(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 235: Quyển 2 Chương 95: Tình huống
Nữ võ giả Thượng Thừa vừa nhận ra ánh mắt ấy đã biết thiếu niên đối diện đang nhìn vào đâu trên cơ thể mình, nhưng nàng chẳng hề tức giận.
Phần là bởi, trong ánh mắt đó, nàng chỉ thấy sự đề phòng thuần túy.
Phần khác, thành thật mà nói, đã đạt đến độ tuổi và cảnh giới như nàng, cảm xúc về một số chuyện cũng đã khá nhạt nhòa. Dù vẫn có thoáng khó chịu nhưng đều bị nàng dập tắt rất nhanh. Nữ nhi giang hồ, hà tất phải câu nệ tiểu tiết?
Cuối cùng còn một phần là...
Tử bào nữ tử chậm rãi bước về phía trước, rõ ràng hướng về phía thanh trường thương kia. Điều này cũng có nghĩa khoảng cách giữa nàng, thiếu niên và nam hài dần rút ngắn lại, nhưng cả hai thân ảnh kia vẫn không động đậy, chỉ lặng lẽ quan sát.
Không khí toàn bộ không gian như bị nén chặt đến cực hạn, có thể cảm nhận rõ rệt.
Thế rồi, tử bào nữ tử ngã sấp mặt xuống, rồi hoàn toàn bất động.
Nàng đã vô lực.
Đặng Trần An: “....”
Cảm giác nguy cơ thoảng đến rồi thoảng đi như một cơn gió, chỉ để lại một không gian tĩnh mịch cùng sự cạn lời, lặng thinh.
Còn Lê Thanh Vũ ở gần đó, dù không nói gì nhưng cũng không hề sững sờ, chỉ khẽ gật gù, dường như mọi chuyện đều đúng như dự tính của hắn.
Mà trên thực tế, đúng là như vậy.
Với Quan Nguyên chi Nhãn, lại thêm kiến thức về Nguyên Tố và Võ Lý, khi đối diện với khí cơ còn đang tán loạn ngoại phát như thế, việc phán đoán tình trạng của đối phương quả thực chẳng phải điều gì khó khăn.
Hắn ngay từ đầu đã nhìn ra, tử bào nữ tử trước mắt sớm đã là nỏ mạnh hết đà, trọng thương đã đành, hẳn là đã thi triển một loại bí pháp nào đó nghiền ép toàn bộ lực lượng. Cuối cùng, thứ chống đỡ toàn bộ cơ thể này chỉ là ý chí, ngay cả uy thế cũng đã chẳng còn chút nào. Dù không có bọn hắn ở đây thì sớm muộn nàng cũng sẽ gục ngã.
Bất quá, tình huống đó sẽ có chút khác biệt.
Không khó để đoán ra ý đồ của nàng, Lê Thanh Vũ nhìn thanh Băng Thương phẩm Sử Thi kia, đoán chừng vì trọng thương lại vô lực làm bất cứ điều gì khác ngoài việc tự băng phong bản thân để bảo vệ. Nhưng không ngờ lại có người ở đây, tâm thần nàng phải dành ra chút ý chí dư thừa để đề phòng bọn hắn. Điều này dẫn tới thiếu hụt tâm lực ở bước cuối cùng, không thể cậy mạnh được nữa liền ngã xuống, khi đó nàng chỉ còn cách Băng Thương đúng một trượng.
Còn về việc vì sao hắn lại làm bộ đề phòng dù đã biết tình huống, bởi hắn không thể chắc chắn đối phương còn có chiêu bài nào khác. Trong tình huống đó, bất kỳ hành động khả nghi nào cũng đều có thể coi là một kích thích khiến đối phương sinh ra ý muốn đồng quy vô tận, hoặc lại thiêu đốt Nguyên Thần, tinh huyết gì đó. Lúc đó thật sự sẽ rất phiền phức. Bởi vậy, cứ diễn kịch thôi, cũng không phức tạp.
Sau một thời gian ngắn nữa, thấy không có bất kỳ động tĩnh nào, chắc chắn nữ tử kia thật sự đã ngất đi, Đặng Trần An không khỏi thở phào một hơi. Vừa định quay sang nói gì đó với Lý đại ca thì đã trợn mắt há hốc mồm khi thấy hắn bước tới, không chút do dự lật ngửa người nữ tử kia lên.
“Ấy này! Đại ca, chẳng lẽ huynh lại...!?” Hắn nghĩ thầm, một vài suy đoán không mấy hay ho bắt đầu nổi lên trong lòng.
Vì sao phải ngạc nhiên? Bởi Đặng Trần An biết rõ, dù hắn thường xuyên gọi thiếu niên kia là Tiên Nhân, nhưng điều đó không có nghĩa đối phương là Tiên Nhân thật sự. Khả năng lớn hơn là Tiên gia tử đệ, vậy thì thực lực có thể hơi thấp hơn một chút. Xét tới những tình huống đã từng gặp thì chí ít cũng có thể coi là sở hữu chiến lực cảnh giới Kim Đan.
