Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 234: Quyển 2 Chương 94: Thượng Thừa trọng thương

Rừng sâu tĩnh lặng, ánh trăng rọi xuống thân ảnh một nam hài đang chăm chỉ múa một thanh gỗ trong tay. Cách đó không xa là chỗ thiếu niên đang tĩnh tọa, trước mặt bày ra một bàn cờ gỗ, bên cạnh là một tập kỳ phổ. Thế cờ trên bàn cờ được bày ra đúng theo kỳ phổ.

Thiếu niên ngưng thần nhìn bàn cờ một hồi lâu, cho đến khi sương đêm đã đọng trên lông mày mà hắn vẫn không nhúc nhích. Chỉ khi một cơn gió trời thoảng qua mang theo mây đen che khuất một phần ánh trăng, khiến bàn cờ không còn phân biệt được quân đen quân trắng, hắn mới lắc đầu thở dài:

“Không giải được. Không hiểu nổi. Dù có đánh thế nào cũng chỉ là một thế cờ phổ thông, dù có phối hợp theo nhiều cách thì kết quả ra được cũng hoàn toàn vô nghĩa. Xem ra thật sự chỉ có thể đột phá thông qua việc nghiên cứu văn tự.”

Thiếu niên chính là Lê Thanh Vũ. Đã hai ngày trôi qua kể từ lúc hắn gặp lão nhân thần bí kia. Từ đó đến nay hắn đã nghiên cứu quyển kỳ phổ này không ngừng nghỉ, thế nhưng chung quy chỉ có thể đưa ra những kết luận cơ bản.

Thứ nhất, nếu không phải sở học của hắn không đủ, hoặc là cấp bậc của Quan Nguyên chi Nhãn không đủ, thì tập kỳ phổ này hoàn toàn không có bất kỳ huyền cơ đặc biệt nào về mặt năng lực thuộc tính. Nói như vậy, tình huống có khả năng cao sẽ nghiêng về nội dung bí pháp thì đúng hơn.

Thứ hai, về phần nội dung, thật trùng hợp thay, thứ ngôn ngữ này lại chính là ngôn ngữ xuất hiện bên trong chiếc kính mà Liben đã tặng hắn. Điều này có thể nói lên chút gì đó. Lại nói thêm, tuy rằng đã có thêm một nguồn tư liệu mới, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để hắn có thể phá giải được cấu trúc ngữ pháp cùng từ vựng của thứ ngôn ngữ này, vẫn còn rất nhiều thiếu sót.

Thứ ba, do không hiểu ngôn ngữ nên thế cờ nhiều khi cũng không đầy đủ. May mắn thay, quyển kỳ phổ này lại có tranh vẽ, tổng cộng 18 bức, tương ứng với 18 thế cờ riêng biệt.

Lê Thanh Vũ phán đoán 18 thế cờ này hẳn đại biểu cho điều gì đó. Thế nhưng mặc kệ hắn suy diễn thế nào, từ bàn cờ ban đầu đến thế cờ này, thậm chí suy diễn tiếp cho đến kết cục, hắn vẫn không đạt được bất kỳ kết quả nào. Suy đoán đương nhiên là có, nhưng đều như lục bình không rễ; trước khi có thêm bất kỳ thông tin nào khác thì giá trị của chúng gần như bằng không.

Vậy nên nói đơn giản, muốn biết thêm về lão nhân thần bí kia, bất kể là dụng ý hay theo hầu, thì tập kỳ phổ này chính là chìa khóa duy nhất. Mà muốn phá giải được quyển kỳ phổ này, trước tiên cần phải ��ọc hiểu hoặc ít nhất xác định, phân biệt rõ ràng được loại ngôn ngữ viết bên trong, điều mà hiện tại là không khả thi.

Tổng kết lại, con đường này đi không thông.

Thế nhưng cũng không phải không có đường khác.

Ngôn ngữ giống nhau, chứng tỏ lão nhân kia không ít thì nhiều hẳn sẽ có liên hệ với Liben, hoặc ít nhất là cái thôn mà đối phương sinh sống.

