Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 24: Quyển 1 Chương 24: Khôi phục (phần chín)

Kịch nào cũng thế, dù hay đến mấy cũng có hồi kết. Cuộc vui nào cũng vậy, dù thú vị đến đâu rồi cũng sẽ tàn. Chẳng mấy chốc, một ngày nữa lại trôi qua, bình minh đã ló rạng.

Sáng hôm ấy, Lê Thanh Vũ đã hoàn toàn bình phục. Đã đến lúc hắn phải lên đường, một tuần lưu lại nơi đây đã kết thúc. Nguyệt Lạc chuẩn bị cho hắn bữa sáng cuối cùng, rồi tiễn hắn ra khỏi động phủ.

“Được rồi, áo khoác có đủ ấm không? Đồ ăn thức uống đã chuẩn bị kỹ càng chưa? Không quên gì đấy chứ?” Nàng hỏi liên tiếp: “Thanh Tâm Hoa, cái loại hoa trắng mà ngươi gọi ấy, đâu rồi? Không quên đấy chứ? Liều mạng vì nó mà cuối cùng lại quên thì thật là...”

“Tất cả đồ đã nằm gọn trong tay nải rồi, tỷ tỷ, mà ta có mang gì nhiều đâu mà quên được.” Lê Thanh Vũ mỉm cười, đoạn lấy ra bảy đóa Thanh Tâm Hoa từ túi áo trong: “Còn Thanh Tâm Hoa thì dù có quên hết mọi thứ trong tay nải, ta cũng không đời nào quên được.”

Ban đầu, hắn chỉ hái được ba đóa Thanh Tâm Hoa, nhưng Nguyệt Lạc không yên tâm, liền đưa thêm cho hắn bốn đóa nữa để đề phòng bất trắc.

“Cứ kiểm tra kỹ lại xem, để đảm bảo chắc chắn.” Nàng nói.

Dù rất bất đắc dĩ, Lê Thanh Vũ vẫn phải làm theo yêu cầu của nàng, kiểm tra kỹ lưỡng lại tay nải một lần nữa, thậm chí còn xem xét cả chiếc rìu xem có vết sứt mẻ nào không.

“Đây rồi tỷ tỷ, đủ hết thật rồi mà.” Hắn hơi nhăn mày, nói.

“Thế thì tốt. Về nhà nhớ tự chăm sóc bản thân. Một số loại thảo dược ta để trong túi vải đỏ này, nhớ chưa? Ngoài ra, túi xanh chứa những y thư ta thấy quan trọng nhất, khi nào rảnh rỗi nhớ giở ra xem, còn túi vàng...” Nguyệt Lạc kiểm tra lại lần nữa thấy đã đủ, rồi bắt đầu dặn dò thao thao bất tuyệt.

“Được rồi, tỷ tỷ, những cái này ta nhớ hết cả rồi mà. Thiệt tình, tỷ cứ làm như mẫu thân của ta ấy...”

“Này này tiểu tử, nếu luận tuổi thì tỷ tỷ ta làm bà cố mấy đời nhà ngươi cũng được đấy. Nếu không phải lo lắng cho sự an toàn và sức khỏe của ngươi sau này thì ta cũng đâu phải nói nhiều đến thế, hiểu chưa?” Nguyệt Lạc nhíu mày, giọng điệu có chút không vui.

“Rõ rõ, Nguyệt Lạc bà bà...”

“Này này, tiểu tử ngươi vừa nói gì đấy hả?!”

...

Nhưng cả hai vẫn chưa chia tay ngay lập tức, bởi lẽ Nguyệt Lạc vốn không có nhiều việc, nên cũng quyết định sẽ tiễn hắn một đoạn đường.

Dọc đường, tuyết đã tan hết, để lộ hàng cây cỏ trơ trụi, tiêu điều bên dưới, nhưng lại mang một vẻ đẹp riêng. Đặc biệt hơn cả, ngẩng mặt lên trời có thể thấy được khung cảnh chín tầng mây kéo về phương Đông, tạo thành từng đợt sóng uốn lượn đẹp như tranh vẽ, quả là một cảnh tượng thiên nhiên kỳ thú.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, nội dung chủ yếu là những kỷ niệm thuở nhỏ của Lê Thanh Vũ. Bởi lẽ, đối với Nguyệt Lạc mà nói, mấy chục năm qua ngày nào cũng như ngày nào, lịch trình gần như không bao giờ thay đổi: Sáng dậy sớm ngắm bình minh, sau đó lại ngủ một mạch đến chiều rồi bắt đầu đi dạo khắp nơi trong rừng, tiện thể tìm kiếm dược liệu và khoáng sản. Tối về nghỉ ngơi, chuẩn bị bữa ăn, đêm khuya nghiên cứu y dược, còn hôm nào có trăng đẹp thì lại leo lên đỉnh núi mà ngắm.

