(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 29: Quyển 1 Chương 29: Sự thật! (phần mười bốn)
“Tiểu Thanh Vũ, ngươi thế nào rồi? Dạo này vẫn ổn chứ? Ta nghe nói ngươi vừa bắt được yêu quái, lập công lớn đấy. Con yêu quái họ vừa chuyển vào doanh, ta cũng đã kịp nhìn thoáng qua rồi, không ngờ lại biến thành một nữ tử trẻ đẹp đến thế. Ngươi không bị thương chứ?”
Người đang đợi hắn lúc này chính là Vân thúc. Ông đã đến doanh từ hơn một canh giờ trước, nán lại chờ hắn quay về. Giờ đây, khi thấy hắn, ông nở một nụ cười hào sảng đặc trưng.
Lê Thanh Vũ chưa vội trả lời, chỉ chăm chú quan sát vị thúc thúc đáng tin cậy đã giúp đỡ mình suốt bao năm qua, như thể sau này hắn sẽ không còn cơ hội nào nữa.
So với mười năm về trước, Vân thúc cũng đã lộ rõ dấu hiệu già nua. Tóc ông đã lấm tấm sợi bạc, không còn dày dặn như xưa. Làn da cũng đã hơi nhão ra ở vài chỗ, không còn vẻ khỏe mạnh như trước.
Hắn không biết chính xác Vân thúc bao nhiêu tuổi, nhưng tính toán việc ông bằng tuổi phụ thân hắn – mà phụ thân hắn cưới vợ muộn, mẫu thân lại sinh hắn cũng muộn – nên khi hắn chào đời, phụ thân đã ngoài ba mươi. Tính ra thì năm nay Vân thúc có lẽ cũng đã khoảng năm mươi, không hơn không kém là bao.
Vân thúc bắt gặp ánh mắt của Lê Thanh Vũ, ông thu lại nụ cười đôi chút, tỏ vẻ nghi hoặc hỏi:
“Sao thế tiểu tử? Trên người ta dính gì à mà ngươi nhìn kỹ thế? Hay là phân chim? Mẹ kiếp, biết vậy lúc trước ta đừng có trú mưa dưới tán cây đó chứ.”
Lê Thanh Vũ nghe vậy liền bật cười, một nụ cười sảng khoái, như thể được quay về tuổi thơ. Sau một thoáng, hắn mới lắc đầu, nói khẽ gần như thì thầm:
“Không, trên người thúc không có phân chim, cũng chẳng có vết bẩn gì cả. Chỉ là Thanh Vũ có chuyện muốn nhờ thúc được không?”
Vân thúc nghe vậy liền cười, rồi nói:
“Tiểu tử ngốc! Đã là ngươi nhờ thì thúc làm sao mà từ chối được chứ? Nói đi, là chuyện gì? Cần người ở thôn mang bánh tráng lên hay muốn gửi gì về nhà? Hay là thiếu gỗ tốt mà không có đủ thời gian tự mình đi tìm?”
“Không phải những chuyện đó, ta chỉ muốn nhờ thúc một việc... Biết là trời sắp tối rồi, thúc cũng có việc cần về làng, nhưng nếu có thể... Mong thúc ở lại thêm hai canh giờ nữa được không?”
“Nếu có gì ngoài ý muốn xảy ra, mong thúc hãy về thôn thông báo cho mọi người để di chuyển vào sâu trong rừng, hoặc lập tức báo cho quan phủ của một quận nào đó gần đây rằng bọn ta đã bắt được yêu quái có thể giúp hoàng thượng cải lão hoàn đồng, trường sinh bất lão.”
“Chuyện này cần phải nhanh, ít nhất là trong vòng hai ngày tới, quan phủ các quận khác phải biết được điều này. Chỉ có như vậy mới có thể 'dẫn động long xà, hạ du tìm ngư', ít nhất là tính mạng thôn dân Tiểu Diệp ta chắc chắn sẽ được bảo toàn.”
