Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 27: Quyển 1 Chương 27: Phản bội? (phần mười hai)

Gió nhẹ thổi qua những ngọn cỏ lau bên bờ hồ, khẽ làm rung rinh hình bóng trăng in dấu trên mặt nước, ánh sáng khúc xạ tỏa ra tứ phía, rọi lên những tán cây trơ trọi.

Tương truyền, khi trăng tròn soi bóng xuống mặt hồ, nó cũng sẽ chiếu rọi tâm nguyện và bản chất của một người. Phiền muộn sầu não, tâm tư ẩn tàng, tất cả đều hiển hiện qua hình ảnh phản chiếu của họ nơi m���t nước sâu không thấy đáy.

Mặt hồ như cánh cửa nối liền hai thế giới, bên trong và bên ngoài cõi lòng. Từng lớp màn nước đã dệt nên bức họa nằm giữa hư và thực, lúc hư lúc thực, nửa tỉnh nửa ngộ.

Nguyệt Lạc ngồi ngay ngắn trên một tảng đá bên hồ, nàng nghiêng mình khẽ ngắm hình ảnh phản chiếu của bản thân. Dung nhan hiền hòa nhưng kiên nghị, mái tóc trắng như bạc buông dài trên bờ vai thon gọn, thân hình mềm mại, thướt tha, tựa như bất cứ lúc nào nàng cũng có thể hóa thành tiên nữ bay về cung trăng.

Nhưng dù nhìn thấy tất cả những gì hoàn mỹ ấy, nàng vẫn cảm thấy không hài lòng.

Những điều nàng không nhớ, những thứ nàng đã quên, những bí ẩn nàng muốn biết... tất cả đều mờ mịt, ngay cả khuôn mặt mình nàng cũng chẳng thể nhìn rõ.

Nguyệt Lạc chạm khẽ tay lên mặt nước, gợn sóng lan ra khiến bóng hình nàng dần trở nên mơ hồ, nhưng đồng thời, gương mặt nàng lại càng hiện rõ.

“Trăng đã lên đến đỉnh đầu rồi mà tiểu tử này vẫn chưa thấy, tính cho ta leo cây đấy chăng?”

Ngửa mặt nhìn trời, nàng khẽ lẩm bẩm. Hơi ấm toát ra từ miệng dưới ánh trăng biến thành một làn sương lãng đãng trong không khí.

Mùa đông năm nay đến muộn, khí lạnh mới tràn về từ hôm qua. Liếc nhìn khắp khu rừng, những hàng cây bạt ngàn giờ đã trụi lá, đứng trơ trọi, cô độc.

Khung cảnh này, mặt hồ này, dường như quay lại buổi sáng cách đây chín năm trước....

Bỗng, từ phía mặt hồ đối diện truyền đến mấy âm thanh lao xao. Nguyệt Lạc còn chưa kịp thắc mắc, thì đã cảm nhận được những âm thanh tương tự đến từ đằng sau, cách nàng khoảng ba mươi bước chân.

Một âm thanh vút qua trong màn đêm, Nguyệt Lạc không chút do dự, lập tức sử dụng Nham Độn dịch chuyển sang bên trái hai bước. Chỉ trong chớp mắt nhìn lại, thì ra là một tấm lưới được bện chắc từ dây thừng và thép mỏng, phần đầu găm sâu xuống đất, lúc này đã trùm lấy tảng đá nàng vừa mới ngồi.

Không cần phải suy xét nhiều cũng đủ biết, nàng đã bị tập kích!

Nguyệt Lạc đã hóa hình được trăm năm. Dù cả đời chưa từng gặp hiểm nguy như thế này, lần duy nhất nàng tới gần cái chết là khi tự l��y thân thử dược để chế thuốc cứu thôn. Sau lần đó, nàng sinh ra kháng thể và năng lực tái sinh cực mạnh, có được thể chất bách độc bất xâm. Tuy nhiên, nàng không hề hoảng loạn, trái lại, nàng biết rõ mình phải làm gì.

Giơ chân đạp nhẹ một cái lên mặt đất, một tảng đá lớn bỗng bắn lên từ mặt nước, rồi lao nhanh về phía kẻ vừa tấn công nàng.

Âm thanh vật gì đó bị kẹp giữa tảng đá và thân cây vang lên, Nguyệt Lạc lại thi triển Nham Độn một lần nữa, né tránh hai tấm lưới vừa được vung về phía nàng. Lần này nàng không triệu hồi đá tảng từ dưới mặt đất, mà chỉ vỗ mạnh tay hai lần.

