(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 219: Quyển 2 Chương 79: Bái sư?
“Hờ...!”
Đặng Trần An tỉnh giấc đột ngột, toàn thân hốt hoảng bật dậy, chỉ thấy xung quanh tối đen một mảnh.
Không, cũng không hẳn là tối hoàn toàn. Chẳng qua mắt hắn đang hướng về nơi khuất sáng, thêm nữa nguồn sáng cũng không đủ mạnh, nên nói vậy cũng chẳng sai.
Chỉ có một điều chắc chắn, đây không còn là đại lao trước kia, hắn đã thoát khỏi cảnh giam cầm.
Một bên, tinh huy rọi sáng, ánh trăng lấp loáng như những sợi tơ bạc trải trên mặt đất, chỉ kéo dài tới một khoảng nhất định chứ không thể chiếu sâu vào bên trong.
Hắn đang ở trong một hang động, không quá sâu cũng chẳng quá nông.
Nhìn xuống thân, có một tấm chăn đang phủ, bên dưới là lớp đệm được nhồi từ vải vụn và cỏ dại. Trông có vẻ không êm ái nhưng lại cực kỳ dễ chịu.
Hơn nữa, chỗ hắn vừa nằm cũng chẳng hề đơn giản. Dù đầu hướng về phía cửa hang nhưng lại không bị gió lùa nhờ một tảng đá lớn chắn ngang vách. Nhờ vậy, nơi đây vô cùng thông thoáng, ngay cả mùi ẩm mốc đặc trưng của hang động vào mùa này cũng gần như không ngửi thấy.
Chắc chắn có người đã rất tinh tế khi sắp đặt tất cả những điều này.
Hắn xoay người đứng dậy, bước hai bước ra phía cửa hang, bầu trời đầy sao và trăng rằm lập tức đập vào tầm mắt.
Tay phải khẽ nhấc lên, chạm vào chiếc túi phù lục bên hông. Đã gần một tuần hắn chưa có bất kỳ tiếp xúc nào với nó, giờ đây bỗng cảm thấy mấy phần lạ lẫm.
Không phải vì chiếc túi vải tưởng chừng bình thường nhưng lại mang sứ mệnh phi thường này có biến hóa, mà là bởi tâm cảnh của hắn...
Đã không còn giống như lúc trước.
Trưởng thành hơn? Cảm nhận được thế nào là mất và được sao?
Không hẳn. Cái mất đã mất, cái được có lẽ cũng đã được, vốn dĩ đã có từ lâu rồi, đủ để tóc trên đầu mọc thêm một đoạn. Khoảng cách giữa tóc bạc và tóc xanh giờ đây không còn thấy phiền muộn, chỉ còn lại những tia chấp niệm vô hình.
Đáp án đúng phải là: Hắn cảm nhận được sợi dây liên kết cuối cùng dần rời khỏi bàn tay, sợ hãi mất đi tia hơi ấm cuối cùng ấy.
May mắn thay, mọi chuyện đâu lại vào đó.
Tâm cảnh mở rộng đón nhận ánh trăng trên cao, trong lòng hắn không khỏi sáng tỏ được điều gì đó. Cộng thêm tâm huyết vun trồng của một người giấu mặt nhưng không muốn lộ tên, đầu óc hắn bỗng chốc thông thoáng. Tuy chỉ thoáng qua trong nháy mắt, nhưng thu hoạch lại chẳng kém gì trăm ngày tĩnh tọa.
Hắn đốn ngộ.
Thành quả như trái từ ngọn cây, vốn được phụ thân hắn vun trồng từ rất lâu. Dù trải qua nhiều chuyện ngoài ý muốn, rốt cuộc nó vẫn rơi xuống an toàn, thơm phức và chín mọng.
“Tinh Thần Quan Tưởng Đồ sao?” Nam hài nhẹ giọng nỉ non.
Bình sinh, phụ thân hắn đã vẽ rất nhiều bức họa, tuy không đến hàng ngàn nhưng cũng phải hàng trăm. Song, chỉ có năm tấm là chân họa, đến giờ hắn mới thật sự rõ điều này.
