Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 23: Quyển 1 Chương 23: Nguyệt quang (phần tám)

Sau khi nghe nàng kể hết câu chuyện, Lê Thanh Vũ dần hiểu thêm vài phần về bạch bào nữ tử trước mặt. Hắn không ngờ rằng đằng sau cuộc sống ẩn dật nơi sơn hoang, không màng thế sự, tiêu dao tự tại, kỳ thực khoảng cách giữa chúng sinh lại gần gũi hơn hắn vẫn tưởng rất nhiều.

Nhắc đến ngôi làng từng bị dịch bệnh khiến cả thôn tử vong kia, Lê Thanh Vũ nhớ ngày xưa mình hình như cũng từng nghe đồn về một thôn làng thuộc địa phận quận Lạc Sơn, không rõ vì lý do gì mà bị phong tỏa toàn bộ. Giờ xem ra, đó chính là biện pháp nhằm ngăn chặn dịch bệnh lây lan.

Vào thời kỳ đó, lương y hiếm có, các bậc đại phu dù học rộng hiểu nhiều cũng không thể nắm rõ hết mọi loại dịch bệnh trong thiên hạ. Hơn nữa, đó còn là thời kỳ chiến loạn, y học chưa phát triển đồng bộ. Bởi vậy, nếu một trấn hay quận nào đó bùng phát dịch bệnh lây lan nhanh và nguy hiểm như vậy, chỉ còn cách ‘tráng sĩ chặt tay’ chứ không còn bất kỳ thủ đoạn nào khác.

Còn về đứa bé năm xưa được nàng cứu, giờ đây xem ra cũng đã gần trăm tuổi, có lẽ đã trở thành bô lão trong thôn. Chẳng biết giờ còn sống hay đã chết.

“Ra là vậy, xem ra tỷ tỷ cũng đã trải qua không ít chuyện.” Lê Thanh Vũ vừa vịn tường bước đi vừa nói. Cơ thể hắn đã gần hồi phục hoàn toàn, chỉ là khi đi lại vẫn còn hơi đau đầu nên vẫn cần chỗ dựa.

Ngoài ra, một điều khiến hắn vui mừng là khí lực của mình mấy ngày nay đã tăng trưởng rất nhiều, ít nhất cũng phải gấp ba bốn lần so với trước đây. Hắn không biết đây có phải là nhân họa đắc phúc hay không, nhưng đoán rằng một phần nhờ thủ đoạn cứu chữa của Nguyệt Lạc tỷ tỷ, một phần nhờ loại canh thảo dược mà hắn vẫn uống hàng ngày.

“Trước giờ ta cứ tưởng những Tinh Linh trong truyện kể thường ít khi chủ động gần gũi con người vì không hợp. Giờ ta thấy có lẽ bọn họ mỗi người cũng có một câu chuyện riêng như tỷ tỷ.” Hắn nói tiếp.

Nguyệt Lạc nghe vậy hơi trầm tư một lát, rồi đáp:

“Cũng không hẳn. Ít nhất là theo ta biết, các Tinh Linh khác đều không mất đi trí nhớ khi còn ở trạng thái nguyên thủy, chỉ mình ta là gặp phải chuyện này. Nên cũng có thể việc họ không muốn gần gũi con người có lẽ là thật.”

“Nếu vậy thì từ khi tỷ tỷ quay trở lại động phủ này, đã bao lâu rồi ngài chưa gặp bất cứ nhân loại nào?”

“Ừm, trong trăm năm trở lại đây, ngươi là người thứ hai ta gặp. Người thứ nhất là khoảng mười năm trước, lúc ấy ta có đi về phương Nam hái thử một số loại thuốc mới, thì phát hiện một đứa trẻ bị lạc trong rừng, bị thương và ngất xỉu.”

“Sau đó ta mang hắn về động phủ, dùng thảo dược chữa trị. So với loại dịch bệnh kia, việc bị thương tay chân lại khá đơn giản. Thời gian điều trị cũng chỉ mất hai ngày là hắn đã lành lặn hoàn toàn, hơn nữa, y thuật của ta lúc đó cũng đã có tiến bộ đáng kể.” Nguyệt Lạc thản nhiên nói, giống như đối với nàng, việc đứt tay đứt chân cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Lê Thanh Vũ không dám tranh cãi về việc này. Người có thể kéo hắn về từ Quỷ Môn Quan trong trạng thái thập tử nhất sinh như vậy, thủ đoạn của nàng căn bản đã đạt đến mức kinh thế hãi tục, dù có lẽ nàng không hoàn toàn chỉ dùng thảo dược.

