(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 237: Quyển 2 Chương 97: Ước thệ
Nham Vương gia ước thệ, đơn giản là lời thề được lập bằng cách tụng niệm danh hiệu của Nham chi Thần Quân Morax. Với độ linh nghiệm gần như tuyệt đối, đây được xem là một trong những lời thề đáng tin cậy và đơn giản nhất trên khắp đại lục.
Tất nhiên, bản chất vẫn nằm ở "người chứng giám", mà ở đây chính là Nham Thần. Với Khế Ước chi Đạo của mình, Nham Thần mới có thể đảm bảo sự vẹn toàn của lời thề, đồng thời định rõ tính chất của nó.
Chẳng hạn như Thủy Thần với Công Lý chi Đạo cũng có thể đảm bảo lời thề tương tự nhưng lại có nhiều biến số. Vĩnh Hằng chi Đạo của Lôi Thần giúp thệ ước bất diệt, dẫu cứng nhắc nhưng lại cực kỳ vững chắc, phù hợp với các minh ước cổ xưa. Thảo Thần thì lại phụ thuộc vào các điều khoản và nội dung cụ thể. Đây là bốn loại thệ ước hay được sử dụng nhất.
Ba trường hợp ngoại lệ còn lại là Băng Thần, Hỏa Thần và Phong Thần.
Băng Thần với những điều kiện khắc nghiệt, tình huống có phần phức tạp.
Hỏa Thần thì lời thề không đáng tin, tuy có thể ký kết nhưng lại có vô vàn thủ đoạn để phản chế. Chung quy Chiến Tranh chi Đạo không mấy phù hợp với lời thề, thường được dùng để củng cố quân tâm là chính.
Riêng về Phong Thần thì... Thề thốt gì chứ? Hôm đó rõ ràng là ta uống say nói càn...
Ngoài ra còn có Thần Thánh Thệ Ước, hay còn gọi là Thiên Không thệ ước, nhưng trong tình huống này chưa cần phải nhắc đến.
Tóm lại, Nham Thần thệ ước vẫn là lời thề dễ sử dụng nhất, huống hồ lại đang ở Nham quốc. Cả hai đều ngay lập tức đồng ý với phương án này.
Nội dung rất đơn giản: hai bên không tổn thương lẫn nhau từ sinh mệnh đến tinh thần. Theo đó, Lệ Hàn Tuyết sẽ không ám sát Lê Thanh Vũ và Đặng Trần An; ngược lại, hắn phải hoàn trả máu cho nàng, đồng thời hứa hẹn không tư lợi.
Nhưng ngay khoảnh khắc bạch y nữ tử định đưa tay chỉ trời thề thốt, nàng bỗng nhận được một xấp giấy từ thiếu niên.
Mở ra, không ngờ là một bản Nham Thần thệ ước đã được viết rõ ràng với đầy đủ tất cả các điều kiện. Điều đáng nói hơn là nó vô cùng tương thích với luật pháp hiện hành của Nham quốc, với các điều khoản Giáp (A) và Ất (B) được phân định rõ ràng...
Lệ Hàn Tuyết ngơ ngẩn nhìn đối phương:
“Cái này... đừng nói là ngươi đã liệu trước rồi, nên trước khi ta tỉnh dậy đã soạn sẵn một bản đấy nhé?”
“A, tiền bối đừng hiểu nhầm. Chẳng qua là trong nhà có người thân làm việc liên quan đến luật pháp, nên sẵn có mấy bản để phòng thân thôi ạ. Người không tin có thể thấy vết mực đã phai rất lâu, tuyệt đối không phải mới viết.” Thiếu niên, người có một sư điệt là con gái của vị Tiên Nhân hóa thân luật pháp, mỉm cười vô hại giải thích.
“...Với kiểu này thì đúng ra nên dùng Thủy Thần thệ ước mới phải...”
“À thì chúng ta đang ở Nham quốc, vãn bối nghĩ mặt mũi Nham Vương gia nên được ưu tiên hơn một chút...”
...
Cũng không mất quá nhiều thời gian để hai người hoàn thành thệ ước. Khi mọi đảm bảo đã xong xuôi, nữ tử liền đứng dậy. Chỉ thấy nàng khẽ chuyển động toàn thân mấy lượt nhẹ nhàng, nước đọng trên y phục nhanh chóng bốc hơi, khiến Lê Thanh Vũ thầm gật đầu.
