(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 221: Quyển 2 Chương 81: Lão tiều phu
“Được rồi, nói như vậy để ngươi có cái nhìn cơ bản về Võ đạo. Giờ thì chúng ta bắt đầu việc đầu tiên. Đi theo ta.”
Đặng Trần An nghe vậy, hào khí vừa dâng trào trong lòng sau khi ngắm nhìn thiên địa, như được thổi bùng lên, đủ để tiếp thêm sức lực cho tấm thân mệt mỏi của hắn, lê bước theo thiếu niên kia tiến sâu vào lòng núi.
Ngọn núi này không phải núi trọc, trên đỉnh vẫn còn một cánh rừng nhỏ, cây lá cứng cỏi dù đông về nhưng chưa rụng hết, nhìn qua thấy một mảng hoàng sắc nhuộm tử khí.
Giữa những tiếng lá xào xạc dưới chân, hắn phát hiện chỉ nghe thấy tiếng bước chân mình, trong khi thiếu niên bên cạnh lại hoàn toàn không gây ra chút động tĩnh nào, dù cả hai đều giẫm lên lá như nhau. Điều này càng khiến hắn nhận rõ khoảng cách giữa hai người.
Cuối cùng cũng tới được nơi thiếu niên dẫn đến, Đặng Trần An hơi mở to mắt, trước mặt không ngờ lại là một hồ nước nhỏ, tuy vậy vẫn khá rộng so với hắn, tổng cộng chiều ngang lẫn chiều dọc cũng tới hơn mười trượng.
Ở phía đối diện xa xa, có thể thấy rõ nước từ hồ chảy thành suối, róc rách xuôi thành hai dòng, bọt nước tung trắng xóa tạo nên cảnh sắc hữu tình.
Trong lúc Đặng Trần An còn đang băn khoăn không biết mình sẽ làm gì ở đây, hắn bỗng nhận được từ thiếu niên một vật, đó là một cái gáo gỗ không biết được lấy từ đâu.
Hắn nhìn với vẻ khó hiểu, nhận được câu trả lời:
“Leo núi xong mồ hôi nhễ nhại, quần áo của ngươi thậm chí đã hơn một tuần chưa giặt, như vậy là không ổn. Cởi ra, đi tắm đi. Chỉ khi tinh thần sảng khoái và không tự gây khó khăn cho bản thân, việc luyện võ mới đạt được hiệu quả 'ít công nhiều'.”
Không chút do dự, Đặng Trần An cứ thế làm theo, đi ra một góc cách chỗ cũ gần mười bộ, cởi quần áo ra, rồi "tùm" một tiếng nhảy xuống hồ, bắt đầu tắm rửa.
Còn Lê Thanh Vũ thì tự tìm một tảng đá to ngồi xuống, từ trong người lấy ra một đống nguyên liệu vải vóc và mộc vật. Hắn cúi đầu tập trung, đôi tay thoăn thoắt lướt qua lướt lại, bắt đầu công việc may vá một cách điêu luyện.
Sau một hồi, hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, thản nhiên cất tiếng:
“Tiền bối đã có nhã hứng đứng nhìn, chi bằng lại gần phiếm chuyện đôi câu?”
“Ha ha, cũng không phải là cố tình, lão phu chỉ vô tình đi ngang qua mà thôi.”
Bỗng từ trong cánh rừng, một lão tiều phu không biết từ đâu xuất hiện. Thân hình lão tuy tầm cỡ, săn chắc nhưng cũng đã bị thời gian làm tàn phai không ít bởi tuổi già, những ngấn mỡ cùng đồi mồi dễ dàng nhận thấy. Dưới cằm lão để râu dài, người khoác áo vải hai lớp, sau lưng vác chiếc rìu gỉ sét trông vô cùng phổ thông.
Tuy nhiên, dù cho khí cơ của lão giả này có nội liễm đến mức nào, cũng không thể che giấu được nhãn lực sắc bén cộng thêm chút tinh ranh của Lê Thanh Vũ, lão vẫn dễ dàng bị dò xét ra nội tình.
“Tiểu Thừa cảnh tam trọng sao?”
Thấy đối phương tiến đến, Lê Thanh Vũ cũng khẽ dịch sang một bên nhường chỗ, làm cho lão giả có chút ngạc nhiên, tự hỏi thầm rằng thiếu niên này không sợ mình sao?
Lão thấy rõ ràng, thiếu niên này cũng chỉ có cảnh giới Võ Giả trung kỳ, việc phát hiện ra mình cũng không quá khó lý giải, nhưng để cho một kẻ lai lịch không rõ, tu vi còn cao hơn tiến gần đến như vậy liệu có phải là khôn ngoan?
Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ lại, thiếu niên này dường như là người của Mạo Hiểm gia hiệp hội, mà đám Mạo Hiểm gia này thường có tư duy không giống người thường cho lắm, hào khí cũng không thiếu, thì việc này cũng không khó để lý giải.
Lại nhìn tư thế ngồi may quần áo của thiếu niên, tuy nhìn qua có vẻ lơ đễnh, không quá để tâm, nhưng ánh mắt sắc bén của lão giả mơ hồ nhìn ra được thế viên kình ôm đan, thế súc lực dễ dàng phát ra, cho thấy rõ ràng vẫn giữ cảnh giác cơ bản nhất. Trong lòng lão thầm khen, cũng cảm thấy mọi việc đều hợp lẽ thường tình.
Lão bèn tiến tới ngồi xuống một bên tảng đá, chiếc rìu sau lưng lão được thả rơi mạnh xuống nền đất, không ngờ lại khiến mặt đất lún xuống mấy tấc, đủ thấy rõ trọng lượng kinh khủng, trăm cân đã là ít ỏi.
Cứ như vậy, hai người ngồi hai đầu tảng đá to dài khoảng hai bộ.
“Không biết tiền bối tên gọi là gì? Chẳng hay tiền bối người ở gần đây?” Không rõ là thuần túy muốn giải sầu phiếm chuyện hay vì lý do nào khác, Lê Thanh Vũ bắt đầu bắt chuyện, tay vẫn tiếp tục may vá y phục.
“Lão phu họ Phụng, người thôn Ngưu Lâm, cách ngọn núi này mười phút đi đường. Vậy còn tiểu hữu ngươi?” Lão giả nghe vậy cũng nhiệt tình đáp lại, chẳng khác gì hai người phàm tục vô tình gặp nhau, ngồi xuống trò chuyện dông dài.
Lão cũng không phải người có ý đồ gì cả. Năm xưa tuy cũng từng xông xáo giang hồ, nhưng nay tuổi đã già, lòng đã nản chí thoái ý, lão quay về quê cũ làm nghề tiều phu, sáng trưa đi đốn củi, chiều về ngồi nhàn nhã bên căn nhà gỗ ngắm cảnh ao cá, đôi lúc dạy cho đám hài tử trong thôn xóm chút thế thức võ nghệ phòng vệ mà thôi, sống cuộc đời một tiểu cao thủ ẩn dật.
Hôm nay lên núi đốn củi như mọi khi, lão lại gặp được cảnh hai thân ảnh ngồi trên mỏm đá, người lớn hướng dẫn người nhỏ về cách luyện võ. Lòng sinh hiếu kỳ liền theo dõi thử đôi chút, tự nhủ sẽ không bị phát hiện, nào ngờ lại bị gọi tên chỉ điểm, vậy nên liền đi tới thôi, thế nên mới có tình huống như hiện tại.
“Vãn bối họ Lý.” Lê Thanh Vũ đáp.
“Ta nghe khẩu âm Lý tiểu hữu cũng không giống người ở đây lắm, chẳng hay người xứ khác?”
“Tiền bối nói không sai, vãn bối vốn là vì tiếp nhận ủy thác, lại do người nhà nhờ nên mới đi qua Lăng Châu, cảm thấy nơi đây thiên linh địa tú, đúng là thắng địa của Nham quốc vậy.”
“Ha ha, không dám, không dám...” Phụng lão tiều phu vừa cười vừa vuốt râu. Tuy biết là lời khách sáo nhưng lão cũng cười đắc ý, lúc này cũng nhìn sang hướng bên kia, nơi Đặng Trần An đang tắm gội dường như không hề để ý tới việc bên này vừa có thêm một vị khách lạ, rồi hỏi:
“Kia hẳn là người mà người nhà ngươi nhận trông nom?”
“Sao tiền bối lại nghĩ như vậy?”
���Nhìn tiểu hữu hẳn là Mạo Hiểm gia đang tiếp nhận ủy thác, mà ủy thác thông thường dù tiểu hữu có bản lĩnh đến đâu chăng nữa cũng đều sẽ tiềm ẩn nguy cơ nhất định, hẳn không thể tự nhiên dắt theo một nam hài như vậy trên đường làm nhiệm vụ.”
“Tiền bối quả là mắt sáng như đuốc, kia vốn là biểu đệ họ hàng xa, lần trước được gửi đến nhà vãn bối, nay vãn bối lại có việc đi qua Lăng Châu có thể thuận đường ghé qua, mà trọng điểm của ủy thác cũng không nằm ở đây, nên vãn bối cũng tiện đường đưa hắn về với gia đình bên kia luôn.”
