(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 213: Quyển 2 Chương 73: Đặng Trần An
Ánh mắt lướt qua nam hài tầm sáu bảy tuổi đang ngủ say sưa trên khúc gỗ, Lê Thanh Vũ khẽ thở dài một hơi.
Truyền Thừa Linh Phù, rốt cuộc không dễ dùng đến vậy, nhất là khi đối tượng sử dụng lại là một đứa bé.
Với khối kiến thức uyên bác về Huyền gia, nhãn lực của hắn vô cùng tinh chuẩn. Chẳng mất bao lâu, hắn đã xác định được đối phương đang chịu ảnh hưởng của Truyền Thừa Linh Phù, loại linh phù vốn có thể khai mở tâm trí và truyền thụ tri thức.
Năng lượng cần để kích hoạt không quá cao, nhưng kỹ thuật sử dụng lại rất khó. Nguyên liệu cũng không chỉ đơn thuần như phù lục thông thường mà còn cần một số phụ tố đặc biệt, không phải ai cũng có thể chế tạo. Loại phù lục này đòi hỏi trình độ luyện chế phải đạt đến Tông Sư mới được, thuộc về một trong những loại phù lục đặc biệt.
Vốn dĩ, trong tình huống thông thường, phù lục này hẳn không gây ra quá nhiều tai hại. Song, với một đứa trẻ mà tâm linh còn chưa khai mở, việc cưỡng ép khai thông tâm trí như vậy tuy có thể nâng cao ngộ tính nhất thời, nhưng đồng thời cũng mang lại rất nhiều tạp niệm.
May mắn thay, hắn cũng nhận thấy đối phương dường như đã luyện qua chút minh tưởng pháp và thổ nạp pháp cơ bản. Điều này có thể giúp tinh khí thần dễ thích ứng hơn với truyền thừa. Chỉ là, tuổi còn nhỏ nên "hỏa hầu" chưa tới, thành ra mới dẫn đến tình huống dở dở ương ương như hiện tại.
Chẳng hạn như những lời nói vừa rồi, trên thế giới này có mấy đứa trẻ sáu tuổi nghĩ ra được? Đây chính là hậu quả của việc cưỡng ép nâng cao khả năng tư duy cùng ngộ tính khi tâm linh chưa phát triển theo kịp. Xích tử chi tâm, dù trải qua biến cố, cũng sẽ không biến mất hoàn toàn, chỉ có thể bị phai nhạt. Giờ đây, nó lại rất dễ phát triển theo một hướng cực đoan khác, tà đạo ngay trước cửa ngõ.
Ngăn chặn không bằng khai thông, hơn nữa hiệu quả của Truyền Thừa Linh Phù dường như cũng sắp hết, không quá ba ngày nữa sẽ tự tiêu tán. Đã gặp nhau coi như có duyên, vậy hắn cũng không ngại điểm hóa một lần.
Nhân sinh quan vặn vẹo ư? Tự nghĩ ra đạo lý "nhìn sông không phải sông, nhìn núi không phải núi" ư? Lại ngẩng mặt lên thấy đầy trời đạo lý, những thứ đó hắn không bận tâm. Hắn chỉ biết rằng thiên địa tam thiên đại đạo, suy cho cùng, đều quy về hư không, thế là đủ để điểm hóa rồi.
So tâm cảnh, so tâm cơ... Ha ha...
Đợi đến khi Đặng Trần An tỉnh dậy lần nữa, hắn phát hiện trên người không biết từ lúc nào đã được phủ thêm một tấm vải mỏng. Sắc mặt phức tạp, hắn nhìn quanh một hồi nhưng không thấy thiếu niên Mạo Hiểm gia vừa rồi ��âu.
Ngẩng mặt lên, nắng đã hơi ảm đạm, nhưng trong tiết trời đông thế này đã đủ cho thấy giờ đây đã qua chính ngọ.
Vốn dĩ hắn không nên ngủ say đến thế, cũng không phải vào lúc này. Nhưng mấy hôm gần đây quá mệt mỏi, lại vừa ăn một bữa no hiếm có, chừng đó đã đủ để hắn đánh một giấc nồng rồi.
