Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 217: Quyển 2 Chương 77: Đạp đao lâm, nâng thủy nguyệt

Tốt trưởng Tạ trong lòng giật mình!

Thanh tiểu kiếm kia tuy bất phàm, thời cơ và góc độ lựa chọn vô cùng xảo trá, nhưng dù sao dựa vào thần niệm, hắn vẫn có thể nắm bắt được. Song, điều làm hắn kinh hãi không phải là việc đây là một thanh ám kiếm Tinh phẩm, mà là mục tiêu của nó thế mà lại nhắm vào nam hài họ Đặng, người nãy giờ do lánh khỏi vị trí hai người giao chiến mà chạy tới một góc đại lao.

Rốt cuộc, hắn vốn tưởng đối phương bất ngờ xuất hiện là để cứu nam hài này, không ngờ lại tới để g·iết người.

Thật là tâm cơ! Thật là thủ đoạn!

Biết rằng ban đầu không thể g·iết c·hết đối phương dù cho vẫn chưa bị ai phát hiện, bởi vì khi đó nam hài kia đang đứng quá gần với hắn, hắn hoàn toàn có thể thi triển Chân Khí hóa Cương thành Khí Khải bao bọc xung quanh nửa trượng để thủ hộ nam hài. Bởi vậy mới chọn cách giương đông kích tây, không ngừng mượn giả tượng để mê hoặc hắn.

Nhưng khoan đã, nếu đã có bản lĩnh đột nhập vào đây mà không bị phát hiện, vậy tại sao không ra tay sớm hơn? Trong lòng tốt trưởng Tạ lại bỗng lóe lên nghi ngờ.

Chỉ là nghi ngờ này cũng không đủ để khẳng định chắc chắn. Dù sao còn có rất nhiều cách giải thích, chẳng hạn như cần thời gian quan sát, hoặc vừa mới tới nơi... Vậy nên, nó vỏn vẹn chỉ là một hoài nghi, đủ để cân nhắc, nhưng không đủ để lập tức phán đoán tình cảnh.

Vậy cứu, hay là không cứu?

Giữa chiến đấu, tự nhiên không có nhiều thời gian để cân nhắc. Tất cả những suy nghĩ kia thoáng qua chưa đầy một sát na, mà chỉ còn một phần mười khắc nữa để đưa ra quyết định trước khi thanh tiểu kiếm kia một đòn xuyên yết hầu nam hài.

Cuối cùng, giống như ngọn lửa chấp niệm tưởng chừng đã tro tàn lại cháy bùng, thúc giục hắn làm việc trái với lương tâm, nay nó lại một lần nữa xuất hiện để thôi thúc hắn.

“Đao Uy Thiết Lâm!” Nửa ngụm khí vừa thở ra lại được nuốt ngược vào trong lồng ngực, không chảy tiếp xuống đan điền.

Chỉ thấy một đao Tạ tốt trưởng vung tới, bất ngờ hướng lên trên theo một đường bán nguyệt. Tuy không phải nhắm về phía thanh tiểu kiếm, nhưng cùng lúc đó, nương theo một tiếng "coong", thanh tiểu kiếm kia nháy mắt bị đánh bật văng vào một vách tường khác.

Không hề có sóng gợn trong không khí biến ảo, cũng không có kim quang chớp lóe, mà dường như xung quanh Tạ tốt trưởng đã trở thành một mảnh tường đồng vách sắt bất khả x·âm p·hạm, một khoảnh rừng đao.

Quanh thân một trượng, khí tụ đao cương!

Tốt trưởng Tạ ánh mắt lẫm lẫm, trong đầu mơ hồ nhớ lại hình bóng năm đó đứng trên sân tập, từng tự mình chỉ đạo cho hắn khi còn là Võ Giả từng đường đi đao, từng đường dựng đao theo như đao pháp gia truyền. Cuối cùng, lại tự mình biểu diễn những tuyệt học chỉ có Tiểu Thừa cùng Trung Thừa có thể thi triển.

Đao Uy Thiết Lâm, là thức tuyệt học thứ ba trong Tạ gia đao pháp, cũng là thức đao pháp tuyệt học duy nhất mà hắn thực sự đã học được. Nay thi triển, tuy chân ý hỏa hầu còn non kém, lại cần tích súc mấy ngụm khí, nhưng uy lực đáng lẽ mười phần không ngờ đã đạt bảy, chỉ thiếu ba phần tự mình lĩnh ngộ Đao Cương.

