Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 3: Quyển 1 Chương 3: Cược mệnh!

Trời chiều đã bắt đầu buông những tia nắng cuối cùng, tên Samachurl đang ngồi cạnh nồi lẩm bẩm mấy câu chú ngữ khó hiểu, rồi dùng ngôn ngữ Hilichurl nói với những tên Hilichurl đang ở bên cạnh. Nghe xong, hai tên Hilichurl bình thường cũng đã đứng dậy, chậm rãi đi về phía Lê Thanh Vũ.

Nhìn vào tình huống, Lê Thanh Vũ xác định được là giờ ăn đã đến, đã hơn hai tiếng rưỡi kể từ khi hắn tỉnh dậy. Hắn phán đoán thời gian bằng cách đếm từng giây, cốt cũng là để tự trấn tĩnh bản thân.

Tư thế của hắn vẫn giữ nguyên như cũ, nhìn từ ngoài không thấy điểm khác biệt, chỉ có điều phần bụng hắn có vẻ hơi thấp hơn đôi chút so với vị trí ban đầu, kéo theo đó là tay hắn cũng đã đặt ngang thân thanh gỗ.

Hai tên Hilichurl đi tới cũng không phát hiện ra điều gì khác lạ, dù sao đối với bọn chúng chỉ cần hắn còn thở là được rồi. Mỗi tên một bên bắt đầu xách hắn lên. Lê Thanh Vũ thấy vậy dần ước lượng trong lòng:

“Ước chừng mình nặng hơn 25 cân, dựa theo trọng lượng lúc 7 tuổi. Cộng thêm dây thừng và thanh gỗ thì chắc cũng tầm 30 cân. Hai tên này nhấc mình lên không quá dễ dàng, có nghĩa là chúng chỉ khỏe hơn người trưởng thành bình thường một chút, chưa vượt quá giới hạn.”

Hai tên Hilichurl này bắt đầu mang Lê Thanh Vũ quay trở về chỗ bếp lửa, nơi hai cái giá quay làm từ gỗ đang chờ sẵn. Khẽ liếc qua, Lê Thanh Vũ cũng có đánh giá trong lòng:

“Hai cái giá này làm từ gỗ, kỹ thuật chế tác cực kỳ thô sơ, phần chạc cây không được đục lõm sâu, chỉ cần một lực nhất định là sẽ rơi xuống. Về phần lửa ở giữa cách đều hai cái giá chừng 30cm, đường kính ngọn lửa gần 1 mét, bên trong có khá nhiều củi loại to.”

“Khu vực nấu ăn này có vẻ được bố trí gần lều trại cho tiện, chỉ có hai căn nhà ở cạnh bên, căn gần nhất cách vị trí này chừng ba mét. Đoạn dưới có chút ngăn cách nên khó bén lửa, nhưng loại gỗ bên trên nếu dùng làm nguyên liệu thì quả là tuyệt vời.”

Trong lúc đánh giá, Lê Thanh Vũ đã bị đưa lên dàn quay. Thanh gỗ dài đặt sau lưng hắn xem ra đã được xử lý để phù hợp với cơ thể, dài chừng 1,5 mét, đường kính khoảng nửa gang tay người lớn.

Lê Thanh Vũ đoán rằng trong rừng cũng không có nhiều loại cây có cành vừa dài vừa cứng mà đạt đến hơn 1,5 mét. Lại nói, có khả năng là bọn chúng muốn nướng hắn dần dần, chưa muốn để hắn bị cháy quá nhanh mà chưa kịp xử lý.

Hắn lúc này đã bị xếp mặt úp xuống, đối diện ngọn lửa. Hơi nóng phả lên làm hắn phải nhắm chặt mắt, không thể mở mắt nổi. Dựa vào âm thanh nói chuyện với hai Hilichurl bên cạnh, hắn chỉ có thể nghe thấy tên Samachurl kia đang tiến đến gần mình.