Lý do mệt mỏi cũng thật đơn giản. Trời đông vừa đến, vạn vật nghỉ ngơi dưỡng sức. Bản thân hắn, dù năng lực không hề tầm thường, cũng cảm thấy có chút khó khăn trong việc tìm đồ ăn. Dù sao hắn cũng đang ở Luyện Thể cảnh lục trọng, giai đoạn Luyện Thể này việc bổ sung khí huyết rất quan trọng, nghĩa là sức ăn cũng lớn, chỉ hái trái cây cỏ dại thì không đủ.
Tất nhiên, trong số đó không loại trừ kỳ trân dị thảo. Nhờ nhãn lực tăng lên, hắn liền phát hiện một số thảo dược không tầm thường. Hơn một tháng nay, hắn cũng tìm thấy một gốc Linh dược, dù là cấp độ thấp nhất nhưng vẫn là Linh dược. Nhờ vậy mà sau khi phục dụng, hắn mới đạt được tu vi lục trọng hiện tại. Đương nhiên, hắn biết điều này có chút lãng phí, đồng thời cũng hơi tổn hại căn cơ, nhưng sự sống còn được đặt lên hàng đầu, hắn không rảnh để quan tâm những thứ đó.
Tu vi tăng lên thì khát vọng cũng tăng theo. Ỷ vào việc bản thân có chút năng lực tiêu hao khí huyết để sử dụng phù lục, hắn đã nhắm vào mấy con lợn rừng. Một con lợn rừng chính là tương đương với mấy bữa ăn, và kết quả là dẫn tới tình huống như hiện tại.
Hắn đã được một Mạo Hiểm gia cứu.
Đặng Trần An nhắm mắt lại. Mặc dù hắn không nhận ra trạng thái bản thân có chút kỳ lạ, hoặc có lẽ đã phát giác nhưng cũng không quá để ý, song về bản chất hắn vẫn là hắn. Trải qua biến hóa, vẫn có một số thứ không thay đổi.
Tỷ như lòng biết ơn.
Nhưng cũng có một số thứ đã thay đổi.
Tỷ như việc ở chung với một người khác.
Bởi vậy nên hắn chuẩn bị rời đi, hoàn toàn phớt lờ một tờ giấy được để lại gần đó. Trên đó nhắn rằng người để lại chỉ rời đi lấy nước, sẽ quay lại rất nhanh. Thậm chí, đề phòng người đọc không hiểu, còn có một hình minh họa trông rất dễ thương.
Như một lẽ tự nhiên, mặc dù gặp trục trặc khi truyền tống, khiến hắn rơi xuống một nơi hoang dã thay vì tòa động phủ theo bố trí của vị tổ tiên đã mất cách đây mấy trăm năm kia, nhưng dù sao nơi đây cũng là Lăng Châu trù phú, nhân khẩu đông đúc. Ngay cả khi đi trong rừng hoang cũng khó tránh khỏi việc bắt gặp người khác. Đặng Trần An tất nhiên cũng từng gặp một vài người đi trong rừng, như Mạo Hiểm gia và một số võ giả. Số lượng không nhiều nhưng cũng hơn số ngón của hai bàn tay, nhưng hắn đều tránh né bọn họ.
Đương nhiên không phải cứ nói tránh né là thành công được. Dù mang truyền thừa thế nào, hắn cũng chỉ là một hài tử sáu tuổi ở Luyện Thể kỳ. Cảm giác của võ giả cũng không phải chỉ nói suông, chí ít trước mặt một Võ Giả hắn chính là như vậy. Nhưng cũng giống như một lẽ tự nhiên, những người này tuy sẽ có chút kỳ quái vì sao lại có một hài tử đi lại trong rừng thế này, nhưng khi thấy đối phương đã né tránh và trông có vẻ ổn, liền không tiến lên làm phiền.
