Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 222: Quyển 2 Chương 82: Tản Địa Liệt Công

“Thiên tắc cương, địa tắc nhu, âm bao bọc dương, trung tàng âm hỏa...”

“Sơ lai viễn khứ ung dung đạo, âm hỏa chi sơ thủ nan hoa....”

“Nhất vì hỏa, nhị vì viêm, tam vì liệt, tam thủ bộ tiền, lai tiền hậu vãng, hậu hậu quy lai...”

“Phi lưu đạp bộ vấn vạn trượng, bách lý ngoại cử khí cơ, dĩ tàng vi hiện, diệc mang diệc ảnh...”

Đặng Trần An ngồi nhắm mắt ngưng thần, Lê Thanh Vũ đứng bên cạnh, Chân Khí truyền âm để truyền thụ công pháp.

Gió mạnh thổi qua, thiếu niên áo đen tà áo phấp phới trong gió. Nam hài khoác áo quần nâu, với hai vạt áo điểm màu đỏ, lại tĩnh lặng như rừng.

Toàn bộ quá trình kéo dài trong một nén hương. Truyền xong một câu khẩu quyết cuối cùng, Lê Thanh Vũ ngưng lại, chỉ thấy hắn ngửa đầu thở ra một ngụm trọc khí, dường như chỉ riêng việc đọc công pháp cũng đã tiêu tốn của hắn không ít tinh thần.

Mà sự thật cũng là như vậy. Có được công pháp, hiểu được công pháp, và truyền thụ công pháp, cả ba bước này đều khác biệt nhau rất lớn, đặc biệt là bước cuối cùng, cực kỳ phụ thuộc vào cảnh giới.

Không chỉ cảnh giới tu vi, mà còn là tâm cảnh.

Vậy nên cùng một chữ được đọc ra, kẻ thô lậu không rõ nghĩa, người nghe tự lĩnh ngộ sâu xa, cũng chẳng khác nào quán đỉnh, cốt để hậu sinh nắm rõ chân ý.

“Sao? Còn phần nào không hiểu? Công pháp này không chỉ đủ để ngươi tu luyện đến Võ Giả cảnh, thậm chí nếu tu luyện đến tầng cuối cùng, cũng có thể xung kích Tiểu Thừa cảnh, nhưng sau đó thì ngươi cần tự mình tìm tòi thêm.” Hắn cười nói với nam hài.

Đặng Trần An lúc này mới mở ra hai mắt, sâu trong đồng tử, quang mang óng ánh khó lường, lắc đầu đáp:

“Không, nhờ công lao của đại ca, tiểu đệ đã lĩnh hội được toàn bộ. Dù chưa dám nói là thấu đáo hoàn toàn, nhưng đã có bảy, tám phần lý giải sơ bộ. Bất quá vẫn mong nếu trên đường tu hành có đi vào tà đạo, đại ca sẽ uốn nắn. Chỉ là, vẫn còn một vài thắc mắc, đại ca có thể nói cho tiểu đệ biết Võ đạo được phân chia cảnh giới ra sao, và đâu là những đặc điểm khác biệt giữa chúng?”

Lê Thanh Vũ lúc này mới bắt đầu giảng giải cho đối phương các cảnh giới tu hành của Võ đạo, đồng thời so sánh với Tiên đạo của Huyền gia:

“Võ Đạo tu hành phân chia từ thấp lên cao bao gồm: Võ Đồ cảnh, Võ Giả cảnh...”

“So sánh với Huyền gia thì tương ứng với: Luyện Thể và Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ và Linh Động kỳ...”

