(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 25: Quyển 1 Chương 25: Trời sao trước đêm giông (phần mười)
Năm Chiêu Hòa thứ ba mươi mốt, Minh Trung Hiển lên ngôi, tự xưng Minh Anh Tông, lấy hiệu Bá Kiến, trở thành vị vua thứ năm của vương quốc Hải Minh.
Năm Bá Kiến thứ hai mươi bảy, khi đã già yếu, mang trong mình bệnh tật, vị Hoàng đế ấy bắt đầu nuôi ảo mộng trường sinh.
Năm Bá Kiến thứ hai mươi chín, Hoàng đế hạ thánh chỉ, chiếu cáo muôn dân, bất cứ ai mang đến hoặc cung cấp thông tin về linh đan diệu dược cùng những phương thức có thể trường sinh, tùy theo cấp bậc mà sẽ được ban thưởng:
Dân thường nếu có công sẽ được thưởng ngàn lượng vàng, con cháu đời đời được hưởng ân điển, vinh hoa phú quý không kể xiết.
Quan lại được thăng ba phẩm, bổng lộc tăng thêm bốn ngàn, gia tộc cũng từ đó mà trở thành danh môn vọng tộc, được ghi danh trên bảng công liệt quốc.
Các kỳ nhân dị sĩ sẽ được tuyển thẳng vào Xã Tắc Học Cung, được đích thân Đại Pháp Sư chỉ dạy.
Trong chốc lát, cả Hải Minh quốc chấn động, chín quận đều rơi vào hỗn loạn, những dòng chảy ngầm bắt đầu cuộn sóng.
Nhưng đáng tiếc, có lẽ trời không muốn Bá Kiến Đế được trường sinh. Sau hơn một năm tìm khắp thiên hạ, không có bất kỳ linh đan diệu dược nào có thể giúp được vị Hoàng đế.
Đế nhìn lại triều đình cùng xã tắc, vốn đã chướng khí mịt mù do đã mấy năm không quán xuyến việc triều chính, lại nghe tin từ chín quận truyền đến yêu họa hoành hành khắp nơi. Cuối cùng, người nản lòng thoái chí, bắt đầu tuyển chọn ngôi vị Thái tử.
…
Hoàng cung, trong phủ của Nhị Hoàng tử.
“Lời của Pháp Sư có thể là thật?” Một giọng nói vang lên, từ âm điệu có thể thấy chủ nhân của nó vẫn còn khá trẻ tuổi.
“Bẩm điện hạ, dù tin tức này chưa được kiểm chứng hoàn toàn, thần vẫn nghĩ có thể thử một lần, dù sao thì bệ hạ lão nhân gia…” Một giọng nói khác vang lên, âm điệu khàn khàn.
“Ta biết, ta biết. Từ vẻ bề ngoài, phụ hoàng dường như đã nản lòng thoái chí, nhưng trong triều, ai lại không hiểu đây mới chính là thời điểm nhạy cảm nhất? Nếu ngay lúc này, ta có thể dâng lên được báu vật giúp phụ hoàng kéo dài tuổi thọ dù chỉ vài năm, ngôi vị Thái tử này chắc chắn sẽ thuộc về ta.”
“Điện hạ anh minh, nhìn thấu thế cuộc.”
“Hừm, khỏi phải tâng bốc. Vậy nói đi, ngươi cần bao nhiêu binh lính đi cùng?”
“Để cho chắc chắn, chí ít là ba trăm người thưa điện hạ.”
“Ba trăm?” Thanh âm trẻ trung kia hơi giật mình: “Nếu tầm năm mươi thì ta còn có thể điều động lực lượng của mình để giải quyết, nhưng ba trăm… Có lẽ ta sẽ phải điều động số quân đang thực hiện nhiệm vụ trừ yêu…” Nói đến đây, hắn bắt đầu c�� vẻ lưỡng lự.
Tổng số lượng quân đội của Hải Minh quốc tuy đạt gần vạn người, nhưng đây là tổng quân cả nước. Ba trăm binh sĩ về cơ bản đã tương đương với quân số trung bình của ba trấn. Nếu đột nhiên rút đi ba trăm quân, rồi bị yêu ma đánh lén, thì hậu quả…
Nếu là ngày xưa thì còn có thể dễ dàng hơn chút, nhưng từ khi phụ hoàng hắn ra thánh chỉ, dân chúng và quan lại đổ xô đi tìm linh dược, báu vật. Nhưng cũng có không ít kẻ vì lợi lộc mà cầu cạnh yêu ma quỷ quái, cuối cùng dẫn đến tình trạng Yêu Họa hoành hành như hiện nay. Quy mô của họa loạn đã gần như bao trùm nửa đất nước, khiến việc duy trì quân đội trấn giữ là vô cùng cần thiết.
