(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 239: Quyển 2 Chương 99: Hoàng Lô trấn
Đặng Trần An đang vô cùng hoang mang.
Chuyện đã rồi, nhưng cậu vẫn không thể hiểu được rốt cuộc vị Lý đại ca kia đang toan tính điều gì.
Đừng nói là vì hắn tranh đoạt một chút tài nguyên, cả hai đều hiểu rõ việc này đối với Đặng Trần An mà nói nhiều nhất cũng chỉ là dệt hoa trên gấm, thậm chí còn có thể coi là thừa thãi. Chỉ có chút nhân mạch này mới tạm gọi là đáng giá.
Sở hữu trí tuệ hơn xa đồng lứa, bản thân lại còn nắm giữ chút thông tin về thân phận chân chính của thiếu niên kia, góc nhìn của cậu bé tự nhiên có khác biệt không nhỏ so với nữ tử họ Lệ. Thế nhưng suy cho cùng, tầm mắt cậu vẫn chưa đủ để nhìn thấu bố cục sâu xa ẩn sau màn kịch hài hước này, điều này cuối cùng biến thành một tiếng thở dài khi cậu nhận lấy đống tài nguyên tu luyện Lệ Hàn Tuyết đưa cho, dưới ánh mắt đồng tình của "Lý đại ca".
Thế nhưng khi cậu tiến đến gần, bỗng nghe được tiếng thì thầm:
"Này, ta đổi ý rồi. Hay là tiểu tử ngươi bái ta làm sư phụ luôn từ bây giờ đi, chủ yếu là ta không yên tâm."
"?"
"Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó. Với trí lực có phần vượt xa tuổi của ngươi, hẳn cũng đủ nhìn ra biểu ca ngươi là một tên khốn nạn đốn mạt, vô sỉ, đáng khinh bỉ... đến mức nào, chỉ cần nhìn thủ đoạn là rõ. Ngươi còn có tương lai rực sáng phía trước, ta không thể để mầm non đang lớn bị hắn ô nhiễm được!"
Một tràng từ ngữ thô tục tuôn ra từ miệng mỹ nhân, lại không hề khiến người nghe cảm thấy bất hợp lý chút nào nếu đã chứng kiến toàn bộ sự việc vừa rồi.
Đặng Trần An đương nhiên cũng biết rõ điều đó, cũng phần nào đồng tình với lời nói này. Dù sao bản thân cậu cũng phải công nhận thủ đoạn này kỳ thực rất vô liêm sỉ. Nhưng trong thâm tâm cậu vẫn không hoàn toàn đồng ý với đánh giá của nàng về Lý đại ca. Vừa định ngẩng mặt lên cãi lại đôi ba lời thì như cảm thấy điều gì, xoay người nhìn lại.
Chỉ thấy Lê Thanh Vũ lúc này đang một tay cầm máy ảnh, một tay giữ Lưu Ảnh Thạch, lẩm bẩm như thể không để ý hai đối tượng trước mặt đều có thính lực vượt xa người thường:
"Than ôi, bắt quả tang tận mặt luôn. Làm ra chuyện này, nên cảm thán thế nào đây? Đạo đức tiêu vong? Nhân tính vặn vẹo? Thế phong nhật hạ nhân tâm bất cổ?"
"...."
"...."
À thôi, Lệ tiền bối nói đúng, đại ca hắn là một tên khốn kiếp.
.....
Cơn phong ba qua đi, chớp mắt trời đã lại sáng. Lê Thanh Vũ cùng Đặng Trần An thu dọn không nhiều thứ vừa bày ra.
Sau khi chắc chắn củi khô không còn bén lửa được nữa, những xiên thịt cũng đã được gói ghém cẩn thận, hai người họ liền nói lời tạm biệt với Lệ Hàn Tuyết, kèm theo lời cảm ơn về tài nguyên, lễ nghi chu đáo.
Tiểu trạch khúc khuỷu, địa hạ mai sương, uẩn vụ thu sơn. Đây đáng ra phải là một khung cảnh đẹp như tranh vẽ, thoáng chút tiên tử rời phàm trần, lại phảng phất nỗi niềm bằng hữu chia ly, cho đến khi vị tiên tử áo tím này mở miệng:
"Tạm biệt? Vì sao phải tạm biệt? Các ngươi đi Hưng Vũ châu đúng không? Thế là cùng đường rồi. Các ngươi không biết Tế Thủy phái ngụ tại Hưng Vũ châu à?"