Điều này tuy đáng gờm, nhưng thật sự vẫn không thể so sánh nổi với một cường giả Thượng Thừa cảnh, kể cả có trọng thương đi chăng nữa. Không còn cách nào khác, thủ đoạn hai bên vẫn cách nhau một trời một vực.
Trong trường hợp này có thể có hai trường phái suy nghĩ cơ bản: một là thấy người gặp nạn thì ra tay cứu giúp, hai là nhân lúc hoạn nạn mà hôi của.
Mặc dù khi nói chuyện, đối phương vẫn thường nhấn mạnh việc hành hiệp trượng nghĩa và cứu giúp kẻ khốn khó, nhưng cũng không quên nhấn mạnh sự nguy hiểm của giang hồ, bảo toàn mạng nhỏ mới là trên hết. Gặp phải mỹ nữ bị cường đạo vây, hay thấy đứa bé đáng thương trong rừng, nếu không xác định được bản lực có thể hóa giải nguy nan thì tốt nhất chớ xen vào, trừ khi thật sự không thể nhịn được.
Nếu vậy thì, dưới tình huống như này, cứu giúp đối phương tuy có thể là điều tốt, nhưng cũng không phải điều nên làm, vậy thiếu niên rốt cuộc muốn làm gì?
Chẳng lẽ lại là sắc đảm mê tâm khiếu? Đặng Trần An lúc này mới không tránh khỏi nảy ra suy đoán đó trong lòng. Dù sao sống trong thôn làng từ nhỏ lại thông minh hiểu chuyện, đối với một vài phản ứng sinh lý của thanh niên trai tráng hắn cũng có vài phần hiểu rõ, chỉ là chưa có trải nghiệm cá nhân, dù sao hắn cũng mới chỉ là một đứa bé.
“Tuy nói nàng cũng đẹp thật đấy, nhưng hẳn là không đến mức đó chứ? Chẳng lẽ đôi 'hung khí' trước ngực nàng kia lại có sức hấp dẫn lớn đến vậy?”
Bất quá đương nhiên, nghi ngờ vô căn cứ này cũng không tồn tại được lâu, khi nam hài nhìn thấy thiếu niên nhấc bổng nữ tử kia, cũng chẳng thèm sửa sang lại tử bào chỗ trước ngực nàng, cứ thế đi thẳng một mạch đến chỗ suối, rồi không chút thương hoa tiếc ngọc mà thả nàng xuống.
Tõm một tiếng.
Nước bắn tung tóe lên mặt, tử bào nữ tử vẫn chưa tỉnh lại, cho thấy nàng đã kiệt quệ đến mức nào.
Cũng không sợ nàng chết đuối, Thượng Thừa cảnh mà còn sợ chết ngạt thì đây sẽ là chuyện tiếu lâm hay nhất được lưu truyền trong giang hồ năm nay.
Đây là một con suối nhỏ, nên không quá sâu, khá nông. Tử bào nữ tử nằm đấy bất động, phần lớn thời gian vẫn có thể lộ mặt trên mặt nước.
Mấy giây trôi qua, phần lớn vết máu bên ngoài chưa kịp khô đã bị nước suối cuốn trôi, cuối cùng bị thiếu niên đang chuẩn bị chút thảo dược và mấy loại chai lọ gì đó, được hắn ngự thủy thu vào.
Nam hài thấy vậy có lời thắc mắc, rất may không nghĩ theo hướng biến thái, thiếu niên lại đáp rất đơn giản.
Bản thân một cường giả Thượng Thừa cảnh có thể khống chế dưỡng chất trong cơ thể tùy ý, vậy nên bình thường sẽ không có chuyện một giọt máu lại nặng hơn cả thủy ngân hay tràn ngập tinh hoa, thậm chí ngược lại sẽ loãng toẹt, gần như không khác gì nước thường.
Tất nhiên, tất cả đều có ngoại lệ. Nếu là tinh huyết, hay là huyết dịch chảy ra lúc khí huyết toàn thân dâng trào không cố kỵ, chẳng hạn như trường hợp này, vậy thì đúng là đã thu được hàng chất lượng, có thể dùng vào luyện đan, chế thuốc hay gì đó khác. Đó chính là lý do thiếu niên thu đống máu này vào.
Trên một phương diện, một khi đã định cứu đối phương, dùng máu của chính đối tượng định cứu làm dung môi cho thuốc dẫn quả thực là tốt nhất. Nhưng không phải ai cũng có thể làm như vậy, chỉ có người tinh thông cả dược lý lẫn võ lý, đồng thời có thể quan sát được năng lượng biến động như Lê Thanh Vũ mới làm được. Phần lớn y sư đều đành phải chọn cách khác để ủy khúc cầu toàn.