“Điện hạ, kẻ làm đại sự không nên câu nệ tiểu tiết. So với việc điện hạ có thể lên ngôi Thái tử, về sau chấp chưởng hoàng vị, ban phúc cho muôn dân, thì tính mạng của vài người dân thường lúc này có đáng là bao? Đó là phúc phận của họ khi được góp phần vào con đường bá nghiệp vạn đời của người.”
Chủ nhân của thanh âm còn lại hiển nhiên nhận ra sự lưỡng lự của vị điện hạ này, liền tung ra thêm mấy đòn chí mạng:
“Huống chi đại điện hạ cùng tam điện hạ đều đã có động thái…”
Lời này như giọt nước tràn ly, khiến vị điện hạ kia cuối cùng cũng đưa ra quyết định:
“Được, vậy bản điện hạ đưa ngươi Xích Hoàng lệnh. Ngươi có thể cầm lệnh bài này đi ra Tam Cung lĩnh ba trăm binh sĩ.”
“Tạ điện hạ!” Tiếp sau đó là tiếng khấu đầu vang lên.
“À mà ngươi nói địa điểm nơi ngươi cần tìm là ở đâu nhỉ?”
“Bẩm điện hạ, quận Lạc Sơn, trấn Thanh Bình.”
….
“Dạo này trong quân thế nào? Ta nghe bầy thỏ nói là ở mấy trấn khác cũng bắt đầu có yêu quái làm loạn rồi hả? Dù chưa từng gặp bao giờ nhưng nghe bảo trong sách chúng nó hung dữ lắm.”
Một nữ tử ngồi bên tảng đá cạnh bờ hồ, lúc này đang lấy chân nghịch nước. Một thân bạch y dưới ánh nắng mùa hạ phản chiếu từ mặt hồ khiến nàng rất khó được trông thấy rõ ràng, cất giọng thăm hỏi.
“À, cũng không có vấn đề gì nhiều. Trấn Thanh Bình vốn cách các thôn khác khá xa, mà bản chất quận Lạc Sơn cùng chín quận khác cũng vậy, thế nên tạm thời nạn Yêu Họa cũng chưa lan ra đến chỗ chúng ta.”
Một giọng nam vang lên. Người nói là một thanh niên mặc bộ hắc bào, hình thể không quá to nhưng nếu nhìn gần thì có thể phát hiện ra từng góc cạnh lộ rõ, giống như tượng được điêu khắc.
Hắn lúc này đang cầm mấy viên sỏi nhỏ bên bờ mà liệng về phía mặt hồ, lần nào cũng nảy được mười bốn, mười lăm đợt, thậm chí có lần còn lên đến mười tám lần.
“Thế nào tỷ tỷ? Ta ném được chứ?”
Ném xong một đợt, hắn quay người ngồi xuống bên cạnh nữ tử kia, trên mặt lộ ra nụ cười hiền lành, khí tức làm người vô cùng dễ chịu.
Dù gương mặt hắn có vẻ bình dị, chất phác, nhưng lại sở hữu ánh nhìn vô cùng sắc bén. Cùng với ngũ quan đoan chính, hắn toát lên một vẻ đẹp trai riêng biệt.
Nữ tử thấy vậy cũng nở nụ cười, tươi mát như bạc hà trong ngày hạ oi ả. Nàng đặt một tay dưới cằm, sau đó nói:
“Nhưng ta cũng không thể tin được là đứa bé năm xưa nay đã nhập quân ngũ, thậm chí còn lên đến chức Trung Úy.”
“Ha ha, thực ra cũng chẳng có gì ghê gớm lắm, dù sao ta cũng chỉ chỉ huy một trung đội trong trấn mà thôi.” Thanh niên kia nghe vậy lắc lắc đầu: “Còn xét về công lao chiến tích, ngoài việc cải thiện các món ăn trong doanh ra thì ta cũng chưa làm được gì đáng kể.”