“À mà tỷ tỷ, ngài cứ một mình như vậy, không có ai bầu bạn, chẳng lẽ không cô đơn sao?” Bước qua một cành cây đổ dưới đất, Lê Thanh Vũ như chợt nghĩ ra điều gì đó, bèn hỏi.

“Không, sao lại phải cô đơn? Ta vẫn có thể nghe hiểu lời nói của động vật và tiếng thì thầm của thiên nhiên, như vậy thì làm sao cô đơn được? Tuy động vật không thể diễn tả hay biểu đạt sâu sắc như nhân loại, nhưng lắng nghe những câu chuyện thường ngày của chúng vẫn thú vị vô cùng.” Nguyệt Lạc đáp.

“Ra là vậy, nếu tỷ tỷ thích thì tốt rồi.” Lê Thanh Vũ gật đầu: “Ta vốn nghĩ bởi vì lâu không có ai nói chuyện nên tỷ tỷ cũng đã tích tụ hết nỗi lòng này, cho đến khi gặp ta mới có dịp xả ra được hết. Chứ người bình thường ai lại cứ hỏi một câu là đáp huỵch toẹt ra như vậy.”

“Tiểu tử, ngươi đang khịa ta đúng không?”

“Thanh Vũ nào dám! Tỷ tỷ minh xét, những lời vừa rồi đều là thật lòng của ta, không hề có chút giả dối nào hết.”

“Càng nghe càng giống khịa.”

“...” Lê Thanh Vũ không biết nói gì chỉ có thể im lặng.

Nhưng kỳ thực, hắn hỏi câu này không phải chỉ để nói chuyện phiếm vu vơ, mà bởi vì hắn biết rằng, dù Nguyệt Lạc trong mấy năm ẩn mình ở thôn nọ kia đã học xong cách ăn nói của nhân loại, nhưng biết là một chuyện, còn nói giỏi lại là chuyện khác.

Nếu để ý kỹ khẩu khí của nàng, thì đây hoàn toàn không phải là cách nói chuyện của một người mới chỉ giao tiếp hai lần với nhân loại. Lần đầu tiên là khi nàng nói chuyện với người mà nàng cứu mấy năm trước.

Giờ đây, khi nàng nói rằng bình thường nàng cũng đã trò chuyện với thiên nhiên và muông thú, điều này vô hình trung đã giải đáp thắc mắc của hắn mấy ngày nay.

Chỉ là hắn không biết, kỳ thực bản thân mình mới là kẻ không có tư cách nói câu này nhất. Là con trai của một tiều phu, từ nhỏ chưa từng tiếp xúc với thi từ nhưng vẫn có thể xuất khẩu thành thơ, lại còn đọc được những y thư khó hiểu của thời trăm năm về trước, điều này về cơ bản là không thể xảy ra.

Hơn nữa, hắn cũng lại không biết rằng, mặc dù Nguyệt Lạc đúng là có thể nói chuyện với thiên nhiên và muông thú, nhưng dù cho đó có là Bắc Phương Lang Tộc – loài thú nổi danh thông minh nhất – thì cũng không thể sở hữu cú pháp và tư duy lý lẽ giống loài người được. Điều này khiến cho việc nàng luyện nói bằng cách đó là bất khả thi.

Nhưng những điều vô lý này đều giống như bị một sức mạnh thần bí nào đó ảnh hưởng, khiến Lê Thanh Vũ không nhận ra được, hoặc nếu có nhận ra thì cũng sẽ nhanh chóng quên đi mà nói sang chuyện khác.

“Nhưng kỳ thực, tính ta vốn không thích nói quá nhiều. Giống như lần trước cứu đứa bé kia, ngoài việc dặn dò nó ra thì ta cũng không trao đổi nhiều lời. Nhưng với ngươi, tiểu tử, kỳ thực lại có chút khác biệt.” Những lời hắn nói khiến Nguyệt Lạc có chút trầm ngâm, sau đó nàng tiếp lời.

“Hử?” Lê Thanh Vũ nghi hoặc.

