Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 236: Quyển 2 Chương 96: Tranh phong ngắn ngủi

“Đại ca – đại ca, nàng tỉnh rồi!” Nhìn thấy nữ tử mở mắt, cậu nhóc giật mình lùi về sau, vội gọi thiếu niên đang ngồi bên đống lửa gần đấy.

“Biết rồi, biết rồi.” Thiếu niên nghe ngữ khí có chút chán chường đáp lại. Cô gái kia còn chưa “đốt lên Cung Mệnh”, cậu nhóc chưa nói hắn đã cảm nhận được, sau đó liền quay người đi tới.

Lệ Hàn Tuyết lúc này cũng đã ngồi dậy, dần định thần lại sau cơn sửng sốt. Nàng lúc này mới phát hiện tấm áo bào tím phủ trên người đã biến mất, toàn thân trên dưới ngoại trừ lớp nội y kiêm luôn nội giáp ra chỉ còn một lớp trang phục đơn bạc màu trắng vốn mặc bên trong chiếc áo bào tím. Dưới ánh lửa, dáng vẻ uyển chuyển, kiêu hãnh của nàng lộ ra, bởi chiếc áo trắng đó chẳng những không còn nguyên vẹn sau cuộc chiến mà còn ướt sũng.

Phải, nàng đang ở ngay giữa trung tâm con suối này – một điều cực kỳ bất thường đối với người bị trọng thương.

Tuy nhiên, khi nhìn về phía thiếu niên kia, nàng liền hiểu được.

Bốn mắt nhìn nhau, thiếu niên kia ôm quyền chào hỏi trước:

“Bái kiến tiền bối, tại hạ Lý Sở Trụ, đây là biểu đệ Trần An của tại hạ. Tuy rằng phải để tiền bối ngài tịnh dưỡng ngay trong suối thế này quả là thất lễ, nhưng chỉ có vậy khả năng trị liệu của ta mới phát huy tối đa. Trộm nghĩ với tu vi của tiền bối thì chắc sẽ không dễ cảm lạnh chứ?”

Nữ tử áo tím – à không, giờ là nữ tử áo trắng – nghe vậy khẽ gật đầu. Nàng nhận ra đối phương là một Thủy hệ Nguyên Thần giả, liền công nhận lý lẽ của đối phương, song nàng vẫn cười nhạt một tiếng:

“Chỉ sợ không chỉ có ý vậy?”

“Tiền bối chắc là nghĩ quá rồi, tại hạ tuyệt đối không dám có tính toán mạo phạm nào khác.”

Từ “mạo phạm” này, cả ba người ở đây đều trong lòng hiểu rõ, không phải ý chiếm tiện nghi theo nghĩa thông thường, mà là một dạng thủ đoạn bảo hiểm.

Có được thế nước hỗ trợ ngay tại đây, dù chỉ là Võ Giả cảnh phổ thông sơ kỳ, nhưng với thân phận Nguyên Thần giả, cũng có thể vượt cấp tác chiến, thậm chí đạt tới Tiểu Thừa đỉnh phong. Đối phó với Trung Thừa thì có phần khó nói hơn, nhưng đối với một Thượng Thừa trọng thương thì lại mang ý nghĩa cầm chân. Không phải là để trấn áp, mà là để kiếm thêm thời gian bỏ trốn nếu có biến cố, bởi một Thượng Thừa đang trọng thương sẽ không thể đuổi theo.

Lệ Hàn Tuyết kinh nghiệm phong phú, bản thân cũng là một Nguyên Thần giả làm sao có thể không hiểu tính toán này. Song, nàng cũng không hề tức giận, ngược lại còn cho rằng đây là lẽ dĩ nhiên, thậm chí còn giảm bớt chút cảnh giác, ánh mắt nhìn thiếu niên càng thêm vài phần tán thưởng.

Suy nghĩ này không chỉ mình nàng có, ngay cả Đặng Trần An cũng vậy. Trong lòng cậu nhóc sau khi nghĩ thông suốt điều này cũng không còn thắc mắc về hành vi của vị Lý đại ca kia nữa.

Chỉ là, có một điều hai người còn không biết.

Đó là, Lệ Hàn Tuyết kỳ thực phải thầm may mắn vì bản tính tương đối hiền lành và thiện lương. Nếu không, chỉ cần trong tình huống này nàng nổi sát tâm, thì điều chờ đợi nàng không phải là bị cầm chân, cùng chết hay trấn áp đơn giản như vậy, mà là tuyệt sát!

