Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 30: Quyển 1 Chương 30: Yến tiệc (phần mười lăm)

“Thúc đã nhớ kỹ những gì mình cần phải làm chưa?” Một giọng nói vang lên.

“Yên tâm, đều đã nhớ kỹ. Trọng điểm là cứu người, hạn chế động thủ và gây động tĩnh, phải không?”

“Đúng rồi. Lúc đó, thời gian của thúc thực ra cũng dư dả, nên thúc hoàn toàn có thể thong thả mà cứu người.”

“Ừm.”

Lại qua một hồi im lặng...

“Xin lỗi Vân thúc, tự dưng lại k��o ngài vào mớ hỗn độn này.”

“Không việc gì phải xin lỗi, cháu là cháu của ta, đương nhiên ta phải có trách nhiệm giúp đỡ, đây vốn là lựa chọn của ta. Huống hồ việc này cũng không phải do cháu gây ra mà đến từ những điều ngoài ý muốn.”

“Và tin ta đi, những chuyện ngoài ý muốn như thế này thì trong suốt mười năm lăn lộn chốn giang hồ ta đã chứng kiến nhiều rồi, thậm chí còn ly kỳ hơn. Ví dụ, cháu có muốn biết một tin mật không?”

“Tin gì hả thúc?”

“Thực ra Nhị hoàng tử không phải là con ruột của đương kim hoàng thượng, mà là lúc trước hoàng hậu lén lút với thái thượng trưởng lão của Tứ Nhạc Thương Phái. Tin tức này chắc chắn mười phần đấy.”

“Ặc...” Lê Thanh Vũ nghe xong cũng không biết nói gì. Tin tức như vậy mà Vân thúc cũng biết, chắc hẳn hồi xưa ông ấy là người chuyên tọc mạch, thậm chí còn thọc gậy bánh xe. Nhưng hắn cũng không hỏi làm sao Vân thúc biết được, vì từ xưa đến nay vẫn vậy, mỗi câu chuyện Vân thúc kể, đa phần đều gắn liền với một kết cục thê thảm phía sau.

Ví như có lần Vân thúc kể về chuyện hai tên cướp định cướp vàng bạc của một cô nương nọ trong rừng, nào ngờ lật khăn trùm mặt lên mới biết đó là một vị đại thúc có sở thích nữ trang. Hai tên cướp không nhịn được cười, cuối cùng bị vị đại thúc này đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.

Đó là cái hay của chuyện, còn cái dở là... Vân thúc lúc ấy cũng tình cờ đi ngang qua, nhìn thấy cảnh tượng đó liền không nhịn được cười, xong rồi cũng bị vị đại thúc kia đánh cho một trận tơi bời, thanh minh cách mấy cũng không xong. Giờ nghĩ lại, có lẽ võ công vị đại thúc kia phải cực kỳ thâm hậu, hoặc là Vân thúc mải cười quá không vận khí về đan điền kịp...

“Này này, tiểu tử nhà ngươi lại đang nghĩ gì thế? Trông cái mặt kìa, lại đang nghĩ xấu về ta trong lòng đúng không?” Vân thúc một lời kéo hắn trở về thực tại.

“Nào có nào có.” Lê Thanh Vũ lắc đầu.

“Hừ, tính tình của ngươi, thúc đây biết tỏng rồi, khỏi cần hỏi làm gì cho tốn công. Được, vậy thì, ta cũng hỏi một câu khác thay thế: Quan hệ của ngươi với vị Tinh Linh kia ra sao rồi? Đ�� đến bước đó chưa?” Vân thúc bĩu môi, sau đó nhanh như cắt lại lộ vẻ hiếu kỳ.

“Bước nào cơ? Thúc! Nàng là ân nhân của ta, là sư phụ đã truyền dạy y thuật cho ta! Sao ta có thể... có thể như vậy được...” Lê Thanh Vũ vội chối bay chối biến.

“Nhìn như này... Xem ra là sắp rồi, chỉ còn thiếu mỗi bước kết bái nữa mà thôi. Tiểu tử này được đấy, quả nhiên là có phong thái giống ta ngày xưa.” Vân thúc cười sằng sặc.