Vân thúc nghe xong, nụ cười trên mặt dần trở nên gượng gạo:
“Tiểu Thanh Vũ, ngươi đang nói gì thế? Ta... ta không hiểu gì cả. Cái gì mà báo quan phủ trong hai ngày hay là thôn dân được an to-“
“Không, thúc hiểu. Ta biết là thúc hiểu.” Lê Thanh Vũ ngắt lời ông:
“Thúc còn nhớ lần ta vào sâu trong rừng để cứu Dần ca không? Lần đó ta gặp một con ma vật thân hình to cao, từng quyết chiến với một con lợn rừng gần nơi ta tìm được Thanh Tâm Hoa. Con ma vật này đeo mặt nạ, và sau khi nó chém giết lợn rừng, có chút máu đã bắn lên trên đó.”
“Tầm hơn ba năm sau, có một lần ta qua nhà thúc hỗ trợ dọn dẹp. Lúc thúc không để ý, ta đã tự tiện mở mấy cái hộp cất trong kho nhỏ ra. Bên trong, ta tìm thấy một cái mặt nạ khá tương tự, với hoa văn và vệt máu bắn lên trên trông giống y đúc cái của con ma vật kia.”
“Con người ta có thể có nhiều điểm chưa tốt, nhưng trí nhớ của ta thì thúc rõ hơn ai hết, ta biết mình sẽ không thể nhớ nhầm được. Sau đó, trong một thời gian ngắn, ta đã đi hỏi mọi người trong thôn về những chuyến du ngoạn của ngài lúc trẻ. Chúng đều rất dài, và những món đồ ngài mang về cũng vô cùng kỳ lạ.”
“Để kiểm chứng, ta cũng đã hồi tưởng lại những lúc mấy năm qua thúc vô ý biểu lộ nhiều điểm khác thường, tỉ như tầm mắt nhìn xa quá đáng, khả năng khống chế dụng cụ cùng kiến giải của thúc về rất nhiều thứ... Về cơ bản đều giống như một võ giả.”
“Những điều này đừng nói là người trong thôn cùng thúc, ngay cả ta vốn có khả năng quan sát tinh tế cũng không hề để ý. Nhưng một khi đã có nghi ngờ, xâu chuỗi mọi việc lại thì rất dễ. Thế nào? Ta đoán không sai chứ Vân thúc? Ngài đúng là một vị võ giả, hơn nữa tu vi cảnh giới đều không thấp, vì ngài có thể giết được con ma vật kia – thứ mà ngay cả ta của bốn năm trước cũng chưa chắc đã giết nổi.”
Lúc này Vân thúc đã thu lại toàn bộ nụ cười trên mặt, đầu hơi cúi, bắt đầu trầm ngâm. Không khí dần trở nên tĩnh lặng. Lê Thanh Vũ cũng không nói gì thêm, chỉ yên lặng nhìn vị thúc thúc này, trong mắt không có vẻ gì sắc bén, mà thay vào đó là một loại tình cảm... tình thân.
“Nếu ta đoán không sai...” Một lát sau, hắn lại tiếp tục: “Năm đó khi ta đi vào rừng sâu, có lẽ thúc cũng đã đi bên cạnh để bảo vệ ta. Vì sau này ta hỏi mọi người thì được biết sau khi ta đi, thúc đã đưa cho Hải đại phu một số loại thuốc cùng dị thạch rồi cũng biến mất mấy ngày, chỉ là thời gian ngắn hơn ta nhiều nên không ai để ý.”
“Cũng chỉ vì đi theo ta nên thúc mới có thể chạm trán con ma vật kia, thứ mà hang ổ của nó rõ ràng là ở gần ngọn núi nơi ta hái được Thanh Tâm Hoa. Dù sao, nếu trên mặt nạ của nó không có bất kỳ vết máu nào mới có nghĩa là nó đã bị giết chết không lâu sau đó. Có lẽ cũng vì giao đấu với con ma vật đó mà thúc mới không cứu được ta khi ta rơi xuống...”