Trong đó, hai tấm vốn tự mang nhiệm vụ riêng. Một bức trong hình không có vũ khí lại khiến người ta cảm nhận được kiếm khí sắc bén gần kề. Bức còn lại, dù vẽ trên giấy mỏng manh, nhẹ gió thổi là bay, nhưng nếu bị cự thạch ngàn cân đâm xuống có lẽ cũng chẳng thể có nổi một vết rách.
Trên thực tế, cuối cùng chỉ có ba tấm được truyền lại cho hắn, tất cả đều là công pháp tu luyện.
Nói là công pháp cũng không hẳn chuẩn xác, dù sao chúng không có khẩu quyết hay bất kỳ thứ gì tương tự. Tất cả chỉ là thủ đoạn của Huyền gia để đắp nặn nền tảng cho mầm mống tương lai.
Phụ thân là họa sư, thủ đoạn tự nhiên của ông ấy là vẽ tranh, và cái được truyền lại chính là minh tưởng pháp.
Phương thức cũng không phức tạp, chỉ đơn giản là treo chúng trong nhà, ở những nơi hắn thường đi qua kể từ sau chín tháng tuổi. Thêm chút thi pháp, vậy là những bức họa đã in sâu vào trong tâm trí hắn. Cứ thế, tức cảnh sinh tình, mỗi khi gặp cảnh tương đồng lại nhớ tranh, và trong những lúc mơ hồ ít tạp niệm, hắn bỗng nhớ lại, vậy cũng đã đủ coi là minh tưởng đối với một hài tử.
Ba bức được phân biệt như sau:
“Tinh Thần Quan Tưởng Đồ!” Giúp tâm linh thanh tịnh khi minh tưởng, mở rộng lòng dạ, suy nghĩ thấu suốt, tầm mắt vươn tới những nơi xa hơn. Nó chia làm ba tầng: Quan Tinh, Tưởng Thần, Hợp Vũ.
“Sơn Hà Thôn Khí Đồ!” Khi minh tưởng, người tu luyện phảng phất như đối diện với núi sông hùng vĩ, khí huyết liền mạch sinh sôi không ngừng, bồi dưỡng bàng bạc dần dần tích tụ. Nó lấp đầy khoảng trống bằng cách khai thông, chậm rãi mà chắc chắn, không ôm đồm vào một thân, và chẳng biết từ khi nào đã giúp căn cơ trở nên vững vàng. Tổng cộng cũng chia làm ba tầng: Tiểu Sơn, Hà Lộ, Khí Trạch.
Cuối cùng là “Thủy Bộc Sinh Vụ Đ���!” Khi minh tưởng, người ta như đang đứng trước một tòa thác nước cao vút khó thấy đỉnh. Ngước nhìn, chỉ thấy từng lớp sương mù mờ ảo che chắn tầm mắt, khi tụ khi tán. Cúi đầu xuống, lại thấy sương mù vốn đều là do nước từ thác đổ xuống va chạm với mặt nước bên dưới mà thành. Bên trong ẩn chứa đạo lý cương nhu, âm dương, và cũng phân thành ba tầng: Hạ Thủy, Trung Sương, Cao Bộc.
Ba bức họa này vốn không phải công pháp, mà chỉ mang tác dụng phụ trợ, nhưng lại có thể hóa mục nát thành thần kỳ. Chúng giúp bất kỳ công pháp nào, dù là công pháp thổ nạp cơ bản nhất dành cho Luyện Thể hay Luyện Khí, cũng đều có thể tấn thăng đến mãn giai cảnh. Điều này vốn không hề đơn giản, bởi công pháp phổ thông nhất thường chỉ đáp ứng được điều kiện tấn cấp mà không đảm bảo tiến độ. Thế nhưng giờ đây, nhờ ba tấm họa đồ này, tiến độ ấy đã được bảo đảm, đương nhiên với điều kiện phải lĩnh ngộ được tầng tương ứng.
