(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 231: Quyển 2 Chương 91: Tử Vong động tĩnh (1)
Năm ấy, trên nhìn thấu trời xanh khuyết, dưới ngó đất vũ lâm. Dẫu đã cận kề nấm mồ, số phận vẫn chưa buông tha. Đời người gói ghém trong tiếng cười, tiếng khóc. Vì nàng mà tiễn biệt, tóc bạc sầu bi, vẫn chẳng thể dứt lòng. Đến cuối cùng, không biết thân thể nằm trong quan tài liệu có còn hơi ấm, chỉ biết tấm thân dãi dầu sương gió này đã hoàn toàn lạnh giá. Chỉ còn vương lại chút hơi ấm của sắc huyết hồng.
….
“…. Xin lỗi lão trượng, để ngài nhớ lại chuyện bi thương.” Đặng Trần An nghe xong mấy lời ấy, sắc mặt thoáng chút phức tạp, khẽ khàng cất lời xin lỗi.
Lão nhân chỉ cười cười khoát tay, ra hiệu không để ý, trong mắt lại tràn ngập nỗi niềm thương nhớ:
“Lại nhớ những ngày tháng đó, tuy chẳng hề dư dả, nhưng cuộc sống của chúng tôi vẫn trọn vẹn hạnh phúc.”
“Sáng cày cấy, chiều ngắm mặt trời lặn sau rặng núi, thỉnh thoảng nhâm nhi chén trà, bày vài ván cờ, ăn chút bánh trái...”
“Nội tử nhà tôi chẳng hề biết nấu ăn, gần như món nào nàng làm cũng hỏng, đồ ăn lúc nào cũng thiu thối không rõ nguyên do. Bởi vậy, mọi việc bếp núc đều do một tay lão già này lo liệu. Cũng may năm xưa tôi từng đi học việc, lăn lộn ở mấy quán ăn nên cũng học được chút tay nghề, nhờ thế mà hai cái dạ dày này mới không đến nỗi đói meo...”
“...” Lê Thanh Vũ nãy giờ chỉ ngồi lặng im tại chỗ, trong lòng mơ hồ tưởng tượng ra một khung cảnh an bình.
Câu chuyện mà lão nhân vừa kể tuy không có gì đặc sắc, chung quy cũng chỉ là cuộc sống dung dị của một đôi vợ chồng nông dân, nhưng đối với hắn lại có sức hút hơn cả muôn vàn cố sự chép trong thư tịch.
Thở nhẹ một hơi, phảng phất như đang thổ nạp linh khí, hắn bỗng cất lời:
“Không biết lão trượng có muốn hạ một bàn cờ?”
“Ồ? Thiếu hiệp muốn theo thân già này so ngón nghề?” Bừng tỉnh từ trong hoài niệm, lão nhân nghe vậy ồ lên một tiếng, sắc mặt có chút nghiềm ngẫm hỏi.
“Lão trượng đã kể cho huynh đệ chúng ta nghe nhiều chuyện như vậy, nếu không thể giúp ngài tiêu khiển chút thì thật là thất lễ. Chẳng phải lão trượng từng nói, cờ là một trong những thú vui duy nhất của ngài hay sao?” Lê Thanh Vũ đáp, tay hắn cũng định lấy ra từ trong giới chỉ một bàn cờ.
(Đừng hỏi tại sao lại có, một người đi xa như hắn, chuẩn bị rất nhiều thứ.)
“Ra là vậy... Cũng được, hôm nay đi không gặp lão hữu, vốn tưởng không thể tận hứng. Nay lại gặp thiếu hiệp nói vậy thì còn gì bằng? Mà thôi, bàn cờ hay gì cũng không cần đâu.” Lão nhân ra vẻ gật gù, đưa tay khẽ vuốt chòm râu dưới cằm, nói.
“Ý của lão trượng là?”
“Không biết thiếu hiệp đã từng nghe đến một lối chơi cờ, gọi là tưởng kỳ (cờ tưởng)?”
“...Thì ra lão trượng cũng là người trong đồng đạo! Vậy xin tiền bối thứ lỗi cho vãn bối nãy giờ thất lễ.” Lê Thanh Vũ nghe xong, ánh mắt như sáng lên, đáp.
“Hóa ra thiếu hiệp cũng là người trong đồng đạo! Ha ha, hiếm thấy thật. Mà thôi, tiền bối gì chứ, đạt giả vi sư, nghệ giả vi sĩ, không khéo lão đây còn phải gọi ngược lại ấy chứ.”