“Ha ha, lão phu dù tuổi đã già nhưng nhãn lực vẫn chưa mờ. Nhìn ra hài tử kia toàn thân khí huyết cường thịnh, tinh thần sáng lạn, hẳn gia thế cũng là con cháu Võ gia? Hẳn cũng vì thế mà ngươi giảng giải cho hắn về Võ đạo? Xin lỗi nếu lão có lỡ nghe được những lời không phải, lão chỉ vô tình đi ngang qua thôi.” Ánh mắt Phụng lão tiều phu có tinh quang, sắc bén hỏi.
“Cũng không trách được tiền bối, chỉ trách vãn bối không sử dụng Chân Khí truyền âm. Tuy nhiên tiền bối nói cũng không sai, giờ hắn cũng đã đến tuổi bắt đầu nhập môn, vậy nên vãn bối bèn nhân lần du ngoạn này giảng cho hắn chút đạo lý, làm cơ sở để hắn hình dung, tránh về sau bỡ ngỡ.” Lê Thanh Vũ cũng không né tránh, thẳng thắn đáp lời.
“...Chút đạo lý này là do ngươi tự mình tìm tòi ra?”
“Không phải, phần nhiều là do gia tộc truyền thừa lại, một phần nhỏ mới do vãn bối tự ý thêm vào và sửa đổi, dù sao cũng để dễ tiếp cận với hài tử hơn. Mong rằng tiền bối không chê cười.”
“Lão phu sao dám chê cười chứ? Ở cái tuổi như tiểu hữu mà đã có thể lý giải như vậy đúng là hiếm có. Hồi bằng tuổi ngươi, lão phu hẳn vẫn còn đang là một tiểu Võ Đồ trung kỳ đây, đâu có biết được hóa ra luyện võ còn cần có đường lối? Đăng đường nhập thất, haizz...” Phụng lão tiều phu nói đến đây, thở dài một tiếng:
“Hai từ dễ nói mà không biết làm khó bao nhiêu người. Cánh cửa này chưa vượt qua, thì cả đời mãi mãi cũng không thể gọi là luyện Võ chân chính.”
Lê Thanh Vũ nhận ra lời lẽ cảm thán, trong lòng khẽ động, biết lão tiều phu này chuẩn bị chia sẻ chút cảm ngộ của bản thân, bèn vì thế mà tạo không khí thích hợp, khiến hai bên nói chuyện thêm mấy hồi, lần này là đàm luận về chữ Võ.
Lời của hắn đương nhiên đều là những cảm ngộ lớn lao bên trong xen lẫn nhiệt huyết, vừa đúng với hình tượng và thân phận của hắn hiện tại. Còn lời của lão tiều phu thì tuy có phần khiêm tốn hơn, nhưng lại thắng ở chỗ tuổi già, khí huyết tuy suy bại nhưng vẫn giữ được một mạch chưa đứt, tuy không gọi là quý giá nhưng lại đánh sâu vào ruột gan, chẳng khác nào một lá trà già tuy cũ nhưng hương thơm vẫn còn vương vấn.
Đàm võ như luyện võ, cũng có lúc dừng chân.
“Nói chuyện nãy giờ, lão quên mất chưa đốn củi. Xin lỗi tiểu hữu, nhưng nếu không đủ củi thì lão về hẳn sẽ bị người nhà quát mắng mất. Tuy nhiên, lão vẫn sẽ mãi không quên buổi nói chuyện tâm đắc hôm nay, Lý tiểu hữu đã khiến thân già được đại khai nhãn giới.” Phụng lão tiều phu nói xong, người cũng đứng dậy.
“Lời này hẳn phải là vãn bối nói mới phải, thưa tiền bối. Những kinh nghiệm của ngài, nếu chưa từng trải qua, tuyệt đối không thể nói ra được; có nói cũng không thể truyền tải hết cái ý, cái thần. Ngược lại, chúng rất có ích cho con đường luyện Võ tương lai của vãn bối.” Lê Thanh Vũ lúc này cũng vừa khéo hoàn thành xong công việc đan may, chắp tay nói.
“Ừm.” Phụng lão tiều phu ừm một tiếng khàn đục trong cổ họng, lúc này bỗng đưa ánh mắt nhìn lên tạo vật vừa làm của thiếu niên:
“À mà nãy giờ bận nói chuyện không để ý, không biết tiểu hữu ngươi đang may thứ gì vậy? Hình như là một bộ y phục? Xem nào, có Trịnh Linh vốn nổi tiếng bền bỉ để làm vỏ ngoài, Ký Thúy gai để làm lót, ở giữa là Cử Mận diệp có tính chất phồng xốp, nơi mấu chốt được bồi bằng vải Nghê Thường...”
“À, vãn bối làm y phục cho tiểu tử kia mặc. Vốn là lúc đầu tuy có cân nhắc đến việc sẽ cho hắn tiếp xúc với luyện Võ nhưng lại nghĩ chưa đủ chu đáo. Cuối cùng lại thiếu y phục trong hành trang, bộ y phục kia cũng đã tã lắm rồi, hôm nay leo núi xong thì thực sự không thể mặc nổi nữa, vậy nên vãn bối liền may cho hắn cái mới.”
