”
Dù Lê Thanh Vũ nói nghe có vẻ chậm rãi, nhưng chỉ trong chưa đầy một nén hương, hắn đã tóm gọn toàn bộ những điểm chính, như từng nhát búa giáng mạnh lên tinh thần của viên Tiểu úy, khiến nó như sắp vỡ tan thành từng mảnh.
Không, phải nói là kể từ khi bị Lê Thanh Vũ tấn công ngay từ đầu, tâm lý của hắn đã lung lay kha khá rồi. Giờ đây, những lời này chỉ là mấy cú chốt hạ mà thôi.
Tâm can đã hoàn toàn bị nhìn thấu, viên Tiểu úy cũng không còn che giấu diện mạo thực sự của mình. Trong ánh mắt hắn thoáng hiện nét oán hận, nhưng sau đó nhanh chóng bị lấn át bởi sự sợ hãi. Hắn bắt đầu van nài:
“Thanh – Thanh Vũ đại nhân! Đó không – không phải oán hận, mà chỉ là không cam lòng mà thôi. Nể tình chúng ta là người cùng thôn, huống chi ta cũng chưa hề làm gì ngài, mong ngài buông tha cho ta lần n��y! Về ta sẽ bảo phụ thân –“
“Ha ha, đến tận lúc này mới bắt đầu nhận thân sao? Thế sao nãy giờ ta gọi mấy tiếng Nhân ca ngươi lại không đáp? Phải chăng trong lòng ngươi có tật? Hay lúc đó ngươi vẫn mong chờ việc báo quân quy sẽ khiến ta chùn tay? Dù sao, đánh và giết là hai tội khác biệt.” Lê Thanh Vũ cười, ngữ khí mang đầy nét mỉa mai.
“Ta….” Tiểu úy Nhân nghe vậy không đáp được. Hắn cũng không thể nói rằng một phần là do cảm giác hốt hoảng khi kẻ mà hắn đang căm thù đột nhiên phát hiện ra mình, và sau mấy năm rời thôn hắn cũng không muốn có bất cứ liên hệ nào với thôn nữa, phải không?
Hơn nữa, một vấn đề khác là đối phương tuy còn nhỏ tuổi hơn hắn nhưng đã có thành tựu và tiền đồ tốt hơn hắn rất nhiều. Nếu nhận thân, hắn sẽ không bỏ mặt mũi xuống được, đây cũng là từ góc độ tâm lý.
Còn từ góc độ đạo đức, hai người vốn cùng thôn mà hắn vẫn còn thù hận đối phương. Giờ lại lôi lý do cùng thôn ra thì nghe thật sự vô cùng đạo đức giả. Nhưng trong tình thế sinh tử như hiện tại, hắn cũng không thể cố kỵ nhiều như vậy nữa.
Lê Thanh Vũ không nghe hắn nói hết, chỉ hơi làm điệu bộ suy nghĩ rồi nói:
“Nhưng ngươi nói cũng đúng. Dựa theo điều lệ của thôn chúng ta, thì dù có ghét người khác đến mấy, chỉ cần chưa từng gây ra thiệt hại nguy hiểm có chủ đích đối với người khác trong thôn thì vẫn là người trong thôn. Mà ngươi thì đúng là chưa làm gì ta cả.”
Tiểu úy Nhân nghe vậy, dù phần cơ thể dưới cổ không thể cử động được nhưng đầu thì liên tục gật, cố gắng làm ra dáng vẻ thảm thương nhất có thể:
“Đúng đúng, ngài nói đúng… Hơn nữa, nãy giờ ngài đánh ta cũng đủ nhiều rồi, nể tình làng nghĩa xóm coi như tất cả xí xóa hết vậy?”
“Cũng được thôi. Chỉ là, ta vẫn còn một chút chuyện hiếu kỳ…”
“Ngài cứ hỏi.”
“Làm thế nào mà ngươi lại quen biết Pháp Sư vậy? Dù sao thì, coi như không nói đến vấn đề thân phận khác biệt nên sẽ không có liên hệ, nhưng hai bên về mặt địa lý về cơ bản cũng không thể gặp nhau chứ? Dù sao, tuy ngươi rời thôn đã lâu, nhưng về căn bản theo lời Trưởng thôn thì ngươi vẫn luôn ở trong quận này chứ có rời đi quận khác đâu?”