Bởi vì một đao này, hắn đã chờ bao lâu?

Có thể công, có thể thủ, chỉ có điều tiêu hao không nhỏ, nhưng vẫn là lựa chọn thỏa đáng nhất.

Bởi vì qua mấy đợt giao thủ thăm dò vừa rồi đã thấy, thực lực của tên bạch y nhân kia thực sự kém xa hắn. Vậy cũng nên đến lúc nghiền ép rồi, chỉ cần một hơi hồi khí phục hồi đao cương mà thôi. Đối phương cũng sẽ không thể t·ấn c·ông hắn khi mà đao uy chưa tán, bằng không chỉ có n��ớc lấy mạng đổi mạng. Việc đấy có thể thấy rõ là sẽ không xảy ra...

Hẳn là....?

Bởi vì ngay lúc này đây, thứ mà hắn cảm nhận được, chính là một mũi kiếm đâm thẳng tới, kiếm quang lấp lóe phảng phất ánh trăng cuối đêm chợt hiện sau làn mây đen.

Trấn Uy Kiếm Pháp đệ ngũ thức, Nguyệt Vị Chu Thiên!

Không chỉ vậy, lại thêm một vệt lam sắc, phảng phất thủy triều xuất hiện khi Nguyệt huy chuyển vị.

Khuy Minh Ý Kiếm Pháp, Tịch Hải đệ nhất thức, Thương Hải Tịch Thân.

Thủy Hành Ngũ Bộ, nãy giờ đạp bước trong hư ảo, cũng đã tích súc đủ ý thế. Không quản thương thế, khí cơ vốn đã tán loạn lại bị ép tụ lại để cưỡng ép thi triển một đường Nguyệt Vị Chu Thiên. Lê Thanh Vũ đã chọn ngay lúc đao cương sâm nhiên này để t·ấn c·ông.

Thủy triều tràn vào đao lâm, thế như chẻ tre, chẳng hề gặp trở ngại. Dù sao đao cương sâm nhiên đâu phải không có lỗ hổng? Thủy triều như nước vỡ bờ, thẳng tắp nhắm vào chỗ sơ hở đó. Áp lực tự nhiên vượt xa mọi phòng ngự, Thủy chi Chân Khí lại vượt trội hơn Chân Khí quân luyện thông thường, cứ thế theo kiếm cương mà thẳng tiến tới tâm mạch.

Tốt trưởng Tạ tuy chấn kinh nhưng cũng sẽ không ngồi yên chờ c·hết. Chiêu thức áp đáy hòm vốn chỉ định lộ một nửa, nay đành phải phô bày thêm. Không ngờ từ trong ánh mắt hắn xuất hiện ý vị khó lường, lại khiến cho đao lâm trong nháy mắt dày đặc thêm vô số lần, mọc không chỉ từ dưới đất mà còn chập chùng ngăn chặn từ phía trên, tựa như một rừng cây non bỗng chốc hóa thành rừng cổ thụ.

Đây chính là Ý cảnh mà hắn đã lĩnh ngộ được sau mười năm tĩnh tâm trấn giữ cứ điểm này. Ngày ngắm sương sớm đọng trên lá, đêm thấy hắc lâm cô quạnh, bao trùm khắp nơi, mọc rậm rịt xung quanh, cao lớn cản tầm nhìn, che đi tất cả, che đi quần tinh, che đi ánh nguyệt!

Sâm chi Ý cảnh! Tiểu thành tiếp cận đại thành!

Tuy nhiên, như thế vẫn chưa phải toàn bộ những gì vị tốt trưởng họ Tạ này có. Nhân lúc đang chống đỡ chật vật một đường kiếm cương đánh tới của đối phương, hắn không ngờ lại tung ám kình dẫn động cơ quan bên dưới. Một viên gạch dưới đất bỗng tách ra, lộ ra một lỗ hổng tuy nhỏ nhưng đủ cho một cây châm bay xuyên qua.

Tinh phẩm Phí Thiết châm.

Phối hợp với Lăng châu Linh cấp quân nỏ.

Kết hợp lại đủ để á·m s·át Tiểu Thừa đỉnh phong, thậm chí Trung Thừa cảnh!

