(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 26: Quyển 1 Chương 26: Sát tâm cùng kế hoạch (phần mười một)
Thời gian một tuần thoáng cái đã qua, cuối cùng đã đến ngày trước buổi hẹn.
Lê Thanh Vũ vui vẻ bước ra khỏi lán trại, ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt rạng rỡ. Mấy phút trước, hắn vừa nhận được tin Vân thúc sẽ đến thăm hắn vào ngày kia.
Lại thêm buổi hẹn với Nguyệt Lạc ở hồ vào ngày mai, hắn cảm thấy tuần này sẽ là một tuần may mắn của mình.
Giờ hắn nhìn cái gì cũng thấy thân thương, ví như mấy ngọn cỏ mà đội trực nhật sáng nay lười biếng quên dọn dẹp ở cạnh bờ rào, những tấm bia tập bắn đã bầu bạn với hắn suốt mấy tháng qua, hình nộm rơm hôm qua vừa bị đấm văng đầu mà vẫn chưa được sửa lại, thậm chí ngay cả phòng vệ sinh bốc mùi mấy tuần chưa dọn cũng... Cái cuối bỏ đi, nhìn không nổi.
“Xem nào, bây giờ nếu ta khởi hành thì sẽ đến được hồ nước vào tầm chiều mai, hoặc thong thả hơn thì tối mới đến. Sau khi cho nàng xem cái này, ta sẽ hàn huyên với nàng một tối. Hôm sau ta lại quay lại doanh trại, thời gian về đến sẽ là chiều ngày kia, vừa đúng lúc đón được Vân thúc.”
Trong đầu tính toán một chút, hắn nhận ra thời gian cũng không quá dư dả, liền chuẩn bị rồi xin rời khỏi quân doanh.
Chỉ là hắn vừa mới định bước ra cổng doanh trại, đã nghe thấy mấy tiếng lao xao ồn ào phía trước. Tuy không nghe thấy tiếng báo động, nhưng dường như có rất nhiều người đang tập trung ở đó.
Trong lòng dần cảm thấy có gì không ổn, bước chân cà tửng của hắn cũng dần trở nên vững vàng, khí thế trên người hắn thay đổi, toát lên vẻ hơi đáng sợ. Tay hơi nắm chặt thanh kiếm bên hông, Lê Thanh Vũ đi ra chầm chậm.
Vừa ra tới nơi, còn cách cổng doanh trại hơn 15 trượng, hắn đã thấy trước cổng đang đông nghịt người, không, phải nói đúng hơn là binh lính. Nhìn từ trang phục thì trông giống quân đội của quận khác, chỉ là không biết tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây.
Đưa mắt nhìn quanh, Lê Thanh Vũ đếm nhanh được đối phương có tới khoảng 300 quân, thế trận đủ để hình thành ba đại đội, ai nấy sĩ khí hừng hực, xem ra cũng được coi như tinh nhuệ.
Còn về trang phục, nhất thời hắn vẫn chưa nhận ra rõ ràng đây là trang phục của quận nào, nhưng hắn đoán là của quận Tử Lâm, quận bên cạnh quận Lạc Sơn.
Khi nhìn kỹ lại một lần nữa, hắn đã phát hiện cái mũ giáp màu đỏ chót của Lý thượng úy, vốn là nổi bật hẳn so với những người xung quanh, một phần là do màu sắc khác biệt, một phần là do Lý thượng úy sở hữu hình thể cao lớn hơn người.
Bằng vào thính giác, Lê Thanh Vũ nghe ra được Lý thượng úy đang nói chuyện với ai đó, giọng điệu tuy chưa tới mức khúm núm nhưng vẫn có mấy phần nịnh nọt cùng e ngại, chỉ là đối phương có vẻ vẫn chưa đáp lời.
Hắn cũng không chần chừ lâu, liền rảo bước về phía trước. Dù sao thì bản thân hắn lúc này cũng đang là một trong ba vị trung úy duy nhất trong doanh. Trong đó, một vị vẫn còn đang nghỉ phép ở thôn, một vị khác vẫn còn chưa đi ra, đương nhiên hắn phải có trách nhiệm nắm rõ tình hình.