Ngay lập tức, từ nơi hai bàn tay chạm nhau sinh ra một luồng năng lượng màu kim bạc, bao phủ nhanh chóng toàn thân, biến thành một lớp phòng hộ, chống đỡ hai mũi tên bắn tới từ phía bên kia mặt hồ.

Nguyệt Lạc khẽ niệm chú ngữ, một tay chạm nhẹ vào lớp phòng hộ. Nguyên tố Nham nồng đậm nhanh chóng ngưng kết thành một tảng đá chỉ bằng bàn tay người lớn, rồi được phóng đi với vận tốc kinh người về phía khu rừng trước mặt.

Nàng vừa định thi triển Nham Độn dịch chuyển vị trí, nước trong mặt hồ lập tức biến động. Một ngọn sóng lớn vọt lên từ mặt hồ, rồi hóa thành những mũi tên làm từ Thủy nguyên tố. Chúng lao về phía nàng chỉ trong chớp mắt, chia làm vài đợt.

Biết rằng lớp phòng hộ hệ Nham này chỉ đủ để cản một đợt Thủy Tiễn, Nguyệt Lạc lập tức ngồi xổm xuống, một tay đập mạnh xuống đất.

Cùng lúc, Thủy Tiễn vừa lao đến lớp phòng hộ đã bị chặn lại, nhưng độ cứng cáp của Nham Thuẫn dường như không thể chống lại số lượng này, kiên trì được hai giây thì bị phá vỡ. Tuy nhiên, đợt Thủy Tiễn đầu tiên cũng đã được hóa giải, vài giọt nước bắn xuống chân nàng.

Cùng lúc, ngay trước khi đợt Thủy Tiễn thứ hai tới nơi, một bức tường làm hoàn toàn từ đất đá bỗng trồi lên từ mặt đất, chắn kín toàn bộ phía bờ hồ đối diện, bên trên còn phủ một lớp nguyên tố Thủy màu lam mỏng.

Phản ứng “Kết Tinh”! Được Nguyệt Lạc vận dụng bằng cách sử dụng nguyên tố Nham phản ứng với lượng nước từ đợt Thủy Tiễn trước đó.

Bốn đợt Thủy Tiễn tiếp theo lao liên tiếp vào bức tường này nhưng đều không hề hấn gì, thậm chí còn khiến lớp nguyên tố Thủy phòng hộ dày hơn đôi chút.

Nàng còn chưa kịp thở ra một hơi nhẹ nhõm thì bỗng nghe thấy từng tiếng “Pực Pực!” đến từ nhiều phương hướng khác nhau từ phía sau.

Đây là... cung tên! Nguyệt Lạc thầm nghĩ. Nàng không dừng lại động tác, xoay người vỗ nhẹ vào bức tường đá phía sau, bức tường lập tức dãn dài ra.

Nhưng nàng phản ứng vẫn chậm hơn một chút so với những mũi tên đang được bắn tới. Tuy nàng kịp dịch chuyển, phần nhiều đã được tường đá chặn hết, nhưng một mũi tên vẫn sượt qua gò má nàng, để lại một vết thương nhẹ và một vệt máu chảy dài.

Nguyệt Lạc cũng không phải là người dễ bắt nạt. Nàng không hề kêu đau, nhanh chóng triệu hồi những tảng đá thậm chí còn nhỏ hơn lúc nãy, nhưng lại lao đi với tốc độ gấp bội.

Chỉ trong chốc lát đã có mấy tiếng kêu lên vì đau đớn. Đối với một số người, đây chỉ là một đòn tấn công đánh trúng thân thể hoặc tay chân, nhưng cũng có một hai tiếng kêu là tiếng kêu cuối cùng trong đời họ.

Nguyệt Lạc lấy tay vuốt nhẹ vệt máu trên má. Nguyên tố Nham không ngừng bốc lên từ mặt đất, như những cồn đất dập dềnh đang chuyển động, cuối cùng ngưng tụ thành từng tảng đá lơ lửng trên không trung, xoay quanh người nàng tựa những vệ tinh, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống.

Chỉ là khi nàng vừa hạ gục đến người thứ mười bốn, bức tường bằng đất sau lưng nàng bỗng nhiên bị nứt vỡ, buộc nàng phải xoay người phòng bị.

Trong khoảnh khắc, nàng đã thấy được thứ đã gây ra điều này. Đó là những lưỡi đao không chuôi vẫn đang lơ lửng trong không khí, tỏa ra nguyên tố Thủy nồng đậm. Giờ đây chúng lao về phía nàng từ bờ hồ bên kia với tốc độ mắt thường khó lòng theo kịp.

Không kịp phản ứng, một lưỡi đao đã cắt ngang người nàng. Tuy nhiên, nó không hề gây ra bất kỳ sát thương nào, mà nhanh chóng hóa thành còng tay trói chặt hai cổ tay nàng, kéo giật về phía sau.