Đây mới là toàn bộ át chủ bài của hắn. Hắn tin chắc lần này có thể khiến đối phương nuốt hận tại chỗ. Dù sao vốn tính lấy đao lâm ngăn chặn đối phương chạy trốn, nay hắn tự tìm đến chỗ c·hết thì cũng chẳng phải bận lòng, cứ thuận nước đẩy thuyền mà thôi.

Chỉ là không biết tại sao, dù cách một chiếc mặt nạ, hắn vẫn mơ hồ như thấy một nụ cười, phảng phất muốn nói:

“Chơi cơ quan? Chơi Ý cảnh? Múa rìu qua mắt thợ!”

Nhưng cũng có khả năng là hắn nhìn nhầm, dù sao Lê Thanh Vũ thường cũng không lộ vẻ đắc ý như vậy, đặc biệt là trong chiến đấu. Cảm xúc thường trực của hắn khi đó chỉ là:

“À, ra là vậy, hừm.”

Một cách... vô cùng bình thản, cùng với một nụ cư��i nghiễm nhiên?

Bởi vì chỉ thấy thanh liễu kiếm dường như bị ngàn vạn đao thụ khóa chặt, không thể tiến thêm, bỗng khẽ hất lên nửa tấc.

Nửa tấc này, lại đủ để thủy triều vượt qua sâm lâm cao hơn đầu người hàng chục lần, thậm chí chạm tới tầng mây xanh, tiếp thêm sức mạnh cho ánh nguyệt.

Từ nguyệt dẫn thủy triều, lại thành thủy thượng hỗ nguyệt.

Cuối cùng lơ lửng trên tầng trời đen kia không còn là vầng trăng bạc.

Mà là lam sắc.

Thủy nguyệt!

Thần Thông cấp Ý cảnh!

Lê Thanh Vũ lại tiến thêm một bước, Thủy hành bộ từ ngũ lên lục. Một bước như dẫm nát toàn bộ đao lâm, tay khẽ nâng lên thủy nguyệt.

Muôn trùng đao lâm bỗng chốc vỡ vụn. Thiết châm vừa bay được ba phần tư quãng đường, còn chưa kịp tiếp xúc với mục tiêu đã nháy mắt bị cắt đứt lực đạo, cứ thế mà rơi xuống giữa không trung.

Chưa đầy một sát na, tình thế xoay chuyển, thắng bại đã định khi liễu kiếm của Lê Thanh Vũ xuyên thấu Kim Cương chi Khu, chém ngang đan điền của tốt trưởng Tạ.

Chỉ là thắng bại đã rõ nhưng sinh tử chưa phân. ��ây tự nhiên cũng chưa phải kết cục khi tốt trưởng Tạ nhất thời vẫn còn khả năng hành động. Hắn không kìm được khẽ hừ một tiếng, tay phải cầm đao lại vung một đường đánh trả. Không Chân Khí toát ra, cũng chẳng có đao cương, chỉ còn cự lực thuần túy, ý đồ đồng quy vu tận.

Chỉ là trong tình huống này, ánh mắt đối nhau lại nhanh hơn. Nhân lúc vừa bị phá đao lâm, lại bị đâm đan điền, thần trí chưa tỉnh táo, ý niệm lại suy yếu rõ rệt, Lê Thanh Vũ nhìn thẳng vào mắt đối phương, cưỡng ép đối phương trải qua một màn tranh phong Ý cảnh.

Kết quả không hề có gì phải nghi ngờ. Tốt trưởng Tạ với Ý cảnh Tiểu thừa viên mãn vốn không thể địch lại Lê Thanh Vũ lúc này. Lê Thanh Vũ vốn đã có thể miễn cưỡng thi triển Ý cảnh Hóa Vực dựa vào Thần Thông cấp Ý Chí, lại thêm bị sự chênh lệch tâm cảnh ảnh hưởng, khiến tốt trưởng Tạ choáng váng mấy giây.

Nhưng mấy giây này cũng đã đủ để làm nhiều việc, và cũng đủ để định đoạt toàn cục.

....

Sau khi tỉnh lại khỏi mơ màng, tốt trưởng Tạ lại nhìn thấy bạch y nhân đứng trước mặt. Liễu kiếm sớm đã thu về bên hông, không nhiều lời, không có ý niệm dư thừa. Vừa định cử động thì phát hiện bản thân đã không thể cử động, thân bị trói chặt.