“Những cảnh giới cao hơn nữa thì ta không rõ, nhưng sự khác biệt ở hạ cảnh thì ta lại khá tường tận. Võ Đ�� chủ yếu luyện huyết khí, kình lực, cùng với rèn luyện cơ thể, tất cả gọi chung là nội lực. Khi đạt đến Võ Giả cảnh, nội lực sẽ bao hàm cả Chân Khí, nên thường gọi là tu nội lực. Từ lúc này bắt đầu tính toán cái gọi là tu vi. Thường thì một giáp tử (60 năm) được coi là viên mãn, nhưng cũng có nhiều ngoại lệ. Huyền gia còn có thuyết pháp cho rằng, năm giáp tử (300 năm) tương đương với Kim Đan. Điều này đủ để thấy sự chênh lệch giữa Huyền gia và Võ đạo trong việc lĩnh hội 'Khí'.”

“Đến khi Chân Khí Hóa Cương, khiến khí dao động liên tục bên ngoài cơ thể, bên trong còn có thủ đoạn thần niệm, khi đó không còn gọi là nội lực nữa, mà chủ yếu gọi là luyện Khí. Cảnh giới này là Tiểu Thừa, vốn còn được gọi là Hạ Thừa. Trên Tiểu Thừa là Trung Thừa, cảnh giới mà nhu khí ẩn chứa thần, tinh khí thần ba thứ cùng sinh cùng hiện, vẫn lấy khí làm chủ, do đó gọi là tu khí. Khi Thần, Khí và Quang dung hợp, hỗ trợ lẫn nhau, đó gọi là 'Mang'.”

“Bước tiếp theo, Võ Giả Thượng Thừa cảnh hấp thụ uy lực của trời đất, từ đó ngưng tụ ra 'Thế', kết hợp với Thần Ý, khiến Ý cảnh thăng hoa, vốn được gọi là tu Ý. Sau đó là Đại Thừa, khai mở Cung Mệnh, mượn lực tâm linh để dung hợp và thanh tẩy Ý, từ đó phản bản quy nguyên, thăng hoa Tinh Khí Thần, dung nhập U Minh lực, tất cả gọi chung là luyện Thần....”

Ngồi nghe bên cạnh, Đặng Trần An đã có chút há hốc mồm.

Khá lắm, bảo rằng bản thân chỉ giảng giải về hạ cảnh, vậy mà lại nói tới tận Thượng Thừa và Đại Thừa. Nghĩa là theo ý hắn, cho dù là Thượng Thừa Võ Giả, tạm sánh ngang Hóa Thần kỳ, cũng chỉ được coi là hạ cảnh mà thôi?

Phải biết, dù là vị Chân Nhân tổ tiên kia của hắn, cũng chỉ vừa vững vàng ở một cảnh giới cao hơn chút đỉnh so với những gì vừa nói, vậy mà đã được vạn người kính ngưỡng, vô số kẻ tranh đoạt một tia cơ hội, mà cũng chỉ mới thoát ra khỏi phạm vi hạ cảnh.

Tầm mắt cao như thế, vậy mà ngươi vẫn không ngần ngại nói mình chỉ là một Võ Giả phổ thông sao?

“Úi.” Lê Thanh Vũ thấy vậy cũng vội bịt miệng, nhận ra bản thân đã lỡ lời nói hơi nhiều. Dù sao thì cũng không ảnh hưởng đến đại cục, một số chuyện vốn đã được ngầm hiểu, vậy thì để tiểu tử này hiểu rõ hơn một chút cũng chẳng sao.

Thậm chí hắn còn đùa thêm:

“Này, ta chẳng lẽ nói sai? Chí ít Võ Tôn cảnh tu Thần, Võ Thánh cảnh luyện tâm, Võ Quân cảnh tu tâm, những điều ấy ta đều không rõ ràng đâu nhé.”

“...” Đặng Trần An chán đến mức không muốn nói gì thêm.

“Bất quá, những điều trên đều là đặc trưng tóm gọn của từng cảnh giới, được thể hiện bằng một từ khóa cốt lõi. Trong cõi trời đất này còn có cách phân chia khác, mênh mông và mơ hồ hơn nhiều, được coi như sự thừa nhận của Pháp Tắc.”

“Sơ Khai Thừa Chuyển Hợp Đạo?” Nam hài nghe vậy đoán.

