Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 218: Quyển 2 Chương 78: Sự tình

Tiên Nhân sao?

“Hắc hắc hắc...”

Tạ tốt trưởng chợt cất tiếng cười khẩy ba tiếng không rõ hàm ý, cả người hắn hơi run lên, nhưng cũng chẳng bận tâm đến việc máu có vì thế mà chảy ra nhiều hơn.

Hắn giờ chỉ đang suy nghĩ một chuyện.

Nếu Tiên Nhân mạnh đến thế... Không, điều này đã được chứng thực bằng những gì đang diễn ra trong căn phòng này, nếu không thì chỉ riêng ánh mắt kia thôi cũng đủ để chứng minh sự cường đại của Tiên Nhân rồi. Vậy thì vì lý do gì chứ...?

Vì lý do gì hắn mặc cho những việc ở đây tiếp diễn?

Vì lý do gì hắn lại cùng mình giao đấu một trận, tuy không thể nói là kịch liệt thỏa mãn nhưng ít ra cũng để mình có cơ hội chống trả?

Để mặc sâu kiến tùy ý giãy giụa trong lòng bàn tay, thú vị đến vậy sao? Hay chỉ đơn giản là đang thỏa thích thưởng thức một vở kịch hay?

Trong lòng Tạ tốt trưởng dâng lên ý niệm này.

Cũng không đúng, một ý niệm khác bỗng nổi lên phủ nhận.

Tạ tốt trưởng vốn là người rất am hiểu lẽ đời và lòng người, đặc biệt là sau những tao ngộ của bản thân. Bất kể mấy ngày qua hắn đã làm gì, nghĩ gì, bản chất này vẫn không hề thay đổi.

Dù sao nhân tình không phân tốt xấu.

Bởi vậy hắn đã tiếp cận được chân tướng.

“Đòn tấn công bắt đầu xuất hiện nhắm vào ta... chính là đúng vào lúc sát tâm trong lòng ta vừa dấy lên! Trước đó, ta vẫn còn do dự, bất định nên Tiên Nhân mới chưa ra tay, thậm chí chỉ ngồi nhìn xem. Chỉ là một khi ý niệm đã định, mọi sự liền khác biệt hoàn toàn...”

“Chỉ là Tiên Nhân ra tay lại không khiến ta mất hết sức phản kháng, mà hoàn toàn là cùng ta giao đấu một trận. Chỉ đến phút cuối cùng, người mới bộc lộ một phần sức mạnh thật sự của Tiên Nhân. Lại liên tưởng tới lời nói cuối cùng kia, xem ra là vì nể công ta không có công lao cũng có khổ nhọc mười năm trấn áp Ma Vật xung quanh cứ điểm này, đây cũng là lý do ta vẫn còn toàn mạng...”

“Còn về những điều còn lại, chẳng hạn như lý do... Ha ha, thì cũng không cần phải nghĩ nữa. Chẳng lẽ ta còn có thể giả vờ không biết sao?”

Cảm thấy có chút đau nhói trong người, Tạ tốt trưởng thoáng cảm nhận tình trạng cơ thể. Hắn chợt nghĩ ngợi một lát liền vỡ lẽ ý nghĩa thực sự của câu nói “Nhân sinh vốn chính là khảo nghiệm lớn nhất của bản thân đời người.”

Trong cơ thể hắn hiện tại đang chịu ảnh hưởng của một loại phản ứng lạ, vừa nhìn đã biết chính là dược hiệu đang phát tác, khiến khí huyết của hắn tản mát, không thể tụ lại.

Lại nhìn đan điền bị phá vỡ, đời này nếu không có cơ duyên trời cho rơi xuống thì đừng hòng hồi phục lại được. Ch��n Khí tu luyện bao nhiêu năm cũng sẽ dần dần theo đó mất sạch. Càng đừng nói hắn hiện đang phải dùng số Chân Khí cơ sở – vốn là những sợi Chân Khí đầu tiên sinh ra – để dung luyện tân Chân Khí hòng chữa thương. Nói cách khác, tu vi mất sạch.

