(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 28: Quyển 1 Chương 28: Chiến tiền cùng chiến hậu (phần mười ba)
Lê Thanh Vũ bước chậm rãi về quân doanh, đưa mắt dõi theo từng tốp binh sĩ nối tiếp nhau bước qua cổng quân doanh, trên mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ hớn hở.
Trời đã về chiều, hơn một ngày đã trôi qua kể từ khi họ bắt được Nguyệt Lạc. Mặc dù nếu hành quân nhanh hơn thì có thể sớm được một buổi, nhưng Pháp Sư đã hạ lệnh không được để xảy ra bất kỳ bất trắc nào cho nàng. Một phần vì sợ ảnh hưởng đến bùa chú, một phần khác lại lo chất lượng máu của nàng bị suy giảm.
Về lý do sau, hắn cũng không rõ lắm, chỉ biết sau đó Pháp Sư có lẩm bầm giải thích điều gì đó liên quan đến đặc tính của Tinh Linh tự nhiên (mà ông ta gọi là "loại Yêu Quái này"). Chúng thường có mối liên hệ sâu sắc với cố thổ nơi chúng được sinh ra, vì vậy quá trình tách chúng khỏi nơi đó cần phải càng chậm càng tốt.
Nhưng dù thời gian có chậm thế nào đi chăng nữa, điều đó cũng không ảnh hưởng đến...
Tiếp sau những nhóm binh sĩ đi trước, đa phần đều là người của trấn Thanh Bình, là năm nhóm binh lính di chuyển theo đội hình, lấy một nhóm ở giữa làm trung tâm, cẩn thận khiêng một chiếc cũi làm từ gỗ cứng.
Tuy binh sĩ mà Pháp Sư mang đến có đem theo cả những chiếc cũi bằng sắt, nhưng đối với Nham Tinh Linh mà nói, chúng có lẽ cũng chẳng khác gì đất đá. Vậy nên, đề phòng vạn nhất, Pháp Sư vẫn dùng chiếc cũi làm từ loại gỗ bền chắc này, nghe nói đó là gỗ Khước Sa.
Với cặp mắt tinh tường hơn cả diều hâu của mình lúc này, Lê Thanh Vũ vẫn nhìn thấy từng sợi tóc trắng xõa dài của nàng, vốn dĩ được chải chuốt cẩn thận, nay đã bám đầy bụi đất, phủ lên gương mặt nhợt nhạt.
Nàng đã ngủ suốt hơn một ngày từ lúc đó đến giờ, đương nhiên không hề ăn uống gì. Mặc dù Tinh Linh tự nhiên có lẽ không có nhiều nhu cầu ăn uống như nhân loại bình thường mà chỉ cần hấp thụ Nguyên Tố, nhưng trong trận chiến đêm hôm kia, nàng đã tiêu hao một lượng Nguyên Tố khổng lồ, giờ đang cấp thiết cần được bổ sung.
Nhìn kỹ lại dung nhan của giai nhân, ánh mắt Lê Thanh Vũ hơi lạc vào đó, bất giác nhớ lại chuyện đã xảy ra vào chiều hôm trước.
... Chiều hôm trước ...
Sau khi Pháp Sư nói rõ ý đồ của mình khi đến đây, đồng thời trình ra một đạo quân lệnh từ trung ương, Lý thượng úy liền dẫn ông ta vào phòng chỉ huy, vốn tọa lạc ở phía Đông Nam trong doanh trại.
Tuy rằng chức vị hai bên khác nhau một trời một vực và không thuộc cùng một hệ thống, nếu không có đạo quân lệnh này thì dù có để Pháp Sư đứng ngoài cả tháng trời, Lý thượng úy cũng sẽ không cho phép hắn vào phòng chỉ huy.
Do quân đội của trấn Thanh Bình đóng quân ở đây đã lâu, lại chọn được một vị trí khá đắc địa nên với điều kiện không phải di chuyển nhiều như vậy, những khu vực chính ví như Binh Thư đài, Phòng chỉ huy, các loại kho đều không phải lán trại tạm bợ, mà được xây bằng gỗ chắc chắn như những ngôi nhà thông thường.