Chính ba bức họa này đã nuôi dưỡng không biết bao nhiêu huyền sĩ cho Đặng gia. Tất nhiên, không ph���i tất cả đều nhờ chúng. Thậm chí như Đặng Trần An được biết, đây cũng chỉ là những thứ cơ bản và phổ thông nhất, gần như bất kỳ người Đặng gia nào nắm giữ truyền thừa cũng đều biết đến, bởi vậy chúng mới đến được tay phụ thân hắn - một người thuộc bàng chi.
Tuy nhiều và tiện lợi, nhưng chúng không có nghĩa là quý hiếm. Ba bức họa này vốn phụ thuộc vào người phụ trách truyền công truyền pháp. Phụ thân hắn hẳn chỉ có tu vi Kim Đan kỳ, nên chỉ có thể vẽ đến tầng thứ ba. Mặc dù truyền thừa còn thiếu sót, nhưng theo như hắn biết, chi nhánh bàng hệ này rõ ràng đã có thể tiếp nhận đến tầng thứ năm, cơ bản là cảnh giới Hóa Thần kỳ. Cuối cùng, vẫn là do trở ngại tu vi nên phụ thân hắn không thể họa được những tầng tiếp theo.
Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng quá nhiều, bởi hiện tại hắn đã nắm giữ cơ bản toàn bộ truyền thừa của chi nhánh bàng hệ này. Trong mơ hồ, còn có một tia Ý do vị Chân Nhân tổ tiên để lại. Phụ thân hắn không vẽ được thì cứ để cho tương lai hắn tự vẽ!
Tuy nhiên, ăn cơm từng bữa, đi đường từng bước. Hiện tại, hắn mới vừa lĩnh ngộ xong tầng thứ nhất của Tinh Thần Quan Tưởng Đồ, ngay cả tầng thứ nhất của hai tấm họa đồ còn lại cũng chưa nghĩ ra. Vậy nên, cũng chưa cần phải tính tới tương lai xa vời vợi và phiêu miểu ấy, cứ chú tâm vào chuyện trước mắt mới là phải đạo.
Nghĩ đến đó, ánh mắt Đặng Trần An trở nên phức tạp. Hắn nghiêng đầu nhìn vào bên trong hang động, tinh thần có phần được tăng cường rõ rệt. Hắn thấy một thân ảnh tồn tại ở nơi ánh trăng không chiếu tới, chỉ lệch một chút thôi. Người đó khoác thanh y bên trong, phủ huyền bào bên ngoài, đang tĩnh tọa thổ nạp. Khí tức trên thân biến chuyển dập dờn, có xu thế đi lên.
Nếu ví vận mệnh như một dòng sông, thì chính người này, dù hai bên mới chỉ gặp mặt được một tuần, đã dẫn hắn đi qua vô số khúc ngoặt. Dù không biết quỹ tích vận mệnh nguyên bản của bản thân sẽ ra sao, hắn cũng rõ ràng nhận thấy ảnh hưởng to lớn mà người này sẽ để lại cho mình trong tương lai.
Suy nghĩ thông suốt, lòng quyết chí, những hình ảnh vừa rồi chớp nhoáng lướt qua hai mắt. Đặng Trần An bước vào trong hang, hướng về thân ảnh kia với cước bộ kiên định.
Cuối cùng, khi còn cách ba trượng mà thấy đối phương vẫn không có động tĩnh gì, hắn cũng bắt chước tĩnh tọa theo. Không sốt ruột, trong lòng Đặng Trần An minh tưởng Tinh Thần Quan Tưởng Đồ mà chờ đợi.
“Phù...!” Theo hơi thở của Lê Thanh Vũ, một làn khói trắng bay ra. Vốn là nhiệt khí, không hiểu sao nó cứ quanh quẩn mãi không chịu tiêu tán, lại cũng là trọc khí, cho đến khi hắn mở mắt ra mới biến mất hoàn toàn.
Khí hóa thần, thần giải khí, đạo lý đơn giản dễ hiểu.