“Không sai, đây đều là bởi vì bức chướng của trời đất. Mỗi lần đột phá qua một cảnh giới, cảm nhận của thiên địa về ngươi cũng sẽ có sự khác biệt.”

“Chẳng phải đó là cảm nhận của chúng ta về thiên địa sao?” Đặng Trần An nghe vậy thắc mắc.

“Ha ha, khi nào đó rồi ngươi cũng sẽ biết.”

...

Hai người sau đó đều đứng dậy, lần này Lê Thanh V�� bắt đầu hướng dẫn cách luyện công.

Muốn luyện công, trước hết phải hiểu “công” là gì.

Theo vật lý học, nó là một đại lượng vô hướng, có thể mô tả bằng tích của lực và quãng đường dịch chuyển mà lực đó gây ra, và được gọi là “công của lực”. (Thông tin này được cung cấp bởi Lê Thanh Vũ, một kẻ không hề mất gốc vật lý thời cấp ba, dựa trên kiến thức về thế giới cũ của hắn.)

Dù sao thì cũng cứ xem là thế, trên thực tế dù cho vô số thuyết pháp của vô số trường phái, bất kể là Tiên hay Võ, bất kể quốc gia nào, có bàn luận rườm rà đến đâu về chữ “công”, thì định nghĩa trên về cơ bản vẫn là chuẩn xác nhất.

Nghe có vẻ rất khó tin, nhưng theo như Lê Thanh Vũ tìm kiếm trong các thư tịch hữu hạn của các học giả Sumeru, thì đúng là như vậy.

Về cơ bản nó là năng lượng, nhưng cũng không hoàn toàn, bởi vì...

Tóm lại, vậy làm thế nào để có công? Nếu hỏi câu này với một Võ Đồ vừa mới nhập môn như Đặng Trần An, nghĩa là làm thế nào để tăng cường nội lực, bởi lẽ nội lực tổng thể chính là năng lượng.

Công pháp này vốn là sự tương hỗ giữa nội công và ngoại công, không quá liên quan đến ngạnh công, vốn dĩ đi theo một con đường riêng biệt, có sự tương đồng, tức là rèn luyện gân mạch, khí huyết, v.v.

Trong đó có hai loại cơ bản nhất, chính là tĩnh tọa luyện công và động quyền luyện công. Mặc dù Võ Đạo thuộc về Động lộ, nhưng ý này vốn là về tâm cảnh, chứ không hẳn là phương pháp tu luyện, vì vậy cách nào cũng được, tùy thuộc vào bộ phận đang cần rèn luyện và loại công muốn tu tập.

Và đương nhiên, không thể thiếu cách hình dung dân dã của Lê Thanh Vũ. Dù ngày thường hắn rất thích dùng từ ngữ đao to búa lớn, nhưng đối với chuyện tu hành, có thể đơn giản hóa đến đâu, hắn sẽ làm đến đấy:

“Nhớ kỹ, luyện huyết khí giống như đang nấu cháo. Cháo quấy quá mạnh thì sẽ nát, ăn không ra gì; quấy quá yếu thì nhẹ nhất là mặn nhạt không đều, nặng nhất là đặc loãng lổm ngổm, về cơ bản cũng không thể ăn được.”

“Luyện gân lại giống như đang nấu mỳ, có co duỗi, lật qua lật lại... thì sợi mỳ mới săn chắc..”

“Luyện cốt lại như...”

...

Sau một hồi giải thích và sửa tư thế cho Đặng Trần An, người đang ngồi đó luyện quyền và học thế trung bình tấn, Lê Thanh Vũ chốt lại một câu cho buổi học hôm nay:

“Võ Đồ đến được giai đoạn nhất định, có thể dần dần điều khiển các bộ phận cơ thể bằng ý niệm, rồi từ đ�� tương hỗ lẫn nhau để điều khiển các bộ phận còn lại, từ đó sinh ra kình lực, cuối cùng điều khiển toàn thân, dùng thân thể dẫn dắt khí huyết, bách mạch thông suốt. Thân thể như lò luyện, từ trong khí huyết quy tụ về đan điền, lọc ra một tia nguyên khí tinh thuần. Điều này gọi là Chân Khí, và khi ấy, người đó chính là một Võ Giả. Hôm nay luyện đến đây thôi, ngày mai luyện tiếp.”