"...Nhưng không phải tiền bối ngài đang bị thương sao? Sao không tìm một nơi yên tĩnh dưỡng thương sẽ tốt hơn? Lỡ đâu trên đường gặp phải tình huống ngoài dự liệu..."
Lê Thanh Vũ vừa dứt lời, liền thấy đối phương khoát tay:
"Không cần lo lắng, thương thế của ta về cơ bản đã ổn định phần nào sau một đêm, hiện tại có thể tạm coi là có tu vi Võ Giả cảnh. Vừa đi vừa dưỡng thương cũng không thành vấn đề. Còn về những tình huống ngoài ý muốn, chưa kể với cảnh giới của ta, ta hoàn toàn có thể tùy thời bày ra cấm chế, coi như thủ đoạn đối phó với những kẻ dưới Tiểu Thừa cảnh. Hơn nữa, Hưng Vũ châu vốn là căn cứ địa của ta, chẳng phải sẽ an toàn hơn sao? Ít nhất ta còn có thể cầu cứu người quen biết ở đó, chứ ở ngoại châu, ta lại chẳng quen ai."
"Lại nói, lâu rồi cũng chưa từng đặt chân lên mặt đất để dạo quanh sơn thủy, nay cũng có thể nhân cơ hội này tu luyện tâm cảnh, tìm kiếm cảm ngộ. Vậy tại sao không tiện đường cùng đi luôn? Việc này với hai ngươi cũng là có lợi, ta có thể vừa làm người dẫn đường, vừa tùy thời chỉ điểm nếu tâm trạng tốt. Việc này không biết bao nhiêu võ giả cầu còn chẳng được đâu đấy."
Lệ Hàn Tuyết nói có lý có cứ làm cho cả thiếu niên cùng cậu bé đều phải gật đầu công nhận. Nhưng cuối cùng, họ lại nghe thêm một câu bổ sung:
"Kỳ thực... Chủ yếu là ta không muốn người có thể là đệ tử tương lai của ta trưởng thành giống ngươi, muốn uốn nắn ngay từ gốc, thông cảm."
"...." Lê Thanh Vũ nghe vậy hơi ngây người, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Lệ Hàn Tuyết đã kéo Đặng Trần An về phía mình, bắt đầu giảng giải những kiến thức cơ bản về Hưng Vũ châu.
Trải qua một số chuyện hôm qua cùng với sự thay đổi vi diệu trong mối quan hệ mơ hồ, cậu bé cũng đã không còn lộ vẻ bài xích vị nữ tử áo tím này nữa. Lại thêm giọng kể của nàng cũng hấp dẫn, cậu bé lặng lẽ lắng nghe như một đứa trẻ ngoan. Ba người cứ thế vô thức lên đường.
Lê Thanh Vũ đi đằng sau, thấy tình huống phía trước, khẽ nở nụ cười ở nơi khuất mặt, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.
Tình huống đã được phân tích từ góc độ của hai người kia, vậy từ góc độ của hắn thì sao?
Một vở kịch.
Phải, hắn thừa nhận, chuyện hôm qua chính là một màn hài kịch.
Lấy nhân quả mờ mịt làm sân khấu, lại có thời gian làm màn che, giống như một vở kịch kinh điển, màn đầu này là một vở hài kịch.
Có thể không phải là màn đầu mà hắn biết, nhưng là màn đầu tiên hắn thực sự tham gia, với tư cách một tiểu biên kịch.
Vậy có ý nghĩa gì sao?
Ha ha, một màn hài kịch được biểu diễn, nếu đằng sau đ�� không có tính toán thâm sâu hay triết lý rung động lòng người, thì không thể coi là hài kịch chân chính, đạo diễn cùng biên kịch cũng nên tự xem xét lại.
....
"Đông lâm chích thụ tàn diệp cô, Mã đáo uyên quang diệc nhạc hồ. Yên trung thôn trấn bách lộ cách, Khách lâm tiết thụ hoành diệp lô."
"...Không ngờ tiểu tử ngươi còn có chút tài thi nghệ?" Giọng một nữ tử vang lên, ngữ khí tương đối ngạc nhiên nói với người bên cạnh.
"Chút tài lẻ, không đáng nhắc tới." Thiếu niên khẽ lắc đầu, tay lại khẽ kéo cậu bé không để cậu vì mải ngó nghiêng mà có phần thất thố.