“Tiểu hữu ngươi may được bộ y phục này thật không đơn giản. Phải biết, y phục của Võ gia vốn khó may hơn rất nhiều lần so với y phục phổ thông. Lão nhìn bộ y phục này hẳn đã có thể liệt vào hàng Đê phẩm Duệ cấp bảo vật rồi.” Phụng lão tiều phu quan sát kỹ hơn, miệng tấm tắc.
“Ha ha, chút điêu trùng tiểu kỹ, không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới...”
“À nhưng mà này, tuy rằng thứ này lão tin tưởng đảm bảo độ bền khi luyện công, lại cũng có thể chống lạnh, giữ ấm trong thời tiết này nhờ có Cử Mận diệp, nhưng lấy Ký Thúy gai làm lót có phải là không thích hợp không? Dù sao thứ này nếu châm vào đối với người bình thường cũng là khá đau, huống chi lại là cho một hài tử mặc?”
“Trên con đường võ luyện, bền tâm kiên ý là điều không thể thiếu. So với vô số khó khăn hiểm trở trong tương lai, chút đau đớn này chẳng là gì, lại càng có thể rèn luyện tâm trí từ nhỏ. Mà biểu đệ của vãn bối cũng không phải hạng hài tử mềm yếu, công tử bột trong nhà kính, vãn bối tin tưởng hắn có thể chịu được dễ dàng, dù sao thì hắn cũng đã có thể leo được núi rồi.”
“Hơn nữa, gai nhọn cũng sẽ không thực sự để lại vết thương, thể phách được tăng cường nhờ ngoại công sơ sơ là đủ để kháng lại rồi. Tuy nhiên, đương nhiên với một chút địa phương nhạy cảm thì như vậy cũng không nên, bởi vậy tiền bối có thể thấy, những nơi đó đã được may bằng vải Nghê Thường.”
“A... Hậu sinh khả úy... Hậu sinh khả úy...” Để lại câu cảm thán không biết là dành cho nam hài đằng xa hay thiếu niên đằng gần, thân ảnh của lão tiều phu dần biến mất sau mấy hàng cây, cuối cùng không còn thấy bóng dáng.
Cũng là vào lúc ấy, Đặng Trần An đã tắm xong, lấy tạm quần áo cũ che thân rồi bước tới. Lê Thanh Vũ thấy vậy bèn nói:
“Vừa nãy có nghe được đối thoại giữa ta và lão nhân kia không?”
Thấy Đặng Trần An gật đầu, hắn khoát tay một cái, kình khí sinh ra như phong, lại phối hợp với Nguyên Tố chưởng khống, nháy mắt đã đánh bay gần như sạch nước trên người đối phương, khiến toàn thân khô ráo.
Vừa đưa ra bộ y phục mới làm, hắn vừa nói tiếp:
“Trong quãng đường đồng hành cùng ta, những chuyện như vậy sẽ xảy ra rất nhiều. Muốn luyện Võ công lên cao thật sự, hành tẩu giữa giang hồ, thì việc đối nhân xử thế tuyệt không thể thiếu. Tuy nhiên, mỗi người mỗi khác, nó cũng không có khuôn mẫu cố định. Ta chỉ làm mẫu, tiểu tử ngươi ngộ được bao nhiêu thì tùy ngươi.”
“Tiểu đệ sẽ lưu tâm.”
Đặng Trần An mặc xong bộ luyện công y phục, Lê Thanh Vũ hỏi lại một lần để kiểm tra xem có chỗ nào không ổn không. Nhận được đáp án phủ định, rằng mặc rất dễ chịu, hắn liền dẫn Đặng Trần An ra chỗ mỏm đá ban nãy.
Mặt trời lúc này cũng đã ló dạng hoàn toàn, bình minh đủ sắc, nhưng tử khí vẫn chưa tiêu tán hết, vậy nên liền mượn thiên tượng địa thế để trợ giúp hắn lĩnh công.
“Được rồi Trần An, ta sẽ truyền cho ngươi bộ công pháp mà tên kia để lại, nhớ kỹ, mặc niệm từng từ trong đầu, cố gắng nhớ hết. Yên tâm, ta sẽ không chỉ nói một lần, chỗ nào không hiểu có thể hỏi ta.”
“Rõ.” Đặng Trần An đáp, anh khí vẫn còn đó nhưng khẩu khí đã vững vàng hơn nhiều.
“Tốt, nếu vậy bắt đầu. Môn công pháp này có tên là Tản Địa Liệt Công, yếu lĩnh bên trong nằm ở chữ ‘Liệt’...”
Mọi nội dung trong đoạn truyện này đều thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.