“Được rồi, hôm nay đến đây thôi. Chân ngươi đã gần lành rồi, đợi thêm một ngày nữa chắc sẽ khỏi hẳn. Đến lúc đó ta sẽ cho ngươi ra ngoài.”

“Vậy xin đa tạ tỷ tỷ đã chăm sóc mấy ngày qua.”

“Không có gì. Thế tối nay ngươi muốn ăn gì? Hôm nay ta bắt được mấy con ếch khi đi dạo ven hồ.”

Nham Tinh Linh tuy là Tinh Linh của tự nhiên, dù bầu bạn với muôn thú vạn vật nhưng không phải là ăn chay, mà thường tuân theo pháp tắc của tự nhiên. Bởi vậy, đồ ăn của Tinh Linh khi hóa hình thường không khác người bình thường là bao, vả lại Nguyệt Lạc căn bản cũng chịu ảnh hưởng sâu đậm của nhân loại.

“Vậy tỷ tỷ có thể làm ếch nướng được không? Mà giờ ta được ăn thịt rồi ư? Ta cứ tưởng mấy ngày này tỷ tỷ không cho ta ăn chứ?”

“Khi bệnh nặng, cần dùng thuốc nhẹ từ từ mà điều trị. Khi bệnh đã nhẹ, lại cần dùng thuốc mạnh bồi bổ mà dứt khoát. Cách chữa bệnh này cũng chỉ là một phương hướng, nhưng đối với việc khôi phục từ thấp lên cao thì là tuyệt hảo. Ngươi không nhớ sao?”

Trong mấy ngày này, sau mỗi lần vận động theo kế hoạch khôi phục của Nguyệt Lạc, Lê Thanh Vũ đều phải nằm trên chiếu nghỉ ngơi. Những lúc đó, hắn cũng không ngồi không. Hiếm có cơ hội được ngồi cạnh một vị mà ngay cả Hải đại phu gặp cũng phải kính cẩn xưng ba tiếng “Đại Tông Sư” như vậy, đương nhiên hắn phải biết tranh thủ.

Thế nên hắn mới nhờ Nguyệt Lạc dạy mình y thuật, mà nàng cũng đồng ý rất đơn giản. Dù sao thường ngày nàng cũng không có nhiều việc để làm, ngoài đi dạo lang thang trong rừng và nghiên cứu y thuật, nên nếu hắn đã thật lòng muốn học, nàng cũng sẵn lòng chỉ dạy.

Không biết vì sao, Lê Thanh Vũ dường như có thiên phú rất cao trong việc học. Chỉ mới ba ngày ngắn ngủi mà hắn đã đọc xong tất cả thư tịch Nguyệt Lạc thu thập được từ tử thôn năm xưa và tham khảo ở một số thôn khác.

Bản thân hắn cũng không rõ vì sao, chỉ biết mỗi lần đọc sách, hắn liền cảm giác thời gian xung quanh trôi rất chậm, một ngày dường như kéo dài mấy chục canh giờ. Lại thêm hắn vốn thông minh, đọc một suy ba, đọc ba hiểu mười, thế nên nắm vững kiến thức cũng không cần quá nhiều thời gian.

Nguyệt Lạc thấy vậy liền ngạc nhiên. Tuy nàng chưa từng dạy ai bao giờ, người lần trước nàng cứu cũng chỉ cưu mang đúng hai ngày rồi giúp đỡ đưa về thôn, nhưng từ những điều mà nàng biết, tốc độ học như này đã không thể đơn giản dùng từ “Thiên tài” để hình dung, mà phải là “Yêu nghiệt” hoặc “Quỷ tài”.

