(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 228: Quyển 2 Chương 88: Nhân tính
“Thật ra cũng chẳng có gì to tát…” Lê Thanh Vũ cảm khái: “Tất cả đều bắt nguồn từ một hiện tượng sau đây:”
“Địa Mạch Sinh Thành.”
Đặng Trần An nghe thế hơi có chút kinh ngạc, nhưng cũng là người thông minh, lại thêm kiến thức từ truyền thừa, dần dần mơ hồ liên tưởng được:
“Ý của đại ca là… Bông Hoa Lừa Dối Nhị giai kia, cùng với bầy Slime nhỏ đó, tất cả đều là sản phẩm của Địa Mạch Sinh Thành?”
Thiếu niên gật đầu.
“Nhưng mà vậy thì, có gì liên quan tới đám người kia? Bọn họ hình như cũng là Mạo Hiểm gia của Hiệp Hội đúng không?”
Vốn dĩ từ khi còn là một thôn dân, Đặng Trần An đã sớm nghe danh về Hiệp Hội. Cộng thêm trên quãng đường này Lê Thanh Vũ dù sao cũng đang dùng thân phận Mạo Hiểm gia, tự nhiên không thể không có đôi ba lời giới thiệu khái quát, nên Đặng Trần An cũng có hiểu biết nhất định về chức nghiệp này. Chỉ là sự hiểu biết đó không sâu sắc bằng người trong cuộc, dù sao trong ký ức truyền thừa tự nhiên sẽ không ghi lại những thứ như vậy.
“Bên trong Hiệp Hội luôn tồn tại những ủy thác mang tính vĩnh cửu. Nếu hoàn thành, bất kể thế nào cũng sẽ có ban thưởng, xuất phát từ chính bản thân Hiệp Hội cùng quốc gia của địa vực đó. Thanh tẩy những đóa Địa Mạch Hoa chính là một trong số đó.”
“Việc thanh tẩy này không những đem lại lợi ích lớn lao cho cộng đồng, mà đối với bản thân Mạo Hiểm gia cũng không phải là việc lỗ vốn. Bởi vì trong quá trình thanh tẩy, bọn họ sẽ sử dụng Nhựa Nguyên Chất, sau đó từ tàn dư khí Địa Mạch ngưng tụ thành những sản phẩm phụ có giá trị sử dụng, chẳng hạn như Mora, hay một số Kinh Nghiệm chi Thư vốn chính là Ký Ức cất giấu trong Địa Mạch… Bởi vậy luôn có một lượng lớn Mạo Hiểm gia dành rất nhiều thời gian trong kế hoạch chỉ để đi tìm và thanh tẩy những đóa Địa Mạch Hoa này, góp phần làm giảm đáng kể số lượng của chúng, làm nhẹ gánh nặng cho quốc gia và tăng cường an toàn cho người dân vùng lân cận.”
“Tất nhiên, cơ duyên luôn đi cùng với hiểm nguy. Một số Địa Mạch Hoa trong quá trình thanh tẩy có thể sẽ sản sinh ra Ma Vật cực kỳ mạnh mẽ, thấp nhất đều là Nhất giai. Bởi vậy, khả năng một tiểu đội có thể quần công ‘săn’ một đóa Địa Mạch Hoa thường đều phải là một Cao đẳng Mạo Hiểm gia, và sẽ mang theo đội ngũ của bản thân để ứng phó với rất nhiều trường hợp.”
Nghe được lời giảng giải của thiếu niên, nam hài nhẹ nhàng gật đầu, nhưng vẫn cảm thấy nghi hoặc:
“Vậy thì việc bọn họ làm hẳn là đúng chứ…?”
“Ta biết ngươi sẽ hỏi câu này. Thực tế, đây cũng là lý do khiến cho tình huống trở nên phức tạp. Cần biết, Địa Mạch nhìn bề ngoài thì chỉ như vậy nhưng thực tế gốc rễ cắm xuống rất sâu, xa xa ngoài phạm vi của Địa Mạch khí. Điều này tự nhiên cũng dẫn tới việc…”
“Ma Vật có thể xuất hiện ở bất kỳ phạm vi nào bên ngoài!” Đặng Trần An chớp mắt, đưa ra suy đoán, một kiếm trực chỉ kết luận.