Trong quân đội vương quốc Hải Minh, các quân hàm được phong theo cấp bậc Tướng – Soái – Úy – Binh, mỗi hàm lại được chia thành Tiểu – Trung – Đại. Một Úy có thể hiệu lệnh cho từ mười đến năm mươi binh sĩ; một Soái, từ một trăm đến năm trăm binh sĩ; và một Tướng, từ một nghìn đến năm nghìn binh sĩ, với tỷ lệ chỉ huy tăng dần 1-3-5 theo từng tiểu hàm.
Quyền điều khiển toàn bộ binh lính trong quân đội Hải Minh quốc chỉ thuộc về Đại Thống Đốc hoặc đương kim Hoàng đế.
Đột nhiên, thanh niên kia giống như nghĩ đến cái gì, nói:
“À đúng rồi Nguyệt Lạc tỷ tỷ, cũng đã lâu rồi ta mới có được mấy ngày rảnh rỗi. Mong tỷ tỷ tối tuần sau, vào ngày này, cũng đến hồ nhé. Ta có thứ muốn cho tỷ tỷ xem.”
“Sao vậy Thanh Vũ, ngươi có thứ gì hay ho muốn chia sẻ cho tỷ tỷ sao?” Nguyệt Lạc nghe vậy hơi ngạc nhiên, hỏi.
“Hắc hắc, nói ra thì còn gì là bí mật nữa. Tóm lại thì tỷ tỷ cứ chờ đợi là được. Thôi, cũng đã đến giờ rồi, ta đi đây tỷ tỷ, tuần sau gặp lại.” Nói xong, thanh niên cũng đã ôm quyền chào, sau đó thân ảnh biến mất trong nháy mắt.
Nữ tử bị bỏ lại một mình, nàng cũng không tức giận mà chỉ nở một nụ cười dịu dàng giống như đã quen thuộc với cách chào hỏi này.
“Ừm, tuần sau gặp lại.”
….
Lê Thanh Vũ một mạch đi gần như không hề giảm tốc độ, chỉ trừ lúc nghỉ để ăn uống. Sau hơn một ngày, hắn đã đến được địa điểm tập trung quân doanh của trấn Thanh Bình.
Kể từ khi yêu họa bùng phát, nhằm dễ bề tiến công lẫn phòng thủ, vị Tướng tọa trấn tại quận Lạc Sơn đã hạ lệnh cho ba quân thu dọn, khai thông đường sá. Nhờ đó, con đường hắn cần đi lại nay đã thông thoáng hơn rất nhiều, và từ hồ này ra quân doanh cũng gần hơn so với từ thôn Tiểu Diệp.
Lại nói Lê Thanh Vũ cũng đã không còn là đứa trẻ mười một tuổi năm xưa nữa. Năm nay đã đôi mươi, hắn sở hữu võ nghệ đủ để ngạo thị quần hùng, ít nhất là hiện tại, trong toàn bộ trấn này, hắn đã là vô địch thủ.
Đối với hắn bây giờ mà nói, việc nhấc bổng một tảng đá nặng hơn một tấn cũng không còn là điều quá khó khăn. Trong cơ thể hắn, cái gọi là “Chân Khí” đã chảy xuôi khắp kỳ kinh bát mạch. Chỉ cần khẽ động tâm niệm, hắn có thể dồn khí vào bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể.
Còn về việc tại sao hắn lại có được võ công cao cường như vậy ở tuổi đôi mươi, điều này thực ra phải kể đến công lao của Nguyệt Lạc.
Năm ấy, sau khi hắn về tới thôn, đưa Thanh Tâm Hoa cho Hải đại phu để trị bệnh cho Dần ca, hắn lại bắt đầu tự vấn về tương lai của mình. Tầm mắt đã mở rộng, từng nếm trải bao cảm xúc khác biệt giữa ranh giới sinh tử, việc trở thành một tiều phu thông thường không còn là chí hướng của hắn nữa.
Hắn biết mình có thiên phú học võ, nên cũng đã đến tìm Vân thúc thử hỏi xem vị đại thúc từng trải, kiến thức sâu rộng này có thể đưa ra ý kiến gì hay. Cuối cùng, vị này bảo hắn nên đi nhập ngũ, rèn luyện võ nghệ, tiện thể kiếm thêm thu nhập, vì tiền lương binh lính ở trấn Thanh Bình cũng cao hơn đáng kể so với trong thôn.
Năm mười hai tuổi, đủ điều kiện xét tuyển, Lê Thanh Vũ đăng ký nhập ngũ.