Một tồn tại ẩn hiện như Chân Quân có thể tự do đi lại đơn giản như vậy trong Nham quốc. Bản thân ông ta cũng từng để lộ không ít thông tin về thân thế. Bất kể trong đó bao nhiêu phần thật giả thì kiểu gì cũng tồn tại cơ sở logic. Bởi vì dù sao hắn cũng sở hữu tâm cảnh Nhị giai phối hợp Quan Nguyên chi Nhãn, đại khái có thể nắm bắt được chút manh mối cơ sở. Nếu có thể tiếp cận với cổ thư khác, dù cho cuối cùng không tìm ra thân phận chính xác, cũng có thể tìm được liên hệ.

Cuối cùng,... Vì một cách vi diệu nào đó, tiểu tử Trần An lại cảm giác hắn và lão nhân rất giống nhau, nhưng giống ở chỗ nào thì lại không nói cụ thể ra được.

Lê Thanh Vũ đã từng thử qua loại phán đoán, tỷ như tướng mệnh, khí vận, khí tràng,... thế nhưng cuối cùng tất cả đều không ngoại lệ bị bác bỏ. Nam hài cảm giác được sợi dây liên kết này huyền ảo hơn nhiều.

.....

“Mà trong này lại có một khía cạnh khác rất dễ bị người bỏ qua: Bằng cách nào mà tiểu tử này lại có thể cảm nhận được sự tương đồng giữa ta cùng đối phương, trong khi ta lại không cảm nhận được!? Từ tất cả các phương diện về cảm nhận, ta đều hơn không chỉ một bậc. Mà nếu nói đó là một mối liên hệ, thì thân là người trong cuộc, hẳn ta mới phải là người đầu tiên phát giác chứ?!”

“Trên thực tế, ta hoàn toàn không có bất kỳ cảm giác nào như vậy, dù chỉ là một tia cũng không. Điều đó dẫn đến kết luận sẽ bị phân hóa cực đoan làm hai phương hướng:...”

“Một, là đối phương bằng cách nào đấy, thông qua thủ đoạn nào đó mà có thể làm ta không phát giác được, gây ảnh hưởng đến cảm giác của tiểu tử này. Một tên tiểu đồ Huyền gia còn nhỏ tuổi, tâm hồn thuần khiết, ma chướng vẫn còn được ta dọn sạch, lại có ký ức truyền thừa đủ để phân biệt phần lớn ảo niệm.”

“Còn về phần kết luận còn lại...”

Thiếu niên sắc mặt phức tạp, khẽ thở ra một ngụm trọc khí.

Sát na sau, hắn đã không còn ở chỗ cũ, một bóng người đứng sừng sững trên ngọn cây.

Ánh mắt hắn xuyên qua hàng chục dặm rừng sâu, thẳng tắp tới tận chân trời góc núi.

Trăng sáng canh hai rọi khắp trời, thêm tầm mắt khoáng đạt như thế này, quả là thời khắc thích hợp để cảm ngộ. Thế nhưng thiếu niên đứng đấy sau một hồi cũng chỉ thở dài một hơi, dường như không tìm được đáp án mình mong muốn, nhưng sắc mặt lại dần hòa hoãn, như thể đã có được câu trả lời cần thiết.

Mặt hồ lăn tăn gợn sóng, thiếu niên lại đưa mắt xuống nhìn nam hài bên dưới. Đêm nay trăng tròn, một tháng trăng nữa cũng đã trôi qua. Hai người họ thế mà đã đi cùng nhau được một tháng.

Điều này đại biểu, chuyến đi chung này cũng sắp kết thúc. Sau đấy mỗi bên sẽ lại có hành trình của bản thân, ngày trùng phùng hẳn sẽ có nhưng không biết là khi nào, trong hoàn cảnh nào.

Lê Thanh Vũ không vì v��y mà xuất hiện tâm trạng nhớ nhung, nam hài chăm chỉ luyện tập kiếm thuật phía dưới kia chỉ đem lại cho hắn cảm xúc tán thưởng cùng mong chờ.

Đột nhiên, một dự cảm mạnh mẽ dâng lên trong lòng!

Không có bất cứ dấu hiệu báo trước, thế nhưng hắn phản ứng không hề chậm, lập tức phi thân từ trên ngọn cây xuống. Chỉ trong ba sát na đã thu hồi bàn cờ cùng tập kỳ phổ, đồng thời một tay cắp lấy Đặng Trần An, sau đó phóng đi như cưỡi ngựa.