Lê Thanh Vũ e ngại thực lực của một Thượng Thừa cảnh cường giả? Đúng, nhưng điều cần nhấn mạnh ở đây là một Thượng Thừa phổ thông.

Một Thượng Thừa trọng thương không đủ năng lực lợi dụng Âm Thần để tiếp dẫn thiên uy đối chọi với Ý Chí Thần Thông của hắn, thì không có tư cách đó, tình hình sẽ chỉ gói gọn trong hai chiêu kiếm.

Khi một loại sức mạnh vượt qua kiểm soát đạt tới cấp độ tuyệt đối, tình huống sẽ trở nên cực đoan như vậy, sinh tử chỉ cách nhau một sợi tơ, nằm ở chữ “thiên uy”.

Hai bên lại nói chuyện một hồi, cậu nhóc và thiếu niên cũng đã đại khái nắm rõ lai lịch của đối phương. Nữ tử cũng xác định được là bản thân đã hôn mê gần hai ngày, trong quãng thời gian này đều là hai người kia chăm sóc cho mình.

Bất ngờ thay, người thu được lợi nhiều nhất trong cuộc nói chuyện này, không phải Lê Thanh Vũ hay Lệ Hàn Tuyết, mà là Đặng Trần An. Cậu nhóc đã có thêm kinh nghiệm về cách ăn nói nửa thật nửa giả, ngỡ tưởng đã nói hết nhưng thực ra chưa. Đến cuối cùng, ngoại trừ một số thông tin cơ bản cần thiết, thì kỳ thực cả hai người này vẫn chưa tiết lộ điều gì thực sự gây bất lợi hay ảnh hưởng đến bản thân.

Đặc biệt là thiếu niên, cậu nhóc không ngờ thiếu niên lại có thể diễn đạt đến mức độ đó, vừa có sự phi phàm của một Nguyên Thần giả, lại vừa có sự bình dị và quyết liệt của tán tu. Hai thái cực ấy kết hợp một cách hoàn hảo.

Chỉ thấy bạch y nữ tử, lúc này vẫn còn ngồi trong dòng suối dường như chưa có ý định đứng lên, nhắm mắt lại, sau đó nói:

“Ta cảm nhận được trong thân thể, ngoài dược hiệu vốn có của bản thân ra, còn có thứ khác. Đa phần có tác dụng trị ngoại thương. Xem ra ngươi không chỉ sử dụng Thủy nguyên tố mà còn tinh thông dược lý?”

“Không dám nhận là tinh thông, nhưng cũng coi là có hiểu biết. Tiền bối cũng biết, làm cái nghề như bọn ta thì có nhiều kỹ năng cũng chẳng thừa.” Thiếu niên cười đáp, nhưng ánh mắt lại có phần lén lút.

Tia ánh mắt này không lọt qua được mắt bạch y nữ tử, chỉ thấy nàng cười nói:

“Nhìn thì cứ nhìn thẳng đi, không phải thời gian qua ngươi vẫn nhìn chằm chằm rồi sao? Mà nếu đã có ý đồ không đứng đắn như vậy, vì sao cuối cùng lại nhờ biểu đệ thoa thuốc và xoa bóp mà không tự tay làm? Hẳn là ngươi biết trước được ta sẽ tỉnh lại, nên cố tình bày ra bộ dạng chính nhân quân tử để lấy lòng ta?”

Lời này nàng đương nhiên chỉ là đùa, dù sao ngay cả chính bản thân nàng cũng không biết mình tỉnh lại khi nào, đối phương làm sao mà biết được. Chắc là hoặc làm đến cùng hoặc không làm gì cả.

Quả nhiên, không ngoài dự đoán, nàng nghe được câu trả lời mang theo chút cười khổ:

“Tiền bối minh xét! Quả thật tiền bối mỹ mạo như hoa, dáng người yên dáng, nhưng cho vãn bối một trăm lá gan cũng chẳng dám làm gì, dù sao còn phải lo nghĩ cho cái mạng nhỏ của mình. Nhưng nghĩ đến tình huống cấp bách, phải tùy cơ ứng biến, vả lại còn có chuyện nam nữ thụ thụ bất thân, nên đành phải để biểu đệ làm giúp. Nếu có điều gì không phải, mong tiền bối lượng thứ!”

“Nói cũng hay nhỉ?” Lệ Hàn Tuyết nghe vậy hừ nhẹ một tiếng:

“Vậy ra tất cả cuối cùng đều vì tốt cho ta, ta tra hỏi thì là ta sai sao?”