Binh lính xung quanh đang tụ tập, thấy hắn đều chào một tiếng “Lê trung úy” rồi tránh đường cho hắn.
Khi hắn bước tới nơi, cũng đã nhìn thấy người mà Lý thượng úy nãy giờ vẫn đang nói chuyện.
Đó là một ông lão đầu đội Pháp Mão, trên thân khoác bộ lam bào rộng rãi, bên ngoài phủ thêm lớp áo màu tử hồng. Khuôn mặt đầy rẫy vết đồi mồi cùng nếp nhăn đã chứng minh tuổi tác của ông ta, tuy già nhưng không mất đi uy thế. Mặc cho Lý thượng úy nói chuyện nãy giờ, ánh mắt ông ta vẫn chỉ nhàn nhạt quan sát xung quanh.
Chỉ khi thấy có thêm một người thanh niên bước đến mà quân lính không ngăn cản, thậm chí c��n nhường đường, ông ta mới hơi nhíu mày ngạc nhiên, ánh mắt cũng ngưng lại, quan sát kỹ kẻ này.
Lý thượng úy nhờ võ công của mình đã sớm biết Lê Thanh Vũ đang đi đến, lúc này liền không thất lễ, mà uyển chuyển giới thiệu hắn với người trước mặt.
Ông ta cũng không muốn Lê Thanh Vũ có bất kỳ hành vi thất lễ nào trước mặt đối phương, khi ấy sẽ vô cùng có hại cho tiền đồ của cả hai người: một là đắc tội thượng quan, hai là không biết quản giáo cấp dưới.
Hơn nữa, ông ta cũng rất xem trọng tiền đồ của vị Trung úy kém mình hơn mười tuổi này, dù sao, 20 tuổi đã lên Trung úy, nghĩa là về sau cũng có hy vọng thăng lên cấp Tướng.
“Pháp Sư, vị này là Lê trung úy, là một nhân tài của trấn chúng ta. Hắn tinh thông võ nghệ, lại lanh lợi đa mưu túc trí, học rộng hiểu nhiều, điều đó vô cùng có lợi cho việc sắp tới mà Pháp Sư cần làm.”
Pháp Sư nghe Lý thượng úy khen ngợi Lê Thanh Vũ như thế, tuy vẫn chưa lên tiếng, nhưng ánh mắt ông ta đã không còn di dời đi chỗ khác.
Pháp Mão khẽ rung lên đôi chút, xem như một cái gật đầu.
���Bái kiến Pháp Sư đại nhân, tại hạ Lê Thanh Vũ, đảm nhiệm chức Trung úy tại trấn Thanh Bình. Trước đó, do còn đang tập võ ở Diễn Võ Đường nên tại hạ chưa thể đến ngay, mong đại nhân thứ lỗi.”
Lê Thanh Vũ hiểu rằng Lý thượng úy không chỉ giới thiệu mình cho Pháp Sư, mà còn giới thiệu vị này cho mình.
“Được xưng là Pháp Sư, lại mặc trang phục màu lam, xem ra là người của Xã Tắc Học Cung?” Hắn nghĩ thầm trong lòng: “Bên tay áo có đường vân màu tím hồng, xem ra đứng hàng cao nhất trong Học Cung, thảo nào Lý thượng úy phải cẩn thận đến vậy.”
Về cơ bản, Xã Tắc Học Cung và quân đội vốn không có quá nhiều liên hệ với nhau. Thế nên, dù là người có quyền lực trong Học Cung, sang đến quân đội cũng không có quyền ảnh hưởng gì quá lớn đối với chức vị cỡ Thượng úy. Đương nhiên, nếu là người đứng đầu như vị trước mặt thì lại khác.
Tay áo có màu tím hồng, điều này có nghĩa là vị Pháp Sư trước mặt đã được xếp vào hàng trưởng lão cao cấp trong Học Cung, mà cả Học Cung, theo như Lê Thanh Vũ biết, cũng không có quá mười vị trưởng lão cao cấp.