Nghe đến đây, Vân thúc cuối cùng cũng bật cười phá lên, phá vỡ sự trầm mặc nãy giờ của mình:
“Ha ha ha, lão Lê! Ngươi cả đời ngơ ngác, làm gì cũng không quá thông minh, sao lại có thể sinh ra được thằng con sắc sảo đến thế này? Nghe nó suy luận mà ta chỉ thấy rùng mình, như thể mọi bí mật đều bị phơi bày ra hết. Xem ra tiểu tử ngươi lên được Trung úy cũng không hoàn toàn nhờ võ nghệ đúng không?”
“Không, chủ yếu là nhờ cái này.” Lê Thanh Vũ khẽ nhếch khóe miệng, giơ tay chỉ vào đầu mình.
“Nếu bây giờ ngươi mà nói ra màu chiếc khố ta đang mặc lúc này, có lẽ ta cũng chẳng còn gì ngạc nhiên nữa. Quả là yêu nghiệt mà!” Vân thúc lúc này mới ngừng cười, lấy tay lau đi những giọt nước mắt vừa chảy ra vì cười quá nhiều: “Ta thật sự có nhiều kẽ hở đến vậy sao?”
“Vì ta là trẻ con, lại là chỗ thân thiết nên ngài cũng không đề phòng. Hơn nữa, đây là ta xâu chuỗi rất nhiều thông tin về ngài qua mấy năm, chứ bình thường chẳng ai rảnh rỗi và có thể tiếp cận nhiều nguồn thông tin đến vậy. Thế nên, xét ra thúc ngụy trang cũng đã rất tốt.”
Vân thúc nghe vậy mới gật đầu tỏ vẻ hài lòng, nhưng sau đó mặt mày trở nên nghiêm túc, không còn giấu giếm, trực tiếp thi triển Chân Khí truyền âm:
“Vậy những gì ngươi nói lúc trước là thật?”
“Tất nhiên rồi.” Lê Thanh Vũ đáp, cũng bằng Chân Khí truyền âm.
“Tiểu tử ngươi, phải biết là nhân yêu vốn không chung-“
“Nàng không phải là yêu quái, nàng là Tinh Linh. Từ khi sinh ra đến giờ, nàng cũng chưa từng chủ đích làm hại ai. Ta lấy trí tuệ của mình ra mà đảm bảo.”
“Tinh Linh với yêu quái thực ra cũng chẳng khác nhau là mấy...”
“Mà kể cả khi nàng có là yêu quái đi chăng nữa, ta cũng quyết cứu nàng cho bằng được! Dù sao nàng có ơn cứu mạng lẫn ơn truyền nghệ cho ta, Lê Thanh Vũ ta tuyệt đối không phải kẻ vong ơn bội nghĩa!”
“Nếu đã quyết cứu nàng, tại sao sau đó lại còn cố bắt nàng?”
“Nếu như lúc đó không phải chính ta bắt nàng, thì nàng sẽ hoàn toàn không có bất kỳ cơ hội nào. Ít ra bây giờ chúng ta còn có một cơ hội.”
Vân thúc nghe vậy liền trầm ngâm mấy hơi thở, sau đó hỏi:
“Nhưng ngươi định làm thế nào? Ta đếm sơ sơ trong doanh giờ đang có hơn 200 binh sĩ, cộng thêm binh sĩ vốn có của trấn nữa là hơn 300. Một khi ngươi đứng ra, chúng sẽ lập tức tấn công ngươi, bất kể ngươi là trung úy của bọn họ...”
“Thực ra là gần 400, nhưng ta đã có kế hoạch chuẩn bị sẵn rồi.” Lê Thanh Vũ đáp, sau đó bắt đầu kể kế hoạch của mình cho Vân thúc nghe.