Đặng Trần An nghe vậy cuối cùng mới buông lỏng toàn thân, thở phào một hơi. Hắn tuy sở hữu ý chí vô cùng kiên định, nhưng dù sao cũng là ngày đầu luyện võ, lại trải qua một khóa huấn luyện tưởng chừng như địa ngục, khiến giờ đây đứng cũng không vững, thực sự chỉ mong chờ câu kết thúc.

Lê Thanh Vũ sau đó lấy đồ ăn từ trong giới chỉ ra, đó là mấy chiếc bánh bao linh trù. Vận động xong, việc nạp năng lượng là rất cần thiết.

Ăn xong, hai người lại ngồi ngay trên nền đất, tận hưởng không khí trong lành đồng thời tâm sự đôi ba câu chuyện phiếm.

“À, Lý đại ca?”

“Hửm?”

“Trước đấy ngài có nói về vấn đề tuổi tác, chính xác th�� năm nay ngài bao nhiêu tuổi?”

“Bao nhiêu á?” Lê Thanh Vũ đưa tay vuốt cằm trầm ngâm:

“Không rõ ràng.”

“Hả? Tại sao tuổi của chính bản thân mà ngài lại không biết?” Đặng Trần An ngạc nhiên.

“Không rõ ràng không phải là không biết.”

“Có khác nhau sao?”

Có đấy, khác biệt rất lớn, chí ít đối với Lê Thanh Vũ là như vậy.

Hắn biết rất rõ tuổi của mình tính từ khi sinh ra đến giờ, nhưng lại không rõ nên trả lời thế nào mới đúng, bao nhiêu mới thực sự là tuổi thật của hắn.

Cơ thể này hiện mới chín tuổi, trong khi hắn chỉ mới trải qua một năm với nó. Lại thêm mười năm Mộng cảnh, mười tám năm ở kiếp trước, nhưng lại khó có thể đơn thuần cộng lại như vậy, bởi trên thực tế, Mộng cảnh cũng chỉ kéo dài vài ngày. Còn tiền kiếp lại là một phương diện khác, với trạng thái tâm lý luôn được tái thiết lập, nên trên thực tế, tâm lý của hắn cũng chỉ ở tầm hơn hai mươi đôi chút.

À, mà đó còn là chưa kể đến vô số năm phiêu bạt trong vũ trụ, cảm giác như là ngụ ở đầu nguồn của Thời Gian Trường Hà cho tới nay. Nếu tính thêm cả đoạn này, hắn cảm giác bản thân dường như còn già hơn cả thiên địa.

A, thiên địa chưa lập ta đã tại, Hỗn Độn chưa sinh vọng tiếng ta cười...

Những câu nói thể hiện như thế này hắn cảm giác bản thân tuyệt đối có đủ tư cách để nói ra, nhưng hắn sẽ không nói, cũng không quá quan tâm. Dù sao vạn vật vốn dĩ đều có trước sau, thiên địa hay hỗn độn cũng đều không ngoại lệ. Có lẽ ở một tầng khái niệm nào đó thì không có, nhưng một khi đã có sự khác biệt, thì cứ coi như nó là thật.

Nói đơn giản, không chỉ có một thiên địa, cũng không chỉ có một Hỗn Độn.

Cái hắn quan tâm lại là:

“Haizz, đi được đến đây, không biết thế giới cũ hiện đã ra sao, mọi người ở nhà thế nào, thằng Anh Quân đã vào đại học chưa? Có bạn gái chưa? Ha ha, hay là theo dòng chảy vô tận của tuế nguyệt, Địa Cầu huy hoàng giờ đây đã trở thành một hành tinh chết?”