Hành động này nàng cũng không vận dụng Chân Khí nào, đơn thuần là ngưng tụ và áp súc nhiệt khí trong cơ thể thông qua vận động kình lực. Ở cấp độ này hoàn toàn không hề ảnh hưởng đến việc chữa thương của nàng.
Lệ Hàn Tuyết sau đó khẽ đặt tay lên trước ngực, lông mày hơi nhíu lại. Chỉ thấy ngay sau đó, vùng khoảng không nơi "bạch thỏ" ngụ dần được lấp đầy, bạch y khôi phục lại bộ dáng như cũ.
Vốn là một món Tinh phẩm y trang, có khả năng tự khôi phục chỉ cần không bị xé thành từng mảnh nhỏ cũng không phải điều gì quá thần kỳ. Huyền bào của Lê Thanh Vũ, với phẩm cấp tương đương, thậm chí còn có nhiều công dụng hơn thế.
Chỉ là, ngay khi nàng vừa thay từ bạch y sang tử bào, chưa kịp cảm nhận hơi ấm từ tử bào vừa được sấy khô mang lại, đã thấy thiếu niên đứng đối diện, một tay đưa ra.
“Có chuyện gì sao?” Nữ tử áo tím khó hiểu hỏi.
“...” Lê Thanh Vũ không đáp, chỉ dùng nụ cười thay cho lời nói.
“...Ngươi cũng nên biết đủ rồi chứ? Có được những tài nguyên thế này rồi mà ngươi còn muốn gì nữa?”
“Tiền bối hiểu lầm. Ta đâu phải kẻ tham lam, đương nhiên biết đủ rồi chứ? Nhưng mà, ta ăn no rồi mà biểu đệ lại bị đói thì sao đây? Dù sao hắn cũng góp công trong việc cứu giúp tiền bối mà ~”
“Ngươi! Đừng có mà giở trò sư tử ngoạm –“
Không đợi nữ tử kịp gắt lên, Lê Thanh Vũ đã liếc mắt ra hiệu cho Đặng Trần An, rồi cất tiếng nói:
“Trần An, tiến lại gần nàng.”
Nam hài tuy không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ mơ hồ cảm thấy vị đại ca Lý này lại đang bày ra mưu kế gì đó, nhưng xuất phát từ sự tin tưởng đối với đối phương, cậu bé vẫn nghe lời làm theo, bước tới phía trước.
Còn về phần Lệ Hàn Tuyết, nghe đến đó, nàng dường như bỗng hiểu ra điều gì, bắt đầu nhìn chằm chằm vào nam hài với ánh mắt dò xét. Nhìn đến mức tâm trí kiên định của Đặng Trần An cũng phải khẽ run rẩy. Rồi ánh mắt nàng bỗng sáng rực lên, nàng chậc chậc mấy tiếng như thể vừa phát hiện ra một báu vật:
“Chậc chậc! Gân cốt tinh kỳ! Không những thế, còn sở hữu ít nhất Trung phẩm Linh Căn sao?”
Dường như có chút không chắc chắn, nàng không chỉ dừng lại việc quan sát từ xa, mà bắt đầu tiến lại gần, nắn bóp tay chân cậu bé. Ánh mắt nàng càng lúc càng sáng theo từng lời đánh giá thốt ra từ miệng. Cuối cùng, khi bốn mắt chạm nhau, Đặng Trần An dù sao cũng còn trẻ, có chút không chịu được nên khẽ dời ánh mắt đi. Nhưng ngay sau đó, dường như vì xấu hổ trước hành động này và một cỗ khí khái không chịu thua, cậu bé lại nhìn thẳng lại, khiến Lệ Hàn Tuyết thoáng ngẩn người, rồi bật cười khúc khích che miệng.
Lúc này nàng mới quay lại nhìn thiếu niên, lại phát hiện tay đối phương hình như vừa có động tác mờ ám gì đó, liền nghi ngờ hỏi:
“...Ngươi vừa làm gì thế?”
“Không có gì ạ, vãn bối nãy giờ chỉ đứng yên tại chỗ thôi mà.” Lê Thanh Vũ đáp, mặt không đỏ, hơi thở không gấp.
“Rõ ràng là ta đã thấy –“
“Không biết tiền bối đánh giá biểu đệ ta thế nào ạ?” Thiếu niên cắt ngang, lập tức chuyển chủ đề.