“Vãn bối…”

“Thôi, cũng không cần vòng vo nữa. Nể tình thuốc thang và việc các ngươi chưa làm gì quá đáng, coi như đã cứu ta nửa cái mạng, muốn gì thì cứ nói đi? Chắc hẳn cũng vì lý do này mà ngươi mới dám liều lĩnh như thế?”

“Tiền bối quả nhiên thấu hiểu lòng người! Vãn bối không dám dối gạt, vãn bối cùng biểu đệ đây…”

Nói rồi, Lê Thanh Vũ lại bắt đầu trình bày. Nội dung đơn giản có thể tóm gọn thành câu chuyện về một tán tu khổ sở cố gắng sinh tồn trong gia tộc, cũng có chút thiên phú võ học nhưng lại thiếu nhân mạch, tuổi tuy còn trẻ nhưng nếu không có hỗ trợ thì cũng uổng phí cả tiền đồ. Nhận thấy đây là một canh bạc, sau một hồi đấu tranh nội tâm, hắn liền quyết định đặt cược.

Tuy không dài, lại bị thiếu niên nói thành thao thao bất tuyệt, đầy đau khổ, chỉ còn thiếu mỗi việc nước mắt, nước mũi chảy ròng.

Lệ Hàn Tuyết nghe được ngây dại cả người, quay sang nhìn cậu nhóc hỏi nhỏ:

“Biểu ca của ngươi… Thường ngày có tài ăn nói vậy sao? Làm Mạo Hiểm gia quả thực là ủy khuất cho hắn, dù không làm thuyết khách thì đi làm thuyết thư tiên sinh hẳn cũng sẽ tốt hơn nhiều so với việc làm Mạo Hiểm gia hiện tại.”

Chỉ là lúc này Đặng Trần An cũng mặt mày ngơ ngác, đối với tình huống này không biết phải đáp lời ra sao đành phải lặng thinh.

Tất nhiên, nếu lý trí suy xét thì câu chuyện này bản thân nó có một lỗ hổng lớn, đó chính là chuyện tài nguyên và tiến bộ.

Nên nhớ, từ góc độ của Lệ Hàn Tuyết, Lê Thanh Vũ đích thực là một Nguyên Thần giả, là một Thần Tuyển giả. Mà một trong những đặc tính quan trọng nhất của Thần Tuyển giả là gì?

Họ không có lý do gì để không tiến bộ, không có con đường nào là không thể đi. Dù thế nào thì thế giới này cũng sẽ giúp họ tiến bộ. Cho dù không có chút lý thuyết nào, họ cũng có thể tự mình tổng hợp ra công pháp để đột phá. Đây cũng là lý do thường thấy một số Nguyên Thần giả thậm chí không phải võ giả vẫn sở hữu cảnh giới cao kinh người. Chính sự chênh lệch giữa người với người này là lý do khiến đại đa số mọi người đều ao ước có được Thần chi Nhãn.

Tất nhiên việc này cũng có hạn chế, chính là nằm ở bản thân của Nguyên Thần giả. Thần chi Nhãn đã chỉ rõ con đường, có dám kiên trì bước tiếp hay không lại phụ thuộc vào chính họ.

Trong trường hợp này có một ví dụ sinh động: nữ tử liếc mắt một cái đã nhìn ra được niên tuổi đại khái của đối phương, hẳn là từ mười bốn đến mười sáu, vậy mà đã có tu vi Võ Giả hậu kỳ. Điều này chứng tỏ hắn rất khắc khổ.

Đã có điều kiện, lại có lòng, mà vẫn còn phải đánh cược bằng cách ăn nói thế này, vậy chỉ có một khả năng: kẻ này có dã tâm lớn, tài cao gan lớn.

“Thôi dừng dừng dừng! Ta biết các ngươi khổ cực rồi, không cần kể thêm nữa! Giờ nói đi, ngươi muốn gì?” Sau một hồi, cuối cùng nữ tử bạch y cũng không chịu đựng nổi, giơ tay cắt ngang lời hắn.

“Vãn bối một kẻ phàm tục, từ trước tới nay từng được thấy mấy thứ quý giá? Tiền bối võ lâm cái thế, hẳn nhãn quang cũng cực kỳ tinh chuẩn, hẳn có thể đưa ra được những ý kiến tốt hơn, lại thêm quyền quyết định đều nằm ở ngài.” Lê Thanh Vũ đá trái bóng lại, khiến tình huống từ việc họ lợi dụng đối phương thành đối phương tự nguyện hiến dâng.