Lê Thanh Vũ sau đó lại chạm nhẹ vào cổ họng của tiểu úy Nhân, giải khai thêm một phần Chân Khí để hắn dễ nói chuyện hơn.
Tiểu úy Nhân dù giờ không thể lên giọng được, nhưng nói chuyện bình thường thì đã thông suốt. Hắn bèn trả lời:
“Nói đến chuyện hai bọn ta gặp nhau thì cũng là chuyện tình cờ. Hôm đó, cách đây gần mấy tháng, ta vẫn đang làm việc ở trấn Bôn Lâm. Đột nhiên nhận được thư báo phụ thân ta đang mắc bệnh nặng – việc này ắt hẳn ngài cũng biết – thế nên ta lập tức gói ghém đồ đạc đi về thăm phụ thân, bỏ dở hết tất cả công việc đang làm.”
Lê Thanh Vũ nghe vậy cũng gật đầu. Chuyện trưởng thôn bệnh nặng cách đây mấy tháng trước hắn cũng biết. Bệnh này không phải nan y gì mà cùng loại với bệnh của đương kim hoàng thượng, bệnh mà “già” Hải đại phu dự đoán là chỉ có thể sống thêm một năm là nhiều nhất. Chỉ có điều, hắn không tin kẻ trước mắt lại có hiếu đến vậy, xem ra là chạy về cũng chỉ ham gia sản.
“Trên đường đi về, ta có đi ngang qua một đoạn đường nối liền với một khu rừng trúc gần đó, thấy một ông lão đang đứng ngẩn ngơ nhìn về phía rừng trúc, bèn tiến lại gần hỏi thăm.”
“Về sau, ta phát hiện ra ông lão này tự nhận là một vị trưởng lão của Xã Tắc Học Cung, có bản lĩnh pháp thuật cao cường. Ta nghe vậy không tin, nhớ tới trong rừng sâu có một con Yêu Quái mà ta từng nhìn thấy cách đây mấy năm, bèn hỏi lão liệu có giết được nó không.”
“Lão trả lời là đơn giản, nhưng để làm gì? Ta nhớ ra đã từng nhìn thấy con Yêu Quái kia dùng máu của mình để trị bệnh trên tay, nên mới nói là máu của nó có thể chữa bệnh, lại có thể hồi phục vết thương. Sau đó ta miêu tả hình dáng của nó.”
“Lão giả kia nghe xong liền trầm ngâm một hồi như đang tra cứu điều gì, rồi lập tức nhận ra bản chất của loại Yêu Quái này. Lão nói đó là loại thuốc Hoàng Thượng cần tìm, bèn yêu cầu ta nói ra vị trí, cũng dùng thủ đoạn hăm dọa. Nhưng ta nào có ngu, nói ra xong chẳng lẽ mất mạng sao? Thế nên mới chỉ nói đúng một nửa.”
“Lão giả không còn cách nào khác đành bảo ta giữ kín chuyện này, về sau sẽ liên lạc lại. Và chuyện về sau thì giống như ngươi suy đoán.”
“Thế ngươi có nói chuyện này cho ai nữa không?”
“Đương nhiên là không rồi, ta cũng không dám liều.”
“Mà ngươi cũng giỏi thật đấy, Thanh Vũ đại nhân, chỉ từ những việc nhỏ nhặt như vậy đã tính được chín phần mười. Kết hợp với thân võ nghệ này, ắt hẳn ngươi sẽ lưu danh sử sách trong tương lai!” Cho đến tận lúc này, Tiểu úy Nhân vẫn không quên những lời nịnh bợ, nhưng Lê Thanh Vũ cũng chẳng buồn nghe lọt tai.
Đoạn này kỳ thực là sáu phần thật, bốn phần giả. Chuyện hắn nhìn thấy một lão giả đứng đó ngẩn ngơ là đúng thật, nhưng không phải để hỏi thăm. Mà là vì hắn thấy bên hông ông lão có một viên bảo thạch màu lam trông rất đáng giá.