Bước vào trong phòng, Pháp Sư vốn tưởng phòng chỉ huy của một trấn nhỏ như vậy sẽ rất tồi tàn và bừa bộn, nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược.
Lý thượng úy không sở hữu nhiều ưu điểm, nhưng gọn gàng và cẩn thận lại là một trong số đó. Giá sách được xếp ngay ngắn, vũ khí cũng được cất gọn gàng vào một góc, bản đồ được đánh dấu kỹ càng các khu vực trong trấn và cả những vùng phụ cận. Phía trên còn trang trí bằng một thanh cổ thương được thiết kế khá tinh xảo, xem ra là sản phẩm của Tùy sư phụ ở chủ thôn của trấn.
Từ tác phong thể hiện tính cách con người, Pháp Sư đánh giá nhanh một lượt, rồi hơi gật đầu và nói:
“Trấn Thanh Bình tuy không phải trấn lớn, cũng không phải một địa điểm chiến lược trọng yếu, ngày thường khá cô quạnh nhưng chỉ huy vẫn giữ được tinh thần như vậy, quả là đáng nể.”
Lý thượng úy tuy biết lão già này đang có ý dằn bớt uy phong của mình, nhưng dù sao người ta cũng khen ngợi mình, bèn đáp lại vài lời khách sáo bày tỏ lòng cảm tạ.
Còn với Lê Thanh Vũ, từ khi biết được ý đồ của Pháp Sư, hắn vẫn luôn chú tâm đến từng hành động của ông ta, cũng như những binh sĩ đi cùng, nên nãy giờ cũng không tham gia câu chuyện.
Sau một hồi đánh giá, lại một hồi suy nghĩ... Trong lòng hắn bây giờ hàng vạn tính toán đang xoay vần, nhưng đều không phải là điều hắn mong muốn. Dù vậy, hắn vẫn giữ nguyên nét mặt, không lộ ra chút khác thường nào, vẫn làm như chăm chú nghe Lý thượng úy, Pháp Sư cùng Nguyễn trung úy vừa đến bàn luận về mức độ nguy hiểm, phân công binh lính...
Nhớ lại số lượng binh sĩ bên ngoài doanh trại, cuối cùng như đã hạ được một quyết định khó khăn, hắn vừa định vô thức thở phào một hơi, nhưng lại nhanh chóng cắn nhẹ lưỡi để duy trì nhịp thở bình thường, mí mắt hơi hạ xuống, che giấu đi ánh mắt sắc bén của mình.
Sau đó, hắn liền làm ra một điệu bộ như thể vừa chợt nhớ ra điều gì, chọn đúng thời điểm để thu hút sự chú ý của cả ba người bên cạnh.
Lý thượng úy thấy Lê Thanh Vũ nãy giờ vẫn im lặng, trong lòng vốn đã hơi ngạc nhiên vì sao tiểu tử này hôm nay lại im hơi lặng tiếng đến thế. Rõ ràng mọi khi tranh luận, chính hắn là người nói nhiều nhất và cũng có nhiều sáng kiến nhất. Nay thấy hắn làm ra điệu bộ đó thì mới chắc mẩm kẻ này lại có cao kiến, bèn hỏi:
“Sao vậy, Lê trung úy, ngươi nghĩ ra điều gì sao?”
Lê Thanh Vũ gật đầu với Lý thượng úy, sau đó quay sang Pháp Sư, hỏi:
“Pháp Sư, con Yêu Quái mà ngài nói có phải thường hay hóa thân thành một nữ tử có mái tóc màu trắng, mặc bạch bào, dáng vẻ phiêu dật đúng không?”
Pháp Sư nghe vậy thì gật đầu:
“Không sai, chẳng lẽ ngươi đã gặp nó rồi sao?”
Lê Thanh Vũ làm ra điệu bộ như đang hồi ức điều gì đó, sau đó đáp:
“Đúng vậy, ngày xưa lúc còn nhỏ, ta cũng có vài lần đi vào rừng sâu, từng nh��n thấy một nữ tử với dáng vẻ như vậy thường hay ngồi bên một bờ hồ nào đó. Lúc đó ta cũng thấy lạ nhưng giờ thì mọi chuyện xem ra đã có lời giải thích.”
