(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 232: Quyển 2 Chương 92: Tử Vong động tĩnh (2)
“Đại ca?”
“Hửm?”
Đặng Trần An có chút muốn nói nhưng lại vẫn do dự. Chủ yếu vì trạng thái của vị Lý đại ca này đang có chút đáng sợ. Mặc dù bề ngoài không biểu lộ gì, nhưng đi cùng một lúc lâu là có thể cảm nhận được.
Chỉ là cũng không phải cảm giác âm trầm hay sát cơ nồng nặc, ngược lại là một cảm giác... nói thế nào để miêu tả đây nhỉ? Đúng rồi, giống như thần binh lợi khí ra khỏi vỏ! Không sai!
Thần binh ra khỏi vỏ, bản thân đã toát ra khí thế sắc bén. Tuy rằng sẽ không chủ động hại người, nhưng lại khiến người xung quanh phải úy kính, cũng không phải bất kỳ ai đều có tư cách đến gần.
Hơn nữa, cho dù là thần binh cũng chỉ có tinh thần áp bách. Đằng này, Đặng Trần An còn cảm giác như bản thân đang rơi vào hố sâu, xung quanh có phong cương liệt hỏa đè ép tâm thần. Việc cậu vẫn có thể lên tiếng hỏi đã nói lên tâm chí kiên định, nhưng cũng chỉ đến thế thôi. Thêm một bước nữa để nói ra ý kiến thì đã không còn đủ sức.
Cũng vừa mới nhận ra điều đó, Lê Thanh Vũ rời mắt khỏi quyển thư tịch trên tay, xoa xoa mặt mấy bận để điều chỉnh lại cảm xúc của bản thân. Uy thế trên người lúc này mới giảm bớt, nhưng vẫn chưa hoàn toàn thu liễm lại được như lúc đầu.
Tuy nhiên, điều này cũng không thể trách hắn, bởi trải nghiệm vừa rồi thực sự quá mức quái lạ.
Một vị Chân Quân mơ hồ hư thực, thế mà sau khi tiếp cận hắn lại rời đi một cách khó hiểu. Cuối cùng để l���i một bản kỳ phổ. Thứ mà hắn vừa đứng dậy đã thấy nó nằm ngay dưới mông từ lúc nào không hay. Mở ra, hắn phát hiện bên trong đúng là cờ vua, nhưng lại được diễn giải bằng một loại ngôn ngữ... giống với thứ ngôn ngữ trên chiếc kính mà Liben đã tặng hắn!
Tại sao lại là Chân Quân hư thực bất định? Bởi vì hiện hắn đại khái đã nắm rõ, chỉ có Chân Quân hoặc ít nhất là Đại Thánh, trong trường hợp có chủ đích, mới có thể che giấu tu vi hoặc bản nguyên trước mặt hắn, bởi vì điều này có liên quan tới Pháp Tắc. Còn cao hơn nữa là Đạo Quân thì hắn không nghĩ tới, vì tỷ lệ quá thấp, không đáng suy xét.
Việc này đúng là đã khơi dậy vài suy nghĩ trong lòng hắn, nhưng cũng đồng thời khiến cảnh giác của hắn nhất thời tăng lên đến cực điểm. Điều này dẫn tới việc khí tràng có chút quá mãnh liệt, không kiểm soát được, làm cho Đặng Trần An bên cạnh thở không nổi.
Hiện đã khá hơn, chàng trai trẻ lúc này mới khẽ thở ra một hơi hư không. Nhìn thấy cảnh đó, Lê Thanh Vũ khẽ nhíu mày, càng nhận ra bản thân bất thường.
Điều n��y là không nên. Với tâm cảnh của hắn, mặc dù đối phương có là Đạo Quân đi chăng nữa cũng sẽ không đến mức mất kiểm soát tâm thần như thế này. Hẳn còn phải có nguyên do khác.
Do chiếc kính? Khó có khả năng.
Do bản kỳ phổ đang cầm trên tay kết hợp với ván cờ tưởng tượng vừa nãy? Có một tỷ lệ nhất định.
Do vừa rồi nhìn thấy cảnh tượng thiên hôn địa ám kia? Có lẽ.
Phối hợp tất cả các điều kiện trên? Vượt quá sáu mươi phần trăm, tạm coi như sự việc đã xảy ra.
Nên có cách ứng phó nào? ...