Dù sao, một đứa bé đi trong rừng sâu chỉ có hai khả năng: một là một cao thủ phản lão hoàn đồng hoặc một dị tượng; hai là nhà nó gần đây. Đều là tình huống bình thường. Chuyện nhà người ta tự có cách giải quyết, cũng không đến lượt mình phải quan tâm. Nhiều lắm thì thiện tâm trỗi dậy hỏi thăm một hai lời, và khi đạt được câu trả lời an lòng thì bước đi tiếp.
Thậm chí, như Lê Thanh Vũ, nếu không phải vừa vặn gặp đối phương bị tấn công và dựa vào nhãn lực độc đáo sau khi đứng đối diện tập trung quan sát phát hiện ra đại thể tình huống thì cũng sẽ làm như vậy.
Về phần lý do, hành vi của một hài tử sáu tuổi vừa nhìn thấy mẫu thân mình mổ bụng rạch ngực tự sát trước mặt toàn bộ thôn làng bị đốt cháy, phụ thân tung tích không rõ, đằng sau còn có một số lý do mờ ám, nay lại còn chịu ảnh hưởng của Truyền Thừa Linh Phù dẫn đến suy nghĩ lung tung... thực sự dễ nói rõ như vậy sao? Việc không gần người lạ đã coi như biểu hiện đơn giản nhất rồi, đặc biệt là trong tình huống bản thân còn có năng lực sinh tồn nhất định.
Nhưng rốt cuộc hắn đã đánh giá thấp thiếu niên Mạo Hiểm gia mình vừa gặp. Hắn chỉ coi đó như một Mạo Hiểm gia phổ thông. Vừa mới đứng dậy, bước được vài bước liền nghe thấy “Pực!” một tiếng, rồi sau đó trời đất đảo lộn, theo đúng nghĩa đen.
Không phải nói là thiên địa này xảy ra vấn đề gì, chỉ đơn giản là hắn đã bị treo ngược lên bởi một cái bẫy dây vô cùng cơ bản, tóm gọn một cẳng chân của hắn.
Đặng Trần An: “...”
....Một lúc sau....
“Thế này là sao đây? Ta mới ra suối lấy nước mà ngươi đã tự treo ngược bản thân như vậy rồi?”
Thanh y huyền bào thiếu niên khoanh tay nhìn nam hài đang bị treo ngược trước mặt, trên tay còn có một bình hồ lô đựng nước, sắc mặt đầy vẻ bất đắc dĩ.
“....”
Thiếu niên dường như cũng không phát giác ra sự trầm mặc của nam hài trước mặt, cứ thế thao thao bất tuyệt thêm mấy lời liên quan tới con suối mà hắn đi lấy nước, vốn cách đó không xa lại phải trải qua một đoạn đất dốc lên xuống năm sáu bộ...
“Ngươi cũng thật là... Đã dặn ngồi yên rồi, đi loanh quanh thế nào lại đạp trúng bẫy ta dựng để chống thú rừng xung quanh, dù sao ngươi cũng đang ngủ mà...”
“Nói dối.”
Đặng Trần An bỗng đáp lại, đây là lần đầu tiên hắn mở miệng sau một hồi im lặng.
“Hử?” Trên mặt thiếu niên hiện vẻ khó hiểu, nhưng đằng sau lại là tinh quang hứng thú.
“Ngươi nói dối. Rõ ràng những cái bẫy này không phải chỉ để cho thú rừng, chúng là để cho ta. Ta biết mấy cái bẫy kiểu này, chúng đa phần đều phụ thuộc thêm không ít yếu tố địa hình và mồi nhử. Trong trường hợp này, ngay cả khi lấy ta làm mồi nhử cũng không thể đạt đến độ chính xác cao như vậy.”
“...Chậc... Hờ... Bị nói trúng tim đen rồi. Dù sao ta cũng không phải một Mạo Hiểm gia thâm niên, đặt bẫy có thể hơi không chuẩn chút...” Thiếu niên nghe vậy chậc một tiếng, bày ra một biểu cảm pha trộn giữa xấu hổ, ngượng ngùng và chân thành, nhưng rất nhanh lại chuyển sang cãi cố:
“Nhưng ngươi nhóc con có thể không biết, thực tế không phải lúc nào cũng giống lý thuyết, nó rõ ràng vẫn có thể phát huy được tác dụng...”