Đã đột phá đến Võ Giả tứ trọng, Lê Thanh Vũ thầm cảm nhận lực lượng tăng trưởng cùng với những tổn thương trong cơ thể đã được chữa lành. Hắn khẽ gật đầu.
Vốn dĩ, hắn hẳn phải chờ thêm một thời gian nữa mới nên đột phá. Nhưng trận chiến với Tạ tốt trưởng đã tạo cho hắn một lực đẩy rất lớn để rút ngắn quá trình này. Thậm chí, nếu không phải tự hắn hạn chế bản thân, việc đột phá đến ngũ trọng hoặc thậm chí lục trọng cũng không phải là không thể, dù sao đó cũng là thành quả của việc chiến thắng vượt cấp một Tiểu Thừa cảnh thất trọng.
Tất nhiên, vốn dĩ chiến lực của hắn không thực sự đạt đến trình độ đó trong trường hợp không sử dụng Ý Chí Thần Thông, mà chủ yếu vẫn là dựa vào mưu kế, lấy xảo áp lực làm chính.
Tạ tốt trưởng vốn luyện thương, nay vào nơi chật hẹp lại chỉ mang theo đao. Dù có căn cơ sẵn có từ gia tộc nhưng đã thập niên chưa hề đụng tới, tự nhiên không thể sử xuất mười phần như ý muốn.
Cộng thêm chấp niệm của đối phương với Đặng Trần An, thứ mà Lê Thanh Vũ đã dễ dàng lợi dụng. Tuy nhiên, nếu nói công bằng thì hắn vẫn còn nương tay. Mặc dù việc dựa vào chấp niệm này để dẫn dụ đối phương, rồi đả kích tâm linh khiến cho tẩu hỏa nhập ma là tương đối dễ dàng đối với hắn (dù với người khác có thể rất khó), nhưng chung quy hắn sẽ không làm vậy, ít nhất là trong trường hợp này.
Điểm cuối cùng, Tạ tốt trưởng vốn là người của Binh gia. Đơn đả độc đấu vốn chưa từng là thế mạnh của y. Nếu phối hợp với Thiên Nham Quân Trận, dù phía hỗ trợ chỉ có một vài Võ Giả cảnh, tình huống hẳn cũng sẽ rất khác biệt.
Vậy là, dựa vào ba điểm kể trên, bản thân Lê Thanh Vũ lại còn có lượng thông tin thu thập được áp đảo. Kiếm có Thủy Kiếm chi Cương, Ý có Ý Chí Thần Thông (mặc dù chỉ dùng trong tình huống nguy c��p khi đối mặt thủ đoạn áp đáy hòm). Thêm vào chiến thuật thuận dương nghịch âm, né mạnh công yếu, việc Lê Thanh Vũ thắng được cũng không phải điều gì quá khó hiểu. Tuy nhiên, bản thân hắn cũng đã chịu tổn thương không nhẹ trên nhục thể và kinh mạch do bộc phát lực lượng.
Nhìn về phía nam hài trước mặt, hắn chậc nhẹ một tiếng:
“Tỉnh rồi à? Chậc... Thật xin lỗi, ta cũng không ngờ sự tình cuối cùng lại thành ra như thế. Hắn cũng đã kể cho ta tất cả rồi. Tiểu tử nhà ngươi chịu khổ rồi.”
“Không, cũng không phải lỗi của ngài...” Đặng Trần An nghe vậy vội lắc đầu, nhưng sau đó lại nhìn về phía đối diện với ánh mắt nghi hoặc:
“Hắn?”
“Còn ai vào đây nữa? Cái tên đã cứu ngươi ấy. Nếu không phải hắn vô tình đi ngang qua rồi phát hiện, thì hẳn đến giờ này ta vẫn không biết ngươi lại vì lòng tham của tên Tốt trưởng kia đối với truyền thừa Huyền gia mà bị nhốt vào đại lao.”
Lê Thanh Vũ nói đến đây, bày ra một vẻ mặt khổ sở, như đang vận công chuẩn bị cho một tràng thuyết giáo dài dằng dặc. Tuy nhiên, Đặng Trần An sớm đã thấu tỏ, không muốn bị mơ mơ màng màng mà bị đánh lạc hướng như vậy:
“Không phải chính bản thân ngài sao?”