Trần Anh Quân là bạn thân của hắn từ thời mẫu giáo cho đến tận năm cấp ba, cũng là một trong những đối tượng mà Lê Thanh Vũ cảm thấy khả nghi nhất, bởi chính người đó đã giới thiệu cho hắn trò chơi này. Nhưng trước khi có thêm thông tin hay dữ kiện nào, hắn cũng không thể phán đoán rốt cuộc có phải tên kia hay không, vì vậy trước đó hắn vẫn cứ coi đó là một người bạn phàm nhân phổ thông.

Tự dưng nhớ lại bạn cũ, chuyện cũ cũng theo đó mà ùa về, khiến hắn có chút mơ màng, thất thần hoài niệm.

Hoài niệm những tháng ngày cùng nhau đến lớp, rủ nhau đi chơi, hoài niệm cái nụ cười vô liêm sỉ ấy, cả tiếng thét thất thanh của đối phương mỗi khi bị bố là bác Xuân Trường đánh...

Ha ha, dù không phải là tháng ngày tươi đẹp nhất, dù sao cuộc sống hiện tại của hắn cũng đang rất tốt, chung quy cũng vẫn là một phần kỷ niệm đẹp.

“Ừm đại ca, có phải lát nữa chúng ta nên xuống núi rồi chứ?” Một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

“Không vội, hiếm khi có dịp leo lên núi cao thế này. Hôm nay cứ ở lại trên núi này đi đã, cũng tốt cho tâm cảnh của ngươi.”

“Dạ.”

...

Lại nửa đêm, khói mờ bốc lên từ trên đỉnh núi, hòa cùng mây trời.

Lê Thanh Vũ lúc này đang ngồi trên một tảng đá cạnh một ngọn lửa trại vừa được hắn đốt lên. Phía trên là mấy xiên thịt từ mấy con thú rừng hắn bắt được vào chiều hôm nay.

Ngọn núi này cũng tương đối phì nhiêu, thực vật nhiều loại, động vật cũng nhiều, lại cũng không quá cao. Đáng ra phải có rất nhiều người leo lên, nếu không tìm kiếm thảo dược thì cũng vì những lý do khác, mà sao lại vắng đến mức chỉ có hai bọn hắn ở đây thế này?

Lý do kỳ thực rất đơn giản. Trời lạnh mùa đông không phải là thời gian tốt để đi leo núi dù cho không có tuyết. Đa phần mọi người vào thời gian này đều chỉ quanh quẩn ở những vùng đất thấp. Cộng thêm việc đoạn đỉnh núi khá dốc đứng, người bình thường rất khó leo. Đặng Trần An là nhờ có tu vi trong người nên mới có thể leo lên được.

Mặc dù tu vi này chỉ đủ để tên tiểu tử này sở hữu khí lực ngang một người trưởng thành bình thường, nhưng nên nhớ, hình thể của hắn cũng chỉ là một nam hài sáu tuổi, vì vậy việc leo trèo có thể thực hiện dễ dàng hơn rất nhiều.

Tổng hợp các lý do trên mới dẫn đến việc bọn hắn có được sự yên tĩnh trên này. Bất quá nói đi thì cũng phải nói lại, nơi này chỉ vắng vẻ chứ cũng không phải không có ai. Hôm nay, ngoại trừ lão tiều phu họ Phùng kia, còn có hai thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện khác nữa, chỉ là, Lê Thanh Vũ cũng không bắt chuyện với bọn họ.

Hắn lại nhìn về phía Đặng Trần An lúc này đang nằm chui trong chăn gần đống lửa, suy nghĩ về việc luyện công của cậu bé vào sáng sớm và chiều nay, đặc biệt là về bản công pháp kia.

Tản Địa Liệt Công vốn dĩ cũng không phải là công pháp được lưu truyền rộng rãi, mà là do hắn lâm thời sáng tạo vào sáng hôm qua trong lúc chữa thương, hoàn toàn là vì Đặng Trần An mà “đo ni đóng giày”.