Nguyệt Lạc cắn răng, trong lòng chợt nảy sinh ý niệm. Đất đá dưới chân cũng theo đó mà biến đổi, dềnh lên như sóng nước. Nàng định một lần nữa thi triển Nham Độn thì bất chợt, hai đợt sóng đất vọt lên từ dưới mặt đất, chỉ trong chớp mắt đã trói chặt hai chân nàng, buộc nàng giữ nguyên vị trí.

Nàng tức giận. Các vệ tinh Nham hệ xoay quanh người nàng đột ngột tăng tốc, như thể chuẩn bị thi triển một tuyệt kỹ nào đó. Thế nhưng, ba tấm lưới sắt đã trùm chính xác lên người nàng, trọng lượng nặng trĩu nhanh chóng kéo nàng ngã xuống, tuyệt chiêu vừa định tụ lực đã bị đánh gãy.

Thấy đối tượng có vẻ đã bị chế phục, mấy bóng người định bước ra khỏi bóng tối sau những lùm cây xơ xác, thì một giọng nói khàn khàn đã vọng đến từ phía trên mặt hồ:

“Không được tiến lên! Giữ vững vị trí! Nàng vẫn còn dư lực, các ngươi lại gần chỉ là đi đưa mạng!”

Nghe thấy giọng nói này, Nguyệt Lạc dù đang nằm sấp mặt cũng cố ngửa lên nhìn. Nàng thấy phía trước là một lão giả khoác lam bào, đang bước đi thong dong trên mặt hồ, chân khẽ chạm mặt nước mà không gây ra bất kỳ dao động nào.

Lão giả đi qua mặt hồ, chân vừa chạm đất, tiến tới cách nàng gần bốn trượng, nhìn xuống đối tượng mình vừa bắt được và bắt đầu đánh giá:

“Quả không hổ danh là Yêu Quái vùng này, cũng buộc lão phu phải dốc toàn bộ thực lực. Dù vậy, vẫn có tới chín tên lính bỏ mạng.”

Nói rồi, lão giả này giơ một tay lên. Nhìn thấy tín hiệu, trung đội bên bờ hồ đối diện bắt đầu di chuyển men theo đường vòng. Trung đội còn lại cũng từ trong rừng rậm bước ra, ánh trăng rọi xuống binh phục của bọn họ, tính tổng ra cũng khoảng ba mươi người.

Chỉ là so sánh trung đội này với trung đội bên kia thì hai bên khác nhau khá nhiều, bởi trung đội này ngoại trừ một số người cực kỳ may mắn không bị thương tích nào, còn lại đều đã có vết thương nghiêm trọng trên cơ thể đang được băng bó, một số còn gãy hẳn chân tay.

Xem ra vì có thể dồn Nguyệt Lạc vào thế bí từ một phía, trung đội này đã phải bỏ ra một cái giá khá lớn.

Nguyệt Lạc nghe vậy vẫn không nói gì, ánh mắt nhìn chằm chằm vào lão giả đối diện, đôi mắt sâu thăm thẳm khiến người khác khó lòng đoán được tâm tư ẩn giấu.

Thấy vậy, lão giả lại mở miệng, đang định nói gì, bỗng nhiên trong lòng hắn dâng lên một cảm giác, thân thể hóa thành nước nhanh chóng lùi về phía sau. Hắn kinh hoàng nhìn về phía trước, nơi hắn vừa đứng giờ đã biến thành một cái hố có đường kính hai trượng, bên dưới có mấy cái chông đá.

Với thực lực của lão giả, cho dù rơi xuống chạm vào những chông đá này thì cũng vẫn có thể toàn mạng nếu dựa vào Thủy nguyên tố để biến hình. Nhưng sợ nhất là lúc đó cái hố lại đột ngột khép kín, với độ cứng của đá, nước nhất thời cũng khó xuyên thủng. Lão giả dù không bỏ mạng nhưng chắc chắn sẽ trọng thương.

Cùng một lúc, Nguyệt Lạc sau khi gài bẫy lão giả cũng không để ý tình trạng đối phương ra sao. Nguyên tố Nham xung quanh cũng đã tích tụ đủ trở lại. Một nửa ngưng tụ thành các cột đất định đẩy những tấm lưới trên người mình lên, một nửa khác lại hóa thành các tảng đá nhỏ bắn tán loạn về bốn phía xung quanh.

Chỉ thấy từ trung đội vừa tiếp cận sang bên này từ phía bên kia mặt hồ, đã có một người kêu lên:

“Pháp Sư đại nhân cẩn thận!”

