(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 214: Quyển 2 Chương 74: Góc khuất bất ngờ
Nhìn vào khung cảnh doanh trại, trong lòng Lê Thanh Vũ không khỏi dâng lên một cảm giác quen thuộc.
Điều này cũng dễ lý giải, dù sao trong Mộng cảnh gần mười năm, một nửa trong số đó hắn đã sống với thân phận quân nhân. Nhìn cảnh tượng trước mắt, tuy hình dáng không giống hoàn toàn nhưng ý tứ lại tương đồng đến bảy phần, đó vẫn là bầu không khí quen thuộc ấy.
Nham quốc thiết lập Thiên Nham quân tự nhiên không chỉ tập trung ở các thành lớn hay vùng biên giới, mà còn thiết trí không ít các cứ điểm phòng thủ gần các dịch lộ hay những khu vực khai thác quan trọng, với tầm quan trọng tùy thuộc vào vị trí chiến lược.
Tỷ như tòa cứ điểm trước mắt này, vốn là một cứ điểm cỡ trung, bên trong có khoảng hơn hai trăm Thiên Nham quân với mục đích chính là trấn giữ khu rừng này. Đây không phải là một con đường lớn cần phòng bị nghiêm ngặt, nên quân số chỉ có chút ít ỏi, chưa đạt đến quy mô một Lữ đoàn.
Đương thời, Thiên Nham quân của Ly Nguyệt phân cấp quân hàm cũng không giống với cách tổ chức theo các cấp thập phu, bách phu, thiên phu, vạn phu trưởng như cổ quốc Quy Li, hay Binh, Úy, Soái, Tướng như Hải Minh cổ quốc xa xưa. Thay vào đó, họ áp dụng một hệ thống quân hàm khác, dựa trên các cấp Ngũ, Tốt, Lữ, Sư, Quân.
Một ngũ là một tiểu đội gồm năm người, trưởng quan gọi là Ngũ trưởng.
Một tốt là một đại đội gồm trăm người, trưởng quan gọi là Tốt trưởng.
Một lữ là một lữ đoàn gồm năm trăm người, trưởng quan gọi là Lữ trưởng.
Một sư là một sư đoàn gồm hai ngàn năm trăm người, trưởng quan gọi là Sư trưởng.
Một quân không có con số cụ thể, nhưng ít nhất phải từ hai Sư đoàn trở lên, trưởng quan gọi là Tướng Quân. Bên trên nữa là Đại Tướng Quân, Nguyên Soái cùng với Tổng Tư Lệnh.
Đối với những chức vụ nắm quyền binh lực này, Nham quốc Ly Nguyệt đương nhiên cũng tồn tại rất nhiều điều kiện cùng hạn chế, nổi bật nhất là về thân phận và tu vi.
Chức Tổng Tư Lệnh nắm quyền lực tối thượng, thuộc về đương nhiệm Nham Quốc Thần Quân, vị Đế Quân Long Thần kia.
Chức Nguyên Soái không có ràng buộc về tu vi, nhưng yêu cầu thân phận bắt buộc phải là một trong các Thất Tinh.
Đại Tướng Quân yêu cầu tu vi Võ Thánh, Tướng Quân yêu cầu tu vi Võ Tôn, Sư Trưởng yêu cầu tu vi Thượng Thừa,... và cứ thế giảm dần xuống các cấp dưới.
Cho đến một cứ điểm cỡ trung như nơi này, có nhiều nhất là hai Tốt trưởng, nghĩa là đều đạt tu vi Tiểu Thừa cảnh.
“Lại từ chỗ này có thể thấy được một điểm đặc biệt,” L�� Thanh Vũ bỗng nghĩ tới:
“Để được gọi là Thiên Nham quân chính thức thì tu vi cũng đã phải là Võ Giả. Do đó, một Ngũ trưởng thống lĩnh năm người thường không có sự chênh lệch tu vi quá lớn với cấp dưới. Ngược lại, đến cấp Tốt trưởng mới có sự khác biệt rõ rệt. Điều này cũng một phần là bởi thiên hạ đa số Võ đạo nhập môn đều là Võ Giả, hầu hết cả đời cũng chỉ dừng lại ở cảnh giới Võ Giả cảnh...”