“Chết tiệt, chẳng lẽ hắn phát hiện ra điều gì?” Lê Thanh Vũ cả kinh.

Mối lo lắng cũng biến thành dở khóc dở cười ngay khi hắn biết được ý định của tên này. Hóa ra, hắn đến để rắc thêm gia vị.

Cảm nhận thấy một ít thảo dược nhẹ nhàng rơi xuống lưng, hai chiếc lá còn lọt vào tay. Lê Thanh Vũ dù thế nào vẫn có chút bực bội, nhưng hắn cũng nhanh chóng chuyển thành sự nhẫn nại.

Sau đó, hắn nghe được tên Samachurl nói mấy lời gì đó. Chỉ mấy giây sau, với mấy tiếng lục cục, hắn liền cảm nhận được ngọn lửa bùng lên khá mạnh.

“Bọn chúng cho thêm gỗ sao? Xem ra mình vẫn còn chút vận may.” Vẫn còn chút băn khoăn về một công đoạn nào đó, nhưng hắn đã không còn cần phải nghĩ đến giải pháp nữa.

Ngọn lửa sau khi được tiếp thêm gỗ đã trở nên hung hãn rất nhiều, bắt đầu liếm lên mặt và toàn thân phía trước của Lê Thanh Vũ. Phần dưới cổ may ra còn được che một phần bởi bộ quần áo trong nhà, nhưng phần mặt thì không thể tránh khỏi tiếp xúc trực tiếp.

Nếu là người bình thường, bị bỏng như thế này ắt hẳn đã kêu thét lên, hoặc giãy giụa toàn thân, nhưng hắn thì không. So với những việc kinh khủng vừa diễn ra cách đây mấy giờ, việc tiếp xúc với lửa kỳ thực chỉ là chuyện nhỏ. Điều mà hắn phải chú ý chính là nhắm chặt mắt để khói không vào được mà thôi.

Ở đằng sau, lúc này tay và lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi. Phần tay chỉ bị buộc chặt ở cổ tay nên hai bàn tay lúc này có thể cử động linh hoạt, sợi dây thừng dưới sức nóng cũng đã giãn ra đôi chút.

Ngay lúc mà Lê Thanh Vũ lờ mờ ngửi thấy mùi khét bốc ra từ mặt mình, hắn nghe thấy tiếng bước chân của một tên Hilichurl đi tới, xem ra muốn lật mặt còn lại, nhưng đây cũng là báo hiệu của một đợt phản công.

Tên Hilichurl đi tới này bất thình lình chính là tên đã bắt được Lê Thanh Vũ về. Giờ đây sau cả chiều nằm dài thì hắn cũng được giao thêm nhiệm vụ là canh cho đồ ăn không bị nướng quá cháy. Suy nghĩ đây chỉ là một nhiệm vụ đơn giản, tên này cũng đáp ứng mà không nghĩ ngợi.

Bước tới phía trước, tên này cầm lấy một đầu của thanh gỗ, dùng cả hai tay gắng sức mà xoay. Xoay xong, hắn quay người định đi về chỗ cũ. Miệng hắn chẹp chẹp vài tiếng sau khi ngửi thấy mùi thơm phức, thầm nghĩ quả không hổ là công thức bí truyền của Sama đại nhân.

Ở đằng xa, tên Mitachurl kia cũng ngồi xuống nghỉ ngơi để ăn xong còn phiên trực buổi tối. Chỉ có tên Hilichurl hệ Hỏa vẫn cầm vững nỏ trong tay, mặt hướng ra ngoài làm nhiệm vụ canh gác.

Mặt trời đã khuất dạng sau chân trời, nhường lại sân khấu cho vầng trăng. Từng vì sao bắt đầu lấp lánh giữa không trung, khu rừng chìm trong tĩnh lặng, mang vài phần vẻ thơ mộng…

Bùm!!!