Nếu như thế còn chưa đủ thảm, hắn phát hiện ra mình cũng đã bị điểm huyệt. Khí huyết tán loạn, Chân Khí lại đang bận chuyện sinh tử không đủ để xung huyệt, đành phải theo những đường vận chuyển kinh mạch khác mà điều động. Mà những đường kinh mạch này vô hình chung sẽ tạo thành ám thương, điều hắn đã dần cảm nhận được ngay lúc này, khiến cho về sau, dù dược hiệu có hết, hắn cũng không thể ngưng tụ khí huyết được nữa.

Về căn bản là... Phế rồi.

Phế toàn tập rồi. Một sự phế bỏ thật có tính toán, đầy nghệ thuật và sáng tạo.

Tu vi mất hết, hắn vẫn còn sở hữu Kim Cương thể phách, chỉ là nếu không thể điều động được khí huyết thì cũng sẽ chỉ trở thành cái bao cát thịt cho người khác đánh mà thôi. Chỉ có điều, sinh hoạt thường ngày lại không bị ảnh hưởng.

Tạ tốt trưởng sau đó lại nghĩ đến, mình vốn là một trong hai Tốt trưởng của cứ điểm này, giờ lại trở thành một phế nhân...

Chức vị chắc chắn giữ không được rồi, chỉ là...

Ha ha, khó mà nói vị Tốt trưởng còn lại kia có thừa cơ bỏ đá xuống giếng hay không. Lại nói, những quân hữu còn lại sẽ phản ứng ra sao khi thấy vị trưởng quan vốn ngày thường uy nghiêm của mình rơi vào hạ tràng này?

Nhân tình nha... Nhân sinh nha....

Tạ tốt trưởng cười khổ, nhưng trong ánh mắt hắn lại lạ lùng thay không tìm thấy bất kỳ tia oán hận nào, thậm chí còn mơ hồ lấp lánh một thứ quang mang vi diệu.

Đó là dấu hiệu của việc Ý cảnh đã từ tiểu thành vượt lên đại thành.

Chuyện này cũng không quá khó hiểu. Tuy rằng ý chí của hắn đã bị ánh mắt kia dọa sợ, nhưng từ trong đó hắn mơ hồ thấy được một mặt biển sóng dập dờn vô cùng hung bạo, khiến hắn cảm thấy đôi chút an nhiên, tâm thần không còn tạp niệm. Điều đó còn phảng phất mở ra cho hắn một bức họa mà chỉ cần minh tưởng đôi chút là có thể nhớ lại.

Dưới hiệu quả không khác gì gột rửa tâm linh này, ý chí của hắn sau bao năm qua, đã một lần nữa trực diện với đạo chấp niệm vốn giấu sâu dưới Tâm Linh chi Hải.

Và lần này, nhân lúc nó suy yếu, hắn nuốt trọn một hơi, xử lý triệt để.

Chỉ là, tại sao nó suy yếu? Bao năm qua nó vẫn còn có thể tro tàn lại cháy, vậy chứng tỏ nó hẳn phải vô cùng kiên cố mới đúng chứ?

Để giải thích cho việc này, cần phải hiểu được bản chất của đạo chấp niệm ấy. Vốn chính là cảm giác vô lực bị coi như ruồi muỗi trong trận chiến giữa các đại thế lực như Huyền gia, Tà Thần giáo, lại cộng thêm thân nhân vì đó chết thảm. Nó chính là một ngụm khí đục không cam tâm như thế. Bất kể hiện tại Tạ tốt trưởng đã trở thành Tiểu Thừa cảnh, sở hữu Kim Cương thể phách, thậm chí gặp phải Kim Đan kỳ đồng giai cũng dư sức đánh một trận, thì ngụm khí này vẫn chưa tiêu tan.

Chỉ là, nghĩ tới vài phút vừa rồi, hắn thậm chí đã giao chiến, còn có cảm giác mình suýt chút nữa có thể chém giết được vị Tiên Nhân kia, ngụm khí đục này cũng dần theo ý niệm đó mà suy yếu đi. Lại cộng thêm một đao tuyệt học bao nhiêu năm chưa từng xuất ra, tràn đầy lưu luyến với phụ thân, điều này cũng đã phần nào làm vơi đi phần tưởng niệm kia.