Đương nhiên Lệ Hàn Tuyết cũng nhận ra điều này, nàng im lặng, song nghĩ lại thấy cũng không phải không có lý. Nàng suy nghĩ mấy khắc rồi liền nói:

“Được, nếu vậy ta ở đây cũng có một bản công pháp tàn khuyết có thể tu luyện đến Trung Thừa đỉnh phong, ba bộ Võ kỹ phân biệt nhất nhị tam giai, hai bộ có thể phối hợp với nhau, một ít dược thảo để tu luyện…”

Sau một hồi, mấy thứ đồ này cũng được nàng lấy ra từ trong Thần chi Nhãn, đặt lên trên mặt đất.

Lê Thanh Vũ tay nhanh mắt lẹ, nhanh chóng thu vào.

Vốn dĩ nãy giờ vẫn tán thưởng tâm tính của đối phương, nữ tử bỗng giật mình trước hành vi lỗ mãng này, ngạc nhiên hỏi:

“Thu vào nhanh như vậy? Không sợ ta sắp đặt bẫy rập gì bên trong sao? Hay là về sau ta hồi phục rồi sẽ đi theo các ngươi cướp lại, dù sao nghe các ngươi nói kế tiếp định đi qua Hưng Vũ châu, mà đó cũng là địa vực tông môn ta tọa lạc?”

“A ha, việc đấy tiền bối không phải lo, vãn bối giờ cũng đang định nói với ngài về chuyện đó đây. Bất kể tiền bối làm gì, vãn bối đều có cách phản chế.” Lê Thanh Vũ thản nhiên đáp.

Lệ Hàn Tuyết nghe vậy không quá ngạc nhiên, chỉ thấy nàng hơi nghiêng đầu cười:

“Dụng độc? Không ngờ, tiểu tử, nếu thế thì ta đúng là đã có chút coi thường dược lý của ngươi, vì ngay cả ta cũng không phát hiện ra được. Nhưng nếu nghĩ rằng thủ đoạn như vậy là đủ để phản chế một Nguyên Thần giả Thượng Thừa cảnh thì ngươi còn quá ngây thơ.”

“Vãn bối biết.” Ngoài ý liệu của nàng, đối phương nghe vậy không hề có bất kỳ biến đổi biểu cảm nào, chỉ đơn giản gật đầu, trong tay nâng lên:

“Bởi vậy vãn bối còn có thứ này.”

“…Máu của ta?” Hơi nhíu mày, cảm nhận trong giây lát, Lệ Hàn Tuyết liền đã xác nhận được thứ trong bình nhỏ kia là gì. Dù sao cũng là máu của nàng, khả năng cảm nhận của Thượng Thừa càng siêu phàm. Dù chưa thể vận dụng Âm Thần do chưa khôi phục, nhưng với thứ đơn giản có liên quan trực tiếp đến bản thân như thế này thì không cần nhìn cũng biết.

“Không sai. Vãn bối từng một lần tình cờ bước vào di tích, cũng phát hiện một cuộn da dê nguyền rủa. Chỉ cần nhỏ giọt máu của một ai đó lên nó, đối tượng sẽ bị nguyền rủa bám riết, cuối cùng lâm vào cảnh tâm ma quấy phá, tệ hơn là người không ra người quỷ không ra quỷ… Thú thực, vãn bối cũng không biết chính xác chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng chắc chắn là sẽ rất tệ, mà tiền bối hẳn là không muốn điều đó xảy ra chứ?”

Theo câu nói này, bầu không khí hài hòa nãy giờ bỗng trở nên trầm trọng, làm cho Đặng Trần An vô thức hơi run lên, dường như ngay cả nhiệt khí tới từ củi lửa đốt cũng không đủ xua tan cảm giác lạnh lẽo.

Bốn mắt tranh phong, không ai chịu nhường ai.

“Ngươi nghĩ ta sẽ tin chuyện ma quỷ của ngươi?” Lệ Hàn Tuyết lạnh giọng nói.

“Tiền bối có thể đánh cược. Cược xem thứ này có thể hoạt động, cược xem tay ta có đủ nhanh?” Lê Thanh Vũ không yếu thế đáp lại.

“…”

Lại qua mấy phút, lúc này trên mặt cậu nhóc đã nhìn ra được những hạt mồ hôi to như hạt đậu, thần sắc của thiếu niên cũng không khá hơn là bao, nhưng thần sắc kiên định của hắn vẫn cho thấy hắn sẽ không từ bỏ. Cuối cùng vẫn là nữ tử thở dài một hơi:

“Thôi được rồi, vậy đi, Nham Vương gia ước thệ.”

“Ừm, Nham Vương gia ước thệ.” Lê Thanh Vũ gật đầu.

Văn bản này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free