“Hả? Ngươi nghĩ đó là ta ư? Lý do nào khiến ngươi đưa ra kết luận đó? Đánh với một tên Tốt trưởng chí ít cần tu vi Tiểu Thừa cảnh, ta cũng đâu có bản sự ấy? À, ta hiểu rồi.”
Hắn nói đến đây liền gật đầu, ngữ khí khó hiểu:
“Hẳn là ngươi thấy ta dùng kiếm, lại sở hữu Thần chi Nhãn hệ Thủy, nên cho rằng ta với hắn là một người? Thật khó mà không liên tưởng như vậy, ta thừa nhận. Nhưng kỳ thực, hắn là một người khác hoàn toàn, một đệ tử Tiên gia, và ta cùng hắn chính là bằng hữu. Nói cũng hay thật, chính viên Thần chi Nhãn này đã trở thành cầu nối giữa ta và hắn. Ta thì không biết thế nào, nhưng tên kia coi sự trùng hợp giống nhau này là duyên phận, vậy thì cứ như thế đi.”
Mặt khác, hắn nhẹ nhõm thở ra một hơi, như vừa trút đi được một bầu tâm sự:
“Đây cũng chỉ là bí mật giữa ta và ngươi thôi nha. Dù sao cũng khó giấu được ngươi, chi bằng không để hiểu lầm ta liền nói ra hết. Người khác tân tân khổ khổ chỉ cầu một tia Tiên duyên, ta lại còn cùng một đệ tử Tiên gia kết giao bằng hữu. Nói ra nghe uy phong đấy, nhưng kỳ thực cũng dễ mang lại họa, bởi vậy mong ngươi có thể kín miệng.”
“...”
Đặng Trần An không đáp lại, vẫn ngồi yên tại chỗ. Ánh mắt hắn mơ hồ, khó nhìn thấu được suy nghĩ.
Lê Thanh Vũ cũng không nói gì thêm, trong hang đá bỗng chốc rơi vào cảnh trầm lặng.
Cho đến một lúc nào đó, đột nhiên hắn nâng tay búng một tiếng "tách!". Cả người Đặng Trần An phía trước bỗng khựng lại, vốn đang định thực hiện một động tác nào đó.
Dựa vào Chân Khí, cách không điểm huyệt.
Nói dễ thì dễ, nói khó thì khó. Không chỉ phải nhắm trúng huyệt đạo một cách tinh chuẩn, mà khí kình sau khi tiếp xúc còn phải lan tỏa tới các huyệt đạo đúng như mong muốn. Điều này khảo nghiệm rất nhiều về lực khống chế Chân Khí.
Đương nhiên, chỉ dựa vào Chân Khí không thôi thì chưa đủ, dù sao hắn chưa phải Tiểu Thừa cảnh, chưa thể làm được Chân Khí Hóa Cương. Tuy nhiên, hắn vẫn còn thủ đoạn khác. Giống như hắn đã từng nói với Yanfei trong một bữa tối nào đó, Võ Giả đăng phong tạo cực có thể cách trăm bước giết người bằng một sợi tóc. Hắn tuy chưa đạt tới cấp độ ấy, nhưng khoảng cách giữa Đặng Trần An và hắn cũng chỉ chưa đến một trượng. Bởi vậy, chỉ cần một hạt bụi đá trong tay, việc này hoàn toàn có thể thành công.
“Tiểu tử ngươi định làm gì vậy?”
“Bái sư.” Đặng Trần An đáp thẳng thắn. Cơ thể hắn mơ hồ hơi run run, dường như đang cố gắng thoát khỏi điểm huyệt, toàn thân hơi hướng về phía trước, xem ra định hành lễ bái sư:
“Bái tiên sinh làm sư phụ! Cầu tiên sinh thu nhận ta làm đồ đệ...!”
Mọi giá trị của bản chuyển ngữ này, từ những dòng đầu tiên, thuộc về truyen.free.