“Ta cũng không biết phải diễn tả thế nào, nhưng từ giây phút ta nhìn thấy ngươi còn đang nằm thoi thóp bên sườn núi hôm trước, trong lòng ta lại sinh ra một loại cảm xúc gọi là quen thuộc. Giống như... giống như ta của kiếp trước từng quen biết ngươi vậy.”

“Tỷ tỷ lúc trước? Ý ngài là thời ngài còn là Tinh Linh nguyên thủy?” Hắn ngạc nhiên hỏi.

Nguyệt Lạc gật đầu.

“Thế thì không có khả năng rồi. Thời ngài còn là Tinh Linh nguyên thủy chắc ít nhất cũng phải hàng trăm năm về trước, khi ấy cụ tổ nhà ta còn chưa ra đời.”

“Bởi vậy nên ta mới cảm thấy kỳ lạ.” Nàng nói, sau đó hai người đều im lặng tiếp tục bước đi.

Nguyệt Lạc thì không biết nói gì tiếp, còn Lê Thanh Vũ đang lâm vào trầm tư, trong lòng không khỏi nhớ lại ấn tượng đầu tiên khi hắn gặp nàng.

Đó là một cảm giác chập chờn, không chắc chắn, giống như tất cả cảnh tượng trước mắt chỉ là ảo giác. Nhưng sự tồn tại của nàng lại sâu sắc hơn, tựa như ảo ảnh trong ảo ảnh, không phải thực nhưng kỳ thực lại là cái thật duy nhất, mà cái thật ấy vốn đã chẳng còn là thật...

“Thanh Vũ! Thanh Vũ!” Một thanh âm đột nhiên kéo hắn trở lại hiện thực, đồng thời một lực kéo mạnh bả vai hắn về phía sau.

Lê Thanh Vũ giật mình tỉnh lại, phát hiện trước mặt là một con suối. Hắn đã bất giác suýt bước vào lúc nào không hay, may mắn được Nguyệt Lạc giữ lại, bèn quay sang nàng cảm ơn.

“Thanh Vũ, vừa rồi ngươi nghĩ gì vậy? Thất thần đến mức không để ý xung quanh ư?” Nàng hỏi.

“Không có gì đâu tỷ tỷ, chỉ là có vài điều suy nghĩ thôi.” Lê Thanh Vũ đáp.

“Thế à. Biết suy nghĩ là điều tốt, trong sách nói vậy, nhưng lần sau hãy chú ý xung quanh hơn chút.”

“Ta biết rồi tỷ tỷ.”

“Ta đang nói đến đâu rồi nhỉ? À đúng rồi, hình như đến giờ ngươi vẫn chưa hỏi ta đã cứu ngươi bằng cách nào đúng không?” Nguyệt Lạc giơ tay vuốt nhẹ mái tóc bạc, hỏi.

“Ta sợ điều này lại liên quan đến chuyện riêng tư của tỷ tỷ nên cũng không muốn hỏi.”

“Có gì đâu mà riêng tư? Chuyện là, năm đó ta lấy thân thử thuốc, kết hợp với hàng trăm, hàng ngàn loại thảo dược, cuối cùng đề thăng bản chất sinh mệnh của Nham Tinh Linh như ta, khiến cho máu của ta có thể trị thương và chữa mấy loại bệnh đặc biệt, thậm chí có lẽ còn khiến người trường thọ đôi chút.”

Lê Thanh Vũ nghe vậy, bề ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng đã có chút nổi sóng. Hắn cũng đã suy đoán nhiều lần về cách nàng cứu hắn, giống như vận dụng các loại quyền năng, nhưng không ngờ chân tướng lại là như vậy, thậm chí còn hơn. Với trí thông minh của hắn, làm sao lại không nghe hiểu những điều này có ý vị gì?

Nếu như đó là quyền năng của bản thân, thì không nói. Nhưng nếu đó đến từ thân thể hay máu của nàng, thứ có thể bị chiếm đoạt, thì vấn đề đã khác hoàn toàn.

Nhân tính vốn có tham lam, điều này hắn nghĩ Nguyệt Lạc sau mấy năm ẩn mình ở thôn làng kia và đọc thư tịch chắc cũng đã phải biết. Thế nên việc nàng nói cho hắn thể hiện một sự tin tưởng, không chỉ là vào hắn mà còn là vào lòng thiện lương của nhân loại, mà đối với nàng, đó là một niềm tin lớn.