“Lúc nhỏ ngươi đi vào rừng sâu? Để làm gì?” Pháp Sư cũng không phải người cả tin, liền chất vấn ngay.
Người đáp lại lời chất vấn này không phải Lê Thanh Vũ, mà là Nguyễn trung úy vốn đang ngồi bên cạnh. Nguyễn trung úy là một người đàn ông chạc tuổi trung niên, có dáng vóc khá tầm thước, cùng sở hữu một chỏm râu dê nhìn khá ngứa mắt. Lúc này, ông ta đang vuốt vuốt chỏm râu của mình, nói:
“Lê trung úy vốn mồ côi từ nhỏ, thường nhận được sự trợ giúp của người dân trong thôn. Ta từng điều tra bối cảnh của hắn, được thôn dân kể lại rằng cách đây khoảng 9 năm, gia đình hàng xóm vốn có ơn với hắn, có đứa con trai bị ốm nặng. Trong thôn lại thiếu một loại thuốc chủ vị.”
“Nhưng khi đó lại là mùa đông lạnh giá, thôn dân cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể cầu chúc cho người này tai qua nạn khỏi. Nhưng bệnh tình vốn là thập tử nhất sinh, nên mọi người cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Ấy thế mà...”
“Lê trung úy năm đó mới 11 tuổi nhưng đã sớm dũng cảm hơn người, lại nhân lúc mọi người không để ý, một thân một mình tiến vào rừng sâu tìm thuốc, cuối cùng tìm được, đem về cứu sống người thôn dân kia. Chuyện này cũng từng trở thành giai thoại trong doanh một thời.”
Pháp Sư nghe xong liền lóe lên vài nét ngạc nhiên trong mắt, cuối cùng gật đầu tán thưởng:
“Lê trung úy tuổi còn trẻ nhưng đã sớm có sự quyết đoán và dũng cảm của một bậc đại trượng phu, quả thật làm ta vô cùng kính phục! Thôn dân ở đây ắt hẳn sẽ rất hạnh phúc khi được một người như ngươi thủ hộ.”
Lê Thanh Vũ nghe vậy lắc đầu, đáp:
“Chuyện đã qua lâu rồi, không cần phải nhắc lại làm gì. Ta chỉ muốn hỏi, nữ tử này có đúng là Yêu Quái mà ngài cần tìm hay không? Nếu có thì ta đề nghị chúng ta thay đổi kế hoạch, không tấn công vào hang ổ của Yêu Quái mà đổi địa điểm sang khu vực hồ, vốn cũng là nơi nó thường lui tới.”
Không khí trong phòng lúc này bỗng trở nên tĩnh lặng, Pháp Sư hai mắt hơi nheo lại, sau đó nhìn chằm chằm vào Lê Thanh Vũ, một luồng uy thế không biết từ đâu đột ngột xuất hiện.
Nãy giờ tuy mọi người có thảo luận, nhưng đa phần đều xoay quanh vấn đề nên bố trí tập kích ra sao, hoặc là sử dụng loại vũ khí nào, tính toán thời gian và địa điểm sao cho hợp lý, nhưng không ai đưa ra bất kỳ thay đổi gì đối với mục tiêu là hang ổ của Yêu Quái.
Đề nghị của Lê Thanh Vũ không những thay đổi toàn bộ những hạng mục mà bọn họ đang thảo luận nãy giờ, mà còn thay đổi hơn một nửa kế hoạch, có tầm quan trọng vô cùng lớn đối với kết quả.
Đối mặt với uy thế của lão giả trước mặt, hắn cũng không hề yếu thế, mà vẫn giữ vẻ bình thản. Bốn mắt nhìn nhau, Pháp Sư cất tiếng hỏi:
“Tuy rằng miêu tả của ngươi là đúng, nhưng lý do?”