Đặng Trần An vốn giây trước đang luyện kiếm, giây sau bỗng bị bế bổng lên như vậy liền ngẩn người trong giây lát. Thế nhưng vừa nhận ra đối phương là Lý đại ca, hắn liền không hề có bất kỳ phản ứng nào khác. Trí tuệ vượt xa những đứa trẻ cùng tuổi đủ để hắn hiểu rằng tình huống phải nghiêm trọng đến mức nào, mới khiến thiếu niên không nói một lời mà chỉ hành động.

Cứ thế, sau sáu hơi thở, kéo dài hơn hai ngàn bước, chỉ trong vài chục giây, phía trước bỗng xuất hiện một ngọn đồi nhỏ với dòng suối uốn lượn chảy qua. Lê Thanh Vũ bỗng chậm dần cước bộ, cuối cùng dừng lại bên bờ suối ngoái lại phía sau. Đặng Trần An cũng nhìn theo, trong lòng tò mò.

Một khắc, hai khắc trôi qua, lại vẫn chưa có bất kỳ động tĩnh gì ngoài tiếng gió xào xạc và cỏ lay động...

“Vù! Vù!”

Đột ngột, một chuỗi âm ba ập đến ngọn đồi nhỏ, kéo theo từng đợt gió lớn xuyên thấu vạn cây trong rừng sâu, khiến những chiếc lá ngang tàng, ương bướng cuối cùng của mùa này cũng không thể không chấp nhận mình đã già mà rụng xuống hết.

Hàn phong phối hợp hắc dạ tĩnh lặng, dù cho trăng sáng trên cao có rực rỡ đến mấy cũng không thể xua tan nỗi sợ hãi. Người bình thường hẳn sẽ phải hồn lìa phách tán vì cảnh tượng này.

Thế nhưng đương nhiên, cả hai người ở đây không có một ai là tầm thường. Đối với cảnh tượng này cũng không có nhiều cảm xúc. Thứ mà bọn họ quan tâm bây giờ chính là cái gì đã gây ra cảnh tượng vừa rồi.

Đặng Trần An còn chưa rõ ràng, nhưng Lê Thanh Vũ đã minh bạch tình huống vừa rồi, đây cũng là lý do mà hắn phải chạy thục mạng.

Thượng Thừa quyết chiến!

Đi trong rừng sâu có nhiều chỗ tốt, tôi luyện với khí tự nhiên thì không nói làm gì, đôi lúc còn tìm được chút kỳ trân dị thảo, gặp nhiều điều thú vị. Thế nhưng đây cũng là chỗ xấu, khi mà nhiều chuyện không thể phơi bày ra ánh sáng ban ngày, liền xuất hiện trong rừng tối vào ban đêm.

Thanh toán ân oán giang hồ, hay cao thủ thách đấu, phần lớn đều chọn chiến trường ở ngoài này, bởi vì đánh nhau trong thành trấn rất dễ bị Thiên Nham quân bắt giữ. Mà người ở xứ này, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, rất ít khi chọn đối đầu với Thiên Nham quân.

Vậy nên việc gặp phải chiến đấu như này kỳ thực cũng không phải chuyện gì quá kỳ lạ, thậm chí ngay cả bản thân bọn họ trong quãng đường chỉ kéo dài một tháng vừa rồi cũng đã có hai ba cuộc giao tranh. Chỉ đen đủi là lần này cả hai bên đều không phải hạng tầm thường, đều có tu vi chí ít là Thượng Thừa cảnh. Lê Thanh Vũ có thể xác định chỉ đơn giản dựa vào dư âm và cảm nhận một tia biến hóa của thiên địa.

Võ Giả thông thường đương nhiên không có cảm giác này, nhưng với thiên phú Quan Nguyên chi Nhãn gần như Thần Thông, việc này cũng không quá khó khăn. Thế nhưng nói đi thì cũng nói lại, Quan Nguyên chi Nhãn vốn là Thiên Phú chủ động, nhất thời hắn cũng không sử dụng, tại sao lại có thể cảm nhận bị động mà xuất hiện loại dự cảm mạnh mẽ đến thế?

Tạm thời đối với việc này chưa có đầu mối, lại nói kỳ thực hắn cũng chưa ho��n toàn lý giải được Thiên Phú của bản thân, hắn liền không quá chú ý chuyện này. Tâm thần hắn tập trung vào việc đối phó với tình hình trước mắt.

Sau khi cảm nhận hai luồng thiên uy biến hóa tức Thượng Thừa cảnh giao thủ, hắn đã chạy một mạch hơn hai dặm đường. Về cơ bản, chỉ cần không xui xẻo nằm trên đường di chuyển của đối phương thì bọn họ có thể xem như an toàn.