Hắn không những khỏe mạnh, mà còn khéo léo đồng thời sở hữu tố chất tâm lý phi thường, nên đã được nhận vào rất nhanh chóng.
Nhập ngũ ba năm, Lê Thanh Vũ thăng quân hàm lên Đại Binh nhờ thực lực mạnh mẽ cùng trí tuệ đáng nể. Lúc này, hắn đã có thể nhẹ nhõm nhấc bổng tảng đá hai trăm cân.
Vốn dĩ thể phách của hắn đã cường tráng, lại được Nguyệt Lạc cho uống một phần Tinh Linh chi Huyết của nàng cùng vài loại dược thảo. Trải qua một đợt phá rồi lại lập, thể phách hắn đã lột xác hoàn toàn, nội tình thâm hậu hơn gấp mười lần.
Ba năm trong quân ngũ, hắn được một lần xin về nghỉ phép dài hạn. Lê Thanh Vũ mang tiền lương cộng tiền thưởng quân hàm về thôn, một phần đóng góp vào công quỹ, một phần tặng cho gia đình Lý thúc cùng những người từng có ân với mình ngày trước. Phần còn lại, hắn không giữ cho riêng mình mà đã sớm đóng trước cho Vũ sư phụ – thợ mộc nổi tiếng nhất thôn Tam Vĩ – để đổi lấy một suất học nghề.
Điều này thực ra là do trong quân doanh đã không còn nhiều điều để hắn học hỏi nữa. Ngoài những võ kỹ chỉ dành cho cấp Úy trở lên mới có thể dùng điểm tích lũy để học, thì các kỹ năng cấp Binh hắn đều đã luyện thành thạo. Thậm chí, dựa vào kiến thức y dược, hắn còn tự mình sáng tạo ra một công pháp đơn giản giúp cường kiện thể phách. Bởi vậy, hắn khá là rảnh rỗi.
Vị Thượng Úy duy nhất trong quân doanh thấy vậy cũng không nói gì. Bởi theo nhận xét của ông, binh pháp tiểu tử này xem qua là nhớ, võ kỹ nhìn qua là hiểu, mà võ công vẫn tăng tiến đều đều. Giữ hắn ở quân doanh quá lâu mỗi ngày quả là lãng phí thời gian của hắn. Thế nên, chỉ cần Lê Thanh Vũ điểm danh đúng giờ và hoàn thành nhiệm vụ vượt mức chỉ tiêu ba phần mười, vị trưởng quan này cũng sẽ mở một mắt nhắm một mắt mà cho qua.
Lê Thanh Vũ sau khi xử lý hết việc trong thôn, cũng không định lãng phí thời gian, một mạch đi thẳng đến động phủ của Nguyệt Lạc. Lần này, hắn không còn gặp nhiều hung hiểm như trước nữa, dù sao đánh không lại thì hắn vẫn có thể chạy thoát.
Trên đường đi, hắn còn tiện tay trảm mấy con heo rừng cùng một ma vật cấp thấp. Con ma vật này vốn là một sinh vật đeo mặt nạ, có bờm màu da, hình thể giống con người, chẳng biết vì sao lại lao đến tấn công hắn, cuối cùng bị hắn tiêu diệt chỉ trong bốn chiêu kiếm.
Cuối cùng, hắn cũng quay về đến được động phủ của Nguyệt Lạc. Chuẩn bị một chút, hắn liền gõ cửa động phủ. Điều khiến hắn ngạc nhiên là dù diện mạo hắn đã thay đổi rất nhiều sau bốn năm dậy thì, nhưng nàng chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra hắn ngay lập tức, cứ như có điều gì đó mà nàng chưa bao giờ quên vậy.
Hai người ngồi hàn huyên một thời gian dài, mối quan hệ cũng từ đó mà ngày càng sâu đậm. Cuối cùng, thời gian nghỉ phép đã kết thúc, Lê Thanh Vũ lại phải quay về quân ngũ.
Năm mười sáu tuổi, hắn mượn dùng số dược liệu Nguyệt Lạc tặng, nhất cử hoàn thành một đợt lột xác cơ thể theo chỉ dẫn trong quân. Kinh mạch được đả thông hoàn toàn, Chân Khí cũng tụ về đan điền, khiến thực lực nhất thời đại tăng.