Chỉ là nếu nhìn kỹ lại, đây cũng chỉ là dây thừng phổ thông. Trói gà trói lợn còn khó, nói gì đến trâu, huống hồ một vị Tiểu Thừa cảnh hậu kỳ như hắn?

Vậy mà cứ như một lẽ đương nhiên, nó lại làm được.

Bởi vì tốt trưởng Tạ hiện tại đã không thể điều động Chân Khí, lại cũng đồng thời cảm giác khí huyết đang nhanh chóng suy kiệt. Một phần do vết thương lớn đang rỉ máu từ bụng dưới kéo dài đến đan điền, phần khác là vì một điều gì đó bí ẩn.

Thân là một cao thủ, hắn gắng gượng, hơi thở khó nhọc, nói không ra hơi:

“Dược... độc...? Ngươi hạ...?”

“Không cần hỏi câu vô nghĩa đó. Nếu là ta thì thay vì nói chuyện, sẽ cố bế khí, cố gắng điều động số Chân Khí còn lại nhanh chóng chữa trị vết thương, chí ít làm cho nó không còn hở miệng trước khi hoàn toàn khí tuyệt bỏ mạng.”

Hai bên lại rơi vào trầm mặc mấy giây. Một bên là vì bế khí, bên còn lại là do cũng không còn nhiều lời để nói.

Hai bên đều hiểu, vậy một ánh mắt là đủ rồi.

Bạch y nhân lúc này mới quay mặt hướng Đặng Trần An, người mà mặc dù tâm thần mệt mỏi, vẫn đang trợn trừng mắt cố gắng nắm bắt từng chi tiết của thế cục hiện tại. Cảm xúc trên mặt hắn phức tạp, khó đoán, đương nhiên phần lớn là kinh ngạc, bởi dù sao cũng chưa từng trải sự đời. Lê Thanh Vũ khẽ gật đầu nói:

“Đi thôi?”

“Đi... thôi?” Đặng Trần An vừa nghe được như thế, đã cảm nhận được một lực mạnh đánh vào gáy. Cảm giác cuối cùng trước khi bất tỉnh nhân sự là một sự mát lạnh, mềm mại.

Lê Thanh Vũ tiến tới bế Đặng Trần An lên, tiện tay thu Telos – kẻ nãy giờ vẫn lẩn khuất làm nhiệm vụ thủ hộ đề phòng bất trắc – vào trong tay áo, sau đó xoay người định rời đi bằng lối cầu thang dẫn lên mặt đất, rời khỏi đại lao này.

Chỉ là trước khi đi qua chỗ tốt trưởng Tạ đang ngồi bệt bên vách tường, hắn bỗng dừng lại. Tay trái vốn buông thả lại khẽ nâng lên, chẳng phải định hạ sát thủ, mà chỉ đơn giản là cách không vận kình, dùng kiếm khí điểm xuống đất tạo thành một ký hiệu. Rồi trao cho tốt trưởng Tạ một ánh mắt, sau cùng là một câu nói:

“Vốn định cho ngươi thêm một lần Giang Hải Tịch Tâm, nhưng lại nghĩ nhân sinh vốn chính là khảo nghiệm lớn nhất của đời người, vậy ta cũng sẽ để mặc tự nhiên, tự có thiên hành. Công tội thị phi, thế gian nhân quả, khó mà phán xét. Hẳn ta cũng không có tư cách phán xét ngươi, chỉ đề điểm một câu:”

“Ngẫm lại đi.”

Cứ thế, tiếng vọng ấy dần tiêu biến. Cùng lúc đó, bóng dáng bạch y nhân cùng nam hài đã biến mất tự lúc nào. Thậm chí nếu không phải khung cảnh xung quanh vẫn còn lưu lại vết tích chiến đấu thì người ta còn ngỡ chưa từng có ai đến đây.

Chỉ còn lại tốt trưởng Tạ, lúc này đang hơi cúi đầu nhìn ký hiệu vừa được khắc họa trên nền đất, sắc mặt nhìn không rõ biểu cảm.

Hắn lại bỗng ngẩng đầu lên một lần nữa, quét mắt nhìn khắp xung quanh. Tròng mắt bỗng chấn động, dường như vừa phát hiện điều gì khó tin.

Biến mất rồi.

Không, đương nhiên không phải nói bạch y nhân biến mất, hắn còn chưa đến mức tẩu hỏa nhập ma mà sinh ảo giác. Thứ biến mất ở đây chính là...

Dấu vết thủy nguyên tố!

