(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 215: Quyển 2 Chương 75: Chiến đấu
Trong một gian đại lao nhỏ không chút ánh sáng mặt trời lọt vào, có hai người đang hiện diện: một lớn một nhỏ, một đứng một quỳ.
“Nào, nói đi! Ta không có nhiều thời gian ở đây lãng phí với thằng nhóc thối tha nhà ngươi đâu. Đừng đợi đến lúc ta phải dùng biện pháp mạnh hơn.” Nam tử mặt chữ điền, thân mặc nội trang quân phục, trầm giọng cất tiếng.
“Yên tâm, một khi ngươi nói ra, dù việc bị lấy mất món đồ này có chút khó chịu, đổi lại ngươi sẽ được ta bảo hộ. Ta sẽ là chỗ dựa tuyệt đối cho ngươi trong doanh trại này, mọi tài nguyên rồi cũng sẽ dồn vào ngươi hết.”
Cũng tự biết có lẽ đe dọa không có tác dụng, nam tử bắt đầu đổi thành giọng vừa đe dọa vừa dụ dỗ:
“Có thể ngươi biết, cũng có thể không. Xét theo cốt linh, năm nay ngươi mới sáu tuổi, là tuổi vàng để đặt nền móng vững chắc, bất kể ngươi đi theo Đạo lộ nào. Phù lục hiện tại cũng chẳng mang lại giá trị thực tế nào cho ngươi. Nhận được tài nguyên bồi dưỡng bây giờ mới có thể giúp ngươi đi được xa hơn…”
Đối mặt với những lời này, Đặng Trần An dường như không buồn nói. Dù có chút gian nan, hắn vẫn ngẩng đầu lên. Đôi mắt ấy không chỉ tràn ngập hận thù, điên cuồng xen lẫn mệt mỏi, mà còn ánh lên vẻ mỉa mai khó che giấu.
….
Vậy tình hình hiện tại rốt cuộc ra sao? Tại sao Đặng Trần An lại bị tống vào đại lao? Nam tử mặt chữ điền kia rốt cuộc là ai?
Rất nhiều câu hỏi có thể được đặt ra, nhưng chúng ta hãy tiến tới một manh mối hiện hữu.
Đó là túi phù lục kia.
Phải, đó là một túi phù lục không hề đơn giản. Tuy phẩm giai thấp nhưng lại toàn là những loại hiếm có, kết hợp với nhau có thể khám phá ra thậm chí cả chân ý truyền thừa của một vị Chân Nhân. Đương nhiên, để kích hoạt hay sử dụng phù lục bên trong sẽ cần chú ngữ. Chẳng phải ngẫu nhiên mà phù lục luôn đi đôi với phù chú.
Chú ngữ có thể dài có thể ngắn, nhưng ở Nham quốc đương thời, đa phần đều không hề ngắn. Trừ những hệ phái từ quốc gia cổ xưa nổi danh về phù lục đã cố gắng rút gọn chú ngữ đến mức tối đa, chỉ cần ba bốn chữ là đủ kích hoạt. Còn lại, các hệ phái xuất phát từ Quy Li cổ quốc đều có chú ngữ khá dài, ít nhất một dòng, nhiều thì ba dòng trở lên. Vị Chân Nhân họ Đặng kia vốn xuất thân từ hệ phái này.
Bởi vậy, nếu muốn đạt được giá trị bên trong túi phù lục, cần phải có chú ngữ. Ngoài ra, bất kỳ man lực nào cũng vô tác dụng. Dù có mở ra được thì cũng chỉ là một đống giấy vụn. Vị Tốt trưởng của cứ điểm ba mươi mốt thuộc Lăng Châu, cũng chính là nam tử mặt chữ điền kia, hiểu rõ điều này.
Vì sao hắn lại hiểu rõ? Điều này cũng một phần liên quan đến những gì hắn trải qua khi còn nhỏ.
Sinh ra trong một gia đình lấy võ làm truyền thống, gia đình khá giả, nhà cao cửa rộng, nổi tiếng thiện danh trong vùng. Một phần nhờ thường xuyên làm từ thiện, một phần là bởi gia chủ đương nhiệm là người hòa nhã, luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác.