Tham lam nổi lên, hắn mới tiến lại gần. Vừa định giật lấy liền bị Pháp Sư phát hiện. Pháp Sư nổi đóa, nhưng do đang có tâm trạng chất chứa nên cũng không định chấp nhặt với loại đầu trộm đuôi cướp này. Thủy nguyên tố hóa thành một cái quạt, tát cho hắn một phát bay văng ra cả trượng, sau cùng mới kết bằng một câu: “Cút!”
Tiểu úy Nhân lúc đó bị đánh cho sợ mất mật, cũng đã định rời đi. Nhưng bỗng dưng hắn nhớ lại đạo thánh chỉ của Hoàng Thượng cùng hồi ức trong quá khứ, cộng với thân phận của Pháp Sư. Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, hắn lại quay về.
Pháp Sư nhìn thấy kẻ này lại còn dám quay về càng nổi giận, định một đòn giết chết ngay tại chỗ. Nhưng tiểu úy Nhân đã vội quỳ xuống, bảo là có tin tình báo muốn được trình bày.
Pháp Sư nghe vậy liền nghi hoặc, không biết là tin gì mà kẻ này dám liều mạng đến vậy. Đoán chừng chắc là có tin gì đó thật, bèn cho hắn một cơ hội.
Sau khi nghe xong chuyện kẻ này hồi nhỏ đã từng được một Tinh Linh trong rừng cứu giúp bằng máu của bản thân, mà Tinh Linh vẫn còn giữ được vẻ thanh xuân, Pháp Sư cũng khá kinh ngạc. Dù sao thì mấy tháng qua, dù đã dùng toàn bộ quốc lực của Hải Minh quốc, vẫn chưa tìm ra được thứ gì có thể trị hết “bệnh” của Hoàng Thượng, dù là dược liệu hay Yêu Quái.
Nay nghe mô tả có vẻ khá triển vọng, mà đối tượng thì vẫn đang ở đây. Pháp Sư bèn dùng pháp lực kiểm tra cơ thể kẻ này, thì phát hiện ra đúng là tồn tại một loại khí tức có thể khiến người ta trường thọ và khỏe mạnh, tục xưng là “Sinh Mệnh Lực”. Tuy chỉ còn một tia nhỏ đã phai mờ theo năm tháng, nhưng do Tiểu úy Nhân tuổi còn trẻ, không phải Võ giả, mà từ đó đến nay cũng chưa gặp phải bất kỳ tai nạn nào khác nên tia nhỏ này vẫn còn được lưu lại.
Pháp Sư trong lòng đại hỉ, liền hỏi rõ vị trí. Lúc này cũng là lúc Tiểu úy Nhân giở tiểu mưu kế của mình ra, vừa bảo toàn mạng lại vừa chiếm được thêm nhiều lợi ích.
Pháp Sư chỉ cần hơi liếc mắt đã nhìn thấu được mưu đồ của kẻ này nhưng điều đó cũng không quan trọng. Dù sao thì kẻ này hiện tại vẫn còn một số giá trị nhất định, coi như về sau việc không thành vẫn có thể có con dê thế tội, lại còn có thể sử dụng một hai loại kế như Điệu Hổ Ly Sơn hoặc Giương Đông Kích Tây. Thế nên Pháp Sư cũng không thi triển biện pháp cực đoan gì. Lại nói, hắn cũng già rồi, không còn trẻ khỏe bằng ngày xưa nên giờ cũng đang hạn chế sử dụng Pháp Lực.
Trong lòng biết bây giờ không phải là thời cơ tốt nhất, Pháp Sư hứa hẹn với Tiểu úy Nhân một tương lai tươi sáng, lại dặn hắn đi về cứ làm như mọi chuyện chưa bao giờ xảy ra. Khi nào cần, đích thân Pháp Sư sẽ liên lạc với hắn.
Sau đó chính là câu chuyện mấy ngày trước, khi Pháp Sư nhận thấy thời cơ đã chín muồi, bèn xin Nhị Hoàng Tử 300 binh sĩ để đi truy bắt loại Yêu Quái này, đồng thời liên lạc lại với người này.
Lê Thanh Vũ nghe kỹ những lời người này nói xong, lộ ra nét mặt như đã đạt được xác nhận điều gì, vẻ mặt tỏ rõ sự hài lòng. Điều này khiến Tiểu úy Nhân cũng buông được tảng đá lớn trong lòng, không khỏi thở phào nhẹ nhõm...