Vân thúc nghe xong từng bước trong kế hoạch, mặt cũng nhanh chóng biến thành mắt chữ A mồm chữ O. Cuối cùng, như thể không thể không thừa nhận tên tiểu tử kém mình tận ba mươi tuổi này quả là bậc diệu nhân, ông nở một nụ cười khổ. Nhưng sau đó, ông cũng nhanh chóng nghiêm túc trở lại, lấy giọng điệu mạnh mẽ của một trưởng bối mà chất vấn:
“Nhưng như thế ngươi chắc chắn sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm, thậm chí cả mạng sống cũng có thể mất.”
“Mệnh ta chỉ là chuyện nhỏ, không trọn vẹn đạo nghĩa mới là chuyện lớn. Dù thế nào, ta vẫn sẽ phải thử một lần. Nếu không, cả đời ta sẽ sống trong hối tiếc, lúc đó sống chẳng bằng chết.”
“Ra là vậy, chính vì đã tính trước khả năng thất bại nên ngươi mới tìm sẵn đường lui cho thôn làng. Vậy tại sao ngươi không chuẩn bị từ trước? Rõ ràng còn một số cách khác...”
“Ta không có thời gian, Vân thúc! Toàn bộ kế hoạch này được nghĩ ra trong chưa đầy một tiếng đồng hồ sau khi bọn họ bất ngờ đến đây. Ta chỉ có thể vận dụng tất cả những nguồn lực hiện có của ta để cứu những gì ta muốn cứu, bảo vệ những gì ta muốn bảo vệ! Lại nói, mấy ngày qua ta đều phải đi theo quân, không có bất kỳ biện pháp nào khác cả!”
“...” Chưa đầy một tiếng? Ôi tía má ơi! Vân thúc nghĩ thầm trong lòng.
“Ngươi có chắc là bọn họ sẽ động đến thôn sau khi...”
“Bọn họ chắc chắn sẽ động thủ. Ta đã theo dõi toàn bộ hành vi của lão già Pháp Sư này rồi, hắn tuyệt đối không phải kẻ lương thiện hay trung thành gì. Ta còn hoài nghi là hắn không hẳn là muốn dâng Nguyệt Lạc tỷ cho hoàng thượng, mà có khi còn định chiếm làm của riêng, vì hắn xem ra cũng già sắp xuống lỗ rồi, mà ta chưa có chứng cứ.”
“Nhưng giả dụ là không đi, thì khi kế hoạch của ta được thi triển, binh lính mà lão mang đến chắc chắn sẽ tổn thất nặng nề. Trong trường hợp nếu ta chết mà Nguyệt Lạc tỷ trốn thoát, thì lão chắc chắn sẽ không thể tránh được trách phạt nặng, thậm chí là ngang với lập quân lệnh trạng. Đến lúc đó, lão chắc chắn sẽ lập mưu đổ lỗi, "tiền trảm hậu tấu" tìm một con dê thế mạng. Và còn gì tuyệt vời hơn chính thôn làng của kẻ phản bội?”
“Lý do thì rất đơn giản: một phần vì thôn của chúng ta là thôn gần rừng sâu nhất, phần còn lại là do ta. Lão chỉ có thể đổ tội rằng ta xúi giục thôn dân cấu kết với yêu quái làm hại lão. Cụ thể ra sao thì còn tùy vào trí tưởng tượng của lão, nhưng khả năng nhẹ nhất thì vẫn sẽ có một nửa số người trong thôn bị giết chết. Đó là điều mà ta không hề mong muốn.”
“Dù sao, cứu Nguyệt Lạc tỷ tỷ chỉ là ý nguyện cá nhân của ta. Chưa nói đến ân nghĩa, tình nghĩa cũng là như vậy. Nhưng ta lại không thể vì thế mà gây nguy hại đến thôn làng đã nuôi dưỡng mình trưởng thành được.”