Họ tuy không có quyền yết kiến Hoàng Đế mỗi ngày nhưng một số lại có quyền chỉ dạy và trợ giúp cho Hoàng tử. Đặt ở triều đình, họ thậm chí còn quyền lực hơn một số quan lại nhị phẩm, sánh ngang nhất phẩm.
Không chỉ có vậy, nếu đã là trưởng lão cao cấp thì cũng đã thể hiện rõ thực lực của họ. Hồi nhỏ Lê Thanh Vũ không tin, nhưng lớn lên nhập quân ngũ, hắn đã từng đọc trong thư tịch rằng Đại Pháp Sư năm đó, vào thời chiến loạn, đã một mình đối chiến với thiên quân, lấy thủ cấp của tướng địch, thực lực cường hãn khó mà tả nổi.
Nên nhớ, đây là đối chiến ngàn quân, chứ không phải đột phá hay đột kích. Nghĩa là một người có thể đánh ngang với cả ngàn quân, lấy được thủ cấp tướng địch, sau đó giết hơn trăm quân rồi toàn mạng rút về.
Những vị trưởng lão cao cấp này chắc chắn không thể sánh bằng Đại Pháp Sư, nhưng có lẽ cũng không kém cạnh quá nhiều, tả xung hữu đột giữa trăm quân vẫn là dễ dàng. Điều này thì cũng chỉ những vị danh tướng mới có thể làm được.
Nhưng đ��ơng nhiên, Hải Minh quốc không trọng võ khinh văn, cũng chẳng trọng pháp khinh võ. Thế nên, dù phải đối xử cẩn thận, Lê Thanh Vũ cũng không cần quá căng thẳng, chỉ cần không đắc tội thì sẽ không có vấn đề gì.
Thứ hắn lo lắng bây giờ lại là một vấn đề khác:
“Mang hẳn 300 quân đến đây? Đây đã là lực lượng ngang với ba trấn trung bình rồi. Rốt cuộc vị Pháp Sư này định làm gì?”
Pháp Sư nghe Lê Thanh Vũ chào hỏi cũng không nói lời nào, giống như lúc trước với Lý thượng úy. Chỉ thấy Pháp Mão trên đầu ông ta hơi rung rung, xem như một cái gật đầu đáp lại.
Lê Thanh Vũ sau đó cũng hạ tay xuống, Lý thượng úy cũng không nói thêm lời nào, để Pháp Sư lại tiếp tục dùng đôi mắt tuy mí đã nhăn nheo nhưng ánh nhìn vẫn sắc lẹm quan sát khắp xung quanh quân doanh, tất cả đều im lặng nhất thời.
Cuối cùng, giống như đã xem đủ rồi, vị Pháp Sư này mới ngừng lại, hai mắt nhìn về phía Lê Thanh Vũ và Lý thượng úy đang đứng đối diện, cất lên giọng khàn khàn:
“Hôm nay, chúng ta đến vì việc thánh chỉ.”
“Thánh chỉ!?” Lê Thanh Vũ và Lý thượng úy hơi giật mình. Đương kim Hoàng Thượng đã không vào triều được hai năm, thánh chỉ công bố mấy năm gần đây cũng chỉ có một cái. Đó chính là thánh chỉ “Trường Sinh”, chẳng phải nó đã bị hủy bỏ rồi sao? Vậy thì đây liệu có phải là thánh chỉ giả mạo?
Nhìn thấy nét kinh ngạc trên mặt họ, Pháp Sư cũng không phản ứng, giống như đã biết trước phản ứng này sẽ xảy ra, lại nói một cách chậm rãi:
“Không cần phải lo, bệ hạ thương xót cho muôn dân phải hứng chịu Yêu Họa, không muốn tiêu hao quốc lực nên đúng là đã cho hủy bỏ thánh chỉ. Chỉ là, đó là vì bệ hạ trạch tâm nhân hậu, coi dân như máu thịt nên mới ra lệnh như vậy, chứ phận làm con, điện hạ làm sao nỡ phụ thân của mình như thế? Sinh làm người, ai chẳng mong phụ thân mình sống lâu trăm tuổi, điện hạ cũng không ngoại lệ.”