Ba người đó đương nhiên là Lê Thanh Vũ, Đặng Trần An cùng với Lệ Hàn Tuyết. Đã bốn ngày kể từ khi họ bắt đầu đồng hành.
Trong bốn ngày này, Lệ Hàn Tuyết đóng vai trò như một hướng dẫn viên du lịch, hết chỉ đông rồi chỉ tây, có đưa họ đi qua vài danh lam thắng cảnh, núi cao hồ lớn. Tiếc thay mùa đông, những gì xem được nhiều nhất cũng chỉ có thế. Một lúc sau, nàng lại chán, liền dẫn họ đến một thôn trấn gần nhất.
Hoàng Lô trấn.
Với nhân khẩu tr��n dưới năm ngàn người, đây là một trấn không quá to, cũng không quá nhỏ. Điểm đặc biệt là ngay cửa trấn có một chiếc lò hoàng lô rất to, thứ này rất có lai lịch. Nghe đồn là do một vị tu sĩ Huyền gia vốn là người lập trấn để lại, vốn chuyên dùng để luyện tán dược.
Phải, luyện tán, không phải luyện đan.
Tuy rằng đúng là bên trong các Huyền gia lưu phái không thiếu những đan phương, nhưng đa phần chủ yếu vẫn chỉ dừng lại ở giai đoạn luyện dược tán, tức là giai đoạn bốn theo cách phân chia mà Lê Thanh Vũ hiểu. Còn đến được giai đoạn năm thì rất hiếm. Có thể nói, Luyện Đan bị Tiên gia lũng đoạn.
Nhưng mặc dù việc luyện tán không có bước cuối cùng để biến thành đan dược, giống như rồng không được điểm mắt, suy cho cùng vẫn không gây ra vấn đề lớn. Dược hiệu vẫn còn đó, chỉ là khi phục dụng sẽ phức tạp hơn nhiều, lại còn phải cẩn thận với một số độc tính nhất định, nhiều hơn so với đan độc. Bởi vậy, những dược sư như thế suy cho cùng vẫn nhận được sự kính trọng. Gia tộc do vị kia truyền thừa tự nhiên cũng có chút địa vị siêu nhiên trong trấn, chính là Hoàng gia, lấy hoàng lô làm gia huy.
Chính vì thế, ba chữ “hoành diệp lô” trong câu thơ cuối của Lê Thanh Vũ chung quy là ám chỉ vật này.
Những điều kể trên tuy vốn không phải bí mật gì, nhưng cũng không phải ai cũng biết. Đều là do Lệ Hàn Tuyết kể. Theo như nàng nói, lão tổ đời thứ ba của Lệ gia vốn có giao tình với người lập trấn này cách đây bốn trăm năm.
Tiện thể nói luôn, Lê Thanh Vũ biết, Lệ gia đệ nhất lão tổ, trong điển tịch của Tiên gia không ngờ lại có tên người này được ghi lại trong phần sử sách.
Năm xưa Ly Nguyệt có nghệ nhân Đại Tông Sư Hàn Vũ danh tiếng vang khắp bốn biển, lại ít ai biết đối phương còn có một người biểu ca có tên gần giống là Hàn Lập, từng đi theo một vị Dạ Xoa chiến tướng chiến đấu, cuối cùng tung tích không rõ.
Người thường đi cùng hắn, chính là Lệ gia lão tổ, Lệ Phi Vũ, lúc đỉnh phong có tu vi nửa bước Võ Tôn cảnh.
Hai người rất thân, đến nỗi có lời đồn còn nói nhiều lúc họ như một người. Nhưng năm ấy, trong cáo phó tử trận cũng có tên Hàn Lập, nên chuyện này cũng đành gác lại.
Nói thật, đọc tới đoạn đó, hắn suýt chút nữa thì phụt nước miếng. Nhưng nghĩ lại thì hẳn chỉ là trùng hợp, dù sao nó cũng rất không hợp lý....
...
Lạc đề hơi xa rồi, lại quay lại chính sự. Do Lệ gia và Hoàng gia có giao tình, bởi vậy ở trấn này tự nhiên cũng có một phân nhánh của Lệ gia, tại đây mở hai dịch vụ: tiêu cục và khách sạn.
Dù sao cũng là Võ gia, đây chính là hai dịch vụ tương đối phù hợp với bản chất của Võ gia.
Lệ Hàn Tuyết sau đó đã dựa vào một tấm lệnh bài khách quý mà đặt được hai phòng ngủ trong khách sạn. Đương nhiên, Lê Thanh Vũ và Đặng Trần An chỉ cần một phòng.