Sau khi nắm vững dược lý căn bản, Nguyệt Lạc bắt đầu dạy cho hắn về những thủ thuật căn bản, các lưu ý, cách nhận biết dược liệu trong những trường hợp đặc biệt, cùng cách phối dược. Nhưng điều này căn bản là khó hơn việc chỉ ghi nhớ dược lý thông thường rất nhiều. Hơn nữa, Nguyệt Lạc còn truyền thụ rất nhiều kiến thức và lý giải của bản thân vào đó, những thứ còn phong phú hơn thư tịch vô số lần, chẳng qua nàng không viết thành sách mà thôi.

“Không, ta đương nhiên nhớ rất rõ chứ, tỷ tỷ. Chỉ là phàn nàn chút ấy mà.” Lê Thanh Vũ lè lưỡi cười nói.

“Được, thế thì làm đùi nướng vậy...”

...

“Này, này...”

Lê Thanh Vũ có chút buồn ngủ dụi mắt, xoay người sang một bên thì phát hiện Nguyệt Lạc đang ngồi xổm bên cạnh, một tay lay lay vai hắn.

“Có chuyện gì thế, tỷ tỷ? Trời sáng rồi sao?” Hắn hỏi.

“Không.” Nàng đáp: “Chỉ là có cảnh tượng này muốn ngươi xem thôi. Ngươi không quá buồn ngủ chứ?”

“Không, mấy ngày nay ta đã ngủ quá nhiều so với bình thường rồi, giờ dậy cũng được.”

“Tốt, vậy chúng ta đi.”

Nguyệt Lạc dẫn Lê Thanh Vũ ra ngoài phòng số một, rồi đưa tay chạm nhẹ vào mặt cửa đá. Rầm rầm mấy tiếng, mặt đá cũng dần tách ra hai bên, tạo thành lối đi ra ngoài.

Lê Thanh Vũ đã mặc xong quần áo ấm, đều là do Nguyệt Lạc tự may cho hắn từ một số loại thực vật dạng dây leo, tuy mỏng manh nhưng mặc rất ấm áp.

Theo lối cửa đá, hắn bước ra ngoài, còn chưa kịp nhìn xung quanh đã cảm thấy có cơn gió lạnh thổi đến, nhưng có vẻ không lạnh bằng hôm trước.

Hắn ngó nghiêng một hồi, nhận ra là do mấy hôm không có tuyết rơi nên tuyết trên mặt đất cũng đã tan chảy hết toàn bộ. Phong cảnh xung quanh tuy không quá quen thuộc, nhưng dựa vào một số đặc điểm tiêu biểu như vị trí của ngọn núi so với mấy cây cao đằng xa, hắn vẫn nhận ra mình lúc này đang ở mặt sau của núi.

Ngoài ra, dựa vào ánh trăng đang treo thẳng đỉnh đầu, hắn cũng biết được bây giờ là mấy giờ. Ở đằng sau, Nguyệt Lạc cũng đã bước ra, lúc này đang vươn vai giãn gân cốt.

“Phù~ Ài, không khí trong mát của thiên nhiên thật là tốt, không có tuyết bay vào trong từng hơi thở. Ta có thể cứ ngồi không như thế này cả ngày.” Nàng cảm thán. “Ngươi chọn ngày cũng chuẩn thật, phải hơn tuần sau tuyết mới trở lại, thế nên đường về của ngươi sẽ thông thoáng hơn rất nhiều.”

“Thế chúng ta bây giờ định đi đâu thế, Nguyệt Lạc tỷ tỷ?” Lê Thanh Vũ hỏi.

“Đương nhiên là lên đỉnh núi rồi.” Nguyệt Lạc đáp.

“Lên đỉnh núi, vào giờ này ư? Ta vẫn còn chưa khôi phục hoàn toàn mà.” Hắn ngạc nhiên.

“Ngươi chỉ chưa khôi phục hoàn toàn để tự đi về một mình thôi, chứ có ta giúp thì có gì phải sợ? Nên nhớ ta là Nham Tinh Linh, núi đá kỳ thực cũng chỉ như một bộ phận cơ thể của ta mà thôi.”

Nói rồi, nàng không đợi Lê Thanh Vũ đồng ý, liền dắt hắn đi lên.