Nói đến đây, giống như nhận ra điều gì, trong lòng Lê Thanh Vũ chợt giật mình. Dù vậy, mặt hắn vẫn không đổi sắc, chỉ cung kính chắp tay:
“Điện hạ đúng là có lòng hiếu thảo, đây là đại đức, mai này chắc chắn sẽ khiến dân chúng an vui.”
Pháp Sư cũng không nhắc đến là vị điện hạ nào, hay nói đúng hơn, ông ta phò trợ vị điện hạ nào. Xem ra là chưa muốn lộ thân phận quá sớm nhưng vẫn có thể thu hoạch tiếng thơm.
Lê Thanh Vũ cũng thuận gió đẩy thuyền, hắn cũng không chúc vị điện hạ này sau này sẽ là bậc minh quân hay gì cả. Chỉ là cảm thán đức hạnh của người này, cùng với những lời khen ngợi khách sáo về vấn đề tạo phúc bách tính như thế nào, điều này thì dù không phải Hoàng Đế cũng có thể làm.
Hắn nói vậy là để đề phòng có kẻ tự nhiên nhảy ra nắm đằng chuôi hắn, đứng ra nói hắn vu cáo, nói xấu điện hạ, rằng việc làm đó cốt chỉ để mua danh chuộc tiếng vì ngôi vị Thái tử, mà kỳ thực chính lòng hiếu thảo của ngài mới là nguyên nhân trọng yếu nhất.
Tuy rằng điều này rất khó xảy ra, nhưng cân nhắc đến việc vị Pháp Sư trước mắt có lẽ vẫn chưa thể hiện đủ uy thế như hắn mong đợi, Lê Thanh Vũ cũng không định liều.
Nghe lời này của Lê Thanh Vũ, Pháp Sư mới hơi nhếch mí mắt phải, bên trong lộ rõ một tia thưởng thức. Ông ta lại nhàn nhạt nói tiếp:
“Đối với bệnh tình của bệ hạ, dù là Thái Y hay thậm chí Pháp Sư như chúng ta, cũng đã phải bất lực. Điện hạ chỉ có thể chôn sâu phần hiếu tâm này trong lòng, dằn vặt vô cùng mà lại không thể làm gì. Cho đến khi...”
“Có một tin đồn truyền đến rằng, trong rừng sâu cạnh trấn này có một loại yêu quái ba mồm bảy mắt, tính tình vô cùng ác độc, thường xuyên hóa thành nữ tử dụ dỗ người dân lương thiện để rồi ăn thịt họ. Thế nhưng máu của thứ yêu quái này lại là vật cực bổ, có thể chữa khỏi bệnh cho bệ hạ.”
“Nghe được tin ấy, điện hạ trong lòng vui mừng không tả xiết, lập tức cử đội quân tinh nhuệ của hoàng gia, lùng bắt yêu quái này đem về chữa bệnh cho bệ hạ. Hai vị úy là người địa phương, mong rằng hai người phối hợp với chúng ta truy bắt yêu quái, trả lại yên bình cho người dân nơi đây, tiện thể lập công lớn với Hải Minh quốc.”
Lý thượng úy tuy chưa từng nghe nói đến con yêu quái nào như vậy, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Đây vốn là chức trách của chúng ta.” rồi bắt đầu khách sáo vài lời.
Lê Thanh Vũ cũng giơ quyền lên, nói lời tương tự. Khi nắm quyền giơ lên, đã che đi ánh mắt bình thản tự nhiên tựa như biết cười của hắn, thứ mà ngay cả người thân quen nhất của hắn ở thế giới này cũng không biết, đó là dấu hiệu khi...
Hắn động sát tâm.
Nội dung này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ và phát hành.