“Không sai! Tùy vào đẳng cấp của Địa Mạch Hoa, phạm vi và số lượng Ma Vật xuất hiện sẽ có khác biệt. Trong trường hợp đó, để tránh gây ra thương tổn ngoài ý muốn cho những vùng lân cận, một đội ngũ Mạo Hiểm gia chân chính thường sẽ phải có một chuyên gia xử lý cơ quan đo đạc trong tiểu đội, cũng chính là người thường nắm vai trò đo đạc trong các di tích.”
“Sau khi đo đạc và tính toán được phạm vi đại khái, bọn họ sẽ còn phải tiến hành phong tỏa khu vực. Không cần quá nhiều thứ, chỉ cần cắm mấy cái biển gỗ, dựng chút cơ quan là được. Cuối cùng là ở khu vực trung tâm sử dụng một loại máy cưỡng hướng Địa Mạch để thu nhỏ phạm vi bằng với vùng Địa Mạch Khí lan tỏa, tức là dựa vào tương tác giữa Nguyên Tố cùng Địa Mạch Ký Ức, lại bổ sung thêm chút đồ ăn hấp dẫn Ma Vật. Sau đó liền đến công đoạn viên mãn chính là chiến đấu, vậy là có thể tận hưởng thu hoạch, rồi kế tiếp báo cáo lên Hiệp Hội để lĩnh thưởng.”
“Đây là phương án cơ bản nhất, cũng là chính quy nhất, được ít nhất đại đa số tiểu đội Mạo Hiểm gia chấp hành.”
Đặng Trần An nghe đến đây nào còn không rõ tình huống, ánh mắt cũng dần có mấy phần phức tạp:
“Đám người này, bọn họ không làm những biện pháp an toàn à? Vì sao vậy?”
“Không, bọn họ không làm, bởi vậy mới dẫn đến những hệ lụy sau đó. Còn về phần lý do… đơn giản là làm những biện pháp an toàn kia tốn công tốn sức không nói, còn tốn của, chí ít để cho tổng thể thu hoạch giảm ba phần mười giá trị.”
Lê Thanh Vũ lắc đầu, sau khi phổ cập xong tri thức mới bắt đầu giảng giải tiếp những chuyện đã xảy ra.
Thì ra từ lúc cứu tên thôn dân kia khỏi Hoa Lừa Dối, hắn đã nhận ra được tình huống. Cảm thấy có chút không thể chấp nhận được, hắn vốn định để Đặng Trần An dẫn tên này an toàn về thôn. Dù sao xét về lực chiến, đừng nhìn nam hài này cả người nhỏ bé là vậy, một người trưởng thành có kinh nghiệm chiến đấu chỉ cần không phải tu luyện giả liền không phải đối thủ của nam hài, bảo kê về thôn là dư sức. Mình thì đi tìm tiểu đội kia để nói chuyện phải trái.
Cũng không phải hắn ưa thích chõ mũi vào chuyện của người khác, nhưng giống như hắn đã nói, đây thực sự cũng không hẳn là chuyện của người khác. Thái độ coi thường sinh mạng như này là không được. Lại nói hắn nhìn Hoa Lừa Dối chỉ có Nhị giai cũng ước chừng được đại khái thực lực tổng thể của đối phương hoàn toàn không thể gây ra được nguy cơ lớn cho hắn.
Bất quá, chuyện xảy ra sau đó thú thực làm hắn có chút bất ngờ. Nghe hắn giải thích, tên thôn dân kia biết hắn định tìm đám người kia nói chuyện phải trái, liền đòi đi cùng.
Lê Thanh Vũ thấy hơi kỳ lạ, trong lòng cũng dần nảy sinh một số suy tưởng không mấy tích cực. Bất quá dù sao cũng là thân phận người bị hại, đem đi nói chuyện hẳn cũng không phải bất hợp lý, hắn bèn đồng ý dẫn đi, với điều kiện là phải biết tự cân nhắc an toàn của bản thân.