“Việc thúc thông báo cho các quận khác sẽ gây khó dễ rất lớn cho lão, vì việc này là việc tư của vị điện hạ mà lão làm việc cho. Các vị điện hạ khác cũng sẽ nhân cơ hội "bỏ đá xuống giếng", mà trong thiên hạ không chỉ có thế lực của chư vị hoàng tử. Đối mặt với miếng mồi ngon như vậy, làm sao có thể cam tâm đứng nhìn? Lúc đó tất cả sẽ loạn như cào cào. Lão sẽ không có thời gian, mà cũng chẳng ai cho lão thời gian để buộc tội thôn Tiểu Diệp nữa.”
“Lại nói, Yêu Họa đã tiến vào quận này. Trong giai đoạn này đủ để Yêu Họa có bước tiến tiếp, trong thời gian ngắn sẽ không trừ được. Thôn ta lại là thôn xa, nếu như căn thời gian chính xác để di chuyển thôn vào khu vực gần rừng sâu hơn chút, thì có thể tránh được toàn bộ tai họa này. Coi như về sau, khi tất cả đều đã kết thúc, cái giá của việc đào bới lại án cũ sẽ cực kỳ nặng so với lợi ích mà thôn có thể mang lại cho bất kỳ thế lực nào. Nên lúc đó, thôn lại có thể an toàn mà chuyển về, chẳng gặp khó khăn gì.”
“Tuy rằng đột nhiên phải di chuyển thôn sẽ khiến cho đời sống trong thôn trở nên vô cùng trắc trở, nhưng ta cũng chỉ có thể làm được đến vậy. Nếu như nhà nào quá khó khăn, thúc có thể về đào gốc cây thứ ba tính từ trái sang trong vườn sau nhà ta, cùng Lý thúc đào lên. Trong đó, ta đã chôn gần như toàn bộ tích lũy của mình khi trở về lần trước.”
Vân thúc nãy giờ vẫn im lặng nghe hắn trình bày, cuối cùng chỉ có thể thở dài một hơi, mệt mỏi nói:
“Tiểu Thanh Vũ, ngươi vẫn luôn nghĩ cho người khác như vậy nhỉ? Cả lần ngươi mạo hiểm đi tìm dược vật cho tiểu Dần. Ngươi luôn đặt nặng mạng sống của những người xung quanh ngươi, vậy đã bao giờ ngươi thực sự coi trọng mạng của chính bản thân chưa? Ngươi có luyến tiếc tính mệnh của chính ngươi hay không?”
“Luyến tiếc? Đương nhiên có chứ? Ta luyến tiếc tất cả chứ? Ánh hoàng hôn phủ xuống cánh rừng già, ánh trăng đêm rọi chiếu tâm hồn, cơn gió nhẹ mơn man làn da, những ngày tháng cười nói trong doanh, những câu chuyện tiếu lâm của thúc, món canh gà hầm nóng hổi của dì Lý... Những thứ này ta còn chưa tận hưởng hết, sao có thể không luyến tiếc?”
“Nhưng đã là bậc đại trượng phu sinh ra giữa thế gian, chưa nói đến đầu đội trời chân đạp đất, phải hoàn thiện được hai chữ “Nhân Nghĩa”, ít nhất cũng phải hiểu được hai chữ “Ân Tình”. Chỉ khi đó ta mới là ta! Kiếp người mệnh vốn long đong, kiếp nạn đeo bám trùng trùng, trước không gặp sau sẽ thấy. Dù cho đối mặt tử vong, ta cười hoàng tuyền vô hối!”
Vân thúc nghe vậy xong liền khe khẽ thở dài, cũng chưa có bình phẩm, mà chỉ lộ ra một biểu lộ giống như đang hồi ức lại điều gì:
“Buổi sáng hôm đó trời có mưa tuyết. Sau khi chuẩn bị xong một số đồ để làm chậm ảnh hưởng của chất độc trong người tiểu Dần, ta liền bắt đầu định đi tìm Thanh Tâm Hoa. Dù sao, tuy ta muốn ở ẩn, nhưng không có nghĩa ta là kẻ máu lạnh vô tình, nhìn người thân quen chết ngay trước mặt. Thế nên ta vẫn đề phòng vạn nhất, bất đắc dĩ thì sẽ lấy ra cứu trị cho tiểu Dần.”