Lúc trước, đường đi tràn ngập tuyết, Lê Thanh Vũ mất hơn bảy canh giờ để leo lên tới đỉnh núi. Giờ đây tuyết đã tan hết, lại có Nguyệt Lạc bên cạnh giúp đỡ, đôi lúc còn thi triển tiểu pháp thuật, hắn chỉ mất đúng nửa canh giờ đã lên được đỉnh núi.

Không biết có phải là e ngại Nguyệt Lạc hay không, hôm nay Lê Thanh Vũ không nhìn thấy con chim ưng mấy ngày trước đã xô mình ngã núi đâu cả.

Trăng hôm nay rất sáng, mà cũng tròn trịa vô cùng, mây mờ cũng đã tản đi gần hết so với mấy ngày trước. Lê Thanh Vũ đứng trên một mỏm đá, chính là mỏm mà hắn từng hái Thanh Tâm Hoa, cảm nhận ánh trăng sà xuống và không khí mát lạnh.

Nguyệt Lạc cũng đang đứng bên cạnh hắn. Từ khi bước lên đỉnh núi, Lê Thanh Vũ lại thấy được bộ dáng trầm tư hiếm gặp của nàng, nhưng không hiểu sao, chỉ lúc này hắn mới cảm giác được nàng thật hơn bao giờ hết.

“Đẹp không?” Sau một lúc lâu, nàng mới hỏi.

“Đẹp vô cùng.” Lê Thanh Vũ đáp.

“Đẹp ở đâu?” Nàng lại hỏi.

“Ánh trăng lung linh huyền ảo, hình thể hoàn mỹ vô khuyết, xung quanh có chúng tinh phủng nguyệt, đứng trên cao tựa như giơ tay có thể chạm tới, như mộng như thực, mỹ lệ vô cùng.” Hắn đáp.

“Vậy ngươi có bao giờ nghĩ đến, vầng trăng cũng sẽ rất cô đơn ư? Lung linh huyền ảo chỉ là một loại ngụy trang để tự bảo vệ bản thân, hình thể viên mãn chẳng qua cũng chỉ che đi sự yếu ớt bên trong. Quần tinh xung quanh vốn chẳng vì trăng mà hiện lên, người dù đứng dưới mặt đất hay tại núi cao đều nhìn thấy, tưởng có thể chạm đến, nhưng rốt cuộc lại chưa từng thực sự thấu hiểu?”

Lê Thanh Vũ không đáp.

Một lúc sau, Nguyệt Lạc mới lại nói tiếp:

“Thật xin lỗi, đã phá hỏng cảm xúc của ng--”

“Không, ta chưa từng nghĩ đến.” Lê Thanh Vũ đột nhiên nói, hắn bỗng cảm nhận được một sự thê lương tuyệt mỹ truyền đến từ trên cao.

“Nhưng đã từng cô đơn, không có nghĩa là mãi mãi sẽ cô đơn. Nếu trăng không tìm được bằng hữu trong tinh không hoàn vũ, trăng vẫn luôn có tri kỷ ở chốn nhân gian, giữa chúng sinh.”

“Tỷ tỷ, rốt cuộc thì, cho đến giờ, ngươi đã biết mình là ai chưa?”

“Ta... chưa biết.”

“Chưa biết, hay là không muốn biết?” Vào lúc này, Lê Thanh Vũ cảm giác mình giống như biến thành một người khác, không, có lẽ đây mới thực sự là con người thật của hắn.

“...”

“Một bước không dám bước ra, sẽ mãi mãi không bao giờ có thể quay đầu lại. Dù là nhìn về tương lai hay quá khứ, đều cần phải bước ra một bước này.”

“...”

Dưới ánh trăng, từng câu từng chữ giống như có được thực thể, được dát lên một lớp chỉ vàng, xâu chuỗi những ký ức cổ xưa cùng những cố sự chưa từng được kể...

...

“Ắt xì! Chúng ta xuống được chưa?”

“Đương nhiên là được rồi, ngươi thấy lạnh ư?”

“Phải, nhưng ta sợ đánh gãy suy nghĩ trầm ngâm của tỷ tỷ, phần khác là vừa hiếm hoi được ngầu lòi một lần...”

“Tên tiểu tử này...”

Những trang văn này là thành quả tâm huyết của truyen.free, mời bạn đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free