Kết quả là chấp niệm này trở nên cực độ suy yếu. Cuối cùng, ý chí của hắn, dưới cơn tức giận sau khi tỉnh táo lại và đối diện với những gì mình đã làm – vốn đi ngược với bản tính lương thiện vốn có từ nhỏ – đã bất ngờ trở nên mạnh mẽ và thuận thế xử lý triệt để chấp niệm đó.

Tâm thần vì thế thanh thản, ý chí cũng trở nên mạnh mẽ hơn nhờ vượt qua chấp niệm thâm cố. Trong đó có cả yếu tố tâm cảnh nhờ sự thản nhiên chấp nhận tương lai phía trước, cùng với yếu tố "phá rồi lại lập" của Ý cảnh. Điều này mới dẫn đến việc Ý cảnh, vốn đang mấp mé, nhận được lực đẩy từ nội lực, một chân bước qua đại môn.

Có thể điều này cũng chưa phải toàn diện khi mà sự lĩnh ngộ cũng chưa tới nơi tới chốn, chỉ là nếu nền tảng đã vững chắc, một chân đã bước qua, thì chân còn lại đồng bước cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Đến giờ, đã minh bạch tất cả những điều này, cũng minh bạch rằng mỗi một khâu nếu như xử lý không tốt thì tình huống thật sự sẽ rất khác biệt, nhân quả huyền cơ trong nháy mắt sáng tỏ. Tạ tốt trưởng bỗng lại cười tiếp, lần này nói ra hơi, khiến máu dưới bụng lại trào ra:

“Ha, vậy ra đây mới chính là chân chính Tiên Nhân sao? Tính toán thật chu toàn! Thậm chí tường tận nhân quả đến vậy. So với lũ chó má Sinh Diệt cốc, Tĩnh Trai môn, đám tiểu tiện nhân kia thì mạnh hơn vạn phần, nếu không, phụ thân cũng đã không bị hiểu lầm như vậy! Huyền gia... Huyền gia, tu đến cuối cùng thì cũng chỉ là chỉ huyền, thông huyền, minh huyền các loại, sao có thể sánh được với chân chính Tiên gia biết vì thương sinh gánh mệnh, vì thế gian mà giữ đạo chân? Mà ta, một Tốt trưởng nhỏ nhoi, thậm chí còn đã từng cùng một vị Tiên Nhân đánh tới long trời lở đất, thậm chí gần như kề đao vào cổ? Ha ha...”

Cười xong rồi, hắn cũng không nói gì tiếp. Không phải vì hết lời để nói, mà là bởi vì cảm nhận được máu chảy đã đủ nhiều rồi; hơn nữa, nếu cứ tiếp tục cười thì vết thương hở bụng sẽ khiến hắn mất máu quá nhiều mà chết mất. Đành tập trung tinh thần vào việc chữa thương.

Thương thế lành xong, Chân Khí cũng vừa tán đủ, Tạ tốt trưởng đứng lên một cách gian nan, nhưng lại khá dễ dàng vì dù sao tay bị trói chứ chân vẫn còn hoạt động được. Hắn bắt đầu mon men bước theo thông đạo kia. Giờ mới nhớ ra động tĩnh lớn thế mà vẫn chưa có ai đến. Nơi này tuy có cách âm nhưng hẳn cũng không tốt đến mức đó. Nghĩ đến, chắc hẳn lại là thủ đoạn của Tiên gia.

Hắn cười, thản nhiên nhìn về phía tương lai u ám nửa vời, thanh thản nửa vời phía trước, trong lòng nghĩ:

“Lại nói, không biết tình huống của nam hài kia như nào, vị Tiên Nhân kia lại đang làm gì?”

....

Lê Thanh Vũ đang hộc máu.