Hai người lại cười nói thêm vài câu, không khí bỗng thân thiết hơn hẳn, khiến Đặng Trần An đứng một bên chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.
“Nếu vậy, kính lão đắc thọ, xin mời lão trượng đi trước.” Thiếu niên dường như thấy hợp tình hợp lý, gật đầu.
“Đã nhường rồi.” Khẽ vuốt chòm râu, lão nhân không nói thêm lời nào, thoáng chút hồi hộp và mong đợi, nhưng tâm cảnh được tôi luyện qua bao năm chơi cờ đã áp chế tất cả.
“E4.” Giọng khàn khàn vang lên hữu lực.
“E5.” Giọng thiếu niên thanh thuần, thiếu đi gió sương lại nhiều hơn chút phong mang tự tin.
“Mã F3.”
“Mã C6.”
“D4.”
...
Sau một hồi giao tranh, đến một lúc nào đó, Lê Thanh Vũ phải chậm rãi nhắm mắt suy nghĩ. Ở nơi khô ráo đến giọt mưa cũng khó lọt qua, bất ngờ lại có mấy giọt mồ hôi lấm tấm trên trán hắn.
Lão nhân này, không tầm thường!
Kỳ nghệ nếu đã nhập môn, ắt sẽ phân chia phẩm cấp. Qua nhiều lần quan sát các ván cờ ở những kỳ quán và tìm hiểu về giới kỳ đàn ở cảng Ly Nguyệt, hắn đại khái nhận ra trình độ của mình đạt tới nhị lưu đỉnh phong, thậm chí có thể gọi là quốc thủ. Thi thoảng, hắn còn có thể vươn tới đẳng cấp quốc thủ nhất lưu đương thời, còn tam lưu thì chỉ tầm kiện tướng phổ thông ở thế giới cũ của hắn.
Tất nhiên, nhận định này không có quá nhiều cơ sở vững chắc, chỉ là hắn dựa vào cảm giác của bản thân để đánh giá. Lấy kỳ nghệ của mình làm nền tảng, rồi so sánh với trình độ hiện tại và giới kỳ đàn ở đây, có thể thấy rõ kỳ nghệ của hắn đã tiến bộ vượt bậc.
Điều này kỳ thực một phần là nhờ tu vi và thiên phú đã tăng cường khả năng tính toán của hắn, phần lớn còn lại nằm ở tâm cảnh – thứ mà bản thân hắn trong quá khứ hoàn toàn không thể sánh bằng.
Vậy thì, tại sao một người được mệnh danh là trí giả, sở hữu trí lực đáng sợ như hắn, lại không phải hạng đỉnh cao trong môn kỹ nghệ này? Cần phải hiểu rằng, để đạt đến đỉnh phong, không chỉ có nền tảng tốt là đủ. Nó còn đòi hỏi phải đặt rất nhiều tâm sức, tư tưởng vào đó, và cả sự phù hợp với bản thân. Từ đó dẫn đến nhiều tình huống, không phải là không thể thắng, nhưng lại cố tình thua, đó là yếu tố tâm lý.
Lấy ví dụ như một vị khách khanh nào đó ở Vãng Sinh đường. Rõ ràng, khả năng tính toán của người đó hoàn toàn có thể lướt qua mọi biến hóa trên bàn cờ 64 ô, dù cho nó phức tạp đến mức nào. Thế nhưng, người đó vẫn thua chỉ vì quá yêu thích chiêu trò dùng tốt, lại kiên định với quan niệm dương mưu, dùng một lực phá mười hội, thẳng tiến chứ không thích quanh co. Cuối cùng, thà mất quân chứ tuyệt đối không mất tốt.
Bởi vậy, chung quy lại, kỹ nghệ nếu xét từ góc độ cao hơn, tất cả đều nằm ở một niệm.
Tuy nhiên, chỉ cần cho hắn thời gian, dựa vào nền tảng sẵn có, hắn có niềm tin sẽ vươn lên hàng nhất lưu, vững vàng chiếm lĩnh vị trí, thậm chí từ đó vấn đỉnh phong hào, ghi danh trong giới kỳ đàn.
Chỉ là đó là chuyện tương lai, còn hiện tại, người ngồi trước hắn, có lẽ đã là một nhất lưu kỳ sư đỉnh phong, thậm chí còn có thể là một phong hào.
Nước thí Hậu như vậy, lại thêm ván cờ này còn đặt cược vào những biến hóa cuối cùng dựa trên tàn cuộc mà ảnh hưởng đến trung cuộc... Hắn thật sự muốn hỏi đối phương đã nghĩ thế nào mà ra được nước cờ ấy?