“Vân thúc!”

“Được, được, không giỡn nữa. Cũng sắp đến thời điểm theo kế hoạch của cháu rồi, ta cũng phải đi trước quan sát để chuẩn bị.” Vân thúc sau đó xua xua tay, thân hình thoáng cái đã hòa vào trong bóng tối, chỉ trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng.

Người đi rồi, nhưng tiếng nói vẫn vọng lại:

“Khi nào thành hôn thì nhớ chuẩn bị cho thúc rượu ngon, tốt nhất là rượu Tứ Kính của nhà lão Dư đầu thôn nhé.”

Lê Thanh Vũ nghe xong lời này chỉ có thể nở một nụ cười khó xử. Không rõ vì sao, nghe những lời tọc mạch của Vân thúc vừa rồi, hắn lại tự dưng nhớ đến một ai đó cũng có tên “Vân” với tính cách tương tự đến lạ, chắc hẳn hai người sẽ rất hợp cạ.

Nhưng ngẫm lại, hắn làm gì có biết ai có tên “Vân” ngoại trừ Vân thúc đâu? Xem ra là nói chuyện với Vân thúc lâu cũng sinh ra di chứng... Lại nói, hắn cũng vừa nhớ ra là hắn không biết tên đầy đủ chính xác của Vân thúc là gì, hình như là Vân An Phong?

Lấy lại bình tĩnh sau vài hơi thở, Lê Thanh Vũ lại quay đầu nhìn về phía doanh trại chính, nơi đang diễn ra yến tiệc, mặt lộ ra một vẻ tươi cười nhưng trong lòng đã dần trở nên lạnh lẽo... Hắn chợt nghĩ: “Chờ một chút, Vân thúc vừa nói là giống phong thái của thúc năm xưa, nghĩa là thúc cũng đã từng có hồng nhan rồi à?”

...

“Lê trung úy, chúc mừng ngài!”

“Lê trung úy, chúc mừng, lần này ngài quả nhiên lập được công lớn!”

“Lê trung úy, à không, sắp tới có lẽ sẽ phải gọi là Lê thượng úy hoặc là Lê tiểu tá rồi, chúc mừng!”

“Lê trung úy, nghe đồn là ngài từng một mình đỡ hơn mấy chục đòn tấn công của Yêu Quái để bảo vệ cho Pháp Sư đại nhân, điều đó liệu có phải là sự thật?”

“Lê trung úy....”

Lê Thanh Vũ vừa mới bước vào trong doanh trại chính đã nhanh chóng trở thành một trong những tâm điểm của yến tiệc. Rất nhiều binh sĩ nhìn thấy hắn đều vừa nhường đường vừa chắp tay chúc mừng, bất kể là binh sĩ của trấn Thanh Bình hay là quân chi viện đều như vậy.

Lê Thanh Vũ chỉ có thể nở nụ cười cố gắng không thất lễ, sau đó bước nhanh chân đến chỗ ngồi của mình, vốn ở rất gần vị trí chủ tọa.

Do đã bắt được Yêu Quái nên Pháp Sư liền tuyên bố sẽ mở tiệc từ hôm trước. Tuy rằng lão chẳng có quyền gì nhưng Lý thượng úy cũng không tìm ra bất cứ lý do gì để phản đối, bèn cho mở kho lương thực số hai ra khao quân.

Ngoài ra, những món được dọn ra hôm nay thực ra đều là những món mà Lê Thanh Vũ cách đây hai ngày đã dặn dò bộ phận hậu cần chuẩn bị để chiêu đãi khách quý trong trường hợp thành công.

Toàn bộ quân lính của trấn Thanh Bình cùng đội quân chi viện đều được tham dự yến tiệc, đương nhiên là ngoại trừ bộ phận còn phải túc trực tuần tra. Phần ăn của họ cũng sẽ được bộ phận hậu cần mang đến, dù có muộn hơn nhóm chính một chút.

Tổng số binh lính trong doanh trại chính lúc này đã lên đến ba trăm người, về cơ bản đã đạt sức chứa tối đa của doanh trại này, vốn được xây dựng rộng hơn quy mô quân đội trong trấn nhiều lần để dự phòng cho những trường hợp như hôm nay.