“Nhìn lên trên một chút, cấp Sư và cấp Quân thì mơ hồ hơn. Về phần tu vi ở giữa còn có Đại Thừa cảnh, nghĩ đến cũng có chút liên quan tới việc này, dù sao một vạn là Quân, hai vạn cũng là Quân...”
“Cũng có chút thú v-... Hửm?”
Hắn hơi dừng lại suy nghĩ này, dường như nhận ra một nghi vấn đến từ ai đó trong ống tay áo.
“Ngươi muốn nói với ta hôm đó ngươi mới tới cảng có gặp mấy người Thiên Nham quân đứng canh cổng, mấy người đó đều chỉ là Võ Đồ, chỉ có tên tiểu đội trưởng kia là Võ Giả sao?”
“Ha ha, vậy cũng là có chút oan uổng. Tên Võ Giả đâm ngươi mấy chục phát đều hụt kia đúng là một Ngũ trưởng, nhưng tiểu đội mà hắn đang phụ trách rõ ràng đều chỉ là lực lượng dự bị trong giai đoạn tập sự. Hôm đó hẳn cũng chỉ là một đợt thao luyện thực tế nhỏ. Kỳ thực, dù sao đó cũng là một cửa ngõ quan trọng của cảng, xung quanh không thiếu Võ Giả Tiểu Thừa, thậm chí Trung Thừa đang âm thầm giám sát. Vì ngươi hành xử kỳ lạ nhưng chưa bộc lộ nguy hiểm, nên họ không ra tay. Hơn nữa, chẳng bao lâu sau, sư phụ ngươi đã na di ngươi đi rồi, và sau đó còn ban bố ám lệnh trấn an, nhờ vậy mà không gây ra chuyện lớn.”
Trả lời cho đầu Slime kia nghe xong, Lê Thanh Vũ bắt đầu dẫn Đặng Trần An tiến về phía doanh trại.
Vì sao lại đưa đối phương đến nơi này? Tự nhiên là đã phải trải qua một hồi suy tính kỹ lưỡng.
Hôm nay đã là ngày thứ ba kể từ ngày chạm trán giữa hai bên. Trên đoạn đường hai ngày không dài cũng không ngắn này, mặc dù đối phương không muốn nói nhiều, nhưng Lê Thanh Vũ hắn là ai? Chỉ như vậy cũng đã từ những chi tiết nhỏ nhặt xâu chuỗi thành một câu chuyện lớn, nắm vững đại thể, thậm chí còn hiểu rõ hơn chính bản thân đối phương ở một số khía cạnh, nhờ vào ưu thế về tri thức và trí lực của mình.
Về cơ bản, tiểu nam hài này có tên là Đặng Trần An. Bề ngoài là con trai của một họa sĩ tại một thôn xóm nào đó, nơi chiến lực không quá cao và Võ Giả thưa thớt – một hiện trạng bình thường của nhiều thôn làng. Tuy nhiên, điểm đặc biệt, hay nói đúng hơn là mặt ngầm của Đặng Trần An, chính là hắn thuộc một nhánh nhỏ của Huyền gia. Dựa trên một số phù lục, có thể lờ mờ nhận ra trình độ của vị tổ tiên kia. Theo phán đoán, người đó đã đạt cảnh giới Chân Nhân, Thần Du hay Đại Thừa thì không rõ, nhưng rất có thể là ở kỳ Thần Du.
Thế vì sao một gia tộc từng sản sinh ra một vị Chân Nhân cường giả lại sa sút như thế này? Năm tháng qua đi, ngay cả tinh thần còn có lúc thăng trầm, huống hồ là kiếp mệnh, phúc khí của một gia tộc? Hơn nữa, đây rất có thể chỉ là một bàng chi của Huyền gia, mà sở hữu được Truyền Thừa Linh Phù như vậy đã có thể coi là cực kỳ không tồi rồi.