Năm mười bảy tuổi, dựa vào những kiến thức y dược học thêm được từ Nguyệt Lạc, hắn đã tìm ra cách giảm chi phí chu��n bị bữa ăn mà vẫn đảm bảo đủ dinh dưỡng. Thậm chí, nhờ sự phối hợp gia vị từ các loại thảo dược, món ăn còn ngon hơn ban đầu đáng kể.
Nguyệt Lạc có thể không tường tận về hàm lượng dinh dưỡng, nhưng nàng lại cực kỳ am hiểu về sức mạnh của các nguyên liệu như thảo dược, thịt động vật, và cũng nắm rõ từng tác động của chúng lên cơ thể con người.
Công lao này lập tức đủ để hắn thăng hàm lên chức Tiểu Úy. Hắn cũng đạt được nhiều tự do hơn trước, về cơ bản có thể có hơn một tháng nghỉ lễ mỗi năm, và còn có thể chia nhỏ ngày nghỉ. Khoảng thời gian này, về cơ bản hắn đều dùng để đến thăm vị Nguyệt Lạc tỷ tỷ, hàn huyên hoặc học thêm y dược.
Ngoài ra, đối với nghề thợ mộc, do hắn vốn sở hữu khả năng điều khiển cơ thể vô cùng tinh tế cùng năng lực tưởng tượng siêu phàm. Các thao tác hắn xem qua là hiểu, nên chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hắn đã đạt đến cấp độ đăng đường nhập thất.
Năm mười chín tuổi, nhờ vào thực lực của bản thân, Lê Thanh Vũ thăng hàm lên Trung Úy, đứng ngang hàng với hai vị Trung Úy khác trong doanh, và chỉ dưới quyền một vị Thượng Úy duy nhất trong trấn.
Năm hai mươi tuổi, cũng là bây giờ, hắn đã vô địch hoàn toàn trong trấn. Nếu gặp lại tên Ma Vật năm năm trước, hắn giờ đã không cần đến bốn chiêu kiếm để tiêu diệt, mà chỉ cần nửa chiêu Hải Uy Lạc – một võ kỹ căn bản trong doanh – là đủ.
….
“A, Thanh Vũ đại ca, ngươi đã về rồi hả? Có vẻ sớm hơn mấy lần trước nhỉ?” Sau khi nhìn thấy hắn từ xa, lính gác cổng ngạc nhiên hỏi.
Người này vào quân sau Lê Thanh Vũ ba năm, nhưng chỉ kém hắn một tuổi. Hiện đang giữ chức lính gác cổng trong doanh, mỗi lần gặp hắn đều gọi "Thanh Vũ đại ca", mối quan hệ khá thân cận.
“Ừ, lần này ta chia nhỏ ngày nghỉ phép ra, nên về cơ bản sẽ sớm hơn đôi chút. Tiểu Phó Thiên, ca trực này chỉ có mình ngươi thôi sao? Lâm bá đâu rồi?” Lê Thanh Vũ vừa bước vào trong doanh, vừa hỏi.
Quân đội của trấn Thanh Bình cả ngày chia làm ba ca trực luân phiên, mỗi ca hai người ở vị trí canh cổng.
“Hôm qua Lâm bá chẳng biết làm gì mà đột nhiên bị té mương, trật khớp chân, giờ đang xin nghỉ rồi.” Người lính gác tên Phó Thiên nghe hắn hỏi liền kể rõ nguyên do, sau đó không nhịn được cười:
“May cho lão ấy là mương mùa này còn sạch, chứ thử mùa xuân xem, bùn ngập mương thì có rửa mấy ngày cũng chẳng hết. Mà nếu thế thì có khi lại không bị trật khớp, quả nhiên họa phúc khôn lường!”
“Họa phúc khôn lường? Tiểu Phó Thiên ngươi đọc xong quyển thư tịch hôm trước ta đưa ngươi rồi sao?” Lê Thanh Vũ nghe hắn nói vậy liền ngạc nhiên.
“Ha ha, Yêu Họa chưa lan tới trấn ta, mới chỉ xảy ra ở trấn Li Uy. Nhiệm vụ của lính canh cổng như ta cũng không nhiều, nên có thời gian liền đọc thêm một chút. Như ngài nói, quân nhân chúng ta không chỉ cần võ lực, mà còn cần cả trí lực nữa, nên ta cũng cố gắng trau dồi thêm.” Phó Thiên nghe vậy vui vẻ đáp.