Lê Thanh Vũ đi đến một kết luận khả dĩ nhất mà hắn có thể nghĩ ra. Trong đầu liên tục xâu chuỗi từng dữ kiện dù là nhỏ nhất, ví như hành vi cử chỉ của bản thân và đối phương, lặp đi lặp lại việc phán đoán mục đích của cả hai bên, phân tích về cục diện cùng lợi ích để từ đó đưa ra phương hướng giải quyết...
Nhưng vì thiếu dữ kiện, hắn không thể biết trạng thái này xảy ra phần lớn là do tháng trước, khi tiếp xúc với Nham Thần Tượng, hắn đã từng bị “giết” một lần. Giờ đây, hắn lại gặp phải vị Thiên Tôn chấp chưởng Tử Vong, người mà ở kỷ nguyên Tiên Đạo được xưng là một trong Tam Vương Địa Phủ, lại còn nằm trong bố cục của một vị Đạo Tổ không muốn lộ danh tính nào đó. Chính vì thế, hắn dần đưa ra những suy đoán và kết luận sai lầm, càng ngày càng xa rời sự thật, mặc dù nhìn từ bên ngoài lại khá tương đồng.
Nhưng mà diệu thay, tựa như phong thủy luân hồi chuyển vần, không cách ngày. Sự khó chịu này không chỉ mình hắn phải chịu đựng, mà còn có kẻ kia nữa.
****
Yên Diệt Tử Vong Thiên Tôn thổ ra một ngụm huyết, dáng vẻ có chút chật vật, hơi gằn cổ xuống, hô hấp hỗn loạn.
Ngay vừa rồi, khi phát giác có vị khách không mời mà đến, Thảo chi Thần Quân, Linh của Thế Giới Thụ, Đại Thần Vương Rukkhadevata đã mở mắt. Ngay khoảnh khắc ấy, một hơi trấn trụ vị Thiên Tôn đã vượt qua kỷ nguyên mà đến, người vốn đạt cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên nhưng nay đã gột bỏ hai chữ "Hỗn Nguyên" này, khiến lão nhân phải hộc ra cả máu.
Mặc dù đã tự tổn toàn bộ tu vi để ngăn chặn “Tri Thức Độc” xâm nhiễm thế giới, giờ đây nàng không khác gì tay không tấc sắt. Nhưng vẫn phải xem đây là nơi nào. Đây là nơi gần nhất với bản thể của Thế Giới Thụ, cũng là bản thể của chính nàng!
Ở nơi này, lực lượng nàng có thể bộc phát ra hoàn toàn không theo lẽ thường. Nếu ở thời kỳ toàn thịnh, nàng thậm chí có thể bộc phát lực lượng đến tứ kiếp Niết Bàn kỳ, thậm chí là ngũ kiếp, hoàn toàn có thể áp đảo cả Nhân giới đệ nhất cường giả Nham Vương Đế Quân. Dù cho giờ đây không còn tu vi Linh thể, nàng vẫn đủ sức đẩy lui Hỗn Nguyên cảnh Đạo giả, huống chi là vị Đại La Kim Tiên đã mất cả hai chữ "Hỗn Nguyên" này.
Tất nhiên, Đại Thần Vương cũng không phải loại người dùng vũ lực thay cho lễ nghĩa như vậy, chỉ là trạng thái của nàng lúc này thực sự rất tồi tệ. Ngoại trừ một số việc đặc biệt quan trọng ra, nàng hoàn toàn không rảnh để ý đến bất kỳ chuyện nào khác.
Đột nhiên, chuyện lần này lại nằm trong phạm trù đó.
Lão nhân hơi run rẩy, khẽ mở bàn tay. Chiếc lá vừa nãy nhận được từ chàng thanh niên áo lục bay ra, với tốc độ ch��m rãi nhưng lại rất nhanh xuyên qua không gian, bay đến trước mặt bóng dáng đang tựa lưng vào Thế Giới Thụ kia, sau đó từ từ tiêu biến.
Đồng thời, trong mắt của Đại Thần Vương, ánh mắt nàng lại dần lấy lại tiêu cự.
Thêm mấy phút trôi qua, lão nhân bỗng phát giác, dường như sắc đỏ rực bao trùm không gian đã rút lui đôi chút, nhường chỗ cho tịnh quang. Tất nhiên, cũng không phải vĩnh cửu, tịnh quang chập chờn rất rõ ràng, xem ra cũng không thể chống đỡ được quá lâu.