Vốn dĩ Đặng Trần An sẽ lớn lên và sống theo một quỹ tích nào đó, có thể là âm thầm tiếp thu truyền thừa nửa vời hoặc sống hết cuộc đời như một phàm nhân bình thường. Nào ngờ, cậu bé lại trải qua ma nạn, gặp phải Ma Vật tấn công. Cuối cùng, nhờ cha mẹ hy sinh mà chạy thoát tới đây. Chắc hẳn đã có sử dụng một loại phù lục truyền tống nào đó, bởi vì bản thân Đặng Trần An chắc chắn không phải người của Lăng Châu hay các châu lân cận – điều này có thể đoán được dựa trên một vài yếu tố.
Giữa không khí trong lành, Lê Thanh Vũ vẫn ngửi thấy mùi tanh của máu, khiến hắn có cảm giác mọi chuyện không hề đơn giản. Ma nạn nói không chừng là do nhân họa, chuyện này vốn cũng chẳng hiếm lạ gì. Tuy nhiên, việc ưu tiên hàng đầu là phải giải quyết vấn đề tương lai của Đặng Trần An.
Việc hắn thu nhận Đặng Trần An... không phải là không được, nhưng vấn đề sẽ cực kỳ phức tạp, thậm chí khả năng cao còn là họa chứ không phải phúc cho cả hai bên.
Để cho Đặng Trần An tiếp tục sống một mình trong rừng... cũng là một ý kiến, nhưng chỉ tốt nếu nhìn thiển cận. Xét về lâu dài, đi��u này hoàn toàn không ổn, cả về an nguy của bản thân Đặng Trần An lẫn ảnh hưởng tới tương lai của cậu bé.
Gửi Đặng Trần An vào một tông môn Huyền gia nào đó tại đây? Có thể suy xét. Dù sao Đặng Trần An theo như hắn thấy cũng sở hữu Linh căn Thượng phẩm, thiếu chút nữa là Cực phẩm. Nếu không thì ở độ tuổi này, cậu bé không thể nào sở hữu tu vi Luyện Thể kỳ lục trọng, bất kể có kỳ ngộ nào đi chăng nữa. Điều này đã đủ điều kiện để nhập nội môn, thậm chí tiếp nhận chân truyền của một số tông phái tam lưu. Hơn nữa, hắn cũng biết vị trí của một vài tông phái gần đây.
Thế nhưng, việc này lại phát sinh một chút vấn đề. Trên người tiểu tử này, lại mang theo truyền thừa được khắc ghi của một vị Chân Nhân. Ai dám chắc rằng đám tu sĩ Huyền gia kia sẽ không có kẻ động lòng tham? Mặc dù lĩnh vực linh hồn và ký ức trong thế giới này được quản lý rất chặt chẽ, nhưng nếu có kẻ hứng thú với di sản của một vị Chân Nhân, mà bản thân kẻ đó cũng đạt tới cảnh giới Chân Nhân, thì dù có chặt chẽ đến mấy, khoảng cách tu vi như vậy cũng khó mà ngăn cản được. Bởi vậy, nếu bước vào Huyền gia, cũng chẳng khác nào bước vào hang cọp: có thể bắt được cọp con mà tu thành chính quả, nhưng cũng có thể bỏ mạng.
Đó là chưa kể, ban đầu Đặng Trần An sẽ phải từ bỏ túi phù lục bên mình – điều mà cậu bé không thể nào chấp nhận, dù sao... máu của mẫu thân vẫn còn vương trên đó...
Chính vì vậy, hắn mới tìm đến một giải pháp khác, một con đường mà hắn cho rằng tốt hơn tất cả.
Đó là tiến vào Thiên Nham quân.