Nàng lúc này cũng đã tiến hành dịch dung, hiểu rằng với dung mạo của nàng có thể rước phải phiền phức không đáng có, cũng không muốn lộ mặt cho hạ nhân của Lệ gia. Giờ đang trông không khác gì một nữ hiệp phổ thông với dung mạo bình thường, ngay cả hai "quả dưa hấu" trước ngực giờ cũng đã dưới một số loại bí pháp đặc biệt mà co rút lại thành hai "chiếc bánh bao".
Họ đến nơi lúc hoàng hôn, đặt phòng xong cũng đã tối mịt. Mùa đông chẳng có gì đặc biệt, lại là một trấn nhỏ bình thường nên cũng không có gì đáng để dạo đêm, chưa kể còn có giờ giới nghiêm nữa. Bởi vậy ba người cũng nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi. Nhưng không ngờ lại có một bất ngờ: Đặng Trần An tu luyện Cố Lưu Tâm Kinh sau mấy ngày đã nhập môn. Điều này khiến Lệ Hàn Tuyết sau khi cảm thán mấy câu về ngộ tính của cậu liền kéo cậu vào phòng mình để chỉ điểm, cũng bất chấp ánh nhìn mờ ám không đáng có từ Lê Thanh Vũ.
Một mình chẳng có gì vui, hắn liền lại bày bàn cờ ra, giải thế cờ chán chê, lại móc máy ảnh ra thử nghiệm phục chế. Dù sao phẩm chất của máy ảnh cũng không cao, với trình độ Cơ Quan thuật của hắn vẫn có thể nhìn ra được một số điểm mấu chốt. Nguyên nhân chủ yếu khiến hắn chưa phục chế được kỳ thực nằm ở nguyên vật liệu. Trình độ hắn có giỏi đến đâu cũng không thể từ không sinh có.
Một đêm chẳng mấy chốc trôi qua, sáng hôm sau mấy người họ xuống tầng dưới khách sạn ăn uống đôi chút. Mặc dù đã nếm qua tài nấu nướng của Lê Thanh Vũ, Đặng Trần An tự nhiên cảm thấy đồ ăn ở khách sạn có chút tẻ nhạt vô vị. Nhưng bù lại, thắng ở sự đa dạng; dù sao có Lệ Hàn Tuyết ở đây, món gì gọi cũng đều không thành vấn đề. Thậm chí Lê Thanh Vũ còn nhân cơ hội học thêm được vài công thức nấu ăn mới đặc trưng của vùng này, tất nhiên còn tốn thêm chút phí tổn.
Lệ Hàn Tuyết đương nhiên biết hai tên này đang "hao lông dê" của mình, nhưng dù sao cũng là một cường giả Thượng Thừa cảnh, gia sản nhiều, nàng cũng chẳng bận tâm chút thiệt thòi nhỏ ấy, bèn mặc kệ.
Ăn sáng xong ba người cũng không ngồi không, quyết định đi dạo phố. Đặng Trần An từ nhỏ sinh hoạt ở trong một ngôi làng, sau lại trải qua rừng sâu sinh sống, tự nhiên không biết cuộc sống phồn hoa trong trấn sẽ thế nào. Tuy rằng đã tự kiềm chế, nhưng vẫn không ngừng nhìn đông ngó tây, tràn ngập tò mò với mấy món đồ bày bán.
Đồng hành với cậu còn có Lệ Hàn Tuyết. Đương nhiên, với nhãn giới của nàng, cực ít đồ vật có thể lọt vào mắt xanh. Nhưng nàng hiện đang trong trạng thái trải nghiệm một bầu không khí hiếm có, tự nhiên cũng hạ thấp tầm mắt xuống mà thể hiện thái độ tò mò, phần nhiều là tò mò với cuộc sống của người bình thường. Bởi vậy cũng nhiệt tình bồi tiếp cậu bé, thậm chí còn có lần vì thế mà cãi vã với một vị phụ nhân trong trấn khi đang tranh nhau một chiếc vòng cổ.
So sánh với hai người, thanh thản nhất lại chính là Lê Thanh Vũ. Chủ yếu vì cảnh náo nhiệt hơn thế này hắn cũng đã thấy, cảnh cô quạnh hơn thế này hắn cũng đã trải nghiệm nhiều. Đừng quên trong Mộng cảnh, hắn cũng từng có một đoạn nhân sinh như thế. Lý do hắn đi dạo phố một phần cũng giống Lệ Hàn Tuyết, một phần là do tính khí cho phép, phần còn lại là vì hắn cũng có chút đồ cần mua.