“Ài, thôi bỏ qua các điều kiện kia đi, tâm cảnh xem ra cũng rất tốt, quả là một khối ngọc thô. Chỉ là tính cách có chút tính khí ngạo kiều trẻ con nha, nhưng mà ta thích!”
“Ưm, tiền bối đã ưng ý là tốt rồi.”
“...Xem ra, ý ngươi là muốn ta thu tiểu tử này làm đồ đệ sao? Ha ha, cũng không nói dối ngươi, chuyện này rất nhiều đại gia tộc cầu xin ta mà còn không được đó. Dù sao ta cũng là một bậc Thượng Thừa, cái danh Tử Tuyết tiên tử đâu phải để trưng bày. Trung phẩm Linh Căn, gân cốt tinh kỳ đạt ngũ đoạn, tuy rất tốt, có thể nói là thiên tài cấp bậc, nhưng nói thật, cũng không phải là không thể tìm được người tài giỏi tương tự...” Lệ Hàn Tuyết vừa lẩm bẩm đáp lại vừa nhéo má Đặng Trần An, quả thực đôi má mềm non mịn ấy sờ rất thích tay.
Điều này làm nam hài có chút không vui. Cảm giác bị nhéo má khó chịu thì khỏi phải nói, do cậu bé nhỏ người nên nữ tử kia phải ngồi xổm xuống, khiến cho hai tòa "đại sơn" ấy không còn chỗ nào khác, đành phải "tọa lạc" trên đầu cậu bé.
Nặng thật...
Ở phía đối diện, Lê Thanh Vũ thấy cảnh này liền giả vờ tằng hắng đôi chút, rồi hỏi:
“Vậy tiền bối muốn thế nào ạ?”
“Còn phải hỏi hắn có thể làm gì sao~?” Lệ Hàn Tuyết cười đáp.
“Hắn có thể xoa bóp cho tiền bối, giống như vừa nãy.”
“...” Một câu nói đầy ám muội được thốt ra một cách thản nhiên, nhanh chóng khiến bầu không khí trở nên trầm mặc.
“Vả lại, ta chưa hề nói muốn tiền bối thu hắn làm đồ đệ đâu, cũng chỉ là có ý đó thôi, Lệ tiền bối đừng vội 'tự mình đa tình' nhé. Có khi, không phải người không vừa mắt hắn, mà là hắn không vừa mắt người thì sao? Trẻ con mà, ai mà biết được...” Lê Thanh Vũ lại nói tiếp.
“Ồ thế à? Vậy để ta xem.” Nữ tử áo tím nghe lời đó, cười như không cười đáp lại, rồi xoay mặt cậu bé về phía mình, bắt đầu dụ dỗ:
“Này hài tử, không biết nãy giờ con hiểu được bao nhiêu phần trong cuộc đối thoại này, nhưng ta có thể khẳng định rằng, đi theo ta, không chỉ tiền đồ rộng mở, về sau sẽ vinh quang vạn trượng, vấn đỉnh võ lâm, hành tẩu giang hồ tiêu sái, trừ gian diệt ác...”
“Quan trọng nhất là, có kẹo ngọt để ăn nha~”
Phải, câu cuối cùng mới chính là điểm mấu chốt.
Sống đến ngần này tuổi rồi, nàng cũng biết đám sư huynh đệ tỷ muội của mình khi muốn thu đồ đệ thì nên làm gì. Nàng chưa từng thấy đứa trẻ nào có thể cưỡng lại sức cám dỗ của đồ ngọt, mấy thứ hư ảo, trừu tượng kể trên chỉ có thể dùng để qua loa đám thiếu niên nhiệt huyết mà thôi.
“Thế nào? Động tâm rồi đúng không? Nhưng mà để như vậy thì còn cần nói thêm một số điều, nhưng nếu con đã đồng ý thì giờ có thể gọi ta là tỷ tỷ rồi. Ừm, Tuyết tỷ tỷ, nghe cũng không tệ chứ!”
Nào ngờ nàng vừa nói câu đấy xong, với ánh mắt đầy mong đợi nhìn cậu bé, lại thấy cậu bé khẽ vùng ra khỏi "ma chưởng" của nàng, lui ra một bước, gắt lên một tiếng:
“Tiền bối, xin tự trọng!”
“?”
“Ngài còn già hơn cả mẫu thân con, làm sao con có thể gọi là tỷ tỷ được!?”