“Nhưng cũng là lúc đó, ta phát hiện ra ngươi thậm chí đã khởi hành còn trước cả ta một thời gian ngắn. Ôm lòng hiếu kỳ, ta cũng không hiện thân mà chỉ ẩn nấp đi theo. Càng đi, ta càng bị thuyết phục bởi sự quyết tâm của ngươi. Dù chỉ là một đứa bé, ngươi đã thể hiện sự dũng cảm và lòng nghĩa khí mà nhiều người lớn còn thiếu.”
“Kể từ lúc đó, chỉ bằng phần ý chí này, ta đã biết sau này ngươi sẽ là kẻ có thể làm nên đại sự, nên vẫn chưa hiện thân mà tiếp tục đi theo. Đã có nhiều lần ngươi gặp nguy hiểm mà ta suýt không nhịn được muốn ra tay, nhưng sau đó ta đều tự nhủ với mình rằng đây đều là những thử thách chông gai mà ngươi phải đối mặt. Đương nhiên, nếu quá nguy hiểm đến tính mạng thì ta vẫn sẽ xuất thủ.”
“Cho đến lúc mà ngươi đi đến được dưới chân núi, tim ta cũng hơi lạc một nhịp khi ta phát hiện ra con Ma Vật kia, đặc biệt là nó chỉ cách ngươi không đến mười trượng. Đây là lúc mà ta đã thật sự định tấn công, nhưng cuối cùng thì có vẻ con Ma Vật cũng đã không phát hiện ra ngươi, nên ta cũng thu đao lại, âm thầm đi theo ngươi tiếp cận đỉnh núi.”
“Ta đã theo dõi ngươi lúc ngươi leo lên cái mặt đá trơn trượt đó, luôn chuẩn bị để có thể cứu ngươi kịp thời nếu ngươi rơi xuống. Nhưng ngày sau đó, ta đã bị tập kích. Kẻ tập kích đúng là con Ma Vật kia, lần này nó còn mang thêm ba con Ma Vật đồng loại khác nhưng nhỏ bé hơn rất nhiều.”
“Ta không biết tại sao nó lại phát hiện ra ta mà lại còn trèo lên tận chỗ này chỉ để tập kích, nhưng ta cũng chỉ có thể bị ép chiến đấu, trong lòng vẫn luôn lo lắng lỡ ngươi rơi thì làm sao. Cuối cùng ông trời cũng không phụ lòng người, tiểu Thanh Vũ. Bằng vào sức lực của một thiếu niên mười một tuổi, ngươi đã chinh phục được ngọn núi cao lớn ấy. Ta cũng yên tâm mà chiến đấu, trong thời gian ngắn đã giết chết được ba trợ thủ mà nó mang theo.”
“Nhưng cũng là lúc đó, khi ta nghe được có vật gì nặng vừa bị đánh rơi khỏi đỉnh núi. Ngẩng đầu lên nhìn ở góc khuất, ta phát hiện ra đó là ngươi. Do vấn đề về góc độ, ngươi cũng không nhìn thấy ta. Đang định thi triển khinh công ra đỡ thì tên Ma Vật kia lại giống như cực kỳ hiểu được tâm trí người, chọn đúng lúc này để tấn công. Chỉ lỡ một nhịp, ta đã không thể lao ra, cuối cùng chỉ có thể nhìn ngươi rơi xuống trên mỏm đá thấp bên dưới, nửa thân tan xương nát thịt, thuốc tiên khó cứu.”
“Lên cơn cuồng nộ, cuối cùng trong mấy phút sau ta cũng thành công giết chết được con Ma Vật kia. Đang định phi thân leo xuống thì phát hiện ra có một nữ tử tiếp cận ngươi. Ta nhìn cái là biết ngay đây không phải nữ tử thông thường. Dù sao kinh nghiệm giang hồ của ta rất nhiều, biết được đây có lẽ là yêu quái, hay thậm chí là Tinh Linh.”