....
"Trải nghiệm như này, cũng tương đối thú vị." Lệ Hàn Tuyết nhấp một ngụm trà, nói.
Một ngày chẳng mấy chốc trôi qua, mặt trời lại sắp hoàn thành chu kỳ của nó. Họ hiện đang ở trên tầng hai của một trà lâu.
"Bình bình đạm đạm, phủ đầy khí vị hồng trần, không có giang hồ mưa gió, cũng không có tu luyện khắc nghiệt, chỉ là một hơi thở ra hít vào mà thôi." Nàng khẽ bình luận, không biết là bình luận chén trà vừa uống, hay là bình luận về đoạn nhân sinh trải nghiệm ngắn vừa rồi.
Ngồi đối diện, Lê Thanh Vũ bén nhạy nhận ra một tia uy thế, chính là dư uy tiếp dẫn thiên uy. Xem ra nàng không những đã khôi phục đến m��c có thể miễn cưỡng triệu hoán thiên uy, mà một khi khôi phục hoàn toàn, cũng có thể tiến lên một hai bước nữa. Phần cảm ngộ này đến từ trận sinh tử chiến mấy ngày trước hòa quyện với sự thả lỏng mấy hôm nay, là sự kết hợp giữa khổ luyện và an nhàn mà có được.
"Chúc mừng tiền bối đã có thành tựu." Thở ra một hơi, hắn khẽ ôm quyền đáp.
"...Đạt được hay không không nói, suy cho cùng tâm cảnh cũng được thư giãn phần nào." Lệ Hàn Tuyết bén nhạy nhận ra ý tứ đó, nhưng cuối cùng nàng cũng chỉ khẽ cười.
Dù sao, khoảnh khắc này quả thực rất khó có được.
Vốn là thiên tài từ thuở nhỏ đã gây nên thần binh cộng minh, nàng không khác gì thiên chi kiêu tử của Lệ gia. Cho đến khi bái nhập Tế Thủy phái, nàng vẫn luôn nằm trong hàng ngũ thiên tài đứng đầu. Lại đến hiện tại là Tử Tuyết tiên tử, người nhìn về phía nàng đa phần đều là kính sợ, ganh đua, thán phục...
Không phải nàng không thích những cảm giác đó, nàng chỉ coi đó là chuyện bình thường. Tự nhiên nhiều lúc cũng sẽ truy cầu sự mới mẻ, nhưng lại chưa ai có thể cho nàng cảm giác nhẹ nhõm, cùng nàng dạo phố một cách bình dị vui vẻ, không phải vì nhiệm vụ, không bị đón tiếp như một cường giả Thượng Thừa cảnh, mà chỉ là một chút bình an giữa trần thế...
Đương nhiên, nàng không phải đang nói đến thiếu niên đáng ăn đòn kia, nàng là đang nói tới cậu bé này.
Nghĩ đến đó, nàng lại có chút trìu mến nhìn đối phương, nói:
"Trần An, thiên phú ngộ tính của ngươi thực sự rất tốt, nếu không bồi dưỡng e rằng sẽ lận đận. Ngươi thật sự không suy tính bái ta làm sư phụ sao? Nếu như có bận tâm về chuyện sư thừa, ta có thể nói, sư quy của ta rất lỏng lẻo, trước giờ chưa từng chiêu thu đệ tử. Ngươi sẽ là đại đệ tử chân truyền của ta."
Nàng có thể nói là đã hạ tư thái xuống rất nhiều so với mấy ngày trước, cũng bất chấp cái tên thiếu niên kia lẩm bẩm gì đó về "dạy từ thuở còn thơ", "sư đồ luyến kích thích". Nhưng câu trả lời của Đặng Trần An vẫn trước sau như một.
Lệ Hàn Tuyết nghe vậy liền thở dài, nhất thời cũng không định thuyết phục thêm, đành phó mặc cho thời gian và duyên số.
Bất quá nàng suy cho cùng vẫn muốn nói thêm điều gì, chỉ là lời còn chưa kịp thốt ra, nàng bỗng quay phắt về một phía, trong mắt tinh quang lóe lên.
Tà dương bên dưới, đỏ như màu máu, giống như những gì nàng cảm nhận được.
***
Tất cả văn bản trên đều là tài sản độc quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép dưới mọi hình thức.