Về căn bản công pháp này coi trọng huyết khí, và càng chú trọng hơn chính là nhiệt khí bên trong, thu liễm, áp súc và tinh luyện. Từ hỏa chuyển thành viêm, lại từ viêm thăng hoa thành liệt, tương tự như huyết khí, nguyên khí, Chân Khí, và sau đó là Cương Khí (vốn cũng là Chân Khí nhưng đã hóa cương).

Điểm này không có vấn đề gì, thậm chí cả việc hắn pha trộn ch��t pháp tu của Huyền gia, là phương pháp tản địa, dọc đường lấy hỏa trong người dung hòa với âm hỏa tồn tại trong thiên địa, gọi là thể phàm của Hỏa nguyên tố trong dòng chảy tự nhiên, từ đó ẩn tàng hỏa khí vào hình thể, kỳ thực là hòa nhập vào bản thân. Một ngụm khí xung kích vào mặt đất đi được bao xa thì hỏa lực cũng sẽ mạnh bấy nhiêu. Thật sự, ngoài phạm vi trăm dặm, dù không nắm giữ được Hỏa chi Nguyên Tố cũng có thể tạm thời sử dụng được, giống như chiêu Chấn Tịch Sinh Ly của hắn, vốn là dùng ma sát sinh ra lửa.

Bất quá nói thật, nếu đã có thể tu luyện công pháp này đến mức khí kéo dài trăm dặm, thì hẳn đã lĩnh ngộ được Liệt Hỏa Ý cảnh hay một cảnh giới tương tự, vốn là Tự Nhiên Ý, kỳ thực cũng chẳng có gì là ngoài ý muốn. Lại nói nếu như đối phương thật tu được tới tầng thứ Liệt, tức là Tiểu Thừa cảnh, dựa vào thiên tư sẵn có cũng hoàn toàn có thể đến được tầng tiếp theo, hẳn nên gọi là Diễm? Dù sao thì với ý 'nhu'...

Tóm lại, tất cả đều không có vấn đề gì với công pháp này, cho dù nó khá đặc biệt. Dù sao đây là công pháp Lê Thanh Vũ làm ra để “đo ni đóng giày” cho một đứa trẻ vốn có tâm tính sôi nổi, khí chất mãnh liệt. Vấn đề ở đây lại nằm ở nguồn gốc.

Trước khi sáng tạo công pháp, hắn đã từng thử một quẻ bói để xem đối phương tương lai thích hợp với điều gì nhất, kết quả ra được quẻ “Hỏa”. Dù hiện đang là tiền Lượng Kiếp, chỉ cần không tính toán gì đến những biến cố bên trong Lượng Kiếp thì vẫn có thể chấp nhận được.

Đừng hỏi tại sao hắn lại biết xem quẻ bói. Tu vi đã đạt đến Võ Giả cảnh, rất nhiều thủ đoạn nhỏ hắn đều có thể làm được, thậm chí làm được một cách hoàn hảo, nhưng đây cũng chính là điểm bất thường.

Quẻ ra quá chi tiết, lại cũng quá dễ dàng.

Như đã nhấn mạnh ở trên, hắn chỉ dùng một thủ đoạn nhỏ, giống như việc hỏi hướng đông tây nam bắc mà kết quả nhận được lại là tọa độ kinh tuyến và vĩ tuyến chính xác vậy.

Điều này, có chút bất thường.

Nghĩ đến đây, hắn ngẩng đầu lên nhìn quần tinh lấp lánh trên cao.

Người ta thường nói, tùy vào từng người, mà quần tinh lại có hình dạng và ý nghĩa khác nhau.

Đặng Trần An chỉ thuần túy nhìn thấy một bức họa tinh đồ.

Còn Lê Thanh Vũ, hắn thấy một bàn cờ.

Bản quyền tài liệu này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free