Già... già... già...
Âm điệu đó vọng lại trong đầu nàng mấy lần, khiến Lệ Hàn Tuyết ngây người tại chỗ.
Nàng năm nay đích xác đã ngoài năm mươi, mà nếu nhìn độ tuổi của nam hài thì hẳn mẫu thân dù thế nào cũng sẽ khó qua bốn mươi, thậm chí có khi chưa đến ba mươi.
Thế nhưng... thế nhưng mà...
Tu luyện giả chẳng phân biệt tuổi tác, tuổi tác chỉ là một con số, quan trọng là... quan trọng là... tâm cảnh và dung mạo chứ! Nhìn nàng thế này, ai dám gọi nàng là bà lão?! Tử Tuyết tiên tử tự nhủ trong lòng, cố gắng ép cho sắc mặt trở nên hiền hòa:
“À, tiểu tử con hẳn là có chỗ không biết, võ giả tu luyện tới cảnh giới như ta sớm đã có thể coi là những tu luyện giả siêu phàm thoát tục. Cải lão hoàn đồng không có gì là khó, tuổi tác cũng chẳng còn quan trọng nữa. Mà con xem, ta trông trẻ đẹp như thế này, hẳn không nên gọi Tuyết bà hay Tuyết di đúng không?”
“Sao lại không? Tiền bối dù trẻ thế nào cũng có thể trẻ bằng tiểu tử con không?”
“...”
Ở một bên, Lê Thanh Vũ sớm đã cố gập người lại, kìm nén cơn buồn cười không có điểm dừng, thỉnh thoảng không chịu nổi liền phát ra mấy tiếng khục khục.
Không thèm nhìn cái đối tượng đang rất thèm đòn kia, nàng đành bỏ cuộc, không định cải biến cách xưng hô của cậu bé nữa. Nhưng dường như có trực giác mách bảo, nàng có chút tò mò hỏi:
“Mấy lời này... Thậm chí ngay cả tuổi tác của ta, hẳn cũng không phải những thứ con có thể tự nghĩ ra được? Ai đã nói với con vậy?”
Đặng Trần An nghe vậy hơi ngẩn người, suy nghĩ một chút, sau đó, đáy mắt lóe lên tinh quang, một tay chỉ về phía thiếu niên vẫn đang cười:
“Là biểu ca. Biểu ca dạy con những lời này.”
“Biểu ca còn nói, nữ tử ấy à, rõ ràng tuổi tác đã không còn nhỏ nữa rồi, vẫn còn phải so đo chuyện thanh xuân và xưng hô, thật tình không biết 'cái gì đã qua rồi là đã qua', bởi vậy mới càng phải quý trọng...”
Lê Thanh Vũ nghe được lời này, mặt hắn ngơ ngẩn, “Ta nói thế bao giờ?” Nhưng chưa đợi hắn kịp phản ứng, một luồng khí lạnh đã choán trọn cõi lòng hắn.
Ngẩng đầu lên, đã thấy một nữ tử khoan thai rút Băng Thương ra, một mặt cười hiền dịu với hắn, sau đó...
Không, không có sau đó nữa.
Nhận thấy một luồng sát khí kinh thiên đánh tới, Lê Thanh Vũ làm sao còn dám đứng yên tại chỗ, đã sớm quay đầu bỏ chạy.
Chỉ để lại Đặng Trần An, bình an tự tại, ngồi bên củi lửa, lấy ra một que thịt nướng chín thơm phức từ lúc nào, vừa ăn vừa thưởng thức màn rượt đuổi cực kỳ không cân sức này, hoàn toàn không mảy may hối hận vì bản thân là nguyên nhân gây ra tất cả.
“Tiền bối! Tiền bối! Quân tử động khẩu chứ không động thủ!”
“Lão nương không phải quân tử!”
“Ngài đây là mưu sát! Ngài không sợ thệ ước phản phệ sao?”
“Mưu sát cái gì mà mưu sát! Lão nương đây là đang dạy cho cái thằng nhóc ngươi thế nào là kính lão đắc thọ, không thể tính là gây tổn hại. Mà cho dù có thật, lão nương đây có liều cái mạng này cũng phải làm!”
...
Một lát sau, bên củi lửa lại có thêm ba thân ảnh.
Bản quyền văn bản biên tập này thuộc về truyen.free, xin vui lòng ghi nhớ.