Ấy thế mà… Khi tới nơi, sau một màn trước tươi cười sau đàm chuyện, thái độ hòa nhã không đánh người cười, hắn cùng với vị tiểu đội trưởng kia vừa mới nói qua đến chuyện này, tên kia cũng bảo bản thân sẽ chú ý, thì đột ngột vị thôn dân này hùng hùng hổ hổ lao ra, chất vấn cùng chỉ trích hắn, sau đó lại quay sang tên tiểu đội trưởng kia tràng tràng một hồi, nguyên văn là:
“Theo như lời của vị thiếu hiệp này nói, chuyện đáng ra phải làm là… Các ngươi… Ta làm người bị hại, hẳn là…”
Đến lúc này, Lê Thanh Vũ nào còn không hiểu, mình đã bị lợi dụng đạo đức.
Tên thôn dân kia mượn hắn oai phong còn không nói, lại chĩa mũi dùi vào hắn, đồng thời đứng trên cao điểm đạo đức để ép hắn gánh chịu mọi thứ, còn bản thân thì lùi lại phía sau, không hề bị tổn hại, thậm chí ngay cả chút thương tích thực sự cũng không c��.
Ha ha, lợi dụng đạo đức ư?
Chiêu này đối phó với những người có đạo đức cao thượng, hay mang chút thuộc tính thánh mẫu, hẳn là sẽ thành công. Nhưng với hắn thì… thực sự phải nói, cực kỳ buồn cười.
Phải, đạo đức của Lê Thanh Vũ rất cao, cao tới mức có thể giúp cho hắn ở đó dám ngồi luận đạo với cả Nham Vương Đế Quân hay các tồn tại Tiên gia khác mà vẫn lý thẳng khí trực. Nhưng không thể xem nhẹ trí tuệ của hắn, vốn là gốc rễ để hiểu thấu đáo mọi thứ.
Hai chữ “Đạo Đức”, bảo hắn ngồi giảng giải nửa buổi cho đối phương còn được, huống hồ lại dám dùng đạo đức để đối phó hắn?
Bởi vậy nên Lê Thanh Vũ đã có một hành vi cực kỳ thích hợp với đạo đức…
Chính ngay tại lúc mà thôn dân kia đứng đó nói đến hăng nhất, sung sức nhất, nước bọt dường như còn bắn ra, bất ngờ thấy tên tiểu đội trưởng kia chỉ chỉ sang một bên, quay sang thì thấy huyền bào thiếu niên không ngờ đã biến mất từ khi nào. Quay lại thì lại thấy được một nụ cười không hề có hảo ý tới từ một thành viên trong tiểu đội, làm cho tên thôn dân không còn chỗ dựa để cáo mượn oai hùm này lập tức cái gì cũng không để ý chạy tóe khói, trong quá trình dường như còn thoảng mùi khai nhạt bốc lên…
Tất nhiên, Lê Thanh Vũ đi như vậy cũng không phải là không có suy tính. Đám Mạo Hiểm gia này còn không tới mức giết người diệt khẩu, đặc biệt là trong tình huống tên thôn dân kia như này tuyệt đối không thể làm nhân chứng hay đưa ra chứng cứ gì được, vậy nên có hơn chín thành là sẽ giữ được mạng sống.
Còn một thành ngoài ý muốn còn lại, tuy đối với sinh tử đại sự vẫn là lớn, thế nhưng hắn cũng chẳng bận tâm. Bởi vì đây là đối phương tự mình chuốc lấy. Dù sao, đã dám bố trí hắn như vậy, hẳn bản thân cũng có chút bản lĩnh để đối phó với những chuyện nhân tình thế thái chứ nhỉ? Hắn đã tận lực.
Hắn có thể cứu giúp người khó khăn, có thể vì người lạ đưa ô trong đêm bão táp mưa giông, thậm chí ngay cả khi đó là chiếc ô duy nhất của bản thân. Nhưng chỉ trong trường hợp người đó thực sự đáng được cứu giúp, khi ấy hắn sẽ nghĩa bất dung từ. Còn với một số kẻ khác, dù chỉ cần động ngón tay hắn cũng sẽ không làm.
Đây là chuẩn mực đạo đức của hắn.
Đạo đức đã thấu, vậy người thiếu niên kia lại đã suy nghĩ gì trong buổi đêm kia ngồi ở mũi thuyền ngắm nhìn tinh tú?
Một câu hỏi rất đơn giản, lại có hai câu hỏi ẩn sâu.
Nh��n tính, rốt cuộc là gì?
Nếu đó là nhân tính, vậy thế nào mới là nhân đức?
Chung quy, nhân đạo thế gian rốt cuộc ở nơi nào?