Nghe được âm thanh của thuốc nổ, tên cung thủ Hilichurl lập tức quay người lại. Tên Mitachurl cũng mở mắt ra. Mấy tên Hilichurl khác cùng với Samachurl cũng đều phải nhìn về phía giữa sân. Đằng sau đó chính là một cảnh tượng kinh hoàng.

Chỉ thấy chỗ thuốc nổ ở giữa đã không còn, thay vào đó là một luồng lửa đỏ bốc thẳng lên cao. Cỏ dại xung quanh đều đã bị cháy rụi, một tên Hilichurl đang không ngừng lăn lộn hòng dập lửa trên thân.

Đứng giữa khói lửa, là một thân ảnh tuy nhỏ bé nhưng lại có khí thế khiếp người. Dù trên người có vô số vết bỏng lớn nhỏ nhưng khuôn mặt vẫn thản nhiên như không, phảng phất thần ma hiện thế.

Kẻ này khẽ mở miệng, khói từ trong miệng hòa cùng khói lửa xung quanh, cuối cùng cất lên một tiếng kêu cao vút:

“Cứu mạng! Ở đây có doanh trại Hilichurl! Có ai không?! Cứu mạng!”

Quay trở lại trước đó tầm 4 giây…

Ngay khi tên Hilichurl kia vừa quay người định rời đi, Lê Thanh Vũ biết cơ hội đã đến. Hắn đạp mạnh hai chân vào giá đỡ phía trước, ép chặt bàn chân, mượn lực khiến cả thanh gỗ văng ra khỏi vị trí.

Hai chân và hai tay hắn vốn bị nối bởi một sợi dây. Dù không thể kéo đứt, nhưng việc hắn luồn tay xuống dưới vị trí ban đầu đã giúp kéo dài phạm vi hoạt động của chân thêm hơn 20cm – thế là quá đủ rồi.

Ngay tại lúc thanh gỗ rơi xuống đất, Lê Thanh Vũ cũng không để ý đến đau đớn, rút thành công hai chân ra. Do bình thường Hilichurl sinh hoạt khá ồn ào, nên các Hilichurl khác cũng không chú ý. Chỉ có tên vừa định rời đi thì nghi hoặc mà quay đầu lại.

Chớp lấy thời cơ, Lê Thanh Vũ lập tức nghiêng người ra sau, lấy thanh gỗ làm trụ, hai chân đá về phía trước. Do mất đi hai chân làm điểm tựa, hai tay bị buộc ở phía sau cũng tuột xuống nhanh chóng, ma sát sinh ra xé toạc cả da, lộ ra phần cơ thịt đỏ thẫm bên trong.

Cũng cùng lúc, Lê Thanh Vũ mượn thế năng chuyển hóa thành động năng theo phương ngang, hai chân cắm xuyên qua đống lửa, cũng chẳng thèm để ý đến sức nóng, đá mạnh đống củi về phía tên Hilichurl kia.

Hai bên cách nhau không quá 1 mét, tên Hilichurl kia lãnh đủ. Khói bụi đập thẳng vào mặt, ngay cả khi có mặt nạ che chắn, hắn vẫn cảm nhận được sức nóng phả vào, gỗ cháy rơi lên thân, chạm đến đâu bỏng rát đến đó.

Những động tác vừa xong đều là những động tác cực khó, nhưng Lê Thanh Vũ vẫn có thể hoàn thành một cách chuẩn xác, thậm chí còn xuất sắc hơn so với hắn dự định.

Một phần là vì thân thể trẻ em cử động linh hoạt hơn người lớn, mà hắn cũng phát hiện ra khả năng khống chế cơ thể của hắn sau khi ý thức khởi động lại đã tăng lên rất nhiều. Hai là vì vào tất cả những thời khắc quyết định vừa rồi, Lê Thanh Vũ bỗng cảm nhận được phản xạ của mình đột ngột nhanh đến mức khó tin, giống như là thời gian xung quanh trôi chậm lại.