“Lý do sao?” Lê Thanh Vũ thản nhiên đáp:
“Thứ nhất, hồ này cũng gần với vị trí hang ổ mà ngài vừa nói tới, thế nên nếu không tìm thấy ở đây thì tiện đường tiến về phía hang ổ cũng không thành vấn đề gì.”
“Thứ hai, địa điểm hồ này rất dễ dàng để tiến hành tập kích, chúng ta có thể tấn công từ mọi phương hướng xung quanh, cũng dễ thực hiện truy bắt.”
“Thứ ba, và cũng là điều quan trọng nhất, có liên kết với điều thứ hai. Ngài mang theo binh sĩ tới đây để bắt Yêu Quái ở vùng này, đương nhiên sẽ cần binh sĩ của chúng ta đi đầu dẫn đường. Tấn công trực diện vào hang ổ của Yêu Quái sẽ cực kỳ nguy hiểm nếu có bẫy rập và địa thế dễ thủ khó công, tổn thất phần nhiều sẽ thuộc về quân tiên phong, tức là binh sĩ của chúng ta.”
“Thế nên, trừ khi ngài đáp ứng chúng ta sẽ tập kích vị trí hồ này đầu tiên, nếu không ta sẽ không để các huynh đệ đi chịu chết!”
Lý thượng úy cùng Nguyễn trung úy khi nghe hai điều đầu vẫn còn hơi lưỡng lự, nhưng sau khi nghe xong điều cuối cùng thì liền đồng ý dồn dập.
Chưa kể, họ cũng không muốn quân sĩ của mình tự dưng bị tiêu hao. Mà nếu như điều Lê Thanh Vũ trình bày là thật, Yêu Quái mà họ muốn bắt xuất hiện ở vị trí hồ này, thì khi kế hoạch thành công, phần công lao của họ chắc chắn sẽ lớn hơn rất nhiều, nên càng không có lý do gì để phản đối.
Cường long không áp địa đầu xà, nếu cả ba vị chỉ huy đương nhiệm của quân bộ ở đây đều đã nhất trí, Pháp Sư cũng không muốn để mâu thuẫn bị đẩy lên cao, bèn hỏi nốt vài câu chất vấn cuối cùng:
“Ngươi nhìn thấy nàng tổng cộng bao nhiêu lần?”
“Sáu lần. Hai lần ngày xưa lúc đi hái thuốc, hai lần cách đây bốn năm, lúc ta cần đi tìm một loại gỗ hiếm, hai lần một năm trước, lúc ta truy tìm vết tích của Ma Vật. Vốn là một đi một về, đều vào buổi tối.”
“Vậy tại sao ngươi vẫn còn sống?”
“Không nói đến việc ta không tới gần hồ mà chỉ đứng nhìn từ khoảng cách khá xa. Hồi nhỏ có lẽ là may mắn, nhưng khi lớn lên thì dù chỉ có một mình, ta vẫn chạy thoát được. Có lẽ nàng cũng chẳng để ý đến ta.”
Pháp Sư nghe vậy mới gật đầu, sau đó nói bằng giọng khàn khàn của mình, lúc này còn âm lãnh hơn cả lúc nãy:
“Được được... Vậy chúng ta sẽ làm theo đề nghị mới này, đầu tiên đi tập kích hồ trước rồi mới tấn công hang ổ sau. Giờ mọi người chuẩn bị đi, sau một tiếng nữa chúng ta sẽ khởi hành. Điều này các vị không có dị nghị gì chứ?”
“Không có.” Cả ba người đều đáp.
“Rất tốt.” Pháp Sư bước đến cửa phòng, sau đó bước đi mà không hề ngoảnh lại:
“Thanh niên huyết khí phương cương, nhưng cứng quá thì lại dễ gãy, hãy nhớ lấy thái độ hôm nay của ngươi...”
“Lê trung úy à.”
...
“Lê trung úy, Lê trung úy?” Bỗng một thanh âm đánh thức hắn trở về thực tại.