Rồi lao đến chắn ngay trước mặt Pháp Sư, thanh kiếm trong tay vừa kịp chém đôi tảng đá bay đến trước mặt, hai nửa đá văng về hai hướng khác nhau.

Pháp Sư lúc này cũng đã lấy lại chút tỉnh táo, nhìn tình thế trước mắt, hắn bỗng nghiến chặt răng. Viên bảo thạch màu lam bên hông hắn bỗng lóe sáng, nhất thời mặt hồ dậy sóng dữ dội. Hai sợi xích đang trói chặt cổ chân Nguyệt Lạc bỗng kéo dài nối liền với xích trên cổ tay, truyền lực kéo mạnh nàng về phía trước, kéo theo cả những tấm lưới trên người nàng. Những cột đá cũng vỡ vụn dưới lực xung kích.

Sau đó Pháp Sư biến thân thành nguyên tố Thủy lao tới, bắn ra một đạo phù lục, trong nháy mắt đã dán lên trán của Nguyệt Lạc.

Trán bị dán phù lục, Nguyệt Lạc chỉ cảm thấy toàn thân bỗng yếu ớt, vô lực. Nguồn nguyên tố đang điều khiển cũng bị gián đoạn, cùng với một cơn hôn mê sâu ập thẳng vào não hải.

Chỉ là trước khi nàng kịp ngất đi, ánh mắt của nàng vẫn không hề thay đổi, chăm chú nhìn vào bóng hình quen thuộc trước mặt, ánh mắt như muốn hỏi: “Tại sao?”.

Pháp Sư thi pháp xong liền trở lại hình dáng người bình thường, không kịp giữ kẽ thân phận, hắn ngồi bệt xuống đất, thở dốc liên hồi. Thấy thế, người vừa cứu hắn tiến tới gần, hỏi thăm:

“Pháp Sư đại nhân thân thể vẫn khỏe mạnh chứ? Tại hạ có ít dược thảo trị thư��ng, nếu đại nhân không chê...”

“Không cần, không cần.... Hộc hộc.... Chỉ là tuổi đã cao.... Hoạt động nhiều nên hơi tốn sức mà thôi...” Pháp Sư nghe vậy lập tức khua tay đáp: “Nếu là ta lúc còn trẻ thì trấn áp yêu quái này đã không cần tốn công như vậy, cũng sẽ không phạm sai lầm sơ đẳng như vừa nãy.”

Nói rồi, thở hổn hển một hồi, Pháp Sư cũng đứng lên, giơ tay ra hiệu cho một số binh lính mang Nguyệt Lạc đến trước mặt. Hắn sau đó lại lấy từ bên hông ra một con dao ngắn và một cái bát con, khẽ cứa vào mu bàn tay nàng, lấy mấy giọt máu rơi xuống bát, sau đó thi triển tiểu pháp để cầm máu.

Tiếp đó, Pháp Sư lại cầm lấy bát con, niệm chú vài lần, liền ngạc nhiên:

“Sinh mệnh lực thật nồng đậm, tin tình báo quả nhiên không sai! Không chỉ thế, thứ sinh mệnh lực này còn không phụ thuộc vào bản nguyên, đúng là có thể cứu được bệ hạ!”

Sau đó, hắn hô lớn với giọng khàn khàn:

“Đem nàng về! Yêu quái này đúng là thứ mà điện hạ cần tìm. Tất cả những người tham chiến ngày hôm nay sẽ được thưởng một ngàn quân công, một ngàn lượng bạc, một trăm lượng vàng! Binh sĩ tử vong sẽ được bồi thường dựa theo quân công và cấp bậc thăng tiến, cộng thêm một trăm lượng vàng! Về doanh trại mở tiệc khao quân!”

Tất cả những binh sĩ xung quanh nghe vậy đều đồng thanh reo hò vui mừng. Chỉ có người vẫn đứng cạnh Pháp Sư nghe vậy liền nói:

“Chúc mừng Pháp Sư đại nhân chế phục yêu quái thành công, lập công lớn cho điện hạ! Sau này ngài sẽ là công thần của cả Hải Minh quốc.”

Có lẽ vì vừa được người này cứu một đòn nguy hiểm, Pháp Sư nói chuyện thân thiết hơn trước:

“Ha ha, đây đều là những việc nên làm. Hơn nữa đây cũng không phải là công lao của một mình ta, ngươi cũng có công chỉ điểm và hỗ trợ rất lớn. Việc này ta sẽ bẩm báo lên điện hạ. Đến khi đó, ngươi chắc chắn sẽ thăng quan tiến chức rất nhanh...”

“Lê trung úy à.”

Truyện này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free