“Ngươi nói dối.”
“Hả?” Tiểu úy Nhân giật mình, vội thanh minh:
“Không, Thanh Vũ đại nhân, tất cả những lời vừa rồi đều hoàn toàn là nói thật. Đúng là ta có đánh bóng bản thân lên một ch-“
“Điều đó không phải điều quan trọng. Điều quan trọng là con Yêu Quái mà ngươi nhìn thấy, cũng là con mà chúng ta bắt được, ngươi không phải chỉ *nhìn thấy* nó! Mà nó còn cứu mạng ngươi! Hơn nữa, nó không phải là Yêu Quái, nó là Tinh Linh!” Lê Thanh Vũ trầm giọng, đôi mắt cũng dần trở nên sắc lẹm.
“Sao…” Lời này còn chưa ra khỏi miệng, Tiểu úy Nhân bỗng nhớ lại trước khi hắn bị bắt vào đây, Lê Thanh Vũ có hỏi hắn cảm giác thế nào khi phản bội “Nguyệt Lạc tỷ”. Cái tên này đã qua gần hai chục năm hắn chưa nghe thấy, cũng gợi lại một phần ký ức xưa cũ của hắn.
…Một khung cảnh thiên nhiên bên bờ suối, rộn ràng tiếng chim ca, một nữ tử đi bên cạnh một thiếu niên. Đến tận lúc chia tay, thiếu niên mới hỏi tên nàng.
“Ta? Ngươi hỏi tên ta là gì sao, tiểu tử? Ta tên là Nguyệt Lạc. Nhưng có lẽ ngươi cũng sẽ quên cái tên này sớm thôi…”
Năm tháng trôi qua, thiếu niên nay đã lớn lên thành một thanh niên, chỉ có điều, sơ tâm nay đã không còn…
“Ngươi… Ngươi… cũng là…” Trong đầu, tất cả các mảnh ghép đã liên kết lại. Tiểu úy Nhân đã hiểu được Lê Thanh Vũ phát hiện ra câu chuyện của mình sai ở điểm nào, kinh hãi đến mức không thốt nên lời.
“Đã hiểu rồi chứ gì? Ngươi là kẻ đã bán đứng chính người đã cứu ngươi khỏi cái chết chỉ vì tư dục của bản thân! Thật là một kẻ vô ơn bội nghĩa!”
“Nói ta vô ơn bội nghĩa!? Thật là hay nhỉ, Lê Trung úy? Trách mắng người khác trong khi chính bản thân ngươi cũng là kẻ tương tự!? Ngươi thậm chí còn biết nàng tên là Nguyệt Lạc, rõ ràng là ngươi cũng quen biết nàng, thậm chí còn được nàng cứu. Vậy hành động của ngươi thì có khác gì ta?” Tiểu úy Nhân lúc này, dù cổ họng vẫn chưa được giải khai hoàn toàn, cũng đã giận dữ mà gào lên.
Đến lúc này, hắn đã hiểu Lê Thanh Vũ sẽ không để hắn sống mà sẽ giết người diệt khẩu, mặc kệ thôn quy. Vì chỉ có người chết mới có thể bảo vệ được bí mật, một bí mật gắn liền hoàn toàn với tiền đồ của hắn.
Tuy không hiểu tại sao Lê Thanh Vũ lại tự nhiên nói bí mật này cho mình, cùng với việc hắn đạt được gì từ những thông tin mình kể ra, nhưng Tiểu úy Nhân cũng đã nhận thức được thực tế. Giờ hắn cũng chẳng màng đoái hoài gì đến nỗi sợ cái chết nữa mà lên giọng mắng.
“Giống ngươi!?” Lê Thanh Vũ cười khinh bỉ, trong lòng tràn ngập nỗi trớ trêu: “Lúc đầu ta cũng chẳng định đem thông tin về nàng nói với cấp trên. Chính ngươi đã đem quân đội đến đó lùng bắt nàng. Biết rằng nàng thế nào cũng không thoát được, tại sao ta lại không dùng điều đó để kiếm thêm lợi ích cho binh sĩ tham gia và cho thôn dân của thôn ta? Chỉ riêng điều này đã tốt hơn nhiều so với việc ngươi vì lợi ích cá nhân mà phản bội ơn cứu mạng rồi!”