Tuy không đến mức “ngậm thìa vàng” sống trong nhung lụa hoàn toàn, nhưng hắn biết mình chắc chắn sẽ được thừa kế cơ ngơi đồ sộ, dù sao hắn cũng là trưởng tử.
Phụ thân hắn vừa là thương gia, vừa là một người có tiếng tăm trong giang hồ. Mặc dù không thể sánh bằng những vị Thượng Thừa khuynh bá một vùng, nhưng bản thân ông cũng là một Võ Giả Trung Thừa cảnh. Cộng thêm gia sản đủ để những tông chủ, môn chủ của các môn phái tam lưu phải lấy lễ tiếp đón. Không biết là may hay xui, ông lại truyền được võ tính cho hắn, người làm trưởng tử, trong khi cả đám đệ muội đều chẳng có chút hứng thú nào. Người có tiền đồ thì tính đại nghiệp kinh thương, kẻ kém nhất thì chỉ biết phá của.
Tuy nhiên, hắn đối với những sự vụ này đều chỉ cười xuề xòa. Dù sao một thân võ công, lại cộng thêm thiên phú giúp tấn thăng Võ Giả ngay từ tuổi thiếu niên, tiền đồ Võ Giả Trung Thừa gần như chắc chắn, thậm chí còn có một hai tia hy vọng đạt đến Thượng Thừa cảnh. Số phận đã định sẵn hắn nắm quyền thừa kế cơ ngơi này, những đứa em kia có muốn tranh giành cũng chẳng thể nào. Thế nên hắn không có lý do gì phải bảo vệ chúng vô điều kiện. Dù sao cũng là máu mủ, phụ thân hắn từ đầu đến cuối chỉ có duy nhất một người vợ, lại được trời cao chiếu cố. Hắn tin tưởng mình đủ khả năng dùng cả võ lực lẫn trí lực để bảo vệ gia sản ít nhất là hết đời này. Những đứa con cháu phá gia chi tử cũng không thể ảnh hưởng đến căn cơ gia tộc. Bức tường hòa bình, an ổn này cứ thế tiếp diễn qua thời gian, tính bằng giáp…
Đó là hắn tưởng như vậy.
Chỉ vì một tờ huyết lệnh, tất cả đều đã không còn.
Tà giáo, Huyền gia, một vòng xoáy nước đục xen lẫn âm mưu.
Phụ thân bị lợi dụng, bị biến thành vật tế thần, một kẻ tình nghi.
Dư ba của trận chiến phá hủy hoàn toàn nhà cửa hắn. Mẫu thân cùng đệ muội của hắn tu vi đều thấp, đã không qua khỏi.
Phụ thân cũng không khá hơn. Dù sao ông cũng là một trong những tâm điểm của bố cục này. Một đời cường giả Trung Thừa cảnh cứ thế nhắm mắt giã từ tại ba năm sau. Giây phút cuối, chỉ còn một mình trưởng tử nắm tay, cũng vì đó mà chủ trì tang lễ.
Nước mắt có lẽ đã từng chảy xuống, nhưng rất nhanh đã khô cạn bởi một ngọn lửa.
Hận thù sao? Không hẳn.
Ngược lại là một chấp niệm khó tả.
Chính thứ chấp niệm ấy đã thúc đẩy hắn gia nhập Thiên Nham quân, đồng thời không tiếc táng gia bại sản truy lùng những thư tịch liên quan tới Huyền gia trên giang hồ.
Có thì vẫn là có đó, dù sao Huyền gia cũng không ẩn thế hoàn toàn. Nhưng đa phần đều là những thế lực nhị lưu trở lên mới thật sự nắm chắc. Một thế lực còn chưa đạt tới tam lưu, nay lại suy sụp, lấy đâu ra năng lượng để làm việc đó?
Ngược lại, từ trong tư liệu của Thiên Nham quân, hắn tìm ra được không ít thứ.
Tuy nhiên, hắn cũng không hoàn toàn chỉ muốn báo thù. Dù sao cũng chưa đến mức điên rồ bất chấp phải trái, mà chính vì thế lại càng thấm thía mấy chữ:
“Trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết.”