Các binh sĩ ngồi ở phía dưới xếp thành từng hàng theo hình vòng cung, dưới cấp Úy đều không phân biệt cấp bậc. Ngồi ở phía trên là khoảng mười mấy chỗ, vốn là chuẩn bị cho các vị Úy, với hai ghế chủ và khách đặt ngang hàng dành cho Lý thượng úy và Pháp Sư. Kéo xuống dưới là Lê Thanh Vũ, Nguyễn trung úy, cùng với bốn vị tiểu úy khác. Ba vị Úy còn lại vẫn còn đang nghỉ phép.

Còn ở bên phía Pháp Sư, ông ta có mang theo đúng một vị thượng úy, ba vị trung úy cùng năm vị tiểu úy, lại không có bất kỳ vị cấp Tá nào. Lê Thanh Vũ chỉ cần suy nghĩ một chút, hắn liền hiểu ra nguyên do. Việc mang theo ba trăm quân cùng số lượng Úy như thế này đã là cực hạn có thể mượn quân, chỉ vì thông tin vẫn còn chưa quá xác thực của vị điện hạ đứng đằng sau. Nếu có thêm cấp Tá, e rằng sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát và đặt gánh nặng lớn lên các đơn vị khác đang cần người.

Lúc này, đa số mọi người đều đã có mặt đông đủ. Lý thượng úy đang ngồi nói chuyện với Pháp Sư ở hai ghế chủ tọa, chủ yếu là Lý thượng úy nói còn Pháp Sư lắng nghe.

Hai người nhìn thấy Lê Thanh Vũ đi tới liền có hành động khác biệt. Lý thượng úy hồ hởi kéo hắn lại ngồi bên cạnh, còn Pháp Sư thì vẫn giữ im lặng, chỉ khẽ gật đầu coi như chào hỏi.

Lê Thanh Vũ sau khi ngồi xuống cũng không có cử động gì đặc biệt, quay sang thảo luận một số vấn đề với Nguyễn trung úy, cũng hòa mình vào bầu không khí vui vẻ xung quanh.

Lại được một lúc, một người bên bộ phận hậu cần bỗng từ cửa sau tiến tới nói thì thầm mấy lời vào tai của Lý thượng úy. Trên mặt anh ta lấm tấm mồ hôi vì lượng đồ ăn khổng lồ hôm nay phải chuẩn bị. Thậm chí bộ phận hậu cần của doanh trại, vốn chỉ có mười mấy người, đã phải nhờ thêm khoảng 20 binh sĩ khác không làm nhiệm vụ canh gác của trấn Thanh Bình giúp sức. Nếu không, họ không thể hoàn thành và đảm bảo đồ ăn được mang ra vẫn còn nóng.

Lý thượng úy nghe xong liền gật đầu, ra hiệu cho người đó lui xuống, sau đó bắt đầu đứng lên, hơi vỗ mạnh đôi bàn tay. Toàn bộ doanh trại liền đột ngột im lặng.

“Chư vị binh sĩ!” Lý thượng úy dõng dạc nói: “Không cần ta phải nói, chắc hẳn các ngươi cũng hiểu vì sao hôm nay chúng ta tề tựu tại đây!”

“Mới ngày hôm qua thôi, binh sĩ chúng ta vừa trải qua một trận chiến ác liệt tại trong rừng sâu với Yêu Quái. Bao nhiêu khó khăn vất vả, bao nhiêu máu và mồ hôi đã đổ xuống, cũng đã có những huynh đệ không thể trở về với chúng ta.”

“Nhưng cuối cùng, chúng ta vẫn thành công! Ánh trăng đêm nay soi rọi chiến thắng của chúng ta, Yêu Quái đã bị thu phục, sự hy sinh của các huynh đệ cũng đã không uổng phí!”

“Thế mới nói, dù cho thế sự trăm năm có đổi dời, nhưng sự uy dũng của quân đội Hải Minh quốc chúng ta sẽ không bao giờ suy giảm! Máu tươi chảy trong huyết quản, ngày đêm cầm vũ khí vì bảo vệ giang sơn!”