Phải, hắn cũng không phải gà tơ chim non, cũng biết một vài chuyện liên quan đến đãi ngộ dành cho những đứa trẻ không nơi nương tựa muốn tìm đến Thiên Nham quân. Tuy nhiên, việc đó còn phụ thuộc vào địa khu. Tỷ như Phong Sa Châu và một số châu khác có đời sống vật chất thấp, điều kiện khan hiếm. Lăng Châu, nhờ vào hoạt động kinh thương sầm uất trên nhiều con đường huyết mạch cùng với nguồn thủy lực phong phú từ phương Bắc, lại là một trong những châu trù phú nhất của Nham quốc. Việc một đứa trẻ được thu nhận tại một cứ điểm cỡ trung như vậy, nghĩ đến cũng không phải là vấn đề lớn. Đặc biệt, trong trường hợp đứa trẻ này lại có chút tu vi, thì có thể giải thích qua loa rằng cậu bé đã ăn được kỳ trân diệu thảo trên đường đi, khiến thể phách tăng trưởng và sinh ra hậu thiên thần lực...
Lại nói, gia nhập Thiên Nham quân còn có một chỗ tốt khác. Nếu như trận “Ma nạn” kia còn tồn tại yếu tố “Nhân họa” bên trong, thì khi đó Thiên Nham quân chưa nói đến việc sẽ là chỗ dựa vững chắc cho tiểu tử này, ít nhất cũng sẽ cung cấp một tầng bảo hộ thân phận kiên cố trước một số thế lực nào đó, ít nhất là cho đến khi đối phương trưởng thành.
Và một khi trưởng thành, thiết nghĩ dựa vào truyền thừa cùng một số tài nguyên được cấp phát cho dựa trên biểu hiện tốt, khi đó, ít nhiều Đặng Trần An cũng đã có sức tự vệ. Thậm chí nếu thông minh hơn chút, cậu bé còn có thể mượn lực lật lại vụ án năm xưa, hoặc an tĩnh chờ đến khi bản thân đột phá Hóa Thần rồi đi tính sổ nếu có ý muốn.
Tất nhiên, khi đó rất có thể kẻ thù đều đã trở thành một nắm cát vàng. Tuy nhiên, không sao cả, nhảy disco trên mộ phần đối phương cũng không phải là một lựa chọn tồi.
Còn có một lý do khác, đó là nếu kết nạp Đặng Trần An vào một cứ điểm cấp độ này, cũng sẽ không ai nhìn ra được truyền thừa của vị Chân Nhân kia. Dù sao, đám phù lục mà Đặng Trần An mang theo này cũng khá đặc biệt, cần phải có môn đạo thích hợp mới có thể nhận ra được nếu không được kích phát. Đa số phù lục đều là Đê phẩm, hiếm hoi lắm mới có Cao phẩm. Điều này không đủ để binh sĩ cấp bậc Võ Giả hay Tiểu Thừa mạo hiểm cướp đoạt.
Lại nhìn từ một góc độ cao hơn, hành động của hắn hôm nay rất có thể sẽ giúp Thiên Nham quân về sau có thêm một vị Tướng Quân Huyền Võ song tu... Hoặc cũng có thể chỉ là Sư Trưởng hay Lữ Trưởng. Tuy nhiên, như vậy cũng đã phần nào coi như tạo phúc cho bách tính.
Đây đều là những suy nghĩ ngầm, hắn không công khai những suy nghĩ này với Đặng Trần An. Dưới con mắt của nam hài, thiếu niên vẫn chỉ là một Mạo Hiểm gia khá phổ thông nhưng lại thông minh một cách kỳ dị. Có thể là Đặng Trần An đã nhìn ra được phần nào đó nhưng không rõ ràng, song vẫn cho rằng thiếu niên xuất phát từ thiện niệm mà đưa ra lựa chọn theo suy nghĩ thông thường là đưa mình vào nơi an toàn, tức là Thiên Nham quân. Cậu bé không biết rằng tất cả đều đã được Lê Thanh Vũ cân nhắc rất lâu, và những tính toán đó lại vô tình khớp với vỏ bọc ngụy trang "Mạo Hiểm gia phổ thông" của chính hắn.