Ở phương diện còn lại, đây cũng có thể dùng để dọa dẫm, áp chế đối phương nếu tình huống có gì lệch hướng, chẳng hạn như hạ chú hay gì đó...
Lê Thanh Vũ không làm những thứ này với Lập Bản lần trước trong động phủ là vì không cần thiết. Khi đó hắn sở hữu dược liệu, đừng nói chữa trị cho một, mà cho mười tên Lập Bản cũng không có vấn đề gì. Nhưng phần lớn dược liệu hắn đang mang hiện tại đều không có đủ công hiệu với Thượng Thừa chi Khu, đây mới cần huyết làm dung môi vật dẫn. Lại thêm đối với Lập Bản, hắn cũng không cần quá nhiều thủ đoạn để trấn áp.
Đặng Trần An ngồi nghe câu trả lời của đối phương, trong lòng có chút kinh ngạc, không ngờ còn có thể như vậy. Nhưng trước khi hắn kịp hỏi thêm câu nào khác, thì đã lại nhận được lời phân phó:
“Được rồi, giờ cũng đến lúc tiểu tử ngươi đi làm việc. Ra xoa bóp cho nàng đi, đặc biệt là vùng ngực, vùng đó cần khí huyết lưu thông nhiều.”
“???”
.....
“Ừm, đại ca, như vậy thật sự được chứ?”
“Yên tâm, nhìn vết thương như vậy kỳ thực cũng không tính là thương tổn trí mạng, càng đừng nói đến khả năng giữ mạng của Nguyên Thần giả Thượng Thừa cảnh, thứ mà người bình thường không thể so sánh được. Chỉ cần giữ được một hơi không bị suy tàn là được. Nàng bất tỉnh đại khái là do di chứng sau khi dùng bí pháp thiêu đốt tinh khí thần mà thôi, chưa đến mức chạm phải mệnh căn....”
Từ trong mông lung dần tỉnh lại, Lệ Hàn Tuyết dần nghe được hai thanh âm bên tai. Đồng thời, những ký ức nhân sinh kinh lịch cũng một lần nữa tua lại trong đầu nàng.
Nàng vốn là tộc nhân của Lệ gia ở Hưng Vũ châu, một gia tộc tam lưu thuộc Võ gia.
Thuở nhỏ, thiên phú hơn người, nàng may mắn bái nhập vào Tế Thủy phái, một tông môn nhị lưu của Võ gia. Tu luyện đến nay đã hơn năm mươi năm, tu vi Thượng Thừa cảnh tam trọng, đứng hàng đệ ngũ trưởng lão.
Lần này nàng bí mật xuất môn độc hành vốn là để truy bắt một tên phản đồ trong tông môn. Đó là đệ thập nhất trưởng lão, vốn có tu vi Trung Thừa cảnh viên mãn, lại mượn món chí bảo ăn cắp được là một trong mười hạt châu thuộc Tế Thủy Liên Châu, mà ngạnh sinh sinh đề thăng lên được Thượng Thừa cảnh. Cuối cùng khiến nàng không thể không thiêu đốt tinh khí thần để chém giết thành công, đồng thời thu hồi được Tế Thủy đệ cửu Châu.
Vị trưởng lão này cũng không phải hạng tầm thường, có thể nói là đã ẩn nhẫn bao nhiêu năm qua. Lúc lâm chung, hắn cũng muốn kéo nàng đồng quy vô tận, chỉ là may mắn nàng có thần binh hộ chủ nên mới đỡ được một kích cuối cùng. Nếu không thì hậu quả khó lường, nhưng như thế cũng đã khiến tình trạng của nàng vốn đã 'nhà tranh sầu vì gió' nay lại 'khổ vì mưa'.
Thất thểu đi trong rừng về phía Băng Thương đã bị đánh bay, cuối cùng nàng phát hiện binh khí của mình và cũng nhìn thấy hai thân ảnh đứng đó.
Mặc dù tu vi của cả hai người đối phương đều rất bình thường, một người là Võ Giả hậu kỳ, một người chỉ coi như gần vào Võ Đồ trung kỳ, nhưng tình trạng của nàng thật sự cũng cực kỳ không tốt.
Với thể phách Thượng Thừa cảnh, nàng hoàn toàn có thể vung tay một cái biến đối phương thành thịt nhão. Nhưng như vậy thì vòng tuần hoàn nguyên khí trong cơ thể vốn đã đang vô cùng gắng gượng chống chịu sẽ không gánh nổi áp lực, khi đó sinh mệnh của nàng vốn đang được bảo đảm lại sẽ đi đến suy tàn.