Phải, bất kể hắn giả trang phong thái cao nhân đến đâu, liên tiếp chịu đựng chiến đấu vượt cấp với một vị Tiểu Thừa cảnh hậu kỳ cũng đủ khiến hắn thổ huyết mấy lần. Cũng may thân thể cường hãn của Võ Giả cảnh tam trọng đã cung cấp đủ máu cho hắn thổ.

Nhưng thu hoạch cũng lớn tương xứng với khổ lao. Có được kinh nghiệm sinh tử giao chiến với một vị Tiểu Thừa cảnh hậu kỳ sẽ hỗ trợ hắn rất lớn về sau, đặc biệt là võ nghệ hiện tại đã càng thêm gần mức đăng phong tạo c���c, gần như chạm đến ô cửa sổ giấy kia, ỡm ờ chỉ còn kém một ngón tay chọc thủng để rồi ghé mắt nhìn trộm bức bình phong.

Nhưng đương nhiên, hắn đánh nhau với đối phương cũng không hoàn toàn là vì lý do này. Dù sao thì thời cơ cũng không thiếu, đối thủ về sau cũng không ít. Nếu đối phương là một ác đồ thực sự có đam mê biến thái hay tâm cơ thực sự xấu xa, thì hắn cũng không ngại tiễn người đi hoàng tuyền, bất kể thân phận Thiên Nham quân có gây phiền phức cho hắn hay không.

Bởi vậy nên căn bản mà nói, tất cả những gì mà Tạ tốt trưởng tự mình suy đoán, cũng không phải là do kẻ nào đó vô tâm trồng liễu, mà là trải qua một loạt tính toán khá dài lâu.

Đầu tiên, dựa vào thân thủ, khả năng thu liễm khí tức nhờ mặt nạ dịch dung của sư phụ, cộng với Quan Nguyên chi Nhãn nắm bắt được dòng chảy Nguyên Tố hệ Thủy tạo ra chút cộng hưởng cơ bản, điều này đã giúp hắn có thể nói là xuất nhập doanh trại cứ điểm này như chốn không người. Thần niệm cấp Tiểu Thừa thật sự không tóm được hắn nếu như hắn không làm ra bất kỳ cử động nào lúc tiếp cận và không nằm trong tầm mắt.

Điều này đương nhiên cũng đòi hỏi chút trình độ đoán ý. Ban đầu hắn đúng là có chút loạng choạng, dù sao cũng không phải hái hoa tặc hay gián điệp chuyên nghiệp. Nhưng may mà những đối tượng ban đầu đều là Võ Giả nên không phát hiện ra. Có chút kinh nghiệm, hắn mới bắt đầu chọn đối tượng là Tiểu Thừa.

Vậy vì sao hắn lại làm như vậy?

Vốn là xuất phát từ tâm cẩn thận và hiếu kỳ, dù sao hắn cảm giác mình và Đặng Trần An cũng có duyên phận. Lại nói, có phần nhân quả này thì dù thế nào cũng nên kiểm tra cẩn thận tình hình trong doanh trại. Đồng thời, hắn cũng có chút hiếu kỳ không biết doanh trại Thiên Nham quân sẽ khác doanh trại của hắn ở Hải Minh quốc đến mức nào. Kết quả đúng là phát hiện rất nhiều điểm khác biệt, đa phần đều tân tiến hơn trong lối xây dựng doanh trại cùng với một số thứ quân sự khác.

Nhưng quan trọng hơn, hắn phát hiện tên Tiểu Thừa này không bình thường, có ý đồ với Đặng Trần An (đương nhiên không phải theo nghĩa biến thái). Điều này mới dẫn đến đợt theo dõi và điều tra bên trên, cuối cùng phát hiện đôi điều về thân thế của người này.

Lê Thanh Vũ đương nhiên cũng không biết tường tận câu chuyện. Hắn chỉ có thể tiếp tục quan sát thêm mấy ngày từ những ngôn từ mà Tạ tốt trưởng đôi lúc thổ lộ trong đại lao mỗi khi đi vào đi ra, cảm thụ tâm tình chập chờn của hắn mà suy đoán ra câu chuyện, dù không được mười phần thì cũng có sáu bảy phần chính xác. Từ đó, hắn phát hiện việc này căn bản là do niệm tự phát chứ cũng không phải bản tính của người này, vậy mới có được bố cục đằng sau để mọi chuyện đều tốt.