Cũng may lão nhân không có tu vi, nếu không, với kỳ kỹ bậc nhất lưu phối hợp thêm thế cờ bức người, chắc hẳn không ít người tâm thần bất ổn đã tại chỗ thổ huyết nội thương rồi. Đương nhiên, việc đó không bao gồm hắn, bởi hắn sở hữu Ý Chí Thần Thông cùng Nhị giai Cung Mệnh trong tâm cảnh, muốn làm tổn thương hay ảnh hưởng đến tâm thần của hắn, e là rất khó!
Lê Thanh Vũ nghĩ vậy, lại mở mắt ra, vừa định nói nước đi tiếp theo – lựa chọn không ăn con Hậu thí thơm phức này, vì ở đẳng cấp này, một nước thí như vậy tất nhiên sẽ ẩn chứa hậu chiêu lợi hại, nên cần phải tính trước phòng thủ. Thế nhưng, chỉ một âm tiết còn chưa kịp thốt ra, ánh mắt của hắn đã đối diện với ánh mắt của đối phương, sau đó...
Sau đó, lại chẳng thấy gì nữa... Chỉ còn một màu xám... Dịu dàng nhẹ nhàng, nhưng lại cương quyết bá đạo không cho phép chối từ, miên man bất tận như muốn đoạt lấy hoàn toàn tâm thần hắn...
Cũng may, đã có kinh nghiệm từng trải, không phải kẻ mới vào nghề, Lê Thanh Vũ lập tức cắn mạnh đầu lưỡi. Nhờ cơn đau và Ý Chí Thần Thông, hắn bừng tỉnh, chấm dứt trạng thái vừa rồi.
Theo cảm giác của hắn, chuyện vừa rồi chỉ kéo dài trong một cái chớp mắt. Nhưng khi ngước lên, hắn thấy lão trượng đã biến mất, chỉ còn nam hài đang thu dọn đồ đạc. Hắn liền hiểu rằng, mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.
“Trần An? Lão trượng vừa nãy đi đâu rồi?” Lê Thanh Vũ lập tức hỏi, trong lòng dâng lên mười phần cảnh giác, sẵn sàng sử dụng Thủy Vực cùng Thần Thông bất cứ lúc nào.
“Hửm, đại ca đang nói gì vậy? Chẳng phải ngài vừa tỷ thí kỳ nghệ xong với lão trượng, hai bên hòa nhau rồi lão trượng rời đi sao?” Đặng Trần An nghe vậy, vẻ mặt khó hiểu đáp. Tuy nhiên, vì đã đi cùng đối phương một thời gian, đủ để dựa vào ngữ khí mà đoán được tâm tư, hắn lập tức sững sờ, tròn mắt.
Bốn mắt nhìn nhau, trong lòng đều có cảm giác không thể tin nổi.
Chỉ được giây lát, khi cảm nhận lại cơ thể, Lê Thanh Vũ bỗng cảm thấy nghi hoặc. Ý thức của hắn vốn đã mơ hồ một lúc, theo lý mà nói thì không thể tiếp tục duy trì Thần Thông, vì tất cả đều dùng vào việc đột phá ý chướng. Vậy mà tại sao trên người hắn vẫn khô ráo?
Ngẩng đầu lên, trời đã tạnh mưa từ lúc nào, trả lại một vòm trời xanh trong.
Hòa sao? Đây quả là trò đùa nực cười nhất hắn từng nghe.
Ánh dương rực rỡ chiếu thẳng vào mắt, nhưng không làm hắn thấy chói hay khó chịu, chỉ gợi nhớ đến cảm giác vừa rồi, cái khoảnh khắc mà... Thiên địa bị rút c��n mọi sắc thái, tối tăm ảm đạm không chút ánh sáng, chỉ còn lại một màu xám tro thuần khiết.
….
Trên ngọn núi cao ngất, một thân ảnh đứng lặng giữa gió, ba bước đã vượt qua sáu ngàn dặm đường. Trên người vẫn là bộ y phục xám cũ kỹ của một lão nông. Lão nhân đưa một cánh hoa sen vàng lên mũi, hít hà hương th��m.
Sen này có tên, gọi Kalpalata. Núi này cũng có tên, là Devantaka.
Ngọn núi cao nhất của Thảo quốc, cao hơn cả Thánh Thụ chống đỡ Giáo Viện, cao hơn cả Ly Nguyệt Thiên Hoành sơn, duy có Long Tích Tuyết Sơn, Khánh Vân Đỉnh có thể sánh bằng.