Hơn nữa, nhìn trang phục của tên kia thì hắn là Mạo Hiểm gia. Đám người cổ quái này tuy thực lực nhiều lúc chẳng ra đâu vào đâu nhưng lại có thể móc ra đủ loại đồ vật ly kỳ cổ quái. Khi đó, mèo nào cắn mỉu nào còn không chắc chắn, nàng cũng không muốn 'lật thuyền trong mương', càng không muốn lạm sát người vô tội. Nếu tránh được thì cứ tránh.
Bởi vậy, nàng vốn định dùng uy thế để chấn nhiếp hai người kia. Dù có dọa được đối phương bỏ chạy hay sợ quá mà không cử động được đều không quan trọng, chủ yếu là để cảnh cáo đối phương không có hành động nào đáng ngờ. Sau đó sẽ tiếp cận Băng Thương, tự mình băng phong bản thân.
Đây vốn là một trong những kỹ năng mạnh nhất của thanh binh khí này, tùy vào tình huống có thể kết xuất băng tinh. Nàng đoán chừng lượng năng lượng còn dư lại có thể tạo thành một lớp tường băng dày hơn hai tấc.
Khi đó, với một lớp phòng thủ như vậy, đừng nói Võ Giả, dù có là Tiểu Thừa đến cũng chưa hẳn phá được. Dù sao băng tan rồi lại có thể tự khôi phục dựa vào Nguyên Tố xung quanh, nàng cũng có thể dựa vào dược liệu khôi phục được một vài tia khí cơ. Tất nhiên về sau vẫn cần một quãng thời gian dài để bổ sung nguyên khí, nhưng để ứng phó tình huống sau khi phá băng thì cũng đã là đủ rồi, không lâu, cần tầm một ngày.
Lệ Hàn Tuyết có chút đáng tiếc, nếu có thể gọi phi cầm truyền tin hay một số thủ đoạn khác thì đã có thể gọi người từ môn phái tới tiếp cứu. Nhưng vì chuyến độc hành này vốn là nhiệm vụ bí mật do chính thái thượng trưởng lão truyền xuống nên nàng không thể làm như vậy. Trước khi đi, vị này cũng đã nói rõ với nàng về tính nguy hiểm, thậm chí còn đặc cách cho nàng một viên Liệu Thương đan phẩm Sử Thi quý giá.
Chỉ là cũng giống như đạo lý chữa bệnh, sau khi dùng bí pháp, nàng vốn không khác người mang trọng bệnh là bao. Nếu dùng thuốc mạnh thì không khác gì 'đổ nước cứu dầu lửa', ch��� có thể trị liệu dần dần. Phần lớn dược hiệu vẫn bị nàng phong tồn trong cơ thể, không thể chuyển hóa thành lực chiến.
Điều này mới dẫn đến kết cục cuối cùng của nàng chính là lực bất tòng tâm, tự mình đổ gục xuống trước khi chạm được vào Băng Thương.
Đã tỉnh táo lại, còn chưa kịp ảo não vì sao mình lại ngất xỉu sớm đến vậy, nàng đương nhiên cũng phát hiện có một đôi ma chưởng đang càn rỡ càn quét trên cơ thể mình, phần lớn thời gian đều dừng lại ở đôi kia trước ngực.
Là một nữ tử, đối diện với tình huống như vậy làm sao có thể không tức giận?!
Nhưng tâm cảnh tu luyện đã lâu cũng không để nàng đánh mất bình tĩnh, vẫn duy trì nhịp thở ổn định như thể chưa tỉnh lại, âm thầm cảm nhận tình huống trong cơ thể.
Khi đó, Lệ Hàn Tuyết mới có chút giật mình, thương thế của bản thân thế mà đã tốt lên rồi sao?
Không, cũng không phải tốt hoàn toàn, nhưng đại khái là có thể coi như đã được sơ cứu qua, giúp nàng bảo toàn tính mạng trong thời khắc nguy kịch.
Nguyên âm vẫn còn, đối phương cũng không nhân cơ hội 'bỏ đá xuống giếng'.
Vậy thì cũng được thôi, vả lại nàng cũng là Thượng Thừa cảnh, cũng cảm giác được việc “xoa bóp” kia không phải xoa loạn mà là có cơ sở đầy đủ, có thể hỗ trợ nàng hồi phục chút huyết khí bên ngoài. Thôi thì coi như chút phúc lợi dành cho tên tiểu tử kia...
Dù sao lúc đó cũng chỉ có hai người, nàng đoán là thiếu niên Mạo Hiểm gia kia đã giúp nàng.
Vừa nghĩ vậy, nàng vừa mở mắt ra, chỉ để phát hiện:....
Người đang ngồi trước mặt nàng lúc này, lại là một nam hài!
Tình huống gì đây?
Toàn bộ công sức biên tập cho bản truyện này thuộc về truyen.free.