Gọi đó là thẳng thắn hồn nhiên hoặc ngây thơ chưa trải đời cũng được, nhưng hắn lại cảm nhận được một thứ khác, một thứ có tên gọi là... Tín niệm.

Cuối cùng, sau hơn hai canh giờ, hai người cũng đã đi đến chỗ hồ nước hôm nọ nơi Lê Thanh Vũ đã đẩy ngã con sói xuống, giờ đã không còn thấy xác.

Nguyệt Lạc quyết định chỉ có thể tiễn hắn đến chỗ này, còn đoạn đường còn lại hắn sẽ phải tự đi một mình. Lê Thanh Vũ cũng biết đã đến lúc chia tay, trong lòng có chút luyến tiếc nhưng hắn cũng hiểu được lẽ nặng nhẹ, huống chi quyết tâm ban đầu của hắn đến nay vẫn chưa đổi.

Bất quá, trước cả khi hắn định nói lời tạm biệt hay ôm chào gì, thì đã thấy nàng cúi mình xuống, hôn nhẹ lên trán hắn một cái.

“Đây là chúc phúc đến từ Nham Tinh Linh, mang theo khí tức của ta. Trong năm ngày đi đường này của ngươi, sẽ không có một dã thú hay côn trùng nào dám động vào ngươi cả. Chúc ngươi thượng lộ bình an.”

Lê Thanh Vũ sau đó bước chậm rãi men theo đường bờ hồ, cuối cùng khi cách xa hơn mười trượng, đột nhiên quỳ một chân xuống, mặt hướng về Nguyệt Lạc hô to: “Ân tình mấy ngày qua, nguyện dùng mệnh này trả!”

Nguyệt Lạc thấy hắn đột nhiên quỳ xuống còn tưởng thân thể hắn lại có vấn đề gì, bỗng nghe hắn nói thế liền hơi sững sờ. Sau vài nhịp thở, nàng cũng không đáp lại, chỉ nhoẻn miệng cười nhìn hắn tiếp tục hành trình trở về thôn.

Sau một lúc lâu, đã không còn bóng người trong tầm mắt, nàng hơi lắc đầu, lại định quay về động phủ để đi ngủ.

“A, hình như ta bỗng nhớ ra một chuyện. Thảo nào đoạn đường này trông quen thế. Ra là thôn của cả hai đứa bé này đều cùng một hướng à.”

....

Lê Thanh Vũ sau khi về đến thôn, đón chào hắn chính là ánh mắt kinh ngạc lẫn kinh hỉ của mọi người. Lý thẩm sau khi biết chuyện đã hùng hổ lao đến: “Tiểu tử nhà ngươi... Đột nhiên biến mất hơn một tuần nay, có biết mọi người trong thôn đã lo lắng cho ngươi đến mức nào không? Ta còn cho là ngươi...”

Đối mặt với trận mắng như cuồng phong bão táp của Lý thẩm, đến nỗi Sửu thúc thậm chí còn về nhà lấy chổi, Lê Thanh Vũ chỉ giữ thái độ trầm mặc, cảm nhận sự quan tâm ấm áp mà mọi người dành cho mình. Hắn cảm thấy mọi nỗ lực trước đó đều không uổng phí.

Nhưng thực ra mà nói, hắn muốn giải thích cũng không giải thích nổi, vì Lý thẩm nói quá hăng, hắn cũng chẳng tìm ra được cơ hội nào để xen vào.

Cuối cùng, vẫn là Vân thúc giải vây cho hắn, hỏi hắn mấy ngày hôm nay đã đi đâu. Lê Thanh Vũ chưa kịp trả lời, chỉ lấy ra mấy đóa Thanh Tâm Hoa từ trong áo.

Các thôn dân khác sau khi nhìn thấy những đóa hoa này vẫn chưa hiểu là gì, mãi cho đến khi có một người nhận ra: “Đây không phải là Thanh Tâm Hoa sao?” thì tất cả mới lập tức vỡ lẽ, cũng biết được hắn đã đi đâu mấy ngày nay.

Đặc biệt là Lý thẩm, người lúc này đã đứng sững như trời trồng. Nàng không thể tin được rằng, chỉ vì tìm thuốc chữa bệnh cho nhi tử của nàng, Lê Thanh Vũ đã mạo hiểm đi vào rừng sâu, còn leo lên một ngọn núi cao ngay giữa mùa tuyết này. Ngay lập tức, nàng ngay cả một lời cũng không thốt nên lời.