Nam hài thở ra một hơi. Kể từ khi tiếp nhận Truyền Thừa Linh Phù, tuy không tới mức đau đầu nhưng cậu bé cũng không dễ chịu vì những tạp niệm được sinh ra, không quản thúc được do suy nghĩ đột nhiên tăng trưởng phức tạp. Điều này dẫn đến tư tưởng của cậu phát sinh biến hóa, tuy nhiên biến hóa thế nào cũng không qua được tên thiếu niên trước mặt kia.
Muốn trốn cũng trốn không được, chỉ có thể nhận mệnh. Hai ngày qua, Đặng Trần An không có cách nào khác hơn là nghe đối phương giảng đạo lý. Bất quá, không thể phủ nhận đích thực cũng là có điều thú vị.
Hết nói chuyện trên trời lại nói chuyện dưới đất, trong miệng đối phương phảng phất đạo lý dường như vô cùng bất tận. Trong hai ngày này, hắn nói đủ nhiều tới mức làm cho Đặng Trần An có chút hoài nghi nhân sinh, không biết liệu một Võ Giả nói nhiều như thế có vì khô cổ mà chết khát không. Tuy nhiên, tuy có chút khó chịu nhưng nó dường như lại có một hiệu quả nào đó, tựa như sóng biển không ngừng vỗ vào cồn cát, mài giũa và đè ép xuống không ít những tư tưởng đột xuất của cậu bé.
Đặng Trần An không biết được, dù sao có được truyền thừa nhưng tâm cảnh và tu vi không đủ, tự nhiên không thể lĩnh hội. Nếu xét từ góc độ tu Đạo mà nói, Lê Thanh Vũ trong hai ngày qua đã giúp cậu bé nhổ đi ít nhất chín đạo mầm mống tâm ma, trả lại cho cậu một tấm đạo tâm phẳng lặng và vững vàng hơn trước rất nhiều, thậm chí còn có khí độ ngắm nhìn biển lớn...
Không phải cậu bé không hoài nghi đối phương kỳ thực là một cao thủ giả trang, bất quá sau nhiều lần thử, cậu bé chỉ có thể chán nản mà công nhận đây đích thực chỉ là một Võ Giả. Tư chất khá tốt nhưng cũng không phải là tuyệt đỉnh thiên tài gì, chỉ có tư tưởng hơi kỳ lạ một chút, song điều đó cũng không thực sự là gì cả...
Đúng là một Mạo Hiểm gia kỳ lạ, cậu bé cảm thán: "Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân."
Bất quá kỳ lạ cũng tốt, dù sao trong đời này, hẳn là đến cuối cậu bé cũng đều sẽ nhớ đến tên của đối phương cùng với thiện tâm mà hắn đã dành cho mình mấy ngày hôm nay.
Lý Sở Trụ, ừm.
Lại nhìn về phía trước, lúc này đối phương đã đang nói chuyện vui vẻ với một binh lính gác cổng, sau đó một tay chỉ về phía Đặng Trần An.
Dù sao cũng vẫn là một đứa bé, mà ảnh hưởng của Truyền Tống Linh Phù cũng đã tiêu tán gần như không còn, tự nhiên cậu bé cũng cảm thấy có chút hồi hộp, lại cũng có chút chờ mong về một tương lai phía trước.
Đã hơn một tháng trốn tránh, cậu bé vậy mà lại quay lại với xã hội. Nếu đã không thể tránh né, vậy chấp nhận thì có làm sao? Chút dũng cảm này, cậu bé vẫn có. Nếu không... làm sao cậu xứng đáng...?
Tựa như hoàng hôn chiều tà buông xuống, lại cũng như ánh hừng đông vừa hé rạng, đại diện cho dĩ vãng và tương lai, trong một sắc màu đỏ thẫm...
Như màu máu.
Trong một gian đại lao, một nam hài lại chịu một cú đá đau điếng, phun ra một ngụm máu xuống sàn đá.
Gian nan ngẩng mặt lên, cậu bé chỉ thấy một cặp mắt lạnh như băng của một nam tử mặt chữ điền, lúc này đang lườm nhìn mình, bóng tối mịt mờ kéo dài sau lưng.
Bản chuyển ngữ này là thành quả của truyen.free, mong quý độc giả không tự ý sao chép.