Về phần vì sao lại nói nó có phần sâu xa hơn cả thiên đạo, nên biết trong mắt Lê Thanh Vũ, chữ “Nhân” chưa từng kém hơn chữ “Thiên”…
Câu trả lời cho những câu hỏi trên, trên lý thuyết hắn đã có, nhưng dù sao lý thuyết cũng cần đi đôi với thực tiễn, và hắn không ngờ mình lại tìm thấy cơ hội kiểm chứng nhanh đến vậy.
Chính là vào buổi chiều của hai ngày sau, lại có một đứa bé, bị thương bởi đám Slime xuất hiện từ Địa Mạch Sinh Thành.
Khác với thôn dân kia do hắn đến kịp nên không có tổn thương, đứa bé trên thân có không ít vết thương do Nguyên Tố xâm thực, một số thậm chí còn đã ăn sâu vào xương tủy. Rất may được hắn cứu trợ kịp thời nên mới không làm sao, phần lớn nhờ công của Telos với thuật trị liệu tận gốc bằng cách hút bỏ Nguyên Tố ra ngoài.
Trường hợp này khác với trường hợp lần trước. Lê Thanh Vũ định để đứa trẻ lại đây cho Đặng Trần An trông nom, còn mình thì sẵn sàng l��n đường đòi lại công bằng cho đứa bé. Ai ngờ, hắn vừa quay người thì vạt áo sau lưng đã bị níu lại. Đứa trẻ kia hỏi hắn định đi đâu.
Hắn vừa giảng giải sơ lược sao cho một đứa trẻ tầm bốn năm tuổi có thể hiểu, thấy được ánh mắt đứa trẻ kia hơi mông lung, sau đó không ngờ lại nhận được một câu nói:
“Vị đại ca ca này… có thể không đi sao? Tiểu Tứ giờ không còn đáng ngại gì nữa, ngài… ngài lại còn là ân nhân của con, không… không cần phải tự rước phiền phức vào người…”
Ha ha…
Lê Thanh Vũ nghe xong, thực sự muốn cười lớn, tiếng cười của sự trớ trêu.
Một người lớn trưởng thành, thậm chí còn không bằng một hài tử!
Nên nói như nào đây, càng sống càng lùi bước ư?
Trước có tam vấn, nay lại có tam đáp.
Nhân tính, vừa là bản năng, vừa là phẩm cách trưởng thành, không phân thiện ác, lại có khả năng phân định thiện ác.
Nhân đức, vốn là để đảm bảo nhân tính không bị vặn vẹo.
Còn nhân đạo ở đâu ư? Há chẳng phải ngay tại nhân gian này sao?
Bởi vậy, Lê Thanh Vũ, người mang trong mình Đạo và thấu hiểu nhân đức, một tay truyền vào một luồng Chân Khí tinh thuần dung nhập vào trong người hài tử, nháy mắt chạy xuyên qua ít nhất một nửa bát mạch, cuối cùng chu thiên hoàn tất lại an tọa tại đan điền, tiến hành ôn dưỡng.
Chân Khí của hắn rất đặc thù, cực kỳ tinh thuần. Tuy rằng do không có Ý cảnh phối hợp lại do lượng không nhiều nên sau thời gian hai ba ngày hẳn sẽ tự hành biến mất, bất quá như vậy cũng đã đủ để cam đoan hài tử này không hề có bất kỳ ám thương, thậm chí lại còn ngưng tụ thêm được khí huyết trở thành một hạt giống thiên tài võ học tiềm năng. Tương lai chí ít sẽ đột phá đến được Võ Giả cảnh nếu thật sự luyện chăm chỉ.
Nam hài tự nhiên không biết điều này, cũng tự nhiên không biết tại tương lai khi hắn đã trở thành một vị Thượng Thừa cảnh uy chấn một phương nhất tông chi chủ, lúc đỉnh cao vinh quang nhất hồi tưởng lại quá khứ, giây phút hắn may mắn đạp vào cánh cửa luyện võ, nhập môn không hề chậm trễ hơn bao thiên tài khác, từ đó có được thành tựu như bây giờ.
Tất cả, đều chỉ từ một câu nói, một thiện niệm, một thiện duyên mà thành.
Bản văn này là tài sản trí tuệ của truyen.free, được gửi gắm trong dòng chảy câu chuyện.