“Trời ơi, tiểu Thanh Vũ mà tìm được Thanh Tâm Hoa, sao ngươi làm được?”

“Còn phải hỏi, không nhìn thấy tiểu tử này toàn thân đầy bùn đất sao? Rõ ràng là leo núi trong rừng sâu. Ôi tổ tiên phù hộ, nó mới 11 tuổi...”

“Nhà Lý thẩm quả nhiên là ở hiền gặp lành, gieo nhân nào gặt quả nấy. Mà tiểu Thanh Vũ cũng là người trượng nghĩa...”

Các thôn dân có mặt ở đây đều trao cho hắn ánh mắt thán phục, hạnh phúc xen lẫn vui mừng, một số còn mang theo cả kính nể. Đặc biệt là Vân thúc lúc này đã cười ngoác cả mang tai, không ngừng hô to: “Tốt!”

“Nhanh, cho mời Hải đại phu đến. Tiểu Dần nay được cứu rồi. Tiểu Thanh Vũ đúng là cứu tinh!” Một người hô to.

Một số người còn lại thì bắt đầu kiểm tra cơ thể Lê Thanh Vũ để xem hắn có thương tích nào không, không khí rộn ràng khắp một nửa thôn.

.... 4 năm sau ....

“Hừm, thật là khó hiểu? Ta nhớ ở đây có để một bình chứa mấy loại trùng độc nhỏ mà? Tiếc thật, hôm nay đang định xào rau với nó. Tuy là kịch độc với phàm nhân nhưng với ta thì bất quá cũng chỉ là gia vị mà thôi.” Một giọng nữ vang lên trong một căn phòng nọ, xung quanh là các giá gỗ chứa đầy dược liệu và một số nguyên liệu hiếm.

Bịch! Một tiếng động mạnh vang lên.

“A, rơi mất rồi, lỡ dùng sức mạnh hơi quá... Thôi được, coi như ta dọn dẹp lại một lần vậy.”

“Xem nào, Liệt Túc Thảo, đặt ở góc trái tầng ba, nếu ta nhớ không nhầm. Bình Minh Hoa, vốn ở góc phải tầng một. Ừm, còn cái này là... Gọi là gì nhỉ, Thanh Tâm Hoa đúng không? Đặt ở góc phải tầng hai vậy.”

“Hừm, nhìn lại đóa hoa tự dưng lại nhớ tới tiểu tử bốn năm về trước. Giờ có lẽ nó cũng đã là một thiếu niên rồi nhỉ? Không biết giờ nó đang sống thế nào, đã cứu được người cần cứu hay chưa?” Giọng nữ lúc này tràn ngập nét hoài niệm, đâu đó ẩn giấu một chút cô đơn.

“Haizz, duyên sinh bất quá như bọt nước, chỉ đảo mắt là đã tan. Có lẽ giờ này nó cũng đã quên ta rồi–”

Cộc cộc! Đột nhiên, từ bên ngoài cửa động phủ truyền đến một tiếng gõ vào cửa đá, vô cùng mạnh mẽ, cắt ngang giọng nói đang lẩm bẩm.

“Hử? Sao lại...” Từ trong căn phòng, một nữ tử mặc bộ bạch bào trên thân bước ra. Đó chính là Nguyệt Lạc. Trải qua bốn năm, dung mạo và khí chất của nàng vẫn không có bất cứ thay đổi nào, chỉ là lúc này trên mặt nàng tràn ngập vẻ nghi hoặc.

“Thâm sơn cùng cốc thế này sao lại có người được nhỉ? Chẳng lẽ là bầy sói phương Bắc ư? Ta nhớ là mấy ngày trước vừa thử dạy cho bọn chúng lễ nghi của nhân loại, mới đó mà đã học được rồi ư?”

Nghĩ vậy, tuy rằng nàng vẫn không xác định được đối tượng đến là ai, nhưng do từ khi sinh ra đến giờ nàng chưa gặp bất cứ nguy hiểm nào, hơn nữa nàng là một Nham Tinh Linh, cũng không có quá nhiều thứ để nàng phải e sợ, bèn thi pháp mở cửa.

Thạch môn vừa hé mở một nửa, một thanh âm đã vọng vào từ bên ngoài.

“Mấy năm không gặp, Nguyệt Lạc tỷ tỷ vẫn khỏe chứ?”

“Ngươi là...”

Quyền sở hữu đối với bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, hãy tôn trọng công sức của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free