Nói một chút về đặc tính của Nguyên Tố, vốn dĩ một khi xuất hiện, gần như lúc nào cũng để lại dấu vết, dù là do Nguyên Thần giả hệ Thủy điều động đi chăng nữa.

Điều này cũng không vì lý do gì đặc biệt, chỉ đơn thuần là không phải Nguyên Thần giả nào c��ng có thể chưởng khống Nguyên Tố tinh tế đến mức mang đi từng hạt nhỏ hơn cả hạt bụi, mà dù thế nào cũng sẽ để lại dấu vết phản ứng dù rất nhỏ, bởi vì thế gian vạn vật vốn đều cấu tạo từ Nguyên Tố.

Đặc biệt, hệ Thủy vốn có khả năng tương tác với mọi Nguyên Tố khác. Cộng với trong điều kiện chiến đấu ác liệt như vừa rồi, ắt đã sinh ra những Nguyên Tố tinh cầu. Dù sẽ nhanh chóng bị Nguyên Thần giả hấp thụ, nhưng ắt hẳn vẫn còn sót lại, ngưng đọng trong dòng chảy Nguyên Tố xuyên qua không gian.

Đây không chỉ là thường thức, mà còn là kiến thức bắt buộc đối với một tốt trưởng như hắn, là cốt lõi của công việc trinh sát, truy tìm, đã được kiểm nghiệm vô số lần và luôn đúng...

Hẳn là?

Nếu thế, giải thích làm sao được với tình huống “sạch sẽ” hiện tại?

Cách giải thích duy nhất chính là...

Giờ đây tốt trưởng Tạ mới có thời gian hồi tưởng lại những điều đã lơ đễnh chưa kịp để ý trong trận chiến (bởi khi đó hắn quá căng thẳng và chỉ một lòng muốn giết chết đối phương nên không để ý đến). Những Nguyên Tố tinh cầu mặc dù không nhìn được bằng mắt thường, nhưng với thần niệm Tiểu Thừa, hắn vẫn phát hiện ra manh mối: chúng tuy sinh ra vô số, nhưng lại tan biến nhanh chóng như bong bóng phù vân vừa hiện đã vỡ, bị Thủy chi Nguyên Tố trên lưỡi kiếm (hay đúng hơn là Thủy Cương) thu nạp triệt để, không để lại dù chỉ một chút dư cặn.

Nhìn lại căn phòng, những vách tường xung quanh đều không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự tương tác với Thủy chi Nguyên Tố mà phản ứng...

Đối phương về căn bản, sở hữu một độ khống chế tuyệt đối với Thủy nguyên tố, đạt đến mức độ kinh ngạc. Thậm chí có thể nói là mức độ Tinh Thông này nếu quy đổi sang võ nghệ thì ít nhất cũng sánh ngang cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất!

Sở dĩ chỉ dừng lại ở đây bởi vì bản thân hắn cũng mới chỉ là Tiểu Thừa cảnh, cũng chưa thực sự lĩnh hội được cảnh giới Phản Phác Quy Chân là gì. Lại không phải Nguyên Thần giả nên không thể biết Tinh Thông Nguyên Tố rốt cuộc là gì. Nhưng theo như thông tin tìm được bên trong quân bộ, hoàn toàn có thể thấy được thân ảnh bạch y thâm bất khả trắc.

Tới vô ảnh, đi vô tung.

Huống hồ... Còn có ánh mắt đó... Một ánh mắt liền khiến Ý cảnh tiểu thành tiếp cận đại thành của hắn tan biến, khiến cho ý chí của hắn chùn lại vì khiếp sợ...

Căn bản... Không phải người! Chí ít không phải người bình thường.

Vậy là gì?

Tốt trưởng Tạ với sắc mặt phức tạp, nhìn lại ký hiệu trên mặt đất. Ký hiệu đó lúc này đã bị nhuốm đỏ bởi máu của chính hắn, vì trong một khoảnh khắc lơ đãng, cảm xúc bất chợt ập đến khiến hắn không duy trì được bế khí, máu từ vết thương trong lòng ứa ra. Miệng hắn cũng không kìm được mà bật ra hai âm tiết, như tiếng thở dài cảm thán, như lời kết luận, lại như đọc to ý nghĩa ẩn sau ký hiệu trước mặt:

“Tiên... Nhân...!”

Mọi bản quyền đối với tác phẩm này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free