Sau đó, Lý thượng úy lại tiếp tục nói thêm mấy lời, miêu tả sự oai hùng và kịch tính của trận chiến ngày hôm qua, dù bản thân hắn không hề có mặt.

“Yêu Quái sau đó sẽ được chuyển về cho bệ hạ, dùng làm thuốc chữa bệnh cho ngài. Đương nhiên, khi đó sẽ có thưởng lớn ban xuống, và mọi người đều sẽ có phần! Các huynh đệ đã hy sinh sẽ được an táng tử tế, các huynh đệ bị thương cũng sẽ nhận được phí điều dưỡng, đủ để các ngươi đỡ tốn hơn mười năm dành dụm!”

Lý thượng úy hơi ngừng lại, như để lấy hơi, sau đó nhấc lên một ly rượu đã được chuẩn bị sẵn ở trên bàn.

“Chư vị!” Hắn nói, lần này hắn đã vận dụng Chân Khí: “Chén rượu này xin kính đương kim Thánh Thượng, mong ngài sớm khỏi bệnh, long thể an khang, vạn tuế!”

“Vạn tuế!” Tất cả binh sĩ bên dưới đồng thanh hô.

Lý thượng úy gật đầu, sau đó quay sang Pháp Sư, nói:

“Lần này phải thật cảm tạ Pháp Sư đại nhân, nếu không có ngài dẫn quân đến giúp, e rằng mấy chục năm nữa bọn ta cũng khó mà phát hiện ra mối hiểm họa tiềm tàng này. Cũng cảm tạ Pháp Sư đại nhân đã mang theo ba trăm quân chi viện.”

“Chén rượu này là để cảm tạ Pháp Sư, cũng là để cảm tạ những vị huynh đệ không quản khó khăn, nhọc nhằn từ phương xa đến. Kính!”

“Kính!” Binh sĩ dưới đài lại đồng thanh, Pháp Sư cũng nâng ly đáp lại.

“Vinh quang nào mà chẳng đi kèm hy sinh. Điều tốt nhất chúng ta có thể làm là không lãng quên những người đã hy sinh ấy. Chén rượu thứ ba này là để kính anh linh của những huynh đệ đã tử trận. Kính!”

“Kính!”

“Cuối cùng, đằng sau trận thắng lợi nào cũng đều là những kế hoạch và chiến thuật xuất chúng. Trận chiến thu phục Yêu Quái ngày hôm qua ở hồ đã giảm thiểu tối đa số lượng thương vong của quân ta, khi mà chúng ta có thể thực hiện tập kích từ nhiều phía, hơn nữa lại nhờ có người cung cấp thông tin chính xác.”

“Chén rượu này là để kính Lê trung úy, người đã tìm ra vị trí của Yêu Quái, đồng thời đề xuất chiến lược vây hãm này. Lê trung úy tuổi còn trẻ nhưng đã bộc lộ tài năng từ sớm, lại thêm tính tình dũng cảm, quả là một tấm gương sáng để chúng ta học tập. Kính!”

“Kính!”

Lê Thanh Vũ nghe vậy cũng đứng lên, hai tay ôm chén rượu, hơi khom người đáp lễ, cảm nhận những ánh mắt ngưỡng mộ, kính trọng, cùng với một vài ánh nhìn không phục từ phía dưới.

Chỉ là không ai nhận ra, ẩn mình trong những ánh mắt đó, có một ánh nhìn mang theo vẻ đố kỵ và thù hận, được che giấu vô cùng kỹ lưỡng.

“Được rồi, nếu đã như vậy, ta cũng sẽ không làm mất thời gian của mọi người nữa. Ta xin tuyên bố, yến tiệc bắt đầu!” Lý thượng úy nói xong, quay về phía sau gật gật đầu. Lập tức, các binh sĩ bộ phận hậu cần cũng mang các món ăn lên, không khí lại dần trở nên náo nhiệt.

...

“Ôi, món thịt này sao mà ngon thế, cả món rau nữa? Rau này ta biết, nhưng sao vị lại khác biệt vậy?”

“Trời đất, sao miếng đùi này lại giòn tan thế, các ngươi làm bằng cách nào vậy?”