Vốn tưởng đời này cứ thế thôi, làm Thiên Nham quân cũng tốt. Mỗi tháng đôi chút đánh nhau cùng Ma Vật, không ngừng luyện võ kiên trì không nghỉ, uống rượu ăn thịt nói chuyện phiếm với các huynh đệ.
Mười ba năm cũng đã trôi qua kể từ ngày đó, đủ để làm tâm can dịu nguội.
Lại không ngờ, việc gặp gỡ một nam hài đã khiến chấp niệm ấy tro tàn lại cháy.
Hoặc có lẽ nó chưa từng nguôi.
Dù sao đi nữa, chấp niệm là một thứ vô cùng đáng sợ. Nó có thể khiến chúng sinh đương đầu với những thử thách, đối mặt với hiểm nguy ngút trời tưởng chừng không thể vượt qua, thậm chí vượt qua cả nỗi sợ hãi mà mỉm cười trước cái chết. Tuy nhiên, nếu tâm cảnh không đủ vững vàng, thứ này chỉ có thể dẫn đến một hệ quả duy nhất:
Làm lu mờ lý trí.
Lý trí đ�� không còn, vậy lương tri còn giữ được bao nhiêu phần?
Đủ nhiều để hắn sẵn lòng tra tấn một nam hài sáu tuổi nhằm đạt được thứ mình muốn.
Bao năm tìm kiếm thư tịch Huyền gia, đến tận bây giờ hắn vẫn không tìm ra được dù chỉ là pháp môn Trúc Cơ đơn giản nhất. Dù sao, hai cảnh giới Luyện Thể và Luyện Khí này cũng không quá xa lạ với Võ gia, thân là Tiểu Thừa thất trọng, hắn hoàn toàn có thể tự mình suy luận ra được. Nhưng giờ đây, hắn đã nhận được hồi báo – một cơ duyên bất ngờ.
Từng đọc được trong một cổ thư có liên quan đến họa tiết và nguyên lý này, hắn phát hiện túi phù lục này cực kỳ không đơn giản, bên trong ẩn chứa truyền thừa kinh người. Dựa theo phương pháp suy luận "phản phác quy chân," hắn đoán đây ít nhất là truyền thừa cấp độ Hóa Thần, thậm chí còn dám mạnh dạn nghĩ tới cảnh giới Vấn Đỉnh và Thần Du bên trên.
Tâm thái tưởng chừng đã nguội lạnh bao năm, giờ bỗng bùng cháy một ngọn lửa cuồng nhiệt. Sự biến chuyển này xảy ra chỉ trong chưa đầy một tuần.
Một ngày, hắn nghe cấp dưới báo cáo, tự mình đi kiểm tra và gặp gỡ nam hài kia.
Một ngày khác để kiểm tra lại những thư tịch mà linh quang vừa chợt lóe trong đầu, cộng thêm chút thời gian ngắn ngủi trầm mặc một mình trong phòng tại chủ doanh.
Sau đó là bốn ngày…
Đặng Trần An đã bị đưa vào đại lao trong bốn ngày…
Nam tử mặt chữ điền xử lý mọi việc quá êm thấm. Dù sao thời gian hắn mới đến quá ngắn, những người biết chuyện đều đã được điều đi làm nhiệm vụ đột xuất, còn lại đa số vẫn chưa rõ ràng tình huống rằng cứ điểm vừa đón tiếp thêm một nam hài.
Đồng thời, bản thân doanh trại cũng có sẵn một vài tòa đại lao được quản lý riêng biệt, dành cho những đối tượng như Ma Vật hoặc tù phạm nguy hiểm. Dựa vào thân thủ cùng thân phận của mình, hắn không khó để qua mặt lính gác. Dù sao thì vào dễ ra khó, mà nơi vốn không có tù phạm thì càng ít được người để ý.
Kết quả, khâu tưởng chừng phức tạp nhất hóa ra lại tương đối đơn giản. Trong khi đó, khâu tưởng dễ dàng nhất lại phát sinh vấn đề.
Thằng nhóc này, khó cậy miệng hơn hắn tưởng.