“Huống chi, nàng cũng là Yêu Quái, còn ta… Lại là nhân loại… Nhân Yêu vốn dĩ là địch!” Lê Thanh Vũ nói đến đây đã hoàn toàn dựa lưng vào ghế, giọng điệu mang theo mấy phần lạc lõng.
Chứng kiến cảnh này, không hiểu sao trong lòng Tiểu úy Nhân lại càng có thêm nhiều oán khí:
“Bớt giả bộ, Lê Thanh Vũ! Chỉ có ta và ngươi ở đây, ngươi vẫn còn giả bộ cho ai xem? Ta đã thấy rồi, đằng sau những lời dối trá đó, là vẻ mặt hí hửng của ngươi khi nhận được đề nghị của Pháp Sư. Ngươi nói xem, đó là vẻ mặt của một người mà ân nhân vừa bị bắt sao?”
“Không, đó là vẻ mặt của một người mà sau khi thăng chức sẽ giúp đỡ được nhiều người hơn, sẽ giúp đỡ được Hải Minh quốc sau này.”
“Ha ha, võ nghệ ngươi so với toàn quốc thế nào ta không biết, nhưng da mặt chắc chắn là dày vô địch thiên hạ. Chẳng biết ngươi tu luyện thế nào mà dày thế?” Đã không còn gì để mất, giờ Tiểu úy Nhân nói chuyện cũng chẳng cố kỵ gì.
“Ngươi đang cố khích ta giết ngươi đấy ư?” Đối mặt với lời châm biếm, Lê Thanh Vũ chỉ đáp lại không mặn không nhạt.
“Đúng thì sao? Chẳng lẽ ngươi không định giết ta?”
“Sao ta phải làm thế?”
“Hả?” Tiểu úy Nhân lại ngạc nhiên một lần nữa. Chỉ trong chưa đến nửa canh giờ vừa rồi, hắn đã ngạc nhiên không biết bao nhiêu lần rồi.
“Như ngươi đã nói, trong thôn quy có luật không làm hại người cùng thôn.” Lê Thanh Vũ giải thích: “Ta cũng không muốn phá luật này. Còn nếu ngươi muốn nói đến việc ta được Yêu Quái cứu rồi bội ơn thì cũng chẳng cần nhờ đến ngươi. Trong đêm nay, chắc chắn đã có mấy kẻ đang thêu dệt tin đồn rồi. Loại vô danh tiểu tốt Ti��u úy rởm như ngươi nói có ai tin?”
Tiểu úy Nhân sững sờ. Tuy biết mình đang bị chế giễu, nhưng chưa bao giờ hắn lại thấy biết ơn cái thân phận thôn dân vô danh của mình đến vậy. Nhất thời hắn cũng không biết đáp lại gì. Mất mấy giây hoàn hồn, Tiểu úy Nhân vừa mới định nói gì đã bị Lê Thanh Vũ cắt ngang:
“Khoan hãy cảm tạ ta độ lượng, nếu muốn biết ơn thì hãy biết ơn chính thân phận cùng thôn của chúng ta đi.” Vừa nói, Lê Thanh Vũ cũng vừa tiến lại gần, giải khai huyệt đạo của đối phương.
Tiểu úy Nhân cảm thấy thân thể đã có khí lực trở lại, nhất thời hắn chưa thể tin được, như thể đang mơ. Sau đó hắn đứng lên, vội vàng thử tiến lên mấy bước.
Sau đó hắn lo ngại quay đầu lại, thấy Lê Thanh Vũ vẫn đứng yên bèn không khỏi yên tâm thêm mấy phần.
“Nhìn gì? Ta không hại người cùng thôn.”
Tiểu úy Nhân nghe xong như được đại xá, liền cắn răng dùng tốc độ nhanh nhất, mặc kệ cơn đau nhức truyền đến từ cơ thể do đột ngột hoạt động sau khi giữ nguyên tư thế quá lâu mà định lao ra khỏi nhà kho.
Ngay khi hắn chạm đến cánh cửa, ánh sáng của những vì sao trên cao đã đập vào mắt. Hắn sắp thoát khỏi chốn địa ngục này rồi. Hắn thề sau khi ra ngoài sẽ tránh Lê Thanh Vũ xa nhất có thể, tốt nhất là cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại nữa…
Chỉ là người còn chưa bước ra, một thứ đã vượt khỏi cánh cửa trước hắn. Dưới ánh sáng trời đêm, một màu hồng tinh lóe lên – đó là mũi kiếm.