“Một miếng đầu chưa cảm nhận được hương vị, ba miếng kết hợp lại thành mỹ vị trần gian. Là ta đang say sao? Rõ ràng một giọt cũng chưa uống?”

Rượu thịt vừa đưa vào miệng, vô số lời khen tuôn ra không dứt từ các binh sĩ mà Pháp Sư mang đến. Ai nấy cũng trợn mắt, gắp lia gắp lịa, nhồi đầy miệng chỉ sợ người bên cạnh ăn hết.

Một binh sĩ sau đó đã kéo áo một binh sĩ hậu cần, hỏi xem có bí quyết gì không. Binh sĩ hậu cần nghe vậy chỉ cười bí hiểm, nói đó là công thức tuyệt mật, được truyền lại từ Lê trung úy.

Người binh sĩ kia nghe xong chỉ bi���t ngạc nhiên và im lặng, trong lòng càng thêm bội phục vị trung úy họ Lê này.

Dưới đài thế nào, trên đài cũng vậy. Mọi người cũng đều ra sức đánh chén, bao gồm cả Lý thượng úy và Lê Thanh Vũ. Chỉ có Pháp Sư gần như không động đũa, thỉnh thoảng mới gắp một hai miếng, ăn xong tán thưởng khen ngon.

Lê Thanh Vũ cũng không chỉ ăn cùng nói chuyện không, thỉnh thoảng lại mời rượu mấy vị Úy khác bên phía Pháp Sư, thái độ tỏ ra rất thân mật.

Lý thượng úy thấy vậy trong lòng liền vô cùng hài lòng, xem ra tiểu tử này có thao tác cũng rất chuyên nghiệp và điêu luyện, không cần mình phải nhắc nhở.

Ăn được một lúc, Pháp Sư gọi Lê Thanh Vũ ra một chỗ nói chuyện riêng. Chỉ là sau khi nói xong, nét mặt hắn biến ảo không ngừng, nhưng phần nhiều đều lộ rõ vẻ mừng rỡ. Sau đó, Pháp Sư cũng vào trướng đã được chuẩn bị sẵn để nghỉ ngơi.

Lê Thanh Vũ quay lại, nét mặt không thay đổi, nhưng ai cũng có thể nhận ra khí chất của hắn đã có biến hóa, giống như vừa nhận được tin vui.

Thấy vậy, ánh mắt thù hận vừa nãy càng trở nên gay gắt và nồng đậm, như thể ngưng đọng thành thực chất, nhưng vẫn bị che giấu cực kỳ khéo léo.

Rượu đã quá buổi, Lê Thanh Vũ ra hiệu muốn ra ngoài hít thở không khí một chút, lại bảo mọi người cứ tiếp tục dùng bữa. Chỉ là ngay mấy giây sau khi hắn rời đi, một vị Tiểu Úy bên Pháp Sư bỗng đứng dậy, dáng vẻ vô cùng cuống quýt, không nói không rằng liền vọt ra ngoài doanh trại chính.

Dù hắn không nói gì, nhưng qua dáng vẻ thì mọi người đều hiểu rằng tên này đang “mót tiểu”. Quân Pháp Sư thì tỏ vẻ không thèm quan tâm.

Lại nói đến vị Tiểu Úy kia, sau khi chạy ra liền phát hiện mình cũng không biết vị trí chỗ vệ sinh ở đây. Hắn hỏi đường gấp gáp xong liền chạy như bay về phía đó.

Sau khi giải quyết xong, tên này mới đi ra, hai tay gỡ mũ sắt đang đội trên đầu xuống để thở, mặt lộ vẻ thỏa mãn:

“Ha, nhẹ nhõm thật! Vừa nãy trong bụng nặng nề quá!”

Chỉ là ngay sau đó, một âm thanh bất chợt vang lên bên tai hắn, u ám và khẽ khàng như ma quỷ đòi mạng:

“Ồ, nhẹ nhõm sao? Thế tư vị này so với lúc ngươi phản bội Nguyệt Lạc t�� tỷ thì thế nào? Hả, Nhân ca?”

Bạn đang dõi theo câu chuyện này trên truyen.free – nơi những áng văn được chắp cánh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free