Đây không phải là ảo giác, bởi vì lúc này đây, đứng trước mặt lão đã là một nữ tử, thân mặc bạch lục y sam, làn da trắng cùng non mịn như từ nhụy sen bước ra.
Không phải ai khác, chính là Thảo chi Thần Quân Rukkhadevata, còn được gọi là Ma Thần Buer, lúc này đã hoàn toàn tỉnh giấc.
“Thần Quân đại nhân, không hẹn mà gặp, thật vô cùng xin lỗi.” Lão nhân ôm quyền hành lễ, dù sao cả hai cũng từng cùng cảnh giới, nên hắn không dùng thêm những từ ngữ mang ý kính bái nào khác. Hơn nữa, đằng sau còn có một tầng quan hệ phức tạp.
“Có thể đón tiếp một vị cự phách nắm giữ trí tuệ ở tầng thứ cao nhất đến từ kỷ nguyên khác như ngài, là vinh hạnh của ta. Ta mới là người phải xin thứ lỗi vì đã không tiếp đón chu đáo.”
Rukkhadevata nhìn đối phương, sắc mặt có chút phức tạp, thi lễ đáp lại, sau đó nói tiếp:
“Nhưng vì cũng không có quá nhiều thời gian nên để ta nói thẳng. Ý tứ cùng mục đích của chư vị ta đều đã hiểu rõ. Nhưng thân là Linh của Thế Giới Thụ, Thần Quân chưởng quản trí tuệ thế gian, ta có thể nói rằng con đường này, một khi đã bước chân vào, liền không thể vãn hồi. Dù cho là Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới nhìn xuống cũng là như vậy, đừng nói là phổ thông –“
“Đừng nói là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên bình thường, dù có là Hỗn Nguyên Thái Thượng Kim Tiên, nếu chỉ có chút sơ sẩy cũng sẽ thân tử đạo tiêu ngay tại chỗ. Thần Quân đại nhân định nói vậy đúng không? Có lẽ đại nhân không biết, nhưng ta đã ở đây rồi, vậy thì chỉ có tiến chứ không có lùi.” Lão nhân nghe vậy không hề động dung, chỉ nhàn nhạt tiếp lời.
“Vạn sự trên thế gian, đều có cơ hội quay đầu. Không có con đường nào là không có đường lui.” Đại Thần Vương thở dài một tiếng, nhưng chung quy cũng không nói thêm lời nào nữa, tránh sang một bước, nhường đường.
Lão nhân thấy vậy gật đầu, cũng không nhiều lời, liền cất mình bay về phía Thế Giới Thụ.
Chỉ là đột nhiên, ngay khi lão nhân vừa đi ngang qua, Đại Thần Vương bỗng hỏi:
“Ngài là ‘hắn’ đúng chứ?”
Lão nhân không đáp, cũng không có bất kỳ dị động nào, tựa như không nghe thấy gì, tiếp tục bay đi.
Nhưng nhiều lúc trên thế gian này, việc không có phản ứng trước điều bất thường chính là bất thường lớn nhất, cũng là câu trả lời cho một số câu hỏi. Thế nên, Đại Thần Vương lại hỏi tiếp:
“Chính xác hơn, là Đạo thân của ‘hắn’ phải không?”
“....”
“....” Hai bên lại im lặng.
Mãi đến khi lão nhân sắp tiếp xúc với bản thể của Thế Giới Thụ, Đại Thần Vương mới hỏi nốt câu cuối cùng, vừa đủ ba câu hỏi:
“Ngài có thể thay ta hỏi ‘hắn’ được không, liền hỏi: ‘Vì sao?’”
Câu hỏi này vừa ra, thân thể của Tử Vong Yên Diệt Thiên Tôn đột nhiên dừng lại, ngay lúc chỉ còn cách Thế Giới Thụ không nhiều hơn một trượng.
Lão nhân sắc mặt phức tạp đến cực độ, tựa như trong lòng có ngàn vạn lời muốn nói nhưng lại không thể hé môi nửa lời.
Biểu lộ như vậy không chỉ xuất hiện trên mặt hắn. Ngay cả ở một khoảng Thời Không không biết xa xôi đến m���c nào, trong tòa đạo quan rách nát kia, vị Đạo Tổ trẻ tuổi ngồi thở dài. Trên khuôn mặt hắn xuất hiện từng tia thần sắc mà nếu để đệ tử của hắn là Thiên Đế nhìn thấy sẽ vô cùng kinh ngạc, bởi vì trong ấn tượng của y, từ thuở thiên địa khai sinh đến nay, sư phụ hắn lúc nào cũng mang vẻ ung dung vô ưu, nhiều nhất là nghiêm túc, chứ chưa từng xuất hiện sắc thái này.