Tuy rằng nó chỉ thoáng qua, nhưng hắn chắc chắn là mình không hề nhớ nhầm, nhưng việc đó cứ để sau này còn sống mà nghiên cứu.

Hai tay thoát ra được khỏi thanh gỗ, dù vậy nhưng vẫn bị buộc vào nhau. Hai chân cũng tương tự. Lê Thanh Vũ cũng không hề nao núng, cúi người rồi nhặt lên thanh gỗ đang bốc cháy một cách nhanh chóng, ném mạnh về phía bãi thuốc nổ cách đấy hơn 3 mét.

Mặc kệ mục đích bọn Hilichurl để thuốc nổ ở đây là gì, Lê Thanh Vũ không quan tâm, cứ dùng trước đã.

Nhất thời, nương theo một tiếng nổ lớn, ngọn lửa bùng lên trong màn đêm, kéo theo đó là khói bụi mù mịt.

Quay lại hiện tại…

Sau tiếng kêu lớn, Lê Thanh Vũ vẫn quyết định làm theo kế hoạch. Hắn nắm lấy một thanh gỗ còn chưa cháy hết, ném vào một căn nhà trống trong hai căn gần đó.

Hắn biết nhiệm vụ bây giờ của mình nếu muốn sống sót là phải khiến nơi này hỗn loạn tối đa, để câu giờ chờ người đến cứu. Dù sao chắc chắn là hắn không chạy nổi rồi.

Việc đốt nhà cùng với vụ nổ vừa xong sẽ tạo ra động tĩnh đủ lớn, đặc biệt là trong buổi tối như này, đảm bảo là người ở khuôn viên mấy trăm mét đến một dặm đều có thể nghe hoặc nhìn thấy.

Nhưng thấy là một chuyện, có đến cứu hay không lại là chuyện khác. Đối với việc này hắn chỉ có thể nói là đã làm hết sức mình, còn lại… Ha ha, nhìn Thiên Mệnh vậy.

Hắn cũng không nghĩ là mình chạy được, ngay cả Hilichurl phổ thông hắn còn không đối phó được, càng đừng nói đến tên cung thủ trên đài cao kia.

Gió nhẹ cũng dần thổi qua, tuy rằng tăng thêm thế lửa, lại thổi bay đi làn khói. Sợi dây thừng ở dưới chân, do tiếp xúc sâu bên trong đám cháy, trải qua mấy giây đã bị đốt đứt một phần lớn. Lê Thanh Vũ dùng hết sức lực để thoát ra được.

Nhân lúc khói vẫn còn, áng chừng ưu thế bất ngờ còn có thể tồn tại được thêm mấy giây nữa, Lê Thanh Vũ cố nén cơn váng đầu vì bị va đập mạnh hai lần trong thời gian ngắn, chạy vội đến chỗ có mảnh hàng rào vỡ ngay bên cạnh, nhặt lấy, rồi lao về phía tên Hilichurl đang lăn lộn.

Do khoảng cách không dài nên việc này cũng chỉ mất chưa đầy ba giây, khói cũng đã tản đi phần lớn. Tuy rằng tên kia đang lăn lộn rất nhanh, nhưng cùng lúc đó, động tác hắn bỗng chậm hẳn lại trong mắt Lê Thanh Vũ.

Không chút do dự, hắn căn đúng thời gian, đâm một nhát chí mạng vào lồng ngực. Tuy rằng do hạn chế về điều kiện nên Lê Thanh Vũ cũng không tìm được vũ khí tốt hơn, nhưng mảnh hàng rào vỡ này vẫn hoàn thành nhiệm vụ, đâm ra mấy vết máu.

Tên Hilichurl kia không ngờ đến sẽ có người tập kích mình, lập tức giãy giụa chống trả. Lê Thanh Vũ cũng không buông tha. Hắn biết được giờ chỉ có hung ác hơn đối phương thì may ra mới có cơ hội sống, nếu không thì cầm chắc cái chết.