Lê Thanh Vũ hơi giật mình, rồi quay sang nhìn bên cạnh thì đã thấy một nam tử thân hình thô to cao lớn cùng khuôn mặt già dặn, cũng là một trong những binh sĩ của trấn Thanh Bình đi theo đội tiên phong.
“Mọi người đã vào hết trong doanh rồi, Pháp Sư đại nhân cũng đã bắt đầu mở tiệc khao quân, ngài vẫn còn đứng ở đây làm gì?”
Lê Thanh Vũ nghe vậy, hơi lắc đầu, bảo:
“Ài, không có gì. Chỉ là nghĩ đến Yêu Quái đúng là mạnh mẽ, trông chỉ như một nữ tử nhu nhược vậy mà hại chết mấy huynh đệ của chúng ta.”
Người binh sĩ kia nghe vậy cũng hơi thổn thức, sau đó gật đầu, nói:
“Quả đúng là như vậy. Ta vừa nghe Pháp Sư trong doanh bình phẩm rằng, may mắn nữ tử này chỉ là Yêu Quái tự nhiên đơn độc, không thạo thuật pháp và chiến đấu, chỉ có một thân lực lượng mà lại không có được kỹ xảo. Nếu không thì với lượng năng lượng Nguyên Tố dồi dào của nàng đã có thể gây ra thương vong lớn hơn nhiều, đương nhiên một phần cũng là do họ muốn bắt sống nàng.”
Lê Thanh Vũ nghe vậy cũng gật đầu, sau đó lại hỏi:
“Thế tình hình thương vong ra sao?”
“Tổng cộng có 15 người chết, hai mươi tám người trọng thương, mười bốn người thương nhẹ. May mắn đa số người chết đều không phải quân của trấn ta, nhưng vẫn có một người.”
“Là ai?” Lê Thanh Vũ hỏi, giọng điệu không thể đoán được cảm xúc.
“Là lão Lục.”
“Lão Lục sao?” Lê Thanh Vũ lẩm bẩm, trong đầu lại nhớ đến hình ảnh một người đàn ông trung niên với khuôn mặt phúc hậu. Tuy ngày thường trong doanh, hắn cũng không gặp nhiều nhưng cũng biết người này có tính cách rất tốt, đối xử rất thân thiện với các binh sĩ khác trong doanh.
“Lão Lục, Trung Binh... Hình như vợ mất sớm, cả đời chỉ có một đứa con trai, nay đã mười tám tuổi, đang muốn cưới vợ, hai bên cũng vừa ý nhau nhưng lại không đủ tiền đúng không?”
“Đúng, trung úy ngài định...”
“Cầm lấy lệnh bài của ta, vào kho ba, ứng trước một trăm lượng bạc, cộng thêm vào phần tiền bồi thường dành cho binh sĩ hy sinh.”
“Trung úy ngài cần gì phải làm vậy? Dù sao lần này triều đình có ban thưởng xuống...”
“Thánh chỉ bị hủy, thưởng là thưởng ngầm, mà hạ xuống thì có mấy phần đến được tay của người nhà các binh sĩ hy sinh như vậy? Huống chi binh sĩ tử vong, là chỉ huy thất trách.”
“Trung úy, đây không phải là lỗi của ngài....”
“Cầm!”
“Trung úy!” Người binh sĩ kia nghe vậy, giọng điệu đã có chút nghẹn ngào, sau khi nhận lấy lệnh bài liền hơi run run, hành quân lễ với hắn.
Ánh mắt dõi theo bóng lưng của người binh sĩ kia, tầm mắt Lê Thanh Vũ có chút dao động, nhưng sau đó lại trở nên kiên quyết, chỉ là thì thầm với giọng điệu mấy phần bi thương:
“Không.... Ngươi không hiểu....”
Một lát sau, Lê Thanh Vũ cũng tiến vào doanh trại. Nhưng hắn chưa đi vào khu vực chính của doanh trại nơi đang chuẩn bị yến tiệc, mà đi sang khu vực tiếp đón thôn dân, nơi có một người đang đứng chờ hắn.
Từng dòng văn bản này đều là thành quả của truyen.free, mong bạn sẽ có những giây phút giải trí tuyệt vời.