Từ nơi lão giả đứng, nhìn xuống có thể thấy được một cỗ thiết giáp khổng lồ đang ngả lưng tựa vào núi sau khi đã về hưu mấy thế kỷ trước, lại dường như vẫn còn chưa dứt hơi thở cuối cùng.
Dường như tức cảnh sinh tình, lão khẽ thở dài một hơi, rồi thả bông hoa sen trong tay, mặc nó theo làn gió bay đi.
Lão đang chờ một người.
Và lão cũng không phải chờ lâu. Chẳng đầy mấy giây, phía sau lão đã xuất hiện một thanh niên vận lục y, trước ngực có huy hiệu của học phái Amurta.
Vừa kịp nhìn thấy cảnh lão nhân thả hoa sen bay đi, lại nhìn bao quát cảnh sắc cây cỏ um tùm xung quanh, thanh niên nhếch miệng cười:
“Khá kín đáo đấy. Dù mới tới nơi này không lâu, xem ra ngươi cũng đã quen thuộc rồi. Ta có chút đánh giá thấp ngươi, còn tưởng rằng vừa đến ngươi đã phải dọn dẹp một Tử Vực chứ?��
“Cũng chẳng phải chuyện gì đáng nói. Chủ yếu là tâm không còn vướng bận, sinh tử liền xem nhẹ. Vả lại, những thứ này vốn không nhận thức sinh tử, chúng thuận theo quy luật tự nhiên nên sẽ không bị ảnh hưởng, cùng lắm chỉ bị vặn vẹo đi mà thôi.” Lão nhân không nhanh không chậm đáp.
“Ngươi đã gặp ‘hắn’ rồi, thấy thế nào? Dù sao trong số chúng ta, ngươi hẳn là người ít hiểu về ‘hắn’ nhất.” Thanh niên bắt được trọng điểm, hỏi.
“Cũng... chẳng có cảm xúc gì đặc biệt.” Dưới đáy mắt lão nhân hiện lên bóng hình một thiếu niên, lão dùng giọng mệt mỏi nói: “Chỉ là có chút ‘À, ra là vậy’ mà thôi. Thôi, nói chuyện đến đây là đủ rồi, chính sự không nên chậm trễ lâu hơn.”
Lục y thanh niên nghe vậy gật đầu. Trong tay hắn không biết từ lúc nào đã xuất hiện một chiếc lá, nhẹ nhàng bay từ bàn tay mở rộng này sang bàn tay khác.
“Cẩn thận lời nói, tình huống của nàng, không lạc quan.”
“Ừm.” Lão nhân ừm một tiếng, lại đặt tay xuống mặt đất, dường như đang dò tìm.
“Lại nói hẳn ngươi cũng nhìn thấy T��� Vực, có ý kiến gì?”
“Cùng chúng ta Ngoại Ma không khác, ghê tởm.” Lão nhân không quay đầu, hồi đáp.
Không nói thêm lời từ biệt nào, thân ảnh lão cứ thế biến mất.
Điều này khiến lục y thanh niên có chút sửng sốt, nhưng rồi như chợt nghĩ ra điều gì, hắn lại lắc đầu đầy thấu hiểu, cũng không cảm thấy phật ý.
….
Lại qua mấy khắc, cũng có thể là mấy thế kỷ, hoặc thậm chí là Vĩnh Hằng, lão nhân mở mắt.
Hiện ra trước mắt lão là một đại thụ cao tới vô biên, rễ cắm sâu vào thế giới, cành vươn tới đỉnh Hư Không Thâm Uyên, lá đỏ rực rỡ, ánh sáng xoáy cuộn.
Thế Giới Thụ Irminsul!
Giờ đây, thân và rễ đã tách rời.
Cứ thế, Yên Diệt Tử Vong Thiên Tôn của Tiên Đạo kỷ nguyên đã đặt chân đến một trong những nơi trụ cột nhất của kỷ nguyên này.
Dù tâm cảnh vạn cổ đã đủ tĩnh lặng, nhưng khi nhìn thấy cảnh sắc hoành tráng phía trước, lão vẫn không khỏi có chút rung động.
Và rồi, từ bên trong vùng xích hồng ấy, một tồn tại sau hàng trăm năm lại nhận ra có một kẻ khác đã tiến đến nơi này, rồi thức tỉnh. Toàn bộ bản dịch này được truyen.free giữ quyền, mọi sự sao chép cần được cho phép.