“Lúc đó ta định đứng ra ngăn cản vì sợ nàng ăn thịt ngươi, nhưng kỳ lạ thay, ta lại không hề cảm nhận được bất kỳ sát ý nào từ trên người nàng. Suy xét đến phép thần kỳ của giống loài Tinh Linh, ta quyết định thử một lần "từ lợn chết biến thành lợn lành", dù sao cũng đã không thể tệ hơn được nữa. Thế nên, để lại ngươi trong tay nàng, ta sang ngọn núi bên cạnh hái mấy đóa Thanh Tâm Hoa mang về, cũng tiện thể cầm luôn mặt nạ của Ma Vật kia. Nếu ngươi không qua khỏi thì sẽ dùng mặt nạ của nó làm vật tế.”
“Cuối cùng khi nhìn thấy ngươi bình an mà quay trở lại, ngươi không biết lúc đó ta đã vui mừng biết chừng nào, vì mấy ngày qua ta đều sống trong sự tự trách, trách mình vì sao không mạnh hơn, không nhanh hơn. Cũng từ lúc đó mà ta biết được nữ tử kia có lẽ không phải là một Tinh Linh xấu, nhưng ta cũng không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra, thế nên cũng không có nhận định.”
“Cho đến tận ngày hôm nay, khi bọn họ bắt nàng về, ta đã nghĩ là lúc ngươi ở hang động trong núi đã phải chịu đựng điều gì. Nhưng giờ, sau khi nghe chính miệng ngươi nói, ta đã biết được nàng là một Tinh Linh tốt, ít nhất là tốt với ngươi.”
“Bởi vậy... kế hoạch này ta không đồng ý!” Cuối cùng, mạch lời của Vân thúc đột nhiên thay đổi.
“Hả?!” Lê Thanh Vũ giật mình.
“Nếu không có ta tham dự!” Vân thúc sau đó nói tiếp.
“Nhưng mà Vân thúc, ngài vốn là đang quy –“
“Ta quy ẩn chỉ vì muốn tránh những chuyện thị phi giang hồ, về quê tận hưởng hạnh phúc ấm áp bên những người ta yêu thương, chứ không phải vì sợ hãi. Giờ đây, một trong số họ đang gặp khó khăn, đang chiến đấu vì tín niệm lẫn tình nghĩa. Làm sao ta có thể đứng nhìn người thân đối diện nguy hiểm mà không làm gì?”
“Tiểu Thanh Vũ, ngươi không phải ngăn cản vì lo lắng cho an nguy của ta. Cũng như ngươi có thể vì tình nghĩa mà buông bỏ tất cả vinh hoa phú quý, lợi lộc phía trước, thậm chí cả tính mạng, ý ta cũng đã quyết rồi. Ngày hôm nay, Mạc Phong Đao Khách, tái xuất giang hồ!”
Nói đoạn, Vân thúc không biết từ đâu rút ra một thanh đao trên tay phải, khí thế trên người cũng biến đổi từ một tiều phu gần tuổi xế chiều trở thành một bậc cao thủ tuyệt thế, sở hữu ánh mắt khinh thường quần hùng, giống như bảo đao đã ra khỏi vỏ, gió nhẹ thổi qua cũng bị cắt làm đôi.
...
“Vân thúc, ừm, ngài lấy đâu ra thanh đao đó vậy? Ngài giấu ở chỗ nào trên người à?”
“À, cái này á? Chẳng qua chỉ là tiểu xảo mà thôi, nhưng lại rất thực dụng trong chốn giang hồ. Sau vụ này, khi có cơ hội ta sẽ dạy ngươi.”
“Ừm.”
Nội dung này được biên tập và phát hành độc quyền bởi truyen.free.