Hắn vẫn chưa tiến hành tra tấn mà mới chỉ thẩm vấn, dùng lời lẽ vừa đe dọa vừa dụ dỗ. Dù sao, hắn cũng không nghĩ tâm trí một đứa trẻ có thể kiên định đến mức nào. Nào ngờ, ngay cả thuốc mê cùng một số loại dược liệu khác cũng không phát huy được tác dụng như mong muốn…
Dường như đối phương trong lòng cũng có chấp niệm, thậm chí còn mạnh hơn cả hắn…
Nghĩ đến điều này, trong lòng Tạ tốt trưởng không ngờ lại dấy lên một ngọn lửa vô danh. Cộng thêm việc kiên nhẫn đã cạn dần, hắn bắt đầu động thủ, ra chân ra tay. Cú đá hung ác vừa rồi mới chỉ là sự khởi đầu.
Nam tử mặt chữ điền lại tiến thêm một bước về phía trước, trong lòng bắt đầu suy nghĩ bước tiếp theo nên chọn phương án tra tấn nào.
Đương nhiên hắn sẽ không hủy đi căn cơ hay phế bỏ đối phương, cũng không định dùng chút tiểu xảo hèn hạ. Đối phương dù sao cũng là một truyền nhân của Huyền gia, có lẽ kiến thức của hắn không thể suy đoán theo lẽ thường. Suy cho cùng, đoạn tuyệt hết sinh lộ tự nhiên sẽ khiến mọi chuyện không còn cơ hội xoay chuyển, khả năng hắn đạt được thứ mình muốn cũng sẽ giảm xuống gần như bằng không.
Tuy nhiên, ý nghĩ về cái chết của đối phương, ban đầu vẫn còn hơi chấp chới. Dù sao, một hai tia lương tri vẫn nhắc nhở hắn về thân phận một Tốt trưởng Thiên Nham quân, có trách nhiệm bảo vệ bách tính. Huống chi, tự tay giết một hài đồng Nhân tộc không có khả năng chống cự, nghĩ thế nào cũng là việc đáng khinh bỉ. Thế mà giờ đây, trong tình huống suy nghĩ bắt đầu cực đoan, ý niệm đó đã trở nên kiên định.
Nói cách khác, sát tâm đã thật sự tồn tại trong hắn vào giờ khắc này.
Cũng nói cách khác, nó đã dẫn đến một sự hiện diện bất ngờ.
Ngay lúc Tạ tốt trưởng vừa định tiếp tục ra tay, bên tai hắn bất ngờ vang lên một giọng nói với âm điệu ma mị, khó phân biệt nam nữ, càng khó đoán là người hay quỷ:
“Ha ha, thật không ngờ, đường đường là –“
Xoẹt!
Một âm thanh nhỏ vang lên, là tiếng đao khí xuyên phá vách tường.
Trong gian đại lao tư mật dưới lòng đất, cao hai mươi sáu tấc, rộng hai trượng, dài tám bộ, ngay tại thời khắc giao giữa giờ Tý, bỗng xuất hiện ba bóng người, tạo thành bốn sự hiện hữu.
Một thân bạch y, mặt nạ vô diện, tà áo phấp phới vừa né tránh phạm vi đao cương nửa trượng. Lúc này, người đó đang đứng với dáng vẻ thong dong, tay cầm một thanh liễu kiếm mỏng manh còn hơi run rẩy. Có lẽ vì vừa rồi, n�� đã cắt qua đao khí, khiến đao khí mất kiểm soát, tích tụ dư uy tạo thành một vết cắt trên tường.
Đối diện là một vị Thiên Nham quân tốt trưởng, vẫn giữ thói quen vũ khí không rời thân. Do không gian chật hẹp nên lúc tiến vào không mang thương mà mang đao, may mắn đao pháp gia truyền phòng thân hơn chục năm nay lại có dịp lộ phong mang.
À, còn có một nam hài, truyền nhân của Huyền gia, lúc này đang trố mắt nhìn tình huống biến chuyển bất ngờ.
“- một vị Thiên Nham quân tốt trưởng lại có hành vi tra tấn, thậm chí nổi lên sát tâm với một hài tử chỉ vì chút phù lục, như thế thì có khác gì Tà giáo không chứ?” Bạch y nhân kết thúc câu nói vừa bị cắt ngang của mình, ngay khi một luồng đao khí sâm nhiên lại đánh tới.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.