Tiểu úy Nhân nhìn xuống mũi kiếm đang xuyên ra từ ngực, y phục đã bắt đầu nhuốm đỏ. Hắn muốn quay đầu lại để nói gì, nhưng không thể xoay người, cũng không còn khí lực để thốt lên lời. Nhưng bất cứ ai cũng đều có thể cảm nhận được tâm tình ức chế của hắn.
Ngay lúc hắn sắp mất đi toàn bộ tri giác, một giọng nói kề sát bên tai hắn:
“Nhưng đối với kẻ phản bội thôn, thì lại là chuyện khác. Chuyện cách đây chín năm… Tiểu Yên Vị Trùng, là do ngươi trộm được đúng không?”
Nghe được những lời đó, tròng mắt Tiểu úy Nhân bỗng mở lớn, như thể vừa nhớ lại điều gì, hắn kinh ngạc lần cuối. Không ai biết suy nghĩ của hắn lúc này, chỉ biết là hắn cố cười khan một tiếng, đầu khẽ gật, rồi cũng nhanh chóng ngã gục xuống.
Tiểu úy Nhân, đã chết.
Lê Thanh Vũ rút kiếm ra, Chân Khí khẽ vuốt nhẹ đã lau đi vết máu trên thân kiếm. Hắn lại khẽ nhớ lại một chút chuyện ngày xưa mà giờ hắn mới rõ ràng.
Năm đó, Dần ca và Nhân ca có cùng nhau tranh giành một nữ tử trong thôn, cuối cùng thậm chí còn dẫn đến đánh nhau. Chuyện xảy ra khoảng một tháng trước khi Dần ca mắc bệnh. Hải đại phu sau đó có nói Tiểu Yên Vị Trùng đã không còn được nhìn thấy từ rất lâu rồi, lý ra là đã tuyệt chủng.
Nhưng mọi việc đều có ngoại lệ. Giống như việc Nguyệt Lạc tỷ tỷ thường hay sưu tầm dược liệu và cổ trùng khắp mọi nơi, cũng mất đi một chiếc lọ đựng cổ trùng độc không biết từ khi nào…
Cũng chẳng biết hắn xoay xở bằng cách nào, có lẽ là đã đánh lạc hướng Nguyệt Lạc để nàng không để ý, hoặc là một lý do kỳ lạ nào khác…
Lê Thanh Vũ sau đó lôi xác của Tiểu úy Nhân vào trong nhà kho. Thân ảnh hắn biến mất chừng ba giây, khi quay lại đã kèm theo một mồi l��a, thả xuống.
Xác chết cùng các loại dụng cụ xung quanh đa phần đều là chất dễ cháy, rất nhanh liền bốc cháy, khói bắt đầu bốc lên. Lê Thanh Vũ nhìn thấy cảnh này, tặc lưỡi một tiếng:
“Chậc, thế là giải quyết xong ân oán xưa cũ, cũng… nhanh thật. Thôi, trời cũng đã tối rồi, về đi ngủ vậy. Mấy ngày tiếp theo còn phải đi cùng Pháp Sư đại nhân lên kinh thành lĩnh thưởng.”
Nói rồi, thân ảnh hắn cũng phiêu linh như gió, biến mất nhanh chóng.
Chỉ là mấy phút sau, khi ngọn lửa bắt đầu lớn dần, từ trong miệng Tiểu úy Nhân bỗng chui ra một con côn trùng nhỏ màu đỏ, trông giống như một con rết nhưng với kích cỡ nhỏ hơn rất nhiều. Có vẻ là thân chủ chết rồi, đã không còn nuôi dưỡng được nó nữa.
… Ở một bên khác, trong một lều trướng nọ, một lão giả đang ngồi trên giường tĩnh tâm minh tưởng, bỗng nhiên nở một nụ cười. Từ một bên tai lão cũng chui ra một con côn trùng tương tự.
“Ra là vậy, thú vị làm sao. Khà khà…”
Mọi quyền sở hữu tác phẩm biên tập này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được phép.