“Thế là ngươi có chí tiến thủ, tốt hơn hẳn mấy lão già trong doanh rồi. À, mà món hàng ta đặt chỗ Tùy sư phụ hôm trước đã được chuyển đến chưa?”
“Vừa mới chuyển đến sáng nay, đại ca về cũng thật đúng lúc. Giờ nó đang ở kho số ba thuộc bộ phận hậu cần đấy.”
“Được, nếu vậy ta đi trước, có gì gặp lại sau.”
“Vậy tạm biệt đại ca.”
Sau khi chia tay với người lính gác cổng, Lê Thanh Vũ đi về phía kho hàng số ba thuộc bộ phận hậu cần. Trên đường đi, hắn cũng gặp một số binh lính khác. Người thì đang bận xử lý công vụ, người thì đang đứng gác, có người thì đang luyện tập. Gặp hắn, tất cả đều hô một tiếng “Chào trung úy!”, hắn cũng gật đầu đáp lại lịch sự.
Sau khi nói chuyện và kiểm tra mặt hàng với người phụ trách kho số ba, hắn cuối cùng cũng lấy được vật mà mình đã đặt mua từ trước.
Người phụ trách kho ba có tên là Tích Vũ, cũng cùng tên với hắn. Lúc này nhìn thấy món đồ mà hắn đặt liền có vẻ hơi ngạc nhiên:
“Trung úy này, ta biết là ngài có lẽ không cần nhắc nhở nhưng ta vẫn phải nói lại một lần nữa, món này không được dùng trong doanh đâu nhé.”
“Yên tâm, ta cũng không có ý định đấy, chỉ là có ý định mang đi tặng một người mà thôi.” Lê Thanh Vũ đáp, giống như nhớ đến cái gì, trên mặt hiện lên vẻ ôn nhu.
Tích Vũ vốn là người nhanh nhạy, nếu không đã chẳng được giao nhiệm vụ quản lý nhà kho. Hắn lập tức bắt được vẻ biểu cảm thoáng qua ấy, mỉm cười đầy ẩn ý hỏi:
“Để ta đoán, là một nữ tử đúng không?”
“Ừm.”
“Vậy ta cũng chỉ có thể chúc ngài may mắn vậy.” Tích Vũ nói, nhưng lại giống như nhớ đến cái gì:
“Chỉ là ngài có lẽ cũng phải hành động nhanh lên chút. Yêu Họa tuy mới chỉ xuất hiện ở một trấn trong quận, nhưng có lẽ cũng sắp lan đến chỗ chúng ta rồi. Đến lúc đấy thì ngài cũng sẽ không có thời gian rảnh rỗi nữa đâu.”
“Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại.” Tích Vũ sau đó lại nở nụ cười tích cực: “Bệ hạ cũng đã thu hồi thánh chỉ, có lẽ đợt Yêu Họa này sẽ kết thúc nhanh chóng mà thôi.”
“Không hẳn.” Lê Thanh Vũ vẫn không rời mắt khỏi món đồ hình trụ, bên ngoài có mấy họa tiết được trang trí cầu kỳ: “Yêu Họa về bản chất kỳ thực là Nhân Họa, xuất phát từ tham lam của nhân loại, cũng là do xuất hiện sự thay đổi về vòng tròn quan hệ của các bên mà thôi động. Thế nên chỉ cần trong nhân tính còn có tham lam, thì Yêu Họa này sẽ không bao giờ dừng, cùng lắm chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác mà thôi.”
“Nhưng nó thực ra cũng không có quan hệ nhiều với chúng ta, bởi sự suy biến giữa đất trời này là rất nhanh, như đại thế đổ sập xuống, nhưng cũng lại rất chậm, tới mức thường nhân như chúng ta rất khó có thể phát giác được. Thế nên đúng như ngươi nói, đợt Yêu Họa này vốn sẽ kết thúc rất nhanh chóng, chỉ là trong thời kỳ này… Ha ha, nhìn Thiên Ý vậy.”
“Chà, nghe ngài nói vậy, đột nhiên ta lại muốn đọc nhiều sách.”
“Thế là tốt, nhưng sao lại vậy?”
“Ta cũng muốn học được cách ‘chém gió’ một cách cao siêu như thế!”
“…”
Truyen.free xin gửi tặng quý độc giả những dòng chữ này, nơi câu chuyện được dệt nên.