Hổ thẹn.
Phải, vốn mang danh không hổ thẹn với chúng sinh, không hổ thẹn với thiên địa, thế mà Đạo Tổ lại đang hổ thẹn. Vì sao?
Vì đã không làm tròn trách nhiệm.
Nhưng ngay sau đó, Đạo Tổ nghe được:
“Ta sẽ không thay ngươi hỏi ‘hắn’. Đợi đến khi tự hắn gặp ngươi, hãy hỏi ‘hắn’ câu đó đi. Niết Bàn chuyển kiếp cũng không hoàn toàn là con đường tốt. Lấy bản thân ta làm ví dụ, chung quy cũng chỉ là trị ngọn không trị gốc. Ngươi đây là hi sinh bản thân chỉ để đổi lấy thời gian vô nghĩa.” Lão nhân nói.
Nào ngờ nghe được lời này, Thảo chi Thần Quân không những không hề mặt ủ mày sầu, mà còn tiêu tan hết toàn bộ biểu cảm phức tạp trên m��t, thay vào đó là một nụ cười vô ưu giác ngộ. Nàng chắp tay, nói:
“Chút thời gian này sẽ không vô nghĩa, nếu nó có thể mang lại chút hơi thở cho thế giới này, và nhìn xem bao nhiêu sinh linh đã, đang và sẽ vì thế mà không phải chết bất siêu sinh. Vì thiên hạ chúng sinh mưu cầu một đường sống, chỉ bằng tính mạng cùng Đạo của ta, thế này đã quá đáng rồi. Hơn nữa, đây vì sao lại không phải là tu hành? Nếu ta có thể vì thế mà đột phá Thất giai Cung Mệnh, siêu nhiên tam giới, chẳng phải sẽ càng có thể mưu cầu thêm một đường cho kỷ nguyên này sao? Nói thật đi, Phong Thần rất tốt, nhưng nhiều lúc ta cảm giác hắn không quá đáng tin, không phải về mặt nhân phẩm mà là thật sự sợ hắn uống rượu làm hỏng việc...”
Tử Vong Thiên Tôn nghe vậy, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, cuối cùng hướng lên trên trừng mắt, tựa như đang đối thoại với một người nào đó cách Thời Không.
Chủ của Thanh Cảnh bóp mũi cười khổ, cũng là cười thẹn.
Đã không còn lời gì để nói, lão nhân không lãng phí thêm thời gian nào nữa, tiến vào trong Thế Giới Thụ, từ đầu đến cuối không hề quay đầu lại.
Bởi vì hắn sợ, nếu quay đầu lại, hắn sẽ không thể tiếp tục khống chế cảm xúc của mình.
****
Bên trong Thế Giới Thụ không chỉ có không gian lưu trữ ký ức của toàn bộ Teyvat, mà còn có một số không gian khác sâu hơn, thần bí hơn.
Và nơi lão nhân đến cũng là một trong số đó.
Ở nơi ấy, xung quanh một mảnh trắng xóa, lại có một cây bồ đề.
Dưới gốc bồ đề lại đặt một chiếc bồ đoàn, bên cạnh đó còn có một nam tử trọc đầu đang nằm, dáng vẻ nhàn nhã.
“Chao ôi! Tỉnh mộng bình sinh hỏi ai vừa say giấc, mở mắt ra bên cạnh đã thấy tôn thần tiên đứng đó. Thần Tiên ơi, độ ta được không?”
Nam tử này phát hiện người đến, lập tức cất tiếng, trông nét mặt cực kỳ kích động.
Nhưng bộ dáng lại không đi đôi với sắc mặt, hắn vẫn nằm như cũ, thậm chí ngay cả một chút động đậy cũng không.
Hiển nhiên, cũng không phải vì thân thể có vấn đề, bởi vì câu nói sau đó lại là:
“Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thôi vậy, một vị Đại La Kim Tiên thì còn quá yếu. Hỗn Nguyên V�� Cực Kim Tiên đến thì may ra mới tạm được.”
Nội dung biên tập này là tài sản độc quyền của truyen.free, xin quý độc giả lưu ý.