Cũng có thể phản bác bố cục này rất đơn giản, xét từ mặt ý nghĩa và giá trị mà nói: Ngươi Lê Thanh Vũ rõ ràng là có thể nhẹ nhõm đưa Đặng Trần An đi, vậy tại sao còn muốn làm bố cục này? Chưa nói đến việc vẽ rắn thêm chân, ngươi còn mạo hiểm tính mạng, chẳng phải tự mình chuốc lấy phiền phức sao? Coi như không phải nói người khác, thì giờ nhìn xem? Đặng Trần An chịu mấy ngày bức cung khổ sở, Tạ tốt trưởng tu vi bị phế, rõ ràng vốn đều có thể an an ổn ổn như bình thường, vậy thì mọi chuyện đều tốt ở chỗ nào?

Phải, hắn cũng đồng ý. Nói "mọi chuyện đều tốt" thực sự là một cách nói nhẹ nhàng, qua loa, không chịu thừa nhận rằng bản thân đã hành động vì tư lợi. Nhưng căn bản mà nói, nếu nhìn từ toàn cục – ít nhất là toàn cục của hắn – thì kỳ thực kết quả xoay chuyển và giá trị đạt được cũng đúng là "mọi chuyện đều tốt".

Đây cũng là lý do hắn đợi, cho đến khi Tạ tốt trưởng thật sự xuất hiện sát tâm mới bắt đầu động thủ, chứ thông tin cũng đã thu thập đủ rồi, không cần chờ đến lúc đó, vì sao?

Thứ nhất, về vấn đề chấp niệm dạng này, vốn có thể nói là lưỡng lự, nhưng một khi Tạ tốt trưởng đã dám ném Đặng Trần An vào trong lao thì hẳn trong lòng đã có xác nhận. Tuy nhiên, nếu cuối cùng dựa vào ý chí thiện lương mà hồi tâm chuyển ý thì đã hoàn toàn có thể củng cố vững chắc vị trí của Đặng Trần An trong quân ngũ tương lai, đây cũng là cục diện tốt nhất.

Thứ hai, tiện thể ma luyện một chút cho Đặng Trần An. Hắn tin rằng tiểu tử này chịu được khổ, và so với kết quả thì đều không có vấn đề gì.

Tuy nhiên, cuối cùng Tạ tốt trưởng vẫn ổn định sát tâm, vậy liền phải áp dụng phương án dự phòng, để hắn lên trận mà thôi. Kết quả thì chính là như vậy.

Tạ tốt trưởng mất đi tu vi, lại từ đây trảm đi chấp niệm, tâm thần thực sự thanh thản. Kỳ thực, hắn cũng không hẳn là không thể tiến thêm nữa, chỉ là không biết có đủ nghị lực ấy không? Nghĩ lại, ý chí trở nên mạnh thêm, mà một người có thể đi đường thể tu đến được Kim Cương hẳn cũng không tồi. So sánh được mất là tốt hay là xấu chỉ có người trong cuộc tự mình đánh giá được, nhưng nghĩ hẳn là tốt.

Đặng Trần An được một lần ma luyện thực sự, càng từ đó hiểu rõ hơn về túi phù lục và truyền thừa của bản thân. Kẻ có tội cũng đã chịu trừng phạt thích đáng, chưa đáng chết nhưng cũng không thể cứ để như vậy được, vừa hợp công đạo lại vừa có tình.

Hắn Lê Thanh Vũ có được rất nhiều kinh nghiệm quý báu khó có được thông qua trận chiến này, tu vi cũng nhờ trận chiến mà tăng lên chút đỉnh.

Vậy tổng thể, từ góc nhìn của Đạo, chính là tốt.

Mọi bản quyền thuộc về truyen.free, vui lòng tôn trọng quyền sở hữu trí tuệ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free