Với ý niệm đó, hắn vẫn cố bám trụ trên người tên Hilichurl. Mảnh gỗ trong tay không ngừng, liên tiếp đâm xuống, mỗi nhát lại tạo ra một vết thương sâu hơn. Hai bên bắt đầu lăn lộn trên bãi cỏ cháy. Tên Hilichurl kia khiếp đảm, cố đẩy Lê Thanh Vũ ra nhưng không thành công.

Đừng xem thường khí lực của một đứa trẻ tầm 8 tuổi, vì chúng có thể không khỏe bằng người trưởng thành, nhưng khí lực chắc chắn lớn hơn so với tưởng tượng nhiều, đặc biệt là khi không sợ đau đớn cũng chẳng màng sống chết.

Tên Hilichurl kia mấy lần suýt đẩy được Lê Thanh Vũ ra, nhưng cứ khi nào hắn định tích lực thì lại bị đâm thêm một nhát đau điếng người, khí lực tích tụ được cũng nhanh chóng tiêu tán.

Tên cung thủ Hilichurl sau khi khói tản cũng đã giơ nỏ về phía này, nhưng hắn vẫn không thể bắn vì hai bên đang vật lộn, sợ bắn trúng đồng tộc. Còn tên Mitachurl kia đang định lao ra thì bị Samachurl cản lại. Mấy tên Hilichurl khác thì vẫn đang hoảng loạn tìm cách cứu hỏa khi thấy nhà cháy.

Vật lộn được mấy vòng, Lê Thanh Vũ bỗng có cảm giác trong lòng. Hắn cảm nhận được đất đá dưới chân có gì đó khác lạ, lập tức buông lỏng, mặc cho tên Hilichurl kia đẩy mình về phía sau.

Cùng lúc đó, một cây cột đá vọt lên khỏi mặt đất ngay tại vị trí vừa rồi với lực lượng lớn vô cùng. Tên Hilichurl kia trong nháy mắt bị đánh bay lên trời rồi rơi xuống, nằm thở thoi thóp.

Ở đằng xa, tên Samachurl hệ Nham nhìn thấy cảnh đó liền kêu lên hai tiếng kinh ngạc, nhưng tên Mitachurl bên cạnh chẳng thèm để ý. Thấy hai bên tách nhau ra, hắn liền vác khiên chạy tới.

Nhìn th���y thân hình đồ sộ đang lao đến, Lê Thanh Vũ dù muốn di chuyển nhưng cơ thể sau khi vật lộn cuối cùng đã chẳng còn chút sức lực nào, đành chỉ có thể ngồi chờ số phận bị nghiền thành thịt nát.

“Vậy là cuối cùng, mạng mình chỉ đến được đây sao?” Lê Thanh Vũ không khỏi cảm khái trong lòng, xen lẫn cả sự uất hận.

Chỉ là ngay khi tên Mitachurl kia còn cách hắn 2 mét, Lê Thanh Vũ bỗng lờ mờ thấy được có thứ gì đó màu đỏ tươi xao động trong không khí, rồi hóa thành những đốm lửa. Chưa đầy nửa giây, nó biến thành một bức tường Hỏa nguyên tố.

Tên Mitachurl sau khi đập phải bức tường đã lập tức bị phản chấn mà lùi lại. Mặt khiên, dù mới tiếp xúc mấy giây, cũng đã bị cháy rụi hơn phân nửa.

“Lũ Hilichurl nghiệt súc, ai cho phép các ngươi động vào đứa trẻ này?”

Một giọng nói nữ tính vang lên. Một đạo liệt hỏa không biết từ đâu bay tới, đáp xuống mặt đất, hóa thành một thiếu nữ.

Khi Lê Thanh Vũ nhìn thấy người này, trong đầu hắn liền hiện lên một cái tên:

“Yanfei!”

Bản biên tập này, cùng với tinh hoa cốt truyện, thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free