Bởi vì thông thường chiến cuộc của Thượng Thừa cảnh tuy đúng là có thể lan ra phạm vi mấy dặm xung quanh, thế nhưng trọng tâm chủ yếu đều nằm trong phạm vi trăm bước hoặc hơn. Còn lại thì đều chỉ là khí lưu, nhiều nhất cũng chỉ thổi ngã được người bình thường.

Lại nói, chạy được đến đây, có ngọn đồi nhỏ và con suối nhỏ làm bình phong tự nhiên. Nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, bọn họ cũng sẽ có nhiều không gian hành động hơn. Ngược lại, chạy tiếp không phải là thượng sách.

Thế nhưng đó cũng chỉ là vạn bất đắc dĩ, chắc hẳn tình huống không thể nào tệ đến mức đó... đúng không?

Lê Thanh Vũ nghĩ đến sau khi hai đợt khí lưu đã xông tới, cũng đã không còn bất kỳ động tĩnh nào nữa, cho đến khi, một điểm đen như mực, tựa như mặt trăng bị lấm chấm mụn, bỗng lớn dần trên không trung, cuối cùng hóa thành một đạo hắc ảnh đâm sầm xuống mặt đất, cách hắn và Đặng Trần An không quá sáu trượng!

Đó là một thanh trường thương! Thương dài bảy xích, khắc hình băng hoa, chạm trổ phúc tướng, tràn ngập khí tức cổ xưa.

Sử Thi phẩm Nguyên Khí!

Đặng Trần An nuốt ực một tiếng. Hắn tuy không như Lê Thanh Vũ có thể đánh giá toàn cục, nhưng lại hoàn toàn nhận biết rõ một điều: đại phiền phức sắp ập đến rồi!

Quả đúng không ngoài dự đoán, lại qua mấy giây, một bóng người như u linh xuất hiện từ sau các hàng cây, bước về phía bọn họ với tốc độ thoạt nhìn chậm rãi nhưng lại vô cùng nhanh chóng.

Nam hài có chút mở lớn con mắt, bởi vì người đến không ngờ lại là một mỹ nữ!

Một mái tóc dài tuy tán loạn nhưng vẫn không mất đi thần vận, môi đỏ má hồng, đôi mắt long lanh đầy đề phòng nhìn chằm chằm bọn họ.

Lại nhìn xuống dưới, một bộ dạ hành phục tím lam không che hết được dáng người nóng bỏng, lại còn ở một số nơi như cổ lộ ra làn da trắng muốt, tràn ngập vẻ quyến rũ chết người...

Thế nhưng điều này đối với hai người ở phía đối diện mà nói, đều không có quá nhiều ý nghĩa.

Đặng Trần An là một nam hài, tuy rằng thông minh từ sớm, nhưng vẫn chưa hiểu chuyện tình yêu nam nữ. Cộng thêm ký ức truyền thừa đã sớm khiến hắn có chút khí chất nhìn thấu hồng trần, nữ sắc suy cho cùng chỉ là máu mủ tanh hôi, cái bẫy của luân hồi đau khổ vô lượng kiếp...

Còn về phần Lê Thanh Vũ, hắn đang nhìn chằm chằm vào đôi gò bồng đào hơi quá cỡ của đối phương...

Đừng hiểu lầm, đây cũng không phải là vì ham muốn thể xác, mà chỉ đơn giản, đó chính là nơi mà nữ tử kia chịu thương thế thảm trọng nhất, thậm chí còn lộ ra cả bạch cốt bên trong.

Không phải da thịt trắng hồng, mà là bạch cốt, chuyện trọng yếu nên cần được nhấn mạnh thêm lần nữa!

Ý nghĩa vô cùng đơn giản, đánh vào đây, sát thương bạo kích tăng mạnh, tỷ lệ bạo kích 100%!

Ngoài ra, đó cũng không phải là ��iểm duy nhất cần chú ý. Bên hông của nữ tử này cũng có một vật tương tự với thứ thiếu niên đang đeo, là một viên bảo ngọc.

Sử Thi phẩm Thần chi Nhãn, Lôi hệ!

Ps: Lại nhớ có ông nào cầm Xiao TLBK 99% vẫn còn hụt bạo kích =)

Truyen.free nắm giữ mọi quyền đối với nội dung biên tập này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free