May cho Lê Thanh Vũ là Đặng Trần An cũng không phải người từ Địa Cầu tới, cộng thêm bản thân cũng lớn lên ở thôn quê hoang dã, nếu không sớm đã nhận được một câu bình luận:
“Ngươi diễn giỏi như vậy sao không đi nhận giải Oscar đi?”
Nhưng hắn cũng nhanh chóng bị chặn họng:
“Khỏi cần phải diễn.” Đặng Trần An lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn bày ra thái độ nghiêm túc:
“Điều vừa rồi có thể tạm coi là võ đoán, nhưng dù vậy thì vẫn còn nghi vấn. Chia ra làm hai trường hợp: nếu ngươi thật sự không để tâm đến an nguy của ta, chuyện cứu mạng gì đó không bàn tới, hẳn đã dứt áo ra đi rồi. Còn nếu ngươi thật sự để ý an nguy của ta, nếu thiếu nước thì sẽ gọi ta dậy cùng đi lấy nước, chứ không để ta ở lại trong trạng thái thiếu phòng bị thế này.”
“Sao không thể là vì ta quá tự tin vào đống bẫy đó? Cũng định cho ngươi ngủ lâu hơn chút dù sao ngươi cũng còn nhỏ?” Lê Thanh Vũ cười, hỏi ngược lại.
“Bởi vì ngươi trông không giống loại người như vậy. Kết hợp với điều kiện vừa nói và một số quan sát của ta về hai cái bẫy khác ở hai góc còn lại kia, có thể đưa ra kết luận.”
“Rõ ràng là ngươi đã đặt bẫy cho ta, sau đó ngồi ở một góc nào đó quan sát, chờ ta bước vào!”
Bộp bộp bộp!
Tiếng vỗ tay vang lên.
Thiếu niên miệng ngậm nụ cười, gật đầu tán thưởng:
“Không tồi... Tuy có một phần là do ta cố ý để lại dấu vết, nhưng có thể nghĩ đến được như vậy thì cũng không tệ.”
Hai bên lại trải qua một quãng trầm mặc ngắn ngủi nữa.
“...Vì cái gì?”
“Còn hỏi ta vì cái gì? Một hài tử như vậy mà lảng vảng trong rừng, bất lực yếu ớt, lỡ gặp thú dữ thì sao? Gặp được trường hợp thế này mà còn định bỏ trốn, thử nói ta là phụ thân ngươi xem? Sớm đã đánh cho què quặt rồi. Cái tội học thói thích tự bỏ trốn...”
“Ta... Ta không yếu ớt...”
“À thế à.” Lê Thanh Vũ liếc qua túi phù lục rớt trên nền đất bằng khóe mắt mà không để đối phương phát hiện:
“Vậy ngon thì tự mình cởi trói xem.”
“...”
Mấy phút sau...
“...Sao không cho ta xuống?”
“Trẻ hư phải bị phạt. Lại nói nếu ngươi đã tự sống sót được trong rừng thì bị treo ngược khoảng một khắc đồng hồ cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn chứ? Đây, nếu khát có nước... Có thể hơi khó uống chút, nhưng thôi, nhịn đi...”
“....”
Hoàng hôn vừa phủ xuống, hai bóng người nổi bật lên đang bước đi trong rừng sâu, một nam hài một thiếu niên.
Nhìn thấy doanh trại trước mặt, đồng thời cũng là mục tiêu của đoạn rẽ ngắn trong chuyến hành trình này, Lê Thanh Vũ gật đầu nói với nam hài bên cạnh:
“Đến nơi rồi.”
Đặng Trần An lấp ló ở phía sau cũng nhìn thấy khu cứ điểm của Thiên Nham quốc trước mặt, tay vô thức nắm chặt túi phù lục hơn.
Sắc mặt phức tạp.
Bạn đang thưởng thức bản dịch được thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời bắt đầu.